Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 22: Hướng Tử Nhi Sinh 2
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:34
Lượt xem: 182
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng rõ Tô Mộ Lâm qua bao nhiêu sách vở, kiến thức uyên thâm tới cỡ nào, nhưng sự am hiểu của về Quỷ Vực Phong Đô quả thật tầm thường chút nào. Tống Tiểu Hà hỏi điều gì, tựa hồ đều thể trả lời trôi chảy.
Cái gọi là Hồng Liên cảnh chính là ngọn lửa Nghiệp Hỏa Hồng Liên thứ bảy trong Bát Hàn Địa Ngục. Đây là hậu quả từ sai lầm nghiêm trọng do cuộc nội chiến Minh Giới gây . Nhằm tránh để vô tội bước nhầm Hồng Liên cảnh, Minh Giới bèn khoanh vùng mảnh đất , mãi về trở thành nơi tụ tập của lũ yêu ma hung ác.
Hồng Liên cảnh đúng nghĩa là một luyện ngục trần gian. Vừa mới đặt chân đến vùng ranh giới thể cảm nhận cái lạnh thấu xương, còn khi bước hẳn bên trong thì luồng hàn khí càng tăng vọt, đến mức cắt da cắt thịt. Người bình thường mà đặt chân đến chốn , e rằng sẽ đông cứng đến mức da tróc thịt bong, bỏ mạng ngay tại chỗ.
Tô Mộ Lâm sớm chuẩn . Hắn lấy hai chiếc bình sứ nhỏ, bảo: "Đây là m.á.u linh lộc, uống thể chống lạnh, nhưng công hiệu chỉ duy trì hai canh giờ mà thôi."
Thẩm Khê Sơn liếc mắt thoáng qua, cất lời: "Đưa cho nàng , cần."
Tô Mộ Lâm cũng chẳng hỏi nhiều, đưa một bình cho Tống Tiểu Hà.
"Tại ngươi cần?" Tống Tiểu Hà vội cầm lấy, sang hỏi Thẩm Khê Sơn: “Ngươi thấy lạnh ?"
"Đưa cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy ." Tô Mộ Lâm chen ngang, mở nắp bình sứ dốc ngược miệng, cũng chỉ vài giọt: “Nếu đại nhân uống thì ngươi sẽ chẳng còn phần nào ."
Tống Tiểu Hà cầm lấy chiếc bình sứ nhưng vẫn gặng hỏi: "Ngươi thực sự cần ?"
Thẩm Khê Sơn thản nhiên: "Tạm thời còn đông c.h.ế.t ."
Nghe , nàng bèn dốc sạch m.á.u lộc bụng. Thẩm Sách kiểu gì cũng chẳng giống kẻ nhân từ xả vì khác. Hắn c.h.ế.t rét thì Tống Tiểu Hà cũng chẳng gặng hỏi nữa.
Máu lộc chảy xuống bụng, cả vùng dày lập tức ấm sực lên, nhanh men theo tứ chi lan tỏa khắp cơ thể, xua tan cái giá lạnh. Ba chầm chậm bước ánh trăng cô độc.
Đi chừng một nén nhang, phía bỗng nhiên hiện một con sông nhỏ hẹp, lềnh bềnh mặt nước cơ man nào là hoa sen đỏ rực, nở bung tuyệt . Ánh đỏ lấp lánh phản chiếu, phóng mắt tới tựa như dòng sông chen chúc đầy ắp hoa đăng, dập dờn trong đêm đen vô tận, tả xiết.
Tống Tiểu Hà khỏi trầm trồ: "Đẹp quá."
Thế nhưng Tô Mộ Lâm chẳng mảy may tâm trí thưởng thức, khẽ rùng một cái : "Phía là hang ổ của lũ yêu quái đấy."
"Yêu quái gì cơ?"
"Là loại yêu quái khỉ cánh chim. Bọn chúng lớp da lông dài dày, chuộng những nơi băng giá thế . Bọn tới Hồng Liên cảnh thì bắt buộc băng qua sào huyệt của bọn chúng." Tô Mộ Lâm giải thích cặn kẽ: "Đi hết con sông dài thì sẽ đến nơi cất giấu Nghiệp Hỏa Hồng Liên."
