Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 26: Niềm vui bất chợt khi gặp gỡ
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:39
Lượt xem: 233
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà chìm một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ nàng mặc bộ quần áo cũ kỹ bẩn thỉu, cùng một nhóm các cô gái trạc tuổi .
Trong phòng tối om, chỉ một ngọn đèn dầu thắp sáng, ánh sáng yếu ớt in bóng những cô gái mảnh dẻ lên vách tường.
Những cô gái đều đang , tiếng nức nở quyện tai. Tống Tiểu Hà trong góc, dường như vì thể quá mệt mỏi, nàng lơ mơ nửa tỉnh nửa mê, nhưng trong lòng một ý nghĩ mãnh liệt, đó là trốn chạy.
Chợt cánh cửa đẩy , tiếng kẽo kẹt chói tai phá tan đêm dài. Các thiếu nữ sợ hãi co rúm , liền thấy từ ngoài cửa bước một đàn ông cường tráng, tay cầm một cây gậy dài, giọng thô ráp: "Đến giờ , hết!"
Tống Tiểu Hà đúng lúc đó bỗng phắt dậy chạy ngoài, định dùng sức thể đ.â.m mạnh đàn ông nơi cửa.
Thế nhưng khi nàng cúi đầu lao tới, lao hư .
Khi nàng ngẩng đầu lên nữa, bỗng thấy cảnh tượng biến mất , mặt nàng lơ lửng giữa trung một vòng tròn đồ án khổng lồ, màu đỏ rực vô cùng nổi bật, hình như là một loại bát quái, nhưng phức tạp hơn bát quái nhiều.
Ở giữa một vết nứt.
Nó cứ lơ lửng như , ánh sáng và hoa văn đó chầm chậm lưu chuyển, yên tĩnh và xinh .
Tống Tiểu Hà từng thấy hình vẽ .
Vào năm nàng lên năm tuổi.
Một tia sáng lướt tầm mắt, Tống Tiểu Hà đột ngột mở mắt tỉnh dậy.
Sau khi tỉnh , nàng quên mất những cảnh tượng trong mơ, đầu óc hiện lên là khoảnh khắc ở Quỷ Vực thấy Ma Thần tấn công .
Tống Tiểu Hà chỉ nhớ đ.á.n.h trúng, nàng vội sờ bụng , thấy vẫn mềm mại trắng trẻo, vết thương nào.
Và nàng cảm thấy tràn đầy sức mạnh, chỗ nào khó chịu, kể cả đôi tai điếc vì tiếng nổ cũng hồi phục.
Trước khi , Vân Phúc cho nàng bộ quần áo sạch sẽ, luôn cả vết m.á.u bùn đất cũng lau sạch.
Dường như những gì trải qua ở Quỷ Vực đều là ảo ảnh hư vô.
Tựa như một giấc mộng kỳ diệu.
sự tồn tại của Thẩm Khê Sơn chứng minh tất cả đều thật. Nàng quả thực Quỷ Vực và thành công cứu tiểu sư .
Chỉ là ký ức của nàng vẫn dừng ở khoảnh khắc Ma Thần đ.â.m xuyên bụng, đó hồn phách xé rời, còn về thế nào nàng .
Tống Tiểu Hà thấy khát, xuống giường mấy bước đến bàn, cầm bình nước đổ thẳng miệng, uống mấy ngụm mới hết khát.
Đang lau nước bên mép, cửa bỗng đẩy mạnh.
"Đại nhân!" Tô Mộ Lâm mắt đầy vui mừng, gọi lớn một tiếng, chạy vụt tới, hai chân quỳ trượt, lao đến bên chân nàng định ôm chân.
Tống Tiểu Hà giật , theo bản năng nhảy lùi , ai ngờ thể nhẹ bẫng, nhảy một cái lên bàn.
Lúc nàng nên kinh ngạc vì Tô Mộ Lâm phát điên cái gì, kinh ngạc vì tự lúc nào bản lĩnh như .
"Đại nhân, cuối cùng cũng tỉnh, đợi lâu quá!" Tô Mộ Lâm quỳ đất ngửa đầu nàng, nước mắt rơi lã chã, mừng đến phát ấm ức.
