Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 29: Mãn Nguyệt Thảo Phong 1

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:42
Lượt xem: 193

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhân ai cũng ba hồn bảy phách. Hồn tán thì c.h.ế.t, phách tán thì tàn khuyết.

Âm Dương Quỷ Phiên là một món thần khí chuyên dùng để nhiếp đoạt hồn phách. Nếu truy ngược về nguồn gốc của nó thì kể đến thời thượng cổ xa xôi. Thuở thiên địa còn là một mớ hỗn mang, Ma giới loạn Lục giới, tàn sát sinh linh bừa bãi khiến tà ma nổi lên khắp nơi, muôn loài rơi cảnh lầm than. Lúc bấy giờ, một vị Thượng thần từ Nhân giới phi thăng qua kiếp nạn để bước Thần giới. Vì chở che cho chúng sinh cõi trần, ngài lấy chính thần hồn của vật tế để luyện một món pháp khí.

Sau khi món thần khí luyện thành, nó đưa đến tay một vị đế vương chốn nhân gian. Vị đế vương liền mang theo thần khí khắp nam bắc, thu thập hồn phách của yêu ma để lập nên một đội quân cường đại vô song. Nhờ mới thể đ.á.n.h lui ma tộc đang hoành hành ngang ngược, giành một chốn dung cho phàm nhân. Hậu thế bèn gọi món thần khí đó là Âm Dương Quỷ Phiên.

Những trận đại chiến thời viễn cổ khiến nhiều thần khí lưu lạc khắp nơi trong Lục giới, bặt vô âm tín. Thế nhưng từ xưa đến nay, quá trình tìm kiếm tung tích của chúng vẫn bao giờ dừng .

Nhớ dạo lúc tới Phong Đô Quỷ Vực ngang qua Hắc Vụ Quỷ Quốc, Bộ Thời Diên từng nếu xuyên qua đó sẽ gặp rắc rối lớn, chắc hẳn là đang ám chỉ chuyện . Tống Tiểu Hà cứ nghĩ đến vết thương đang tỏa hắc khí mục nát Tạ Quy là thấy gai ốc rần rần.

Thanh Ly cất lời: "Thân xác một khi nhiếp đoạt hồn phách thì chỉ một thời gian sẽ biến thành chi thể bất tử, mất bộ thần trí hóa thành một thứ tà vật khát m.á.u hiếu chiến. Hiện tại đời thuật pháp nào hóa giải , trừ phi tìm thấy Quỷ Phiên để lấy hồn phách mất."

Tạ Quy khẽ gật đầu đáp: "Tông chủ tạm thời giúp thi hạ khống chế tình trạng thi hóa. Lần chúng đến đây là để thỉnh cầu Tiên minh cử tương trợ, cùng tòa Quỷ Quốc đó một chuyến."

"Đầu đuôi câu chuyện tỏ tường. Việc liên lụy rộng, tin tức Âm Dương Quỷ Phiên xuất thế sớm muộn gì cũng sẽ truyền khắp thiên hạ, các ngươi cần một bước để thu hồi nó." Thanh Ly khẽ vuốt ve nét chạm trổ bằng ngọc thành ghế, chậm rãi lệnh: "Các ban mau chóng tập hợp đội ngũ. Âm khí trong Quỷ Quốc cực kỳ nặng nề nên Phù tu sẽ đảm nhận đội chính, Kiếm tu đội phụ. Chuyến tuyệt đối rêu rao, xuất phát càng sớm càng ."

Hai phía đồng loạt gật đầu lĩnh mệnh.

Ánh mắt Thanh Ly dời sang Tống Tiểu Hà. Thấy nàng đang chăm chú quan tâm đến thương thế của Tạ Quy, bà đợi một lát mới lên tiếng gọi: "Tống Tiểu Hà."

Tống Tiểu Hà vội vàng đáp lời: "Minh chủ gì sai bảo ạ?"

"Lần ngươi cũng mặt thuyền, cùng qua tòa Quỷ Quốc đó. Để phòng ngừa bất trắc, ngươi cũng theo luôn ."

Lương Đàn thì lập tức ưng thuận: "Bản tính Tiểu Hà vốn bướng bỉnh khó thuần, linh lực yếu ớt, con bé..."

Thanh Ly khẽ lắc đầu, ngắt lời: "Nếu Âm Dương Quỷ Phiên cũng thu lấy tinh phách của con bé, chuyến thì sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội lấy nữa."