"Nghiệp Hỏa Hồng Liên?" Tống Tiểu Hà bắt lấy trọng điểm, nghi hoặc Tô Mộ Lâm: “Đó là thứ gì ?"
Chỉ bằng một câu gặng hỏi đó, Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng nắm rõ ngọn ngành của sự việc. Hồng Liên Nghiệp Hỏa vốn là tên gọi của luyện ngục, thế nhưng Nghiệp Hỏa Hồng Liên là một Thần khí thời Thượng Cổ. Nó là bảo vật sinh cùng với sự hình thành của Minh Giới, đồng thời là cốt lõi của Bát Hàn Luyện Ngục. Về , nội bộ Minh Giới xảy biến loạn kinh thiên động địa, chẳng ai rõ là kẻ nào đem Nghiệp Hỏa Hồng Liên giấu nơi . Trải qua một phen âm sai dương thác, Nghiệp Hỏa Hồng Liên bén rễ tại đây sinh Hồng Liên cảnh.
"Đã là bảo bối của Minh Giới, thì mang trả về là xong chuyện mà." Tống Tiểu Hà thẳng thắn bày tỏ.
"Ngươi tưởng đây là bụi hoa sen dại mọc ven đường, hái là hái chắc? Nếu mà dễ như trở bàn tay thì Ma Thần chiếm của riêng từ tám đời ." Tô Mộ Lâm giải thích: "Trong Lục giới lúc bấy giờ, đếm đầu ngón tay liệu mấy kẻ đủ sức chạm Nghiệp Hỏa Hồng Liên còn . Bất kỳ Thần khí Thượng Cổ nào cũng ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa, Nghiệp Hỏa Hồng Liên càng là thứ g.i.ế.c vô cùng t.h.ả.m khốc. Dẫu chư Thần ở Thần Giới giáng lâm xuống nơi cũng chịu cảnh rét buốt, huống chi là vươn tay chạm tới."
"Nghiệp Hỏa Hồng Liên mọc ở nơi , chẳng ai thể lay động nó ." Tô Mộ Lâm khẳng định.
"Thế thì Tiên Minh sai đến đây rốt cuộc là vì cái gì?" Tống Tiểu Hà hỏi tiếp.
Điều thì Tô Mộ Lâm mù tịt, chỉ đành đầu dòm sang Thẩm Khê Sơn. Từ nãy đến giờ, Thẩm Khê Sơn vẫn một mực im lặng ở phía , đối với những câu chuyện tuyệt nhiên chẳng mảy may hứng thú. Tuy nhiên, cái ám chỉ của Tô Mộ Lâm dường như hiệu cho Tống Tiểu Hà. Thế là nàng lật đật chạy lên vài bước để sóng vai cùng Thẩm Khê Sơn, nghiêng đầu gọi tên.
"Thẩm Sách."
Thẩm Khê Sơn nhạt giọng nhắc nhở: "Ngươi ít một chút, giữ chút thể lực ."
"Thể lực của dồi dào!" Tống Tiểu Hà gân cổ cãi: "Hơn nữa việc chuyện cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực. Nhìn bộ dạng thì hình như ngươi nhiều chuyện. Ta đằng nào cũng sắp là kẻ sắp c.h.ế.t , ngươi mau chóng cho ngọn nguồn nguyên cớ , giải khai luôn nút thắt trong lòng ."
Lời dường như vô hình chung trở thành một gánh nặng o ép Thẩm Khê Sơn. Việc từ chối nguyện vọng của một sắp nhắm mắt xuôi tay vẻ quá đỗi m.á.u lạnh. Thẩm Khê Sơn cố tình là kẻ vô tình m.á.u lạnh đến như thế, hững hờ bảo: "Kẻ sắp xuống lỗ thì cần nhiều đến thế để gì? Xuống suối vàng thì kể cho ai ."
Tống Tiểu Hà vẫn dai dẳng chịu buông tha: "Nhiều tiến Quỷ Vực như , thể nào chỉ mỗi bỏ mạng . Không chừng ngươi cũng sẽ c.h.ế.t, bây giờ ngươi chịu kể cho thì xuống suối vàng sẽ tiếp tục phiền ngươi."
Tô Mộ Lâm xen lời : "Ngươi lẽ sẽ c.h.ế.t... đại nhân thì tuyệt đối ."
