Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 38: Dưỡng Thi Chi Địa 7

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:52
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả ngôi miếu rung chuyển dữ dội, bụi đất tung mù mịt, cuối cùng ầm ầm sụp đổ.

Tống Tiểu Hà vốn đang hớn hở, thấy cảnh liền luống cuống tìm chỗ ẩn nấp. Nàng định vắt chân chạy tót ngoài thì cảnh sắc mắt chợt biến đổi .

Xung quanh chớp mắt chìm tĩnh lặng, ảo ảnh tan biến sạch sẽ, trả chân dung thực sự của ngôi miếu rách nát hoang tàn ngay mắt.

Ngôi miếu nhỏ bỏ hoang nhiều năm , tuy cột gỗ nứt nẻ, vách tường cũng xỉn màu tro vàng, nhưng điều ngoài dự liệu là nơi đây sạch sẽ đến lạ thường.

Thậm chí mặt đất chẳng vương lấy một hạt bụi, các ngóc ngách trong phòng hề mạng nhện giăng mắc, ngay cả bậu cửa sổ cũng tươm tất gọn gàng.

"Tiểu Hà đại nhân!"

Tô Mộ Lâm gào lên kinh thiên động địa, giang hai tay nhào tới chỗ nàng, kích động tố khổ: "Ta suýt chút nữa thì tên quỷ lao bệnh hại c.h.ế.t ! Đại nhân mau đuổi cút về phòng , đừng cho theo chúng nữa!"

Vừa , gã chỉ tay thẳng mặt Tạ Quy.

Tống Tiểu Hà ngoái đầu , chỉ thấy Tạ Quy dù c.h.ử.i mắng vẫn giữ nguyên dáng vẻ đoan chính. Hắn nở nụ chan chứa vẻ áy náy, khiến dung mạo tuấn tú nhưng ốm yếu càng thêm phần mong manh.

Chẳng rõ hai bọn họ ở trong huyễn cảnh kết hạ ân oán gì, mà Tạ Quy thể giữ tính tình ôn hòa đến mức Tô Mộ Lâm ác ý nhắm như vẫn điềm nhiên chút phản ứng.

Chợt một cỗ huyết khí trong cơ thể trào ngược lên, sắc mặt Tạ Quy khẽ biến. Hắn vội lấy tay áo che miệng, ho sặc sụa liên hồi, thế mà ho cả m.á.u tươi.

"Tạ Xuân Đường, ngươi chứ?!" Tống Tiểu Hà giật thót , tiện tay túm chặt lấy cổ tay Tô Mộ Lâm: "Chuyện đây? Ngươi thương ?"

Tạ Quy tựa hồ sợ Tô Mộ Lâm trách tội, vội vàng rút khăn tay bưng kín miệng, ồm ồm : "Không , , là do thể lực suy kiệt, còn suýt nữa liên lụy đến Tô thiếu hiệp."

Nhắc tới chuyện , mặt Tô Mộ Lâm thoáng nét ngượng ngùng, nhưng gã cũng thèm giấu giếm, bĩu môi đáp: "Vừa nãy ở trong huyễn cảnh, cứ khăng khăng cản đám dân làng đập nát tượng Thiên nữ, hại cả lũ dân làng hóa yêu hết ráo. Ta cũng vì cứu mới tay dọn dẹp bọn yêu thi đó, ai dè vô dụng đến thế... một lá bùa Lửa của chấn thương luôn."

Tống Tiểu Hà từng lĩnh giáo thiên phú dùng bùa của Tô Mộ Lâm . Ngày đó ở Phong Đô quỷ vực, chính nàng cũng một lá bùa Lôi của gã cho điếc đặc cả tai.

Thẩm Khê Sơn chỉ liếc Tạ Quy một cái liền thấu vốn chẳng Bùa Lửa đả thương: "Hắn là yêu khí nơi xung sát."

"Yêu khí gì cơ?"

Thẩm Khê Sơn bước đến cạnh tượng Thiên nữ, giơ tay vuốt ve bề mặt.

Trên tượng khắc hằn những vết nứt vô cùng ngay ngắn, đó là tàn tích do dân làng cưa xẻ năm xưa lưu .

Đầu ngón tay Thẩm Khê Sơn miết qua khe nứt, giọng điệu hờ hững: "Cái gọi là cơn thịnh nộ của Thiên nữ, chẳng qua chỉ là chiêu trò bịa đặt của kẻ nào đó khi tàn sát bộ dân làng mà thôi. Cả ngôi miếu bao trùm bởi một cỗ yêu khí nồng đậm mà phàm khó lòng đ.á.n.h thấy. Cơ thể vốn quỷ phiên ăn mòn, thế nên mới dễ dàng luồng yêu khí xông phế phủ."

"Có nghiêm trọng lắm ?" Tống Tiểu Hà gặng hỏi.

"Tạm thời c.h.ế.t ." Thẩm Khê Sơn uể oải đáp lời.

Tạ Quy lau vết m.á.u vương khóe miệng, đợi khí tức bình đôi chút mới lên tiếng thắc mắc: "Thế nhưng chẳng lúc nãy Thẩm thiếu hiệp dùng Hồn Tế thuật để tra hỏi ? Chịu sự khống chế của Hồn Tế thuật, đáng lý lão thể dối mới ."

"Lão trả lời, cũng chỉ giới hạn trong những gì lão mà thôi. Có thể là ngóng , cũng thể là tự suy đoán, chắc phản ánh đúng sự thật." Thẩm Khê Sơn ngửa đầu quan sát một vòng, đột nhiên phán: "Ngôi miếu nhỏ giữ , phá dỡ thôi."

" đúng đúng, chỗ chắc chắn là do yêu quái dựng lên !" Tô Mộ Lâm tỏ vẻ vô cùng tán thành, hùa theo: "Lão già ngoài cửa uống yêu huyết nên mới thọ đến cỡ đó. Các xem, liệu khi nào chủ nhân của giọt yêu huyết là kẻ thêu dệt nên màn kịch Thiên nữ hạ phàm, mượn cớ xây miếu để lén lút hút tinh phách của bộ phàm nhân trong làng nhằm mục đích tu luyện ?"

