Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 25: Hướng Tử Nhi Sinh 5

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:38
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Truyền thuyết kể rằng hết Long Thần, đó mới lục giới. Phàm nơi Long Thần ngự đến, thì muôn linh sinh sôi, vạn vật tăng trưởng.

những truyền thuyết đều quá xa xưa, xa xưa đến nỗi trong lục giới hầu như còn tin tức gì về Long Thần nữa.

Vì thế Thẩm Khê Sơn bao giờ đến truyền thuyết về Long Thần, cũng căn bản tin một vị thần như tồn tại.

Cho đến khi Tống Tiểu Hà với đôi sừng rồng mọc trán mặt .

Tống Tiểu Hà lẽ ngay từ đầu một lá bài tẩy.

Cho nên khi Thẩm Khê Sơn với nàng "Đến đó thì ngươi chắc chắn sẽ c.h.ế.t", nàng mới tức tối cãi : "Ta sẽ c.h.ế.t."

Đó sự ngông cuồng trời cao đất dày, mà là nàng đang nêu một sự thật.

Cơn gió rét gào thét đó giờ cũng trở nên dịu dàng, từ lúc nào trong khí thoang thoảng hương sen. Hàng vạn đóa Hồng Liên héo rũ khiến mặt sông phủ lên ánh sáng đỏ.

Tống Tiểu Hà vầng trăng tròn đỏ rực, đôi sừng rồng phản chiếu ánh sáng đen mờ.

Long Thần là thủ lĩnh của vạn vật, trong huyết mạch mang uy áp bẩm sinh, ngay cả Ma Thần vốn vua Phong Đô Quỷ Vực, càn kiêng dè gì, gặp nàng cũng chỉ quỳ phục, run rẩy như cầy sàng.

Sức mạnh nàng mang đến dường như nghiền áp.

Ngay cả Tô Mộ Lâm cũng ngẩng đầu lên nổi.

Một nửa hồn phách của Tống Tiểu Hà hút , lúc tỉnh táo, chỉ còn bản năng phòng ngự, loại bỏ những sinh vật đe dọa sự tồn tại của trong tầm mắt.

Thế là cổ tay mảnh khảnh của nàng xoay một cái, Ma Thần thét lên một tiếng thê lương, sức mạnh vô hình xé xác nó thành từng mảnh.

Trong nháy mắt, vua của Phong Đô Quỷ Vực xé tan, dễ hơn xé bông.

Cảnh tượng , ai thể tưởng tượng nổi.

Sau khi Ma Thần nghiền nát, những hồn phách nó nuốt bên trong nhanh chóng tản , tìm về thể của , bay lơ lửng trong khí, hỗn loạn ngổn ngang.

Đôi mắt vàng đen của Tống Tiểu Hà chuyển động, ánh vô thức như dừng Thẩm Khê Sơn.

chỉ dừng một chớp mắt, ngay đó nàng cảm nhận mối đe dọa từ Nghiệp Hỏa Hồng Liên bên cạnh, bèn giơ tay bóp nát đóa sen đỏ to bằng bàn tay .

Bảo vật thượng cổ trong tay nàng, cũng mong manh yếu ớt như .

Thẩm Khê Sơn mở to mắt. Ngay tức khắc, bên trong cánh tay trái truyền đến một cảm giác bỏng rát nhẹ.

Hắn vén tay áo lên, thấy ấn văn vốn in tay đang phát ánh sáng đỏ, từ từ hóa thành làn khói tan biến.

Cùng lúc đó, Tống Tiểu Hà bệ sen ánh sáng từ Nghiệp Hỏa Hồng Liên bao phủ cánh tay, như đóa hoa lớn cực nhanh, bò theo cánh tay, hòa lồng n.g.ự.c nàng, nhanh chóng biến mất .

Cái lạnh thể chịu nổi trong khí cũng tiêu tan, gió thổi đến trở nên ôn hòa, xua tan giá rét trong vòng trăm dặm.

Hồn phách trở về trong cơ thể Tống Tiểu Hà, đôi sừng rồng của nàng lập tức biến mất, uy áp tản trong trung thu , nàng ngất xỉu ngã xuống.

Tô Mộ Lâm lúc mới thể ưỡn thẳng sống lưng đè cong, ngẩng đầu lên, mắt đầy nước mắt xúc động, suýt nữa bò bằng cả tay chân về phía Tống Tiểu Hà, nhưng ánh mắt bỗng thấy bên cạnh sáng lên.