"Ngươi gì ?" Tống Tiểu Hà chỉ thấy kỳ lạ, "Điên hả."
"Trước là mắt như mù, nhận nhầm . Giờ mới thấy rõ chân diện mục của đại nhân. Mong đại nhân bỏ qua chuyện cũ, cho cơ hội lập công chuộc tội, để trung thành với đại nhân!" Tô Mộ Lâm giơ cao hai tay, giọng vô cùng sang sảng, đôi mắt ngấn lệ tràn đầy ý chí kiên định chân sai vặt.
Như thể Tống Tiểu Hà chỉ cần lắc đầu từ chối, sẽ lập tức tìm cây cột đ.â.m đầu tự tử.
"Sao ngươi ..." Tống Tiểu Hà mới tỉnh còn mơ hồ, nửa chừng, thấy chân sai vặt của Thẩm Sách giờ đang quỳ mặt , bèn hỏi: "Sao gọi là đại nhân? Thẩm Sách ? Thẩm Sách c.h.ế.t ?"
Tô Mộ Lâm lắc đầu, : "Hắn c.h.ế.t, mới là tìm."
"Người gì?" Tống Tiểu Hà tiện miệng hỏi.
"Long Thần đại nhân." Tô Mộ Lâm đáp.
Tuy đôi khi Tô Mộ Lâm trông điên điên khùng khùng, đầu óc vẻ sáng suốt, nhưng may mà miệng lưỡi cũng tạm, tóm tắt những chuyện xảy đó cho Tống Tiểu Hà .
Tống Tiểu Hà vẫn luôn rằng trong cơ thể một linh hồn mạnh mẽ, linh hồn đó sư phụ gọi là "ác hồn".
Ác hồn tàn khuyết và hung bạo, sẽ vô thức tấn công thứ đe dọa trong tầm mắt, nhưng một điều kiện tiên quyết tuyệt đối.
Trừ khi nàng đe dọa đến tính mạng, lúc thiện hồn chìm xuống, ác hồn mới xuất hiện.
Hơn mười năm qua, Tống Tiểu Hà sống nhàn nhã núi, ác hồn phong ấn trong cơ thể, ngoan ngoãn từng xuất hiện.
Đó mới là lý do Tống Tiểu Hà sợ c.h.ế.t mà xông Phong Đô Quỷ Vực. Nàng sẽ c.h.ế.t, chuyến hành trình nguy hiểm dù khiến nàng sợ hãi, nhưng tuyệt đối sẽ khiến nàng lùi bước.
Và việc cứu tiểu sư , cũng là chuyện tất yếu.
Tống Tiểu Hà siêng năng tu luyện mười sáu năm, chính là vì ngày .
Chỉ là nàng từng nghĩ, linh thể gọi là "ác hồn" trong cơ thể , hình dạng của rồng.
Giờ thì , chân sai vặt của Thẩm Sách biến thành của nàng, còn gọi nàng là Long Thần đại nhân.
Rồng ở thế gian nhiều loại, yêu linh, nên Tống Tiểu Hà căn bản thể xác định linh hồn rồng trong cơ thể nàng thuộc giống gì.
Có "Long Thần" như Tô Mộ Lâm .
Mà đó Thẩm Khê Sơn đặc biệt dặn dò, nên Tô Mộ Lâm cũng chuyện nàng hấp thu Nghiệp Hỏa Hồng Liên, chỉ đơn giản kể khi nhổ Hồng Liên, rời khỏi Quỷ Vực.
Sau đó là nàng hôn mê hơn một tháng, trong đó Tô Mộ Lâm dùng nhiều lời lẽ để kể về việc cần cù vác Tống Tiểu Hà, ngày đêm canh cửa, cho ai đến gần, để thể hiện lòng trung thành của .
Tống Tiểu Hà xong cũng hiểu đại khái những chuyện xảy khi nàng ngất, hỏi: "Thẩm Sách ? Diên tỷ ? Họ ở ?"
Nàng để ý thấy trong câu chuyện Tô Mộ Lâm kể hai .
Tô Mộ Lâm nhất thời chút khó xử, gãi đầu mấy cái, dối: "Bộ thiên sư đó cũng , lúc đó hỗn loạn quá, chỉ lo ai hại đại nhân , để ý đến chuyện khác."
