Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 2: Thẩm Khê Sơn
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:14
Lượt xem: 411
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám đông chen chúc tức thì tách thành một lối rộng rãi ở giữa, đều dáo dác ngoái đầu theo.
Tống Tiểu Hà cũng bật dậy, kiễng gót chân, kiễng cao gót ngóng theo trong đám đông. Rất dễ dàng nhận Thẩm Khê Sơn, bởi chiều cao của vô cùng nổi bật giữa bao .
Chỉ thấy vị thiếu niên đang từ từ bước tới mặc trang phục tông môn cấp Thiên tự của Liệp môn: áo choàng Lưu Huỳnh trắng như tuyết, hoa văn huy hiệu bằng vàng thêu vạt áo lấp lánh ánh quang mang theo mỗi nhịp bước chân. Mái tóc dài của vấn hờ, đầu đội một chiếc kim quan nhỏ bé sang trọng, hai dải ruy băng lụa dệt kim buông thõng xuống, hòa quyện tung bay cùng mái tóc đen nhánh.
Dung mạo của Thẩm Khê Sơn vô cùng diễm lệ. Điểm nổi bật nhất chính là nốt chu sa đỏ thắm giữa hai hàng lông mày. Nó càng tôn lên vẻ tiên phong đạo cốt của , trông hệt như một vị tiểu bồ tát giá lâm từ chín tầng trời.
Hắn rẽ lối bước từ trong đám đông tiến thẳng đến chỗ cổng trụ, hiên ngang ở vị trí đầu tiên của hàng tử. Phía còn vài nam nữ trẻ tuổi dung nhan xinh , y phục bất phàm, đều là t.ử nội môn Tiên Minh xuất danh môn.
Đại danh của Thẩm Khê Sơn cực kỳ vang dội. Giới tiên môn chốn nhân gian ít nhiều đều từng tới danh xưng của vị thiếu niên thiên tài . Giờ đây, nhân vật tựa bồ tát giáng thế xuất hiện mặt, cất lời nào mà khiến hiện trường vốn huyên náo lập tức trở nên tĩnh mịch.
Đôi mắt đượm nét nhẹ, từng cử chỉ hành động đều tao nhã, đoan trang. Hắn chắp tay ôm quyền hành lễ với Phùng Dương linh tôn, chất giọng trong trẻo êm tai vang lên:
"Đệ t.ử Tiên Minh Thẩm Khê Sơn, bái kiến Phùng Dương linh tôn."
là phong thái của một bậc khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc.
Tống Tiểu Hà trốn một góc, ánh mắt chằm chằm dán chặt Thẩm Khê Sơn, thu tầm mắt thần thái, cử chỉ cũng như từng chi tiết nhỏ nhặt nhất . Tính từ gặp đến nay hơn một tháng, rốt cuộc nàng cũng gặp tiểu sư . Nàng ngắm cho thật kỹ để thỏa nỗi khổ tương tư.
"Ngươi chính là thiên tài gia tộc họ Thẩm lừng lẫy đó ?" Phùng Dương linh tôn đ.á.n.h giá từ xuống vài bận, trầm giọng cất lời. Có lẽ vì danh tiếng của Thẩm Khê Sơn quá vang dội nên so với lúc đối thoại cùng Lương Đàn khi nãy, gã chẳng hề tỏ chút coi khinh nào đối với .
Thẩm Khê Sơn thưa: "Gia sư đang cùng minh chủ bàn bạc về chuyện ác độc t.ử tiên môn liên tục mưu hại dạo gần đây. E rằng lúc thời gian tiếp khách, xin mời Phùng Dương linh tôn hãy về cho."
"Đệ t.ử môn phái bỏ mạng ngay ranh giới Tiên Minh. Chưa một lời giải thích thỏa đáng mà ngươi bảo trở về tay , thì ăn với các t.ử trong môn?" Phùng Dương mở miệng đuổi khách, bèn sa sầm mặt mày, mơ hồ bên bờ vực nổi giận.
