Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 34: Dưỡng Thi Chi Địa 3
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:48
Lượt xem: 215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ Thời Diên lúc nào cũng , xuất quỷ nhập thần chẳng ai đoán .
Nàng luôn bất thình lình hiện diện ở những nơi chẳng ai ngờ tới, dù mang bệnh tật ốm yếu nhưng dai dẳng sống dai một cách kỳ lạ.
Không chỉ bình yên thoát khỏi Phong Đô quỷ vực, giờ đây nàng mặt ở chốn .
Tống Tiểu Hà chạy đến bên cạnh Bộ Thời Diên, tựa sát nàng, lém lỉnh : "Tỷ tỷ Thời Diên, tỷ lúc nào cũng thoi thóp sắp c.h.ế.t, ngờ vẫn sống dai thế."
Bộ Thời Diên tay mân mê chuỗi hạt xen lẫn trắng đen, ngón cái nhịp nhàng gõ nhịp, phì xoa đầu Tống Tiểu Hà: "Lâu gặp, miệng lưỡi vẫn độc địa khó như thế."
Tống Tiểu Hà ngả đầu dụi tay Bộ Thời Diên, thật thà thú nhận: "Muội nhớ tỷ c.h.ế.t luôn ."
Bộ Thời Diên mỉm : "Đa tạ quan tâm, cũng chúc mừng bình an vượt qua cửa tử."
Tống Tiểu Hà tít mắt, nỗi niềm gặp cố nhân lòng nàng hân hoan khó tả.
Năm tháng ròng rã, dài thì dài, ngắn cũng chẳng ngắn, ít nàng trằn trọc nghĩ tới Bộ Thời Diên, lo âu sợ rằng nàng bỏ mạng nơi Phong Đô quỷ vực. Có điều lúc bấy giờ tình hình rối ren, mà tung tích Bộ Thời Diên bí ẩn khó lường, Tống Tiểu Hà tìm cũng vô phương cứu chữa.
Nay gặp , thấy nàng vẫn vẹn , tảng đá đè nặng trong lòng Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng gỡ bỏ.
Chỉ là lúc thời điểm để tâm sự dông dài.
"Kẻ là ai đây?" Lão trọc đầu hống hách hét lớn, cắt ngang cuộc chuyện trò của hai , chỉ thẳng tay Trình Linh Châu giận dữ: "Cô gì là nấy ? Bọn đây Chung gia thuê mướn, tuyệt đối phục tùng sự chỉ đạo của Tiên minh ."
Trình Linh Châu vốn dĩ ít khi chịu cảnh ai chỉ thẳng mặt quát tháo giữa chốn đông , sắc mặt phút chốc trở nên lạnh như băng.
"Trí Minh tản nhân." Bộ Thời Diên tỏ vô cùng khoan thai, khẽ mỉm với gã trọc đầu , thong thả đáp: "Đêm nay các hạ e rằng sẽ gặp họa sát , khuyên các hạ ăn cẩn trọng, việc dè chừng."
"Ngươi dám uy h.i.ế.p ?" Trí Minh tản nhân tức thì nổi giận đùng đùng, hung tợn trừng mắt Bộ Thời Diên, buông lời hăm dọa: "Nếu nể tình ngươi là ả nữ nhân bệnh tật, chỉ nội một câu lúc nãy thôi, cũng đủ sức khiến ngươi sống nổi đến sáng mai."
Bộ Thời Diên nhẹ nhàng đáp: "Không cái hố các hạ đào ở Thọ Lân Thành nửa năm , lấp ."
Nghe đến đây, khuôn mặt Trí Minh tản nhân đột nhiên đông cứng như dội nước đá, một tia hoảng hốt thoáng lướt qua đôi mắt, lật đật phẩy tay lấp liếm: "Ta chẳng hiểu ngươi đang lảm nhảm cái gì."
Bộ Thời Diên lắc nhẹ chuỗi hạt tay, giọng điệu vẫn bình thản như nước: "Chư vị, tại hạ Bộ Thời Diên, tài mọn sức hèn, chỉ chút chút thuật bói toán coi như tàm tạm qua mắt , vinh hạnh Tiên minh mời tới tham gia chuyến hành trình bí mật . Tại hạ vốn ưa yên tĩnh, mong quý vị nể mặt mà giữ hòa khí."
Gã trọc đầu vốn dĩ là kẻ đầu sỏ khởi xướng cuộc cãi vã, nay một câu của Bộ Thời Diên chặn họng, những kẻ khác mất chỗ dựa dẫm, đương nhiên cũng chẳng dám càn nữa.
Trình Linh Châu chắp tay thi lễ chiếu lệ, hạ lệnh yêu cầu bộ t.ử Tiên minh rút trong Linh Vực môn.
Đám yêu thi cũng dọn dẹp sạch sẽ, đám đông nhanh chóng tản .
Tống Tiểu Hà lẵng nhẵng theo Bộ Thời Diên tíu tít chuyện trò, vứt béng Thẩm Khê Sơn khỏi đầu, hai nối đuôi bước qua ngưỡng cửa.
"Tỷ tỷ Thời Diên, mấy tháng qua tỷ sống thế nào?" Tống Tiểu Hà hỏi dồn: "Không ngờ danh tiếng tỷ vang xa thế, Tiên minh còn đặc biệt mời tỷ tới đây, từng danh tỷ nhỉ."
"Chỉ là hư danh thôi." Bộ Thời Diên luôn điềm đạm kiên nhẫn, bao giờ chê trách Tống Tiểu Hà ồn ào.
"Tối nay chúng ngủ chung nhé! Vừa vặn ngủ một cũng buồn chán lắm." Tống Tiểu Hà lon ton theo , hớn hở đề nghị.
Chủ yếu là vì nàng mắc chứng bệnh kỳ lạ, hễ cứ nhắm mắt là lúc tỉnh thấy chềnh ềnh giường Thẩm Sách một cách khó hiểu.
Nhớ cái đợt ở khách sạn yêu quái, Tô Mộ Lâm chầu chực canh gác ngoài cửa tóm gọn nàng đang mộng du định mò ngoài, thể chắc chắn là do nàng ngủ yên giấc, tự chạy sang phòng khác.
Khổ nỗi nào cũng chui đúng phòng Thẩm Sách, chuyện mới thật sự quái đản.
Tống Tiểu Hà rủ Bộ Thời Diên ngủ cùng, phòng hờ đêm hôm nàng lồm cồm bò dậy lang thang thì ít cũng trông chừng, kịp thời thức tỉnh.
Bộ Thời Diên gật đầu ưng thuận: "Được thôi, cũng việc bàn với ."
