Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 31: Mãn Nguyệt Thảo Phong 3
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:44
Lượt xem: 215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong chớp mắt, một luồng gió thốc tới, cuốn tung những tờ tiền vàng mã la liệt đất bay tứ tung, tựa như những cánh hoa rụng lả tả, xoay vần khiêu vũ giữa đêm đen và ánh sáng đan xen. Tống Tiểu Hà cơn gió yêu ma tạt thẳng mặt, nay rút kinh nghiệm xương máu, bèn dùng tay áo dài che kín mặt, rụt rè thò nửa từ lưng Thẩm Khê Sơn ngó nghiêng lên đài hát.
"Xin mạo phạm hai vị tiên sư." Một giọng thỏ thẻ vang lên từ phía .
"Á!" Tống Tiểu Hà kịp phòng , giật thót , nhảy cẫng lên lẩn qua bên Thẩm Khê Sơn. Thẩm Khê Sơn cao lớn vạm vỡ, chỉ cần che chắn là giấu nhẹm Tống Tiểu Hà. Nàng ngó đầu , thấy một con yêu quái mặt cáo đang ngay phía , diện bộ y phục vải gai thô kệch của nữ t.ử bình thường. Bắt gặp ánh mắt nàng, con cáo cúi hành lễ, tư thái hệt như một nữ t.ử nhân tộc.
"Vạn phần tạ , tiểu nữ hề ác ý." Nó thưa.
Sự xuất hiện của nó chẳng hề khiến Thẩm Khê Sơn ngạc nhiên, khoanh tay ngực, lãnh đạm cất tiếng hỏi: "Tu luyện bao lâu ?"
"Hơn một trăm bốn mươi năm ạ." Con cáo thành thật trả lời.
Thấy nó ngoan ngoãn hiền lành, giống loại yêu quái hại , Tống Tiểu Hà mới bạo gan bước từ lưng Thẩm Khê Sơn , giả vờ ho khan hai tiếng để vớt vát chút mặt mũi đ.á.n.h rơi: "Vừa nãy là ngươi trò ?"
Cáo liếc nàng một cái, hạ giọng đáp: "Là tiểu nữ."
Tống Tiểu Hà nổi trận lôi đình: "Ngươi dọa gì! Ta đang ngủ ngon lành, tự dưng ngươi lôi đến cái xó xỉnh !"
Con cáo rụt cổ , hoảng sợ : "Tiên sư hiểu lầm , tiểu nữ hề ý hù dọa tiên sư, chỉ vì chuyện cầu xin."
"Còn dám bảo là hù dọa ?! Ngươi lôi đến cái bãi tha ma mồ mả , dựng cái gánh hát lên, ca cẩm eo éo ớn lạnh cả , còn tròng bộ đồ nặng trịch ..." Tống Tiểu Hà đưa hai tay lên, giũ giũ bộ ống tay áo rộng lùng thùng, vốn định mắng thêm mấy câu độc địa nhưng kẹt nỗi bộ y phục lộng lẫy quá, chẳng bới điểm nào để chê bai: “...Bộ đồ nặng như đeo đá ! Ngươi chạy mệt bở tai hả!"
Bị mắng té tát, đôi mắt con cáo rơm rớm nước, trông vô cùng đáng thương: "Nhiều năm khi tiểu nữ tu thành hình , mỗi độ giáp tháng chạy xuống làng xem hát tuồng. Thấy đài khán giả đông nghìn nghịt còn chỗ trống, tiểu nữ cứ ngỡ phàm nhân thích hát tuồng."
Nói xong, nó thổi một luồng về phía mặt Tống Tiểu Hà, lập tức thu hồi bộ hý phục, cúi đầu nhận : "Là của tiểu nữ, cúi xin tiên sư bớt giận."
Gánh nặng chợt biến mất, Tống Tiểu Hà vặn vẹo cái cổ cứng đơ vì đội cái mũ miện trĩu trịt. Thấy thái độ nhún nhường của con cáo, trong lòng nàng cũng nảy sinh nghi ngờ.
"Ngươi rốt cuộc gì?" Nàng tra hỏi.
Cáo ấp úng ngập ngừng, lấm lét liếc Thẩm Khê Sơn như đang kiêng dè điều gì đó. Thẩm Khê Sơn khẽ hất cằm: "Cứ hỏi thẳng nàng ."
Được lời như cởi tấm lòng, Mãn Nguyệt bèn thẳng , uyển chuyển vái chào Tống Tiểu Hà cất tiếng hỏi: "Xin hỏi tiên sư, ngài dáng vẻ của tiểu nữ, trông giống thứ gì?"
Vừa dứt lời, nó mở to đôi mắt chằm chằm Tống Tiểu Hà. Tống Tiểu Hà nghĩ gì nấy, chẳng thèm đắn đo suy nghĩ, buột miệng đáp ngay: "Giống chứ gì nữa."
Khoảnh khắc câu tuột khỏi môi, con cáo bỗng tỏa một luồng sáng chói lòa, ánh sáng vàng kim lượn lờ bao bọc lấy nó. Tiếp theo đó, một trận cuồng phong thốc tới, khói vàng cuộn lên mù mịt, tiền giấy bay lả tả khắp nơi. Gió thổi Tống Tiểu Hà cay xè mắt, đành giơ tay lên che. Đợi đến khi gió lắng xuống, nàng mở mắt thì con yêu quái mặt cáo khi nãy biến mất tăm biến mất tích. Thế chỗ đó là một thiếu nữ trạc mười lăm, mười sáu tuổi, dung mạo tú lệ tuyệt trần, đôi mắt hồ ly đong đưa ý , cúi bái tạ Tống Tiểu Hà: "Đa tạ tiên sư."