"Còn Thẩm Sách thì..." Hắn theo bản năng ngoảnh đầu sang phòng bên, : "Hình như ."
Bộ Thì Uyên vốn thần bí, tuy trông yếu đuối bệnh tật, nhưng Tống Tiểu Hà nàng đơn giản yếu đuối như vẻ ngoài.
Ngày xuống núi thành, nàng như dạo chơi bước đến mặt Tống Tiểu Hà, gọi tên nàng, đó lẽ tình cờ.
Tống Tiểu Hà lo lắng cho nàng nữa, chỉ hỏi Thẩm Sách .
Hồ lô ngọc vẫn còn trong tay , đó là thứ Tống Tiểu Hà nhất định lấy , nếu về Tiên Minh sư phụ lẽ sẽ cho nàng cửa.
Tô Mộ Lâm cố tình lừa gạt, chỉ là trong đầu cứ hiện lên hình ảnh Thẩm Khê Sơn với khuôn mặt xinh bảo tiết lộ bất kỳ thông tin gì. Hắn cân nhắc mấy , đáp: "Ta , chỉ quan tâm đến đại nhân."
Tống Tiểu Hà chút khổ não, bên giường, hai tay chống đầu gối tựa cằm.
Tấm bản đồ thể truy tìm hành trình của Thẩm Sách cũng bỏ quên ở , tìm thật khó khăn.
"Có lẽ..." Tô Mộ Lâm thấy nàng sầu não, thử : "Đại nhân thể hỏi ."
"Ai?" Tống Tiểu Hà thẳng dậy, mắt sáng lên.
"Thẩm Khê Sơn." Tô Mộ Lâm : "Món đại nhân , thể ở trong tay ."
Thẩm Khê Sơn ở trọ những ngày qua, phần lớn thời gian đều ở trong phòng.
Ít gặp sẽ tránh nhiều lời vô bổ, trong phòng thanh tịnh. cố ý sắp xếp cho Tống Tiểu Hà ở phòng bên, để thể nhận tin tức của nàng sớm nhất.
Hắn đó gặp tình huống , Long Thần chi hồn trong cơ thể Tống Tiểu Hà thức dậy nữa , nàng cứ ngủ mãi. Nếu nàng mãi tỉnh, còn đưa nàng về Quỷ Vực tìm nguyên nhân.
Tóm quá nhiều điều , nên Thẩm Khê Sơn giữ chân đội ngũ, ở đây liên tiếp nhiều ngày.
Tống Tiểu Hà tỉnh dậy, Tô Mộ Lâm truyền tin.
Hắn trong phòng đợi Tống Tiểu Hà tìm đến.
Từ ngày gặp nàng ở cửa ngoài, Tống Tiểu Hà bao giờ giấu giếm sự thích thú của với . Sau khi xuống núi, nàng càng thường treo "tiểu sư " miệng, sợ nàng thích, nàng quan tâm.
Vì thế cho rằng, khi Tống Tiểu Hà giải cứu, ắt sẽ lập tức tìm đến.
Theo tính cách nàng, nàng nhất định sẽ hào hứng kể công, ca ngợi sự dũng cảm bất khuất của suốt dọc đường, kể lể từng nỗi lo lắng và thương yêu.
Nàng ồn ào, hẳn sẽ nhiều.
Thẩm Khê Sơn bắt đầu nghĩ cách nàng ít .
đợi suốt một ngày, Tống Tiểu Hà chẳng động tĩnh gì.
Tối hôm đó, Thẩm Khê Sơn khỏi phòng, gọi vài cùng tụ tập ở đình trúc hậu viện.
Mấy đều là lui tới với Thẩm Khê Sơn trong Tiên Minh, thuộc Thợ săn môn, lượt ở cấp Thiên tự, Giáp cấp.
Nghe tin Thẩm Khê Sơn c.h.ế.t sống , họ chủ động theo đội cứu trợ đến đây. Mấy hôm nay Thẩm Khê Sơn đóng cửa , với họ mấy câu. sự lạnh nhạt như hợp với phong cách khiêm hòa của Thẩm Khê Sơn, nên mới gọi mấy đến tụ họp, tiện thể bàn chuyện khởi hành ngày mai.