Trong phòng chỉ chong một ngọn đèn leo lét, ánh nến le lói đủ để xua tan bóng tối bao phủ căn phòng, khiến phần lớn gian đều chìm trong mờ ảo.
Hai đối diện , bóng đổ dài sàn nhà, nhảy múa lấp lóe theo nhịp đập của ngọn lửa.
Bộ Thời Diên nhấp hai ngụm , bất chợt cất tiếng: "Sao thắp thêm vài ngọn đèn nữa?"
"Chẳng tỷ bảo chuyện hệ trọng bàn ?" Tống Tiểu Hà đáp: "Như thế mới khí nghiêm trọng chứ."
"Cũng tính là chuyện gì ghê gớm lắm, cứ thắp sáng hết lên ."
"À ừ."
Tống Tiểu Hà dậy châm đèn, từng ngọn nến rực sáng, căn phòng chốc lát cũng bừng lên rạng rỡ.
"Chuyến ẩn chứa hiểm nguy khôn lường hơn nhiều, điều phiền toái nhất ở chỗ, các đội ngũ cùng các hề chung sống hòa thuận, nhất là Tiên minh luôn trở thành mục tiêu nhắm tới." Bộ Thời Diên từ tốn phân tích.
"Đội ngũ cũng đồng tâm hiệp lực gì cho cam." Tống Tiểu Hà chẳng mấy bận tâm đến vấn đề .
Dù khi hiểm họa thực sự ập đến, ai nấy lo, cũng chẳng trông mong gì sự cứu giúp của kẻ khác, huống hồ Tiên minh còn mở cuộc tàn sát đẫm m.á.u ngay trong quỷ vực, g.i.ế.c hại ít t.ử của các môn phái khác.
Nghĩ đến đây, nàng chợt sững : "Ý tỷ là..."
"Chính xác." Bộ Thời Diên bình thản nàng, tiếp lời: "Lần Tiên minh nhẫn tâm t.h.ả.m sát t.ử của hai tông môn, chuyện lan truyền rộng rãi khắp các môn phái. Vốn dĩ trong các tiên môn sẵn những kẻ ôm hận với Tiên minh, nay càng thêm lý do để hợp lực chống . Do đó, những hiểm nguy mà Tiên minh đối mặt chỉ gói gọn trong những ma chướng của quỷ quốc, mà còn đến từ chính những kẻ đang mạo xưng là minh hữu."
"Thế thì chỉ còn cách luôn nâng cao cảnh giác, tránh xa bọn chúng thôi." Tống Tiểu Hà hồn nhiên đáp.
"Đó là một cách, nhưng chỉ dựa lực lượng của Tiên minh hiện tại, đủ để thành nhiệm vụ trong quỷ quốc và sống sót trở ." Bộ Thời Diên nhấn mạnh: "Bởi , đây mới là nan đề thực sự mà các sắp đối mặt."
Một khi bước chân quỷ quốc, Tiên minh dễ lâm cảnh thù trong giặc ngoài, hiểm nguy bủa vây gấp bội so với những dự liệu ban đầu.
Nhiệm vụ còn chính thức bắt đầu, sự công kích nhắm họ hiển hiện lộ liễu, chẳng thèm kiêng nể. Đợi đến khi tiến sâu quỷ quốc, còn rõ bọn chúng sẽ giở trò đ.â.m c.h.é.m lén lút nào nữa.
Nghe Bộ Thời Diên phân tích rạch ròi, Tống Tiểu Hà bỗng cảm thấy đau đầu nhức óc.
Nàng chống cằm tựa lên mặt bàn, thở dài sườn sượt: "Biết tính giờ, cứ đinh ninh xuống núi thể kết giao thêm vài bằng hữu, coi bộ cơ hội tan thành mây khói ."
Bộ Thời Diên cũng chẳng hiểu nổi cái cô nương nhỏ bé đang phiền não chuyện gì, lẳng lặng nàng càm ràm một thôi một hồi mới lên tiếng: "Còn một chuyện nữa."
Tống Tiểu Hà ngước nàng: "Chuyện gì ?"
"Muội từng danh Nghiệp Hỏa Hồng Liên ?"
"Đã từng qua." Tống Tiểu Hà thật thà kể : "Hồi còn ở trong quỷ vực, Tô Mộ Lâm nhắc tới, Nghiệp Hỏa Hồng Liên là một món thượng cổ thần khí, vì một cuộc binh biến mà lưu lạc, vô tình mọc rễ sinh trưởng ở quỷ vực. Lần còn tận mắt thấy, nó là một bông hoa sen nhỏ xíu màu đỏ rực."
" , cuộc binh biến đó kéo dài dai dẳng mãi mới chịu lắng xuống, đợi đến lúc của Minh giới nhận thì Nghiệp Hỏa Hồng Liên bén rễ cắm sâu quỷ vực, chẳng ai khả năng dịch chuyển nó nữa, bao năm qua nó vẫn luôn ngự trị tại Phong Đô quỷ vực."
" dạo gần đây, Nghiệp Hỏa Hồng Liên cánh mà bay khỏi quỷ vực, Minh giới phát hiện tức tốc phái xuống nhân giới lùng sục. Muội tung tích của món thần khí đó ?"
Bộ Thời Diên xoáy ánh thẳng nàng.
Tống Tiểu Hà đáp nhanh: "Ta ."
"Muội quả nhiên gì." Bộ Thời Diên khẽ mỉm , đưa tay chỉ thẳng n.g.ự.c nàng: "Nó đang ở ngay đây ."
"Hả?" Tống Tiểu Hà giật thót, cúi xuống đưa tay sờ nắn n.g.ự.c áo, kéo vạt áo ngó: "Đâu ."
"Nó hòa quyện cơ thể , giờ đang đ.â.m chồi nảy lộc ngay trong ." Bộ Thời Diên .
Tống Tiểu Hà sững sờ trong giây lát, há hốc mồm kinh ngạc, tay ôm chặt lấy n.g.ự.c áo, mất một lúc lâu mới thốt nên lời: "Cái gì cơ? Ta chẳng hề gì cả! Sao nó thể chui tọt chứ?"
"Muội còn nhớ bí kíp cứu lấy trong mộng mà bày cho đây ?"
Tống Tiểu Hà gật đầu, bật thốt: "Nhổ tận gốc hồng liên, mới cứu ."
"Chính vì nhổ hồng liên để cứu , nên Nghiệp Hỏa Hồng Liên hòa nhập ." Bộ Thời Diên giải thích: "Dạo gần đây chắc cũng cảm nhận những đổi lạ thường trong cơ thể, dần dà, sự đổi sẽ càng lúc càng biểu hiện rõ rệt hơn."