Suy luận qua vô cùng hợp lý, đến cả Tống Tiểu Hà xong cũng gật gù đồng tình, liền hỏi: "Thế dỡ bằng cách nào?"

"Đơn giản." Tô Mộ Lâm hăng hái xung phong, tích cực thể hiện bản lĩnh: "Ta gọi sấm sét đến nổ tung chỗ là xong."

Mọi đều dị nghị gì. Thẩm Khê Sơn liền chỉ điểm vị trí cho Tô Mộ Lâm giáng lôi pháp, còn Tống Tiểu Hà cùng Tạ Quy thì lùi dần về phía góc miếu.

Tạ Quy móc từ trong tay áo một bức tượng cá bằng đồng chỉ nhỉnh cỡ bàn tay, đó vặn nhẹ cơ quan lưng cá. Chỉ một tiếng tách giòn tan, một luồng bạch quang mờ nhạt từ miệng cá chầm chậm tỏa , đan dệt thành một tấm lưới ánh sáng trong suốt, bao bọc trọn vẹn góc tường nơi hai đang .

Tống Tiểu Hà vốn tính hiếu kỳ với thứ, lập tức hỏi: "Đây là bảo bối gì ?"

Tạ Quy ân cần giải thích: "Vật tên gọi là Tiểu Ngư Kết, nó thể tạo một tầng kết giới phòng ngự trong thời gian ngắn. Tuy thoạt mỏng manh, nhưng sức phòng thủ cực kỳ kiên cố."

"Thứ dùng gì để thôi động ? Linh lực ?"

"Bên trong khảm linh tinh thạch." Thấy nàng mù tịt, Tạ Quy bèn cặn kẽ giảng giải thêm: "Nhóm linh khí đa phần xuất xứ từ Nam quốc, tiền là thuật Thiên Cơ của Mặc gia. Đời trải qua bàn tay của các bậc kỳ tài cải tiến, họ chuyển hóa linh lực thành tinh thạch lắp trong, từ đó thể vận hành đủ loại cơ quan phức tạp. Đây là một loại linh khí tiện lợi vô cùng lợi hại."

Thuật Thiên Cơ và thuật Luyện Khí giống . Luyện khí đòi hỏi thời gian đằng đẵng, vắt kiệt tâm huyết, còn dùng chính linh lực của sử dụng để thôi động. Linh khí càng cường đại thì uy lực phát huy càng kinh thiên động địa.

Ngược , Thiên Cơ của Mặc gia là một môn cổ pháp truyền thừa ngàn vạn năm. Dẫu cho bao tuyệt kỹ quỷ khốc thần sầu thất truyền theo dòng chảy thời gian, nhưng nhờ sự mày mò cải tiến ngừng của hậu nhân, nó định hình thành một hệ thống gần như mới mẻ . Chỉ cần nạp linh thạch thể kích hoạt hoạt động.

"Tương truyền trong cổ pháp Mặc gia, từng tồn tại một môn tuyệt kỹ đoạt thiên công, khả năng chế tạo những món linh khí bề ngoài giống hệt phàm, thể phân biệt thực giả, nhưng sở hữu sức mạnh chiến đấu kinh hoàng. Mặc gia thời thượng cổ cũng chính nhờ dựa cổ pháp mà cất công xây dựng nên một đội quân bách chiến bách thắng, xưng hùng xưng bá một phương giữa thời kỳ loạn lạc." Tạ Quy kể đến đây, bỗng buông một tiếng thở dài thườn thượt, nét mặt ánh lên chút buồn bã tiếc nuối: "Chỉ tiếc là , cổ pháp lưu truyền . Hiện thế chẳng còn ai đủ sức phục chế nữa ."

Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một chốc thốt lên: "Cũng may là nó thất truyền ."

"Sao Tống cô nương ?"

"Nếu như loại tuyệt kỹ đó tận dụng triệt để, thì chiến trường cần đến sống nữa, cứ việc tung đám hung khí do cơ quan chế tạo lên là xong."

"Như chẳng sẽ giảm thiểu nhiều m.á.u đổ xương rơi, tránh cho hàng vạn tướng sĩ vong mạng uổng phí ?"

Tống Tiểu Hà vốn chẳng rành mấy cái đạo lý to tát , nàng chỉ góc mộc mạc của riêng , bèn đáp: "Cổ nhân chẳng câu Hưng, bách tính khổ; vong, bách tính khổ đó ? Chiến tranh một khi châm ngòi, đổ m.á.u lẽ nào chỉ tướng sĩ? Binh lính thì thể dùng ba cái linh khí cơ quan đó để thế mạng, nhưng còn dân chúng vô tội thì ?"

Tạ Quy nàng thế, cả cứng đờ, trầm mặc hồi lâu nên lời.

Ở đầu bên , Thẩm Khê Sơn lặp chỉ thị đến thứ hai, nhưng Tô Mộ Lâm vẫn cứ lùng bùng lỗ tai.

"Ngươi bảo chỉ thả sấm sét giáng xuống vị trí cách mặt tượng Thiên nữ đúng năm thốn, mà tuyệt đối gây sứt mẻ gì đến bức tượng gỗ á?" Tô Mộ Lâm há hốc mồm kinh ngạc, trợn tròn mắt kêu lên: "Làm thể khống chế chuẩn xác đến mức đó chứ?"

Sự kiên nhẫn của Thẩm Khê Sơn cạn sạch. Hắn nhíu mày, gắt gỏng: "Mấy tháng nay ngươi ăn dầm dề ở Tiên minh rốt cuộc học cái quái gì? Đến chút chuyện vặt vãnh cũng xong?"

"Chuyện vặt vãnh nỗi gì? Ngươi rõ ràng là đang rắp tâm khó !" Tô Mộ Lâm chọc tức, mờ mắt cãi nhem nhẻm.

ngay giây tiếp theo, ánh mắt sắc lẹm của Thẩm Khê Sơn quét qua, gã lập tức xìu như bánh tráng nhúng nước, rụt cổ , chống chế yếu ớt: "Ta vẫn luôn theo sát Tiểu Hà đại nhân dốc sức tu tập mà. ngươi cũng đấy, pháp thuật của phàm nhân các , nuốt cực kỳ chật vật."

