Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 27: Tiểu Hà Hồi Sơn 1
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:40
Lượt xem: 184
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiệm vụ do đích Thanh Ly thượng tiên giao cho Thẩm Khê Sơn, đồng thời dặn dò tuyệt đối để lộ chút phong thanh nào.
Bởi vì danh tiếng của Nhật Quỹ thần nghi trong lục giới thực sự quá vang dội, sức mạnh ẩn chứa bên trong thần khí càng khó thể tưởng tượng. Một khi tin tức truyền , tất nhiên sẽ kéo theo bạo loạn, dẫn đến vô kẻ đổ xô tới tranh đoạt vật .
Cùng Thẩm Khê Sơn tiến Phong Đô quỷ vực còn hai vị Liệp sư Thiên tự cấp, ngoài còn thêm một vài Liệp sư cấp Giáp. Ngoại trừ Thẩm Khê Sơn, một ai mục đích thực sự của chuyến .
đội hình như quả thực quá phô trương. Kẻ tinh mắt chỉ qua liền nhận vấn đề. Vậy nên, cho dù tin tức phong tỏa cực kỳ kín kẽ, đội ngũ của Thẩm Khê Sơn vẫn nhắm tới.
Trong đó, ngoại trừ tiên môn nhân giới, còn ít thế lực yêu tộc. Dọc đường , bọn chúng cứ chằm chằm đội ngũ của Thẩm Khê Sơn như hổ rình mồi. Dù tay giải quyết vài kẻ, nhưng vẫn cắt đuôi bọn chúng.
Đoạn đường tới Phong Đô quỷ vực chung vẫn tính là yên bình. Biến cố thực sự chỉ ập đến khi bọn họ bước quỷ vực.
Lúc mới tiến , Thẩm Khê Sơn chia thành bốn đội, nhưng đến khi tập hợp bên trong, quân vơi ít. Vài canh giờ , nhiều trong đội bắt đầu yêu hóa, mọc hình thù quái vật, mất khả năng tiếng , mà ai tìm nguyên nhân.
Lúc đầu, những kẻ yêu hóa vẫn giữ thần trí con . qua một thời gian, bọn họ bắt đầu đ.á.n.h mất bản ngã, từ ngây dại chuyển sang hung hãn, cuối cùng biến thành yêu ma, sang tấn công của Tiên minh.
Thấy , Thẩm Khê Sơn đành dẫn g.i.ế.c sạch những kẻ yêu hóa. Đến lúc , quân của Tiên minh chỉ còn một nửa.
Sau khi bước quỷ thành, vì nơi đây nhiều năm , Ma thần lập tức men theo mùi vị tìm đến, ngay tại chỗ nuốt chửng hồn phách của tất cả .
Chỉ riêng Thẩm Khê Sơn là ngoại lệ.
Ma thần thể trực tiếp rút hồn phách khi vẫn còn sống, hồn thể của tỏa kim quang. Theo lời chính miệng Ma thần , phàm nhân mang hồn thể ánh kim như là kẻ mệnh cách mang tiên duyên, sớm muộn cũng bước lên tiên đồ. Vì thế, hồn phách loại ăn chỉ đại bổ mà còn là tuyệt đỉnh mĩ vị.
Thẩm Khê Sơn liền mang hồn phách của chính đ.á.n.h cược, một cuộc giao dịch. Hắn yêu cầu Ma thần trả hồn phách cho những khác, đổi , hãy thả bọn họ tiến Hồng Liên cảnh.
Hồng Liên cảnh vốn bất kỳ sinh linh nào tồn tại, kẻ nào đến gần đều một trở . Ma thần cho rằng Thẩm Khê Sơn tiến đó chắc chắn cầm chắc cái c.h.ế.t, nên lập tức đồng ý giao dịch, chỉ chờ c.h.ế.t nhặt hồn phách ăn thịt.
Đoàn tiến Hồng Liên cảnh xem như suôn sẻ.
Vào thời điểm , Hồng Liên cảnh vẫn trận pháp phong ấn nên uy lực cực kỳ hung hãn. Bất kỳ sinh linh nào bước chân ranh giới đó, chỉ trong chớp mắt sẽ đông cứng đến mức da tróc thịt bong, đỏ rực như thể từng đóa hồng liên đang nở rộ cơ thể.
Thẩm Khê Sơn bèn bố trí trận pháp mà Thanh Ly thượng tiên truyền thụ, cùng những khác vận chuyển linh lực thôi động trận pháp, từng chút từng chút ép lui hàn khí.
Trận pháp khởi động, sức mạnh của Nghiệp Hỏa Hồng Liên quả nhiên hạn chế.
Tuy nhiên, khi phong ấn Nghiệp Hỏa Hồng Liên, Thẩm Khê Sơn vội dẫn tiến mà lệnh che giấu tung tích, ngược trở quỷ thành. Hắn rõ mấy phe thế lực yêu tộc đang ẩn nấp trong bóng tối rục rịch rắp tâm, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.
