Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 32: Dưỡng Thi Chi Địa 1

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:45
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà tay vẫn nắm khư khư nửa chiếc bánh bao nhân thịt xào ớt xanh, ngả đầu tựa lên vai Thẩm Khê Sơn. Dường như tìm một chỗ thoải mái nên nàng thoắt cái ngủ .

Tô Mộ Lâm vẫn luôn chú ý đến nhất cử nhất động của nàng, thấy nàng cứ thế ngả đầu ngủ gục cái tên ác nhân Thẩm Khê Sơn thì hoảng hồn, luống cuống tay chân định đưa tay đỡ nàng dậy.

Thẩm Khê Sơn khẽ giơ tay lên, ngăn cản hành động của gã.

Hắn nắm lấy cổ tay Tống Tiểu Hà, thả thần thức trong để dò xét.

Sau khi phong ấn trong cơ thể Tống Tiểu Hà vỡ vụn, nàng khôi phục khả năng hấp thụ linh lực. Hơn nữa, bên trong nàng còn Nghiệp Hỏa Hồng Liên - một món thượng cổ thần khí đóng vai trò như nơi lưu trữ linh khí. Theo lý mà , đáng lẽ nàng dùng linh lực để duy trì trạng thái tinh thần và thể lực sung mãn trong suốt mấy ngày gấp rút lên đường mới .

Thế nhưng theo quan sát của Thẩm Khê Sơn, ngày đầu tiên nàng còn tràn trề sinh lực, mà qua một đêm bôn ba, sang đến ngày thứ hai uể oải ủ rũ, đuôi lông mày rũ rượi.

Đến ngày thứ ba càng mệt mỏi rã rời hơn, ngay cả lúc tranh thủ xuống nghỉ ngơi một chốc, nàng cầm đồ ăn tay cũng thể ngủ gật. Trạng thái quả thực vô cùng bất thường.

Hắn men theo kinh mạch của Tống Tiểu Hà dò xét sâu bên trong, quen đường thuộc lối tìm đến nơi đặt phong ấn. Khi kỹ , ngạc nhiên phát hiện vết nứt của phong ấn so với thu hẹp nhiều, lờ mờ dấu hiệu tự chữa lành.

Thẩm Khê Sơn lập tức vỡ lẽ. Phong ấn thể tự hấp thụ tinh khí và linh lực của chính Tống Tiểu Hà để tự phục hồi.

Chính vì lẽ đó nên Tống Tiểu Hà mới mắc chứng thèm ngủ đến , mỗi ngày đều cần ngủ một giấc thật dài để bổ sung tinh thần.

Sự lợi hại của đạo phong ấn Thẩm Khê Sơn chứng kiến từ , nhưng vạn ngờ nó còn khả năng tự phục hồi.

Nói như , kẻ hạ đạo phong ấn e rằng năng lực còn vượt xa cả Tiên minh, vươn tận lên thượng tam giới .

Thẩm Khê Sơn thu hồi thần thức, khép chặt hai ngón tay điểm nhẹ lên trán Tống Tiểu Hà, nhân lúc nàng tỉnh giấc liền đẩy .

Tống Tiểu Hà tỉnh dậy mà vẫn chẳng hề bản mới ngủ gật. Nàng mơ màng nhét nốt chỗ bánh miệng nhai nuốt sạch sẽ cất giọng than vãn: "Còn bao lâu nữa mới tới nơi ? Cứ bộ thế mãi, e rằng sẽ mệt c.h.ế.t ở giữa đường mất."

Tô Mộ Lâm vội vàng dâng nước lên cho nàng uống, ân cần : "Sắp tới , ban nãy dò hỏi thử thì chừng nửa ngày lộ trình nữa là đến."

Nửa ngày đối với Tống Tiểu Hà lúc cũng là một sự tra tấn. Nàng ủ rũ chau mày, cúi đầu lặng thinh.

Tô Mộ Lâm liền gợi ý: "Tiểu Hà đại nhân, là đoạn đường còn để cõng ngài nhé?"

Tống Tiểu Hà xong quả thực chút động lòng.

Tô Mộ Lâm nước lấn tới: "Cùng lắm cũng chỉ mất nửa ngày đường, vả chúng đang ở cuối hàng, Trình liệp sư sẽ phát hiện ."

Trình Linh Châu vốn dĩ vô cùng nghiêm khắc. Nếu để bà thấy Tống Tiểu Hà tự bước mà giở thói kiều nữ bắt khác cõng, chắc chắn sẽ trách mắng nàng.

Tống Tiểu Hà màng đến điều đó.

Mặc dù ngày thường Tô Mộ Lâm luôn khúm núm xun xoe, tình nguyện trâu ngựa mặt nàng, nhưng Tống Tiểu Hà bao giờ thực sự xem gã là hạ nhân, mà từ đầu đến cuối luôn coi gã là bằng hữu từng sinh tử.

Nàng tuyệt đối lý nào bắt bằng hữu cõng lên đường.

"Tống cô nương, trạng thái tinh thần của cô hiện tại nếu cứ cố gượng ép e rằng sẽ tổn hại đến thể." Tạ Quy cũng ở bên cạnh nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Không bằng cứ để Tô thiếu hiệp cõng cô một đoạn, đợi khi nào cô nghỉ ngơi lấy sức bước xuống cũng ."

Tống Tiểu Hà gục đầu xuống, mãi đáp lời.

Tô Mộ Lâm đang quỳ nãy giờ bèn nghiêng đầu ngó xem, lúc mới phát hiện nàng nhắm nghiền hai mắt, gật gù đ.á.n.h cờ nữa .

Thì đang chuyện mà nàng cũng thể lăn ngủ.

"Tiểu Hà đại nhân, Tiểu Hà đại nhân..." Tô Mộ Lâm hạ giọng gọi khẽ vì sợ nàng giật .

"Hửm?"

Nghe thấy tiếng gọi, Tống Tiểu Hà chậm chạp mở mắt. Trông nàng mệt mỏi đến cùng cực, ngay cả một khắc tập trung tinh thần cũng chẳng nổi. Nàng lầm bầm trong cổ họng một âm tiết đầy mơ hồ nhắm mắt.

Cơ thể nàng dường như cạn kiệt đến giới hạn. Đừng là cho nàng một chiếc giường, lúc chỉ cần quẳng nàng xuống đất, nàng cũng thể ngủ c.h.ế.t giấc ngay lập tức.

lúc , Thẩm Khê Sơn vốn nãy giờ trầm mặc chợt dậy, với Tô Mộ Lâm: "Chiếc pháp giới đưa ngươi ?"