Ai ngờ hiểu tin tức rò rỉ, kéo đến bụi trúc chỉ mấy mà còn nhiều t.ử các môn phái khác.
Những Thẩm Khê Sơn vô cùng khó chịu. Ở Tiên Minh bình thường họ quanh quẩn , gọi sư sư . Giờ đến đây cũng yên, nam nữ chen chúc xung quanh, ồn ào như cả trăm con chim cùng kêu.
Thẩm Khê Sơn trong đình, ánh mắt rơi chén bàn, tai ngập tiếng ồn ào, lòng sắp cảm giác chán ghét lấp đầy.
bắt chuyện với , những lời nịnh hót vô nghĩa, vẫn mỉm đáp .
Đang phiền chịu nổi, bỗng từ đám đông ồn ào, thấy một giọng quen thuộc.
"Ồ... ở đây đông thật."
Hắn bỗng ngẩng mắt về phía cổng đá, thấy Tống Tiểu Hà đang thò nửa cái đầu ngó .
Tô Mộ Lâm xổm bên , cũng thò đầu .
mắt rõ ràng tinh hơn Tống Tiểu Hà, lập tức bắt gặp ánh mắt Thẩm Khê Sơn, vội rụt đầu .
Thẩm Khê Sơn theo bản năng mở linh thức, lập tức âm thanh trong tai trở nên nhiều hơn, phạm vi rộng hơn, tiếng của đám đông càng thêm ầm ĩ.
Đồng thời cũng thấy cuộc đối thoại giữa Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm.
"Đây là ai ?" Tô Mộ Lâm hỏi.
"Người Tiên Minh đấy, ngươi rốt cuộc t.ử Tiên Minh mà ?" Tống Tiểu Hà .
"Ta chí lắm cũng chỉ là t.ử ngoại môn." Tô Mộ Lâm : "Tiểu Hà đại nhân, ngươi quen họ ?"
Trước Tô Mộ Lâm gọi Thẩm Sách là đại nhân, Tống Tiểu Hà ưa, gọi là chân sai vặt.
Giờ đến lượt , nàng thích, và bắt Tô Mộ Lâm gọi nàng là Tiểu Hà đại nhân, mỗi Tô Mộ Lâm gọi, nàng đều thấy oai phong lắm.
"Không quen." Tống Tiểu Hà : "Không , chỉ đến hỏi một câu thôi."
Tô Mộ Lâm: "Sao ngươi hỏi thẳng Thẩm Khê Sơn?"
Nghe câu hỏi , Tống Tiểu Hà nghiêng đầu, mím môi, đầu ngón chân khẽ đập tường mấy cái.
Ánh trăng đêm rải xuống, bóng cây loang lổ mặt đất, gió hè dịu dàng vuốt ve gương mặt và mái tóc dài Tống Tiểu Hà, đôi mắt sáng long lanh hàng mi rậm dài che khuất hơn nửa.
Một lúc , nàng mới chậm rãi cất giọng: "Hắn gì chứ."
Âm thanh xuyên qua đủ thứ tạp âm truyền tai Thẩm Khê Sơn một cách rõ ràng, đuôi mày khẽ động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-26-niem-vui-bat-chot-khi-gap-go.html.]
Sau đó cuộc trò chuyện chấm dứt, Thẩm Khê Sơn , thấy Tống Tiểu Hà từ cổng đá bước .
Có lẽ vì ở đây nàng quen, nàng thực sự vài phần rụt rè, hai tay chắp lưng, đôi mắt to từ trái sang , như đang tìm xem nên hỏi ai.
Thẩm Khê Sơn trong đình, xung quanh đầy , ánh mắt Tống Tiểu Hà từng chút từng chút dò dẫm tới.
Hắn tránh né, vặn đối diện ánh mắt Tống Tiểu Hà.
Thực cách , Tống Tiểu Hà rõ mặt Thẩm Khê Sơn, nhưng Thẩm Khê Sơn ánh mắt nàng vẽ vẽ suốt bấy nhiêu năm, nàng ghi nhớ từng đặc điểm từ đầu đến chân, nên khi thấy rõ mắt , Tống Tiểu Hà nhận trong đình là .
Là nàng vượt ngàn dặm, nhất mực lao nơi nguy hiểm để cứu.