Thẩm Khê Sơn mỉa mai: "Ta thấy ngươi quên mang theo não xuống nhân giới thì , nên mới học mãi xong nổi chút pháp thuật cỏn con ."

Tô Mộ Lâm xưa nay vốn là cái đồ bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, cục tức nghẹn tận họng mà chẳng dám hé răng, bay sạch sành sanh cái khí thế kiêu ngạo hống hách lúc đối diện với Tạ Quy.

Kẻ trị Tô Mộ Lâm, cũng chỉ thể là cái loại kiệm lời nhưng tay tàn độc như Thẩm Khê Sơn. Có cho Tô Mộ Lâm ăn thêm tám lá gan hùm, gã cũng chẳng dám công khai vuốt râu hùm khiêu chiến với Thẩm Khê Sơn.

Chỉ e lỡ một ngày trời nào đó chướng mắt, đập gã hiện nguyên hình tóm gọn như thu phục ác yêu thì khổ.

Thẩm Khê Sơn mất kiên nhẫn thúc giục: "Ra tay ."

Gã đành lề mề móc bùa chú , bụng vẫn còn le lói chút tâm lý cầu may, e dè hỏi vặn : "Lỡ như lỡ tay nổ nát bét bức tượng gỗ thì ?"

Thẩm Khê Sơn cố tình dọa dẫm: "Làm thịt ngươi."

Tô Mộ Lâm mếu máo chực . Gã c.ắ.n răng nuốt nước mắt trong, thúc động bùa chú, dốc bộ tinh thần lực chú tâm, chẳng dám phân tâm dù chỉ một tấc.

Thực mỗi dùng bùa, gã đều lén lút dồn thêm sức mạnh bản đó, nên mới thể hô biến một tờ bùa tầm thường thành đòn tấn công sức sát thương khủng khiếp đến thế.

với yêu cầu oái oăm của Thẩm Khê Sơn lúc - cấm tiệt việc nát tượng Thiên nữ, bắt nổ chính xác vị trí cách bức tượng năm thốn - gã đành kìm hãm yêu lực của bản , chỉ dám thi triển mớ nhân tộc pháp thuật học mót ở Tiên minh suốt năm tháng qua.

Thẩm Khê Sơn cứ sừng sững bên cạnh chằm chằm, ánh mắt dẫu nhẹ hều nhưng đè lên vai gã một luồng áp lực ngàn cân.

Tô Mộ Lâm ném bùa niệm chú, rịn cả tầng mồ hôi hột trán. Gã nhọc nhằn kiểm soát luồng linh lực trong cơ thể, nhắm tịt mắt nhắm chuẩn tọa độ đó, khẽ quát một tiếng: "Lôi pháp triệu lai."

"Ầm ầm ..."

Một tiếng sấm rền vang chói tai x.é to.ạc từ lá bùa. Trong muôn ngàn đạo pháp, lôi pháp vốn mang tính bá đạo và cuồng bạo nhất, nếu thao túng khéo dễ phản phệ thương tổn đến chính thi triển.

Và Tô Mộ Lâm đích thị là cái tên xui xẻo đó.

Tia sét đ.á.n.h tạt qua mu bàn tay gã, cảm giác tê buốt đau đớn lập tức ập tới, kèm theo đó là sức nóng bỏng rát. Tô Mộ Lâm ngửa cổ lên trời gào thét, kêu oai oái.

Cùng lúc đó, lôi quyết giáng thẳng xuống vị trí gã định vị, ầm ầm nổ nát bét tảng đá lát nền, để lộ một mảng đất đỏ au.

Tô Mộ Lâm ôm khư khư mu bàn tay nhảy dựng lên rên rỉ, Thẩm Khê Sơn vô cùng ngứa mắt cái điệu bộ hèn mọn yếu ớt . Lại thêm chướng tai vì tiếng gào nhức óc, dứt khoát vươn tay ấn thẳng mặt gã, đẩy dạt sang một bên: "Ngậm miệng."

Ngôn xuất pháp tùy, Tô Mộ Lâm tức khắc tước mất giọng , trong miếu nháy mắt khôi phục vẻ tĩnh mịch.

Đạo lôi pháp thực chất khống chế vô cùng mỹ, ngay cả lớp kết giới phòng hộ mà Tạ Quy cất công tung cũng chẳng cần dùng tới.

Mặt đất tượng Thiên nữ nổ tung thành một cái hố nhỏ, ở giữa đám gạch đá xanh vụn vỡ lòi một mảng đỏ rực, trông cực kỳ bắt mắt.

Tống Tiểu Hà lạch bạch chạy tới, liếc Tô Mộ Lâm đang bưng tay tỏ vẻ tủi uất ức, sang Thẩm Khê Sơn. Cuối cùng, nàng chỉ tay xuống đất thắc mắc: "Đây là cái gì?"

Thẩm Khê Sơn tiến tới vài bước, giẫm một chân lên mảng đất đỏ quạch đó.

Chớp mắt, một trận cuồng phong lấy chân của tâm điểm cuồn cuộn nổi lên, ào ạt khuếch tán xung quanh. Chỉ thấy những tiếng vỡ vụn lách cách nổ liên hồi, gạch xanh lát nền thế mà nương theo từng đợt gió vỡ nát tươm, nát vụn, cuối cùng hóa thành bụi phấn bay lả tả biến mất.

Nhờ , dị vật ẩn giấu lòng đất mới lộ diện hình hài.

Đó là một trận pháp quy mô bao trùm trọn vẹn cả ngôi miếu.

Trận đồ mang hình tròn, phù văn và kết cấu bên trong đều vẽ bằng thứ màu đỏ như m.á.u tươi, chi chít chằng chịt.