Tô Mộ Lâm lục lọi một hồi hai tay dâng chiếc nhẫn lên.

Ban đầu gã định ném nó , nhưng khi về đến Tiên minh thì quên bẵng mất, thế nên chiếc nhẫn vẫn luôn gã. Nếu Thẩm Khê Sơn nhắc, chẳng đến đời thuở nào gã mới nhớ .

Thẩm Khê Sơn nhận lấy chiếc nhẫn. Chỉ thấy một tia sáng mờ nhạt chớp lóe, mặt đất thình lình xuất hiện một con yêu thú con lông xám.

Nó cuộn đuôi ngay ngắn nền đất, đôi mắt xanh thẳm to tròn mang vẻ lạnh nhạt chằm chằm Thẩm Khê Sơn.

Lông nó xoăn tít, thoạt giống hệt lang tộc nhưng chẳng là sói.

Theo một đạo pháp quyết của Thẩm Khê Sơn, cơ thể nó đột ngột phình to, dần dần lớn ngang ngửa một trưởng thành.

Sự xuất hiện của nó lập tức thu hút sự chú ý của những xung quanh, ai nấy đều dồn mắt về phía .

Trong trung hề yêu khí, cũng chẳng cảm nhận bất kỳ khí tức tà tu nào nên ai chạy tới căn vặn.

Tiên gia bách lưu chia thành vô vàn phái hệ khác , trong đó một hệ gọi là Ngự thú linh tộc, chuyên thu phục linh thú để phục vụ cho bản . Trong Tiên minh , chỉ là hiếm gặp.

Hơn nữa linh lực nhân giới ngày nay vô cùng mỏng manh, cả ngàn năm qua dưỡng nổi một phi thăng, linh thú tộc càng thưa thớt. Những thuộc Ngự thú tộc phần lớn cũng chỉ thu phục mấy loại yêu thú yêu lực thấp kém.

Trong đội ngũ đột nhiên xuất hiện một con linh thú khổng lồ, tự nhiên sẽ khiến ngoái .

Tống Tiểu Hà đang chìm trong mộng thì tiếng bàn tán ồn ào xung quanh đ.á.n.h thức. Nàng đưa tay dụi mắt cho tỉnh táo.

Vừa ngẩng đầu lên, nàng thấy mặt lù lù một con yêu thú lông xám. Đôi mắt xanh biếc đang chăm chú nàng, khi nó nghiêng đầu, một bên tai còn rủ xuống trông vô cùng ngoan ngoãn.

Tống Tiểu Hà giật bò dậy khỏi mặt đất, kinh ngạc hỏi: "Đây là con gì ?"

"Đây là con yêu thú theo chúng từ Phong Đô quỷ vực ngoài. Sau đó Thẩm Sách thu nó linh khí, cứ mang mãi quên khuấy mất. Vừa đòi nên mới thả con yêu thú ranh ma ." Tô Mộ Lâm bên cạnh nhỏ giọng giải thích.

"Quỷ vực?" Tống Tiểu Hà thẳng con yêu thú mặt, bỗng chốc nhớ ngay đến con Mộng ma đêm đó ánh trăng nắm lấy cổ áo Tô Mộ Lâm.

Đôi mắt của nó giống hệt con thú mặt , xanh thẳm một màu khiến qua là nhớ mãi quên.

"Đây là con Mộng ma đó ?" Tống Tiểu Hà hồ nghi hỏi.

"Là nó." Thẩm Khê Sơn thong thả xoay chiếc nhẫn tay, đáp: "Chỉ là nó một đạo sấm sét đ.á.n.h tan tu vi, ép hiện nguyên hình, hồn phách cũng đ.á.n.h cho còn nguyên vẹn, giờ chẳng còn nhân thức nữa."

"Ra là ." Lá gan của Tống Tiểu Hà lập tức phình to. Nàng bước lên hai bước, giơ tay dè dặt vuốt ve bộ lông của nó. Nào ngờ nó cúi đầu, dụi cái đầu to bự lòng bàn tay nàng hệt như một chú mèo nhỏ, vẻ thích nàng.

Tô Mộ Lâm thấy thế cũng gần, bắt chước dáng vẻ của nàng đưa tay sờ. Ai ngờ con yêu thú thoạt ngây ngô khờ khạo há ngoạm ngay cho gã một phát.

Gã rú lên một tiếng "A" đau đớn. Trên tay tức thì in hằn mấy dấu răng tươm máu. Tô Mộ Lâm giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, xắn tay áo lên định liều mạng với nó: "Con súc sinh , mi dám c.ắ.n !"

Tạ Quy ở bên cạnh cản hai cái, dịu giọng khuyên: "Tô thiếu hiệp, vẫn nên băng bó vết thương , nó chẳng qua chỉ là loài thú nhận thức, so đo với nó gì."

Tô Mộ Lâm cũng chẳng nổi giận vì cắn, mà một phần là do ghen tị. Gã hậm hực nghĩ thầm trong bụng, thế khi lên Tiên minh gã quăng quách con thú cùng chiếc nhẫn cho xong chuyện!

Tống Tiểu Hà nhoài đầu ngó thử tay gã, thấy bên mấy lỗ m.á.u thủng sâu chứng tỏ c.ắ.n hề nhẹ, bèn giục: "Ngươi mau tìm y sư trong đội ."

Tô Mộ Lâm đành hậm hực ngoan ngoãn tìm thầy thuốc.

Sau một hồi ồn ào, Tống Tiểu Hà vuốt ve lớp lông mềm của con yêu thú, cõi lòng khấp khởi xao xuyến, nàng sang hỏi Thẩm Khê Sơn: "Nếu cưỡi lên, nó c.ắ.n ?"

"Ban nãy lúc ngươi sờ, nó c.ắ.n ?" Thẩm Khê Sơn liếc con yêu thú lông xám.

Có lẽ vì giẫm lên đuôi thu pháp giới, con thú nhỏ phần e sợ Thẩm Khê Sơn. Chạm ánh mắt với xong, nó liền rụt cổ .

"Vậy để trèo lên thử xem . Nhỡ nó ý định ngoạm , ngươi nhớ trông chừng nhé." Tống Tiểu Hà nắm chặt bộ lông xoăn tít, trèo lên lưng nó dặn dò yên tâm.

Thẩm Khê Sơn chẳng buồn động đậy, ngược Tạ Quy tỏ vẻ lo lắng. Hắn bước tới ôm lấy cổ con yêu thú để đề phòng nó đột ngột đầu c.ắ.n Tống Tiểu Hà.