Kẻ đủ hồn phách thì chẳng thể luân hồi chuyển kiếp, c.h.ế.t cũng chỉ hóa thành cô hồn dã quỷ vất vưởng chốn nhân gian. Bề ngoài Tống Tiểu Hà thoạt gì đáng ngại, nhưng rốt cuộc hồn phách của nàng nguyên vẹn thì chẳng ai thể tra xét .

Lương Đàn còn thêm điều gì đó nhưng đắn đo hồi lâu, cuối cùng đành thở dài một tiếng im lặng. Tống Tiểu Hà bao năm qua vẫn luôn sống tách biệt với đời, một khi xuống núi là bánh răng vận mệnh bắt đầu xoay chuyển. Vô vàn biến về , chẳng ai thể nhúng tay nữa.

"Sư phụ." Thẩm Khê Sơn nãy giờ bàng quan đủ, lúc bèn dậy hành lễ với Thanh Ly: “Đệ t.ử thỉnh cầu cùng họ đến Quỷ Quốc để thu hồi thần khí."

Thanh Ly kịp mở lời thì một nam nhân trạc tuổi trung niên đối diện vội lên tiếng: "Khê Sơn , con mới thoát c.h.ế.t trong gang tấc, chịu vết thương nặng đến thế, nay mới khá lên đôi chút thì cứ chạy ngoài bôn ba ?"

Người tên là Tả Diệp, đang chưởng quản Thẩm môn. Mối quan hệ giữa Thẩm môn và Liệp môn xưa nay vốn như nước với lửa, luôn ngấm ngầm ganh đua . Thế nhưng vị môn chủ Tả Diệp cực kỳ tán thưởng Thẩm Khê Sơn, lúc khi lo tang sự cho , ông rõ to.

Môn chủ của Đốc môn là một nữ t.ử mang dáng vẻ trẻ trung tầm hai mươi tuổi, nhưng tuổi thật ngót nghét lục tuần. Ngày thường bà luôn giữ thái độ nghiêm nghị lạnh lùng, hiếm khi nở nụ . Nghe thấy Thẩm Khê Sơn tự xin , bà cũng hiếm hoi cất lời: "Gia tộc họ Thẩm dạo gửi mấy chục bức thư trách mắng Tiên minh. Nếu con chuyến mà xảy bề gì nữa, e rằng cả tộc nhà con từ Giang Nam sẽ kéo đến phá nát cái Tiên minh mất."

Thẩm Khê Sơn bất đắc dĩ đáp: "Đệ t.ử gửi thư về nhà giải thích rõ sự tình. Việc gây phiền toái cho Tiên minh, t.ử . Chỉ là Âm Dương Quỷ Phiên là bảo vật tầm thường, nếu t.ử , chỉ sợ bọn họ sẽ thương vong t.h.ả.m trọng."

"Con cứ yên tâm, Tiên minh nếu thiếu con mà hỏng việc thì thà giải tán ngay tại chỗ cho xong." Giọng Thanh Ly tuy nhẹ nhàng nhưng ngữ khí vô cùng kiên định, cho phép phản bác: “Chuyện con đừng bận tâm nữa, vẫn còn việc khác giao cho con đây."

Thẩm Khê Sơn suýt chút nữa bỏ mạng tại Phong Đô Quỷ Vực, nhặt cái mạng là vạn hạnh. Hiện tại tòa Quỷ Quốc rõ ràng cũng hung hiểm trùng trùng, tự nhiên thể để một Thẩm Khê Sơn mới "c.h.ế.t sống " dấn chốn hiểm nguy thêm nào nữa. Sắc mặt Thanh Ly vô cùng uy nghiêm, dường như chẳng chừa chút dư địa nào để thương lượng. Thẩm Khê Sơn đành thấp giọng , đôi co thêm.

Sau khi việc sắp xếp thỏa, Lương Đàn kéo Tống Tiểu Hà lui . Tống Tiểu Hà bước ngoài ngoái đầu Thẩm Khê Sơn, ánh mắt cứ như dính chặt lấy , bước chân càng càng chệch hướng, mãi đến khi Lương Đàn gõ cho một cái lên đầu mới chịu . Tạ Quy cũng hành lễ tạ ơn bước theo ngoài.

