Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 30: Mãn Nguyệt Thảo Phong 2

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:43
Lượt xem: 202

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay từ đầu trong kế hoạch mà Tiên minh vạch , đội ngũ xuất hành chia hai toán, gọi là đội chính và đội phụ.

Đội phụ phần lớn do Kiếm tu đảm nhiệm, xuất phát đội của Tống Tiểu Hà bốn ngày.

Những kẻ theo sự chỉ huy của La Nhận ở Phong Đô Quỷ Vực tham gia tàn sát t.ử Hàn Thiên Tông và Huyền Âm Môn phần lớn đều mặt trong đội . Bọn họ khi áp giải về Tiên minh thì vẫn luôn giam giữ tại Lao Sơn.

Cho đến tận bây giờ cơ thể mục nát những mảng lớn, hắc khí c.ắ.n nuốt xác, họ buộc dùng băng gạc yểm linh phù quấn c.h.ặ.t t.a.y chân để kìm hãm sự lan rộng của hắc khí.

Lần họ gia nhập đội phụ coi như lấy công chuộc tội. Nếu còn sống trở về thì tội coi như xí xóa, nếu c.h.ế.t, thì c.h.ế.t là hết.

Vai trò chính của cái đội phụ một bước dò đường tiến Quỷ Quốc. Đó là một đội ngũ thành lập với mục đích hy sinh, là nước cờ thí mạng mà Tiên minh dùng để giảm thiểu tổn thất nhân mạng cho đội ngũ chủ lực mỗi khi dấn chốn hiểm nguy khôn lường.

Dẫu tàn nhẫn, nhưng đó là hạ sách bất đắc dĩ để tránh những thương vong vô ích.

Thực chất, ranh giới giữa đội chính và đội phụ cũng chẳng phân định rạch ròi là bao. Bởi lẽ nếu tòa Quỷ Quốc thực sự hung hiểm đến mức vùi thây bộ đội phụ, thì đội chính của Tống Tiểu Hà vẫn y theo kế hoạch mà lao tới, tuyệt đối chùn bước. Đó là sứ mệnh mà Liệp môn của Tiên minh gánh vác.

Người dẫn đầu đội là Trình Linh Châu, một Liệp sư Thiên tự cấp. Nghe đồn thiên phú vẽ bùa của nàng cực kỳ cao cường, năm mười lăm tuổi gia nhập Liệp môn, nay mới ngoài ba mươi mà vươn lên tới Thiên tự cấp. Lại đồn thổi rằng nàng lĩnh ngộ tuyệt kỹ Thỉnh Thần Phù, chỉ là từng ai tận mắt chứng kiến nên chẳng thực hư .

Trình Linh Châu tính tình vô cùng nghiêm khắc, nét mặt luôn lạnh lùng, ngoại trừ giao tiếp với vài đội phó khác, nàng phớt lờ tất cả , chẳng ai dám ho he hó hé mặt nàng. Tống Tiểu Hà sợ nhất là mấy khuôn mặt đưa đám như , nên suốt dọc đường cũng coi như ngoan ngoãn lời, bảo , bảo nghỉ là nghỉ, tuyệt đối chạy nhảy lung tung. Đại t.ử của Trình Linh Châu, Quan Như Huyên cũng mặt trong đội ngũ .

Vẻ của Quan Như Huyên mang đậm tính công kích, khiến chỉ lướt qua cũng trầm trồ cảm thán. Tính cách của nàng cũng y đúc sư phụ, suốt ngày diện bộ bạch y tiên phàm, nét mặt hiếm khi lộ cảm xúc, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ thanh tao thoát tục, xứng danh với mỹ danh "Tuyết Huyên Tiên Cơ" mà đời ban tặng.

Tống Tiểu Hà cũng từng vài tò mò ngó nàng . Cớ là bởi cứ đồn ầm lên rằng nàng và Thẩm Khê Sơn là một cặp uyên ương trai tài gái sắc. Nếu Thẩm Khê Sơn tu Vô Tình Đạo, e rằng hai bọn họ sớm đính ước từ lâu. Cứ mỗi mấy lời đàm tiếu là Tống Tiểu Hà lộn ruột. Nàng chạy ngó trộm Quan Như Huyên, thấy rạng ngời thật, thế là càng cay cú tợn. Đêm hôm đó về nhà, nàng tự mày mò tô son điểm phấn trát đầy mặt mò sang phòng sư phụ, lù lù ở đầu giường dựng ông dậy hỏi xem . Lương Đàn đang ngủ lơ mơ, thấy tiếng động mở mắt , trong tình thế phòng , ông sợ đến mức lăn ngất lịm .