Hóa ấn văn tay Thẩm Khê Sơn biến mất, phong ấn lúc vỡ. Toàn bộ linh lực trong tuôn trào từ tận xương tủy, nhanh chóng lan khắp tứ chi, chỉ trong chốc lát lấp đầy thể .

Sự ngụy trang bấy lâu nay cũng tan vỡ, khuôn mặt tinh xảo diễm lệ trở , nốt ruồi đỏ giữa mày hiện , vết thương, dơ bẩn cũng đồng thời tẩy sạch.

Gió nhẹ thoảng qua, Thẩm Khê Sơn thắp lên ánh sáng, soi sáng vùng hoang dã cô quạnh, xua đuổi bóng tối vô tận.

Vừa qua nửa đêm, sinh nhật mười bảy tuổi của Tống Tiểu Hà mới chỉ bắt đầu.

Tô Mộ Lâm bay qua sông, cõng Tống Tiểu Hà , nhẹ nhàng đặt xuống đất bên cạnh Thẩm Khê Sơn, ngước , như đang hỏi bằng ánh mắt gì.

Việc Tống Tiểu Hà hút hồn hóa thành Long Nữ, chỉ Thẩm Khê Sơn và Tô Mộ Lâm , những khác vẫn đang trong trạng thái nửa sống nửa c.h.ế.t.

Đây chuyện nhỏ. Nếu Tống Tiểu Hà thực sự là Long Thần chuyển thế, ắt sẽ gây sóng gió khắp nhân giới và lục giới, Tiên Minh cũng sẽ một ngày yên .

Mà bản Tống Tiểu Hà cũng thể ứng phó nhiều chuyện như .

"Không tiết lộ." Thẩm Khê Sơn Tô Mộ Lâm, : "Chuyện chỉ ngươi , ."

Tô Mộ Lâm vội gật đầu như giã tỏi.

Tống Tiểu Hà vẫn đang hôn mê, áo quần nàng đầy vết máu, vài chỗ rách để lộ làn da trắng, chỉ khuôn mặt là còn sạch sẽ.

Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái, rút từ túi trữ vật một chiếc áo choàng ném lên nàng.

Áo rộng thùng thình, phủ kín cả Tống Tiểu Hà. Tô Mộ Lâm thấy thế liền nhân tiện lấy áo quấn chặt nàng từ đầu đến chân, khéo léo chẳng kém gói xác.

Thật quá ngu xuẩn.

Thẩm Khê Sơn nhịn : "Để mặt ngoài, ngươi bịt nàng c.h.ế.t ?"

Tô Mộ Lâm vội vàng lôi mặt Tống Tiểu Hà . Sau khi bịt kín một lúc, mặt nàng ửng hồng, trông phúng phính như đang ngủ say.

Phong ấn của Thẩm Khê Sơn giải, linh lực khôi phục. Hắn tiên lấy Nhật Quỹ Thần Nghi, vật dùng đế cho Nghiệp Hỏa Hồng Liên, bảo Tô Mộ Lâm đó trông , đó một cưỡi kiếm bay .

Tô Mộ Lâm Thẩm Khê Sơn Long Thần đại nhân mà tìm, lẽ còn ngoan ngoãn tuân lệnh, nhưng canh giữ Tống Tiểu Hà cũng là điều , nên phản bác.

Hắn khiêng Tống Tiểu Hà đến gốc cây, lấy hết quần áo của lót xuống, để Tống Tiểu Hà lên ngủ.

Vất vả xong xuôi, lau mồ hôi, xếp bằng bên cạnh Tống Tiểu Hà, lặng lẽ canh giữ.

Từ nửa đêm canh đến trời sắp sáng, phía đông rạng ánh hồng.

Một con thú con lông xanh xám bỗng từ bên cạnh lao , mấy bước phóng đến bên Tống Tiểu Hà.

Nó giống mèo vô cùng, hình thon dài, lông xoăn dài, đuôi vô cùng mềm mại, khẽ phe phẩy.

Tô Mộ Lâm cho bất kỳ sinh vật nào đến gần Long Thần đại nhân, liền bóp gáy con thú xách lên.

Liền thấy nó đôi mắt xanh biếc, đồng t.ử dựng , trông .

