Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 23: Hướng Tử Nhi Sinh 3

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:36
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhờ gọi sấm sét nổ tung trung phía Quỷ Quốc lúc , phần lớn thuyền chẳng mấy ai là nhận Tống Tiểu Hà. Lúc thấy nàng thình lình xuất hiện, tự nhiên cũng kiêng dè thuật gọi sấm sét của nàng, dám tùy tiện buông lời khiêu khích gây sự.

Tống Tiểu Hà với Tô Mộ Lâm: "Ta cứu ngươi hai , đến lúc ngươi báo ân đấy."

Tô Mộ Lâm đáp trả: "Ta vốn là loại tri ân đồ báo."

Tống Tiểu Hà trừng mắt , dữ dằn nạt: "Vậy thì đừng trách nắm đ.ấ.m của vô tình!"

"Ngươi thể ngăn cản ," Thẩm Khê Sơn liếc mắt hờ hững những bông hoa sen bên bờ sông, : "Nếu m.á.u đủ, bậc thang hoa sen sẽ thể nổi lên. Cách duy nhất để qua sông là giẫm lên bậc thang hoa sen, bất kì sinh linh nào rơi xuống sông đều sẽ nuốt chửng, lấy nửa phần cơ hội sống sót."

Đây là một hành động bạo ác đơn phương, mà là trận tàn sát lẫn , sẽ bên thắng kẻ thua. Kẻ thua cuộc lấy m.á.u tươi để tưới tắm cho những bông hoa sen .

"Nhớ kỹ, theo hiệu lệnh của mà dùng bùa Lửa. Lần thương nữa đấy, nếu thật sự sẽ liều mạng với ngươi." Tống Tiểu Hà nhét vài lá bùa Lửa tay Tô Mộ Lâm, coi lời Thẩm Khê Sơn như gió thoảng bên tai.

Thẩm Khê Sơn nào từng ai coi thường đến . Mặt lập tức đen sầm , gầm gừ tên nàng: "Tống Tiểu Hà."

Tống Tiểu Hà nghiêng đầu .

"Có rằng, nếu ngươi cứu khi c.h.ế.t thì nhất là hãy theo sát ?" Hắn hỏi.

"Ta là cứu tiểu sư thật, nhưng Diên tỷ bây giờ đang gặp nguy hiểm, cũng thể nhắm mắt ngơ đúng ?" Tống Tiểu Hà mỉm với : “Chuyện cần ngươi quản, ngươi cứ lánh sang một bên chờ , nhanh sẽ kết thúc thôi."

Thẩm Khê Sơn vốn dĩ chẳng chuốc lấy phiền phức lo chuyện bao đồng của nàng. chợt nghĩ, ngươi bảo lánh sang một bên chờ thì lời chắc?

Thế là theo sự sắp xếp của nàng mà tự ý bỏ sát bờ sông.

Tống Tiểu Hà chạy lượm thanh kiếm gỗ của về, dẫn Tô Mộ Lâm thẳng đến sát bờ rìa bãi chiến trường, sai quăng một tấm bùa Lửa. Phải từ góc độ xem mới thể trực quan mà cảm nhận sức mạnh từ lá phù lục do Tô Mộ Lâm thả cường đại đến nhường nào.

Chỉ thấy mới thôi động linh phù, ngọn lửa ngập trời lập tức phun trào từ bên trong, sóng nhiệt cuồn cuộn vỡ òa trong chớp mắt, nhào thẳng về phía đám đang tàn sát lẫn . Đối mặt với ngọn lửa thình lình ập tới, đương nhiên phản ứng kịp thời dùng pháp thuật phòng ngự, cũng kẻ phản ứng kịp thiêu cháy trụi.

ở nơi gió lạnh buốt giá thấu xương , ngọn lửa cháy bao lâu nhanh chóng lụi tàn, thể gây lực sát thương nào quá lớn. Dù thì cũng gián đoạn trận ác đấu . Người của Tiên Minh và Huyền Âm Môn tách hai phe, mỗi bên chiếm giữ một góc.

Tống Tiểu Hà ngay ở vị trí chính giữa, nàng rút ống truyền thanh mỗi sư phụ gọi nàng về ăn cơm , hét lớn ống trúc: "La Nhận, nếu ngươi chịu dừng tay, sẽ gọi sấm chớp đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"

Giọng lanh lảnh nhờ linh lực của ống truyền âm khuếch đại, lọt tai của tất thảy , đồng thời cũng khiến vô ánh đổ dồn về phía nàng. Tống Tiểu Hà sự chứng kiến của lôi ngọc hồ lô nắm chặt trong tay, giơ lên cao thị uy cho La Nhận thấy.

La Nhận thấy thứ đồ trong tay nàng, gì còn chuyện nào hiểu nữa? Hắn lập tức thò tay càn khôn tụ rút một tờ bùa màu vàng. Lúc mới nhận mắc mưu, khuôn mặt lập tức ngập tràn nộ khí.

Thế nhưng trong tay nàng vẫn lăm lăm ngọc hồ lô giam giữ Cửu Thiên Thần Lôi. La Nhận dám ngang nhiên cứng chọi cứng với nàng? Nhớ đến hai đạo sét chói lòa bất ngờ vang lên ban nãy, trong lòng La Nhận dấy lên sự hoài nghi, liền thăm dò: "Ngươi tưởng chắc? Bên trong ngọc hồ lô đó hẳn hết sạch sấm sét ! Sau khi Quỷ Vực, chẳng ngươi mới gọi thêm hai đạo sấm sét đó ?"