Nàng lấy một chiếc răng nanh nhỏ xíu đưa cho Tống Tiểu Hà, : "Ân đức của tiên sư, tiểu nữ muôn đời ghi lòng tạc . Đây là chiếc răng nanh lúc mới của tiểu nữ. Ngày nếu tiên sư việc cần sai bảo, chỉ cần đốt chiếc răng , dù ở chân trời góc bể tiểu nữ cũng sẽ tìm đến tận nơi, dốc hết sức mọn để giải ưu cho tiên sư."
Tống Tiểu Hà vẫn còn lơ ngơ hiểu mô tê gì, nhưng cứ nhận lấy chiếc răng nanh, coi như là kết giao thêm một bạn, bèn : "Ta tên là Tống Tiểu Hà, còn ngươi tên gì?"
Đôi mắt hồ ly long lanh ngấn lệ, thiếu nữ nhẹ nhàng thốt lên: "Tiểu nữ tên là Mãn Nguyệt."
Thẩm Khê Sơn lên tiếng: "Ngươi xin phong , thả chúng ."
Mãn Nguyệt gật đầu, khẽ nâng bàn tay thon thả lên, chỉ thấy một tia sáng le lói hiện , một luồng khói vàng xộc thẳng mặt Tống Tiểu Hà. Theo phản xạ, nàng mặt sang một bên để né tránh, choàng tỉnh giấc khỏi giấc mộng.
Vừa hé mắt giọng Tô Mộ Lâm gào tướng lên: "Tiểu Hà đại nhân!"
Tầm dần rõ nét, nàng thấy Tô Mộ Lâm và Tạ Quy đang quỳ sụp hai bên trái , mặt mày nhăn nhó vì lo lắng. Ánh sáng xung quanh sáng trưng, là do vô luồng sáng từ nhiều nguồn khác chụm . Tống Tiểu Hà bật dậy, ngơ ngác quanh, nhận vẫn đang ngủ ở chỗ cũ, chỉ điều những đang nghỉ ngơi thức giấc cả, kẻ vây kín thành một vòng, tất cả đều phóng những ánh chẳng mấy thiện cảm về phía nàng.
Là mơ ?
Đầu óc Tống Tiểu Hà vẫn còn m.ô.n.g lung một lúc, nhưng khi nhớ những sự việc mới trải qua, nàng thấy rõ mồn một. Nàng chợt nhận tay đang nắm chặt, xòe lòng bàn tay , quả nhiên một chiếc răng cáo trắng muốt gọn lỏn.
"Không mơ..." Tống Tiểu Hà lẩm bẩm. Thẩm Sách thực sự đến.
"Có chuyện gì ?" Tống Tiểu Hà sang hỏi Tô Mộ Lâm.
"Đại nhân, ngài ngủ say như c.h.ế.t, gọi cỡ nào cũng chịu dậy. Đích Trình Liệp sư đến kiểm tra, rằng ngài tà khí, lẽ linh hồn quá mỏng manh nên cô hồn dã quỷ vất vưởng nơi hoang dã câu mất . Thế là ngài hạ lệnh cho túa tìm hồn phách của ngài..." Tô Mộ Lâm kể lể, đoạn ghé sát tai nàng thì thầm: "Nhiều bất mãn lắm đấy, kẻ còn đòi vứt ngài đây, cắt cử vài canh chừng, đợi ngài tìm hồn phách tự đuổi theo đội ngũ ."
"Ban nãy những kẻ đòi bỏ ngài , ghim mặt hết . Có cái tên mọc râu rùa đằng kìa, cái gã mặt sẹo như bãi cứt ch.ó bên nữa..." Tô Mộ Lâm chỉ mặt điểm tên từng một để mách lẻo. Tống Tiểu Hà cũng thuộc dạng thù dai, ngoái đầu theo hướng tay của Tô Mộ Lâm, mắt cứ ghi nhận từng khuôn mặt để tính sổ . Xong xuôi, nàng mân mê chiếc răng nanh trong lòng bàn tay, bỗng phắt dậy, dáo dác quanh.
"Tiểu Hà đại nhân, ngài đang tìm ai thế?" Tô Mộ Lâm mon men tới hỏi.
"Thẩm Sách." Tống Tiểu Hà đáp gọn lỏn.
"Hả?" Sắc mặt Tô Mộ Lâm tức thì biến dạng, giọng cũng lạc : "Hắn tới á?"
Người khác chứ Tô Mộ Lâm thì rành rọt lắm, Thẩm Sách là Thẩm Khê Sơn chứ ai. Ngày cứ đinh ninh Thẩm Khê Sơn là Long Thần cao quý, nên cun cút phục tùng, nhất nhất theo, coi Thẩm Khê Sơn là chân lý. Nay nhận rõ chân tướng Tống Tiểu Hà mới là Long Thần, chẳng việc gì nhắm mắt nịnh nọt Thẩm Khê Sơn nữa, tự nhiên cũng thấu bản chất của nào hạng gì. Trước đó Thẩm Khê Sơn còn lạnh lùng với Tiểu Hà đại nhân như thế, nên trong mắt Tô Mộ Lâm, đích thị là một tên hai mặt tráo trở. Khổ nỗi quá mạnh, Tô Mộ Lâm cho kẹo cũng dám bật .
Tống Tiểu Hà để ý đến biểu cảm đổi xoành xoạch mặt . Cất kỹ chiếc răng cáo , nàng định một vòng quanh đó để xem Thẩm Sách đang trốn ở xó nào. mới vài bước chặn đường.
"Ngươi định giở trò gì nữa?" Người đến là một nữ t.ử Phù tu, mặt mày cau . Chắc mẩm nàng cũng đang oán hận việc Tống Tiểu Hà ngủ nướng chậm trễ lịch trình, nên thấy nàng định là sấn tới cản ngay tắp lự.