Ngay đó, nó há to miệng, vặn mềm mại c.ắ.n một phát tay Tô Mộ Lâm.

Cú c.ắ.n chẳng nhẹ chút nào, đau kêu một tiếng, ném con thú lông xám . Nhìn tay dấu răng chảy máu, nổi giận đùng đùng, lao tới bắt nó.

con yêu thú vô cùng linh lợi, chạy nhảy khắp nơi, Tô Mộ Lâm bắt thế nào cũng , cuối cùng nó trèo lên cây, cành cúi .

Tô Mộ Lâm chống nạnh, gốc cây c.h.ử.i vài câu, xuống bên Tống Tiểu Hà.

xuống, con yêu thú nhảy xuống, loanh quanh xung quanh.

Tô Mộ Lâm doạ nó mấy , nó đều màng, như chẳng hề sợ, nhưng cũng đến gần.

Đang lúc vật lộn với con yêu thú , bỗng một tiếng nổ như sấm từ xa vọng , ngay đó đất trời chuyển động, đại địa rung chuyển.

Tô Mộ Lâm giật thót, tưởng là yêu vật to lớn nào lai tới, lập tức chuẩn tư thế sẵn sàng cõng Tống Tiểu Hà chạy trốn.

Ánh sáng bùng nổ liên hồi bầu trời nửa đêm nửa ngày, như một trận chiến dữ dội đang diễn nơi xa. Sức sát thương và tàn phá đạt đến mức dù từ xa cũng cảm nhận ảnh hưởng.

Tô Mộ Lâm cảnh giác quan sát một lúc, xác nhận yêu quái nào đến gần, liền xuống trông Tống Tiểu Hà.

Trời sáng hẳn, những nuốt hồn phách lượt tỉnh , những t.ử nguyền rủa hóa yêu cũng trở hình dạng ban đầu.

hồn phách rút một , đối với tất cả đều là tổn thương nặng. Vì tỉnh, họ vẫn mơ mơ hồ hồ, như kẻ mất hồn, ngây tại chỗ phản ứng.

Giữa trưa, Thẩm Khê Sơn trở về.

Hắn nhảy xuống khỏi kiếm, gần như nhuốm máu, như ngâm trong bể máu. Vốn áo trắng nay nhuốm đỏ, ngay cả khuôn mặt tuấn tú cũng vương vài vệt máu, thánh khiết thêm vài phần yêu dị.

Hắn mặt lạnh tanh, trông như Tu La hung thần.

Tô Mộ Lâm dậy, hỏi: "Ngươi gì thế?"

Thẩm Khê Sơn dùng mu bàn tay lau vết m.á.u dính mặt, đáp lời , mà bước đến mặt .

Giữa trưa nắng gắt, phần lớn hồn quy vị, khôi phục tỉnh táo, đang thiền điều dưỡng thể.

"Chư vị." Thẩm Khê Sơn bỗng lên tiếng, giọng phần đột ngột trong gian tĩnh lặng.

Mọi mở mắt, đồng loạt sang.

Thẩm Khê Sơn là nhân vật nổi tiếng trong tiên môn, ai mà danh.

gặp mặt, cũng nên qua thiếu niên thiên tài "một nốt chu sa giữa mày, kiếm thuật bại thiên hạ".

Tiếp đó, Thẩm Khê Sơn giải đáp thắc mắc của họ: "Tại hạ là thợ săn Tiên Minh, Thẩm Khê Sơn. Quỷ Vực hủy, chư vị thể tự do rời ."

Đám đông lập tức xôn xao, bàn tán sôi nổi.

Về chuyện vì Thẩm Khê Sơn c.h.ế.t sống, con Ma Thần đáng sợ , vì hồn phách mất trở về, ban đêm rốt cuộc xảy chuyện gì...

Đủ kiểu, quá nhiều câu hỏi lời giải.

Mà Thẩm Khê Sơn đương nhiên tâm trạng giải thích cho họ, chọn cách phớt lờ những lời bàn tán.

Cho đến khi lớn tiếng hỏi: "Thợ săn Tiên Minh g.i.ế.c hại t.ử tông và Huyền Âm môn, chuyện tính thế nào?"

Lập tức hưởng ứng, lượt đòi Thẩm Khê Sơn rõ.