Sau đó Thanh Ly cho giải tán nghị hội. Thẩm Khê Sơn thi lễ bái biệt mấy lủi thủi về. Hắn dư sức cái "việc khác" mà Thanh Ly là việc gì, chẳng qua là về gia tộc họ Thẩm ở Giang Nam một chuyến. Dẫu lúc tin tức t.ử nạn truyền khắp các môn phái nhân giới, phụ mẫu và trong họ đương nhiên lo sốt vó.

Thế nhưng chẳng hề về. Vốn dĩ trong nội bộ gia tộc bao năm nay vẫn luôn minh tranh ám đấu ngừng. Thẩm Khê Sơn đầu đích truyền, là tấm bình phong sống của Tiên minh, tin c.h.ế.t truyền về ắt hẳn trong tộc loạn cào cào cả lên. Hơn nữa Giang Nam cách Tiên minh cả ngàn dặm, qua ít nhất cũng mất mười bữa nửa tháng, thực sự lãng phí thời gian.

Năm tháng ròng rã kể từ ngày Thẩm Khê Sơn trở về Tiên minh, chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Hắn luôn ráo riết điều tra chân tướng của trận hỏa hoạn năm xưa, nhưng tra tới tra lui thì dường như lý lịch ai nấy đều sạch sẽ vô ngần, căn bản kẻ nào đang ẩn chứa dã tâm. Manh mối đến đây coi như đứt đoạn.

Tống Tiểu Hà mang phong ấn giống hệt , Thẩm Khê Sơn đành tay từ một hướng khác. Thêm đó, lúc bấy giờ cũng mặt chiếc linh thuyền , ai dám đảm bảo hồn phách của nguyên vẹn? Càng nghĩ, Thẩm Khê Sơn càng nhận định chuyến nhất định dấn . sư phụ cấm cản, tuyệt đối thể trái sư mệnh, chỉ còn cách xoay sở bằng một phương thức khác.

Hai ngày , ngay lúc hoàng hôn buông xuống, Tống Tiểu Hà múa may cành cây nhặt bên đường chân sáo nhảy nhót những bậc thang Vân Cầu để trở về Thương Hải Phong. Ánh tà dương ngang tầm đỉnh núi Tuyết, những tảng mây ráng đỏ rực rỡ nhuộm thẫm cả bầu trời lẫn mặt đất, giống như mây đang lơ lửng ngay đỉnh đầu, chỉ cần đưa tay là chạm tới. Cái bóng của Tống Tiểu Hà trải dài mặt đất, sóng bước cùng nàng.

Vừa tới cửa nhà, cơn gió nhẹ lướt qua tán đào khiến những cánh hoa mỏng manh màu phấn hồng bay lả tả. Tống Tiểu Hà đang mải mê nhảy lên chộp lấy những cánh hoa đang nhảy múa giữa trung thì bỗng một giọng quen thuộc gọi tên .

"Tống Tiểu Hà."

Nàng giật ngoảnh , bất ngờ thấy Thẩm Sách - biến mất dạng kể từ lúc rời khỏi Quỷ Vực - nay đang chễm chệ chiếc xích đu gốc đào. Đó là chỗ độc quyền của Tống Tiểu Hà, lên mà hai chân vẫn chạm đất, xích đu chẳng hề đung đưa.

"Thẩm Sách!" Tống Tiểu Hà mừng rỡ như điên, vội vã chạy lạch bạch tới: “Ngươi ? Lúc khỏi Quỷ Vực chẳng thấy ngươi , còn lo ngươi c.h.ế.t cơ đấy!"

Thẩm Khê Sơn mặt biến sắc bịa chuyện: "Bị thương một chút, về nhà tĩnh dưỡng mấy hôm."

Đối với việc Thẩm Sách từ mà biệt, Tống Tiểu Hà vốn dĩ chút oán trách, nhưng thương thì lập tức lo sốt vó: "Vậy vết thương của ngươi khỏi ?"

"Chưa khỏi thì chầu ông bà , còn đến tìm ngươi ?" Thẩm Khê Sơn đáp.

Nghe , Tống Tiểu Hà mới thấy kỳ lạ, bèn hỏi: "Mà ngươi nội môn ? Lại còn ở đây nữa?"

"Ta thi đỗ nội môn ." Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ thể để nàng tiếp tục chất vấn nữa, bằng chẳng bịa bao nhiêu lời dối cho , thế là giành lấy thế chủ động: "Ta chuyện hỏi ngươi."