Thế nhưng, Thẩm Khê Sơn chẳng mảy may nhận bộ dáng phẫn nộ . Đôi mắt híp thành một đường cong tuyệt mĩ tựa nụ , càng tôn lên nốt chu sa xinh xắn giữa đôi mày, diện mạo trắng nõn nà hơn tuyết.
"Gia sư từng dặn dò, trong thời gian diễn nghị hội, bất cứ ngoài nào cũng phép xông Tiên Minh. Nếu Phùng Dương linh tôn vẫn một mực ngoan cố xông ..."
"Ta cứ xông đấy, ngươi gì ?" Phùng Dương gắt gao chất vấn.
"Vậy thì t.ử đành đắc tội ." Thẩm Khê Sơn ôm quyền, thi lễ thêm một cái. Giọng điệu của tự ti cũng chẳng kiêu ngạo, ôn hòa . Thậm chí khi đối đầu với khí thế hùng hổ bức của Phùng Dương cũng chẳng hề để lộ chút nhún nhường. Đây chính là bản lĩnh bốn lạng gạt ngàn cân của Thẩm Khê Sơn.
Tống Tiểu Hà thu hết thảy tầm mắt, càng thêm mê , khao khát bật dậy vỗ tay tán thưởng và sử dụng tất thảy ngôn từ mỹ lệ nhất đời để ca ngợi Thẩm Khê Sơn. Ngặt nỗi những câu thơ nàng học chẳng bao nhiêu, loanh quanh luẩn quẩn cũng chỉ biểu đạt niềm ái mộ bằng mấy từ như "xinh , lợi hại, tiểu sư thích nhất" mà thôi.
"Lau nước dãi của ngươi , chút tiền đồ nào !" Nhìn đồ nhà Thẩm Khê Sơn mê đắm đến điên điên khùng khùng, Lương Đàn bực tức tung một cú đá.
Chuyện đến nước , đôi bên chẳng còn chỗ nào để thương lượng nữa. Phùng Dương kiên quyết xông . Tranh thủ lúc các trưởng bối của Tiên Minh đều bận rộn nghị sự để viện cớ đến kiếm chuyện, dĩ nhiên gã sẽ vì vài ba câu khuyên bảo mà chịu thoái lui.
Gã triệu hoán thanh kiếm ngoài, lớn tiếng quát: "Đừng nhắc nhở ngươi, nhỡ đứt tay gãy chân truyền ngoài bảo ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ!"
Kiếm phong nổi lên dữ dội, Phùng Dương giải phóng bộ linh lực nhằm áp bức đối phương. Các t.ử xung quanh chịu nổi áp lực đều thi lùi phía .
Thế nhưng Thẩm Khê Sơn vẫn nguyên tại chỗ, mặc cho gió thổi tung vạt áo, mái tóc đen cuốn cùng dải lụa bay múa, lọn tóc lưa thưa lướt qua nốt chu sa trán. Sắc mặt vô cùng ung dung. Hắn giơ tay lên, kẹp một tờ bùa chú giữa hai ngón tay. Phép thuật ẩn giấu trong lớp mực mặt giấy tỏa ánh sáng rực rỡ, pháp quyết trào hệt như mực nước, trút xuống từ hai ngón tay của Thẩm Khê Sơn bao phủ lấy từ đầu tới chân.
Bầu trời đang quang đãng một gợn mây bỗng chốc quy tụ mây đen, nhanh chóng dồn về phía đỉnh đầu Thẩm Khê Sơn. Giữa tầng mây loáng thoáng những tia chớp trắng bạc nhấp nháy, kèm theo những tràng sấm sét đì đùng gầm thét, tựa hồ ẩn chứa thế giáng lôi. Thẩm Khê Sơn giữa cuồng phong tầng mây sét, hiên ngang giằng co với thanh kiếm của Phùng Dương linh tôn, khí thế ngút trời.
Trời tối sầm , nhưng xung quanh Thẩm Khê Sơn tỏa sáng rực rỡ vô cùng, dường như là sắc màu duy nhất giữa cõi đất trời hỗn mang.