Người của Tiên minh vốn tổn thất một nửa, cộng thêm việc Thôn Hồn ma thần nuốt mất hồn phách, ai nấy đều mang thương tích nặng nhẹ khác . Nếu các thế lực khác đồng loạt tay, chắc chắn mũi dùi sẽ tập trung Tiên minh, một trận c.h.é.m g.i.ế.c là điều thể tránh khỏi.
Thẩm Khê Sơn e ngại lũ yêu tộc, chỉ cảm thấy việc đối phó với từng đợt tập kích hết lớp đến lớp khác thực sự quá phiền phức, còn thời thời khắc khắc đề phòng.
Vì thế, nảy một ý kiến. Hắn dẫn tìm đến một đám tu sĩ từ môn phái nhỏ bé nào tới. Bọn họ rõ đây là nơi nào, cứ thế đ.â.m đầu xông bừa , kết quả Thôn Hồn ma thần nuốt chửng hồn phách, tất cả đều biến thành những cái vỏ rỗng tuếch mất thần trí.
Thẩm Khê Sơn bảo lấy y phục của Tiên minh mặc cho những cái xác rỗng đó, đó chia một giọt tinh huyết để nhuốm mùi vị và phục chế dung mạo.
Thế là, một đội ngũ Tiên minh giả mạo đời.
Để tăng thêm độ tin cậy, Thẩm Khê Sơn còn đặc biệt để bội kiếm của cho cái xác rỗng, sai bọn chúng đ.á.n.h lừa ánh mắt của những kẻ bám đuôi.
Kết quả đó thể đoán , đám giả mạo quả thực lừa qua mắt tất cả, cuối cùng g.i.ế.c sạch sành sanh, Mộng ma kéo sơn động chất dinh dưỡng nuôi rễ cây.
Sau khi tiến Hồng Liên cảnh, nhóm Thẩm Khê Sơn hiển nhiên chạm trán với bầy yêu quái vượn chim cánh cư ngụ tại đây. Một trận ác chiến nổ . Vì lượng yêu quái cánh chim quá đông đúc, g.i.ế.c sạch sẽ hao tổn cực kỳ nhiều sức lực, đành chọn chiến thuật đ.á.n.h lui.
Vượt qua hang ổ yêu quái, bọn họ tiến khu vực trung tâm của Hồng Liên cảnh. Nơi lạnh lẽo dị thường, ngay cả lũ yêu quái cũng chỉ dám lảng vảng bên ngoài mà chùn bước. Mọi vội vàng tế khởi linh lực để giữ ấm.
Đến tận lúc , bọn họ mới thực sự bước lên con đường t.ử vong.
Đợi đến khi phát hiện Hồng Liên cảnh đang hút linh lực của thì chuyện muộn. Cực khổ chống chọi với sương gió và những t.h.i t.h.ể lạnh cóng để đến bờ sông, cả đám mới nhận cách nào qua đò. Bắt buộc dùng m.á.u tươi nóng hổi tưới lên thạch bàn trận pháp để mở Hồng Liên giai thế thì mới thể bình an qua.
Thế nhưng, gom bộ m.á.u của những ở đây cũng chẳng thấm . Cứ kéo dài thêm nữa, e rằng tất cả đều c.h.ế.t cóng. đến bước , nào ai cam tâm đầu? Huống hồ bên ngoài vẫn còn một Thôn Hồn ma thần đang há miệng chờ chực.
Sự việc đến đây rơi bế tắc.
Cũng chính lúc đó, Thẩm Khê Sơn nhận bọn họ lọt thỏm một trận pháp.
Chưa kịp tìm mắt trận để phá giải, một ngọn lửa ngập trời từ mặt đất đột ngột bùng lên. Nhiệt độ nóng rẫy chỉ trong khoảnh khắc chạm đến đỉnh điểm, trong chớp mắt thể thiêu rụi sống thành tro bụi.
Bên trong ngọn liệt hỏa, Thẩm Khê Sơn cảm nhận linh lực của bản đang phong tỏa từng chút một, cuối cùng ngất lịm giữa biển lửa rực sáng. Lần nữa tỉnh , ở bên ngoài quỷ vực.
Bây giờ ngẫm , lẽ Tô Mộ Lâm cõng ngoài.
Bản Tô Mộ Lâm vốn giống nhân tộc. Dù gã che giấu khí tức , nhưng am hiểu tường tận chuyện bên trong quỷ vực, mang theo yêu ngân. Đáng lẽ gã theo một mạch tới Tiên minh, học theo cách của để trộn t.ử ngoại môn.
Việc trở quỷ vực, chỉ dựa tấm phàm trần phong ấn linh lực thì thế nào cũng thể , cho nên Thẩm Khê Sơn mới trở về Tiên minh một chuyến.
Chỉ là, khi thuật câu chuyện cho Tống Tiểu Hà , dùng những lời lẽ vô cùng ngắn gọn, lược bỏ nhiều chi tiết cần thiết, cũng giấu những chuyện xảy trận hỏa hoạn.