La Nhận tỉnh, chỉ là linh lực tiêu hao quá nhiều cộng thêm hồn phách thoát xác, giờ yếu ớt vô cùng, chẳng còn sức dậy, huống chi bỏ chạy.

Nghe bắt đầu đòi tội , khỏi cũng hoảng loạn.

Thẩm Khê Sơn xoay , nở một nụ gương mặt càng thêm xinh rực rỡ: “Vậy chư vị trở về Tiên Minh định đoạt, thanh toán ngay tại đây?"

La Nhận , lập tức gào lên: "Ta là thợ săn Tiên Minh, dù thi hành nhiệm vụ phán đoán sai lầm, cũng đáng môn thẩm Tiên Minh xét xử!"

"Câm miệng." Thẩm Khê Sơn búng một cái tách, thuật pháp lập tức phong kín cổ họng La Nhận, dù gào thét thế nào cũng thể phát âm thanh.

"Hắn dẫn g.i.ế.c nhiều t.ử môn như , chuyện thể xóa bỏ dễ dàng." Lão già râu trắng là đội trưởng Huyền Âm môn, tay ôm n.g.ự.c thương nặng, gượng : "La Nhận c.h.ế.t ở đây cũng đủ tạ tội."

Thẩm Khê Sơn xong, rút kiếm.

La Nhận nhận thanh kiếm đó, đó là kiếm đưa cho Tống Tiểu Hà, đó trong lúc giao đấu với Thẩm Sách, Tống Tiểu Hà ném cho .

Giờ chuôi kiếm đeo ngọc bội trắng và tua đen vàng, là vật treo kiếm của Thẩm Khê Sơn.

Hắn vung cổ tay múa kiếm một vòng, tay trái khẽ nâng, La Nhận liền một luồng sức mạnh bá đạo cuốn lên, hoa mắt, đau đớn lan , ngã xuống bên chân Thẩm Khê Sơn.

La Nhận lập tức hiểu gì, giãy giụa điên cuồng, nhưng tay chân như xiềng xích, dù vặn vẹo thế nào cũng nhúc nhích.

Hắn gào thét cuồng loạn, khuôn mặt trở nên méo mó xí, nhưng phát âm thanh nào.

Thẩm Khê Sơn cúi .

Khuôn mặt với nốt chu sa giữa mày quả là hiếm đời, đôi tai đeo khuyên dài đỏ rực, áo choàng thấm đẫm m.á.u tôn lên làn da trắng hơn tuyết, vô cùng.

Nam nhân nữ tướng, đôi mày đầy khí hùng thiếu niên, hề nhu mì.

Giữa mày là nụ ấm áp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-25-huong-tu-nhi-sinh-5.html.]

"Tiên Minh đặc chuẩn, thợ săn cấp Thiên tự thể tiên trảm hậu tấu." Thẩm Khê Sơn mở môi, khẽ khàng: “Vì La Nhận là chủ mưu, sẽ c.h.é.m đám đông để an ủi vong linh, những kẻ còn áp giải về Tiên Minh chờ xét xử."

La Nhận trợn mắt nứt, đỏ ngầu tia máu, trừng trừng Thẩm Khê Sơn.

Ánh mắt bắt đầu trở nên oán độc, đầy căm hận, nhanh chóng biến thành cầu xin nheo nhóc.

Như phát điên.

Thẩm Khê Sơn cầm kiếm ngược tay, ngón tay nhấc nhẹ, La Nhận sức mạnh trói buộc, quỳ thẳng về phía .

Sức mạnh ép cúi đầu xuống, lộ một đoạn cổ.

Thẩm Khê Sơn mặt đầy ý , tay nâng kiếm hạ xuống, như chặt dưa hấu, dứt khoát gọn ghẽ c.h.é.m đầu La Nhận.

Biểu cảm của đông cứng trong nỗi sợ hãi tột cùng, lăn đất, xoay mấy vòng mới dừng.

Máu văng tung tóe, áo choàng Thẩm Khê Sơn thêm một dải hoa m.á.u nở rộ.

đầy máu, thêm chút cũng chẳng .

Bốn bề yên tĩnh.

"Chư vị nghỉ ngơi một lát." Thẩm Khê Sơn hất sạch m.á.u kiếm, nở nụ với , giọng dịu dàng: "Hai canh giờ , chúng rời Quỷ Vực."