Nàng quắc mắt lườm Tô Mộ Lâm một cái sắc lẹm: "Hắn c.h.ế.t thì , nhưng c.h.ế.t thì ngươi chắc chắn chầu ông bà. Bởi vì khi c.h.ế.t, sẽ đích đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."
Tống Tiểu Hà đúng thật là chẳng kiêng kị chút nào, đang ở trong nơi quỷ quái cứ lôi chữ "c.h.ế.t" treo ở cửa miệng nhai nhai . Tô Mộ Lâm lọt lỗ tai chỉ thấy chói tai vô cùng, cảm giác từ đầu đến chân nàng đều tỏa luồng khí xui xẻo nên vô thức lảng xa mấy bước.
Thẩm Khê Sơn cảm thấy ồn ào. Vốn dĩ chẳng tốn nước bọt để kể lể những chuyện vô bổ , nhưng sức sống của Tống Tiểu Hà quả thực quá mức dồi dào. Nàng lúc nào chịu ngoan ngoãn ngơi nghỉ.
"Nhật Quỹ Thần Nghi đang lót phía bệ đỡ cho Nghiệp Hỏa Hồng Liên. Muốn lấy Nhật Quỹ thì bắt buộc tiến gần đến Nghiệp Hỏa Hồng Liên." Thẩm Khê Sơn trầm giọng giải thích: "Cho nên kế sách của Tiên Minh chính là bày binh bố trận , mượn cớ đó tạm thời phong ấn sức mạnh của Nghiệp Hỏa Hồng Liên."
"Vậy thành công ?"
"Tất nhiên là thành công . Nếu thì hiện tại với phương viên trăm dặm quanh đây, bất kỳ sống nào cũng chẳng thể bén mảng tới gần."
"Có vì hiệu lực phong ấn kéo dài lâu nên Tiên Minh mới nôn nóng phái thêm nhóm thứ hai tới, dù nhóm thứ nhất rơi rụng tơi tả?" Tống Tiểu Hà đưa suy đoán.
Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn: " thế."
"Vậy những mặc y phục Tiên Minh mà trông thấy ban nãy ở trong sơn động rốt cuộc là ai? Lúc đó bọn họ gặp chuyện gì?"
Câu hỏi của nàng cứ nối tiếp như thể điểm dừng. Tính tò mò quá cao, chẳng hiểu nặng nhẹ chừng mực, Tống Tiểu Hà đưa mắt sắc mặt của Thẩm Khê Sơn thăm dò: "Ngươi thế, sắc mặt xem tệ."
"Ngươi bớt hỏi mấy câu là sắc mặt lập tức lên." Thẩm Khê Sơn lạnh nhạt cất lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-22-huong-tu-nhi-sinh-2.html.]
Tống Tiểu Hà bèn cúi gầm mặt xuống, trầm mặc một hồi lâu. Thế nhưng đúng lúc Thẩm Khê Sơn cứ ngỡ nàng cuối cùng cũng chịu ngậm miệng, thấy nàng ngẩng mặt lên hỏi tiếp: "Ngươi còn gì ăn ? Ta đói ."
Nhu cầu ăn uống của Thẩm Khê Sơn vốn dĩ cao. Cả một ngày trời mới chỉ lót đúng một bữa, ngày thường càng hiếm khi mang theo đồ ăn thức uống bên thì gì đồ dư để đưa cho Tống Tiểu Hà lót . May Tô Mộ Lâm mang nhiều đồ, vội vàng chia cho Tống Tiểu Hà vài cái bánh bao thịt và đùi gà luộc. Ăn uống no nê xong xuôi, Tống Tiểu Hà hiếm khi ngoan ngoãn giữ im lặng.
Bãi hoang cô tịch bao la, giữa dòng sông đỏ ối, mỗi cơn gió lạnh lướt qua là bạt ngàn đóa hồng liên đung đưa lay động. Bóng dáng của ba ánh trăng tròn khổng lồ càng hiện lên vẻ vô cùng nhỏ bé và mỏng manh.