Tống Tiểu Hà thì Lương Đàn rõ, ông chỉ cái già cưu mang trúng cái nghiệp chướng, suýt chút nữa nàng dọa cho về chầu ông bà. Ông cũng chẳng rõ con nít thời nay đứa nào cũng thế chỉ mỗi Tống Tiểu Hà là độc nhất vô nhị.

Trong suốt quãng thời gian rong ruổi dặm trường, Tống Tiểu Hà hiếm khi đụng mặt Quan Như Huyên. Nàng luôn dẫn đầu đội ngũ và thường xuyên đám t.ử Phù tu xum xoe vây quanh lấy lòng. Tống Tiểu Hà tụt tít phía , coi như nước giếng phạm nước sông.

Trình Linh Châu độc đoán thao túng quyết sách của cả đội. Chập tối hôm đó, thấy mặt trời sắp lặn, cân nhắc đến chuyện thức trắng ròng rã hai ngày đêm, nàng quyết định hạ trại nghỉ ngơi một đêm tại ngôi làng hoang phía . Đây lẽ là mệnh lệnh đầu tiên khiến Tống Tiểu Hà sung sướng nhất kể từ ngày xuống núi.

Bình sinh Tống Tiểu Hà ba cái tật: Tham ăn, tham chơi, tham ngủ. Hai ngày hai đêm chợp mắt cứ bộ ròng rã quả thực như lấy mạng nàng. Nếu nhờ dạo linh lực tăng tiến đôi chút, thể miễn cưỡng dùng linh lực chống chọi sự mỏi mệt, e rằng nàng vật giữa đường ngáy khò khò . Hồi nãy lúc đang , thấy mặt mũi nàng rũ rượi suýt lộn cổ khỏi lưng ngựa, Tô Mộ Lâm còn đề xuất một sáng kiến: "Tiểu Hà đại nhân, để tại hạ đan cho ngài cái chiếu rơm, ngài lên đó tại hạ cưỡi ngựa kéo ngài nhé?"

"Ngươi tưởng kéo xác c.h.ế.t ?" Tống Tiểu Hà phũ phàng bác bỏ sáng kiến của .

Giờ thì cuối cùng cũng nghỉ ngơi, Tống Tiểu Hà lết tấm tàn tạ theo đại đội tiến ngôi làng hoang. Đoàn nối đuôi kéo dài thườn thượt. Phù tu tiên phong, tiếp mới là nhóm mười mấy tên Kiếm tu hiếm hoi. Bộ ba Tống Tiểu Hà, Tô Mộ Lâm và Tạ Quy tự tạo thành một tổ nhỏ rớt tít mù cùng. Ánh sáng le lói hắt từ phía , hầu như ai nấy đều xách theo một chiếc lồng đèn để soi đường, nhờ mà đội ngũ xuyên đêm bóng tối nuốt chửng.

Tạ Quy xách lồng đèn, lầm lũi sát phía Tống Tiểu Hà, thỉnh thoảng ân cần nhắc nhở: "Tống cô nương, cẩn thận chân."

Tống Tiểu Hà đáp : "Không ."

Ngôi làng hoang vẻ bỏ hoang từ thuở nảo thuở nào, cảnh tượng xơ xác điêu tàn, cỏ dại mọc um tùm. May mà đang là mùa đông nên quá nhiều muỗi mòng. Cả đội chọn một bãi đất trống trải, lúc hạ trại thì tản thành từng nhóm nhỏ, nhưng cách giữa các nhóm cũng quá xa. Tạ Quy nhóm một đống lửa, mấy cùng quây quần sưởi ấm. Ngoài nhóm ba Tống Tiểu Hà thì còn mấy Kiếm tu hạng Bính nữa. Mấy đợt từng xem Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn tỉ thí trong giờ học kiếm, nên tỏ hiếu kỳ về nàng. Thế là xuống núi sán quen. Nàng là kiểu nhiệt tình ai đến cũng đón, nên dọc đường dù tính là thiết nhưng lúc ăn uống cũng tụm tán gẫu vài câu. Có bọn họ bảo kê, cái nhóm lai tạp Pháp tu, Phù tu và một t.ử Hàn Thiên Tông mới bớt bắt nạt và xa lánh.

"Tống Tiểu Hà, đồ ăn của đủ ? Ta chia cho một ít nhé?" Một nữ Kiếm tu tên Nghê Oanh, cũng là một cái dày đáy, khoái nhất là chia sẻ đồ ăn với Tống Tiểu Hà. Bám càng tỷ suốt chuyến , Tống Tiểu Hà từng chịu đói bữa nào. Nàng rịt bên cạnh Tống Tiểu Hà, đưa con cá nướng tò mò hỏi: "Tiểu Hà , quen Thẩm Liệp sư của chúng từ bao giờ thế?"