Thế nhưng, chỉ vỏn vẹn vài ba câu đơn giản, hề những từ ngữ hoa mỹ phóng đại giọng điệu bổng trầm, Tống Tiểu Hà vẫn say sưa đến mức nuốt lấy từng lời.
"Bọn họ đều ngươi c.h.ế.t ." Tống Tiểu Hà vô cùng bất bình mách lẻo: "Tất cả ở nội môn còn treo cờ tang, lo hậu sự cho ngươi. Chỉ là tin ngươi vẫn còn sống."
Thẩm Khê Sơn nhớ khuôn mặt bướng bỉnh của nàng khi tranh cãi với khác, ôn tồn : "Đa tạ."
"Không cần tạ, ngươi dạo một vòng Quỷ Môn Quan, lúc về nghỉ ngơi cho thật ." Tống Tiểu Hà : "Mỗi luyện công mệt mỏi, sư phụ đều hầm canh gà cho uống."
Thẩm Khê Sơn rũ mắt nàng, khẽ ừ một tiếng xem như đáp .
Từ nhỏ đến lớn, đối mặt với vô lời bày tỏ, thấy vô vàn thiếu nữ bộc lộ dáng vẻ si tình. Tống Tiểu Hà mặt , từ khuôn mặt cho đến ánh mắt đều toát lên sự quang minh lạc, hề chút xíu tâm tình e ấp nào của thiếu nữ.
"Vậy đây." Tống Tiểu Hà thứ hai chủ động lời cáo từ, vẫy vẫy tay với , đó xoay rời .
"Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn gọi nàng .
Tống Tiểu Hà xa hơn mười bước, tiếng gọi liền dừng chân đầu . Đôi mắt sáng ngời của nàng chìm trong bóng đêm, rõ lắm.
"Ta sẽ cho tất cả , là ngươi cứu ." Thẩm Khê Sơn lên tiếng.
Đó là những gì nàng xứng đáng nhận .
"Không cần." Tống Tiểu Hà cự tuyệt: "Ta cứu ngươi để khác cứu ngươi, mà là vì tự cứu."
"Đây là ước hẹn giữa và ngươi." Nàng .
Sau đó, Tống Tiểu Hà lắc lư cái đầu, nhảy nhót chân sáo rời .
Thẩm Khê Sơn vốn dĩ cho rằng nàng sẽ giống như đây, vô cùng thẳng thắn bày tỏ sự ái mộ với , để đòi hỏi một thứ gì đó đền đáp .
Nào ngờ chẳng chuyện gì xảy cả. Tống Tiểu Hà chỉ lấy ngọc hồ lô của .
Nàng thậm chí còn chủ động rời .
Thẩm Khê Sơn thấy hiểu nổi Tống Tiểu Hà.
Nàng vất vả trèo đèo lội suối dạo một vòng sinh t.ử như , thật sự mưu đồ một điều gì ?
Tống Tiểu Hà lấy ngọc hồ lô, về đến phòng bèn ôm mặt ngây ngốc suốt một buổi tối.
Tiểu sư mà nàng tâm tâm niệm niệm, còn tuyệt vời hơn trong trí tưởng tượng của nàng gấp một trăm .
Ngữ điệu của nhẹ nhàng êm ái, trong mắt luôn phảng phất ý hờ hững, mang cảm giác xun xoe cận, nhưng cũng chẳng sự lạnh lùng xa cách cự tuyệt ngàn dặm.
Nhất là khi Tống Tiểu Hà đưa mắt , luôn cảm giác trái tim sắp gõ vỡ lồng n.g.ự.c mà nhảy xổ ngoài.
Từ đến nay luôn là nàng từ đằng xa. Đêm nay hai đối diện , Tống Tiểu Hà mới ngắm đường nét của rõ ràng hơn bao giờ hết. Thế là nỗi niềm yêu thích trong lòng càng thêm sinh sôi nảy nở. Chỉ cần dăm ba câu, sự ngọt ngào lan tỏa ngập tràn nơi đầu quả tim.
Tống Tiểu Hà , bất chợt thở dài một .
Khổ nỗi, một con như tu Vô Tình kiếm đạo. Cho nên bất luận gần đến mức nào, cũng sẽ một ai thể chân chính chạm .
Tống Tiểu Hà bao giờ là tham lam. Nàng thừa Thẩm Khê Sơn sẽ động tâm, tình ái đối với mà tuyệt đối là một thứ đồ vô dụng.
"Tiểu Hà đại nhân, ngài ?" Tô Mộ Lâm xổm bên cạnh ngửa đầu nàng, thấy nàng khi thì ngốc nghếch lúc thở ngắn than dài, nhịn bèn lên tiếng hỏi han.
Tống Tiểu Hà liếc gã, hỏi: "Ngươi trong mộng ?"
Tô Mộ Lâm đáp nhanh như chớp: "Ta cực kỳ thích Tiểu Hà đại nhân."
Tống Tiểu Hà gật gù khen ngợi: "Ừm, ngươi quả là một tên sai vặt vô cùng tận tụy. cái thích mà loại thích , mà là khiến ngươi luôn trăn trở nhớ nhung trong lòng. Không vì phận của đó, mà là ngươi chỉ đơn thuần thích chính bản họ thôi."