Tống Tiểu Hà vốn dĩ tự cảm nhận những sự đổi kỳ diệu trong cơ thể suốt mấy tháng qua. Nàng những thể ngưng tụ linh lực, mà hình cũng trở nên phiêu dật nhẹ nhàng lạ thường, khả năng tiếp thu thứ cực kỳ nhạy bén, chẳng còn cái vẻ ì ạch chậm chạp khó khăn như nữa.
Cứ ngỡ là nhờ thập t.ử nhất sinh đó phá vỡ rạn nứt phong ấn, nên nàng mới thăng tiến vượt bậc, giờ mới vỡ lẽ sự thật .
"Nghiệp Hỏa Hồng Liên chứa đựng sức mạnh Bát Hàn Luyện Ngục, trú ngụ trong cơ thể một thời gian. Muội thể thử bắt đầu tìm hiểu cách chế ngự nguồn năng lượng ." Bộ Thời Diên .
Tống Tiểu Hà mang bộ mặt ngơ ngác hỏi : "Bát Hàn Luyện Ngục là cái quái gì ?"
"Đó là sức mạnh của tám tầng hàn băng, mỗi tầng một vẻ khác biệt, uy lực cũng phân cấp mạnh yếu." Nàng tiếp lời: " từ thuở hồng hoang tới nay, từng ai đủ bản lĩnh thu phục sức mạnh của Nghiệp Hỏa Hồng Liên, nên hề bất kỳ kinh nghiệm nào truyền , tự lực cánh sinh mà dò dẫm thôi."
"Thế nhưng ai chỉ dạy, mà sử dụng?" Tống Tiểu Hà thử vận chuyển linh lực trong cơ thể, nhưng cảm nhận chút tung tích nào của Nghiệp Hỏa Hồng Liên.
Nàng bẩm sinh duyên với chuyện tu tập, nay bắt nàng tự vận động tìm tòi, thì mà chờ đến kiếp cũng chẳng xong.
Huống hồ, Tống Tiểu Hà cũng chẳng tường tận món thần khí liệu gây phương hại gì cho .
Bộ Thời Diên như thấu tâm tư của nàng, mỉm trấn an: "Nghiệp Hỏa Hồng Liên là linh khí mang sứ mệnh bảo hộ, chỉ vì quyền lực của nó quá đỗi cuồng bạo, từ đến nay bao giờ chịu khuất phục nhận ai chủ, nên khắp lục giới từng sinh linh nào thể thuần phục nó. Muội là khai mở kỷ nguyên đó đấy."
Nàng dậy, khoan t.h.a.i tiến đến gần ngọn đèn, đôi mắt chăm chú quan sát ngọn nến lập lòe, chậm rãi : "Khắp thế gian, vạn vật thần khí đều phân chia rõ ràng theo các tầng lớp yêu, linh, tiên, ma, thần. Càng vươn lên cao càng trở nên vô giá, uy lực chứa đựng bên trong cũng càng vô song. Nếu đổi là khác, e rằng Nghiệp Hỏa Hồng Liên thiêu rụi từ đời nào , nhưng thì lo, vì cái thứ trú ngụ trong cơ thể sẽ chở che cho ."
"Nếu quả thực bó tay khống chế nổi sức mạnh Bát Hàn Luyện Ngục, thể tới thỉnh giáo Thẩm tiên sư."
"Ý tỷ là..." Tống Tiểu Hà chớp chớp mắt, ngờ vực hỏi: "Thẩm Sách?"
Gần tới giờ Sửu, âm thanh ồn ào huyên náo bên ngoài đều chìm thinh lặng, ai nấy đều lui về phòng nghỉ ngơi.
Ngô Trí Minh lập tức về phòng nghỉ ngơi mà tụ tập một nhóm đồng bọn để vạch kế hoạch cho ngày mai.
Bọn họ xuất là tán tu, thuộc bất kỳ môn phái nào, chỉ hành động vì tiền bạc. Lần nhận tiền của Chung gia để ngấm ngầm gây hấn với Tiên minh, nay nắm điểm yếu của Tiên minh, đương nhiên thể bỏ lỡ cơ hội béo bở .
Thế là cả bọn xúm bàn mưu tính kế, chuẩn mượn chuyện để lớn chuyện ngày hôm .
cũng dám kéo dài lâu, sợ sinh sự nghi ngờ.
Ngô Trí Minh trở về phòng một , lúc đẩy cửa bước , câu của nữ đạo cô bệnh tật vang vọng trong tâm trí.
"Đêm nay các hạ e rằng sẽ gặp họa sát , khuyên các hạ ăn cẩn trọng, việc dè chừng."
Hắn khẩy mở cửa, dĩ nhiên chẳng thèm bận tâm đến cái trò bịa đặt về họa sát . thừa ả đạo cô đó hiểu bằng cách nào nắm nhược điểm của , trong đầu bắt đầu toan tính tìm một thời cơ thích hợp để trừ khử ả một cách âm thầm, để dấu vết.
Vừa bước phòng, tung một luồng linh lực, thắp sáng ngọn đèn trong phòng.
Sau khi lưng đóng cửa , , căn phòng vẫn tối đen như mực. Hắn nhíu mày nghi ngờ, tiếp tục phóng linh lực để cố thắp đèn.
cả hai đều thất bại, đèn vẫn chẳng chịu sáng.
Ngô Trí Minh lập tức đ.á.n.h thấy sự bất thường, linh thức nhanh chóng quét qua ngóc ngách trong phòng, thế nhưng chẳng thu kết quả gì khả nghi.
Đèn thắp sáng , chắc chắn chuyện mờ ám, nhưng chẳng thể tìm bất kỳ điều gì dị thường trong phòng.
Sự việc Ngô Trí Minh bớt căng thẳng, trái còn thêm bồn chồn, đề cao cảnh giác tột độ. Hắn hình, lẳng lặng toan rút lui khỏi căn phòng.
Ngay khi bàn chân lùi một chút, mắt đột nhiên lóe lên một tia sáng mờ ảo.
Một ngọn nến bình thường đến thể bình thường hơn, đặt chễm chệ chiếc bàn.
Và ngay cạnh bàn, bóng dáng một đang .
Ánh nến dịu nhẹ hắt lên , khắc họa đôi lông mày tinh xảo tựa tranh vẽ. Ánh mắt dường như thắp sáng bởi tia sáng nhỏ nhoi , màn đêm buông xuống, trông càng trở nên mị hoặc quyến rũ khác thường.
Đặc biệt, nốt ruồi đỏ son giữa hai hàng lông mày càng thêm phần rực rỡ chói lọi.
"Sự cảnh giác nhạy bén đấy." Hắn cong khóe mắt, khẽ mỉm , điềm đạm cất lời: "Trí Minh tản nhân."
Ngô Trí Minh kinh hãi tột độ, đôi mắt mở to trợn trừng như sắp nứt toác: "Ngươi..."