Tống Tiểu Hà tra tấn lỗ tai bằng mấy câu hỏi kiểu quá nhiều . Kể từ cái hôm Thẩm Khê Sơn dở chứng gọi nàng lên tỉ thí, hễ bước chân Liệp môn là bu tò mò chuyện . Nếu Tống Tiểu Hà lắc đầu bảo với Thẩm Khê Sơn, đám đó sẽ trưng vẻ mặt thất vọng tràn trề, quyết bỏ cuộc, dường như móc họng bằng một câu chuyện tình lâm ly bi đát nào đó từ miệng Tống Tiểu Hà mới chịu.

Thẩm Khê Sơn đỉnh cao chót vót của Tiên minh, là Kiếm tu theo Vô Tình Đạo. Khác hẳn với đám nam nữ thanh niên trăng hoa bay bướm, bên cạnh tuyệt nhiên bóng dáng nữ nhân nào. Hắn tỏ thiện với tất cả , nhưng giữ một cách nhất định. Vô Tình Đạo chỉ đoạn tuyệt ái tình, chứ diệt trừ thất tình lục dục. Hắn càng giá, càng khoái gán ghép cho những giai thoại diễm tình khoác lên lớp vỏ bọc bí ẩn.

Trước đó tin đồn và Tuyết Huyên Tiên Cơ gian tình, đối xử với nàng mật hơn hẳn những nữ t.ử khác. suy cho cùng chẳng đào bằng chứng thép nào chứng minh hai mặn nồng như uyên ương, nên tin đồn cứ âm ỉ mãi mà chẳng bùng lên . Thế nhưng cái vụ Thẩm Khê Sơn chinh tìm một Liệp sư Đinh cấp như Tống Tiểu Hà để đối luyện như mọc cánh, bay vèo vèo truyền khắp ngóc ngách Tiên minh. Chẳng thiếu kẻ mộ danh tìm đến chỉ để chiêm ngưỡng dung nhan của Tống Tiểu Hà. Khổ nỗi nay nàng chạy rông khắp núi, chẳng ai thèm ngó ngàng. Nay lỡ nổi tiếng chút đỉnh thì tìm mỏi mắt chẳng thấy tăm . Thế là nàng bỗng dưng trở nên cực kỳ bí ẩn, bao kẻ chỉ danh chứ một diện kiến.

Tống Tiểu Hà há miệng mắc quai, cá nướng còn đang nhai nhồm nhoàm trong miệng, xung quanh đống lửa là một đống cặp mắt đang trừng trừng nàng, chực chờ moi móc tin tức động trời. Nàng nuốt ực miếng cá, thủng thẳng đáp: "Ta với Thẩm Liệp sư thiết gì ."

"Thế hôm ..."

"Chẳng vẫn thường chỉ điểm kiếm thuật cho Kiếm tu đó ?" Tống Tiểu Hà trưng vẻ mặt ngây ngô giả điên.

Nàng tiết lộ cho bất cứ ai chuyện cứu mạng Thẩm Khê Sơn. Tô Mộ Lâm và Tạ Quy - hai rõ ngọn ngành - cũng cực kỳ ý, im như thóc, tuyệt đối rỉ răng nửa lời về chuyện ở Phong Đô Quỷ Vực. Bị vặn vẹo tới lui, nàng chỉ một mực chối bay chối biến bảo hiểu lầm, giả ngu đáp, lấp l.i.ế.m cho qua chuyện. Thế là xơi no nê một bụng, giữ kín bí mật.

Cả nhóm mỏi mệt vì hành quân liên tục, lúc dùng bữa cũng ráng buôn chuyện một tẹo. Thấy chẳng cạy miệng Tống Tiểu Hà, bèn chào hỏi tản tìm chỗ ngả lưng. Tống Tiểu Hà thì buồn ngủ đến díp cả mắt, đ.á.n.h chén no nê xong là lăn kềnh đất. Tô Mộ Lâm lót sẵn một tấm thảm, bên là t.h.ả.m cỏ êm ái nên thoải mái vô cùng. Chẳng mấy chốc nàng chìm sâu giấc mộng.

Giữa màn đêm tĩnh mịch và ánh giăng đầy trời, gian xung quanh dần chìm tĩnh lặng. Hai ngày liền chợp mắt nên Tống Tiểu Hà nhắm mắt là ngủ say như c.h.ế.t, cảm giác như ngủ một giấc dài vô tận. Mãi cho đến khi văng vẳng bên tai truyền đến một âm thanh thều thào ngắt quãng, thần thức của nàng mới mơ màng tỉnh giấc. Khoảnh khắc mở mắt , nàng thoáng ngơ ngác, đó kinh hãi tột độ khi nhận khung cảnh xung quanh đổi. Tạ Quy, Tô Mộ Lâm cùng đám , cả đống lửa ở giữa lẫn đội ngũ hạ trại quanh đó, tất thảy đều bốc một dấu vết.