Tô Mộ Lâm nghiêm túc suy nghĩ một chốc, trả lời: "Ta cực kỳ thích tỷ tỷ của ."
Tống Tiểu Hà xong, lập tức hiểu Tô Mộ Lâm căn bản lĩnh ngộ chữ "thích" mà nàng đang tới, liền xua tay: "Tắm rửa ngủ ."
Đêm đó, Tống Tiểu Hà ngủ say, thậm chí mộng mị cũng .
Chỉ là lúc đang ngủ chập chờn, đột nhiên bên tai văng vẳng gọi, còn nắm chặt bả vai nàng lắc mạnh.
Tống Tiểu Hà đ.á.n.h thức, lơ mơ mở mắt mới bàng hoàng nhận , từ lúc nào bộ ngoài phòng ngủ.
Mấy ngày nay Tô Mộ Lâm quen với việc trải chiếu ngủ cửa phòng Tống Tiểu Hà, nên gã là đầu tiên phát hiện chuyện nàng mộng du, vội nắm vai lắc nàng tỉnh .
"Tiểu Hà đại nhân, ngài ?" Tô Mộ Lâm trong bụng đầy một bụng hồ nghi: "Tại nhắm mắt mà bộ?"
Tống Tiểu Hà càng thấy kỳ quái hơn. Đang ngủ ngon lành, mở mắt phát hiện chân trần giữa sương đêm.
Nàng gãi gãi đầu, nghĩ tình cảnh đặc thù của , cho rằng thể là do Linh hồn Long thần bên trong cơ thể giở trò. Nàng lười truy cứu sâu xa, xua xua tay ngủ tiếp.
Giấc kéo dài đến tận hừng đông.
Sau khi thức dậy, Tống Tiểu Hà mới phản ứng chuyện đêm qua, nghiêm lệnh cấm Tô Mộ Lâm ngủ chầu chực ở cửa phòng nữa.
Tô Mộ Lâm dù ngoài mặt mấy cam tâm tình nguyện, nhưng tuyệt đối tuân theo đối với mệnh lệnh của Tiểu Hà đại nhân, chẳng dám nửa câu dị nghị.
Ánh triều dương dần dâng, đội ngũ Tiên minh cuối cùng cũng bước lên lộ trình về.
Thẩm Khê Sơn chê linh thuyền quá chậm nên tự ngự kiếm một bước. Chỉ Mạnh Quan Hành vốn giao tình sâu đậm là cùng , những còn đều nhất loạt leo lên linh thuyền trở về.
Ngày khởi hành, bầu trời trong vắt vạn dặm mây. Tiết Lập hạ qua, gió trong trung mang theo thở hanh khô nóng bức, nhân gian chính thức bước mùa hè.
Tống Tiểu Hà boong tàu, Tô Mộ Lâm xổm ngay bên cạnh. Hai thảnh thơi đón lấy ngọn gió hạ êm đềm.
Lúc thì vội vội vàng vàng, sống c.h.ế.t rõ, tiền lộ hung hiểm khôn lường. Lúc về thì nhàn nhã hơn nhiều, còn ăn uống no say phủ phê, chuỗi ngày của Tống Tiểu Hà trôi qua vô cùng thư thái.
Thỉnh thoảng linh thuyền tấp bờ nạp thêm tiếp tế, dư dả thời gian nửa ngày, Tống Tiểu Hà kéo Tô Mộ Lâm thành dạo.
Chỉ ngặt một nỗi Tống Tiểu Hà nghèo rớt mồng tơi, còn Tô Mộ Lâm thì mang yêu ngân chẳng thể tiêu dùng. Hai đành dạo phố mà chẳng mua gì, rước lấy ít cái liếc mắt khinh khỉnh.
Đường về tiêu tốn hết nửa tháng trời. Đợi đến lúc tới Tiên minh, chân dẫm lên sơn đạo trở về Thương Hải phong, ngắm khung cảnh quen thuộc xung quanh, Tống Tiểu Hà mới thực sự cảm giác chuyến hành trình kết thúc.
Lúc nàng mới sực nhớ vốn là trộm bảo bối của sư phụ lẻn trốn xuống núi. C.h.ế.t đến nơi , nàng mới bắt đầu c.ắ.n móng tay, nhận thế nào là sợ hãi.
Tô Mộ Lâm hùng hổ : "Tiểu Hà đại nhân cứ yên tâm, tên mắt nào dám đụng đến một sợi lông tơ của đại nhân, nhất định liều mạng với !"
Tống Tiểu Hà nhảy lên đ.ấ.m gã một cái: "Đó là sư phụ của ! Không phép vô lễ với !"
Tô Mộ Lâm vội ôm đầu co rúm .
Hai kẻ , đạp lên thềm đá túng vân trở về núi Thương Hải phong.
Nơi ở của hai thầy trò vô cùng đơn sơ, tổng cộng chỉ vài gian phòng.
