Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 21: Hướng Tử Nhi Sinh 1
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:33
Lượt xem: 199
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ Tống Tiểu Hà là cảm nhận thở nguy hiểm . Nàng chỉ thấy hàn khí trong trung càng lúc càng thêm dày đặc, xung quanh tĩnh lặng đến mức ngoài tiếng gió rít thì chẳng còn gì khác.
Nàng bước đến bên cạnh Thẩm Khê Sơn, cất tiếng hỏi: "Kẻ là ai ?"
"Còn thể là ai?" Thẩm Khê Sơn đáp: “Chẳng là thứ mà ngươi gọi sấm sét đến để dẫn tới ?"
"Ồ," Tống Tiểu Hà lúc mới vỡ lẽ: “Hóa là Mộng Ma."
Nàng vốn tưởng Mộng Ma sẽ là một con yêu quái xí nào đó, chí ít cũng là một u hồn hình thể, chẳng ngờ tới trông như một con đoan chính, lớp da mộng mị cũng thật dễ .
Hắn chỉ ngây đó, mà khiến cả đám căng thẳng tột độ, ai nấy đều chằm chằm tới, đến thở mạnh cũng dám. Thế nhưng Mộng Ma nhúc nhích thì đám Bạch Nhung cũng chẳng dám động đậy, đôi bên cứ như mà giằng co một hồi lâu.
Tống Tiểu Hà nhân cơ hội chuồn , ngặt nỗi Tô Mộ Lâm vẫn còn trong tay Mộng Ma. Vừa sấm sét do gọi đến tuy Tống Tiểu Hà nổ bay chăng nữa, nhưng cũng coi như giải quyết nguy cơ mắt cho nàng. Nếu bây giờ nhắm mắt ngơ để mặc rơi vòng nguy hiểm thì quả thật là bất nhân bất nghĩa.
Nghĩ tới đây, nàng cẩn thận tự cân nhắc xem bản rốt cuộc lấy một chút phẩm chất nhân nghĩa nào .
Sư phụ từng , tiểu nhân tiểu nghĩa thì đời kính ngưỡng, còn đại nhân đại nghĩa thì chính là tự chuốc lấy khổ .
Tống Tiểu Hà nhỏ giọng hỏi Thẩm Khê Sơn bên cạnh: "Ngươi xem, nếu bây giờ xông lên cứu thì thuộc về tiểu nhân tiểu nghĩa là đại nhân đại nghĩa?"
"Thuộc về tự tìm đường c.h.ế.t." Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn.
Có lẽ vì xung quanh quá mức tĩnh lặng, dẫu hai to nhỏ thì thầm với âm thanh bé như mà vẫn tên Mộng Ma thấy.
Chỉ thấy đôi mắt xanh thẳm vương chút tình cảm nào của khẽ đảo qua đáp thẳng lên Tống Tiểu Hà. Ngay đó, một luồng khói đen đặc quánh đột ngột vọt từ , tựa như mực tàu tan trong làn nước trong vắt, lấy một tốc độ cực nhanh mà trải rộng khắp cả vùng hoang dã cuồn cuộn lao về phía đám .
Cùng lúc đó, tất cả đều thi triển pháp quyết hộ để chống đỡ, thế nhưng khói đen vẫn ngay lập tức nuốt chửng bóng dáng của bọn họ.
Tống Tiểu Hà từng học pháp quyết hộ , là do Lương Đàn dạy mất ba ngày nàng mới miễn cưỡng học , nhưng dùng vẫn thành thạo lắm. Hơn nữa, linh lực của nàng quá đỗi nhỏ bé nên cơ bản chẳng che chắn thứ gì.
lúc nàng đang dốc sức thôi động pháp quyết thì cuộn khói đen gầm thét nhanh chóng bao trùm lấy nàng. Ngay đó là một mảnh tăm tối mắt, thế gian tựa hồ biến thành màn đêm đen kịt, chẳng còn thấy bất cứ thứ gì nữa.
Những luồng khói đen lượn lờ và thẩm thấu quanh Tống Tiểu Hà, thế nhưng vô sắc vô vị, cũng chẳng mang đến cảm giác xúc giác gì đặc biệt. Nàng vươn tay mò mẫm tìm Thẩm Khê Sơn ở bên cạnh, nhưng quơ quào vài cái đều hụt hẫng rỗng .
Dường như trần đời chỉ còn sót mỗi nàng.