"Oa, thế mà thi đỗ nội môn cơ á? Thảo nào dạo ngoại môn xem bảng xếp hạng mà chẳng thấy tên , thì nội môn ." Tống Tiểu Hà tròn xoe mắt kinh ngạc, : "Chuyện gì, ngươi hỏi ."

Thẩm Khê Sơn: "Dạo gần đây cơ thể ngươi thấy gì bất thường ?"

Tống Tiểu Hà đáp: "Không . À ngươi ? Ta bây giờ là thành viên của Liệp môn đấy! Là đích Minh chủ đến tận đây thu nhận Liệp môn đó. Hôm ngươi bảo cứu tiểu sư đúng , nào? Chẳng cứu ? Ngươi mau thừa nhận là lúc ngươi coi thường , khinh rẻ , là ngươi sai !"

Thẩm Khê Sơn khựng : "Ta coi thường ngươi lúc nào?"

"Rõ ràng là !" Tống Tiểu Hà túm lấy sợi dây thừng của chiếc xích đu, vặn từ trái sang , càng càng hăng máu: "Ngươi cứ trù ẻo sẽ bỏ mạng trong Quỷ Vực, còn xuống núi thể nào cũng ăn xin lây lất mới lết về tới nơi."

Tống Tiểu Hà thù dai nhớ kỹ, nhắc chuyện cũ là hai mắt hừng hực lửa giận. Thẩm Khê Sơn liền nghiêm túc biện bạch: "Lúc đó chỉ đang trần thuật sự thật thôi."

"Ngươi đang vu khống thì !"

là phong thủy luân lưu chuyển, nay chuyển đến cửa nhà Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn đành ngậm bồ hòn ngọt. Tống Tiểu Hà đang trừng mắt , điều khiến Thẩm Khê Sơn nhận thức rằng gì đó để vuốt ve cái đuôi kiêu ngạo của nàng, nếu thì chính sự chẳng thể bàn tiếp .

Hắn bèn : "Quả thực là lầm. Bản lĩnh của ngươi lớn hơn tưởng tượng nhiều. Thật ngờ ngươi chẳng những dám xông Quỷ Vực mà còn vượt qua trùng trùng điệp điệp gian nan, thực sự cứu Thẩm Khê Sơn ngoài."

Tống Tiểu Hà khoái nhất là khác tâng bốc : "Còn gì nữa ?"

Thẩm Khê Sơn ngẫm nghĩ một lát bồi thêm: "Đã ngươi còn gia nhập Liệp môn. Có bao nhiêu t.ử thèm khát Liệp môn mà , ngươi dễ dàng thu nhận như . Ngày chắc chắn sẽ trở thành nhân tài Tiên minh trọng dụng." Nói xong, còn chốt hạ thêm một câu: “Lại còn thể cùng Thẩm Khê Sơn kề vai sát cánh ngoài nhiệm vụ nữa chứ."

Câu quả thật đ.á.n.h trúng tim đen của Tống Tiểu Hà. Khóe miệng nàng cong lên tít tận mang tai, cố gắng lắm mới kìm nén để phô bộ dạng đắc ý vong hình. Chắc mẩm nàng đang thả hồn tưởng tượng viễn cảnh cùng tiểu sư ngoài nhiệm vụ nên ý trong đáy mắt giấu thế nào cũng che đậy nổi. Ánh ráng chiều rực rỡ phản chiếu trong đôi mắt nàng, đến nao lòng.

"Dạo ngươi cảm thấy cơ thể khó chịu ở ?" Thẩm Khê Sơn bẻ lái câu chuyện về quỹ đạo cũ.

Tống Tiểu Hà vui vẻ xong xuôi mới định thần . Nghĩ kỹ thì lúc xuyên qua tòa Quỷ Quốc , Thẩm Sách rõ ràng cũng mặt thuyền. Nàng hốt hoảng hỏi: "Có ngươi... cơ thể chỗ nào bắt đầu thối rữa ?"

Ánh mắt Thẩm Khê Sơn bỗng trở nên ngưng trọng, diễn sâu như thật, gật đầu : "Mấy ngày thấy , cứ ngỡ là vết thương cũ lành nên chẳng bận tâm, nào ngờ dạo gần đây những triệu chứng kỳ quái càng lúc càng rõ ràng..."

Hắn còn dứt lời thì cái vuốt của Tống Tiểu Hà vươn thẳng tới cổ áo : "Mau để xem xem!"