Tống Tiểu Hà khựng , thẳng gương mặt đầy nộ khí của nàng , đáp: "Ta tìm ."
"Vì ngươi mà chúng kẹt ở đây ba canh giờ . Nếu tỉnh thì ngoan ngoãn một chỗ , đợi Trình Liệp sư về ngài tự khắc sẽ thẩm vấn ngươi xem nãy giờ trò trống gì."
"Ta xa ."
"Thế cũng ." Nàng kiên quyết nhượng bộ.
Cái đội ngũ vốn dĩ lượng Phù tu áp đảo Kiếm tu. Từ lúc xuất phát, hai bên chẳng chướng mắt, giờ xảy chuyện , đám Phù tu càng cớ để gây sự. Và thế là họ lôi Tống Tiểu Hà bia đỡ đạn.
"Đám Kiếm tu bọn chúng lúc nào chả thế, ngoài cái trò múa kiếm thì tích sự gì? Cứ đến lúc dầu sôi lửa bỏng là thành cục tạ kéo chân ." Một gã nam t.ử hừ lạnh một tiếng, giọng đầy khinh bỉ: "Theo thấy, ả chỉ là ngủ nướng quên trời quên đất, hại chúng lãng phí thời gian vô ích."
Bỏ qua chuyện Tống Tiểu Hà thực sự vô can trong vụ , nàng cố tình ngủ nướng chịu dậy, nàng đang ngủ ngon lành con cáo nhỏ dụ dỗ cái chốn quái quỷ . Dù nàng sai thật chăng nữa, thì cũng thể chấp nhận việc đám Phù tu lấy nàng bia ngắm để công kích Kiếm tu .
"Ta Kiếm tu, mở to mắt ch.ó của ngươi mà cho kỹ!" Tống Tiểu Hà lớn tiếng vặc gã đàn ông : "Việc bắt cả đội dừng đây là lệnh của Trình Liệp sư. Nếu ngươi gì bất mãn, thì cứ mà tìm ngài mà khiếu nại."
"Trình Liệp sư là vì quá trách nhiệm, đảm bảo an cho thành viên khi đến đích. Ngươi thế, chẳng lẽ đang đổ cho ngài ?" Tên đàn ông lực lưỡng vạm vỡ thấy nàng những nhận sai mà thái độ còn hống hách, cục tức trong bụng càng dâng trào, bước mấy bước tới mặt nàng: "Một Liệp sư Đinh cấp quèn mà dám hỗn láo, trời cao đất dày, dám diễu võ dương oai mặt ."
Gã to con vạm vỡ, sừng sững mặt Tống Tiểu Hà như một bức tường thành. Gã vận bộ y phục nền trắng điểm hoa văn bạc ánh lục, ngọc bài giắt bên hông khắc hoa văn màu xanh lá mạ - biểu tượng của Liệp sư Ất cấp. Mặc dù Ất cấp chỉ nhỉnh hơn Đinh cấp hai bậc, nhưng thực lực giữa hai cấp bậc là một trời một vực. Tiên minh từng ghi nhận trường hợp khiêu chiến vượt cấp thành công nào, nên ở chốn , luật "cá lớn nuốt cá bé" thành lệ bất thành văn. Cũng chỉ cái đứa ma mới chân ướt chân ráo Liệp môn như Tống Tiểu Hà mới to gan dám vuốt râu hùm, chọc giận kẻ cấp bậc cao hơn.
"Ấy khoan khoan." Nghê Oanh - từng chia phần ăn cho Tống Tiểu Hà - vội vàng hòa giải. Nàng nở nụ tươi rói, khoác tay Tống Tiểu Hà, với tên Liệp sư Ất cấp : "Vương Liệp sư, Tiểu Hà mới Liệp môn lâu, vẫn còn đang trong giai đoạn rèn giũa. Ở nơi đồng m.ô.n.g quạnh , việc cô hồn dã quỷ câu mất hồn phách cũng là chuyện chẳng ai lường . Mong Vương Liệp sư đại lượng bỏ qua cho ."
Tạ Quy cũng tiếp lời: "Việc thể đổ cho Tống Liệp sư. Việc khẩn cấp bây giờ là nhanh chóng tìm Trình Liệp sư và những khác về, sớm bề xuất phát."
Cái gã Vương Liệp sư tên thật là Vương Tự, cũng là một tay sừng sỏ trong giới Phù tu. Không chỉ béo múp míp như heo, gã còn sử dụng bùa chú cực kỳ điêu luyện, ngay cả trong các Phù tu cũng chẳng mấy ai dám đắc tội với gã. Tống Tiểu Hà ngang nhiên trừng mắt cãi nhem nhẻm, bôi tro trát trấu mặt gã giữa chốn đông , gã thể dễ dàng nuốt trôi cục tức ?
"Ta thấy ả chẳng vẻ gì là ăn năn hối cả." Vương Tự lạnh lùng .
"Làm gì chuyện đó, Tiểu Hà còn nhỏ tuổi, bồng bột hiếu thắng, ăn to lớn chút thôi." Nghê Oanh lén thụi cùi chỏ tay Tống Tiểu Hà, nháy mắt hiệu: "Tiểu Hà, mau xin Vương Liệp sư đàng hoàng ."
Nghê Oanh lấy tuổi tác của Tống Tiểu Hà bia đỡ đạn, ý bảo nàng còn nhỏ tuổi. Nếu Tống Tiểu Hà lúc chịu hạ nhận , tươi hòa, thì Vương Tự đương nhiên cũng sẽ khó dễ nữa, tránh mang tiếng là kẻ ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, cậy mạnh bắt nạt yếu. Tống Tiểu Hà nào dạng dễ chịu khuất phục. Nàng ngoảnh mặt , ánh sáng xung quanh hắt lên một bên mặt, phác họa nên những đường nét thanh tú rạng ngời. Nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối càng cho đôi lông mày và ánh mắt thêm phần sắc lẹm.