Tống Tiểu Hà ở yên tại chỗ cũng chịu nổi, nàng rõ phương hướng, chỉ đành lỗ mãng mò mẫm tiến bước một đoạn. Chợt cơn âm phong quét qua thổi tan ít khói đen, xích nguyệt cao lọt tầm mắt. Tống Tiểu Hà vội vã phẩy tay, xua tan nốt sương mù còn vương mặt.
Sau khi tầm một nữa trở nên rõ ràng, nàng chợt thấy mặt chẳng từ lúc nào mọc lên một cái cây khổng lồ đầy im lìm. Thân cây to thô kệch, cành lá vươn dài bừa bãi, nhưng hoa nở cây rực rỡ ngũ sắc, còn phần cây thì mang một màu đỏ như máu.
Xung quanh trống trải trơ trọi, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng một ai.
Trong lòng sinh nghi, nàng lạch bạch chạy tới gần cái cây đó. Đến khi rõ thứ, lập tức túa một tầng mồ hôi lạnh. Chỉ thấy thứ mọc cây đó căn bản chẳng là hoa, mà là từng từng cành cây xuyên qua xiên chặt.
Nhìn kĩ , Bạch Nhung cũng trong đó, phần đa những kẻ khác đều là yêu tộc ở trong sơn động ban nãy, còn ít t.ử mặc y phục của Hàn Thiên Tông và Tiên Minh. Máu của tất cả nương theo cành cây rỏ xuống hội tụ cùng , mới khiến cho cả cây thoạt màu đỏ rực như máu.
Có vài còn c.h.ế.t hẳn nhưng chẳng sức lực để giãy giụa, chỉ đành lộ thần sắc thống khổ, thốt vài tiếng kêu gào đau đớn nhỏ đến mức gần như chẳng thể thấy.
Tống Tiểu Hà cảnh tượng tàn bạo mắt dọa cho khiếp vía. Trong lòng nàng chỉ sợ hãi mà còn đ.â.m nôn nóng, cứ vòng quanh gốc cây để tìm xem đó Thẩm Sách và Tô Mộ Lâm , hoặc giả là những bạn mà nàng mới quen thuyền.
"Kỳ lạ thật?"
Phía lưng đột nhiên vang lên một giọng lạnh lẽo.
Tống Tiểu Hà giật thót tim, hoảng hốt đầu thì bắt gặp tên Mộng Ma chẳng xuất hiện lưng từ khi nào. Hắn chỉ cách đó vài bước chân, tay vẫn xách ngược Tô Mộ Lâm như thể đang tóm lấy món đồ chơi yêu thích, chẳng nỡ buông tay nên cũng xách theo đó.
"Vì ngươi tiến Vô Tận Mộng Yểm?" Hắn nghiêng đầu, lộ biểu cảm vô cùng nghi hoặc mà chằm chằm Tống Tiểu Hà.
Tay Tống Tiểu Hà ấn lên chuôi kiếm gỗ, cố tỏ cao thâm mà : "Ếch đáy giếng chỉ ngắm trời bằng miệng giếng, ngoài còn , ngoài trời còn trời."
Mộng Ma hiểu, chỉ : "Nghe hiểu."
Tống Tiểu Hà giải thích cặn kẽ: "Ý tứ chính là vốn là một nhân vật vô cùng lợi hại, ngươi nhất đừng dây ."
Mộng Ma vẫn mặt đổi sắc: " thoạt ngươi yếu."
Tống Tiểu Hà lạnh lùng đáp: "Ngươi nhầm ."
"Lẽ nào là vì quá yếu nên Vô Tận Mộng Yểm mới vô dụng với ngươi chăng?" Mộng Ma cảm thấy dường như tìm đáp án.
Tống Tiểu Hà tự vấn bản cũng cảm thấy thể là như , thế nhưng nàng nhất quyết thừa nhận, cứng cỏi gân cổ lên: "Sao thể là vì quá mạnh nên năng lực của ngươi chẳng mảy may ảnh hưởng tới chứ? Mau mau thả bạn của xuống, nếu sẽ cho ngươi nếm thử sự lợi hại của !"
Mộng Ma hỏi: "Ai cơ?"
Tống Tiểu Hà hất hàm: "Cái kẻ trong tay ngươi đó."