Hành động khiến Thẩm Khê Sơn buồn thầm trong bụng.

Cơ thể Tạ Quy đang bào mòn, giờ chẳng khác nào nhành liễu yếu ớt gió, thổi nhẹ một cái là ngã nhào, mà còn hão huyền đòi đè đầu cưỡi cổ yêu thú. Nếu nó thật sự cắn, chỉ một cú vung cũng đủ hất văng ngoài.

May mà con yêu thú ngoan ngoãn, ngoài cú ngoạm Tô Mộ Lâm lúc nãy thì hề phản kháng thêm, ngoan ngoãn để Tống Tiểu Hà cưỡi lên lưng.

Bộ lông của nó trơn tuột và mềm mại, sờ còn thích hơn cả những tấm t.h.ả.m thượng hạng nhất. Cơ thể tỏa ấm hôi hổi, tấm lưng rộng rãi bằng phẳng. Tống Tiểu Hà bò lên liền vật , cảm giác khoan khoái hệt như ngả lưng xuống chiếc giường bông êm ái, vô cùng thoải mái.

Nàng vươn tay ôm lấy cổ con yêu thú, tự ban cho nó một cái tên: "Miên Hoa, mi tên là Miên Hoa* nhé, vì mi mềm mại hệt như một cục bông ."

*Miên Hoa là bông gòn.

Thẩm Khê Sơn kế bên, nhờ lợi thế chiều cao nên chẳng cần ngẩng đầu cũng rõ Tống Tiểu Hà. Hắn lặng lẽ đưa chiếc nhẫn cho nàng, chẳng tiếng nào.

Tống Tiểu Hà đây là pháp giới dùng để thu nạp yêu thú, còn ngỡ Thẩm Khê Sơn tặng đồ trang sức cho .

Nàng chống cằm ngó nghiêng xung quanh, đó nhích gần , lầm bầm: "Bao nhiêu đang thế , nếu ngươi tặng đồ cho thì đợi lúc chỉ hai đứa hẵng tặng chứ. Hơn nữa rõ với ngươi , trong mộng, ngươi tặng bao nhiêu đồ cũng vô ích thôi. Ta sẽ học thói núi trông núi nọ như ngươi , thích ai thì sẽ chỉ thích đó, tuyệt đối lòng đổi ."

Khóe mi Thẩm Khê Sơn giật giật: "Bớt lải nhải , đây là pháp khí thu nạp yêu thú, nàng lấy thì vứt."

Nói xong bộ định ném , Tống Tiểu Hà vội vàng vồ lấy, tít mắt: "Sao ngươi sớm."

Nàng đeo chiếc nhẫn ngón trỏ, pháp giới tự động thu nhỏ cho khít với ngón tay nàng. Đó là một vòng bạc mỏng manh, bên đính một bông hoa điêu khắc từ ngọc bích, nhã nhặn mà phóng khoáng, thoạt phàm phẩm.

Trên Tống Tiểu Hà xưa nay chẳng mang theo trang sức châu ngọc gì, tóc cài trâm vàng trâm ngọc, tuy bấm lỗ tai nhưng bao giờ đeo hoa tai. Chỉ bốn đồng xu đồng thắt b.í.m tóc thỉnh thoảng va theo nhịp chuyển động của nàng, phát tiếng đinh đang khe khẽ.

Chiếc nhẫn là món quà đầu tiên Tống Tiểu Hà nhận từ một nam t.ử ngoài sư phụ .

Nàng đưa bàn tay đeo nhẫn lên ngắm nghía đưa qua đưa , cuối cùng chống tay lên cằm duy trì tư thế thưởng thức, cứ thế lưng Miên Hoa.

Sự ồn ào ở đây nhanh truyền lên tận đầu hàng ngũ, lọt tai Trình Linh Châu.

Ngay từ lúc rời khỏi linh vực bà liên lạc với Tiên minh, thậm chí còn nhận mật thư do đích minh chủ gửi tới. Trong thư dặn dò vài chuyện nhỏ, đồng thời thông báo việc t.ử chân truyền của bà là Thẩm Khê Sơn trộn đội ngũ .

Dù Trình Linh Châu khí tức của Thẩm Khê Sơn, nhưng từ lúc xuống núi chỉ mỗi nam t.ử mang tên Thẩm Sách là mới gia nhập. Lại khác kể lúc đối đầu với Vương Tự từng chìa ngọc bài Thiên tự cấp, điều chẳng cần nghĩ cũng đủ để bà xác nhận phận của .

Chuyện Thanh Ly dặn dò cẩn thận giữ kín, nên Trình Linh Châu cũng hề lên tiếng.

Cộng thêm việc chỉ còn nửa ngày lộ trình, đường là chốn đồng m.ô.n.g quạnh, nên dẫu việc triệu hồi linh thú cho Tống Tiểu Hà cưỡi trái với quy củ của bà, bà cũng nhắm mắt ngơ buồn can thiệp.

Đoàn tiếp tục khởi hành. Con yêu thú khổng lồ sải những bước thong dong theo , bước vô cùng vững chãi, Tống Tiểu Hà say sưa ngủ lưng nó.

Vết thương tay Tô Mộ Lâm khép miệng, nhưng vì mối thâm thù với Miên Hoa, gã dám gần mà đành tụt phía vài bước, lúc nào cũng canh cánh để mắt đến Tống Tiểu Hà sợ nàng ngã.

Ngày thường Tống Tiểu Hà , Tô Mộ Lâm thì hùa theo, hai chí chóe buôn chuyện thể tán gẫu lâu. Cộng thêm khác thỉnh thoảng xen vài câu bông đùa, phần đuôi hàng ngũ lúc nào cũng náo nhiệt.

giờ Tống Tiểu Hà đang ngủ, Tô Mộ Lâm im lặng, Tạ Quy thì cơ thể suy nhược còn sức để , còn bản Thẩm Khê Sơn vốn dĩ nhiều lời. Vậy nên suốt chặng đường còn , phần đuôi đội ngũ luôn duy trì sự tĩnh lặng.

Giữa tiết Trọng đông ở nhân gian, màn đêm vô cùng lạnh buốt, gió cũng trở nên sắc lạnh căm căm.

Đêm thứ tư liên tục bôn ba, cuối cùng cũng đến đích.

Đây là một thôn trang hề nhỏ, chỉ là ngay cả một cái cổng thành đàng hoàng cũng , đoàn cứ men theo con đường tiến thẳng làng.