Tống Tiểu Hà sững , theo bản năng chớp mắt, cố cho rõ.
Tính cả ngày nàng ngủ, Tống Tiểu Hà ba tháng gặp Thẩm Khê Sơn. Bỗng thấy bóng dáng , nỗi nhớ nhung của Tống Tiểu Hà lên đến tột đỉnh.
Ở Tiên Minh, nàng thích nhất là ngày mùng một hàng tháng.
Vì mùng một là ngày các kiếm tu Tiên Minh hợp lớp, môn Thợ săn của Thẩm Khê Sơn phân ở Tình Thiên phong.
Mà Tình Thiên phong Thương Hải phong, Tống Tiểu Hà chỉ cần sáng sớm lén núi , leo thêm trăm bậc thang mây, là thể lên Tình Thiên phong.
Môn Thợ săn của Tiên Minh vốn t.ử ưa chuộng nhất, huống chi còn Thẩm Khê Sơn ở đó, nên mùng một Tình Thiên phong luôn nhiều vây xem các kiếm tu Thợ săn lên lớp.
Tống Tiểu Hà giữa đám đông, ánh mắt luôn dán Thẩm Khê Sơn.
Nhìn lâu, còn ánh nắng phản chiếu áo lưu ly trắng tuyết cay mắt.
đa phần vận khí đều , thấy Thẩm Khê Sơn.
Thế nhưng cuộc hẹn một chiều , Tống Tiểu Hà bao giờ lỡ hẹn.
Ba tháng gặp Thẩm Khê Sơn, đường trải qua tin c.h.ế.t, phạt đến ngoại môn, trộm bảo bối của sư phụ xuống núi, gặp bạn mới, trong Quỷ Vực trải qua bao hiểm nguy, đến bây giờ tỉnh dậy một tháng hôn mê, cơ thể hồi phục, chuyện kết thúc.
Tống Tiểu Hà thấy chỉ ba tháng, mà như qua cả nửa năm .
Nàng bước thêm mấy bước, rút ngắn cách với , giờ thể rõ mặt , rõ đôi mắt .
Mắt tiểu sư luôn mang ý , như gió xuân ấm áp, dịu dàng mềm mại, trông như đa tình.
Mười năm qua, Tống Tiểu Hà từng bắt gặp ánh mắt , một .
giờ đây, đang qua cách chẳng xa chẳng gần, xuyên qua đám đông ồn ào, về phía nàng.
Đèn đêm trong đình phác họa ngũ quan tinh xảo của Thẩm Khê Sơn, bóng hàng mi và sống mũi đổ mặt, càng tôn lên gương mặt điển trai, nhất là nốt ruồi đỏ giữa mày lấp lánh.
Tim Tống Tiểu Hà lập tức đập như trống trận, điên cuồng nhảy múa, nhất thời chẳng thấy gì nữa, suýt chìm đôi mắt của Thẩm Khê Sơn.
"Ngươi là ai?" Bên cạnh vang lên tiếng hỏi.
Lập tức cắt ngang suy nghĩ Tống Tiểu Hà, nàng vội đầu , thấy là một nam tử.
Tim Tống Tiểu Hà vẫn còn đập thình thịch, nhưng quên việc chính, hỏi nam tử: "Ta hỏi, các vị thấy một tên Thẩm Sách ?"
"Thẩm Sách?" Nam t.ử nhắc tên, cau mày: "Chưa từng ."
"Hắn cùng khỏi Quỷ Vực, lúc các vị đến quán trọ thấy ?" Tống Tiểu Hà hỏi tiếp.
"Ngươi là từ Quỷ Vực ?" Nam t.ử biến sắc, : "Đợt Tiên Minh thi hành nhiệm vụ phạm sai lầm lớn bên trong, ngoài Thẩm thợ săn , giờ bộ đang giam giữ. Ngươi là ai?"
Tống Tiểu Hà ngạc nhiên "" lên: "Bị giam ?"
Tô Mộ Lâm kể đầy đủ, nàng những chuyện .
Nàng đưa đến quán trọ đó, cứ ngủ li bì. Những Tiên Minh đến sự tồn tại của nàng, trong nhận thức của họ, ngoài Thẩm Khê Sơn , t.ử Tiên Minh khác đều phạm sai lầm lớn, đáng lẽ giam, nên theo bản năng coi Tống Tiểu Hà là kẻ lọt lưới.