Mộng Ma cúi đầu, cánh tay siết chặt thêm một chút, cũng chẳng bóp đau chỗ nào Tô Mộ Lâm mà khiến giật tỉnh giấc, thốt lên một tiếng rên thống khổ. Mộng Ma : "Không , đây là con mồi của ."
Tống Tiểu Hà lấy ngọc hồ lô nắm chặt trong tay, nhất thời tiến thoái lưỡng nan. Nàng sợ sấm sét sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cả Tô Mộ Lâm.
Thế nhưng Mộng Ma chẳng chừa cho nàng bất cứ cơ hội nào để cân nhắc. Hắn giơ móng vuốt sắc nhọn ở tay trái lên, cuộn theo cả một sương đen lao nhanh tới. Chỉ nháy mắt một cái, chễm chệ xuất hiện ngay mặt Tống Tiểu Hà!
Tốc độ quả thực quá nhanh, đối với khả năng phản ứng của Tống Tiểu Hà mà thì ngàn vạn thể nào tránh thoát. Nàng chỉ đành trơ mắt móng vuốt nhọn hoắt đ.â.m thẳng về phía tâm trí ngay trong khoảnh khắc hoảng loạn tột độ.
Đột nhiên, một tia sáng vàng kim lóe lên từ chính n.g.ự.c áo nàng. Vệt sáng ngưng tụ thành hình ảnh ảo ảnh của một chiếc đèn chong, nhưng ngay đó lập tức móng vuốt của Mộng Ma đập vỡ, âm thanh vỡ vụn nhẹ nhàng mỏng manh.
Tống Tiểu Hà cả văng xa mấy trượng, rớt mạnh xuống đất, lộn mấy vòng mới miễn cưỡng dừng , khạc một ngụm m.á.u tươi bất động.
"Tống Tiểu Hà...!"
Tô Mộ Lâm sét đ.á.n.h ngất xỉu tỉnh thì đúng lúc trông thấy một màn , kìm lòng đậu mà rú lên một tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết.
Tống Tiểu Hà mặt đất, một tay nắm chặt ngọc hồ lô, một tay gắt gao giữ thanh Triêu Thanh kiếm, nửa bên gò má đẫm m.á.u tươi, hình còn một tiếng động. Thoạt tựa như c.h.ế.t.
Nước mắt Tô Mộ Lâm lập tức tuôn rơi như đê vỡ. Cả bỗng nhiên bùng nổ sức mạnh từ sự bi phẫn, mượn lực ở eo lộn ngược lên. Lợi dụng lúc Mộng Ma kịp phòng , rũ bỏ khống chế, đó kẹp chặt hai chân cổ Mộng Ma, dốc sức vật ngã nhào xuống đất.
Giao đấu giáp lá cà rõ ràng là thế mạnh của Mộng Ma, lực đạo khéo léo đ.á.n.h cho kịp trở tay. Cả hình đập thẳng xuống đất, ngay đó Tô Mộ Lâm xoay đè chặt xuống .
Toàn bộ chuỗi động tác thành chỉ trong chớp mắt, dẫu là yêu quái thì cũng khó lòng tốc độ kinh đến nhường . Một lá bùa Lôi dán đ.á.n.h bộp lên trán Mộng Ma.
Gương mặt Mộng Ma vẫn mang nửa phần biểu cảm, khoảnh khắc nâng tay định giải phóng công kích, thì âm thanh niệm pháp quyết của Tô Mộ Lâm cũng đồng thời cất lên.
Là do Tống Tiểu Hà từng dạy cho .
"Thiên địa lôi pháp, đều lệnh! Gọi đến...!"
Thế là đạo sấm sét thứ hai đủ sức trời long đất lở tiếp tục giáng xuống Quỷ Vực Phong Đô. Màn đêm đen kịt thắp sáng bừng lên trong một thoáng chốc, rực rỡ hệt như ban ngày.
Tô Mộ Lâm lộn về phía mấy vòng, lúc tiếp đất thì cong áp thấp trọng tâm, dán chặt xuống mặt đất để giữ vững hình khỏi té ngã t.h.ả.m hại. Nơi Mộng Ma từng ngự trị giờ sấm sét nổ tung thành một hố sâu khổng lồ. Mùi đất khét lẹt lan tỏa trong trung, những đợt gió bụi nối tiếp ùa tới. Đợi cho đến khi sắc đêm một nữa bao phủ tầm , Mộng Ma hôi phi yên diệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-21-huong-tu-nhi-sinh-1.html.]