"Nhận ?" Hắn hỏi với giọng đầy hứng thú.
"Ba năm tại Bách Luyện Hội may mắn chiêm ngưỡng phong thái vô song của thiếu hiệp." Ngô Trí Minh kịp kìm nén cảm xúc, thu hồi vẻ mặt, cúi hành lễ trang trọng: "Tại hạ là tán tu Ngô Trí Minh, ngưỡng mộ danh tiếng Thẩm thiếu hiệp từ lâu."
Thẩm Khê Sơn quá dễ dàng nhận diện, cho dù từng gặp mặt tận nơi, thì qua ngoại hình xuất chúng, nốt ruồi chu sa trán cùng với bộ áo thêu huy hiệu của Tiên minh, ai cũng thể đoán .
Hơn nữa, Ngô Trí Minh tình cờ gặp một ba năm .
Lúc vẫn còn là một thiếu niên, nét ngây thơ dứt, một bước leo lên đỉnh cao tại Bách Luyện Hội, thu hút vạn ánh .
Khắp chốn tiên môn, những dám xưng bậc tiền bối mặt Thẩm Khê Sơn hiếm hoi đếm đầu ngón tay, ít nhất thì một Ngô Trí Minh tuổi trạc ba mươi tuyệt nhiên cái lá gan đó.
Nụ của Thẩm Khê Sơn đến mê hồn, toát lên vẻ thuần khiết vô hại, tựa như một môn đồ ngoan ngoãn tôn sư trọng đạo, am tường lễ nghĩa, bề ngoài trông cực kỳ dễ mến dễ gần.
"Trí Minh tản nhân, cất công tìm đến đây vì việc gì ?" Hắn hỏi.
Làm Ngô Trí Minh hiểu?
Mới đầy nửa canh giờ ngang tàng gây hấn với Tiên minh, nay Thẩm Khê Sơn chinh tìm tới, gì chuyện lành?
Tuy nhiên, lời đồn đại luôn vẽ nên một Thẩm Khê Sơn với hình ảnh quân t.ử nho nhã ôn hòa. Có lẽ tìm đến để giảng giải đạo lý đôi lời, cùng lắm là nhắc nhở cảnh cáo lạnh nhạt, huống chi hiện tại Tiên minh vẫn là đồng minh bề mặt với bọn họ, hẳn sẽ gây gổ đ.á.n.h lộn.
Cổ nhân câu, nụ tan chảy lòng .
Ngô Trí Minh nhoẻn miệng , giả lả nhiệt tình: "Sao giờ Thẩm thiếu hiệp cũng mặt ở đây, hiếm khi mới tận mắt diện kiến thiên tài thiếu niên trong truyền thuyết, đáng nhẽ để chiêm ngưỡng phong thái của ngài mới đúng."
Thẩm Khê Sơn vẫy nhẹ tay áo, thong dong dậy, giọng điệu ấm áp từ tốn: "Nghe đồn đêm nay Trí Minh tản nhân sắp gặp họa sát ?"
"Cái gì cơ?" Ngô Trí Minh sững sờ nhíu mày.
Lời còn dứt, mặt thấy bóng chớp nhoáng lướt qua. Dù kịp cảm nhận bất kỳ hiểm nguy nào kề cận, nhưng với bản năng đề phòng tột độ, Ngô Trí Minh vẫn theo phản xạ tự nhiên tung quyết, hóa một màn khiên ánh sáng chắn ngang.
Thế nhưng ngay tắp lự, chiếc khiên ánh sáng vỡ vụn tan tành. Một sức ép cực kỳ khủng khiếp dội thẳng mặt , kéo theo một cơn đau thấu trời lây lan từ vùng mũi lên tận mắt.
Ngô Trí Minh thét lên t.h.ả.m thiết, cả cơ thể bay văng xa, va đập mạnh cánh cửa tạo nên một tiếng vang chát chúa, đổ gục xuống mặt đất.
Mọi thứ diễn quá chớp nhoáng, thậm chí kịp định thần, trong đầu liên tiếp lóe lên vô suy đoán, chẳng hiểu nổi tại chiếc khiên ánh sáng của mỏng manh dễ vỡ đến .
Dòng m.á.u nóng hổi trào xối xả từ khoang mũi, chẳng mấy chốc nhuộm đỏ cả vùng cằm, ròng ròng chảy xuống cổ và rơi từng giọt tí tách xuống sàn.
Cú đ.á.n.h , xương sống mũi xem như gãy nát bét .
Thẩm Khê Sơn thản nhiên cách đó vài bước, nắm đ.ấ.m tay vấy đầy vết máu, nụ vẫn ngự trị môi.
Hắn tay tấc sắt, chỉ một đ.ấ.m đủ sức hạ gục Ngô Trí Minh.
Sự thật phũ phàng khiến Ngô Trí Minh thể nào chấp nhận nổi, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó tin, đến mức quên cả việc lau chùi dòng m.á.u tuôn trào từ mũi.
"Ngươi..." Hắn hé miệng, cơn đau ập đến như bão tố, đành ngưng tụ linh lực hòng xoa dịu vết thương: “Ngươi dám tay với ? Ngươi bây giờ chúng và Tiên minh đang là đồng minh ! Nếu chuyện đến tai khác, trong đội ngũ liệu còn ai dám tin tưởng Tiên minh nữa!"
Thẩm Khê Sơn chậm rãi rảo bước tới, đôi mắt sắc lạnh tựa như chẳng thấy gì, lạnh lùng giẫm đạp lên bàn tay Ngô Trí Minh đang chống sàn, đè chặt thương tiếc.
Ngô Trí Minh rú lên một tiếng rùng rợn, cảm giác như đang hứng chịu cực hình tra tấn.
Thẩm Khê Sơn ngạo nghễ cao xuống: "Đừng để kẻ khác là xong ?"
Hình dáng lúc , còn sót nửa điểm phong thái của một thiếu niên quân t.ử nho nhã khiêm nhường trong lời đồn?
"Ngươi... ngươi đoạt mạng ?!" Ngô Trí Minh bỏ qua nỗi đau thấu xương ở mũi và tay, hoảng hốt kêu gào: "Nếu c.h.ế.t, sáng mai chắc chắn đ.á.n.h , Tiên minh cũng sẽ..."
Chưa kịp hết câu, Ngô Trí Minh cảm thấy lạnh buốt nơi cổ họng, kèm theo đó là cơn đau dữ dội truyền đến. Theo bản năng, đưa tay còn bưng lấy cổ, cảm nhận dòng m.á.u nóng hổi chảy ướt đẫm lòng bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-34-duong-thi-chi-dia-3.html.]