"Ta sai, việc gì xin ."
Nếu sai, Tống Tiểu Hà tuyệt đối nhận . Dù sai thật chăng nữa, nàng cũng sẽ gân cổ cãi chày cãi cối. Muốn nàng cúi đầu nhận á? Còn khuya!
Nghê Oanh quýnh lên, lén véo tay nàng một cái, ám chỉ nàng đừng lấy trứng chọi đá. Tống Tiểu Hà nào sợ c.h.ế.t là gì, nàng vặc : "Ta còn chê ngươi mập như heo, cớ ngươi dám khinh thường cấp bậc thấp?"
Chỉ một câu , Vương Tự tức đến xì khói bảy khiếu, mặt đỏ bừng bừng, gào lên thịnh nộ: "Ta thấy ngươi đúng là vô học, thiếu giáo dục. Thay vì để ngươi gây họa lớn mất mặt Tiên minh, thì chi bằng để dạy dỗ ngươi một bài học !"
Kèm theo tiếng gào thét của gã, một cơn cuồng phong linh lực đột ngột nổi lên, cuốn theo nộ khí hùng hổ lao thẳng về phía Tống Tiểu Hà, mang theo luồng linh lực cuồn cuộn, tạo nên một sức ép vô hình khổng lồ. Gió tạt thẳng mặt, thổi tung đám lá khô bay lả tả. Vạt áo Tống Tiểu Hà tung bay phấp phới, bốn b.í.m tóc nhảy múa loạn xạ, nhưng dáng của nàng vẫn vững chãi như bàn thạch. Nàng im phăng phắc, chẳng thèm đòn đỡ gạt, chỉ chân thành thắc mắc: "Ngươi sư phụ , lấy tư cách gì mà dạy dỗ ?"
Đám Phù tu thì xem kịch , đám Kiếm tu chẳng ai dám hó hé mặt bênh vực Tống Tiểu Hà. Mỗi một vẻ, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị. Thấy mâu thuẫn khó lòng giải quyết êm thấm, Nghê Oanh đành với Vương Tự: "Tiểu Hà tuy chỉ là Liệp sư Đinh cấp, nhưng xếp đội ngũ ắt hẳn lý do đặc biệt. Trước khi tiến Quỷ Quốc, mong Vương Liệp sư hãy chiếu cố nhiều hơn."
Trong lời của nàng , ngầm chứa một sự đe dọa nhẹ nhàng. Chẳng qua là đang ám chỉ Tống Tiểu Hà gốc gác tầm thường. Cứ bao quát cả đội ngũ mà xem, là Liệp sư từ hạng Bính trở lên, Tống Tiểu Hà là mống Đinh cấp duy nhất, còn dính chặt lấy cái gã t.ử môn phái ngoại lai từ đầu chí cuối. Việc nàng góp mặt trong đội hình rõ ràng là ẩn tình. Mọi đều ngầm hiểu, nên suốt dọc đường dù Kiếm tu và Phù tu ngứa mắt đến , cũng chẳng ai dám tìm Tống Tiểu Hà gây rắc rối. lúc Vương Tự Tống Tiểu Hà chọc tức đến mờ mắt, còn tâm trí mà quan tâm xem thế lực chống lưng cho Tống Tiểu Hà mạnh cỡ nào.
Gã rút phắt một lá bùa , quát tháo: "Không vạ lây thì cút hết cho !"
Tô Mộ Lâm cạnh Tống Tiểu Hà, mặt mày dữ tợn, tay thò tay áo thủ sẵn bùa chú, chực chờ tay. Trong mắt chẳng Giáp Ất Bính Đinh gì cả, kẻ nào dám đối đầu với Tống Tiểu Hà, kẻ đó là kẻ thù của .
Tạ Quy tiến lên can ngăn, nhưng hắc khí đang gặm nhấm cơ thể , lê lết đến đây sức cùng lực kiệt, luồng linh lực xộc là ho sặc sụa ngay tắp lự, lực bất tòng tâm.
Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ sư phụ , Tống Tiểu Hà từng ngán một ai. Nàng đẩy Nghê Oanh xa, ngẩng cao đầu thẳng mắt Vương Tự, giọng cứng cỏi: "Thứ nhất, ngươi sư phụ , quyền lên lớp . Thứ hai, Kiếm tu, ân oán giữa hai phái các ngươi chẳng liên quan gì đến . Tìm để trút giận là ngươi tìm nhầm ."
"Trẻ ranh xấc xược." Vương Tự mắng mỏ một câu, đưa tay lên là vận linh phù ngay, thề cho Tống Tiểu Hà một bài học nhớ đời. Ánh sáng lóe lên từ lá bùa, gió nổi lên vù vù sắc lẹm. Những xung quanh cứ trơ mắt , dường như chẳng ai can thiệp để xoa dịu mâu thuẫn . Thậm chí kẻ còn đổ thêm dầu lửa: "Bọn Kiếm tu lúc ở Tiên minh lúc nào chả nghênh ngang hống hách, kiêu ngạo tự mãn, khinh thường các phái khác. Giờ thì , một đứa vắt mũi sạch Đinh cấp cũng dám leo lên đầu Vương Liệp sư mà tác oai tác quái, đúng là chán sống mà."
"Vương Liệp sư, cho ả thế nào là kính nhường , khiêm nhường lễ độ."