Vốn dĩ nàng một bãi đất trống trải, cỏ dại ngả vàng úa tàn, xen lẫn những khoảnh đất trống trơ trụi. Bốn bề là màn đêm tăm tối, chỉ ánh lửa bập bùng và pháp khí phát quang của chiếu sáng. khi tỉnh giấc, đập mắt nàng là một đồng cỏ xanh mướt mọc cao đến tận bắp chân. Xen lẫn trong đám cỏ là những cọc gỗ cao ngang đầu , đỉnh treo một chiếc đèn lồng tròn cỡ , hắt thứ ánh sáng vàng khè ma quái. Phóng tầm mắt xa, đèn lồng chi chít như sa, trải dài tít tắp.

Tống Tiểu Hà sởnn gai ốc. Nàng vắt óc cũng hiểu nổi tại chỉ chớp mắt một cái lạc đến chốn quỷ quái . Rốt cuộc là thần thánh phương nào, yêu quái cỡ nào mới đủ bản lĩnh dời nàng ngay mũi Tô Mộ Lâm và bao khác mà nàng vẫn đang ngủ say sưa mảy may ? Nàng chỉ ngủ thôi chứ c.h.ế.t giấc lấy một chút cảm giác gì? Huống hồ trong đội bao nhiêu Liệp sư cao cường, thể phát giác yêu tà đến gần? Hành sự quỷ thần như thế, con yêu ma đáng gờm đến nhường nào? Tống Tiểu Hà thấy lạnh toát cả sống lưng.

Dưới chân nàng là một lối mòn nhỏ xíu, tựa như ai đó cố tình rẽ cỏ tạo thành con đường dẫn lối về phía .

"Tô Mộ Lâm...” Tống Tiểu Hà định cất tiếng gọi, nhưng do quá sợ hãi nên âm thanh thốt lí nhí, run lẩy bẩy. Bốn bề tĩnh mịch vắng lặng, chẳng lấy một tiếng đáp trả. May mà đến nỗi đen kịt, Tống Tiểu Hà rón rén bước dọc theo con đường mòn khúc khuỷu. Đi chừng vài chục bước, cái âm thanh ngắt quãng đứt đoạn văng vẳng vọng đến từ đằng xa. Tống Tiểu Hà đ.á.n.h thức chính bởi thứ âm thanh kì dị . Nghe như đang ngâm nga hát nhỏ, nhưng giai điệu thì sai be bét, âm điệu méo mó, đến cả ca từ cũng lộn xộn chẳng . Nơi vốn âm u ảm đạm, cộng thêm thứ âm thanh nỉ non càng khiến nó trở nên ma quái rùng rợn, sực nức mùi t.ử khí.

Tống Tiểu Hà phát hiện âm thanh phát từ phía con đường mòn. Nàng chần chừ một thoáng rảo bước tiến về phía đó. Tống Tiểu Hà cái gì cũng sợ, chỉ cái c.h.ế.t là sợ. Kẻ sáng mắt chỗ biến, nhưng nàng tìm mãi chẳng thấy lối thoát nào khác, đành đ.â.m đầu lao về phía thứ âm thanh ma quái . Đi chừng nửa khắc, âm thanh ngày một rõ dần. Quả nhiên là tiếng hát, nhưng cứ hát một đoạn ngưng một khúc, rời rạc đứt đoạn, cực kỳ chói tai.

Tiếng hát càng lúc càng gần. Khi con đường mòn ngoằn ngoèo kết thúc, tựa như nàng bước qua một lớp kết giới vô hình, gian mắt bỗng nhiên mở toang thành một bãi đất trống rộng lớn. Một gánh hát nguy nga tráng lệ mọc lên từ hư , sừng sững ngự trị ngay giữa bãi đất trống. Gánh hát cực kỳ hoành tráng, dải lụa đỏ rực quấn quanh hai cây cột hai bên vươn thẳng lên , tô điểm cho mái vòm một sắc đỏ rực rỡ. Dưới mái hiên treo lủng lẳng đủ loại đèn lồng rực rỡ, những viên minh châu khảm đó lấp lánh chói lóa.