Thẩm Khê Sơn chuẩn xác tóm chặt lấy cổ tay nàng, khựng một nhịp mới : "Chỗ thối rữa e là tiện cho ngươi xem ."

Tống Tiểu Hà chẳng cho là đúng, bĩu môi : "Có gì mà tiện chứ, chẳng chỉ là một cục thịt thối thôi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-29-man-nguyet-thao-phong-1.html.]

Khóe mi Thẩm Khê Sơn giật giật: "Thế cũng , nam nữ thụ thụ bất , ngươi thể tự tiện cơ thể nam nhân ?"

Tống Tiểu Hà cãi : "Mới hai hôm còn của Tạ Quy cơ mà."

Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, hai hôm lúc Tạ Quy cởi áo ngươi còn che mắt cơ mà, giờ chủ động nhào tới lột áo thế ? Hắn nghiêm giọng: "Tóm là cơ thể bắt đầu thối rữa, tỏa hắc khí, cố ý đến đây là để hỏi xem ngươi triệu chứng giống ."

"Hiện tại thì thấy gì." Tống Tiểu Hà lắc lắc sợi dây thừng, đuổi khỏi xích đu tự leo lên . Hai chân nàng chạm đất, nhúc nhích là xích đu cũng nhẹ nhàng đung đưa theo.

"Minh chủ bảo, đó là triệu chứng do Âm Dương Quỷ Phiên hút mất tinh phách gây , là tác phẩm của cái Quỷ Quốc mà chúng ngang qua . Hôm ngài gọi tới, bảo theo đội ngũ của Tiên minh đến đó một chuyến để thu hồi Âm Dương Quỷ Phiên." Tống Tiểu Hà hỏi : “Ngươi ?"

Câu hỏi đúng phóc ý đồ của Thẩm Khê Sơn. Hắn tốn bao nhiêu nước bọt nãy giờ há chẳng chỉ vì câu ?

"Đương nhiên là , bằng tinh phách của ? Cơ thể bắt đầu thối rữa, trụ chẳng bao lâu nữa ." Thẩm Khê Sơn đáp.

"Vậy thì cùng thôi, ngươi báo với Tiên minh một tiếng để họ cho ngươi theo cùng." Tống Tiểu Hà gợi ý.

"Ta thấp cổ bé họng, lời chẳng ai thèm bận tâm ." Thẩm Khê Sơn điềm nhiên : "Cùng lắm thì chỉ thêm một thôi mà. Lúc nào xuất phát ngươi cứ gọi một tiếng, trộn trong hàng ngũ, sẽ ai phát hiện ."

Tống Tiểu Hà lúc cũng từng lén lút trốn xuống núi, vốn dĩ chẳng là kẻ tuân thủ khuôn phép gì cho cam. Huống hồ ngày linh lực nàng yếu kém, luôn khác coi khinh nên càng thấm thía hơn ai hết cái cảnh "thấp cổ bé họng" là như thế nào. Nàng bèn gật đầu cái rụp: "Được thôi!"

Thấy nàng sảng khoái nhận lời, khóe mắt Thẩm Khê Sơn ánh lên ý nhạt: "Vậy quyết định thế nhé, lúc ngươi nhất định gọi đó."

Nói , đưa cho Tống Tiểu Hà một lá bùa và căn dặn: "Lúc nào chuẩn lên đường, ngươi cứ đốt hoặc xé nát lá bùa , sẽ đến tìm ngươi."

Tống Tiểu Hà nhận lấy lá bùa, tươi hứa hẹn chắc nịch: "Ta , ngươi cứ yên tâm , nhất định sẽ gọi ngươi!"

Trước khi đến đây, Thẩm Khê Sơn ngờ sự tình trót lọt đến . Nào ai việc ngốn nhiều thời gian nhất của chờ cái đồ ham chơi Tống Tiểu Hà về nhà.

Thẩm Sách , Tống Tiểu Hà đung đưa xích đu thêm một lát, mãi cho đến khi Lương Đàn ôm một giỏ rau củ tới nàng mới nhảy tót xuống đất chạy đón: "Sư phụ, tối nay nhà ăn gì thế?"

Lương Đàn bước trong bới tung cái giỏ, lôi hai củ cải trắng dõng dạc : "Nhân sâm hầm ngỗng tiên."

"Còn gì nữa ạ?"

Ông bốc một nắm giá đỗ: "Linh nha xào."