Đám Tống Tiểu Hà đang ngay vị trí trung tâm của trận pháp, còn vị trí bức tượng Thiên nữ tọa lạc đè đúng lên một đoạn chú văn rườm rà phức tạp bậc nhất.

Nàng xoay một vòng, quan sát đại khái trận đồ chân, nhưng mãi chẳng nhận lai lịch.

Thế nhưng cái màu sắc chói mắt cùng với những dòng phù văn lộn xộn rối rắm , chỉ lướt qua thôi cũng đủ khiến trong lòng dâng lên cỗ sợ hãi vô cớ, mang đến cảm giác âm u rợn gáy khó tả, chắc chắn chẳng thứ lành gì.

"Thẩm Sách, đây là cái gì thế?" Tống Tiểu Hà hiện giờ quen thói, cứ hễ đụng thứ gì ngoài tầm hiểu là y như rằng ngoái sang thỉnh giáo Thẩm Khê Sơn ngay tắp lự.

"Dưỡng Thi trận." Hắn đáp với nét mặt dửng dưng bình thản, vẻ chẳng hề mảy may ngạc nhiên. Hắn ngước mắt tập trung bức tượng Thiên nữ mặt, phán: "Dưỡng Thi trận e là gài cắm ngay từ thuở ngôi miếu mới xây xong, bức tượng gỗ là vật trấn yểm. Chỉ cần nó nguyên vẹn sứt mẻ, trận pháp sẽ án binh bất động. lũ dân làng ngu ngốc cưa xẻ bức tượng, tự khắc kích hoạt khai mở trận đồ, nên cả làng mới luyện thành yêu thi."

"Ra là ." Tống Tiểu Hà bừng tỉnh ngộ: "Thế nhưng bao nhiêu năm đằng đẵng trôi qua , giờ đào kẻ bày binh bố trận ?"

Tạ Quy bên cạnh, ánh mắt cũng khóa chặt bức tượng gỗ, tiếp lời phân tích: "Cho nên mục đích ban sơ của kẻ bày trận , lẽ nhắm tới việc đoạt mạng cả làng, cũng chẳng thiết tha gì chuyện cất mẻ yêu thi."

Thứ giống hệt một cái bẫy cơ quan dàn xếp tỉ mỉ. Nếu dân làng đời đời kiếp kiếp cung phụng tượng Thiên nữ, trận pháp sẽ im lìm, bọn họ lẽ đến giờ vẫn sống nhăn răng.

Thẩm Khê Sơn cạn hứng thú buồn đoán già đoán non tiếp nữa.

Đã tra nguyên cớ dân làng luyện thành yêu thi, sự tới đây coi như lời giải đáp. Còn chuyện kẻ thao túng bày trận là thần thánh phương nào, cao chạy xa bay đến tận , thì liên quan quái gì tới ?

Hắn chỉ vứt một câu dặn dò: "Phạm vi của trận pháp bao trùm bộ thôn trang. Nếu bây giờ táy máy phá hủy tượng gỗ, tất cả chúng đều sẽ trận pháp dội ngược tổn thương. Tạm thời cứ mặc kệ nó."

Dứt lời, sải bước cất bước ngoài.

Nơi cạn kiệt giá trị lợi dụng, Tống Tiểu Hà bèn nối gót chạy theo. Vừa sải bước đuổi kịp, đang định mở miệng trò chuyện cùng Thẩm Khê Sơn, nàng chợt sững phát hiện bên ngoài miếu bu đen bu đỏ .

Trong đó, Bộ Thời Diên thong dong mái hiên, thấy Tống Tiểu Hà bước liền khẽ mỉm chào đón.

Đứng chễm chệ những bậc thềm tất nhiên là Trình Linh Châu cùng đám thủ lĩnh của các môn phái. Tụt lùi về là một biển đặc kịt, bu thành một vòng tròn hóng hớt, xì xào bàn tán râm ran.

Thế nhưng trong đó lọt sổ một kẻ ngoại lệ.

Chung Tầm Chi tuy trưởng đoàn, nhưng dựa thế lực gia tộc hùng hậu cử , cộng thêm cái mác tiểu thiếu gia danh gia vọng tộc, địa vị của tự dưng cũng tâng bốc đáng kể. Hắn nghênh ngang ở hàng ghế đầu, kề cận bên Vân Phức.

Vừa giáp mặt Tống Tiểu Hà, sắc mặt liền đổi, ánh mắt lập tức phóng tia sắc lẹm.

Tống Tiểu Hà ngơ ngác chẳng hiểu nổi cớ sự gì mà mới chỉ đảo một vòng quanh miếu, dân tình kéo tới tấp nập chật kín cả cửa, ai nấy đều chĩa ánh mắt soi mói tò mò bọn họ.

"Tống Tiểu Hà." Trình Linh Châu điềm tĩnh lên tiếng phá vỡ sự im lặng, gọi tên nàng bằng chất giọng thanh lãnh: "Các ngươi khám phá manh mối gì trong miếu ?"

Nàng một tiếng, rành rọt trình bày: "Bên trong quả thực thờ một pho tượng Thiên nữ, nhưng mặt đất cắm sẵn một cái Dưỡng Thi trận. Nguyên cớ dân làng biến dị thành cái dạng là do nổi lòng tham, rắp tâm cưa vụn tượng Thiên nữ đem bán lấy tiền, vô tình phá vỡ luôn món đồ trấn yểm trận pháp."

"Thế nhưng lão già một mực khẳng định tượng Thiên nữ mục nát vì năm tháng phó mặc mưa nắng, trận bão lớn năm xưa quật nát mà? Cớ sự tình trái ngược với lời cô nương ?" Một tên t.ử hóng chuyện cạnh đó lập tức ném thắc mắc.

"Đào trận bão táp nào." Tống Tiểu Hà quả quyết: "Bên trong miếu cài sẵn huyễn tượng hồi tưởng, tất cả chúng đều tận mắt chứng kiến rõ rành rành cảnh tượng bọn dân làng xúm xít xẻ thịt tượng Thiên nữ năm đó."