Phòng ngủ của Tống Tiểu Hà ở phía đông, sát vách là phòng tắm. Phòng của Lương Đàn ở phía tây, bao gồm cả thư phòng và nhà bếp.
Chính giữa là một sân lớn, trồng một cây đào bốn mùa hoa nở. Phần còn là những luống rau và hoa cỏ do hai thầy trò tự tay vun trồng.
Khoảng sân bao quanh bằng hàng rào trúc, chỉ cần thoáng qua là trong nhà , cửa nẻo mở đóng.
Tống Tiểu Hà kiễng chân rụt cổ ngó nghiêng trong, thấy cửa phòng đóng chặt, cổng rào cũng cài then, sư phụ dường như nhà.
Nàng thở phào một nhẹ nhõm, vui vẻ rộ lên, lôi kéo Tô Mộ Lâm .
Nơi chẳng dư phòng cho Tô Mộ Lâm tá túc. Tống Tiểu Hà chợt nhớ sư phụ vì nuôi gà mà tự tay xây một cái chuồng bằng gạch đá cao hai tầng. Có điều bầy gà nọ chê bai thèm ở, thành bỏ hoang từ đó đến nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-27-tieu-ha-hoi-son-1.html.]
Tống Tiểu Hà chỉ tay về phía đó, dõng dạc với Tô Mộ Lâm: "Đêm nay ngươi cứ ngủ ở đó ."
Tô Mộ Lâm thấy thế bèn vô cùng mừng rỡ, liên tục đa tạ.
Tống Tiểu Hà mò thư phòng, đem thứ đồ trộm của sư phụ đặt chỗ cũ, đó về phòng .
Đi vắng ba tháng, căn phòng vẫn sạch sẽ ngăn nắp.
Tống Tiểu Hà chẳng y phục lụa là gấm vóc, cũng chẳng trang sức châu ngọc cầu kỳ. Cả căn phòng vì ít đồ đạc nên trông cực kỳ rộng rãi. Hai bức tường đông tây đều mở cửa sổ, nên dù là sáng sớm chạng vạng, chỉ cần mở cửa là nắng rọi phòng.
Gió núi mát lành thổi xuyên qua, chiếc chuông ngọc treo bậu cửa vang lên tiếng đinh đang trong trẻo, tựa như Tống Tiểu Hà từng rời .
Nàng tắm rửa sạch sẽ, một bộ y phục thường ngày. Ngồi chờ trong phòng hồi lâu vẫn thấy sư phụ trở về, nàng bèn leo lên giường đ.á.n.h một giấc.
Mặt trời lặn, trăng lên. Tô Mộ Lâm mò mẫm tìm từng ngọn đèn trong phòng thắp sáng lên hết thảy.
Lúc Lương Đàn trở về, từ đằng xa thấy đèn đuốc trong nhà sáng rực, lập tức tăng nhanh bước chân chạy về.
Tức giận đẩy cổng rào bước sân, lão liền thấy một thiếu niên tướng mạo khôi ngô trắng trẻo mái hiên, trong n.g.ự.c đang ôm một chiếc đèn bát giác lưu ly.
Ánh đèn sáng vằng vặc, soi rọi cả sân rực rỡ.
Thiếu niên hiên nhà ngơ ngác lão.
Lương Đàn cũng khựng một nhịp, thu hồi nét mặt giận dữ, nghi hoặc gã: "Ngươi là ai? Tại ở trong viện của ?"
"Là Tiểu Hà đại nhân dẫn tới." Tô Mộ Lâm đáp gọn lỏn.
"Tiểu Hà đại nhân?" Giọng Lương Đàn vọt lên một quãng tám: "Tống Tiểu Hà , con nhãi ranh đó trốn ?"
Vừa dứt lời, phía đông truyền đến một tiếng "bịch". Lương Đàn thấy lập tức sải bước lao qua.
Tống Tiểu Hà vốn đang ngủ mơ màng, thấy giọng sư phụ bèn choàng tỉnh, ba chân bốn cẳng lật đật tính trèo cửa sổ bỏ trốn.
Lương Đàn bắt nàng thành thói quen điêu luyện, lao thẳng tới cửa sổ tóm gọn Tống Tiểu Hà đang thò nửa chân ngoài.
"Sư phụ ..." Tống Tiểu Hà kéo dài giọng rên rỉ gọi lão.
"Ngươi còn một sư phụ ?!" Lương Đàn giận lôi đình, vớ lấy cây roi trúc rượt đánh.
Tống Tiểu Hà oai oái kêu la bỏ chạy, Lương Đàn cầm roi rượt theo đuổi đ.á.n.h đằng . Hai thầy trò chạy vòng quanh sân lớn.
Tô Mộ Lâm chắn giữa sân, sợ c.h.ế.t mà lớn tiếng can ngăn: "Sư phụ, ngài tha cho Tiểu Hà đại nhân ! Dọc đường ngài muôn vàn gian khổ, hiểm nguy trùng trùng, mấy suýt mất mạng đó!"
Lương Đàn mắng luôn cả gã: "Tên sai vặt ở chui đây! Cứ lải nhải nữa đ.á.n.h luôn cả ngươi!"