Cơn tức bốc lên tận não, Vương Tự càng càng lộn ruột. Hai ngón tay gã túm chặt lấy lá bùa, chút nương tay phóng thẳng bùa chú về phía Tống Tiểu Hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-31-man-nguyet-thao-phong-3.html.]
Tống Tiểu Hà lật tay rút thanh kiếm gỗ giắt bên hông, theo bản năng vận linh lực định đỡ gạt. Nào ngờ ngay khoảnh khắc đòn tấn công ác liệt sượt qua thanh kiếm gỗ của nàng, nó bỗng chốc tan biến hư vô một cách kỳ lạ, chỉ còn một luồng gió hiu hiu mơn trớn khuôn mặt nàng. Tống Tiểu Hà nhíu mày ngơ ngác. Đám đông xung quanh cũng xì xào bàn tán, chẳng hiểu mô tê gì.
"Luật lệ Tiên minh quy định rõ ràng cấm đấu đá nội bộ. Ra khỏi Tiên minh là các coi trời bằng vung ?"
Đột nhiên, một giọng trẻ trung từ vang lên. Mọi đồng loạt ngoái đầu theo hướng phát âm thanh. Chỉ thấy trong bóng tối, một đang ung dung bước ánh sáng. Một nam nhân trẻ tuổi với dung mạo tuấn tú thanh tú, hình cao ráo, vận bộ hắc y bó sát ống tay, môi vương một nụ nhạt.
"Ngươi là ai!"
"Thẩm Sách!"
Tống Tiểu Hà và Vương Tự đồng thanh cất tiếng. Người đến ai khác là Thẩm Khê Sơn. Từ cách khá xa bộ tới, dọc đường cũng thấy vài ba tốp rải rác đang tìm kiếm. Khi đến gần, thấy một đám đông xúm xít, Tống Tiểu Hà thì lù lù ở giữa, khí sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g là đoán ngay cơ sự. Tống Tiểu Hà vuốt râu hùm, chọc giận Vương Tự, to gan thì khỏi bàn, mà đám đông xung quanh cũng chẳng ai chịu tay gỡ rối. Vương Tự giận quá mất khôn, tung đòn sát thủ. Tống Tiểu Hà thủ non kém khó lòng mà đỡ nổi, nếu trúng đòn, nhẹ thì tàn phế, nặng thì mất mạng. Thế là Thẩm Khê Sơn tay hóa giải đòn tấn công của Vương Tự.
Tống Tiểu Hà thấy đến liền xun xoe chạy tới, ngẩng mặt lên mách lẻo: "Vừa nãy định tìm ngươi, bọn họ cho , còn đổ chậm trễ lịch trình của đội ngũ."
Thẩm Sách hờ hững liếc mắt qua đám , nhướng mày hỏi nàng: "Thế là ngươi nổi điên lên định phân cao thấp với một Liệp sư Ất cấp ?"
Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một chút hạ giọng hỏi: "Thế ngươi thấy cơ hội thắng ?"
Thẩm Khê Sơn đáp: "Cơ hội thắng thì , nhưng cơ hội chầu Diêm Vương thì cao đấy."
"Ngươi là ai?" Vương Tự cắt ngang cuộc trò chuyện rầm rì của hai , cảnh giác dò xét Thẩm Sách.
Người ngoài hiểu, nhưng Vương Tự thì thấu rõ. Gã cảm nhận rõ một nguồn sức mạnh ngoại lai phá tan đòn tấn công của gã chỉ trong chớp mắt. Chắc chắn bình thường thể . Gã tỏng cái gã thanh niên mặt dạng .
"Liệp sư Tiên minh, Thẩm Sách." Thẩm Khê Sơn chẳng thèm để mắt đến gã, thái độ cợt nhả, trả lời hời hợt. Hắn mặc trang phục môn phái, khí tức thu liễm sạch sẽ, thoạt hệt như một phàm nhân bình thường, chẳng ai thể thấu cấp bậc thực sự của . Ngay cả Tống Tiểu Hà cũng trợn tròn mắt ngó . Nàng ngờ Thẩm Sách to gan đến mức dám bịa chuyện trơ trẽn như . Ở đây thiếu gì của Tiên minh, sợ lòi đuôi ?
Có hỏi: "Ngươi thuộc môn phái nào, cấp bậc gì?"
"Kiếm tu." Thẩm Khê Sơn giơ tay bắt ấn giữa trung, lập tức trong lòng bàn tay xuất hiện một tấm ngọc bài tròn trịa trắng muốt tì vết. Đường viền ngọc bài chạm trổ bằng chỉ vàng, chính giữa là chữ "Thiên" chói lọi. Hắn giơ thẳng tấm ngọc bài mặt Vương Tự, hỏi: "Nhận ?"
Bất cứ ai trong Tiên minh đều rõ, ngọc bài Thiên tự cấp của minh phân thành ba loại. Liệp môn là ngọc bạch kim, Thẩm môn là ngọc hắc kim, Đốc môn là ngọc xích kim. Đây là loại ngọc bài độc nhất vô nhị chỉ dành riêng cho Liệp sư Thiên tự cấp. Đám đông ồ lên kinh ngạc, tiếng xì xào bàn tán vang lên như ong vỡ tổ, những tiếng xuýt xoa ngớt lọt tai Tống Tiểu Hà. Nàng vểnh tai ngóng, ngước lên tấm ngọc bài gần ngay mặt. Đó là một viên ngọc tuyết ôn nhuận, ánh đèn tỏa ánh sáng rực rỡ, những đường nét chạm trổ bằng chỉ vàng tinh xảo đến từng chi tiết. Chẳng cần nhắc đến địa vị cao quý mà nó tượng trưng, chỉ tính riêng giá trị của khối ngọc cũng là bảo vật hiếm đời.