"Chỉ châm chước một thôi, tuyệt đối tiền lệ . Sau nghiêm cấm hành động tự biên tự diễn, chuyện gì nhất định bẩm báo cho . Nếu lỡ rước họa , trời mới cứu ngươi."

Trình Linh Châu dường như cũng cạn hứng thú với mấy cái chuyện nhảm nhí , chỉ quở trách qua loa cho lệ kết thúc bằng một câu răn đe hời hợt.

Đám trưởng đoàn của các môn phái khác rõ ràng tâm phục khẩu phục, đinh ninh rằng Tống Tiểu Hà giấu nhẹm phần cốt lõi của câu chuyện, cố tình che đậy tin tức cho Tiên minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-38-duong-thi-chi-dia-7.html.]

Cứ thế, mỗi mỗi bụng, muôn vàn cung bậc cảm xúc hiện rõ mồn một mặt, rỉ tai xì xào bàn tán một hồi cũng giải tán.

Chung Tầm Chi xách m.ô.n.g , thấy bóng Tạ Quy lững thững nối gót bước , lập tức ba chân bốn cẳng nhào tới: "Xuân Đường."

Vân Phức cũng kè kè bám gót, tay ôm khư khư chiếc áo choàng màu xanh thiên thanh. Nàng cuống quýt khoác áo lên Tạ Quy, miệng lải nhải ngừng: "Tam sư , lúc nãy ngươi và ngũ sư sợ tim đấy. Nghe thiên hạ đồn ầm lên khu vực rò rỉ tà khí, ai nấy đều ùn ùn kéo đến thám thính xem sự thể . Ai dè bên ngoài miếu giăng kết giới kín mít, vị Bộ thiên sư dứt khoát cho ai bén mảng tới gần. Ngũ sư sốt ruột như đống lửa, suýt chút nữa là phá rào lao thẳng trong tìm ngươi ."

Tạ Quy kéo vạt áo choàng ủ ấm cơ thể, khẽ mỉm trấn an: "Ta dễ dàng vong mạng đến thế."

Chung Tầm Chi vốn dĩ cực kỳ thiết với , cái bộ dạng ma bệnh hom hem thoi thóp , lòng khỏi xót xa, bèn gắt gỏng: "Ngươi cứ đ.â.m đầu xông pha mù quáng thế , thì cũng chầu ông bà sớm thôi."

Tạ Quy phì lắc đầu thở dài: "Cái đồ lớn nhỏ."

Đang dở, bỗng ho húng hắng hai tiếng.

Không ho thì thôi, ho một cái sặc cả đống m.á.u tươi.

Chung Tầm Chi chứng kiến cảnh tượng đó, sắc mặt thoắt biến, chộp ngay lấy cổ tay Tạ Quy để bắt mạch. Quả nhiên phát hiện nội thương.

Hắn sốt sắng gào lên: "Đã xảy chuyện quái quỷ gì ? Sao ngươi thương ?!"

Chung Tầm Chi vốn tính nóng như Trương Phi, việc hấp tấp chộp giật. Cứ đinh ninh chung một giuộc với Tống Tiểu Hà miếu, thế là mũi dùi lập tức chĩa thẳng về phía nàng: "Có con ranh họ Tống giở trò đ.â.m lưng ngươi trong đó ?"

"Học Văn, ăn xằng bậy! Là do cẩn thận yêu khí trong miếu xung sát trúng thôi." Tạ Quy vỗ nhẹ lên mu bàn tay , sợ nộ khí xung thiên, vội vàng xoa dịu: "Chẳng qua do thể trạng hiện giờ mục rỗng rệu rã quá, nhưng , tịnh dưỡng vài hôm là hồi phục thôi."

"Tạ Xuân Đường!" Chung Tầm Chi giận sôi máu, gầm lên: "Ngươi nông nỗi tàn tạ thế mà còn bao che mù quáng cho tụi Tiên minh! Bọn chúng vốn dĩ bình yên vô sự thoát khỏi lời nguyền quỷ quốc, giờ cùng rồng rắn chui miếu mà chả kẻ nào yêu khí đả thương. Chỉ riêng sự mờ ám đó thôi đủ bằng chứng tố cáo bọn chúng rắp tâm bày trò ?"

Cơn thịnh nộ bốc hỏa khiến hét toáng lên, âm thanh dội thẳng màng nhĩ Tống Tiểu Hà lúc nàng rảo bước định rời .

Tống Tiểu Hà xưa nay loại quả hồng mềm dễ nắn. Mấy phen cà khịa chọc tức, nể tình cảnh hiện tại cộng thêm tỷ tỷ của là sư nương , nàng mới c.ắ.n răng nuốt cục tức bụng.

Bây giờ còn đà lấn tới, trắng đen phân rõ ràng tạt gáo nước bẩn mặt nàng. Thật sự là tức nước vỡ bờ, thể dung túng nổi!

"Nhổ !" Tống Tiểu Hà xắn tay áo lên tận nách, nhảy cẫng lên ba thước, c.h.ử.i xối xả: "Ngươi tưởng Tống Tiểu Hà đẻ cầm tinh con rùa rụt cổ ? Hôm nay bà đây nện cho cái đồ lừa gạt ngu xuẩn nhà ngươi một trận trò! Cho ngươi nếm mùi vị trời cao đất dày, cho mở mang tầm mắt xem độ cứng nắm đ.ấ.m của Tống Tiểu Hà tới !"

Buông lời đe dọa hùng hồn xong, nàng lao vút như mũi tên rời cung, xông thẳng đến mặt Chung Tầm Chi. Tay túm chặt cổ áo , cánh tay vung vẩy mấy vòng trung, nhăm nhe giáng cho một cú đ.ấ.m nổ đom đóm mắt.

Tạ Quy hết hồn hết vía, lật đật lao can ngăn. Hắn dang hai tay, một bên cản Tống Tiểu Hà, một bên níu Chung Tầm Chi, nhào giữa hai bên vật cản, y chang tư thế nhào bột lộn xộn: "Khoan , dừng tay ! Có gì từ từ thương lượng! Thư Yểu sư , đây giúp một tay với!"