Đứng giữa sân khấu là một khoác bộ hý phục lộng lẫy, đầu đội mũ miện đính vô vàn ngọc ngà châu báu. Sắc đỏ rực xen lẫn sắc xanh lam y phục thêu những đám mây vân viền bằng sợi vàng sợi bạc, trang sức ngọc thạch giắt đầy , ánh đèn vàng óng ả phát thứ ánh sáng lóa mắt. Kẻ đó nâng ống tay áo trắng muốt lên che nửa khuôn mặt. Trên dái tai đeo dải lụa đỏ thật dài, eo thon thắt , dải váy dài che khuất đôi chân nhỏ nhắn, những trâm cài bằng vàng đầu khẽ rung rinh theo từng nhịp chuyển động uyển chuyển. Đó cũng là kẻ đang cất lên thứ khúc hát sai điệu với chất giọng the thé eo éo. Chẳng thấy bóng dáng của sự bi ai não nùng du dương tha thiết , chỉ rặt một sự chói tai khó chịu.

Tống Tiểu Hà c.h.ế.t trân đài, trở thành khán giả duy nhất của màn trình diễn. Ánh sáng từ sân khấu hắt xuống bao phủ lấy nàng, soi sáng đôi mắt trong veo lấp lánh. Nàng vểnh tai một lúc mà vẫn luận kẻ đang hót cái điệu gì, chỉ ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt kỳ lạ lơ lửng trong trung.

Tống Tiểu Hà cất giọng hỏi: "Ngươi là ai? Là ngươi bắt đến đây ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-30-man-nguyet-thao-phong-2.html.]

Nghe thấy tiếng gọi, kẻ vẫn đang mải mê hát hò đài chợt xoay . Ống tay áo che mặt từ từ trượt xuống, để lộ dung nhan thật sự. Tống Tiểu Hà liếc kinh hãi hút một ngụm khí lạnh, tiếng thét kinh hoàng kẹt cứng trong cổ họng, vận dụng hết sức bình sinh mới kìm nén để hét toáng lên. Chỉ thấy đó khuôn mặt , mà là một khuôn mặt mọc đầy lông vàng khè, đôi mắt hẹp dài với con ngươi dựng , cái mũi đen sì, cái miệng toét rộng hoác như đang nở một nụ rợn .

Một khuôn mặt cáo thực thụ!

Tống Tiểu Hà hoảng hồn kinh hãi, tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. Nàng kịp phản ứng thì con cáo bất thình lình thổi một luồng về phía nàng. Mùi hương ngào ngạt trong trung lập tức ngưng tụ thành một luồng khói vàng khè, ập thẳng mặt nàng. Phản xạ tự nhiên, Tống Tiểu Hà giơ tay lên che mặt. khi cơ thể động đậy, nàng lập tức nhận cơ thể bỗng nặng trịch. Nói chính xác hơn là những thứ đắp nàng đột nhiên nặng trĩu.

Khoảnh khắc khói vàng tan biến, đập mắt Tống Tiểu Hà là một gian sáng chói lóa, vạn thứ ánh sáng hội tụ, đủ loại trang sức lộng lẫy phản chiếu ánh sáng chói chang gai mắt. Nàng đang ngay giữa sân khấu, khoác bộ hý phục hoa lệ, nghiễm nhiên trở thành con hát. Tống Tiểu Hà hốt hoảng ngoái đầu quanh, bốn bề vắng lặng như tờ, bóng dáng con cáo mặt vàng cánh mà bay.

Nàng khiếp đảm vội vã xách váy bỏ chạy khỏi đài, đống trang sức ngọc ngà cồng kềnh va đập phát những tiếng leng keng loảng xoảng. Mới chạy vài bước xuống đài, ánh sáng phía lưng bỗng vụt tắt. Nàng ngoảnh đầu , gánh hát nguy nga biến mất tăm. Gặp ma cũng đến mức âm u rùng rợn thế ! Tống Tiểu Hà nào dám nán cái chốn quỷ quái thêm một giây phút nào nữa, túm vội vạt áo cắm đầu chạy về phía con đường mòn.

bước đến ven đường, phóng tầm mắt xa, mấy cái cọc gỗ treo đèn lồng cao bằng đầu lúc nãy giờ biến thành vô nấm mồ nhấp nhô to nhỏ, trải dài ngút ngàn, chìm sâu bóng đêm tăm tối vô tận. Mặt đất cũng chẳng còn lớp cỏ cao ngang bắp chân nữa, đó là những tờ tiền giấy vàng mã trắng ởn, vương vãi khắp nơi, dày cộm thành một lớp.