Tống Tiểu Hà quen thói chìa tay xin: "Cho xem tí."
Thẩm Khê Sơn liếc nàng, thấy hai mắt nàng sáng quắc, đờ đẫn vươn tay chộp lấy miếng ngọc trong tay , còn bám rịt lấy cánh tay . Bản vốn dĩ chẳng coi trọng tấm ngọc bài , nên vô cùng thờ ơ dúi luôn tay Tống Tiểu Hà cho nàng thoải mái nghiên cứu.
Sắc mặt Vương Tự xám ngoét, tấm ngọc bài tát cho một vố đau điếng, mặt mũi thể diện rớt sạch sành sanh. Gã nghiến răng rít lên: "Liệp sư Thiên tự cấp vốn hiếm như lông phượng sừng lân, ở Tiên minh từng qua cái tên Thẩm Sách nào cả."
"Là do kiến thức của ngươi cạn hẹp." Thẩm Khê Sơn hờ hững đáp: "Tiên minh ở nhân giới chỉ mỗi một cái."
Nghe , cũng vỡ lẽ. Nhân giới đất rộng đông, là chủng tộc dân đông đúc nhất trong Hạ Tam Giới. Để bảo vệ nhân giới hơn, Tiên minh thiết lập nhiều phân bộ ở các vùng khác . Những khu vực vị trí địa lý đặc biệt, hoặc nơi bọn yêu ma quỷ quái lộng hành, tổng bộ đều phái một hoặc nhiều Liệp sư Thiên tự cấp đến đóng quân dài hạn.
Tuy nhiên, một Liệp sư Thiên tự cấp trẻ tuổi đến mức , dù ở bất cứ cũng danh tiếng vang dội. Thế nhưng cái tên Thẩm Sách từng ai đến, quả thực đáng ngờ. Vương Tự chứng kiến dễ dàng phá vỡ đòn tấn công của , tự việc chất vấn độ thật giả của tấm ngọc bài Thiên tự cấp là vô nghĩa. Càng căng thì gã càng tự vả mặt . Liệp sư Thiên tự cấp tuy hiếm, nhưng Vương Tự đụng thì cũng đành nuốt cục tức, ngoan ngoãn cúi đầu nhận : "Thẩm Liệp sư, nhiều đắc tội, mong ngài rộng lượng bỏ qua."
Thấy gã dám ho he nữa, Thẩm Khê Sơn cũng lười đôi co, chẳng thèm để nửa câu khách sáo, ngoắt bước khỏi vòng vây của đám đông. Tống Tiểu Hà, kẻ vốn là trung tâm của chỉ trích, cũng nghênh ngang bỏ . Trước khi còn quên cảm ơn Nghê Oanh một tiếng, mới ba chân bốn cẳng đuổi theo, tránh xa đám đông ồn ào.
Màn kịch kết thúc, Thẩm Khê Sơn lội bộ một quãng đường dài mệt bở tai cuối cùng cũng ngả lưng, liền phệt xuống đất. Tống Tiểu Hà chắc là rỉ tai to nhỏ gì với nên cũng sán ngay sát bên cạnh. Tô Mộ Lâm và Tạ Quy cũng lượt xuống phía đối diện. Hội ngộ nhiều ngày xa cách, Tạ Quy chắp tay vái chào Thẩm Khê Sơn: "Thẩm ngươi , lâu gặp, ngươi vẫn khỏe chứ?"
Thẩm Khê Sơn liếc một cái, đáp lửng lơ: "Khỏe hơn ngươi nhiều." Câu trả lời cục súc hết sức, nhưng Tạ Quy chỉ mỉm xòa, chẳng thèm chấp nhặt.
Tống Tiểu Hà mải mê nghịch ngợm tấm ngọc bài, cứ vân vê lật tới lật lui, cảm giác như tấm ngọc bài đang truyền ấm sang tay, cả bàn tay nàng nóng ran lên. Nàng ghé sát Thẩm Khê Sơn, thì thầm: "Tấm ngọc bài ngươi nhặt ở ? Ngươi thực sự là Liệp sư Thiên tự cấp ?"
Thẩm Khê Sơn vặn : "Ngươi nghĩ tấm ngọc bài là thật ?"
"Chẳng lẽ là..." Tống Tiểu Hà lấm lét ngoái đầu quanh như kẻ trộm, ép giọng xuống mức thấp nhất: “...đồ giả?"
Thẩm Khê Sơn khẽ , ừ hử, vẻ bí ẩn khôn lường. Hắn đúc kết bí kíp lừa Tống Tiểu Hà . Cần gì tốn nhiều nước bọt, chỉ cần tung hỏa mù vài câu, kèm theo cái biểu cảm mờ ám là đủ. Tống Tiểu Hà bao giờ chiêm ngưỡng tấm ngọc bài Thiên tự cấp hàng auth , lấy bản lĩnh mà phân biệt thật giả? Quả nhiên, nàng c.ắ.n câu cái rụp, vội vàng nhét ngọc bài , dặn dò: "Cất cất lẹ lên! Ngươi bản lĩnh hô biến đồ giả thành đồ thật siêu thế cơ . Ta bảo ngươi thể là Liệp sư Thiên tự cấp , mặt ngươi chả dáng tí nào."
Thẩm Khê Sơn hỏi nàng: "Vậy ngươi thấy dáng gì?"
Tống Tiểu Hà tỉnh rụi đáp: "Cùng lắm cũng chỉ là cái gã t.ử nội môn hạng Đinh cấp chứ gì."