Tô Mộ Lâm chẳng màng ăn đòn, sải bước xông lên, đuổi theo lưng Lương Đàn gào thét: "Ngài đ.á.n.h ! Đừng đ.á.n.h Tiểu Hà đại nhân!"
Tống Tiểu Hà chạy phía , nhảy cẫng lên khen lấy khen để: "Tô Mộ Lâm! Người của !"
Lương Đàn tức đến xì khói bảy khiếu, chỉ thẳng mặt nàng quát: "Nghịch đồ, cho !"
Ba chạy vòng quanh sân thành một vòng tròn lớn, kẻ đuổi trốn, ầm ĩ ồn ào đến tận nửa đêm.
Cuối cùng, Lương Đàn xương cốt già cả mệt lả dừng , rượt đến mức mồ hôi ướt đẫm đầu, vịn tay hàng rào thở dốc mắng mỏ Tống Tiểu Hà.
Cây roi trúc vung lên hạ xuống, rốt cuộc vẫn nỡ phang nàng.
Tống Tiểu Hà trái chẳng thấy mệt chút nào, còn bên cạnh khuyên nhủ: "Sư phụ, lớn tuổi , ngàn vạn đừng tổn thương gân cốt. Khoảng thời gian xuống núi , trong lòng con lúc nào cũng nhớ ! Có lúc nhớ đến mất ăn mất ngủ, nửa đêm nhắm mắt cũng lang thang ngoài đó!"
Nửa câu cuối thực cũng là hươu vượn.
Tô Mộ Lâm vội vàng a dua phụ họa theo, kể lể Tiểu Hà đại nhân nhớ mong sư phụ , tung hô sư phụ uy dũng mặt khác thế nào, vân vân và mây mây.
Hai kẹp hai bên tả hữu, ngươi một lời một ngữ dỗ dành Lương Đàn, rót hai tai. Cơn giận của Lương Đàn cũng dần nguôi ngoai.
"Ngươi mà cũng nhớ đến sư phụ cơ đấy? Ta còn tưởng ngươi chê già cả vô dụng, ăn cắp đồ của lén lút tìm bái sư môn khác cơ." Lương Đàn hừ mạnh một tiếng từ lỗ mũi.
Tống Tiểu Hà nào còn lạ gì tính khí của sư phụ? Nghe giọng điệu liền lão hết giận, vội vàng xun xoe bưng ghế đến nịnh nọt: "Sư phụ ."
"Đều tại đồ hiếu thuận nên mới sư phụ tổn thương. Người như , trừ phi mắt con mù mới tìm bái sư môn khác!" Tống Tiểu Hà khéo léo : "Lần con xuống núi là để rèn luyện. Tương lai trở nên lợi hại , nhất định sẽ rạng rỡ mặt mũi sư phụ!"
"Ngươi tưởng chắc?" Lương Đàn lạnh: "Ngươi là chạy theo thằng nhóc Thẩm Khê Sơn chứ gì!"
Tống Tiểu Hà hắc hắc, thèm ngụy biện: "Cứu tiểu sư cũng cản trở việc rèn luyện ."
"Mấy thứ đồ ngươi lấy ?" Lương Đàn hỏi.
"Con trả chỗ cũ hết ."
"Vậy cái ngọc hồ lô..."
"Hồ lô còn nguyên vẹn sứt mẻ tí nào!" Tống Tiểu Hà ngọc hồ lô là bảo bối tâm can của sư phụ, lập tức chạy vọt thư phòng lấy , hai tay dâng lên cho Lương Đàn.
Lương Đàn đón lấy, Tô Mộ Lâm liền nâng đèn lưu ly cạnh soi sáng.
Lão bưng ngọc hồ lô, cúi gằm mặt soi từng tấc một từ trái qua . Thấy mặt ngọc quả thực vết xước sứt mẻ nào, lão mới thở phào một nhẹ nhõm.
Tống Tiểu Hà chủ động thành khẩn khai báo: "Sư phụ, lôi chú bên trong con dùng mất một cái ."
Bàn tay Lương Đàn vuốt ve những đường nét điêu khắc hồ lô, ánh mắt thâm thúy, chậm rãi : "Ngươi gái dặm trường, gặp nguy hiểm cách thúc giục pháp khí phòng , như cũng đến nỗi ngốc."
"Chỉ là thần lôi bên trong , dùng một đạo là bớt một đạo. dùng hết thì vĩnh viễn còn nữa."
Trong lời cất giấu sự tiếc nuối vô hạn.
"Không cả, ngày đợi con học phép triệu hồi Cửu Thiên Thần Lôi, con sẽ nạp đầy cho !" Tống Tiểu Hà vỗ n.g.ự.c bành bạch, vô cùng tự tin hứa hẹn.
"Chỉ bằng cái đầu đất của ngươi, đợi đến lúc chui nắp quan tài , cũng chẳng ngươi luyện nổi bùa chú nữa!" Lương Đàn gõ một cái cộc lên đầu nàng.