Vân Phức cũng ba chân bốn cẳng nhào tới, ôm cứng ngắc lấy vòng eo Chung Tầm Chi, réo lên: "Ngũ sư , cẩn trọng giữ gìn long thể, ngàn vạn đừng nổi giận!"

Chung Tầm Chi lúc thể trạng oặt ẹo, một Tống Tiểu Hà sung sức như rồng cuộn hổ vồ lôi xệch , còn Vân Phức khóa chặt hông, loay hoay mãi chẳng bứt . Hắn gầm lên đầy uất ức: "Cô thả tay cho !"

Thế là bốn mạng xáp thành một cục bùng nhùng, chẳng ai nhường ai. Nhất là Tống Tiểu Hà m.á.u chiến lên tới não, nắm đ.ấ.m siết chặt nịch, chực chờ canh me lỗ hổng để xả xui, cái miệng thì xả s.ú.n.g liên phanh ngơi nghỉ. Khung cảnh bát nháo như nồi cám lợn.

Đám trẻ trâu chí chóe rộn ràng, Thẩm Khê Sơn cạn sạch hứng thú góp vui. Hắn dửng dưng chắp tay thềm, ánh mắt lạnh băng bao quát. Chính cái thần thái sát thủ đó khiến đám hộ vệ của Chung Tầm Chi chùn bước, e dè dám nhích tới nửa tấc.

Đã từng nếm mùi bầm dập từ Thẩm Khê Sơn, bọn chúng thừa nếu liều mạng xen ngang cuộc tỉ thí của đám loi choi , kết cục ăn hành là cái chắc.

Tô Mộ Lâm xưa nay vốn dĩ chỉ sành khoản múa mép chứ khoản đ.á.n.h đ.ấ.m thì dở tệ. Ngặt nỗi Thẩm Khê Sơn hạ chú cấm khẩu, mồm mép bỗng chốc hóa thạch, gã lượn vòng vòng quanh Thẩm Khê Sơn, đầu bốc khói vì sốt ruột.

Dưới hiên nhà, bốn cục nợ quấn riết lấy giằng co qua , lôi tuột từ đầu Đông sang đầu Tây. Tiếng c.h.ử.i bới the thé xen lẫn tiếng van lơn khuyên can trộn lẫn thành bản giao hưởng hỗn tạp, náo nhiệt thôi .

Rốt cuộc thì nắm đ.ấ.m ngàn cân của Tống Tiểu Hà cũng giáng xuống. Có điều, đòn tấn công chệch quỹ đạo, vì nện thẳng mặt Chung Tầm Chi, nó bay thẳng tắp ... hốc mắt Tạ Quy.

Cú đ.ấ.m thần sầu đó đ.á.n.h bại tại trận, bắt phịch xuống đất kịp ngáp.

Tạ Quy cũng thuộc hạng hảo hán, dẫu đau điếng nhưng c.ắ.n răng chịu đựng, ôm tịt mặt cúi gầm xuống đất.

Tống Tiểu Hà hít một ngụm khí lạnh, thảng thốt: "Tạ Xuân Đường!"

"Xuân Đường!"

"Tam sư !"

Cả ba đồng thanh réo lên đầy hốt hoảng, buông thõng tay . Chung Tầm Chi và Vân Phức vội vã xổm xuống ân cần vỗ về vết thương. Hai bên cánh tả cánh hữu xí chỗ, Tống Tiểu Hà lủi thủi chơ vơ phía mặt, lí nhí thanh minh gượng gạo: "Tạ Xuân Đường, ngươi sứt mẻ gì chứ? Ta thật sự cố ý đ.ấ.m ngươi ..."

Tạ Quy vội ngẩng mặt lên, khuyên giải: "Không hề hấn gì, Tống cô nương rắp tâm nhắm , cô nương chớ bận lòng. Chỉ cần các ngưng đ.á.n.h mừng ."

Chinh chiến giang hồ, bậc như đúng là lo bạc cả tóc.

Dẫu , hốc mắt của hằn rõ vệt đỏ ửng sưng tấy, mười mươi là cú đ.ấ.m ngàn cân của Tống Tiểu Hà hề nương tay.

Chung Tầm Chi giục giã: "Tiểu sư , mau truyền công chữa thương cho Xuân Đường !"

Vân Phức nhíu chặt đôi lông mày, rầu rĩ đáp: "Tam sư đang yểm ba đạo linh phù để kìm hãm nguyền rủa lây lan. Bây giờ mà bơm linh lực chữa thương là nghịch với linh phù ngay, e là sẽ đẩy nhanh tốc độ ăn mòn của lời nguyền mất. Trong tay còn lận vài lọ cao dược, cứ lấy đắp tạm cho tam sư xoa dịu ."

Chung Tầm Chi xong, ngọn lửa giận dữ bùng cháy ngùn ngụt, trừng mắt lườm Tống Tiểu Hà sắc như d.a.o cạo.

Tống Tiểu Hà lỡ tay choảng Tạ Quy bầm dập, lương tâm đang c.ắ.n rứt, đành tặc lưỡi bỏ qua màn cãi lộn nảy lửa với Chung Tầm Chi.

Ngặt nỗi, kẻ sừng sỏ nhất chốn tuyệt nhiên Tống Tiểu Hà.

lúc đó, Thẩm Khê Sơn mới nhả ngọc phun châu: "Chung Tầm Chi, xốc tên sư yếu ớt của ngươi lên biến khỏi đây ngay."

Chung Tầm Chi liếc , lập tức ánh mắt lạnh buốt thấu xương dọa cho khiếp vía.

Hắn gốc gác của tên sát thần , chỉ khắc cốt ghi tâm cái vố đau điếng lọt lưới t.ử thần tay . Tận mắt chứng kiến độ bá đạo tàn nhẫn của kiếm thuật tên , giờ cho vàng cũng chẳng dám ho he đòi quyết chiến.

Mặc kệ chuyện sư đập te tua mà kịp đòi nợ kẻ thủ ác, nếu tiếp tục ương bướng ăn thua đủ, e là cả hai ngươi sẽ chung cảnh cáng khiêng về.