Tô Mộ Lâm câu mà toát mồ hôi hột, lén liếc sắc mặt Thẩm Khê Sơn. Hắn sợ Thẩm Khê Sơn nổi điên lên đ.á.n.h Tống Tiểu Hà một trận, tiện tay hốt luôn cả thì khốn. Thực từ cái Thẩm Khê Sơn quăng cho câu "Ngươi tưởng bản lĩnh đ.á.n.h ngươi hiện nguyên hình ?", gặp ác mộng đ.á.n.h hiện nguyên hình mấy đêm liền ! Cái tên Thẩm Khê Sơn đúng là ác nhân!
Thẩm Khê Sơn dường như quá quen với việc Tống Tiểu Hà dìm hàng nên nét mặt vẫn dửng dưng gợn sóng. Nhét ngọc bài, buông thõng một câu hờ hững: "Lúc nãy nên để ngươi dọa c.h.ế.t cho rảnh nợ."
Nhắc đến vụ dọa ma dọa quỷ, Tống Tiểu Hà sực nhớ chuyện hệ trọng, vội vàng hỏi dồn: "Ngươi nhắc thì quên béng mất. Lúc nãy rốt cuộc là chuyện gì ? Theo lời Tô Mộ Lâm thì khi ngủ, nhiều đến kiểm tra nhưng ai đoán nguyên nhân tại ngủ mê mệt tỉnh. Làm ngươi tìm ?"
"Con cáo đó là một con linh hồ tu luyện hơn trăm năm, chỉ còn thiếu một bước nữa là hóa thành hình , nên mới tìm ngươi để đòi thảo phong." Thẩm Khê Sơn chậm rãi giải thích: "Cái nơi đó là linh vực do nó lập . Trừ phi nó cho phép, nếu ngoài thể nào . Hồ ly trời sinh là bậc thầy giấu giếm khí tức, mấy kẻ phát hiện cũng là chuyện bình thường."
Tống Tiểu Hà vẫn ngơ ngác hiểu. Tô Mộ Lâm liền chen giải thích cặn kẽ hơn: "Linh vật do linh khí trời đất hấp thụ mà sinh , duyên với tiên giới. Nếu tu luyện đàng hoàng, ắt sẽ phi thăng thành tiên. linh vật sinh trưởng chậm. Yêu quái bình thường nếu tư chất, chỉ vài năm là tu luyện thành hình , tư chất kém cũng chỉ cần mười mấy năm. Thế nhưng linh tộc tu thành hình chỉ cần một thời gian đằng đẵng mà còn 'thảo phong' mới thể tu thành chính quả."
"Phàm nhân coi như địa tiên, thế nên phần lớn linh tộc sẽ hướng phàm nhân để đòi thảo phong. Dĩ nhiên, nếu gặp tiên linh thì càng tuyệt vời. Phong chính cho linh tộc là một việc thiện tích công đức cực kỳ lớn, và chỉ những trái tim thuần khiết lương thiện mới chọn."
Đang thao thao bất tuyệt, quên tung hô Tống Tiểu Hà một câu: "Việc Tiểu Hà đại nhân chọn, chứng tỏ ngài là một con rồng... nhầm, một con trái tim trong sáng thiện lương nhất trần đời. Con linh hồ đó cũng là tu mấy kiếp mới phúc phần gặp ngài đấy." Hắn suýt chút nữa thì lỡ lời.
"Ồ..." Tống Tiểu Hà gật gù, cuối cùng cũng thông suốt sự việc. Hóa con linh hồ đó lấy lòng nàng, nên mới bắt chước điệu bộ của loài , dựng rạp hát tuồng cho nàng xem. Ai dè múa rìu qua mắt thợ, dọa nàng suýt hồn xiêu phách lạc.
"Vậy ngươi đó?" Nàng hỏi Thẩm Khê Sơn.
"Ta cách của ." Hắn trả lời qua quýt. Năng lực của Thẩm Khê Sơn vượt xa tất cả trong đội . Ngay cả linh vực mà Trình Linh Châu thể phát hiện , đặt chân đến nhận ngay bộ ngôi làng hoang đều trong phạm vi linh vực. Dòng thời gian trong linh vực trôi qua khác biệt so với thế giới bên ngoài. Bọn họ ở đây một ngày, bên ngoài trôi qua ba ngày. Đó cũng là lý do Thẩm Khê Sơn thể đuổi kịp Tống Tiểu Hà một cách thuận lợi.
Thấy Tống Tiểu Hà tỉnh , những túa tìm cũng lượt về. Trình Linh Châu về tới nơi thẳng đến chỗ nàng. Tuy nàng nghiêm khắc, lạnh lùng nhưng là một Liệp sư vô cùng trách nhiệm. Ngay cả khi chỉ mỗi Tống Tiểu Hà chìm giấc ngủ tỉnh, nhiều khuyên nên lên đường , nàng vẫn kiên quyết với quyết định của . Nếu tìm thấy Tống Tiểu Hà, ai phép manh động. Sự hiện diện của nàng đảm bảo tuyệt đối sự an của các thành viên khi đến đích. Nàng tựa như một trưởng bối uy nghiêm, nên Tống Tiểu Hà mỗi gặp nàng đều chút rén. Thấy nàng bước tới, Tống Tiểu Hà vội vã dậy hành lễ.
Dĩ nhiên, Trình Linh Châu một . Đi cạnh nàng là cô đồ cưng, Quan Như Huyên. Quan Như Huyên với tà áo trắng tung bay trong gió, khuôn mặt thanh tú biểu lộ cảm xúc, tỏa khí chất thanh cao lạnh lùng tựa đóa sen tuyết núi cao. Nàng chỉ khẽ liếc Tống Tiểu Hà một cái, mấy bận tâm. ngay đó, ánh mắt nàng vô tình sượt qua Thẩm Khê Sơn, và lập tức c.h.ế.t điếng. Có lẽ vì e ngại sư phụ đang ở đó nên nàng cất lời.