Thẩm Khê Sơn đến đây, bỗng dậy.
Mọi thấy động, lập tức đầu .
Mạnh Quán Hành, cận với hơn, hỏi: "Về nghỉ ? Lịch trình về Tiên Minh định ?"
Thẩm Khê Sơn với : "Mạnh sư , ở đây đông bất tiện chuyện, chuyện để bàn."
Nói xong xuống bậc thềm, khỏi đình, sự chú ý của tiến về phía Tống Tiểu Hà.
"Cao thế , gầy, mặt coi cũng khá, chỉ là vẻ mặt khó chịu, kiểu ngày nào cũng thấy ai cũng mắt." Tống Tiểu Hà nhón chân, giơ tay vẽ cho nam t.ử xem, miêu tả ngoại hình Thẩm Sách: "Nhìn đám đông, thấy ai đáng đòn nhất, chính là ."
Thẩm Khê Sơn đến lưng, thấy câu , khóe môi lập tực hạ xuống.
Nam t.ử đang Tống Tiểu Hà miêu tả một mơ hồ, liếc thấy Thẩm Khê Sơn đến, liền vội nghiêng : "Thẩm thợ săn."
Tống Tiểu Hà theo bản năng đầu, thấy nãy còn xa xa, giờ ngay lưng nàng.
Khoảng cách gần, Tống Tiểu Hà rõ từng chi tiết mặt , kể cả ánh sáng và bóng phản chiếu trong mắt. Tất cả cách xa xôi trong tâm trí giờ thu ngắn thành hai bước.
Chỉ cần Tống Tiểu Hà bước lên một bước, là thể chạm .
nàng yên, mặt ngơ ngác, rõ tâm trạng gì.
"Ngươi đang tìm ?" Thẩm Khê Sơn mở lời.
Giọng và trong trẻo, nhẹ nhàng, giọng điệu lên cao, đầy dịu dàng.
"À." Tống Tiểu Hà đáp.
Hoàn hồn, nàng trả lời câu hỏi, mà chậm rãi : "Ta tên Tống Tiểu Hà."
Đây là đầu tiên Thẩm Khê Sơn dùng phận của chuyện với Tống Tiểu Hà, khóe môi nhếch lên, vẻ : "Ta ."
Tống Tiểu Hà thể đoán , tiểu sư sẽ khác tên nàng, lẽ còn nàng trốn khỏi Tiên Minh, lao Quỷ Vực để cứu .
nàng vẫn tự tên cho Thẩm Khê Sơn .
Vì ngày , nàng luyện tập luyện tập nhiều , trong mơ cũng lười biếng.
Trong bụi trúc một con đường đá trắng, dọc con đường về phía , qua cổng vòm đá, sẽ thấy một cái ao, trong ao nuôi nhiều cá chép.
Trên tường trắng ngói đen khắc nhiều hình màu, chỉ vài ngọn đèn soi sáng.
Thẩm Khê Sơn bao ánh mắt gọi Tống Tiểu Hà , đưa nàng đến đây.
Tống Tiểu Hà bên ao, gió lướt qua mặt nước thổi tới, nhẹ nhàng lay động mái tóc dài, để lộ bốn b.í.m tóc nhỏ ẩn giấu trong mái tóc đen.
Thẩm Khê Sơn đối diện nàng, chút thất thần nghĩ, chỗ yên tĩnh hơn nhiều, tai cuối cùng cũng chịu hành hạ nữa.
"Ta ngươi thương nặng..." Tống Tiểu Hà ngửa đầu , mắt tránh né, dũng cảm thẳng: "Bây giờ đỡ hơn ?"
"Đỡ nhiều ." Thẩm Khê Sơn dịu dàng: "Là ngươi cứu , đa tạ."
Tống Tiểu Hà ngại ngùng cụp mắt, giọng nhỏ: "Không cần cảm ơn, đó chỉ là điều thôi."
"Trước khi , Thẩm Sách nhờ trả cái cho ngươi." Thẩm Khê Sơn lấy hồ lô ngọc đưa cho nàng.