Chung Tầm Chi cân nhắc thiệt hơn trong đầu một lát, cuối cùng đành triệu gọi hộ vệ, c.ắ.n răng nuốt nhục dắt díu Tạ Quy trốn lẹ.

Lúc cáo lui, Tạ Quy vẫn còn giữ phép tắc chắp tay bái biệt nhóm ba Tống Tiểu Hà. Cái lễ nghĩa quy củ đó ngấm m.á.u tủy , cứng nhắc đến mức phàm khó mà thẩm thấu nổi.

Tống Tiểu Hà rối rít bồi thêm mấy câu xin tạ tội, đăm đăm theo bóng lưng bọn họ xa dần.

Đám khuất bóng, nàng mới rũ mắt nắm đ.ấ.m nện Tạ Quy, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác chua chát kỳ lạ.

Tô Mộ Lâm chầu chực bên cạnh, bắt mạch tâm tư của nàng, rặn vài câu an ủi mà cái miệng khóa chặt, sốt ruột loanh quanh như kiến bò chảo nóng.

"Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn bậc thềm lên tiếng gọi.

Lời gọi đó cắt đứt dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung của Tống Tiểu Hà, lôi tuột nàng khỏi cái vũng lầy ủ dột. Nàng ngẩng đầu hỏi vặn: "Có chuyện gì thế?"

"Thảy cho một tấm Bùa Lửa."

Nàng lững thững bước tới gần Thẩm Khê Sơn, mò mẫm moi Bùa Lửa đưa cho , thắc mắc: "Ngươi định giở trò gì thế?"

Chỉ thấy Thẩm Khê Sơn cầm lấy bùa, cúi xổm xuống cạnh Lâm Hoán. Hắn nhấc tay vận lên một vệt sáng leo lét, dứt khoát gỡ phăng hình nộm giấy nhỏ xíu bám chặt trán lão già.

Khoảnh khắc lá bùa bóc , cơ thể Lâm Hoán lão hóa điên cuồng với tốc độ chóng mặt. Lớp da vốn dĩ héo hon đen nhẻm bắt đầu nứt nẻ chân chim, khuôn mặt tàn tạ héo úa trông thấy rõ, da má chảy xệ lủng lẳng thê thảm.

Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Hoán bỗng mở trừng mắt.

Đôi mắt cằn cỗi trải qua bao thăng trầm nhuốm màu vẩn đục đờ đẫn, nhưng đồng t.ử vẫn cố sức tập trung , hắt tia tỉnh táo từng , ghim chặt Thẩm Khê Sơn.

"Lão... lão sắp từ trần ?" Tống Tiểu Hà lẩm bẩm: "Đây là hiện tượng hồi quang phản chiếu ?"

"Hồn Tế thuật ép phơi bày chân tướng, cớ những lời lão thốt pha lẫn chút dối trá?" Thẩm Khê Sơn vặn .

Tống Tiểu Hà đáp: "Lão kẻ khác dắt mũi ?"

"Đâu chỉ thế." Thẩm Khê Sơn lạnh nhạt dán mắt Lâm Hoán, thả giọng bình thản kể một sự thật tàn khốc: "Lão e rằng nếm trải cái kiếp sống vất vưởng suốt bao năm ròng rã. Bị cướp khả năng phát ngôn, tứ chi tê liệt, chỉ thoi thóp thính giác ngóng. Những lời dối trá vốn chẳng do lão tận mắt chứng kiến. Dòng yêu huyết tuy kéo dài tuổi thọ, nhưng đóng băng bộ cơ bắp. Cứ thế lây lất tồn tại mà chẳng cần nạp thực phẩm, vẫn hứng trọn cái rét buốt mưa dầm nắng dãi, chịu đựng những cơn đói cào ruột xé gan, ngứa ngáy đau nhức tận xương tủy."

"Lão giam cầm trong những năm tháng bất do kỷ , nhưng thần trí luôn tỉnh táo."

Tận mắt chứng kiến thôn trang hưng thịnh suy tàn, chứng kiến những dân vô tội lượt lột xác thành yêu thi. Lão tồn tại, nhưng cái sự tồn tại chẳng là sự sống đích thực.

"Thế nên cái c.h.ế.t, đối với lão mới là sự giải thoát mong ước tột cùng." Thẩm Khê Sơn dửng dưng dõi mắt về phía Lâm Hoán.

Thân thể lão nhân bắt đầu mục nát tan chảy, lão gồng vươn bàn tay run lẩy bẩy về phía , hai hốc mắt dán chặt Thẩm Khê Sơn, cũng chẳng rõ lão tính trăng trối điều chi.

Cả cuộc đời dài đằng đẵng, thần trí lão vẫn minh mẫn sắc bén, trừng mắt thao láo quanh quẩn cái khoảnh đất bé tí hin cả ngày lẫn đêm. Lão quên lãng hẳn mùi vị từ lâu, ngay cả cách uốn lưỡi phát âm cũng rơi rụng sạch.

Ấy thế mà, lão vẫn ráng mở miệng, moi từ cái cổ họng nghẹn ứ khô héo phát hai âm tiết rời rạc, run rẩy: "Đa... tạ..."

Tống Tiểu Hà chấn động tâm can tột độ, nghĩ đến cái cảnh một con nếm trải kiếp sống lay lắt đày đọa bao nhiêu năm qua, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn ráng sức cảm tạ kẻ tự tay tước đoạt sinh mệnh của .

Một cõi bi thương thành lời cuộn trào trong tim, nàng đờ đẫn Lâm Hoán.

Nhục thể của lão nhanh chóng tan rã, teo tóp , hóa thành một vũng vẩn đục, men theo triền dốc rỉ rả chảy dài, lớp đất đen hút sạch sành sanh, chẳng để lấy một dấu vết.

"Có lẽ giờ Ngọ chúng sẽ lên đường. Nàng về thu dọn hành lý chỉnh tề , rời khỏi thôn trang nhớ theo sát như hình với bóng, tuyệt đối nhẹ cả tin bất kỳ ai." Thẩm Khê Sơn dậy, ngước mắt ngắm sắc trời, buông thêm một câu: "Đêm nay trời đổ mưa đấy, thôn tậu lấy cây dù ."