Trăng sáng thưa, phần lớn các hộ gia đình trong thôn đều say giấc nồng, duy chỉ một góc phía đông thôn là đèn đuốc sáng trưng. Đủ loại đèn lồng bày biện hai bên đường, treo lơ lửng mái hiên, từ xa thấy ánh sáng tỏa rực rỡ.

Đội ngũ đến nơi, Trình Linh Châu lập tức phân bổ chỗ nghỉ ngơi cho .

Tống Tiểu Hà lúc cũng tỉnh giấc. Nàng dụi mắt tuột khỏi lưng Miên Hoa, mắt là ánh đèn sáng chói lóa. Dọc hai bên đường là các t.ử trẻ tuổi của đủ các môn phái đang la liệt, khoác tông phục, đang thì thầm trò chuyện.

Đưa mắt bao quát, đông nghìn nghịt, lượng quả thực nhỏ.

Nàng đ.á.n.h một giấc dài suốt nửa ngày, tinh thần hồi phục phần lớn, nhanh tỉnh táo giữa làn gió lạnh.

Đội ngũ tản , Tạ Quy cũng cất bước tìm của Hàn Thiên tông.

Bốn bề là những khuôn mặt lạ hoắc lạ huơ. Con Miên Hoa theo Tống Tiểu Hà vô cùng bắt mắt, nàng vô thức nhích gần Thẩm Khê Sơn, hỏi: "Làm thế nào để thu Miên Hoa trong ?"

"Bơm một chút linh lực để khởi động linh khí, hô một tiếng 'Vào', nó sẽ tự chui ." Thấy Tống Tiểu Hà từng dùng món linh khí kiểu , Thẩm Khê Sơn đành kiên nhẫn chỉ bảo cặn kẽ.

Đồ qua tay Thẩm Khê Sơn món nào rẻ tiền. Chiếc nhẫn tuy bề ngoài trông chẳng gì xa hoa lộng lẫy, nhưng thực chất là một món pháp khí cực kỳ lợi hại, nếu cũng chẳng thể dễ dàng thu nạp con Mộng ma trong. Chẳng qua với Thẩm Khê Sơn mà thì chiếc nhẫn vô dụng, hơn nữa con Mộng ma cũng là theo Tống Tiểu Hà chui , giao cho nàng là hợp lý nhất.

Tống Tiểu Hà sự trân quý của món pháp khí , Thẩm Khê Sơn cũng lười giải thích, chỉ dặn: "Pháp giới rời khỏi tay, một khi lọt tay kẻ khác, nó sẽ lập tức lệnh kẻ đó."

Tống Tiểu Hà cũng chẳng lọt tai , chỉ vẫy vẫy tay hô lên một tiếng theo lời dạy, quả nhiên tức thì thu gọn Miên Hoa trong nhẫn.

Tô Mộ Lâm lúc mới dám lân la đến gần nàng, hỏi dồn: "Tiểu Hà đại nhân, ngài nghỉ ngơi đủ ? Cơ thể chỗ nào thấy khỏe ? Con Mộng ma đó vốn là yêu tà, ngài ngủ nó quả thực quá hồ đồ. Ngài quên mất nó suýt g.i.ế.c c.h.ế.t ngài ? Theo thấy vẫn là nên sớm quăng nó cho rảnh nợ, tên nào nhặt coi như tên đó xui xẻo!"

lải nhải sáp gần, Tống Tiểu Hà đưa tay đẩy bật gã : "Bớt dài dòng , mau ngóng xem mấy t.ử của môn phái nào."

Tô Mộ Lâm liếc ánh mắt đầy oán hận chiếc nhẫn tay nàng, cảm giác như thất sủng, lòng đau như cắt thui thủi rời .

Đông thế , mấy căn nhà ở góc phía đông thôn nhồi nhét ba bốn một phòng cũng chẳng thể nào chứa xuể.

Tống Tiểu Hà lượn lờ dạo một vòng, nhanh phát hiện một thứ vô cùng kỳ quái.

Đó là một khối đá hình vuông, dáng dấp giống hệt nghiên mực, nhưng bên chỉ khắc độc những con .

Những khối đá vuông vức xếp rải rác đất trống, mỗi khối cách chừng ba bốn bước chân, xung quanh vẽ một đường viền bằng mực đen, chiều rộng đo từ trái qua vặn bằng một cánh cửa.

Tò mò nổi lên, nàng nhấc nửa bàn chân, rụt rè bước trong đường viền mực đen .

Khoảnh khắc cơ thể vượt qua vạch mực, cảnh tượng mắt Tống Tiểu Hà đột ngột biến đổi.

Vốn dĩ đang giữa vùng nông thôn hoang dã, mà chỉ trong chớp mắt hóa thành một sảnh lầu rộng rãi sáng sủa. Ngay chính diện là chiếc cầu thang bằng gỗ gụ dẫn lên tầng , hai bên đặt những chiếc đèn sàn cao vút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-32-duong-thi-chi-dia-1.html.]

Phía bên trái là một quầy hàng trải dài, một nữ t.ử vểnh đôi tai thỏ dường như đang cặm cụi tính toán sổ sách, bàn tính trong tay gảy lách cách vang rền.

Trong khí còn phảng phất mùi hương trầm nhẹ nhàng.

Đây là một tòa khách điếm, hơn nữa còn là do yêu tộc mở.

Tống Tiểu Hà kinh ngạc buông một tiếng hô khẽ, lùi một bước rút chân khỏi vạch mực. Cảnh tượng mắt lập tức biến về vùng nông thôn hoang vu.

Trước mặt là ánh đèn le lói, lưng là đám nhộn nhịp ồn ào.

Tống Tiểu Hà đời nào từng chứng kiến thứ ? Nàng phấn khích tột độ, cứ bước bước thử thử bao nhiêu , trong lòng hiếu kỳ vô cùng, chỉ hận thể chạy tìm ngay Thẩm Sách để hỏi cho nhẽ đây rốt cuộc là thứ bảo bối gì.

đúng lúc lùi chân ngoài, nàng chợt thấy một giọng quen thuộc vang lên lưng.

"Linh khí gọi là Linh Vực thạch. Sau khi khởi động thể tạo một linh vực độc lập bên trong, đa phần dùng để nơi nghỉ ngơi khi xuất hành ngoài."

Tống Tiểu Hà đầu , đập mắt là Vân Phức đang mỉm phía .