"Có canh sư phụ?" Tống Tiểu Hà hỏi.

Ông liền lôi một miếng đậu phụ nguyên khối: "Canh tiên chuyên."

Cuối cùng, Lương Đàn chốt một câu xanh rờn: "Bữa nay thầy trò dùng đồ thần tiên đó nha!"

Tống Tiểu Hà nước dãi bắt đầu tứa : "Tuyệt quá mất."

Vừa bước tới cửa nhà bếp, Lương Đàn bỗng dừng bước, ngoái Tống Tiểu Hà với vẻ ngờ vực: "Hôm nay nhà khách đến chơi ?"

Tống Tiểu Hà ngơ ngác, gật đầu đáp: "Là bạn con quen lúc đường tới Quỷ Vực ạ."

"Con lấy món đồ đó đây cho vi sư xem thử." Lương Đàn lệnh.

"Đồ gì cơ ạ?" Tống Tiểu Hà ban đầu vẫn hiểu.

Lương Đàn toạc : "Cái thứ mà đưa cho con ."

Tống Tiểu Hà trố mắt ngạc nhiên, lôi lá bùa trong túi hốt hoảng: "Sao sư phụ ?"

"Có thứ gì qua mặt pháp nhãn của sư phụ con chứ?" Lương Đàn đắc ý, cầm lấy lá bùa quan sát tỉ mỉ.

Đường nét vẽ bùa rồng bay phượng múa, bên còn rót linh lực, thoang thoảng tỏa một luồng linh khí thuần khiết mà ngang tàng. Lương Đàn chỉ cần sờ thử là thể dò ngay luồng linh lực thuộc về Thẩm Khê Sơn. Hắn chẳng hề che đậy, nên cũng chỉ hạng mù tịt về cách nhận linh lực như Tống Tiểu Hà mới phát giác .

Lương Đàn liền tịch thu lá bùa, nghiêm mặt răn dạy: "Nam nữ lén lút trao nhận đồ vật là trái với thuần phong mỹ tục. Con là cô nương gia, càng tùy tiện nhận đồ của nam nhân khác. Vật vi sư sẽ giữ hộ, hôm nào sẽ đem trả cho ."

" mà..." Tống Tiểu Hà định thanh minh.

"Không nhưng nhị gì hết, rốt cuộc ăn nhân sâm hầm ngỗng tiên nữa thì bảo?" Lương Đàn lườm nàng một cái sắc lẹm, đ.á.n.h trúng ngay t.ử huyệt của Tống Tiểu Hà.

Nàng chỉ chần chừ giữa hai bên đúng một giây dứt khoát chọn ngỗng tiên. Cái lá bùa khi nàng thể lén trộm từ chỗ sư phụ, chứ con ngỗng tiên thì đang sờ sờ ngay mắt, từ chối là mất ăn luôn chứ chẳng chơi. Tống Tiểu Hà rành rọt: "Sư phụ dạy chí lý, t.ử xin khắc cốt ghi tâm lời răn dạy của sư phụ!"

Thấy , Lương Đàn mới hài lòng nấu nướng.

Thẩm Khê Sơn trở về liền luôn mang lá bùa theo sát bên , chỉ cần Tống Tiểu Hà xé rách là thể cảm ứng ngay lập tức. Vì thế lúc nào cũng trong tư thế chuẩn sẵn sàng lấy cớ về Giang Nam để khỏi Tiên minh. Cứ ngỡ hành động tiến hành chớp nhoáng, muộn nhất là ba ngày sẽ khởi hành, nào ngờ ròng rã bảy ngày trời trôi qua mà bên Tống Tiểu Hà vẫn bặt vô âm tín, linh phù cũng chẳng chút động tĩnh nào.

Không bao nhiêu thầm oán trách sự chậm chạp của Đốc môn. Nhiệm vụ rành rành là nước sôi lửa bỏng, xuất phát càng sớm càng , mà bọn họ lề mề rề rà đ.á.n.h mất lợi thế tiên cơ.

Hôm đó, Thẩm Khê Sơn đến phủ của sư phụ, đối diện đàm đạo thưởng cùng Thanh Ly. Chuyện cũ mòn. Thanh Ly bóng gió khuyên về Giang Nam một chuyến, nhưng Thẩm Khê Sơn tính lấy việc bình phong để tới Quỷ Quốc, nên giờ quyết chịu nhả chữ nào, chỉ cớ rằng đang chuyên tâm nghiên cứu kiếm chiêu mới, thể bỏ dở nửa chừng.