Trình Linh Châu tra hỏi dăm ba câu, Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn khai báo bộ sự việc. Nàng qua cũng lờ mờ hiểu sự tình. Nàng tự việc phát hiện linh vực là sơ suất của bản , nên tiện quở trách Tống Tiểu Hà thêm nữa. Nàng bước thêm lời nào thừa thãi, bắt đầu lệnh cho các đội rục rịch chuẩn lên đường.
Kỳ lạ , lúc rời , Quan Như Huyên ngoái đầu Thẩm Khê Sơn thêm một nữa, ánh mắt mang theo hàm ý sâu xa. Tống Tiểu Hà bóng lưng Quan Như Huyên, ngó sang bên cạnh, bất thình lình huých cùi chỏ tay : "Này, ."
"Gì thế?" Thẩm Khê Sơn liếc mắt nàng.
"Tuyết Huyên Tiên Cơ lúc nãy cứ chằm chằm ngươi mãi đấy." Tống Tiểu Hà thì thầm.
"Liên quan gì đến ?" Thẩm Khê Sơn tỏ vẻ chẳng buồn quan tâm, thong thả dậy, phủi bụi quần áo.
Tống Tiểu Hà ấp ủ một bụng mưu hèn kế bẩn, nghĩ tới nghĩ lui, lập tức nảy một ý định xa.
"Hiền ngươi, khoan , một lời." Nàng lon ton chạy đến bên Thẩm Khê Sơn, kiễng chân kề sát tai thì thào: "Tuyết Huyên Tiên Cơ là Liệp sư, mà tham gia hành động . Trùng hợp ngươi bám theo tới đây. Chẳng đây là lương duyên trời định ? Hồi nãy tỷ cứ ngươi đắm đuối, chắc chắn là ý với ngươi . Chi bằng nhân cơ hội hai tìm hiểu , diễn thêm vài vở hùng cứu mỹ nhân nữa, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, đó chẳng là chuyện ?"
Thẩm Khê Sơn như : "Ngươi khéo tưởng tượng nhỉ. Sao tự nhiên quan tâm đến chuyện của thái quá ?"
Tống Tiểu Hà hì hì: "Nói gì thì , chúng cũng coi như từng sinh tử, là ngươi kết nghĩa. Ta quan tâm đến chuyện của ngươi cũng là lẽ thường tình thôi."
Thẩm Khê Sơn xoáy nàng, : "Mỗi ngươi dối là hai mắt thành một to một nhỏ đấy."
Tống Tiểu Hà quýnh quáng lấy tay che mắt, lôi gương soi, thấy chẳng gì khác lạ mới vỡ lẽ là Thẩm Khê Sơn lừa. Nàng giấu nhẹm cái gương lưng, nhe răng hề hề, phơi bày sự thật phũ phàng: "Nếu ngươi mà thành đôi với Tuyết Huyên Tiên Cơ, thì tin đồn tỷ là tình nhân của tiểu sư sẽ tự động tan tành mây khói."
"Ngươi để tâm đến mấy cái tin đồn đó ?"
Câu hỏi gãi đúng chỗ ngứa của Tống Tiểu Hà, nàng phởn chí, nghiến răng nghiến lợi tuyên bố: "Chứ ! Mấy tin đồn thất thiệt đó đáng đập tan nát!"
Thẩm Khê Sơn cố tình hỏi : "Vì thế?"
"Còn vì nữa?" Tống Tiểu Hà liếc xéo , bực dọc đáp: "Chẳng lẽ vì thích Quan Như Huyên?"
Thẩm Khê Sơn cứng họng, im lặng một lúc mới cất lời: "Ta hứng thú với cô ."
Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Hả? Chẳng lúc ở ngoại sơn, ngươi cứ dò la tin tức của Tuyết Huyên Tiên Cơ ?"
Thẩm Khê Sơn chẳng thèm giải thích những việc đây, cố ý buông một câu: "Ta thích thông minh."
Một câu dường như mang hai tầng ý nghĩa.
Tống Tiểu Hà xong liền cúi xuống chằm chằm nốt ruồi đen cổ tay, trầm tư suy nghĩ. Lát , nàng lùi mấy bước, mắt gườm gườm cảnh giác : "Thảo nào ngươi dùng Cộng Cảm Chú lên . Ta cảnh cáo ngươi nhé, thích là kết quả , trái tim chủ , ngươi nhất là nên từ bỏ ý định đó ."
Nàng húng hắng ho nhẹ, che giấu nụ đắc ý nơi khóe miệng, lên mặt dạy đời: "Nể tình ngươi chúng , coi như thấy lời ngươi . Lần cấm tuyệt đối nhảm nữa đấy nhé."
Thẩm Khê Sơn: "..."
Thẩm Khê Sơn tự nhủ, thỉnh thoảng cảm xúc của bất thì cũng thể trách , thực sự là Tống Tiểu Hà quá đáng ăn đòn. Mấy lời chẳng đỡ thế nào, đành ngậm miệng cho qua chuyện. Cả hai im lặng, chẳng bao lâu , đội rục rịch lên đường.
Vì trì hoãn ở linh vực mấy ngày nên quá thời hạn hẹn tập kết với các đội khác. Đoạn đường tiếp theo, gần như lấy một phút nghỉ ngơi, ngày đêm rong ruổi hướng về địa điểm hội quân. Cứ liền tù tì ba ngày ròng, Tống Tiểu Hà rã rời kiệt sức. Chật vật lắm mới lúc xuống ăn, tay cầm miếng bánh mà nàng ngủ gật lúc nào . Mắt díp , đầu lắc lư lảo đảo, cuối cùng đổ rầm Thẩm Khê Sơn.