Nàng khoác bộ tông phục của Hàn Thiên tông, búi tóc cài hoa trâm rực rỡ, dải ruy băng màu phấn buông rủ khiến nàng trông càng thêm vẻ kiều diễm của thiếu nữ. Đôi mắt nàng long lanh ý Tống Tiểu Hà.

"Thư Yểu!" Tống Tiểu Hà vui sướng reo lên, tiến lên hai bước nắm lấy tay nàng , thiết hỏi han: "Ta ngay chắc chắn cũng sẽ đến đây mà! Lần chia tay, còn kịp tạm biệt cho đàng hoàng! Dạo ? Cơ thể vẫn chứ?"

Vân Phức đáp lời: "Ta cũng giống tam sư , đang hắc khí c.ắ.n nuốt, điều tông môn giúp chúng kìm hãm bệnh tình, hiện tại vẫn còn chống cự ."

Tống Tiểu Hà ngắm kỹ gương mặt nàng , lúc mới nhận má Vân Phức dặm phấn thoa son, dường như là để che giấu sắc mặt xanh xao bệnh tật.

Nhìn bằng hữu rơi cảnh khốn cùng mà bản chẳng thể giúp sức gì, Tống Tiểu Hà cất tiếng thở dài sầu não.

Thấy , Vân Phức nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay nàng, dịu giọng an ủi: "Tỷ đừng lo, chẳng chúng đến đây chính vì chuyện ?"

"Lần ngoài Tiên minh, Hàn Thiên tông, Huyền Âm môn , còn nhiều môn phái khác cử đến. Đông đảo cao thủ hội tụ như , đồng tâm hiệp lực, nhất định sẽ thành công hóa giải loại nguyền rủa quái ác ."

Nghe Vân Phức , Tống Tiểu Hà lờ mờ đoán chuyện về Âm Dương quỷ phiên vẫn công khai cho những .

E rằng tất cả tụ họp tại đây đều dùng lý do chung là hóa giải lời nguyền của quỷ quốc.

Tống Tiểu Hà cũng giấu nhẹm chuyện , tán gẫu với Vân Phức thêm một lát thì Tô Mộ Lâm lật đật chạy tới, báo cáo những thông tin gã ngóng .

Ngoài t.ử của các môn phái từng xuất hiện linh thuyền đó, còn sự góp mặt của nhà họ Chung. Bởi lẽ đích tôn của gia tộc là Chung Tầm Chi cũng dính tình trạng hắc khí ăn mòn cơ thể, thế nên Chung gia phái một toán binh mã hùng hậu tới đây.

Ngoài , còn lác đác vài của phái Thiên Cơ.

Phái Thiên Cơ chú trọng luyện khí, quốc gia mà họ tọa lạc là Thích Quốc cũng nổi danh với vô vàn thần khí uy trấn thiên hạ. Những viên Linh Vực thạch xếp đặt ngổn ngang đất là sản phẩm từ phái Thiên Cơ.

Về chuyện Âm Dương quỷ phiên, chỉ tầng lớp thượng lưu của Tiên minh mới nắm rõ cặn kẽ. Nội trong đội ngũ , cũng chỉ Trình Linh Châu cùng vài vị liệp sư Thiên tự cấp thông báo, còn đều mù mờ chẳng gì.

Dù Tống Tiểu Hà cấm khẩu chuyện , nhưng khi thăm dò tình hình, nàng cũng tự giác giấu nhẹm thông tin liên quan đến Âm Dương quỷ phiên.

Tống Tiểu Hà giờ đây lờ mờ nhận , đôi khi những quyết định của Tiên minh ắt hẳn đều mang một dụng ý sâu xa nào đó. Mà đích đến cuối cùng, gì khác là bảo vệ sự yên bình, giữ gìn trật tự cho nhân giới.

Tô Mộ Lâm đang thao thao bất tuyệt kể lể những tin tức lượm lặt thì bỗng một giọng chói tai cắt ngang đứt đoạn.

"Thư Yểu sư , đang gì ở đó! Qua đây ngay, đừng chuyện với cô !"

Giọng phát từ góc chéo xa. Ba đồng loạt ngoái , chỉ thấy Chung Tầm Chi và Tạ Quy đang sóng vai, phía là vài tên hộ vệ lực lưỡng cao to sừng sững.

Chung Tầm Chi ăn vận vô cùng xa xỉ, khắp lủng lẳng đủ loại ngọc thạch chuỗi ngọc, phô trương hết mức sự giàu sang phú quý của Chung gia.

Bóng đêm dày đặc, tuy đèn đuốc sáng trưng nhưng lưng về phía ánh sáng chìm trong bóng tối. Tống Tiểu Hà rõ mặt mũi , chỉ mang máng thấy hai hàng lông mày nhíu chặt, ánh mắt hằn học phóng nộ khí sắc lẹm, trừng trừng nàng.

Tống Tiểu Hà chẳng rảnh để tâm xem tên lên cơn dở gì, bèn toan xoay gót bỏ .

"Đứng !" Chung Tầm Chi ban nãy còn gào lên cấm Vân Phức chuyện với nàng, giờ thấy nàng định lưng rời sải bước dài đuổi theo, chắn ngang đường: "Vừa thấy mặt định chạy, là tật giật ?"

"Ngươi cái gì cơ?" Hàng mày Tống Tiểu Hà cũng đượm vẻ giận dữ. Tuy cao bằng , nhưng nàng vẫn kiêu ngạo ngẩng cao đầu chạm ánh mắt với , khí thế hề kém cạnh mảy may: "Chó ngoan cản đường, khôn hồn thì mau tránh đường ."

"Đừng ỷ là nữ nhân thì dám tay đ.á.n.h cô!" Chung Tầm Chi câu của nàng chọc tức, tựa như phẫn nộ cùng cực, bốc luồng khí tức hung tợn bặm trợn.

"Còn mau nhường đường cho Tiểu Hà đại nhân! Ngươi tưởng là ai hả?"

Tô Mộ Lâm lập tức nhảy chồm . Thấy Chung Tầm Chi hùng hổ đe dọa, vóc dáng lấn lướt Tống Tiểu Hà một cái đầu, rõ ràng là ý định kiếm chuyện.

Đây là cơ hội vàng để Tô Mộ Lâm thể hiện sự trung thành tận tâm của . Thế là gã vươn tay đẩy mạnh Chung Tầm Chi một cái.