Hai thầy trò đang đ.ấ.m xoa êm ái đ.á.n.h thái cực với thì chợt Tả Diệp xin cầu kiến. Thanh Ly cho ông bước điện. Ông hành lễ chiếu lệ bẩm báo: "Minh chủ, đội tiểu đội thu Phiên đến Vĩnh Châu, thế nhưng một ngày ròng rã nhận thư tín báo cáo truyền về, đứt liên lạc. Nay đặc biệt đến thỉnh thị Minh chủ xem cần phái thêm viện binh ?"

Tiểu đội thu Phiên, đúng như tên gọi, là đội ngũ thu hồi Âm Dương Quỷ Phiên. Thẩm Khê Sơn đến đây, nét ôn hòa mặt suýt chút nữa giữ nổi, vội nâng chén ngọc nốc cạn một ngụm .

Thanh Ly xong tiện tay bấm pháp quyết, trầm mặc một hồi lâu chợt liếc Thẩm Khê Sơn một cái, đó mới lên tiếng: "Không cần, chỉ là rắc rối cỏn con, bọn họ tự khắc sẽ giải quyết ."

"Vâng." Tả Diệp đáp lời, tiếp theo là báo cáo mấy chuyện lặt vặt. Thẩm Khê Sơn thấy bất tiện nên nán nên dậy xin cáo lui.

Tả Diệp bèn với Thẩm Khê Sơn: "Khê Sơn , tiểu nữ nhà dạo tu luyện kiếm pháp gặp bình cảnh, sầu não đến mức bỏ ăn bỏ uống. Liệu con thời gian đến chỉ điểm cho nó vài chiêu ?"

Thẩm Khê Sơn rạng rỡ đáp lời: "Đương nhiên là ạ."

Nói rời . Ánh mắt Tả Diệp dõi theo bóng , mãi đến khi bước chân khỏi đại điện, bỗng một tiếng vỡ lanh lảnh vang lên ngay mặt. Ngoảnh , chén ngọc mà Thẩm Khê Sơn dùng thế mà vỡ toác ba mảnh, may nước bên trong cạn sạch, bằng nước non lênh láng khắp sàn.

"Cái thằng ranh ..." Thanh Ly khẽ thở dài một tiếng: “Bộ nó cái chén ngọc đắt tiền cỡ nào ?"

Thẩm Khê Sơn về đến nơi, việc đầu tiên là lấy linh phù , vận linh lực thì phát giác linh phù vẫn đang yên vị ở Thương Hải Phong. Hắn siết chặt nắm đ.ấ.m vò nát lá linh phù thành một cục, mặt hầm hầm trở về chỗ ở. Nửa canh giờ , biến thành diện mạo của Thẩm Sách bước ngoài, tới ngoại sơn men theo con đường lúc mới xuống núi mà rời khỏi Tiên minh.

Lại về Tống Tiểu Hà. Đêm đó nàng đ.á.n.h chén no nê một bụng, sang hôm Lương Đàn qua Thiên Dương Phong tìm sư nương. Tống Tiểu Hà lật tung thư phòng của ông tìm bở tai mà chẳng thấy bóng dáng lá linh phù . Nàng còn kịp truyền âm dò hỏi sư phụ thì của Tiên minh dẫn Tạ Quy tìm tới tận cửa. Đội ngũ tập kết xong xuôi, họ gọi Tống Tiểu Hà chuẩn lên đường.

Tô Mộ Lâm cũng mặt trong hàng ngũ. Chẳng do Tống Tiểu Hà cố ý xin cho theo, mà bản vốn là t.ử Phù tu, chủ lực của hành động là Phù tu. Hơn nữa đợt khảo hạch nội môn đạt thành tích khá, nên chuyến cũng tuyển để trải sự đời. Một đội nhân mã đang chực chờ khởi hành, Tống Tiểu Hà chẳng thể dùng dằng câu giờ, cũng liên lạc với Thẩm Sách, đành ngậm ngùi nối gót rời khỏi Tiên minh.