Tống Tiểu Hà lấy tay trỏ Tô Mộ Lâm bên cạnh: "Ngươi thấy hai đạo sấm sét đó màu vàng kim ? Là dùng Kim Bùa Lôi của Chung thị để gọi sấm đấy, chẳng liên quan gì đến cả."

La Nhận chỉ thấy tiếng sấm mà chẳng tận mắt chứng kiến màu sắc thực sự của lôi pháp đó, nhất thời khó lòng mà đưa phán đoán, phân rõ lời Tống Tiểu Hà là thật giả.

cổ ngữ câu cấm sai: Không sợ kẻ ngốc, sợ kẻ ngang ngược, chỉ sợ kẻ màng đến mạng sống. Mà Tống Tiểu Hà chính là thuộc dạng kẻ coi mạng sống chẳng gì.

La Nhận quát: "Nếu đặt chân đến nơi thì lúc để đồng môn chúng lục đục nội bộ. Ân oán cá nhân giữa và ngươi cứ gác sang một bên, thành trọng trách của Tiên Minh mới là việc ưu tiên hàng đầu."

Tống Tiểu Hà lười mặc cả cò kè trả giá với , chỉ cất lời: "Thả bọn họ !"

La Nhận tức giận đến mức mặt đỏ bừng gân xanh nổi đầy, bàn tay cầm kiếm siết chặt , nghiêm giọng chất vấn: "Tống Tiểu Hà, ngươi còn là t.ử của Tiên Minh hả!"

Tống Tiểu Hà gào lên với giọng điệu còn lớn hơn cả : "Ta đến đây là vì cái nhiệm vụ c.h.ế.t tiệt của Tiên Minh!"

Dọc theo đường , nàng vốn dĩ thèm che đậy mục đích của . Tất cả những thuyền đều một nữ t.ử tiến Quỷ Vực để cứu Thẩm Khê Sơn, La Nhận chẳng cần tốn công dò la cũng . Hắn liền hạ giọng, bộ dáng như dỗ ngọt trẻ con: "Ta ngươi vì Thẩm Khê Sơn mà đến. Chúng hiện tại đang chuyện giống hệt những gì mà lúc từng . Chỉ dùng m.á.u tươi kích hoạt cầu thang hoa sen, mới cứu , ngươi đáng sức giúp đỡ mới đúng."

Điểm yếu chí mạng của Tống Tiểu Hà chính là Thẩm Khê Sơn, ba chữ lọt tai khiến nàng vô tình xao nhãng: "Ngươi đang ở ?"

"Dĩ nhiên!" La Nhận thấy cơ hội xoay chuyển tình thế, liền dốc sức bồi thêm: “Nếu cái gì cũng mù tịt thì dám lặn lội tới chốn ? Bọn là do Tiên Minh cử phái tới, tin tức khẳng định là rõ ràng và tỉ mỉ hơn so với những gì ngươi dò la , còn chuẩn xác trăm phần trăm."

Chuyện Tống Tiểu Hà theo đuôi phiền Thẩm Sách cả quãng đường dài mà tra kết quả gì, giờ từ trong miệng La Nhận để ngọn nguồn đáp án.

"Hắn ở ?" Tống Tiểu Hà rảo bước lên hai bước, ánh mắt gắt gao dán chặt La Nhận, khao khát khẩn thiết đáp án: “Thẩm Khê Sơn đang ở ?"

"Ta thể cho ngươi , nhưng ngươi mau bỏ lôi hồ lô xuống, đừng ngáng đường nữa." La Nhận điều kiện.

"Làm ngươi đang lừa gạt ?"

"Ngươi lúc nào chẳng thể gọi sấm chớp giáng thẳng xuống đỉnh đầu ! Ta gạt ngươi vụ để cái gì?"

Nghe thấy lời , Tống Tiểu Hà chợt chìm tĩnh lặng. Nàng đảo mắt quanh một vòng xung quanh. Dưới ánh trăng mờ tỏ, cơn gió lạnh buốt gầm gào liên hồi, đất la liệt t.h.i t.h.ể ngổn ngang, màu m.á.u đỏ rực đập mắt. Phía xa xa là những t.ử Hàn Thiên Tông hóa yêu và các t.ử Huyền Âm Môn ai nấy đều đầy thương tích. Mọi ánh mắt đều đổ dồn chăm chú về nơi , ghim chặt Tống Tiểu Hà.

Bọn họ bộ dáng nhếch nhác t.h.ả.m thương, mang theo những ánh muôn hình muôn vẻ, nhưng đa đều chất chứa sự khẩn khoản van nài. Kẻ nắm giữ sức mạnh cường đại mới đủ sức kiểm soát đại cục, một khi Tống Tiểu Hà gật đầu ưng thuận, cuộc đồ sát sẽ tiếp tục.

Tống Tiểu Hà từng trải qua loại tình cảnh bao nhiêu dùng ánh mắt chan chứa sự hy vọng để dán chặt lấy như . Tựa như ủy thác cho trọng trách lớn lao, gửi gắm kỳ vọng tha thiết, mòn mỏi ngóng chờ quyết định cuối cùng của nàng.