Chăm chú , từ lúc nào Thẩm Khê Sơn rút một lưỡi d.a.o găm sắc lẹm, vết m.á.u còn đọng lưỡi d.a.o là m.á.u tươi từ cổ họng .
Tốc độ tay quá đỗi nhanh nhạy, một sức mạnh áp đảo tuyệt đối, khiến Ngô Trí Minh mảy may nhận sự đe dọa, phản ứng tê liệt.
Nhát c.h.é.m sâu, cướp tính mạng Ngô Trí Minh, nhưng tàn nhẫn cướp đoạt giọng của .
"Ngươi quá ồn ào." Thẩm Khê Sơn lạnh lùng phán.
Ngô Trí Minh phát những tiếng "khục khục" yếu ớt, gân xanh nổi cộm đầy mặt.
Linh lực chẳng thể xoa dịu những thương tích do Thẩm Khê Sơn gây , đành nghiến răng chịu đựng nỗi thống khổ tột cùng.
Nỗi kinh hãi tột độ lan tỏa trong tâm trí, Ngô Trí Minh cay đắng nhận Thẩm Khê Sơn g.i.ế.c chỉ cần một cái nhấc ngón tay, đành từ bỏ ý định mang Tiên minh uy hiếp, chỉ dùng ánh mắt tha thiết cầu xin van lơn, nước mắt tuôn rơi hòa lẫn với dòng m.á.u tanh nồng.
"Giữ im lặng vài ngày , giờ lúc thanh toán tính mạng ngươi." Nụ môi Thẩm Khê Sơn tắt lịm, ánh mắt phủ đầy sương giá lạnh lẽo, tàn nhẫn: “Ngươi cứ việc loan tin khắp nơi là Thẩm Khê Sơn đả thương ngươi, nhưng nhớ khi bô bô cái miệng thì mau chóng chạy giữ lấy cái mạng quèn của , tâm trạng buồn vui thất thường, chẳng thể dung tha cho ngươi sống sót đến lúc nào ."
Dứt lời, thu lưỡi d.a.o găm , nhấc chân khỏi mu bàn tay Ngô Trí Minh, cúi đầu nở nụ hiền hậu với : "Thất lễ ."
Lời tan theo làn khói mờ ảo trong trung, ngọn đèn cầy vẫn lẻ loi tỏa sáng trong phòng, dường như Thẩm Khê Sơn từng bước chân tới đây.
Ngô Trí Minh rõ là do quá khiếp đảm thương tích quá nặng mà cơ thể rã rời còn chút sức lực, mất một lúc lâu mới thể chật vật gượng dậy từ mặt sàn.
Canh Sửu điểm một khắc.
Tống Tiểu Hà gõ lốc cốc cửa phòng Thẩm Khê Sơn, khum hai tay loa áp sát cánh cửa, thì thầm gọi: "Thẩm Sách..., ngươi ngủ ?"
Thẩm Khê Sơn đang cởi bỏ bộ áo vấy máu, ngoái đầu ném ánh mắt về phía cửa.
Sau khi nhẩm Hỏa quyết thiêu rụi y phục, khoác lên bộ đồ sạch sẽ, thì tiếng gọi thứ hai ngoài cửa vang lên.
Hắn khéo léo cài khuy áo, phẩy tay mở toang cửa phòng.
Tống Tiểu Hà vốn đang áp mặt cửa, bất thình lình cửa bật mở nàng mất đà loạng choạng tiến tới hai bước, sống mũi chun đ.á.n.h thấy mùi khét lẹt lẩn khuất trong trung: "Đêm hôm khuya khoắt thế , ngươi đốt cái quái gì ?"
"Đốt quần áo." Thẩm Khê Sơn bình thản giấu nhẹm bàn tay còn dính m.á.u lưng, đầu hỏi vặn: "Giờ , bày trò gì phiền phức nữa đây?"
"Sao bảo là phiền? Ngươi thế ưng cái bụng nhé." Tống Tiểu Hà với tay đóng cửa, tự nhiên bước phòng, chễm chệ xuống ghế, ngả một cách lười biếng, thẳng vấn đề: "Hôm ở Phong Đô quỷ vực, ngươi cũng rành rọt chuyện cái thứ trong cơ thể đúng ?"
Thẩm Khê Sơn hề ý che giấu: "Đương nhiên."
Nàng tiếp tục gặng hỏi: "Vậy chuyện Nghiệp Hỏa Hồng Liên, ngươi cũng tỏng?"
Thẩm Khê Sơn khẽ nhíu mày: "Ai tiết lộ cho ngươi? Tô Mộ Lâm ?"
"Tô Mộ Lâm cũng á? Thế giấu nhẹm chuyện ?" Tống Tiểu Hà đập tay xuống ghế đ.á.n.h rầm, bực tức thốt lên: "Thằng oắt con suốt ngày xum xoe nịnh bợ mặt , thế mà lưng còn giấu diếm bao nhiêu chuyện tày đình nữa đây?"
Thấy phản ứng của nàng, Thẩm Khê Sơn ngay do Tô Mộ Lâm hé răng, chỉ cần suy nghĩ thoáng qua cũng đoán ngay Bộ Thời Diên.
Hắn sa sầm nét mặt, vẻ đăm chiêu hiện lên phảng phất, đăm đăm thẳng Tống Tiểu Hà: "Chuyện ngươi mang trong Nghiệp Hỏa Hồng Liên tuyệt đối hé môi cho ai , bằng sẽ mang mầm họa tai ương khó mà lường ."
Sự nghiêm nghị hiếm thấy của khiến Tống Tiểu Hà đôi chút hoảng sợ rụt cổ e dè: "Thế sức mạnh Bát Hàn Luyện Ngục, học nữa ?"
"Gì cơ?"
"Tỷ tỷ Thời Diên bảo, Nghiệp Hỏa Hồng Liên chủ nhân tiền nhiệm, đành tự mò mẫm cách dùng sức mạnh hàn băng." Tống Tiểu Hà chống cằm, thở dài thườn thượt: “Ta đường nào mà học? Tỷ gợi ý bảo thể tìm ngươi để thỉnh giáo, ngươi cách sử dụng ?"
Thẩm Khê Sơn lờ mờ đoán ngụ ý sâu xa của Bộ Thời Diên khi xúi nàng đến tìm .
Chuyện đương nhiên càng ít càng . Huống hồ từ nhỏ Thẩm Khê Sơn va chạm với vô linh khí tiên khí kỳ dị, môn phái lớn nhỏ trong thiên hạ đều nắm rõ như lòng bàn tay, dẫu thì ít nhiều cũng từng qua.
Nếu Tống Tiểu Hà giữ kín chuyện , chắc chắn nàng chỉ nước dựa dẫm .