Hắn định giải thích phận Thẩm Sách, dù dối thì cần vạch trần, huống chi chuyện là Thẩm Sách càng ít càng .
Tống Tiểu Hà thấy hồ lô lôi ngọc lập tức vui mừng, mắt trở nên sáng long lanh, cầm hồ lô kiểm tra kiểm tra , sợ hỏng chỗ nào.
"Hắn ?" Tống Tiểu Hà hỏi: "Hắn ?"
"Đi ." Thẩm Khê Sơn tùy miệng đáp.
Tống Tiểu Hà , đáy mắt thoáng nét hiu quạnh khó thấy.
Nàng ngủ quá lâu, kịp từ biệt Tạ Quy, Vân Phúc, cũng lỡ lời từ biệt với Thẩm Sách.
Tạ Quy và Vân Phúc về Hàn Thiên tông, còn Thẩm Sách . Hắn rốt cuộc t.ử nội môn , vì rõ ràng chuyện trong Quỷ Vực như , khi Ma Thần tấn công nàng, Thẩm Sách bờ, thương , ...
Những điều Tống Tiểu Hà đều .
Dường như cũng cơ hội nữa.
Nàng buồn bã: "Ta còn nhiều chuyện hỏi ."
Thẩm Khê Sơn hiểu nàng vẻ mặt đó.
Hắn thấy mặt Tống Tiểu Hà nỗi lưu luyến và buồn bã, tuy những cảm xúc mãnh liệt, nhưng quả thực tồn tại.
Một quan trọng rời , cũng ảnh hưởng đến nàng như ?
Thẩm Khê Sơn tò mò hỏi: "Ngươi tiếc nuối ?"
"À... ." Tống Tiểu Hà cụp mắt xuống, mắt rơi mặt ao, ngơ ngẩn : "Hắn lừa ."
Thẩm Khê Sơn hứng thú: "Lừa ngươi chuyện gì?"
"Hắn bảo là t.ử Tiên Minh, thấy chắc ." Tống Tiểu Hà .
Thẩm Khê Sơn thất vọng.
Tống Tiểu Hà thể suy nghĩ điều gì hữu ích chứ?
Hắn cho nàng , chỉ điều đó là lừa nàng.
Tống Tiểu Hà lấy hồ lô ngọc, tâm trạng khá lên, Thẩm Khê Sơn thẳng thắn vài cái, : "Cảm ơn ngươi chuyển giúp, mau dưỡng thương , đây!"
Thẩm Khê Sơn , ngạc nhiên nhướng mày.
Tống Tiểu Hà chủ động đề nghị về ?
Hóa nàng cũng phép tắc giao tiếp ? đó nàng cứ quấn lấy , miệng nhỏ ngừng , năng lượng dồi dào ồn ào huyên náo, lúc nào cũng áp sát tai mà gọi Thẩm Sách Thẩm Sách, chẳng thấy nàng phép tắc gì cả.
Chỉ ngẩn một chốc, Tống Tiểu Hà xa hai ba bước, gọi: "Tiểu Hà cô nương, xin dừng bước."
Tiếng gọi Tiểu Hà cô nương khiến Tống Tiểu Hà sững, ngoảnh , mắt đầy ánh trăng, đến nao lòng.
Thẩm Khê Sơn nàng, cũng nở một nụ nhạt, giọng nhẹ nhàng: "Ta còn lời với cô."
Tống Tiểu Hà vốn đủ vui.
Hai tháng , ước nguyện của nàng còn chỉ là tiểu sư thể mặt nàng, gọi tên nàng.
Mà hôm nay, nàng chỉ tên cho Thẩm Khê Sơn, còn gần như chuyện, đủ để nàng vui vẻ thật lâu.
Nhất là tiếng gọi Tiểu Hà cô nương đó, càng nàng vui thích.
Sẽ tham lam thêm điều gì khác.
Tưởng chỉ thêm vài câu ai về phòng nấy.
Không ngờ Thẩm Khê Sơn gọi nàng , bắt đầu kể về những chuyện xảy khi đến Phong Đô Quỷ Vực.
Đó cũng là điều Tống Tiểu Hà vẫn luôn tò mò, quấn lấy Thẩm Sách hỏi nhưng hỏi câu trả lời.