Giây lát , nàng lắc đầu, với La Nhận: "Ta tin ngươi."

Sắc mặt La Nhận đột ngột biến dạng: "Ngươi còn cứu Thẩm Khê Sơn nữa hả?!"

"Ta nhất định sẽ cứu ." Cơn gió thét gào lạnh buốt mài giũa đôi mày ánh mắt của Tống Tiểu Hà, khiến một Tống Tiểu Hà ngày thường ngây ngô bỗng chốc trở nên tĩnh mịch lạ thường. Sự nghiêm túc ẩn chứa bên trong đôi mắt nàng tựa như một sự kiên định tuyệt đối, chẳng mảy may điều gì thể lay chuyển nổi: “Chỉ , mới thể cứu ."

"Vậy nên cần dăm ba cái thông tin của ngươi, vẫn tự cách tìm ."

La Nhận nhận chẳng còn gian nào để thương lượng đàm phán nữa, sự kiên nhẫn cũng cạn kiệt. Hắn tế xuất trường kiếm, hung hăng : "Được thôi, thì ngươi mau gọi sấm sét xuống, đ.á.n.h c.h.ế.t luôn tất cả đám t.ử của Hàn Thiên Tông ngay tại chỗ !"

Hắn bỗng hóa điên cuồng dữ tợn, di chuyển bằng tốc độ cực nhanh, phóng như bay về phía Tống Tiểu Hà.

"Tô Mộ Lâm!" Tống Tiểu Hà thét lớn một tiếng, đồng thời lộn nhào về phía .

Tô Mộ Lâm giơ cao bùa Lôi, niệm động pháp quyết. Ngay trong khoảnh khắc mũi kiếm của La Nhận xé gió đ.â.m tới, tia chớp chói lòa hoàng kim bùng nổ tỏa từ tấm bùa. Khoảnh khắc tiếng sấm sét nổ vang rền, tất cả liền theo phản xạ che chặt đôi tai, vận pháp quyết che chở cơ thể. La Nhận đang án ngữ ở ngay vị trí trung tâm ăn trọn một đòn sét vàng đ.á.n.h chính diện.

Tô Mộ Lâm lúc tung hai lá bùa Lôi nên cũng gom góp chút ít kinh nghiệm. Lần nắm chắc mức độ sức mạnh khi giải phóng, để cho thương, gây họa đến những xung quanh.

thì cũng , La Nhận dù gì cũng là Liệp sư cấp Thiên của Tiên Minh, đạo kim lôi cố tình khống chế cường độ cũng chẳng thể gây chút thương tích nào nghiêm trọng đối với . Hắn dùng mũi kiếm đỡ lấy đòn sét, lực chấn hất tung lui về vài bước. Trong thâm tâm cũng toan tính, nữa lao thẳng về phía Tống Tiểu Hà.

Hắn đoán trúng thóp sự lo ngại của Tống Tiểu Hà.

Thứ nhất, Tống Tiểu Hà căn bản năng lực để chế lôi pháp trong chiếc ngọc hồ lô đó. Một khi nàng gọi sấm chớp ở nơi tà khí vây quanh, yêu ma tràn lan thế , cực kì khả năng khiến cho tất thảy đều bỏ xác trong Thần Lôi, kể cả đám t.ử Hàn Thiên Tông hóa yêu.

Thứ hai, ở khi Tống Tiểu Hà dùng ngọc hồ lô xong hôn mê bất tỉnh đến tận bốn ngày ròng. đó nàng đang ở linh thuyền chăm nom t.h.u.ố.c thang, còn nếu nàng vì tiêu hao linh lực quá đỗi kiệt quệ mà ngủ ở cái nơi quỷ quái , chỉ còn hai kết cục yêu ma ăn tươi nuốt sống hoặc là đông c.h.ế.t lạnh băng mà thôi, bao giờ thể tỉnh nữa.

Do đó, một khi đang ở trong Quỷ Vực, nếu dồn đến đường cùng tuyệt lộ, Tống Tiểu Hà tuyệt đối bao giờ động đến ngọc hồ lô.

Chính vì , La Nhận mới chừa cho nàng một con đường lui: "Tống Tiểu Hà, mau đặt lôi hồ lô xuống, sẽ tay với ngươi!"

Tống Tiểu Hà nắm siết chặt chiếc ngọc hồ lô trong tay, chân mày cau chặt. Cái lạnh thấu xương ăn mòn từng tấc da thịt của nàng, kiếm khí sắc lạnh ở ngay vị trí cách đó xa, ập tới với một tốc độ cực kì khủng khiếp.

Thật sự đến mức cùng đường tuyệt lộ ? Ý nghĩ sượt qua trong đầu Tống Tiểu Hà như một tia chớp. Lập tức ngay đó đáp án liền tự .

Vẫn . Tiểu sư còn tìm thấy, nàng quyết thể buông xuôi một cách dễ dàng như .

Tống Tiểu Hà gót, cắm đầu cắm cổ cắm dốc về phía mép sông, dốc hết sức gào to kêu cứu: "Thẩm Sách..."