Bị đẩy bất ngờ kịp phòng , Chung Tầm Chi loạng choạng lùi về vài bước suýt ngã nhào. Đám hộ vệ Chung gia thấy thế lập tức xông lên, kẻ thì lo đỡ lấy , kẻ thì tiện tay túm chặt cổ áo Tô Mộ Lâm, nhấc bổng gã lên trung gầm gừ hăm dọa: "Dám động thiếu gia nhà ? Chán sống !"

Tô Mộ Lâm vùng vẫy hai chân đạp loạn xạ, khuôn mặt lập tức đỏ gay vì nghẹt thở, xương cốt mềm nhũn , gào thét kêu cứu: "Tiểu Hà đại nhân, cứu !"

"Thả !"

Tống Tiểu Hà cũng nổi trận lôi đình, giơ tay đ.ấ.m xả cánh tay tên hộ vệ. Mấy cú đ.ấ.m nện xuống như đập bức tường đá cứng ngắc, chấn động khiến mu bàn tay nàng đau rát. Thế nhưng tên hộ vệ chẳng hề suy suyển, khinh khỉnh mỉa: "Loại múa quyền múa cước vớ vẩn mà cũng dám lên mặt với thiếu gia nhà ? Tiên minh loại t.ử như cô, thật sự là ném sạch thể diện !"

Tống Tiểu Hà vẫn đang mặc tông phục của Tiên minh, phận tiện mặt sống mái với hộ vệ của Chung gia.

Hơn nữa, dẫu thực sự động thủ, nàng cũng chắc đ.á.n.h . Suy cho cùng, những kẻ phái đến để bảo vệ đích tôn nhà họ Chung tuyệt đối loại thùng rỗng kêu to hạng xoàng xĩnh.

Nàng nhanh như chớp rút thanh kiếm gỗ , dùng chuôi kiếm vũ khí tấn công, nhắm chuẩn xác đập mạnh một huyệt đạo cổ tay tên hộ vệ.

Tên hộ vệ phản xạ cực bén, thoắt cái , đồng thời cũng buông tay ném uỵch Tô Mộ Lâm xuống đất.

Ngay khi đang định túm lấy cổ áo Tống Tiểu Hà thì Tạ Quy từ xa rảo bước chạy tới, hốt hoảng kêu lên: "Học Văn, vô lễ với Tống cô nương! Mau bảo của dừng tay ngay!"

Cơ thể vốn dĩ vô cùng ốm yếu, gào lên một câu như liền ho sặc sụa từng cơn dứt.

Chung Tầm Chi đành hạ lệnh: "Dừng tay."

Hắn thẳng dậy, để mặc cho hộ vệ phủi sạch bụi bặm vạt áo, khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch, phẩy tay hiệu cho đám hộ vệ lui phía .

"Tống Tiểu Hà, rốt cuộc chuyện do cô âm thầm giở trò quỷ ?" Hắn cố đè nén cơn thịnh nộ, gằn giọng hỏi.

Tống Tiểu Hà chẳng hiểu đang lải nhải cái quái gì, tự dưng vô cớ kiếm chuyện, ngọn lửa tức giận trong lòng phừng phừng bốc cao, lời tuôn đương nhiên cũng chẳng êm ái lọt tai gì cho cam: "Có rắm gì thì thả thẳng, mắc mớ gì vòng vo tam quốc vẻ đây? Chẳng nhẽ cá cược thua ôm hận trong lòng, vẫn luôn chực chờ cơ hội sinh sự? Sớm Chung Tầm Chi ngươi là loại lòng hẹp hòi nhỏ mọn thế , cái cẩm nang đó thà quăng cho ch.ó gặm cũng thèm trả cho ngươi!"

"Cô!" Đạo hạnh của Chung Tầm Chi còn quá non kém, tức khắc chọc tức đến đỏ mặt tía tai, m.á.u huyết sôi trào, ho khù khụ vài tiếng: "Cô quanh năm suốt tháng giở thói gian xảo quỷ kế đa đoan. Lần rõ ràng là cô dùng hồ lô ngọc khí thắng , mà còn dám vỗ n.g.ự.c khoác lác rằng tự cô khả năng triệu hồi thần lôi. Rành rành là lừa dối, gian lận cá cược!"

"Ta chỉ bảo thể kéo sấm sét đến, chứ bảo dùng cái gì để kéo , gọi là gian lận ? Ngươi bớt ngậm m.á.u phun !" Tống Tiểu Hà hừ lạnh một tiếng.

"Xảo ngôn ngụy biện!" Chung Tầm Chi giận dữ gào lên.

"Cẩu trượng nhân thế!" Tống Tiểu Hà cũng trừng mắt đáp trả.

Trận cãi vã giữa hai ngày một căng thẳng, tiếng cãi cọ vang trời vang đất, nhanh chóng lôi kéo ít hiếu kỳ tụ tập xung quanh.

Vân Phức và Tạ Quy vội vã chèn hai bên Chung Tầm Chi, hết lời khuyên can: "Bây giờ đang khỏe, đừng nên động khí. Tống cô nương cũng mệnh Tiên minh đến đây, xét về tình về lý chúng đều là đồng hội đồng thuyền, đáng nhẽ nên đồng tâm hiệp lực mới ."

" đó sư , ở đây đông thế , bớt khó dễ Tiểu Hà . Dù sư nương của cũng là tỷ tỷ ruột của mà."

Vân Phức lẽ mang mối quan hệ để xoa dịu Chung Tầm Chi. Nào ngờ chuyện chạm đúng nọc độc thể tha thứ của . Vừa xong, liền nổi cơn tam bành, hất tay chỉ thẳng mặt Tống Tiểu Hà: "Ai đồng hội đồng thuyền với cô ? Sư , hãy mở to mắt cho kỹ. Rõ ràng ngày hôm đó tất cả chúng cùng chung một con linh thuyền lướt qua quỷ quốc, tất cả chúng đều biến thành cái bộ dạng . Thế mà tại chỉ bình an vô sự, tinh thần còn sảng khoái sung mãn, nửa điểm giống trúng nguyền rủa chứ? Ngay cả tên Tô Mộ Lâm theo cô cũng y chang như , còn nhận ?"

Tống Tiểu Hà ẩn ý sâu xa trong lời , lạnh lùng vặn hỏi: "Ngươi hắt bát nước bẩn gì lên đây?"

"Theo thấy, những lời nguyền rủa giáng xuống chúng , chắc chắn là do cô ngấm ngầm giở trò quỷ!" Chung Tầm Chi cao giọng vu khống.