Hắn chạy về phía Tống Tiểu Hà, còn kịp tới gần thì hai đầu gối quỳ rạp xuống, trượt một đoạn dài dừng ngay sát bên cạnh nàng. Mở miệng liền bật một tiếng gào thê thảm: "Tống Tiểu Hà!"
Giống như là đứt , bất luận Tô Mộ Lâm kêu gào t.h.ả.m thiết , lay chuyển nàng thế nào thì nàng vẫn lấy chút phản ứng.
Dẫu rằng dọc đường , Tống Tiểu Hà chẳng ít dùng nắm đ.ấ.m để dằn mặt , cướp đồ ăn hiến cho đại nhân, còn thường xuyên buông lời uy h.i.ế.p dọa dẫm. Tống Tiểu Hà cứu hai , hình trông vẻ mảnh khảnh và gầy gò đủ sức cõng lưng, qua cả một đoạn đường dài đằng đẵng.
Tô Mộ Lâm lóc t.h.ả.m thiết, chằm chằm đồ vật mà Tống Tiểu Hà dù c.h.ế.t cũng chịu buông, thứ nắm chặt trong tay nàng: "Ngươi yên tâm , nhất định sẽ đem thứ đồ mà ngươi dùng cả tính mạng để bảo vệ đưa ngoài nguyên vẹn!"
Nói , vươn tay giật lấy ngọc hồ lô và thanh Triêu Thanh kiếm. Ai ngờ Tống Tiểu Hà nắm giữ quá chặt, Tô Mộ Lâm giật mấy cái liền cũng xê dịch chút nào.
Thế là Tô Mộ Lâm hì hục gỡ từng ngón tay nàng : "Ngươi buông tay , ngươi c.h.ế.t nhắm mắt ? Ta báo thù cho ngươi , ngươi cứ an tâm mà hu hu hu..."
Hắn dùng sức đến mức nghẹn đỏ cả mặt mới gỡ hai ngón tay của Tống Tiểu Hà. Ngay khoảnh khắc chuẩn bẻ đến ngón thứ ba, Tống Tiểu Hà đột nhiên bật dậy, vùng lên như cương thi.
Lúc nàng mở choàng mắt, đôi con ngươi rực lửa giận dữ như thiêu đốt thứ. Giả vờ c.h.ế.t cũng xong nổi, nàng nhất định xem kẻ nào dám cả gan cướp đồ của nàng!
Tô Mộ Lâm kêu lên một tiếng thất thanh, dọa sợ đến mức bệt xuống đất trố mắt ếch mà nàng: "Ngươi... Ngươi c.h.ế.t ?"
Tống Tiểu Hà những c.h.ế.t, mà thoạt còn chẳng chút dáng vẻ nào là đang thương. Chỉ là nãy khi đ.á.n.h văng , linh phù dán vai rơi mất, khiến nàng thể thấy bất kỳ âm thanh nào. Nàng cũng nãy giờ lay gọi là Tô Mộ Lâm, cứ tưởng là Mộng Ma nên mới sống c.h.ế.t nhắm chặt mắt giả vờ.
Thế nhưng tên dám bẻ ngón tay nàng định cướp ngọc hồ lô, điều nàng thể nhẫn nhịn cơ chứ! Ai ngờ mở mắt , đập mặt là cái khuôn mặt của Tô Mộ Lâm.
Nàng đưa mắt ngó nghiêng xung quanh một vòng buông lời thắc mắc: "Tên Mộng Ma ?"
"Bị gọi sét đ.á.n.h c.h.ế.t ." Tô Mộ Lâm trò giả vờ c.h.ế.t của Tống Tiểu Hà lừa mất bao nhiêu là nước mắt, cứ thế xụi lơ đất: “Ngươi cớ giả vờ c.h.ế.t để lừa , gọi ngươi lâu như mà ngươi chẳng ừ hử lấy một tiếng."
Tống Tiểu Hà , tự nhiên chẳng đang lảm nhảm cái gì, chỉ cảm thấy cằm dinh dính. Nàng đưa tay quệt một cái, kinh ngạc hô lên: "Sao hộc nhiều m.á.u thế ? Ta thương ?" Thế nhưng nàng cũng cảm nhận lục phủ ngũ tạng đau đớn ở chỗ nào.