Thẩm Khê Sơn đang khoanh tay cạnh trận bàn bằng đá, giương mắt Tống Tiểu Hà đang sải những bước thật dài phóng tới chỗ , mà vẫn cố tình buông lời châm chọc: "Gọi cái quái gì?"

"Cứu với!" Tống Tiểu Hà gào lên.

"Cứu ngươi thì cái lợi lộc gì?" Thẩm Khê Sơn nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ lười nhác: “Lúc nãy ngươi còn hùng hồn bảo là, chuyện cần quản cơ mà."

Tống Tiểu Hà hét tướng lên: "Ngươi thể cứ thế trơ mắt tên điên lạm sát kẻ vô tội ? Những g.i.ế.c đều là t.ử của Tiên Môn, khi họ bỏ xác thì kẻ tiếp theo lên thớt chính là ngươi và , ngươi thể khoanh tay thèm quản chứ?"

Thẩm Khê Sơn vẫn giữ nguyên tông giọng hờ hững: "Vẫn đến lượt ."

Nàng dừng khựng ngay mặt Thẩm Khê Sơn, nắm chặt vạt áo , dụ dỗ : "Ngươi giúp một tay , khi nào trở về sẽ vài câu êm tai khen ngợi ngươi mặt sư phụ , bảo ông nhận ngươi đồ . Như ngươi cũng sẽ trở thành t.ử nội môn !"

Thẩm Khê Sơn bộ tịch tán dương: "Quả thật là một sức cám dỗ lớn lao đó."

Hai , kẻ xướng họa, đảo mắt một cái thì La Nhận đuổi tới nơi. Tô Mộ Lâm đuổi theo ở tít phía căn bản chẳng thể nào cản nổi La Nhận, đạp cho một phát văng xa, vội vàng ôm đầu bò lùi chạy té khói.

"Ta lời giữ lấy lời mà..." Câu của Tống Tiểu Hà mới chỉ thốt một nửa, bóng hình của La Nhận vọt tới nơi. Thanh kiếm tay giơ lên cao quá đầu, đ.â.m phập một nhát thật mạnh lưng nàng. Chiêu thức lộ rõ sát tâm c.h.ế.t , đảm bảo thể lập tức tiễn Tống Tiểu Hà về suối vàng một cách gọn lẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-23-huong-tu-nhi-sinh-3.html.]

Thẩm Khê Sơn căn bản cách nào lý giải nổi hành động của Tống Tiểu Hà. Hắn hiểu tại nàng rõ ràng chẳng chút bản lĩnh nào, mà cứ khoái vác mặt gánh vác trong những thời khắc sinh t.ử như thế , sắm vai hùng che chở kẻ khác.

Hắn cũng chẳng hiểu tại nàng rành rành con đường phía là đường tử, rõ mồn một sự yếu kém của bản , thế nhưng vẫn khăng khăng cố chấp lao thẳng tới Quỷ Vực Phong Đô để cứu . Lại càng thể hiểu nổi, tất cả chuyện nàng dấn , chỉ là vì một kẻ mà nàng hề quen mặt tên, từng tương phùng giáp mặt. Tất cả chỉ đơn thuần vì một chút tình cảm ái mộ cỏn con vương vãi.

Xuất từ dòng dõi danh gia vọng tộc, bằng hữu vây quanh là những thế gia công t.ử đoan chính hiểu lễ nghĩa, tiến lùi chừng mực, sư phụ dốc lòng dạy dỗ càng là Thượng Tiên Thiên Giới. Cho nên một Thẩm Khê Sơn cao cao tại thượng đương nhiên chẳng thể nào hiểu nổi một Tống Tiểu Hà ồn ào ầm ĩ, ngu ngốc yếu ớt, còn mặt dày giả hùng, dấn liều mạng chẳng sợ cái c.h.ế.t.

Thế nhưng, hành động rút Triêu Thanh kiếm khỏi vỏ của Thẩm Khê Sơn chỉ diễn trong vòng một chớp mắt. Lưỡi kiếm sắc nhọn cản lấy mũi kiếm giáng xuống của La Nhận, tạo một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội. Mũi kiếm ngừng khựng ngay sát gáy của Tống Tiểu Hà, luồng khí bùng nổ dữ dội tạo một trận cuồng phong, cuốn phăng mái tóc dài và vạt áo bào của nàng bay tứ tung.

Lúc nàng mới hoảng hồn nhận lưng , lật đật nhảy bổ lên hai bước. Vừa đầu thì bắt gặp Thẩm Khê Sơn lao tới đằng tự lúc nào, dùng thanh Triêu Thanh kiếm mà đọ sức giáp lá cà với La Nhận.

Tuy linh lực của Thẩm Khê Sơn phong ấn sạch sẽ, nhưng ngón nghề dùng kiếm thì vẫn chẳng mai một phần nào. Khoảnh khắc vung lưỡi Triêu Thanh kiếm lên, bộ hình tựa như hóa thành một con giao long mạnh mẽ dũng mãnh, kiếm chiêu biến ảo khôn lường, vận dụng bước chân linh hoạt để luồn lách né tránh đòn công kích của La Nhận, đồng thời chớp nhoáng bắt lấy kẽ hở phản kích trở .