"A a a a a a!" Tống Tiểu Hà thể chịu đựng nổi nữa, thét lên thất thanh, hét cắm cổ chạy thục mạng. Chiếc mũ miện nặng trịch đầu nàng di chuyển vô cùng vất vả, nàng định đưa tay tháo xuống nhưng chẳng cái thứ cài lên đầu kiểu gì, giật mạnh là da đầu đau điếng, căn bản tháo xuống . Nếu đụng yêu quái đàng hoàng hút linh lực ăn tươi nuốt sống hồn phách nàng, thì Tống Tiểu Hà còn ráng rút kiếm gỗ chiến vài hiệp. con cáo chẳng lai lịch , tung mấy trò tà môn ngoại đạo hù c.h.ế.t khiếp. Tống Tiểu Hà vốn nhát gan, dọa cho mềm nhũn chân tay, sợ xanh mắt mèo, chỉ ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Viên minh châu nàng ôm chặt ngực, tỏa chút ánh sáng leo lét soi đường, giúp nàng bóng đêm c.ắ.n nuốt . Đang cắm đầu chạy, lúc khóe mắt kịp bắt bóng sừng sững ngay mặt thì phanh kịp nữa, nàng tông rầm đó. Tấm của chẳng rèn bằng sắt thép nàng đ.â.m sầm một cú mạnh như vẫn trơ như đá, xê dịch mảy may, ngược còn dội ngược Tống Tiểu Hà lùi hai bước, ngã bệt xuống đất. Viên minh châu tuột khỏi tay, lăn lông lốc đến mũi giày đó, soi tỏ một đôi giày thêu hoa văn mây lượn bằng sợi bạc.

Tống Tiểu Hà cố vịn lấy cái mũ miện trĩu nặng đầu, ngước mắt lên. Chỉ thấy mặt bước tới hai bước, ảnh mờ mờ ảo ảo hiện thứ ánh sáng nhạt nhòa, đường nét ngũ quan tuy chút mờ mịt nhưng vẫn đủ để nhận đó là một khuôn mặt tuấn tú vô cùng quen thuộc.

Hắn trưng cái mặt thối hoắc, nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Tống Tiểu Hà, ngươi là đồ lừa đảo!"

"Thẩm Sách!" Hai mắt Tống Tiểu Hà sáng rực lên, khuôn mặt tràn ngập vẻ mừng rỡ. Nàng lồm cồm bò dậy, nhào tới chộp lấy tay áo : "Sao ngươi ở đây! Ngươi đến đúng lúc lắm, cái chỗ quái quỷ tà môn lắm, sắp dọa c.h.ế.t đây !"

Thẩm Khê Sơn thức trắng đêm ngày, đuổi theo ròng rã ba ngày ba đêm mới tới chỗ , tìm thấy Tống Tiểu Hà. Cục tức thể g.i.ế.c thì Thẩm Khê Sơn c.h.ế.t giữa đường . Hắn bao giờ nổi trận lôi đình đến thế, tự chế giễu bản bất cẩn với Tống Tiểu Hà, dễ dàng tin mấy lời xảo trá của nàng đến ! Hắn tóm chặt lấy cổ tay Tống Tiểu Hà, siết mạnh, lạnh lùng chất vấn: "Lúc ngươi hứa với , khi nào xuất phát sẽ gọi ? Tại nuốt lời?"

Sự tức giận của rành rành đó mà Tống Tiểu Hà cứ như mù dở, ban nãy dọa cho sợ mất mật, giờ gặp Thẩm Sách, nàng chỉ xấn tới cầu cạnh sự bình an.

"Ngươi đừng giận mà." Tống Tiểu Hà sán sát vai , tay bám lấy cánh tay , nhỏ nhẹ thanh minh: "Là do sư phụ tịch thu lá bùa ngươi đưa cho , đòi mãi mà sư phụ chịu trả. Hôm xuất phát gấp gáp quá, tìm ngươi ở ? Chẳng lẽ cãi lời sư phụ, nhào vô cướp lá bùa ?"

"Chuyện cũng thể trách , ai bảo ngươi lúc nào cũng thần thần bí bí, lùng sục khắp nội môn cũng chẳng thấy bóng dáng ngươi ." Tống Tiểu Hà lầu bầu: "Vì tìm lá bùa của ngươi mà còn sư phụ mắng cho một trận té tát đây , nguyên hai ngày trời chẳng ăn ngon miệng..."

Thẩm Khê Sơn đang bốc hỏa, ánh mắt lạnh lùng rủ xuống nàng. Nàng khoác bộ hý phục lôi thôi lếch thếch, mặt mày tái mét vì hoảng sợ, còn bĩu môi phân bua cho , lẩm bẩm liến thoắng đủ chuyện, giống như dư chấn tâm lý khi hù dọa nên liên thanh để bớt sợ. Đang thì sang oán trách , nhưng vẫn cứ rúc như chim bám tổ. Quan trọng hơn là, những lời nàng , Thẩm Khê Sơn chẳng thể nào cãi . Tống Tiểu Hà tìm mỏi mắt trong nội môn cũng thấy Thẩm Sách là chuyện đương nhiên, vì nội môn nhân vật nào tên như thế. Cái sai của là cứ đinh ninh một tờ bùa là giải quyết việc, nhưng với Tống Tiểu Hà thì rắc rối luôn ngập đầu. Việc , quả thực thể trách nàng.