Nói xong , về phía Tô Mộ Lâm, liếc Tống Tiểu Hà còn đang ngủ mê, một bộ áo sạch.

Ngồi xuống bên cạnh, ôm kiếm dựa cây nhắm mắt nghỉ.

Thẩm Khê Sơn giải thích gì, dù đầy thắc mắc cũng chẳng ai dám tiến tới hỏi.

Đã qua Quỷ Vực một , kẻ c.h.ế.t thương, ai lếch thếch.

Thoát c.h.ế.t trong tay Ma Thần, Thẩm Khê Sơn dẫn khỏi Quỷ Vực, giữ mạng sống ngoài là may, ai dám hỏi nhiều.

Hai canh giờ , Thẩm Khê Sơn dẫn ngoài.

Lúc mới phát hiện, bộ Phong Đô Quỷ Vực đập nát tan hoang, kể cả những cung điện nguy nga, tượng Long Thần khổng lồ, là gạch đổ nát.

Những yêu ma trong đó cũng g.i.ế.c sạch, đường phố đầy máu, gần như trải thành màu đỏ.

Thẩm Khê Sơn phớt lờ những tiếng thở dài xôn xao kinh ngạc, dẫn đường đường rời khỏi cổng Quỷ Vực.

Thuyền linh hủy, đành liên lạc với tông môn , cưỡi kiếm hoặc linh khí về.

Bảy ngày , Hàn Thiên tông là đội viện trợ đầu tiên liên lạc với họ. Hàn Thiên tông giàu , mời tất cả lên thuyền linh, đến lúc những thương mới nghỉ ngơi.

Lại thêm năm ngày, họ đến quán trọ yêu quái nơi hẹn tụ họp đó, tạm dừng chân, để điều trị bên trong.

Ba ngày , đội viện trợ của Huyền Âm môn và Tiên Minh đồng thời đến quán trọ yêu quái.

Trong thời gian đó Tống Tiểu Hà vẫn ngủ li bì.

Tạ Quy và Vân Phúc vết thương đỡ nhiều, đến thăm vài , thấy nàng vẫn tỉnh đều thất vọng về.

Tô Mộ Lâm thì trung thành canh gác cửa phòng Tống Tiểu Hà, ngoài việc vệ sinh , rời nửa bước.

Điều tức giận là con yêu thú lông xanh xám bằng cách nào đó bám theo từ Quỷ Vực, cuộn ở thắt lưng Tống Tiểu Hà, mãi đến khi Tô Mộ Lâm cởi chiếc áo choàng ngoài của nàng mới phát hiện.

lúc đó ở trong quán trọ .

Hôm Tô Mộ Lâm bắt nó trong phòng, đổ bể đồ đạc lung tung, tiếng ồn dứt, thu hút Thẩm Khê Sơn ở phòng bên.

"Làm loạn cái gì?" Thẩm Khê Sơn ở cửa, con yêu thú lông xám vặn lao tới, định chui qua khe cửa trốn, nhưng Thẩm Khê Sơn dễ dàng dẫm đuôi, lăn lộn giãy giụa.

Tô Mộ Lâm thở hổn hển, : "Con yêu thú , nhân lúc để ý chui theo đại nhân!"

Thẩm Khê Sơn lên giường, Tống Tiểu Hà vẫn đang ngủ.

Hắn tiện tay bấm một pháp quyết, ánh vàng lóe lên, quấn quanh cổ con yêu thú, ném một chiếc nhẫn cho Tô Mộ Lâm: "Đừng ồn ào."

Tô Mộ Lâm bắt lấy nhẫn, con yêu thú hóa thành bóng sáng biến mất.

Là một linh khí thu yêu.

Thẩm Khê Sơn bước trong thi triển pháp thuật, ánh sáng trong lòng bàn tay tỏa , những bàn ghế xô đổ, bình sứ vỡ tan trong phòng đều dần dần khôi phục. Hắn : "Ngươi ngoài."

Tô Mộ Lâm nào chịu rời khỏi Long Thần đại nhân, định ưỡn thẳng lưng từ chối, nhưng Thẩm Khê Sơn liếc nhẹ một cái.

Trước đó Tống Tiểu Hà đ.á.n.h , chỉ dùng nắm đ.ấ.m gõ đầu, đau một lúc.

nếu Thẩm Khê Sơn đ.á.n.h ...