Càng về phía , lạnh càng cắt da cắt thịt. Tống Tiểu Hà linh lực hộ thể, công hiệu của m.á.u linh lộc tựa hồ cũng chẳng xi nhê gì nữa, hàn khí luồn lách phả thẳng trong xương tủy khiến mười ngón tay đông cứng đến đau buốt. Nàng cởi áo khoác ngoài trùm kín , tay giấu chặt trong tay áo để giữ ấm nhưng cũng chẳng mấy tác dụng.
Cũng chẳng rõ là bao lâu, mặt đất phía bỗng nhiên hiện vệt m.á.u đỏ tươi. Tống Tiểu Hà xổm xuống xem xét, nương theo vệt m.á.u đất về phía , chỉ thấy mặt đất đằng xa la liệt xác c.h.ế.t của đám yêu quái khỉ cánh chim.
Phần lớn t.h.i t.h.ể đều hạ sát bởi lưỡi đao sắc bén. điểm quỷ dị ở chỗ, dẫu xác c.h.ế.t chồng chất nhưng lượng m.á.u vương đất vô cùng ít ỏi, giống như thể lượng m.á.u trong các t.h.i t.h.ể rút cạn sạch sành sanh.
Thẩm Khê Sơn dùng chân lật ngửa một t.h.i t.h.ể lên, chỉ lướt mắt qua miệng vết thương khẳng định chắc nịch: "Là của Tiên Minh hạ sát."
"La Nhận ư?" Tống Tiểu Hà kinh ngạc thốt lên: “Bọn họ chúng một bước ."
Đội ngũ của Tiên Minh tuy chẳng thế so sánh với đám tinh nhóm đầu, nhưng thực lực chắc chắn thể xem thường, đặc biệt khi La Nhận còn là một Liệp sư cấp Thiên. Thế nhưng tên La Nhận đó vì độc chiếm ngọc hồ lô mà tay đẩy Tống Tiểu Hà ngã xuống khỏi linh thuyền, trong lòng vốn ấp ủ dã tâm sát hại nàng. Hắn Tống Tiểu Hà ngã c.h.ế.t, như dẫu phát hiện t.h.i t.h.ể thì bên cũng chẳng lưu chút dư mảnh linh lực nào của , sẽ chẳng kẻ nào manh mối rằng mới là hung thủ g.i.ế.c .
Tâm tư kẻ kín kẽ tỉ mỉ thêm tâm thuật bất chính. Họ ngang qua nơi , đồ sát bấy nhiêu yêu quái, gấp gáp tiến thẳng về phía chẳng hiểu rốt cuộc là vì mưu đồ gì.
Một vài t.h.i t.h.ể vẫn cứng đờ , chứng tỏ bọn chúng rời bao lâu. Tống Tiểu Hà từ trong bàn lấy một lá bùa chú giấu khí tức đưa cho Thẩm Khê Sơn và Tô Mộ Lâm mỗi một tấm, rõ chủ ý: "Chúng đuổi theo bọn họ."
"Tránh né bọn họ mới là thượng sách." Thẩm Khê Sơn đồng ý.
"Không ." Tống Tiểu Hà vò chặt lá bùa trong tay, đang xổm bên cạnh t.h.i t.h.ể yêu quái bèn đưa tay giữ chặt cằm t.h.i t.h.ể bóp mạnh phần hàm . Miệng yêu quái liền há toác . bên trong chẳng răng nanh sắc nhọn mà là từng hàng từng hàng răng trắng nõn ngay ngắn.
Nàng chỉ hàm răng cho Thẩm Khê Sơn xem: "Nếu đoán lầm thì đây thể là của Hàn Thiên Tông. Ta rõ bọn họ là do nhận là cố ý nhẫn tâm sát hại, nhưng tuyệt đối thể để bọn họ tiếp tục tàn sát của Tiên môn thêm nữa." Huống chi, trong đó còn mặt của Tạ Quy và Vân Phức.
Thẩm Khê Sơn lên tiếng phản đối thêm nào nữa. Ba thôi động linh phù đuổi gấp về phía .
Gió rít gầm gừ dần trở thành một loại lực cản, gió lùa vạt áo căng phồng, bước chân cũng trở nên nặng nhọc rã rời. Tống Tiểu Hà chịu nổi cái rét, cả rét run lẩy bẩy, lấy tay áo che mặt để chống cự cơn gió lạnh thấu xương. Ngay cả câu phàn nàn m.á.u linh lộc vô tác dụng cũng chẳng buồn thốt , hễ hé miệng là gió lùa rét buốt.