Hắn liếc bàn tay Tống Tiểu Hà, đó từ vị trí cổ tay liền trượt lên , tóm gọn lấy bàn tay nàng, mười ngón tay đan chặt . Tống Tiểu Hà ngạc nhiên ngả , định giãy giụa thì cảm nhận lực đạo của đột ngột siết chặt, lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay nàng, chẳng màng đến việc nàng đồng ý .

Ngay đó, từ lòng bàn tay đang đan lóe lên một luồng ánh sáng vàng nhạt.

"Ngươi định gì?" Tống Tiểu Hà hoảng hốt, cố sức giật tay nhưng bàn tay như gắn keo dính chặt, nàng bắt đầu cuống lên: "Này, Thẩm Sách! Ngươi là Thẩm Sách thật đấy? Hay là do con cáo già biến thành? Nếu ngươi hại thì nhanh lẹ , đừng nữa hu hu..."

"Im miệng." Thẩm Khê Sơn nhíu mày, cụp mắt chăm chú hai bàn tay đang đan chặt, dường như đang thực hiện một nghi thức gì đó vô cùng thiêng liêng. Cái thái độ cộc cằn thì yêu quái nào mà giả mạo cho , rõ ràng là Thẩm Sách hàng thật giá thật.

"Ngươi định ?" Sau khi xác nhận hàng giả, Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn hơn hẳn, giọng điệu phần ấm ức tủi . Thế nhưng luồng ánh sáng vàng như một sợi dây xích vô hình trói chặt hai bàn tay với , mặc cho nàng dùng sức bao nhiêu cũng hề xê dịch.

"Cộng Cảm Chú." Thẩm Khê Sơn hỏi: "Đã qua bao giờ ?"

Tống Tiểu Hà từng qua cái tên , nhưng tên chú thuật, cộng thêm thái độ hầm hầm của lúc nãy, nàng cũng lờ mờ đoán tác dụng của nó. Chắc mẩm là một loại pháp thuật để hai liên lạc với . Tia sáng vàng rực rỡ lan tỏa , men theo những đầu ngón tay của Tống Tiểu Hà, chậm rãi trườn tới cổ tay nàng. Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một chút, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng đầy cao ngạo: "Hồi là ai ở Tiên minh cứ bảo tránh xa , còn xướng lên cái điệu đường ai nấy cơ đấy. Giờ thì giá trị to lớn của chứ gì?"

Dù Thẩm Khê Sơn từng tuột mấy lời như , nhưng ý đồ của cũng na ná thế. Hắn giữ im lặng, mặc cho Tống Tiểu Hà châm chọc mỉa mai, chỉ chăm chú hai bàn tay đang đan , tập trung thi chú. Tống Tiểu Hà chịu bỏ qua cơ hội , cố tình xuyên tạc ý của để chọc tức : "Có ngươi bắt đầu ý đồ gì mờ ám với ? Nếu ngươi thực sự thể sống thiếu , cũng thể miễn cưỡng cho phép ngươi theo hầu bên cạnh. Dẫu phận của bây giờ khác xưa, khối kẻ xếp hàng xin theo đấy. Nể tình ngươi với từng chút giao tình sứt sẹo, thể..."

"Ồn ào." Thẩm Khê Sơn nhịn hết nổi, vươn tay bóp chặt cái miệng tía lia của nàng. Tống Tiểu Hà cưỡng chế khóa mõm, chỉ còn trố mắt lầm rầm niệm pháp quyết. Tia sáng vàng quấn thành nhiều vòng quanh bàn tay hai , mờ dần và biến mất ở vị trí cổ tay. Cuối cùng, tay nàng cũng giải phóng.

Tống Tiểu Hà lật đật vén ống tay áo lên kiểm tra. Chỉ thấy bên cạnh xương cổ tay bỗng mọc thêm một nốt ruồi đen nhỏ bằng hạt mè, trông khá nổi bật làn da trắng ngần. Nàng lấy đầu ngón tay chà xát thử mấy cái, nốt ruồi vẫn trơ trơ suy suyển.

"Cái Cộng Cảm Chú rốt cuộc để gì? Có là chúng cần dùng đến linh khí cũng thể liên lạc với ?" Tống Tiểu Hà hỏi.