Xương sống Tô Mộ Lâm lập tức mềm nhũn, co cổ chạy ngoài, còn đóng cửa .

Thẩm Khê Sơn chậm rãi bước đến bên giường.

Trước đó đều thương, lo xuể cho bản , ai thể chăm sóc Tống Tiểu Hà.

Vì thế đến giờ nàng vẫn mặc áo ở Quỷ Vực, dính đầy vết m.á.u bẩn, tóc tai rối bù, chỉ mỗi khuôn mặt là còn sạch.

Không như mấy hôm hôn mê, giờ đây mặt nàng trắng hồng, thở đều đặn, như đang ngủ say.

Thẩm Khê Sơn nắm lấy cổ tay nàng trong chăn, đầu ngón tay đặt lên mạch, ánh vàng bừng sáng.

Thân thể nàng vô cùng khỏe mạnh, chút tổn hại bệnh tật, kết đan, linh lực cũng nghèo nàn gần như bằng .

một sức mạnh thể chạm tới tụ nơi lồng n.g.ự.c nàng. Thần thức của Thẩm Khê Sơn dò đến liền cảm nhận hàn băng chi lực.

Ngay đó, sức mạnh quấn lấy thần thức của , cũng giống Tống Tiểu Hà, dính dính dễ thương.

Hắn dò sâu hồn phách nàng, bỗng nhiên cảm ứng một hình tròn đồ án.

Đồ án đó Thẩm Khê Sơn vô cùng quen thuộc, chính là ấn văn phong ấn đột nhiên xuất hiện cánh tay trận đại hỏa.

Phong ấn đó vô cùng mạnh mẽ, phong tỏa linh lực của sạch sẽ.

ngờ Tống Tiểu Hà cũng một cái y hệt!

Điều khác biệt duy nhất là, ấn văn trong cơ thể Tống Tiểu Hà nứt một vết ở giữa, vỡ tan.

Hắn đoán chính phong ấn khiến nàng tu luyện bao nhiêu năm qua, linh lực vẫn yếu như t.ử mới nhập môn.

Mà tác dụng của phong ấn, là khóa chặt long hồn bên trong cơ thể Tống Tiểu Hà.

Điều ắt hẳn cũng là lý do nàng hấp thu Nghiệp Hỏa Hồng Liên mà vẫn nguyên vẹn.

giờ phong ấn vỡ, thể phát huy sức mạnh phong ấn bá đạo như , nên Tống Tiểu Hà bắt đầu hấp thu linh khí trời đất trong cơ thể.

Hắn gần như khẳng định suy đoán của là đúng.

Trước đây phong ấn chỉ là một sự bảo vệ tự của nàng, chỉ khi thể tấn công mạnh, khi c.h.ế.t mới thể kích hoạt, nhưng thời hạn ngắn, khi giải quyết xong mối đe dọa xung quanh, phong ấn sẽ phục hồi.

giờ phong ấn vỡ, hấp thu Nghiệp Hỏa Hồng Liên , Tống Tiểu Hà chỉ cần học cách khống chế sức mạnh của thượng cổ thần khí , sẽ còn là kẻ vô dụng chỉ dùng linh lực chữa những vết thương nhỏ nữa.

Chỉ là Nghiệp Hỏa Hồng Liên là bảo vật của Minh Giới, Tống Tiểu Hà mang theo nó, khác nào treo đầu lưỡi dao. Nếu đời , từ đó nàng sẽ còn ngày yên.

Rồi Thẩm Khê Sơn nghĩ.

Nếu Tống Tiểu Hà phong ấn trong cơ thể, mục đích chuyến Phong Đô Quỷ Vực của nàng, rốt cuộc như nàng là đến cứu , là tìm một cơ hội phá vỡ phong ấn ?

Hoặc ngay từ đầu nàng nhắm đến Nghiệp Hỏa Hồng Liên?

Nghĩ vẻ mặt ngốc nghếch của Tống Tiểu Hà suốt dọc đường, Thẩm Khê Sơn thấy nàng căn bản tâm cơ sâu nặng và mục đích rõ ràng như .

Đang nghĩ, Tống Tiểu Hà bỗng động đậy, mi rung nhẹ, ánh của Thẩm Khê Sơn từ từ mở mắt.

Đôi mắt nàng trở màu đen như mực, chỉ còn vẻ buồn ngủ mệt mỏi, mới mở một chút xíu, đồng t.ử điều chỉnh, ánh mắt rơi mặt Thẩm Khê Sơn.