Trầm ngâm một lát, Thẩm Khê Sơn hỏi : “Ngươi quyết tâm dùng sức mạnh của Nghiệp Hỏa Hồng Liên ?"
Tống Tiểu Hà hỏi ngược : "Nó chễm chệ trong , cớ cất tủ dùng?"
"Ta từng thử điều khiển thần khí bao giờ, nhưng mà cách dùng tiên khí chắc cũng na ná thôi, chắc khó nhằn lắm ."
Mắt Tống Tiểu Hà tức thì mở to hết cỡ, long lanh ngập tràn tia hy vọng .
"Thế nhưng truyền nghề cho ngươi, lợi lộc gì?" Thẩm Khê Sơn khoanh tay ngực, bày bộ dạng ngơ chẳng liên quan: “Hết xin học kiếm pháp nài nỉ dạy pháp thuật, bao giờ rước một t.ử ngốc nghếch chậm tiêu như ngươi về học trò ."
Tống Tiểu Hà đang cửa nhờ vả, đương nhiên cũng chẳng thèm chấp nhặt chuyện bóng gió ngu ngốc. Nàng lò dò tiến đến mặt , nhe răng cầu tài: "Chuyện lợi ích, chúng thể thương lượng mà, đúng ?"
"Hửm." Thẩm Khê Sơn rũ mắt xuống, kiêu hãnh gật gù: “Nghe thử xem nào."
"Đầu tiên nhé, bây giờ và ngươi đều đang chung một con thuyền chở đầy củ cải."
"Là châu chấu."
"Ừ, là châu chấu." Tống Tiểu Hà chỉnh lời: " khoái tự so sánh với củ cải hơn, tại củ cải hiếm khó tìm, còn đại bổ, phù hợp với bản tính của ."
Thẩm Khê Sơn: "?"
Nàng bắt đầu xòe ngón tay đếm: "Con đường phía đầy rẫy hiểm nguy, thêm một phần bản lĩnh, đội chúng mạnh thêm một phần. Chưa thèm tính đến đám tà ma ngoại đạo trong quỷ quốc, chỉ riêng cái lũ tạp nham tụ họp rắp tâm chống đối Tiên minh chúng . Hơn nữa, ngay hôm nay chúng gây thù chuốc oán với tận ba băng đảng, ngày bọn chúng kiếm cớ sinh sự lúc nào chẳng . Nếu kiểm soát sức mạnh của Nghiệp Hỏa Hồng Liên, đố ai dám động tới một sợi tóc của chúng ?"
Thẩm Khê Sơn lắng mà chẳng ừ hử nửa lời, dường như cái cớ vẫn đủ sức thuyết phục .
Tống Tiểu Hà lén lút dò xét nét mặt , luyên thuyên tiếp: "Thứ hai, nể tình chúng đồng cam cộng khổ sinh t.ử bấy lâu nay, ngươi cũng dang tay cứu rỗi chứ."
"Đồng cam cộng khổ ?" Thẩm Khê Sơn mỉa mai một tiếng, thù cũ vẫn còn ghim: “Lúc ngươi chuồn thèm đoái hoài rủ theo ."
"Thì giải thích ngọn ngành còn gì?" Tống Tiểu Hà đuối lý, miệng lí nhí lầm bầm.
Rồi nàng bỗng dưng im bặt.
Thẩm Khê Sơn chờ mãi chẳng thấy tiếng léo nhéo, bèn liếc mắt sang xem tình hình.
Chỉ thấy nàng khẽ cau mày, vẻ mặt đăm chiêu nghiêm túc hẳn lên, một lúc mới chậm rãi mở lời.
"Ngươi , khi tròn mười bảy tuổi, tất cả những ai quen đều đinh ninh rằng là một đứa t.ử đần độn bất tài. Dù cố gắng tu luyện đổ mồ hôi sôi nước mắt đến , thì sự tiến bộ dẫu chỉ một tẹo teo cũng là điều viển vông. Tuy thế, một le lói ý định bỏ cuộc."
Tống Tiểu Hà thể miễn nhiễm những lời chê bai dè bỉu cơ chứ?
Mỗi khơi gợi những ký ức buồn bã , ánh mắt thường ngày luôn ánh lên sự hồn nhiên yêu đời của nàng gợn sóng buồn bã cô đơn.
"Dẫu ngoài miệng luôn luyên thuyên khao khát gia nhập Liệp môn, mơ mộng một ngày sẽ sánh bước đuổi kịp tiểu sư , cùng trở thành liệp sư Thiên tự cấp uy chấn thiên hạ, nhưng sâu thẳm trong lòng hiểu rõ ràng, đó thể là một ảo vọng mịt mù mà cả đời thể chạm tới. Thế nhưng giờ đây kỳ tích điểm, trao cho một chút ít tia hy vọng le lói, nên thực sự khao khát kiểm soát sức mạnh ."
"Ngươi hiểu thấu tâm can ?"
Khi giao tiếp với khác, ánh mắt Tống Tiểu Hà luôn sáng bừng tự tin, đăm đăm thẳng hề nao núng.
Đặc biệt, đôi mắt nàng tỏa sáng lung linh mê hồn, ngập tràn muôn vàn cung bậc cảm xúc, rực rỡ lấp lánh như sương ban mai, ẩn chứa những uẩn khúc sâu kín.
Khi Thẩm Khê Sơn hạ mắt chạm ánh , một cách thật tự nhiên, vô tình cuốn lời tâm sự dài đằng đẵng của nàng.
Chưa đợi lên tiếng, Tống Tiểu Hà tự độc thoại tiếp: "Ta chắc mẩm là ngươi hiểu mà."
Nàng lết chân tới mép giường, đá văng đôi hài trèo tót lên, miệng lẩm bẩm thao thao bất tuyệt: "Tiểu Hà kiếp trọng tình trọng nghĩa nhất, hiền ngươi nếu tay tương trợ, ắt hưởng phúc báo vô lường. Còn nếu hiền ngươi sắt đá vô tình, lạnh nhạt đếm xỉa tới , thì cứ để Tiểu Hà tự sinh tự diệt ."
Tống Tiểu Hà bày thế thiền vững chãi, mồm mép thì chiều rộng lượng thoái thác, nhưng hành động hệt như con đỉa bám dính lấy buông.
Thẩm Khê Sơn hạ tầm mắt, liếc đôi hài vứt lộn xộn sàn nhà, c.ắ.n răng nín nhịn lời nào, chỉ cất giọng lạnh nhạt: "Nghe rõ từng bước đây."
Tống Tiểu Hà như mở cờ trong bụng, cuống quýt thẳng lưng, ngoan ngoãn dỏng tai lắng .