Lần hành động mang tính chất tuyệt mật, do đó dùng linh thuyền. Vừa xuống núi là ai nấy đều hình đổi dạng thành phàm nhân, đóng giả một đoàn tiêu cục. Nhân gian lúc đang độ trọng đông, tiết trời dần chuyển rét, Tống Tiểu Hà bộ quần áo dày cộm, khoác thêm chiếc áo choàng màu xanh lam thẫm bên ngoài. Mái tóc nàng búi thành hai củ tỏi, bên thắt bốn b.í.m tóc nhỏ treo lủng lẳng mấy đồng tiền đồng. Lúc vui vẻ nàng đường cứ nhảy nhót chân sáo, thi thoảng những đồng tiền đồng va phát những âm thanh lanh lảnh.

Tô Mộ Lâm tuy cảm nhận cái lạnh mùa đông nhưng cũng khoác lên chiếc áo choàng bằng lụa dệt kim, học theo phàm nhân dùng dải lụa buộc gọn mái tóc dài, gương mặt thanh tú trắng trẻo, trông dáng một công t.ử nhà giàu thứ thiệt. Còn y phục của Tạ Quy thì mộc mạc hơn hẳn, vận đồ trắng toát, mái tóc dài cài trâm gỗ, thoạt như một thư sinh trẻ tuổi. Đội ngũ nam thanh nữ tú muôn phần dung mạo chói lóa, bảo là áp tiêu thì chẳng giống chút nào. Dù , họ mải miết cắm đầu chẳng mấy khi nán , đa phần chọn đường qua ngoại ô, thi thoảng băng qua thôn trấn thì cũng rời nhanh nên thu hút quá nhiều sự chú ý.

Không khí trong đội ngũ chút quái gở. Ở Tiên minh, quan hệ giữa Phù tu và Kiếm tu cũng giống hệt như Liệp môn và Thẩm môn, lúc nào cũng rực lửa mùi t.h.u.ố.c súng. Kẻ múa kiếm khinh bỉ đám vẽ bùa chỉ quẹt quẹt . Đám vẽ bùa coi khinh bọn múa kiếm là quân thất phu chỉ c.h.é.m g.i.ế.c. Thế nên cả đội ngũ cứ lục đục dăm ba cái mâu thuẫn vụn vặt liên miên, thành thử Tống Tiểu Hà khó hòa nhập. Tô Mộ Lâm càng đám Phù tu khinh miệt mặt, thậm chí kẻ còn lưng mỉa mai là con ch.ó lẽo đẽo theo đuôi Tống Tiểu Hà, chỉ ve vẩy cúp đuôi nịnh nọt.

Về phần , Tống Tiểu Hà cũng thấy vô tội. Tuy rằng nàng thường xuyên trộn đám Kiếm tu, bên hông lúc nào cũng giắt thanh kiếm gỗ, nhưng bản chất nàng là một Pháp tu. Chẳng qua là tu luyện cả chục năm trời mà thi triển pháp thuật cứ lóng nga lóng ngóng mà thôi. Tạ Quy vốn tính tình điềm đạm, kết giao với ai, suốt chặng đường cũng vô cùng trầm mặc. Chắc là do luồng hắc khí đang lẳng lặng ăn mòn cơ thể tạo thành một áp lực tâm lý nhỏ cho .

Tống Tiểu Hà liền an ủi: "Không , cước trình của chúng nhanh mà, từ lúc rời Tiên minh đến giờ đường nước bước đều suôn sẻ, dăm ba bữa nữa là tới nơi, sẽ cứu ngay thôi."

Nàng lúc nào cũng , coi việc nhẹ như lông hồng, dường như mặt nàng chẳng hề cái gọi là khó khăn. Mặc cho tất cả đều rõ chuyến lành ít dữ nhiều, đối với phần lớn bọn họ, đây thể là con đường một trở . Thành mới kẻ nhạo báng Tống Tiểu Hà là đồ ngu trời cao đất dày. Thế nhưng Tống Tiểu Hà sống c.h.ế.t là gì thì Tô Mộ Lâm và Tạ Quy là những rõ nhất.

Tống Tiểu Hà cũng chẳng để bụng, giống hệt chuyến đến Quỷ Vực , đến bữa thì ăn, đến cữ thì uống, coi như dạo núi ngắm cảnh. Khổ nỗi ban ngày nàng mạnh miệng khẳng định dọc đường suôn sẻ, đến chập tối thì sự cố ập tới. Hành trình từ lúc khởi hành vốn dĩ nhẹ nhàng thoải mái là thế, bỗng dưng sinh biến ngay khi đội ngũ rẽ một ngôi làng hoang tàn để tá túc.

 

Loading...