Linh lực Thẩm Khê Sơn dò cơ thể qua cổ tay nàng khiến Tống Tiểu Hà cảm thấy khoan khoái, như đắm trong gió xuân ấm áp, khơi dậy ý thức đang ngủ của nàng.

nàng quá mệt, mà tiểu sư xuất hiện trong mơ là chuyện quá đỗi bình thường, nên trong cơn mơ hồ thấy Thẩm Khê Sơn, nàng đương nhiên cho rằng đó chỉ là giấc mơ.

Ý thức thoáng tỉnh một chút trôi , Tống Tiểu Hà nhanh chóng chìm giấc ngủ sâu.

Thẩm Khê Sơn lúc mới buông tay nàng, thu linh lực rời khỏi phòng.

Tô Mộ Lâm đang xổm bên cửa, thấy thì như mũi tên lao , Thẩm Khê Sơn một tay giữ gáy áo, cổ áo siết chặt suýt khiến gặp Diêm Vương.

"Ngươi gì?" Thẩm Khê Sơn kéo .

Tô Mộ Lâm sờ cổ, chút ấm ức: "Sao cho canh giữ đại nhân?"

Thẩm Khê Sơn hình cao ráo, hơn Tô Mộ Lâm nửa cái đầu, cúi : "Nhân gian câu 'nam nữ hữu biệt', ngươi giả nhân tộc thì cũng nên giả cho giống."

Tô Mộ Lâm lập tức biến sắc, ấp úng: "Ta... vốn là nhân tộc, giả..."

Thẩm Khê Sơn lạnh lùng: "Ngươi nghĩ bản lĩnh đ.á.n.h ngươi hiện nguyên hình?"

"Đừng đừng đừng, đừng đ.á.n.h !" Hắn lập tức ôm đầu, t.h.ả.m hại: "Sao ngươi ? Ta giả giống mà..."

Thẩm Khê Sơn: "Lần đến quán trọ , ngươi mua khá nhiều thứ."

Tô Mộ Lâm: "Có vấn đề gì?"

Thẩm Khê Sơn : "Đây là quán trọ do yêu tộc mở, chỉ nhận yêu ngân, ngươi là phàm nhân, lấy yêu ngân?"

Tô Mộ Lâm căn bản nghĩ đến chuyện .

Hắn quen mua sắm, nhận thấy dùng yêu ngân , giờ mới thì từ lúc buôn ba với Thẩm Khê Sơn lộ tẩy .

"Cứ canh ở cửa." Thẩm Khê Sơn tốn lời với , bỏ một câu bỏ .

Tô Mộ Lâm , nhưng sợ Thẩm Khê Sơn đánh, thế là từ hôm đó cứ chờ ngoài cửa.

Yêu Minh trong cuộc hành động quân diệt vong, Hàn Thiên tông và Huyền Âm môn cũng tổn thất nặng nề, chỉ Tiên Minh giảm quân ít nhất, tất nhiên sự giảm quân của các môn phái khác cũng công lớn của Tiên Minh.

Chuyện còn tính sổ.

Người hai môn phái lượt rời , Tạ Quy và Vân Phúc khi còn cùng Chung Tầm Chi đến chào Tống Tiểu Hà.

Chỉ là Tống Tiểu Hà vẫn đang hôn mê, nên Tô Mộ Lâm nàng nhận lời.

Sau khi hai môn phái rời , quán trọ yêu quái cũng thanh vắng hơn.

Thời gian Thẩm Khê Sơn quen với việc sống thật như bản tính, những giao tiếp xã hội, đặc biệt là chuyện "tử nhi phục sinh", càng khiến bạn bè thường xuyên ở Tiên Minh đích chạy đến, quan tâm dò hỏi nội tình, Thẩm Khê Sơn chỉ thấy vô cùng phiền.

Hắn đành mượn cớ thương, giả bộ sắp c.h.ế.t, trốn trong phòng gặp ai.

Vậy nên Tiên Minh nhanh chóng đưa về điều trị, nhưng cũng Thẩm Khê Sơn từ chối.

Cho đến mười ngày , Tống Tiểu Hà ngủ suốt hơn một tháng cuối cùng cũng mở mắt tỉnh dậy.

 

Loading...