Chỉ thấy kiếm quang phản chiếu ánh trăng đỏ rực, gió lốc cuồn cuộn tung vạt áo. Thẩm Khê Sơn sắc mặt lạnh lùng kiên nghị, sát khí bộc lộ rõ mồn một. Trong những màn đọ kiếm giao tranh, chỉ mất vỏn vẹn trong cái chớp mắt, giành lấy thế thượng phong.

La Nhận và vốn dĩ đều là những Liệp sư cấp Thiên. Mặc dù ngày thường chẳng mấy qua , thế nhưng từng cơ hội mục sở thị kiếm chiêu của Thẩm Khê Sơn. Kiếm của nọ vô cùng bá đạo lăng lệ, ẩn chứa một uy lực áp chế bá đạo đến tuyệt đỉnh, từ đến nay thi đấu đọ kiếm từng một nếm mùi nếm mùi thất bại.

La Nhận mới đỡ mấy chiêu ngay tắp lự cảm thấy điềm bất thường.

Tống Tiểu Hà một bên dán mắt chẳng chớp lấy một chằm chằm trận chiến sặc mùi lửa khét lẹt mắt, huơ huơ tay hiệu với Tô Mộ Lâm. Đâu ai quy định đ.á.n.h bắt buộc đ.á.n.h tay đôi một chọi một cơ chứ.

Tô Mộ Lâm cực kỳ nhanh nhạy nắm bắt ngụ ý của nàng, lập tức lôi đám bùa chú , niệm động pháp quyết một bên đ.á.n.h hỗ trợ cho Thẩm Khê Sơn.

Kiếm của La Nhận rót thêm linh lực, Thẩm Khê Sơn căn bản cách nào đối đầu sòng phẳng với . Phần nhiều là dựa tư thế thủ nhanh nhẹn của mà né tránh đòn tấn công. Khoảnh khắc La Nhận phân tâm vì bùa Lửa của Tô Mộ Lâm đ.á.n.h úp, chẳng dám khinh suất buông lỏng cảnh giác thêm chút nào nữa. Hắn vận linh pháp hô hào hơn mười thanh linh kiếm lao đến, một nửa chĩa thẳng Tô Mộ Lâm, nửa còn bổ nhào tới chỗ Thẩm Khê Sơn.

Thẩm Khê Sơn lẽ dĩ nhiên chẳng cách nào tránh né mũi đòn kép kết hợp giữa linh kiếm và đòn tấn công của La Nhận. Qua vài hiệp, dính chưởng thương, buộc lòng gồng đỡ trọn một nhát kiếm của La Nhận.

Hai lưỡi kiếm chạm , phát âm thanh cọ xát kinh hồn chói tai, ngay đó vang lên một tiếng tranh minh đứt đoạn. Thanh Triêu Thanh kiếm đứt gãy ngay ở đoạn giữa.

Tống Tiểu Hà đau đớn như ai bóp nghẹn ruột gan, xém chút nữa thì phun một búng m.á.u già: "Triêu Thanh kiếm..."

Kiếm gãy thì chẳng thể nào tiếp tục chiến đấu nữa. Thẩm Khê Sơn mau chóng vứt bỏ nửa thanh Triêu Thanh, ngoái đầu quát: "Tống Tiểu Hà!"

Ngay cả Triêu Thanh kiếm còn c.h.é.m đứt, thanh kiếm gỗ giắt bên hông của nàng mà đưa tới thì cũng nhận kết cục tương tự mà thôi. Tống Tiểu Hà trong đầu lóe lên tia sáng, nàng sực nhớ trong vòng ngọc trữ vật vẫn còn một thứ bảo vật, đó chính là thanh kiếm mà La Nhận tặng cho nàng.

Thế là nàng quýnh quáng lấy nó , thanh kiếm nặng trình trịch suýt chút nữa khiến nàng chẳng kham nổi. Tống Tiểu Hà gồng cả hai tay tóm chặt, vung mạnh lấy đà ném về phía chỗ Thẩm Khê Sơn đang : "Đỡ lấy !"

Thanh kiếm dài vô cùng sắc bén xoay vòng vòng trong trung, Thẩm Khê Sơn tóm gọn bằng một cú bắt chính xác. Gã La Nhận hồi đó vì dụ Tống Tiểu Hà nôn chiếc ngọc hồ lô nên đồ vật đem tặng là bảo vật hàng thật giá thật. thanh trường kiếm to nặng trong tay Thẩm Khê Sơn trở nên quá đỗi bình thường. Trong khoảnh khắc dễ dàng nắm chặt chuôi kiếm xoay , thanh kiếm liền đón đỡ lưỡi kiếm của La Nhận đ.â.m tới, chẳng là đang khen kiếm đang mắng nhiếc rủa xả : "Kiếm ."

La Nhận cuồng nộ, những đợt tấn công ngày càng thêm phần ác liệt dồn dập. Trong bụng thầm rủa, nếu đó thương trong trận chiến, linh lực hao hụt trầm trọng thì dăm ba chiêu tiễn thẳng tiểu t.ử mặt chầu Diêm Vương. Huống hồ gì còn để chừa chút linh lực đối phó với đám Huyền Âm Môn.

Kiếm ý hòa lẫn cùng với cuồng phong, bầu khí đặc quánh mùi m.á.u tanh hôi. Tống Tiểu Hà hiểu rõ mồn một rằng nếu cứ đà đ.á.n.h , chẳng chóng thì chày Thẩm Sách cũng sẽ gục ngã, bắt buộc nghĩ đối sách mới .