Đệ t.ử hai bên khí thế va chạm ép thối lui xa vài trượng. Mãi đến lúc nước sôi lửa bỏng , Tống Tiểu Hà mới sực nhớ sư phụ vẫn còn đang đất. Nàng lật đật chạy qua, hì hục kéo sư phụ như đang kéo lê một con ch.ó c.h.ế.t.
"Sư phụ, tiểu sư chẳng là kiếm tu ? Tại dùng bùa chú để đối phó với cái gã ác nhân đ.á.n.h rụng răng của ?" Tống Tiểu Hà xổm bên cạnh Lương Đàn tò mò hỏi.
"Thẩm Khê Sơn là thiên tài kiếm tu ngàn năm một. Đạo hạnh về kiếm của từ lâu thâm tàng bất lộ . Thực lực của Phùng Dương còn đáng để dùng đến kiếm ." Lương Đàn dậy, nheo mắt Thẩm Khê Sơn, chậm rãi giải thích: "Hắn dùng bùa chú là chừa cho gã chút thể diện đấy."
"Thế loại phù đang dùng là bùa gì ?"
"Phong Lôi Chú đấy." Lương Đàn bật , bảo: "Lá bùa cũng chẳng dạng . Nhiều năm một kỳ tài về bùa chú từng luyện loại bùa , khả năng mượn lôi pháp từ chín tầng mây. Nếu thể luyện thành lôi pháp thì khả năng tru sát yêu tà thế gian."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-2-tham-khe-son.html.]
"Là loại bùa chú lợi hại nhất thế gian đấy." Lão đưa lời khẳng định chắc nịch.
"Tiểu sư thật sự quá cừ khôi, chỉ dùng kiếm mà còn sử dụng bùa nữa." Tống Tiểu Hà trầm trồ kinh ngạc.
"Hắn dùng bùa tinh xảo, cũng chỉ là cậy thiên phú trác tuyệt của bản mà thôi. Uy lực của Phong Lôi Chú mới phát huy một phần." Lương Đàn lườm nàng một cái: "Cùng là t.ử Tiên Minh, ngươi tự kiểm điểm cách giữa và cho đàng hoàng! Mấy năm bảo ngươi học bùa chú, ngươi chê vẽ bùa khó nên chịu học."
Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, vẽ bùa vốn dĩ khó , tại nàng lười biếng nên mới viện cớ trốn tránh . Huống hồ cách giữa nàng và tiểu sư vốn cách xa vạn dặm đèo mây, nàng tự kiểm điểm thế nào cũng vô ích thôi. Nàng chỉ thể giống hệt những t.ử khác, vùi trong những ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, đố kỵ và sùng bái , hóa thành một trong hàng vạn cặp mắt, lén lút dõi theo Thẩm Khê Sơn ở một góc tối chẳng ai thèm để tâm.
Thay vì thế, ngày nào nàng cũng tự xét tại thể gặp tiểu sư hằng ngày. Kết quả của màn tự ngẫm đó là đổ hết lầm lên đầu Thẩm Khê Sơn, chỉ bởi vì luôn trốn học.
Phùng Dương cảm nhận thấy luồng sức ép khổng lồ ập xuống từ trung. Gã c.ắ.n răng giơ cao thanh kiếm trong tay, nương theo tiếng hét vung mạnh .
Cùng lúc , hai ngón tay kẹp bùa chú của Thẩm Khê Sơn khẽ động, một tia sét mỏng sáng chói từ tầng mây đỉnh đầu oanh liệt giáng xuống. Chỉ một tiếng "Đoàng!" chát chúa, tia sét nện thẳng thanh kiếm của Phùng Dương. Gã chỉ cảm nhận tay cầm kiếm từ cổ tay lan đến tận xương bả vai hứng chịu một lực chấn động cực mạnh. Nỗi đau buốt thấu tim gan nương theo cơn tê dại cuồn cuộn ập đến. Thanh trường kiếm lập tức tuột khỏi tay văng xuống đất. Gã lùi liền mấy bước mới miễn cưỡng vững , hoảng hốt ngẩng đầu trợn trừng mắt Thẩm Khê Sơn.