"Ngươi nhắm mắt , vận linh lực, tập trung tinh thần, và chỉ nghĩ đến thôi." Thẩm Khê Sơn hướng dẫn.

Tống Tiểu Hà theo lời , chợt thấy mắt lóe lên một tia sáng mờ. Rõ ràng là đang nhắm mắt, nhưng nàng thấy rõ mồn một cảnh tượng mắt. Trong tầm , một giống hệt nàng, đang mặc bộ hý phục lộng lẫy, đội chiếc mũ miện đính ngọc ngà châu báu, cũng đang nhắm mắt im tại chỗ. Tống Tiểu Hà thấy cảnh thì giật b.ắ.n . nhanh nàng trấn tĩnh , đây là một giống nàng, mà chính xác là nàng. Những gì nàng đang thấy mắt, là những gì Thẩm Sách đang .

"Nhìn những gì , những gì , cảm nhận những gì cảm nhận. Đó là Cộng Cảm Chú." Giọng vang lên bên tai nàng.

Tống Tiểu Hà phát hiện cũng thể chuyện: "Nghĩa là khi Cộng Cảm Chú kích hoạt, chúng thể chia sẻ cả tầm , thính giác và cảm giác cho ?"

"Chính xác." Thẩm Khê Sơn chụm hai ngón tay , điểm nhẹ giữa trán nàng. Thần thức của Tống Tiểu Hà lập tức về, nàng mở mắt , nở nụ kinh ngạc tột độ: "Cái chú ngữ lợi hại quá ! Nếu thế , ngươi trốn ở góc bể chân trời nào, cũng chỉ cần niệm chú là tìm ngươi?"

Đó là lỗ hổng của Cộng Cảm Chú. Thực chất đây là một loại khế ước, hai kết nối linh hồn với , tạo thành một sợi dây liên kết linh thể, nên chỉ cần niệm pháp quyết là thể đồng cảm với đối phương. Nếu toạc cho Tống Tiểu Hà , đảm bảo nàng sẽ niệm pháp quyết liên hồi bất kể ngày đêm để quấy rầy . Thẩm Khê Sơn bèn bịa chuyện: "Trong vòng bảy ngày chỉ niệm một , niệm nhiều sẽ tổn thương đến linh hồn."

Tống Tiểu Hà ồ lên một tiếng, tò mò về Cộng Cảm Chú nữa mà chuyển sang chuyện khác: "Sao ngươi mò đến đây ? Ngươi đây là chốn khỉ ho cò gáy nào ? Ta chợp mắt một cái tỉnh dậy thấy ở đây , lúc nãy còn gặp một con quái vật đầu cáo ở đằng nữa..."

Lời còn hết Thẩm Khê Sơn nhéo một cái má, ngắt lời nàng.

"Đừng ồn, theo ." Thẩm Khê Sơn nàng một cái, thấy nàng vẻ gì là phản kháng mới buông tay , dẫn nàng con đường hướng về phía gánh hát lúc nãy. Lớp tiền giấy trắng rải rác khắp mặt đất gần như trải thành một con đường, giẫm lên phát những tiếng xào xạc. Từng nấm mồ san sát chìm lấp trong bóng đêm, lá cờ trắng treo những cây cọc gỗ khẽ bay phần phật trong gió. Giữa vùng hoang dã c.h.ế.t chóc, đống trang sức cồng kềnh Tống Tiểu Hà kêu leng keng theo từng bước của nàng càng trở nên lạc lõng. Nàng lấy ống tay áo che khuất nửa khuôn mặt, chỉ chừa đôi mắt to tròn, dáo dác ngó xung quanh đầy cảnh giác. Nàng bám sát gót Thẩm Khê Sơn, cách giữa hai đầy hai bước chân, rụt cổ khom lưng, cố nép sát để tìm kiếm cảm giác an .

Cái chốn quá tà môn, nếu nhờ Thẩm Khê Sơn tới cứu, e rằng Tống Tiểu Hà hù cho điên loạn . Đi theo Thẩm Khê Sơn về chỗ cũ, Tống Tiểu Hà một nữa thấy gánh hát nguy nga lộng lẫy , đài trống chẳng bóng . Ánh sáng rực rỡ tỏa thắp sáng cả một vùng, ánh sáng phản chiếu từ đống lưu ly ngọc thạch rọi xuống Thẩm Khê Sơn và Tống Tiểu Hà, hắt xuống đất một cái bóng khá mờ ám.

Thẩm Khê Sơn khẽ hất cằm, lạnh lùng lên tiếng: "Ra đây, còn trốn chui trốn nhủi gì?"

 

 

Loading...