Nàng lượn một vòng lớn, chạy vội về phía Bộ Thời Diên. Bộ Thời Diên từ nãy đến giờ vẫn luôn yên lặng ngay gốc cây, sắc mặt vô cùng hờ hững dửng dưng, sắm vai một ngoài cuộc. Nhìn thấy bóng Tống Tiểu Hà phóng đến mặt, cặp lông mày của nàng mới chút ít biến chuyển, buông lời gọi: "Tiểu Hà."

"Diên tỷ." Tống Tiểu Hà cất tiếng gọi. Nàng thấy bên cạnh Bộ Thời Diên còn xuất hiện mấy con yêu quái đang thẳng lưng như , tất thảy đều đang trừng mắt chằm chằm về phía nàng. Có một con giơ cả hai tay lên, vái chào nàng.

"Tạ Xuân Đường ?" Tống Tiểu Hà cảm thấy động tác của phần hài hước, bèn lấy mảnh gỗ điêu khắc hoa ngọc lan đưa tới mặt : “Cái trả cho ngươi nè."

Hắn đưa tay đón lấy, gập lưng cúi đầu, chiều lời cảm tạ.

"Diên tỷ, tỷ thể cho tiểu sư rốt cuộc đang ở chỗ nào ? Hay dùng cách bói quẻ chỉ cho một hướng cũng ." Tống Tiểu Hà dùng ánh mắt vô cùng thành khẩn thiết tha Bộ Thời Diên.

Nếu chẳng còn ai cản nổi La Nhận, diệu kế cứu vãn ngay lúc chính là nàng mau mau cứu Thẩm Khê Sơn . Rồi đó dùng thẳng sấm sét ngọc hồ lô luôn cũng . Cho dù sử dụng xong ngủ li bì nữa thì cũng chẳng , ít nhất những việc rối bòng bong ở chỗ cũng lo liệu .

Đôi mắt Bộ Thời Diên nàng đột ngột trở nên dịu dàng hẳn . Nàng vươn tay vuốt ve mái tóc nàng, bảo: "Khu vực bệ đá giữa sông chính là mắt trận, gốc Nghiệp Hỏa Hồng Liên mọc đó chính là đồ vật để trấn áp trận đồ. Chỉ cần nhổ hồng liên, trận pháp sẽ tự khắc phá vỡ, trong mộng của cũng sẽ cứu thoát thôi."

Tống Tiểu Hà giật sững sờ, ngoái đầu trố mắt về phía mép sông. Dường như chuyện lượn lờ vòng về với điểm xuất phát. Nếu m.á.u tươi đủ, bậc thang hoa sen sẽ thể nổi lên. Mà phá bĩnh việc lấy m.á.u của La Nhận chính là Tống Tiểu Hà. Thế nhưng nước sông ở thể nuốt chửng bất cứ sinh linh nào, đạp lên từng đóa hồng liên mà qua sông dường như là phương án duy nhất.

Tống Tiểu Hà chau rịt cặp lông mày, sa mớ bòng bong suy tính. Bộ Thời Diên cũng dịu dàng nàng, giống như đang trông chờ xem Tống Tiểu Hà sẽ đưa lựa chọn như thế nào. Rốt cuộc Tống Tiểu Hà liệu vì cứu trong mộng của mà tàn nhẫn hạ sát vô , dùng m.á.u tươi nhuộm thành một con đường? Hay nàng ngàn dặm xa xôi lặn lội tới chốn , há dễ dàng cam tâm chịu đầu hàng về tay trắng ? Lấy m.á.u g.i.ế.c , là chịu buông bỏ đầu hàng?

Tống Tiểu Hà nhăn trán cố sức ngẫm nghĩ một hồi lâu, đột nhiên mở miệng hỏi: "Ta bơi qua đó, ?" Dứt lời liền lập tức thêm: "Ta bơi lội siêu lắm đấy."

thế, mặc dù Tống Tiểu Hà thừa con sông Hồng Liên đó vốn chẳng dành đường sống cho bất cứ sinh linh nào qua bờ, nhưng nàng vẫn cứ nghĩ về tính khả thi của việc bơi qua đó, chứ nhất quyết hề suy nghĩ đến việc nên g.i.ế.c ai lấy m.á.u của ai để vượt sông.

Bộ Thời Diên như , đáp: "Nếu c.h.ế.t đuối ở đó thì hẳn là thôi."

Đây chẳng lời dư thừa .

Tống Tiểu Hà thầm phỉ báng trong lòng, lên tiếng: "Diên tỷ, lời gì ích hơn , cầu xin tỷ đó!"

Ở một bên khác, trận huyết chiến của Thẩm Khê Sơn vẫn đang diễn kịch liệt. Để dốc sức hỗ trợ , Tô Mộ Lâm ném cạn sạch bùa Lôi bùa Lửa ở trong tay mới thể vớt vát việc bại lưỡi kiếm của La Nhận. Sau khi dùng cạn sạch phù lục, Tô Mộ Lâm nhắm mắt liều hét toáng lên, vươn lao nhào tới để dùng xác đ.á.n.h giáp lá cà với La Nhận. La Nhận chẳng buồn động tay, tung luôn một cước đạp văng văng xa tuốt luốt. Đổi bình thường ăn trọn một cước đó, phỏng đoán tàn phế thì cũng chẳng thể nào lồm cồm bò dậy nổi.