Lá bùa đầu ngón tay Thẩm Khê Sơn hóa thành tro bụi trong chớp mắt. Hắn tùy ý phủi tay cho đám tro tàn bay . Đám mây sét lơ lửng đỉnh đầu cũng lập tức tan biến, bầu trời một nữa trở nên trong xanh vạn dặm. Gió lặng, vạt áo Thẩm Khê Sơn cũng rủ xuống êm ả. Lọn tóc lưa thưa vương xuống giữa đôi mày, thấp thoáng che sự sắc sảo , trả vẻ thanh lãnh, dịu dàng.
Hắn ôm quyền, cung kính thi lễ thêm nữa, từ tốn : "Đã đắc tội , xin mời Phùng Dương linh tôn trở về cho."
Gặp mặt ba phần lễ nghĩa, khi dùng võ cũng coi trọng nghĩa khí. Hành vi của Thẩm Khê Sơn tựa hồ chẳng thể bới móc nổi nửa điểm lầm. Lời thì nhẹ tựa lông hồng nhưng thể đẩy lùi kẻ địch, phô diễn trọn vẹn phong thái uy nghiêm của Tiên Minh. Tất thảy đều tỏ tường Thẩm Khê Sơn là một kiếm tu, nay xuất kiếm mà đ.á.n.h văng thanh kiếm của Phùng Dương, dẫu cũng chừa cho gã chút thể diện .
Phùng Dương trong thâm tâm khiếp sợ khôn nguôi thực lực của Thẩm Khê Sơn. Gã thừa hiểu hôm nay canh giữ cổng, Tiên Minh dứt khoát thể dùng sức mạnh xông bừa . Gã chỉ đành đỏ mặt tía tai buông vài câu dọa dẫm, tuyên bố rành rọt ngày khác sẽ xám xịt dẫn t.ử nhà chuồn mất dạng.
Đợi đám tìm đến kiếm chuyện rời , các t.ử Tiên Minh thi ùa lên, nháy mắt vây kín Thẩm Khê Sơn giữa, hết lời tâng bốc khen ngợi, lời khen tụng nhiều đếm xuể.
Khuôn mặt Thẩm Khê Sơn vẫn vương nụ . Hắn buông vài câu giao lưu với những xung quanh, đó rời . Hắn triệu hoán thanh kiếm lên trung, ngự kiếm vút bay giữa muôn vàn ánh mắt khao khát ngưỡng mộ. Mấy nam thanh nữ tú đó vẫn luôn theo sát giờ đây cũng lượt rời gót. Đám đông xem kịch náo nhiệt dần giải tán, khung cảnh xung quanh thong thả trở về nét vắng vẻ đìu hiu vốn .
Tống Tiểu Hà đăm đăm hướng ánh mắt về hướng Thẩm Khê Sơn rời , thẫn thờ hồi lâu bất động. Nàng ngửa mặt lên tận vô định để tìm kiếm hình bóng , dõi theo tấm lưng đang dần khuất dạng.
"Tiểu sư đúng là tấm gương sáng cho thế hệ chúng ." Nàng nghiêm túc .
"Người khuất , còn nữa!" Lương Đàn nhặt một cành cây nhỏ gõ bộp lên đầu nàng.
Tống Tiểu Hà gãi gãi chỗ gõ, chồm hổm xuống cự nự: "Sư phụ, chỉ đ.á.n.h rụng răng thôi chứ gãy chân , tự dậy ?"
Lương Đàn tức tối đáp: "Ta là một lão già xương cốt rã rời , đ.á.n.h văng lộn hai vòng , nắm xương tàn chịu nổi! Mau đưa đến Y Tiên Các!"