Tống Tiểu Hà sững vài giây, một mớ thắc mắc ùn ùn trào dâng: "Làm ngươi giờ Ngọ chúng sẽ khởi hành? Lại còn đoán đêm nay trời mưa nữa? Mà khoan, chúng thừa sức dùng linh lực che chắn mưa rơi, rước ô cái quái gì? Nếu bắt buộc sắm ô, thì sắm loại nào cho chuẩn? Cả cái thôn đào sống, thế thì tiền bạc còn đất dụng võ ?"

Thẩm Khê Sơn: "..."

Hắn tiện tay hất lên, giải trừ cấm ngôn chú cho Tô Mộ Lâm, lạnh lùng sai bảo: "Ngươi mua ."

Tô Mộ Lâm lấy giọng , sướng rơn cả , vứt sạch ân oán cũ, tức tốc chạy ngay: "Đảm bảo sẽ chu sự việc!"

Lăng xăng một hồi, ngoảnh ngoảnh bóng, cái dày của Tống Tiểu Hà cũng bắt đầu đ.á.n.h trống biểu tình.

Nàng với Thẩm Khê Sơn khách trạm bên trong Linh Vực thạch, tót thẳng về phòng lấp đầy cái bụng đói.

Cái nết của nàng xưa nay vốn là kiểu chuyện gì chướng tai gai mắt cũng thổi bay lẹ, chẳng thèm ghim giữ trong lòng. Dù ban nãy tâm trạng còn u ám rầu rĩ, nhưng hễ nhét đồ ăn họng là mặt mũi hớn hở tươi rói ngay.

Nàng vốn dĩ vạch sẵn kế hoạch ăn uống no say lăn đ.á.n.h một giấc, nào ngờ Thẩm Khê Sơn liệu sự như thần. Chẳng bao lâu gõ cửa triệu tập, thông báo chuẩn hành trang chính thức trực chỉ hướng Quỷ quốc.

Lại còn khéo chọn đúng cái giờ dương khí bừng bừng nhất.

Lúc bước ngoài, đất trống phía đông thôn chật kín bóng . Từng bang phái chia chác ranh giới rành rọt. Tuy ai nấy đều cố hạ giọng rì rầm, nhưng với cái quân đông đảo thế tụ họp , âm thanh vẫn cứ vang lên ong ong như ong vỡ tổ, nhức cả màng nhĩ.

Thẩm Khê Sơn chọn ở khu vực tương đối rộng rãi. Sát sạt bên cạnh là Tô Mộ Lâm đang nghển cổ ngóng tìm Tống Tiểu Hà mỏi mắt.

Nàng lách qua đám đông tiến tới. Tô Mộ Lâm xun xoe bưng bình nước lên dâng tận miệng: "Suối nguồn thanh khiết đấy, ngọt lịm luôn."

Tống Tiểu Hà cũng đang khát khô cả họng, đưa tay đỡ lấy liếc thấy Tạ Quy cùng nhóm Chung Tầm Chi đang tới từ đằng xa.

Thị lực nàng dở tệ, ngó từ xa xăm thấy gì đó bất thường, miệng vô thức buột miệng thắc mắc: "Tạ Xuân Đường quấn cái mặt nạ quái quỷ gì mặt thế ?"

Đợi lúc nàng vặn nắp bình ừng ực tu nước, Tô Mộ Lâm mới thủng thẳng đáp: "Đào cái mặt nạ nào, đó rõ ràng là vết bầm tím do cú đ.ấ.m ngàn cân của Tiểu Hà đại nhân ban tặng còn gì?"

Tống Tiểu Hà sặc sụa sùi bọt mép, một búng nước vọt thẳng ngoài, phun đầy ắp lên lớp áo của Thẩm Khê Sơn.

Thẩm Khê Sơn nén lửa giận, c.ắ.n chặt răng rít lên: "TỐNG TIỂU HÀ."

"Ái chà, xin xin ..." Tống Tiểu Hà cuống cuồng lục lọi khăn tay gấm, chà xát loạn xạ lên tay áo và n.g.ự.c áo : “Ta lau cho ngươi nhé."

Thẩm Khê Sơn dư sức xuất Thanh Trần Quyết quét sạch sành sanh vết dơ trong một nốt nhạc, thế mà cứ chôn chân im như tượng đá, để mặc cho Tống Tiểu Hà lau chùi.

"Quả thì hỏng bét , Tạ Xuân Đường sức vóc vốn ốm yếu, ăn trọn cú đ.ấ.m của , bầm cả hốc mắt..."

"Cũng đ.ấ.m c.h.ế.t . Bộ y phục của lãnh trọn bãi nước bọt của ngươi, chẳng thấy ngươi xót xa gì thế hả?"

"Ba cái bộ y phục xá gì mà xót, cùng lắm đền cho ngươi một bộ mới là xong chuyện."

Đang mải mê đấu khẩu, từ bên hông chợt truyền đến một giọng nhẹ nhàng uyển chuyển.

"Thẩm Liệp sư."

Thẩm Khê Sơn bắt âm điệu nhận tới, nhưng lờ thèm đáp.

Tống Tiểu Hà ngược , ngoắt đầu , bàn tay vẫn đang túm chặt lấy ống áo Thẩm Khê Sơn. Nàng ngẩn tò te dán mắt vị khách mời: “Hả? Tuyết Huyên tiên cơ? Ngài tìm ?"

Thẩm Khê Sơn cụp mắt nàng: "Người đang réo Thẩm Liệp sư, ngươi mang họ Thẩm ?"

Tống Tiểu Hà cãi nhem nhẻm: "Biết cô nương đó ngọng, gọi chệch chữ Tống thành chữ Thẩm thì . Đứng đây chỉ là Liệp sư, chẳng lẽ cô nương đó định gọi ngươi?"

Quan Như Huyên: "..."

Loading...