"Thứ nhất, hãy vận hành linh khí chu du khắp các kinh mạch, dò tìm vị trí của Nghiệp Hỏa Hồng Liên. Trong nó ẩn chứa sức mạnh hàn băng lạnh thấu xương, một khi linh lực của ngươi vô tình chạm trúng, một luồng hàn khí sẽ truyền tới, là lúc ngươi tìm thấy nó ."
"Thứ hai, dùng linh lực tiếp cận Nghiệp Hỏa Hồng Liên, cố gắng dung hòa sức mạnh của ngươi trong nó, dẫn dắt hàn khí lan tỏa. Nếu lúc kích hoạt linh lực mà thể khuấy động cả sức mạnh hàn băng, thì chứng tỏ ngươi dung hợp thành công."
"Thứ ba, pháp lực của ngươi cỏn con, mà năng lượng của Nghiệp Hỏa Hồng Liên khổng lồ vô tận, do đó ngươi cần viện đến khẩu quyết và thủ ấn để bổ trợ, cố gắng giam cầm và kiểm soát năng lượng ở mức độ định, phòng ngừa những biến cố khó lường. Về phần khẩu quyết, ngươi thể tự sáng chế lấy một câu thần chú nào đó, dẫu thì Nghiệp Hỏa Hồng Liên cũng từng nhận ai chủ nhân đây."
Thẩm Khê Sơn vươn tay, thuần thục đan những ngón tay tạo thành một ấn chú.
Ngón út và ngón áp út của cả hai tay móc nối cuộn tròn , ngón giữa và ngón trỏ vươn thẳng tắp song song ép sát , trong khi hai ngón cái thì ấn đầu nhọn chạm tạo thành một đường thẳng.
"Nhớ in đậm cái thủ ấn đầu."
Tống Tiểu Hà lời chăm chú như nuốt từng chữ, thuộc làu từng bước, tỉ mẩn nhái theo thủ ấn của .
Vừa tạo xong ấn, nàng bỗng cảm nhận một luồng linh lực cuộn trào râm ran trong cơ thể, dạt dào như dòng thác sắp tuôn trào phá vỡ đê điều.
Đây là thủ ấn chuyên dụng dùng để thôi động linh lực, phối hợp cùng khẩu quyết để thi triển muôn vàn phép thuật diệu kỳ.
Tuy Tống Tiểu Hà đây cũng từng học dăm ba loại thủ ấn, nhưng dạo đó nàng chẳng thể nào ngưng tụ nổi linh lực, nên học ba cái thứ hạng bét xoàng xĩnh, gì cửa chạm tới tầng kết ấn cao thâm cỡ .
"Ngươi tài thật đấy, kiếm tu mà rành rọt cả bí kíp của pháp tu."
Tống Tiểu Hà nhân cơ hội tranh thủ lấy lòng khen nịnh một phen.
Thẩm Khê Sơn ngơ như thấy, điềm nhiên trở về ghế : "Bắt đầu ."
Tống Tiểu Hà xị mặt bĩu môi, lầm bầm: "Chẳng thèm tung hô vài câu khích lệ kiểu 'Đừng bỏ cuộc, an tâm mà tu luyện sẽ canh chừng cho', đúng là cái đồ vô tâm lạnh nhạt."
Hàng lông mày Thẩm Khê Sơn giật giật, lười cãi cọ động khẩu, vờ như điếc thèm lọt tai.
Tống Tiểu Hà đành ngoan ngoãn nhắm nghiền hai mắt, dốc lực khởi động dòng linh lực trong .
Nàng thừa Nghiệp Hỏa Hồng Liên ẩn nấp chễm chệ ngay ngực, nên mỗi lúc vận hành linh lực lượn vòng khắp châu , nàng đều dồn sự chú ý dò la tỉ mỉ quanh quẩn khu vực đó.
Thế nhưng quái lạ ở chỗ, phần n.g.ự.c đó như thể một tấm màn chắn vô hình phủ kín bưng, nàng bới tung lên bằng cách nào cũng bặt vô âm tín, chẳng bắt nổi chút manh mối nào về sự tồn tại của Nghiệp Hỏa Hồng Liên.
Nàng đành ngậm đắng nuốt cay về vạch xuất phát khởi động , kiên trì miệt mài xoay mòng mòng vòng qua vòng khác, hệt như dậm chân tại chỗ ở chướng ngại vật đầu tiên.
Đợi chừng một khắc đồng hồ, Thẩm Khê Sơn đinh ninh nàng hẳn nuốt chửng xong bước một.
Nào ngờ ròng rã suốt một canh giờ trôi qua, Tống Tiểu Hà vẫn câm như hến chẳng nhúc nhích tẹo nào.
Năm xưa hồi Thẩm Khê Sơn ba tuổi chập chững bái sư, từ ngày đầu chập chững mò mẫm cách ngưng tụ linh lực cơ thể cho đến khi kết thành kim đan, chỉ tốn vỏn vẹn ba ngày trời.
Đây là nguyên cớ phong thánh là kỳ tài ngút trời ngàn năm một.
Thử nghĩ xem, thành tích kết đan thần tốc nhất từ đến nay trong giới tiên môn nhân giới cũng ngốn ròng rã chín năm trời.
Để tránh những ánh mắt soi mói dị nghị, Thanh Ly đành bịa chuyện giấu nhẹm sự thật, lu loa với thiên hạ rằng Thẩm Khê Sơn mất ròng rã ba năm mới kết thành đan, thế mà cũng đủ khiến cả nhân giới điên đảo chấn động.
Người nhà nhà chỉ đồn Thẩm Khê Sơn mang tư chất thần đồng vượt bậc, nhưng chẳng ai tường tận cái "vượt bậc" rốt cục khủng khiếp đến mức nào.
Thế nên Thẩm Khê Sơn thả lỏng thời hạn cho Tống Tiểu Hà khá rủng rỉnh, thầm đoán chừng chắc mẩm lúc mặt trời ló rạng nàng ít nhiều gì cũng nắm mánh khóe sử dụng sức mạnh hàn băng.
ai dè Tống Tiểu Hà cứ ôm khư khư cái thế thiền suốt một canh giờ đồng hồ, đổ ập sang một bên, ngã nhào thẳng cẳng.
Thẩm Khê Sơn ngỡ ngàng chớp mắt liên tục ngó nghiêng, thấy nàng cứ thế bất động.
Lúc đầu còn ngỡ tu luyện trật nhịp tẩu hỏa nhập ma nên bất tỉnh nhân sự, ai dè Thẩm Khê Sơn bước gần xem, thì nàng đang ngáy khò khò ngon lành.
Thẩm Khê Sơn chôn chân lặng thinh giường hồi lâu.