"Người đúng là đồ lười biếng." Tống Tiểu Hà bĩu môi, hai tay bắt quyết, tiếp: "Vừa để con thử luôn cái pháp quyết khảo hạch trong tháng ."
Môn pháp tu luyện trong Tiên Minh nhiều vô kể, trong đó lấy kiếm tu đầu, theo là pháp tu. Thực từ lâu lắm , Tống Tiểu Hà nung nấu ý định chuyển sang kiếm tu. Có điều nàng quả thật năng khiếu, quá đỗi chậm tiêu. Kỳ nhèo đòi sư phụ dạy cho hai chiêu kiếm pháp xong là nàng mệt bở tai, suốt ngày hì hục luyện kiếm mà chẳng thấy tiến bộ mảy may. Lương Đàn thấy nàng học hành chật vật bèn dạy thêm kiếm chiêu nữa, thế là nàng đành tiếp tục cắm đầu học pháp quyết.
Khách quan mà , phương diện pháp tu, Tống Tiểu Hà cũng chẳng tính là thông minh. Chút tiến bộ nho nhỏ duy nhất của nàng trong suốt chừng năm chính là từ việc tài nào ghi nhớ nổi pháp quyết, giờ thể qua ải khảo hạch hàng tháng một cách miễn cưỡng.
Tống Tiểu Hà thôi động pháp quyết, đôi bàn tay mơ hồ tỏa những tia sáng nhạt. Kế đó, những cọng cỏ mặt đất dường như ban cho sinh mệnh, luồn lách chui lưng Lương Đàn, đỡ lấy tấm lưng của lão nâng lên một cách run rẩy, lẩy bẩy đến mức nâng lên vứt bộp tiểu thuyền bay.
Lương Đàn ái chà một tiếng, bực dọc mắng: "Đồ ngu ngốc! Đồ ngu ngốc! Chỉ là một cái pháp quyết dịch chuyển vật thể mà ngươi học cả tháng trời mới cái thể thống !"
Tống Tiểu Hà cũng lóp ngóp bò lên thuyền bay, nhoẻn miệng tươi rói: "Dù thì con cũng thành công , bài khảo hạch tháng qua cửa êm thấm nhé!"
Lương Đàn nén một tiếng thở dài thườn thượt. Chẳng rõ lão đang lo lắng cho đứa t.ử độc nhất của , là đang xót xa cho hai chiếc răng rụng mất.
"Sẽ một ngày, con thi đỗ Liệp môn, trở thành Liệp sư cấp Thiên tự, cùng tiểu sư đồng tiến đồng xuất, đồng cam cộng khổ, chung mâm chung giường!" Tống Tiểu Hà khởi động tiểu thuyền bay hùng hồn bày tỏ chí hướng vĩ đại của .
"Lại còn chung mâm chung giường nữa cơ đấy? Ngươi chăm chỉ tu luyện pháp thuật thêm một chút , còn hữu dụng gấp trăm so với cái việc dệt mộng hão huyền ." Lương Đàn dội cho nàng một gáo nước lạnh.
Tống Tiểu Hà đáp: "Ây da sư phụ ơi, ngày mai tiếp nối ngày mai, ngày mai nhiều mà. Chuyện tu tập pháp thuật cần vội vã một sớm một chiều."
Thực tâm nàng cũng chẳng tham lam đến thế. Dù ngoài miệng bô bô như , nhưng trong lòng nàng chỉ khao khát một ngày nào đó tiểu sư thể mặt nàng, gọi tên nàng, và ghi nhớ cái tên Tống Tiểu Hà là đủ . Mặc dù đây chỉ là một tâm nguyện nhỏ bé, thế nhưng với tình cảnh hiện tại, biến nó thành hiện thực xem cũng khó nhằn.
Có thể sẽ mất vài năm. Cũng thể là vài chục năm, hoặc giả là sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ thành hiện thực. dù thì nàng và Thẩm Khê Sơn cũng đều ở chung trong Tiên Minh, sinh mệnh dài đằng đẵng, thế nào cũng lúc gặp mặt thôi.