Thế mà Tô Mộ Lâm sức chịu đòn một cách dẻo dai ngoạn mục. Ngay lập tức, lồm cồm bò dậy một nữa điên cuồng lao thẳng tới đằng , đày đọa quấy phá cho La Nhận nổi đóa tức lộn ruột. Cuối cùng, đành bỏ dở, sang tập trung trút những cú đ.á.n.h điên cuồng Tô Mộ Lâm, cũng nhờ Thẩm Khê Sơn mới cơ hội tạm thời thoát .

Hắn ngoái đầu đằng , phát hiện bóng dáng Tống Tiểu Hà , tầm mắt lập tức lia quanh lùng sục khắp nơi. Chỉ trong một thoáng chốc, phi như bay đến mặt Tống Tiểu Hà.

"Đưa hết bùa gió đây." Hắn chìa tay .

"Ngươi lấy mấy tấm?"

"Tất cả."

Tống Tiểu Hà chẳng hiểu đột nhiên đòi phù gì, nhưng vẫn lôi hết bộ bùa gió dúi tay . Thẩm Khê Sơn nhấc thanh trường kiếm lên, cắm phầm phập xuống mặt đất. Sau đó, giật tung x.é to.ạc tấm gạc băng tay trái bằng một cử chỉ đầy dứt khoát và thô bạo. Vết thương trong lòng bàn tay lúc Tống Tiểu Hà trị liệu, vốn khép miệng còn rỉ máu, nay để lộ một đường rạch màu đỏ chói mắt. Hắn rút một thanh đoản đao, tự tay rạch thêm một nhát sâu hoắm lên vết thương đó.

Nhát đao cắt sâu, xẻ toạc cả lớp thịt trong lòng bàn tay. Máu tuôn ào ào như điên cuồng. Chỉ trong chớp mắt, bộ bàn tay nhuộm thành màu đỏ máu. Tống Tiểu Hà mà mí mắt nhảy giật giật, hoảng sợ kinh hoàng đến rợn : “Ngươi..."

Thế nhưng, nét mặt của Thẩm Khê Sơn vẫn tuyệt đối điềm nhiên tĩnh mịch đến tột cùng, giống như vết thương căn bản chẳng . Tay nâng đống bùa gió lên niệm động chú pháp. Những tấm bùa gió lập tức kích hoạt cùng một lúc, những luồng cuồng phong liền cuộn xoáy trỗi dậy xung quanh. Hơi lạnh tựa như hàng vạn lưỡi d.a.o sắc lẹm xẻo da thịt, chỉ mất một lúc gò má và đôi tai Tống Tiểu Hà gió lùa cho đau rát.

Cuồng phong ngưng kết thành linh lực, bao lấy những giọt m.á.u chảy ròng ròng mà cuốn lên , hội tụ lơ lửng trong trung giống như dòng mực chu sa đang chuyển động ngừng. Đầu ngón tay Thẩm Khê Sơn kẹp chặt một lá bùa với dòng chữ vàng rực nổi bật nền mực đen, dị biệt với những lá bùa thông thường khác. Khoảnh khắc niệm động pháp quyết, những dòng chữ vàng chói lọi bắt đầu phát sáng rực rỡ.

Ánh kim chầm chậm phân tán, khắc họa một hình hài trung. Ngay lập tức, những giọt m.á.u tươi đỏ rực từ lòng bàn tay tự động len lỏi điền khuyết những chỗ trống, tạo hình dáng tựa như một biểu tượng đồ trận Thái Cực bát quái nhưng những đường nét bên trong vô cùng rối rắm tinh vi và dị hợm. Đó là thứ mà từ lúc cha sinh đẻ tới giờ Tống Tiểu Hà từng một trông thấy.

Sức gió ngày càng gầm thét dữ dội, rít gào bên tai màng nhĩ. Tấm y phục trùm lên Tống Tiểu Hà hóng gió căng phồng như cánh buồm lộng gió. Cơ thể gầy gò mảnh mai của nàng mà trụ nổi, bắt đầu sức gió thổi bay khiến cho chân lảo đảo trượt dài mặt đất. Nàng quýnh quáng kéo níu lấy cánh tay Thẩm Khê Sơn để chống cho bản khỏi luồng gió hất bay .

Thẩm Khê Sơn liếc mắt nàng nhưng hai chân vẫn cắm chặt vững chãi bình thản, căn bản chẳng hề mảy may để tâm.

Máu tuôn ào ạt càng lúc càng nhiều. Sắc mặt Thẩm Khê Sơn bắt đầu trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt cắt còn hột máu. Tống Tiểu Hà chứng kiến cảnh thì khó lòng mà kìm nỗi bất an nơm nớp, gào thét rống lên bên tai : "Ngươi mà cứ để m.á.u chảy ròng ròng thêm chút nữa thì thể nào cũng toi mạng đấy! Nếu thiếu m.á.u thì rút lấy m.á.u của đây !"

"Ta thấy , đừng rống lên nữa." Thẩm Khê Sơn đáp bằng tông giọng hờ hững. Dứt lời liền chứng kiến cảnh kéo dải băng gạc dài trắng tinh quấn lên vết thương tứa máu, giở chiêu thức cực kì dã man cường bạo để ép cầm m.á.u .