Sự tra tấn dằng dặc tưởng chừng như vô tận. Càng sâu trong, xác c.h.ế.t ngã rạp mặt đất càng thêm dày đặc, đến cuối cùng gần như chẳng còn chỗ nào để đặt chân. Từ trong tiếng gió truyền âm thanh va chạm chát chúa của đao kiếm xen lẫn đấu pháp.
Tống Tiểu Hà lấy những ngón tay đông cứng của xoa xoa đôi mắt đang đóng lớp băng vụn, trừng mắt xuyên qua cuồng phong mà về phía . Ở đó hào quang tỏa sáng tứ phía, kiếm ảnh lấp loáng như thể đang nổ một trận ác chiến vô cùng khốc liệt.
Đi thêm chừng mười trượng nữa, con sông nhỏ hẹp bỗng chốc như thể đến điểm cuối, trở nên vô cùng rộng lớn. Ngay chính giữa lòng sông bồng bềnh một đóa sen ngọc đài khổng lồ đỏ rực, bên là những đóa hồng liên đang nhẹ nhàng lay động. Dưới ánh trăng tỏ, xung quanh đài hoa sen quấn lấy bởi luồng ánh sáng đỏ rực lúc ẩn lúc hiện. Tống Tiểu Hà rõ thứ ngự trị đóa sen là gì.
Ngay bờ sông hiện diện hai tảng đá khắc pháp trận khổng lồ, mặt đá khắc những hoa văn cực kỳ tinh vi phức tạp. Đang giương cao bình sứ đổ thứ chất lỏng đỏ tươi xuống phía tảng đá.
Hẳn đó là máu, nhuộm đỏ rực những hoa văn thạch bàn. Lượng chất lỏng đổ ngày một nhiều, liền mấy đóa hoa sen bồng bềnh nổi lên từ nước, hình thành nên từng bậc cầu thang men theo dòng sông nối dài đến tận trung tâm.
Ở phía bên , La Nhận đang đụng độ kịch liệt với trưởng lão râu tóc bạc phơ cầm đầu đội ngũ Huyền Âm Môn, cả hai đều thương. Đệ t.ử Huyền Âm Môn rõ ràng yếu thế hơn về mặt quân , giao thủ với Tiên Minh nên dần rơi thế hạ phong. Xác c.h.ế.t mặt đất ngoài yêu quái còn la liệt t.h.i t.h.ể của các t.ử Huyền Âm Môn. Phân định thắng bại chiến cuộc dường như rõ ràng.
Bao bọc xung quanh bãi chiến trường là một vòng tròn lũ yêu quái khỉ cánh chim. Bề ngoài trông vẻ như đang bu vây xem, nhưng thực tế t.ử Tiên Minh truy đuổi cho chạy trốn tán loạn khắp nơi. Nhìn kỹ , đám yêu quái đều răng nanh sắc nhọn.
Tầm Tống Tiểu Hà lia một vòng, phát hiện Bộ Thời Diên lẫn trong đám yêu quái đông đúc. Nàng đang tựa gốc cây, tỏ vẻ khá thờ ơ lạnh lùng thứ, chẳng thương nhưng bộ dạng trông vô cùng yếu ớt mỏng manh.
Sắc đỏ chói mắt, t.h.i t.h.ể la liệt mặt đất, những màn giao đấu dữ dội, đối nghịch mạnh mẽ với khung cảnh tĩnh lặng an bình của bạt ngàn hồng liên lơ lửng sông. Từng khuôn mặt hung tợn dữ tợn đan xen trong vệt m.á.u vương vãi, đồng loại tàn sát lẫn . Tống Tiểu Hà dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng, cảm giác đây mới thực sự là chốn Luyện Ngục.
Kể từ khi đặt chân lên mảnh đất , dấu ấn huy văn cánh tay Thẩm Khê Sơn bắt đầu phát một cảm giác bỏng rát mơ hồ. Hắn trận pháp phong ấn linh lực của chính là đặt ở nơi . Chọc thủng trận pháp đó, sẽ lấy bộ sức mạnh nguyên bản. tình cảnh lúc quá đỗi hỗn loạn, Thẩm Khê Sơn cơ bản cách nào tìm mắt trận.