Đây tuyệt đối là lời vu khống tồi tệ nhất mà Tống Tiểu Hà hứng chịu suốt mười bảy năm sống đời. Nàng tức điên lên, lúc cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến thể diện Tiên minh Chung gia nữa, nhảy cẫng lên ba thước, mắng nhiếc thậm tệ: "Ngươi đ.á.n.h rắm! Rành rành là ngậm m.á.u phun ! Chưa đến chuyện ngươi bằng chứng mà dám vội vàng kết luận, chỉ riêng cái lúc và các ngươi cùng chung một thuyền, nếu hạ nguyền rủa, cớ nhọc công gọi sấm giật sét đẩy lùi bọn yêu đằng gì? Cứ để các ngươi kẹt trong quỷ quốc chẳng cao kiến hơn ?"

"Ta ngay cô sẽ biện minh như thế mà, cô chẳng qua chỉ mượn chuyện đó để rũ bỏ hiềm nghi thôi." Chung Tầm Chi gằn: "Cô giải thích về việc tất cả chúng đều gặp chuyện, còn các thì cứ trơ trơ bình an vô sự?"

Tô Mộ Lâm núp lưng Tống Tiểu Hà, đầy căm phẫn thốt lên: "Đương nhiên là vì chúng thiên quan che chở, phúc trạch sâu dày!"

"Thứ mèo mả gà đồng ở chui cũng dám nhận bừa vơ lấy phúc trạch của thiên quan, ngươi câu đó sợ thiên hạ cho rụng răng ." Chung Tầm Chi mỉa mai đáp trả.

Tiếng cãi lộn càng lúc càng ầm ĩ, đến mức thu hút cả sự chú ý của Thẩm Khê Sơn.

Hắn rẽ đám đông vây quanh bước lên phía , y như rằng thấy bóng dáng Tống Tiểu Hà lọt thỏm trong đó.

Mặt mày Tống Tiểu Hà đỏ gay vì tức giận, nghiến chặt hai hàm răng, hai bàn tay cuộn tròn thành nắm đ.ấ.m cứng ngắc. Thẩm Khê Sơn chỉ ngoài lề lỏm vài câu là hiểu bọn họ đang đấu khẩu về chuyện gì.

Việc chẳng gì bí hiểm, thể lý giải cặn kẽ .

Tống Tiểu Hà bình an vô sự đương nhiên là nhờ phong ấn hộ thể vững vàng bảo vệ hồn phách. Không dạng ma thần đủ sức đả thương thể xác nàng thì hiển nhiên thể chiếm đoạt hồn phách của nàng.

Còn về Tô Mộ Lâm, đó là vì bản gã vốn là một tiểu yêu chứ chẳng phàm nhân. Âm Dương quỷ phiên một mặt thu hút tiên linh của con , mặt thu phục yêu ma quỷ quái. Cái hiệu ứng nhắm phàm tất nhiên chẳng mảy may tác dụng gì với gã.

Về phần bản Thẩm Khê Sơn.

Hắn lờ mờ đoán chính đạo phong ấn giam hãm sạch bách linh lực của tiện tay khóa chặt luôn cả hồn phách sâu bên trong thể, thế nên mới thoát khỏi cảnh Âm Dương quỷ phiên đoạt hồn.

nếu mang hết chân tướng phơi bày cho Chung Tầm Chi , chẳng vô tình lột sạch vỏ bọc che đậy thứ .

Chính vì thế, Tống Tiểu Hà đối mặt với tình cảnh cũng lâm thế trăm cái miệng cũng khó mà biện bạch, chẳng bắt đầu từ , đành chỉ khăng khăng phản bác rằng dính líu.

Nghe màn đấu khẩu đủ , cất bước tới trung tâm của mớ bòng bong thị phi .

Chung Tầm Chi đang thao thao bất tuyệt vạch tội Tống Tiểu Hà, đinh ninh dệt nên một vở kịch mà trong đó nàng là kẻ giật dây màn. Giọng điệu của càng lúc càng chói lọi the thé, mặc cho Tạ Quy và Vân Phức luống cuống cuống cuồng hết lời can ngăn cũng vô ích.

"Cãi cái gì."

Thẩm Khê Sơn đột ngột lên tiếng ngắt lời Chung Tầm Chi, đôi mắt lạnh lùng hờ hững liếc qua : "Dám cả gan ngậm m.á.u phun vu oan giáng họa cho Tiên minh, coi Tiên minh nào ?"

Tô Mộ Lâm dù lúc ẩu đả mạnh mẽ chịu đòn giỏi đến mấy, cũng sợ hãi gì, nhưng ngày thường vô cùng hèn nhát nhát gan. Hễ đụng chuyện là nhanh nhảu rụt cổ trốn tiệt lưng Tống Tiểu Hà, trông cậy gã thì thà tin lợn leo cây còn hơn.

Ngay lúc Thẩm Khê Sơn xuất hiện, Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng vớ một chỗ dựa vững chắc. Nàng lập tức sáp gần , mồm mép bắt đầu mách lẻo: "Cái tên bỉ ổi vô liêm sỉ , tự dính nguyền rủa thành cái hình dạng gớm ghiếc đó ảo tưởng là do . Hắn còn dám phỉ báng sư phụ là kẻ đạo mạo giả tạo, hành xử hèn hạ đê tiện! Còn xấc xược Tiên minh chúng tâm địa bất chính, âm mưu dàn xếp chuyện, rành rành là một phường ngậm m.á.u phun !"

Chắc Tống Tiểu Hà tức giận đến mức cực hạn, nhịp thở hổn hển gấp gáp, một tay níu c.h.ặ.t t.a.y áo Thẩm Khê Sơn, tay thiếu điều chỉ thẳng mũi Chung Tầm Chi, nét mặt còn pha lẫn mấy phần tủi ấm ức.

Bình thường ở núi, mỗi nàng bù lu bù loa mách lẻo với Lương Đàn theo cái kiểu , bất kể nàng thêm mắm dặm muối bịa đặt cỡ nào, sư phụ cũng chẳng mảy may nghi ngờ, lập tức đập bàn phắt dậy chống lưng cho nàng ngay.

Từ lúc xuống núi, Tống Tiểu Hà tiết chế hơn nhiều. Những lời nàng thốt lấy nửa chữ bịa đặt, cũng chẳng hy vọng Thẩm Sách sẽ thực sự bao che bênh vực nàng hệt như sư phụ. Nàng chỉ cầu mong gỡ rối cái mớ bòng bong mắt, khiến Chung Tầm Chi mau chóng ngậm cái miệng đáng ghét đó !