"Có là hồi quang phản chiếu ?" Tô Mộ Lâm lẩm bẩm: “Dân gian cách , bảo là sắp c.h.ế.t sẽ trạng thái hệt như bình thường, nhưng thực chỉ còn thoi thóp mỗi một thở cuối cùng."
Tống Tiểu Hà xoa xoa cánh tay, thấy miệng Tô Mộ Lâm đang mấp máy nhưng chẳng lọt tai âm thanh nào của . Thế là cơn tức lộn ruột tự dưng bùng lên, nàng bồi cho hai đấm: "Ngươi là lỗ tai ngươi nổ đến mức chẳng gì ? Có lúc gọi sét, ngươi chuyên canh vị trí ngay mà gọi hả?"
Tô Mộ Lâm ôm đầu chịu đòn, lúc mới phát hiện nàng vốn dĩ chẳng hề đáp lời , thấy bên tai nàng bết đầy vết m.á.u nên mới nhận là nàng điếc .
Hắn rấm rứt òa lên, nước mắt như thể đứt bờ giới hạn lã chã tuôn rơi, luôn miệng cầu xin .
Tuy Tống Tiểu Hà thấy nhưng thấy lóc t.h.ả.m thiết, bùn đất vết m.á.u quyện lẫn cùng nước mắt mặt, trông bộ dáng cũng khá là đáng thương nên bèn bảo: "Ngày ngươi trâu ngựa để báo đáp thì sẽ tha thứ cho ngươi."
Ngay đó, một bóng từ tốn bước tới, nhặt linh phù từ đất lên dán bả vai của Tống Tiểu Hà.
Chỉ trong chớp mắt, âm thanh liền ùa màng nhĩ, nàng rõ mồn một tiếng Tô Mộ Lâm nức nở : "Như , trâu ngựa cho đại nhân cơ."
Tống Tiểu Hà nổi đóa lên, đạp một cước. Vừa xoay thì thấy ngay Thẩm Khê Sơn đang lưng, dùng ánh mắt uy nghiêm từ cao xuống nàng.
Nàng lật đật dậy, hỏi dồn: "Vừa ngươi ! Ta còn tưởng ngươi xuyên cái cây ."
Thẩm Khê Sơn nhạt giọng: "Tất nhiên là chạy trốn."
"Thế giờ đây?"
Thẩm Khê Sơn lướt mắt đảo qua nàng. Những kẻ màn sương đen nuốt chửng chắc chắn sẽ chìm Vô Tận Mộng Yểm, một một nếm trải ác mộng, để mặc cho khác c.h.é.m g.i.ế.c định đoạt, cuối cùng c.h.ế.t gục trong nỗi hoảng sợ cùng cực.
Cái cây m.á.u tính là sủng vật do nuôi dưỡng, là vật sống, thể di chuyển bằng cách đ.â.m sâu xuống lòng đất. Thẩm Khê Sơn bắt gặp nó cũng phần cảm thấy ngạc nhiên. Hắn chạy nhanh, sương đen chạm nên Mộng Ma mới đuổi theo . Ngặt nỗi mới đuổi một nửa, tên đó đột nhiên vội vàng ngoắt trở . Nhờ , Thẩm Khê Sơn mới ở đây vẫn còn sống sót, còn mấp mé gần cái cây m.á.u đó nên mới khiến Mộng Ma cuống cuồng chạy về.
Thẩm Khê Sơn buông lời: "Ta tò mò kẻ nào trốn thoát Vô Tận Mộng Yểm."
Tống Tiểu Hà lập tức giơ cao tay: "Là !"
Hắn đáp lời, chỉ khẽ nhấc tay mượn pháp từ linh phù, trong lòng bàn tay ngưng tụ ánh sáng nhàn nhạt chĩa về phía n.g.ự.c Tống Tiểu Hà, chậm rãi dẫn dụ một sợi kim quang từ trong cơ thể nàng thoát ngoài.
Kim quang mờ ảo vô hình, đó chậm rãi hội tụ thành hình dáng của một ngọn đèn tựa như lồng đèn bằng lưu ly. Trên mặt đèn chằng chịt những vết rạn nứt, thoạt như đập vỡ vụn.
"Chính thứ cứu mạng ngươi." Thẩm Khê Sơn lúc mới : "Ta còn thắc mắc ngươi dọc đường thể hiện dáng vẻ dũng vô úy, sợ trời sợ c.h.ế.t như . Hóa trong cơ thể cất giấu món đồ ."