Huyết trận bằng m.á.u lơ lửng thiện giữa tầng , sắc m.á.u tươi quyện cùng ánh sáng hoàng kim rực rỡ, phát một loại ánh sáng lấp lánh chói lòa tả xiết bằng lời. Thẩm Khê Sơn nghễu nghện huyết trận, những đợt cuồng phong lốc xoáy thổi tung mái tóc dài bay phấp phới, mơn man lướt qua đôi chân mày chăm chú nghiêm nghị của .

"Đó là Huyết Tế thuật." Bộ Thời Diên bỗng nhiên lên tiếng vạch trần. Tống Tiểu Hà đầu qua , thấy chiếc đạo bào rộng thùng thình mà Bộ Thời Diên đang khoác gió thổi phồng lên vô tình phác họa hình bệnh tật ốm yếu, đến mức nơm nớp lo ngại ngọn gió sẽ bẻ gãy đứt cả xương tủy nàng. Nỗi lo lắng vô bổ, Bộ Thời Diên trụ vững như một gốc cây đại thụ so với Tống Tiểu Hà còn nhích nhác chới với.

"Nhiều năm về , Huyết Tế thuật xếp hạng cấm thuật tà ma quỷ đạo. Mãi đến mới một vị tiên nhân dùng phép tiên để sửa sang điều chỉnh. Bằng cách mượn tiên lực bằng ánh m.á.u đỏ, thi triển chiêu thể đột ngột linh lực bùng nổ, mượn sức của tiên nhân càng lợi hại thì sức mạnh sẽ càng cường hoành hơn." Bộ Thời Diên giảng giải: "Thuật cũng chút hao hao giống với Thỉnh Thần phù của phù lục phái."

Tống Tiểu Hà tuy tới Huyết Tế thuật bao giờ, thế nhưng nàng tới Thỉnh Thần phù. Đó là loại phù vô cùng uy lực thế nhưng cực kì khó kích hoạt thành công. Nếu đúng cách, thể mời một vị Thần tiên từ Thiên Giới hạ phàm, mượn xác nhập để thành mục đích mong , tạo thành một loại khế ước linh hồn tạm thời với Thần tiên.

Lương Đàn từng ba hoa rằng hồi trẻ ông cũng dùng loại bùa , thế nhưng mỗi khi Tống Tiểu Hà nheo nhéo đòi ông biểu diễn thì ông ngắc ngứ ấp úng viện cớ bây giờ già yếu , chẳng thể mời nổi Thần tiên giáng phàm nữa. Tống Tiểu Hà hoài nghi sư phụ nàng từ đầu chí cuối mù tịt về loại phù thuật đó!

Thỉnh Thần phù và Huyết Tế thuật đều là những phép thuật cực kỳ cực kỳ bàng môn tả đạo. Nằm mơ Tống Tiểu Hà cũng chẳng ngờ nổi Thẩm Sách tinh thông. Chẳng những thạo mà còn thi triển thành công trót lọt.

Trận pháp bằng m.á.u phân rã thành vô vàn vệt sáng vàng, ôm ấp bọc lấy thể Thẩm Khê Sơn thẩm thấu bên trong tận xương tủy tứ chi. Lập tức, một luồng linh lực dồi dào vọt tới lưu chuyển cuồn cuộn bên trong cơ thể, xác phàm trong chốc lát trở nên nhẹ bẫng bồng bềnh.

Đã cả tháng ròng rã Thẩm Khê Sơn chẳng nếm trải cảm giác cơ thể nhẹ nhõm như . Việc khiến cho dù hao tổn ít m.á.u thì cũng cảm thấy thoải mái sung sướng và sảng khoái từng .

Đây chính là sự thụ hưởng mà sức mạnh siêu phàm mang cho con . Hắn lật tay nắm chặt chuôi kiếm, ngón tay khẽ động pháp quyết. Ngay khoảnh khắc Tô Mộ Lâm một nữa sút văng bay , bóng dáng lướt như một dải ánh sáng, với tốc độ cực nhanh mà mắt thường tài nào theo kịp, xẹt tới ngay mặt La Nhận. Trường kiếm từ cao bổ c.h.é.m thẳng xuống.

La Nhận kịp thấu diễn biến sự việc thì theo bản năng sinh tồn cảnh giác nguy hiểm giương quang thuẫn phòng ngự, giơ thanh kiếm vọt lên che chắn đỉnh đầu.

Khoảnh khắc lưỡi kiếm c.h.é.m xuống như tiếng đập chát chúa lên một miếng sắt nguội rắn chắc, dội tiếng "keng" đanh thép nặng trịch. Thẩm Khê Sơn từ xuống, trao cho La Nhận một cái lườm sắc lạnh.

"La sư ." Vẫn là chất giọng vốn dĩ lanh lảnh trong trẻo của Thẩm Khê Sơn, nhếch mép lạnh mỉa mai: “Mới gặp bấy lâu, mà ngay cả kiếm của cũng chẳng thèm nhận nữa ?"

Sắc mặt La Nhận đột ngột biến hóa như trở bàn tay, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt mở to trân trối dám tin mắt .

"Ngươi là... Thẩm Khê Sơn?!"

 

 

Loading...