Từ ngày quen một Tống Tiểu Hà lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt tới nay, Thẩm Khê Sơn từng thấy ai chọc tức nàng đến nông nỗi . Chỗ vạt tay áo nàng túm lấy nhăn nhúm nhàu nát, đủ thấy lực nắm chặt đến nhường nào.

Người nhà họ Chung xưa nay xem trọng thể diện, Thẩm Khê Sơn liền bồi thêm: "Chung gia danh gia vọng tộc là thế, mà tới đây dẫn theo đám hộ vệ lưng hùm vai gấu để ức h.i.ế.p một t.ử quèn của Tiên minh, đồn ngoài sợ thiên hạ chê ?"

"Ngươi thoạt cũng bình an vô sự nhỉ?" Ánh mắt Chung Tầm Chi quét dọc quét ngang từ đầu đến chân Thẩm Khê Sơn vài lượt, nhạt mỉa mai: "Vậy thì giải thích xem, cớ các đều bình yên nguyền rủa?"

"Sao nghĩ là do linh lực của các quá đỗi kém cỏi, đủ sức chống cự tà khí xâm nhập nên mới thành nông nỗi ?" Thẩm Khê Sơn chẳng buồn phí lời tranh luận với , mặc kệ bao nhiêu mắc bệnh, thảy đều gom chung cái cớ tu vi t.h.ả.m hại.

Chung Tầm Chi luôn tự đắc về thiên phú của bản , lời móc mỉa quả nhiên tức đến điên . Lời kịp tuôn khỏi miệng ho sặc sụa như xé ruột xé gan, khiến đám hộ vệ cuống quýt hốt hoảng, dâng nước kẻ dâng đan dược.

Hắn nuốt vội vài ngụm nước, vung tay ném vỡ toang chiếc chén, rút một tấm linh phù gầm thét: "Ta chẳng tin kiếm tu Tiên minh ai cũng là Thẩm Khê Sơn. Hôm nay sẽ lãnh giáo ngươi đôi chiêu, xem bản lĩnh của ngươi đến ."

Thẩm Khê Sơn nhướng mày: "Ta ?"

Vầng trăng cong như lưỡi liềm, gió đêm rít gào buốt lạnh, thổi ánh đèn hiên đung đưa mờ tỏ, in hằn những cái bóng xiêu vẹo lập lòe mặt đất.

Khu vực ngày một náo nhiệt, liên tục tiếng ồn ào vây , tạo thành một vòng tròn vây xem ở xa.

Chung gia là danh gia vọng tộc trong giới tu tiên, Tiên minh thì ngạo nghễ đỉnh cao nhân giới. Đôi bên va chạm, tiến tới nước động tay động chân, vở kịch ngày càng trở nên đặc sắc hấp dẫn.

Nếu Tiên minh thua trận, chắc chắn sẽ trở thành trò trong câu chuyện phiếm bữa cơm của bách gia tiên môn.

Thẩm Khê Sơn chỉ nhả vỏn vẹn một chữ, cuối câu uốn lượn hất lên, biểu lộ vẻ nghi hoặc.

lọt tai Chung Tầm Chi chẳng khác nào lời châm chọc mỉa mai đến tột cùng, tựa như khinh bỉ ngớt, phẫn nộ quát: "Ngươi sợ dám nhận?"

Thẩm Khê Sơn lãnh đạm: "Ta mang bùa chú bên ."

Chung Tầm Chi vận sức kích hoạt bùa chú, ánh sáng lóe lên lóa mắt, quấn quýt lấy tay chân tan n.g.ự.c . Sắc mặt tức thì khởi sắc rõ rệt, sự dữ tợn nơi đáy mắt cũng tỏa sát khí hừng hực.

"Học Văn!" Thấy tình hình căng thẳng, Tạ Quy cũng sốt ruột đến mặt mày đỏ gay vì bệnh tật, hét lên: "Việc gì phung phí linh lực như , mau dừng tay !"

Chung Tầm Chi bỏ ngoài tai lời khuyên can. Đến khi luồng sáng dung nhập cơ thể, phảng phất như khôi phục bộ sinh lực, hùng hồn : "Lá bùa chỉ để tạm thời gom tụ linh lực, dùng để tỉ thí với ngươi."

"Ta ngươi là kiếm tu." Hắn phẩy tay một cái, gã hộ vệ lập tức hai tay dâng bảo kiếm lên. Nắm chặt cán kiếm, ngạo nghễ tuyên bố: "Ta sẽ dùng kiếm để phân tài cao thấp với ngươi."

Tống Tiểu Hà thấy dứt khoát đòi động võ, nhớ đến việc Thẩm Sách từng trọng thương dưỡng bệnh suốt thời gian dài, liền bước vội lên che chắn mặt Thẩm Khê Sơn, dõng dạc : "Ta đ.á.n.h với ngươi!"

"Ta sợ đ.á.n.h cô rơi rụng hết răng giống hệt như sư phụ cô mất." Chung Tầm Chi khẩy khinh bỉ, thèm để nàng mắt.

Chuyện Phùng Dương linh tôn dắt quân lên Tiên môn kiếm chuyện, đ.á.n.h rụng cả hàm răng của Lương Đàn từ bao giờ râm ran đồn xa, các môn phái khác nhân cơ hội mà hả hê nhạo Tiên minh.

Tống Tiểu Hà tức nổ đom đóm mắt: "Là tự tay đ.á.n.h rụng răng sư phụ , chứ ông tự rụng!"

"Ta chẳng rảnh mà lôi thôi với đồ ngu ngốc nhà cô, cút mau!" Chung Tầm Chi gào mặt nàng.

Tiếng hét màng nhĩ Thẩm Khê Sơn ù , vươn tay kéo nàng thụt lùi hai bước, hờ hững : "Ai mà chẳng Chung thiếu gia cành vàng lá ngọc. Lỡ bại tay , lu loa là Tiên minh ăn h.i.ế.p kẻ ốm yếu. Chi bằng mấy tên hộ vệ đằng ngươi cùng lên , tỷ nào thì cũng kéo lên hết một lượt."

Chung Tầm Chi như thể chuyện hoang đường nhất thiên hạ, trố mắt chằm chằm dám tin: "Cho dù là Thẩm Khê Sơn hiển linh, cũng nể mặt Chung gia vài phần. Ngươi chỉ là tên vô danh tiểu , dám lớn mật cuồng vọng đến thế?"

Đôi mắt đen láy của Thẩm Khê Sơn đong đầy ý : "Thế ?"

 

Loading...