Ba lùi ở phía xa xa sang, nhất thời mỗi mỗi suy tính khác , đều chìm trong im lặng. Tống Tiểu Hà hỏi xem tại bọn họ thể tàn sát đồng loại ở đây, thế nhưng lời kịp tuôn khỏi miệng thì nàng tự thấu lý do.
Thực dễ để phát hiện sự thật. Bát Hàn Luyện Ngục dẫu cho Nghiệp Hỏa Hồng Liên phong ấn thì cái lạnh thấu xương của nó cũng vượt quá sức chịu đựng của thường. Nếu linh lực hộ thể hoặc giống như Tống Tiểu Hà uống m.á.u linh lộc, thì bước chân Hồng Liên cảnh e rằng đóng băng đến c.h.ế.t. Lúc Tống Tiểu Hà vội vã chạy qua, nước mắt trào lập tức ngưng đọng thành những hạt băng nhỏ, điều chứng minh chất lỏng ở đây sẽ đóng băng nhanh chóng.
Thế nhưng vẫn một ngoại lệ...đó chính là m.á.u tươi.
Chính vì , những t.h.i t.h.ể dọc đường hề máu, tất thảy đều bọn chúng rút sạch bình sứ trút lên thạch bàn pháp trận .
Máu tươi thể gọi những bậc thang hoa sen sông. Có lẽ vì m.á.u tươi đủ, thế nên bọn chúng mới điên cuồng tàn sát lẫn . Trận tàn sát đẫm m.á.u hẳn kéo dài một thời gian và cũng đang bước hồi kết thúc.
La Nhận thương nhẹ, vạt áo nhuộm đỏ thẫm mùi máu, còn lão trưởng lão râu tóc bạc phơ cũng chẳng khấm khá hơn là bao. Xét về thực lực của hai , nếu so đao thật thương thật một trận t.ử chiến, lực tàn phá tạo đáng vô cùng kinh khủng mới . Thế nhưng gian xung quanh ngoại trừ những vũng hố sâu và vết m.á.u loang lổ đất thì khung cảnh vẫn còn khá nguyên vẹn.
Thẩm Khê Sơn dường như thấu sự băn khoăn của nàng, liền giải thích: "Tất cả linh lực nơi đây đều là chất dinh dưỡng của Nghiệp Hỏa Hồng Liên, ngươi giải phóng bao nhiêu sẽ nó nuốt chửng bấy nhiêu, cho đến khi cạn kiệt thì thôi."
Linh lực thể hồi phục sinh , nhưng nếu linh lực trong nội đan hút sạch thì nội đan sẽ tổn hại vô cùng nghiêm trọng, năng lực tái tạo cũng theo đó mà yếu nhiều. Vì tu tiên một khi đối diện với lằn ranh sinh t.ử thì tuyệt nhiên bao giờ sử dụng cạn kiệt linh lực của nội đan.
Lời của Thẩm Khê Sơn mang hàm ý nhắc nhở Tống Tiểu Hà chớ nên kích động xuất thủ manh động.
rằng Tống Tiểu Hà thiên phú quá thấp kém, dốc sức tu luyện cả chục năm trời đến mức ngay cả nội đan còn ngưng kết . Hoàn cần lo lắng về vấn đề , bởi linh lực trong nàng dễ cạn kiệt, dù cạn sạch thì cũng chẳng cả.
Vì , nàng bèn sải những bước lớn lên phía , một tay xé bỏ linh phù giấu khí tức, một tay rút trường kiếm bằng gỗ , nhắm thẳng về một hướng mà phóng mạnh tới!
Kiếm gỗ lao vun vút trong trung, xoay lộn mấy vòng nện thẳng gáy của một tên liệp sư Tiên Minh, ép vì quá đau đớn mà buộc lòng buông tay. Một con yêu quái khỉ đè nghiến hoảng loạn đến mức phóng lủi trong chớp mắt.
"Là kẻ nào!" Kẻ đó phẫn nộ đầu, lùng sục kiếm tìm kẻ đầu sỏ.
Tống Tiểu Hà ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, hất cằm lên, vô cớ mang vài phần kiêu ngạo vênh váo, dõng dạc xưng đại danh của ...
"Đệ t.ử Tiên Minh, Tống Tiểu Hà!"