Lão cất ngọc hồ lô , dậy cất bước về phía nhà bếp, để một câu: "Ngươi bình an trở về, lầm tạm tha. Sau phép lén lút trốn xuống núi nữa, rõ ?"
Tống Tiểu Hà vội vã đáp: "Rõ!"
"Ăn cơm ." Lương Đàn .
Tống Tiểu Hà hớn hở lẽo đẽo theo.
Trong bữa cơm, Lương Đàn dò hỏi lai lịch của Tô Mộ Lâm. Nghe gã là t.ử ngoại môn, lão bèn dặn Tống Tiểu Hà sáng mai đưa gã trở đó.
Giai cấp giữa nội môn và ngoại môn vô cùng nghiêm ngặt, vượt qua khảo hạch và kiểm tra thì phép tùy tiện bước nội môn. Bản Lương Đàn cũng tư cách tự ý chứa chấp .
Khi Tống Tiểu Hà chỉ tay đuổi Tô Mộ Lâm chuồng gà ngủ, Lương Đàn cho nàng ăn thêm một đũa gõ đầu.
Đêm đó, Tô Mộ Lâm đặc cách trải chiếu ngủ sàn trong phòng Lương Đàn.
Sáng hôm , Tống Tiểu Hà sớm đưa Tô Mộ Lâm về ngoại môn.
Dọc đường gã cứ buồn rười rượi, mấy lấy tay lau nước mắt. Tống Tiểu Hà bèn giải thích cho gã hiểu, ở ngoại môn cứ cách bốn tháng sẽ một kỳ khảo hạch, chỉ cần vượt qua là thể danh chính ngôn thuận bước nội môn.
Nàng khích lệ gã cố gắng tu luyện, tranh thủ vượt qua khảo hạch nội môn.
Tô Mộ Lâm thút thít : "Tiểu Hà đại nhân, ngài lúc yếu xìu như , nếu mà tham gia khảo hạch nội môn thì chắc chắn là rớt từ vòng đầu. Tại ngài trở thành t.ử nội môn ?"
Câu thọc trúng chỗ đau của Tống Tiểu Hà, thế là nàng cuộn tay thành nắm đấm, nện cho gã một trận nhừ tử.
Hai đùa giỡn, chẳng mấy chốc đến địa phận ngoại môn. Tống Tiểu Hà nhớ lâu gặp Tôn Ngọc Trân, bèn chạy thẳng đến Chư Sự các tìm bà.
Từ đằng xa, Tôn Ngọc Trân tiếng Tống Tiểu Hà gọi "Trân nương" nhào tới. Bà bỏ bút xuống, bước lên hai bước đón lấy nàng. Đợi nàng tới gần, bà dùng ngón tay ấn nhẹ lên trán nàng mắng yêu: "Cái con nha đầu vô pháp vô thiên , còn dám gạt sư phụ lén lút trốn xuống núi."
"Sao Trân nương ?" Tống Tiểu Hà kinh ngạc hỏi.
"Hôm qua sư phụ con tin của Tiên minh trở về, đặc biệt chờ sẵn ở đây để đón con. Lại phong thanh một bộ phận t.ử phạm giam giữ, lão vội vàng đuổi tới ngục núi tìm kiếm xem con trong đó . Chạy đôn chạy đáo đến tận chạng vạng tối thấy con mới thui thủi trở về." Tôn Ngọc Trân thở dài: "Sư phụ con tuổi tác cao, con cũng đường cho lão bớt lo lắng."
Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, thảo nào hôm qua sư phụ ở nhà, hóa là chạy tới ngoại sơn tìm nàng.
Nàng xoa xoa chỗ trán Tôn Ngọc Trân ấn, xòa lấy lòng: "Con đàng hoàng nhận với sư phụ , bảo đảm tuyệt đối !"
Tôn Ngọc Trân vô cùng thương xót nàng, vốn dĩ cũng chẳng nỡ quở trách, mắng yêu hai câu dẫn nàng ăn đồ ngon.
Tống Tiểu Hà sợ Tô Mộ Lâm nhát cáy sẽ bắt nạt ở ngoại sơn, bèn dặn dò Tôn Ngọc Trân chiếu cố gã đôi chút.
Xong xuôi nàng lười biếng ăn dầm dề ở đây, đợi đến lúc mặt trời lấp núi mới chịu khởi hành.
Tống Tiểu Hà la cà dạo chơi. Đến lúc Thương Hải phong thì trời sập tối đen như mực, nàng đành nâng minh châu soi đường về nhà.
Đến gần nhà, nàng bỗng thấy trong viện đèn đuốc sáng trưng rực rỡ, còn nhiều .
Căn nhà lá tồi tàn của hai thầy trò từ đến nay bao giờ náo nhiệt đến thế. Xem chừng là khách quý ghé thăm.
Bản tính hiếu khách, Tống Tiểu Hà lập tức chạy bước nhỏ ùa , đẩy cửa rào trúc, giọng lảnh lót hô to: "Sư phụ! Là vị khách nào tới nhà chúng chơi ?"