Màn đêm ồn ào náo nhiệt, Tống Tiểu Hà đ.á.n.h một giấc say sưa ngất ngây, mãi tận khi mặt trời chói chang vươn cao, chẳng rõ con gà gáy sáng điên rồ nhà ai trong làng cất tiếng gáy lanh lảnh đinh tai nhức óc, mới đ.á.n.h thức nàng tỉnh mộng.
Nàng bật phắt dậy, lờ đờ chớp chớp mắt, nhận nơi chẳng phòng .
Nàng ngớ ngẩn hỏi han: "Sao lưu lạc tới đây nữa ?"
Chưa đầy một nốt nhạc, nàng tự nghiệm đáp án: "À, tối hôm qua tự mò đến mà."
Tiếng lật sách sột soạt lọt tai, Tống Tiểu Hà ngoắt đầu về phía phát âm thanh.
Bắt gặp Thẩm Khê Sơn đang xếp bằng an tọa bệ cửa sổ rộng rãi, cắm đầu sách.
Nàng nhảy xuống giường, phớt lờ chuyện mang hài, cứ thế chân trần bước đến gần, ló đầu tò mò ngó nghiêng: "Ngươi đang sách gì thế?"
Thẩm Khê Sơn gõ cộp một phát lên trán nàng đẩy xa, đáp lời: "Đang ngâm cứu tự truyện tiên đồ của một kẻ ngu biếng nhác."
Đôi mắt Tống Tiểu Hà vẫn quen với ánh sáng chói lòa, tay day day mắt lân la hỏi: "Thế kết cục thế nào? Phi thăng đắc đạo thành tiên chứ?"
"Biến thành một tên ăn mày đường ở đầu làng, rặt xin ăn chứ thèm xin tiền."
Dù đầu óc Tống Tiểu Hà còn đang mơ màng ngái ngủ, nhưng thừa sức nhận câu móc mỉa sâu cay cỡ nào, nàng trừng mắt lườm sắc lẹm: "Ngươi trù ẻo ai thành ăn mày hả?!"
"Sao ngươi nhạy bén thế, tự vơ luôn cái mác ' đần lười' ?" Thẩm Khê Sơn ngẩng đầu đối mặt với ngươi, vặn đanh thép.
Tống Tiểu Hà đuối lý, chột lảng tránh ánh mắt, ấp úng chống chế: "Thì... thì tại mấy bữa nay bôn ba mệt phờ râu trê mà, dùng cạn linh lực nên mới lỡ chợp mắt một tẹo thôi."
"Một tẹo của ngươi là trọn vẹn bốn canh giờ đấy."
"Sư phụ răn dạy , băng đông ba thước cái lạnh một ngày, tu hành cũng y chang thế, d.ụ.c tốc bất đạt, từ tốn chầm chậm." Tống Tiểu Hà đủng đỉnh xỏ giày chân: “Trăm bằng tay quen, nắm bí kíp , về nhà từ từ nghiền ngẫm là thôi, chỉ cần công mài sắt ngày nên kim."
Cái nết tự tâng bốc động viên tinh thần của nàng đúng là bậc thầy thiên hạ. Lúc bước cửa, nàng còn ngoái đầu vớt vát thêm một câu với Thẩm Khê Sơn: "Đa tạ nha."
Rồi đẩy cửa cái rầm bước thẳng ngoài.
Thẩm Khê Sơn: "..."
Tắm rửa đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi bước khỏi Linh Vực môn, thì đồng hồ điểm giờ Tỵ, trời quang mây tạnh, mặt trời chói chang vắt vẻo cao.
Mùa đông giá rét, Tống Tiểu Hà ních bên trong một chiếc áo lót tay thụng lót bông trắng muốt, khuy áo cài kín bưng đến tận cổ, khoác ngoài một chiếc áo gilê lông nhung vàng ươm lông ngỗng, phần diện một chiếc váy dài lụa thêu họa tiết mây khói màu mực đen.
Dải ruy băng buộc tóc bằng sợi bạc dài thướt tha buông lơi, hễ cơn gió khẽ lướt qua là nhảy múa tung tăng phấp phới.
Trên Tống Tiểu Hà chẳng vương vấn lấy một tẹo cốt cách tiên phong đạo cốt nào, nàng hao hao mấy cô thiên kim tiểu thư kiêu kì lớn lên trong nhung lụa chốn nhân gian, khuôn mặt ánh lên vẻ trong trẻo tinh khôi nếm trải sự đời, đôi mắt trong vắt tinh khôi.
Tô Mộ Lâm chầu chực ở cửa từ kiếp nào, thoắt thấy bóng dáng Tống Tiểu Hà là ba chân bốn cẳng lăng xăng chạy ùa tới, hai tay cung kính dâng lên một ly sữa bò nóng hổi bốc khói nghi ngút: "Tiểu Hà đại nhân, ngài tỉnh giấc ?"
"Ngươi chờ chực ở đây từ nãy tới giờ ?" Tống Tiểu Hà với mấy khoản ăn uống xưa nay bao giờ từ chối, nhận lấy nhâm nhi một hớp, gật gù khen ngon tấm tắc.
Tô Mộ Lâm tít mắt phô hàm răng: "Dù cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, nên đây đợi ngài."
Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Sao đêm hôm qua chẳng thấy bóng dáng ngươi ló mặt ?"
Hắn ngượng ngùng đỏ mặt tía tai: "Ta ngủ say như c.h.ế.t, chẳng thấy tiếng sấm chớp gì cả."
Nàng "ừ" một tiếng, ngoắc Tô Mộ Lâm lóc cóc theo bước .
Nhịp sống trong làng dường như trở quỹ đạo bình thường, bóng nhộn nhịp hối hả ngược xuôi đường phố, đ.á.n.h xe ngựa rầm rập, kẻ quảy gánh hàng rong í ới rao vặt, hai bên đường là mấy sạp hàng san sát nối đuôi , tiếng rao hàng đan xen náo nhiệt, vẽ nên một bức tranh nhân gian ồn ào sống động.
Bầy yêu thi kinh hoàng đêm qua, cứ như thể một cơn ác mộng từng xảy , chỉ sót vệt m.á.u xanh đen nhờn nhợt loang lổ Linh Vực môn, minh chứng cho một t.h.ả.m họa thật.
Khung cảnh ngôi làng hiện tại thanh bình mộc mạc y hệt như bao miền quê hẻo lánh khác, nam cày nữ dệt, cuộc sống an nhiên tự tại.
Tuyệt nhiên chẳng mảy may hé lộ nửa điểm âm u của tà ma ngoại đạo xâm chiếm.
cặp mắt sắc sảo của Tống Tiểu Hà nhanh chóng bóc trần những uẩn khúc kỳ quái lẩn khuất trong ngôi làng .