Tống Tiểu Hà mang vẻ mặt đầy nghi vấn: “Đây là cái gì?"
Rõ ràng chính nàng cũng chẳng hề .
Thẩm Khê Sơn sửng sốt một chút: "Đồ vật trong cơ thể mà chính ngươi ?"
Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn lắc đầu.
"Ta !" Tô Mộ Lâm lúc vỗ n.g.ự.c : "Cái hẳn là Đèn Trường Sinh."
"Đèn Trường Sinh là gì?" Tống Tiểu Hà hỏi .
Tô Mộ Lâm ý khoe khoang, chẳng chịu giải thích ngay mà ưỡn ẹo : "Ngọn đèn dạng , đời đến nó vô cùng ít ỏi, ngay cả trong cổ tịch phàm gian cũng từng lưu bất cứ ghi chép nào liên quan đến nó. Nếu do học rộng tài cao, tri thức uyên bác..."
Tống Tiểu Hà nhảy bổ lên giáng luôn một đấm: "Bớt nhảm , mau !"
"Là tiên đăng cung phụng trong Trường Sinh Điện, thể khắc dấu ấn lên hồn phách. Dù cho chuyển thế bao nhiêu đời, chỉ cần tiên đăng vỡ thì nó thể mãi mãi bảo vệ sự trọn vẹn của linh hồn." Tô Mộ Lâm ăn một đ.ấ.m xong thì thành thật hẳn, ôm lấy đầu não đem bộ những điều trút sạch: "Loại tiên đăng thể cung phụng bên trong Trường Sinh Điện, nhưng hành tung của Trường Sinh Điện cực kì quỷ dị, một thế kỷ mới mở một , chỉ hữu duyên mới tiến , cho nên hiếm kẻ nào đến."
"Vậy nếu hồn phách trọn vẹn thì sẽ thế nào?" Tống Tiểu Hà hỏi tiếp.
"Hồn xiêu phách tán thì thể bước luân hồi, sẽ triệt để biến mất khỏi thế gian ." Tô Mộ Lâm thật thà đáp.
"Nói như là cung phụng một ngọn tiên đăng cho ở Trường Sinh Điện? Ban nãy c.h.ế.t là nhờ đèn bảo vệ ." Tống Tiểu Hà hoảng nhiên đại ngộ.
"Rốt cuộc là ai khả năng bước Trường Sinh Điện để cung phụng đèn cho ngươi ?"
Tống Tiểu Hà trả lời chắc nịch: "Nếu sư phụ thì hẳn là cha ."
"Cớ ngươi khẳng định chắn chắn như thế?"
Tống Tiểu Hà cúi đầu mò một hồi, thu cất ngọc hồ lô lôi khăn gấm chậm rãi lau vết m.á.u mặt, điềm nhiên bảo: "Ta , nhất định là bọn họ."
Thẩm Khê Sơn thu trọn hành động của nàng trong đáy mắt, chỉ yên lặng ở một bên.
Hắn hiểu ý nghĩa của câu . Bởi lẽ Tống Tiểu Hà quá mức vô danh, từ nhỏ gia nhập Tiên Minh trở thành t.ử nội môn, nhưng qua nhiều năm ròng rã vẫn chẳng mấy ai để ý đến nàng. Trên cõi đời , bận tâm đến Tống Tiểu Hà ít đến mức đáng thương. Ngoài sư phụ nuôi dưỡng nàng khôn lớn, e rằng chỉ còn song cha . Ngoài bọn họ , thử hỏi còn ai bằng lòng vì Tống Tiểu Hà mà cung phụng Đèn Trường Sinh nữa chứ?
Tâm trí Thẩm Khê Sơn trôi dạt miên man. Chờ đến lúc lấy tinh thần, mới phát hiện chằm chằm khá lâu, chứng kiến bộ quá trình Tống Tiểu Hà lau sạch cái mặt mèo nhem nhuốc của chính .
"Tiếp theo đây?" Tống Tiểu Hà tràn ngập năng lượng: "Phải nhanh lên thôi, nếu thì sắp đến giờ Tý ."
"Đoạn đường cuối cùng ." Thẩm Khê Sơn : "Đi về phía thêm một đoạn nữa chính là Hồng Liên cảnh."
Nói đoạn, liếc mắt Tống Tiểu Hà, tiếp lời: "Khoảng cách tới giờ Tý còn đầy hai canh giờ nữa."