Giọng nàng trong trẻo rành rọt. Vừa cất tiếng, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía nàng.
Tống Tiểu Hà bên mép hàng rào quét mắt , đầu tiên đập mắt là Thẩm Khê Sơn đang tề chỉnh ở đó.
Hắn mặc một bộ thường phục thêu chỉ đen lẫn đỏ thẫm, tóc dài xõa tung vai, khuyên tai dệt kim như ẩn như hiện. Hắn ngẩng mặt lên, đôi mắt thấm đẫm ý thẳng về phía nàng.
Phong thái y hệt tiên nhân giáng trần.
Tống Tiểu Hà lập tức chìm đắm trong nhan sắc mỹ miều của , chẳng thèm để ý đến những xung quanh.
Lương Đàn trừng mắt ho khan hai tiếng thật mạnh để cắt đứt thần thái si mê của nàng, gắt giọng: "Tiểu Hà, bước qua đây bái kiến minh chủ."
Tống Tiểu Hà sực tỉnh, chuyển mắt sang, chỉ thấy bên cạnh Thẩm Khê Sơn là một vị nữ t.ử trẻ tuổi vận thanh y. Dung mạo tuy quá xuất chúng nhưng thần thái ung dung đoan nhã, khí độ tôn quý phi phàm, đang mỉm nàng.
Đây là thần tiên thật giá ngàn vàng, Thanh Ly thượng tiên.
Đồng thời cũng là minh chủ đầu ba môn của Tiên minh.
Tống Tiểu Hà mừng rỡ bước lên phía , khom hành lễ: "Đệ t.ử Tống Tiểu Hà, bái kiến Thanh Ly thượng tiên."
Ánh đèn rọi khuôn mặt Tống Tiểu Hà, khắc họa rõ ràng từng đường nét mi mắt. Thanh Ly ngắm nàng tỉ mỉ.
Nàng một khuôn mặt cực kỳ diễm lệ, tràn ngập sức sống bừng bừng của thiếu nữ mười bảy. Dáng cao gầy, y phục mộc mạc nhưng màu sắc thuần túy rực rỡ.
Đặc biệt, nàng sở hữu một đôi mắt vô cùng xuất chúng, tựa như nét mực vẩy thành tranh, mỗi nét bút đều đắn đo cân nhắc cẩn thận, khiến đôi mắt toát lên linh khí bức . Kéo theo đó là từng cái chau mày, từng nụ mỉm, từng cử chỉ hành động từ đầu đến chân, chỗ nào toát lên vẻ đặc biệt khôn tả.
"Không cần đa lễ. Lần tới đây là việc tìm ngươi." Thanh Ly đầu bên cạnh: "Khê Sơn."
Thẩm Khê Sơn dậy, nâng tay vươn tới cầm lấy một cuộn trục màu tuyết trắng, đưa cho nàng: "Đây là Tiên Minh lệnh. Lần ngươi tới Phong Đô quỷ vực cứu , trải qua nghị sự của thượng tầng Tiên minh quyết định ghi nhận công lao bậc nhất cho ngươi, phá lệ tuyển thẳng Tiên minh. Ngươi cầm cuộn trục tới tiền sơn báo danh, thể tự do lựa chọn môn phái gia nhập."
Tống Tiểu Hà , hai mắt hạnh lập tức trợn tròn xoe: "Thật ?"
Khóe môi Thẩm Khê Sơn cong lên: "Đương nhiên."
"Oa ..." Tống Tiểu Hà nhận lấy cuộn trục, vui sướng nhào thẳng lồng n.g.ự.c Lương Đàn, giơ cao cuộn trục vung vẩy: "Sư phụ xem! Người mau xem , thấy ! Cuối cùng con cũng Tiên minh !"
"Ta vẫn già đến mức mắt mù." Lương Đàn thừa hai mộng tưởng điên rồ nhất đời của Tống Tiểu Hà. Một là Liệp môn, hai là quen kết giao với Thẩm Khê Sơn.
Nàng ngày nhớ đêm mong bao năm qua, nay cuối cùng cũng thành sự thật, bản lão đương nhiên cũng vui lây. Lão đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng, hạ giọng răn dạy: "Trước mặt minh chủ thất lễ, mau qua tạ ơn."
Tống Tiểu Hà liền xoay đối diện Thanh Ly, hì hì: "Đa tạ minh chủ đại nhân!"
Sau đó nàng dời mắt sang Thẩm Khê Sơn, giọng điệu chút e dè thu liễm: "Cũng đa tạ Thẩm liệp sư."
Trên mặt Thẩm Khê Sơn vẫn giữ nụ nhẹ.
Trong bụng thầm nghĩ, Tống Tiểu Hà chung quy cũng chỉ tâm tặc chứ gì gan.
Sau lưng thì mở miệng gọi một tiếng tiểu sư , nhắm mắt gọi một tiếng tiểu sư , chẳng kiêng dè ngoài. Thế mà bây giờ mặt , cung cung kính kính gọi một tiếng "Thẩm liệp sư".
Trông rõ là một kẻ nhát gan.