Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 39: Cấm Pháp Xích Địa, Đại Vụ Tứ Khởi 1

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:10:25
Lượt xem: 189

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà quên béng mất chuyện mấy hôm Thẩm Khê Sơn lấy phận Liệp sư để trộn đội ngũ. cái điệu bộ thanh cao, lạnh lùng của Quan Như Huyên, nàng thừa cô ả chẳng đời nào chủ động bắt chuyện với lạ, hiển nhiên đến tìm nàng. Huống hồ tối qua ở khách điếm, chính mắt nàng còn thấy Quan Như Huyên lén lút đến tìm Thẩm Khê Sơn.

Chẳng nghĩ ngợi gì, khóe môi Tống Tiểu Hà bỗng nở một nụ ranh mãnh. Nàng cất vội chiếc khăn gấm, nháy mắt tinh nghịch với Thẩm Khê Sơn, giọng đầy ẩn ý: "Ta hiểu , hai cứ tâm sự nhé, chỗ khác xem ."

Nói đoạn, nàng chuồn thẳng. Tô Mộ Lâm lật đật bám gót theo . Thẩm Khê Sơn liếc một cái, cũng chẳng buồn lên tiếng giữ .

Đợi bóng dáng Tống Tiểu Hà khuất lấp giữa biển , Quan Như Huyên mới tiện tay bắt một cái pháp quyết, dựng lên một lớp kết giới cách âm đơn giản. Tuyết Huyên Tiên Cơ xưa nay vốn nức tiếng với vẻ băng thanh ngọc khiết. Nàng diện một bộ trường cữ dệt gấm trắng muốt như tuyết, dẫu cũng dư sức thu hút bao ánh lén lút ngưỡng mộ. Người ngoài cứ đồn thổi nàng và Thẩm Khê Sơn là cặp trai tài gái sắc, lúc nào cũng dính lấy như hình với bóng, thậm chí còn râm ran tin đồn hai lén lút tư tình.

thực hư thế nào, trong cuộc rõ hơn ai hết. Thẩm Khê Sơn luôn ngự trị đỉnh núi tuyết cao vợi, tu luyện Vô Tình Đạo, bên cạnh căn bản chẳng chỗ cho bất kỳ kẻ nào chen chân .

Giờ phút , đối diện với góc nghiêng lạnh lẽo vô cảm của Thẩm Khê Sơn, Quan Như Huyên nhất thời lúng túng, chẳng mở lời . Nàng chỉ cảm thấy Thẩm Khê Sơn đổi mặt, đổi tên xong thì cứ như biến thành một xa lạ. Nàng nào , đây mới là bản chất thật của Thẩm Khê Sơn bộc lộ một cách triệt để nhất. Mới bao lâu, cạn sạch kiên nhẫn, chẳng buồn hé răng nửa lời, gót định bỏ .

"Thẩm Liệp sư." Quan Như Huyên vội vàng gọi giật , dẹp bỏ suy nghĩ vẩn vơ, thẳng vấn đề: "Sư phụ đặc biệt sai đến chuyển lời cho ngươi. Trong ranh giới Quỷ Quốc nguy hiểm rình rập tứ bề, thể sử dụng linh lực. Vì sự an của ngươi, nhất ngươi nên lên tuyến đầu cùng bọn ."

Thẩm Khê Sơn chẳng cần suy nghĩ, đáp thẳng thừng: "Không ."

Người khẽ nhíu mày: "Sao từ chối?"

"Không thì , cần gì lý do?" Thẩm Khê Sơn trưng bộ mặt lạnh tanh, : "Hai vốn chẳng thiết gì, bớt chuyện thì hơn. Hơn nữa, từ chối cũng coi như là phúc cho các đấy."

Với cái tính tình ồn ào, ầm ĩ của Tống Tiểu Hà, nếu thực sự đưa nàng lên tuyến đầu, e rằng cái đám thích thanh tịnh như Trình Linh Châu sẽ nàng cho nhức đầu nứt óc, khéo kịp bước chân Quỷ Quốc phát điên hết cả lũ. Thẩm Khê Sơn tự thấy cũng chu đáo chán.

"Vậy Thẩm Liệp sư quen với ai?" Chẳng hiểu , Quan Như Huyên bỗng dưng kích động, giọng cũng dồn dập hơn hẳn: "Là cái cô tên Tống Tiểu Hà ?"

"Hình như chẳng liên quan gì đến cô thì ?" Thẩm Khê Sơn cạn lời, bỏ .

"Không Tống Tiểu Hà bái sư ở , chẳng ngươi từ đến nay còn một bạn như trong Tiên minh đấy." Quan Như Huyên với theo.

Bước chân Thẩm Khê Sơn khựng , câu , bỗng thấy nực vô cùng. Hắn sực nhớ tối qua lúc lừa gạt Tống Tiểu Hà bịa chuyện Quan Như Huyên ngóng về nàng, nào ngờ một câu thành sấm, Quan Như Huyên nay dò hỏi chuyện về nàng thật. Chẳng cần cố gồng diễn vai quân t.ử đoan chính để đối phó với khác nữa, Thẩm Khê Sơn vứt sạch lễ tiết, giả điếc ngơ câu hỏi của Quan Như Huyên, dứt khoát lưng bước .

Lúc tìm thấy Tống Tiểu Hà, nàng đang kéo tuột Bộ Thời Diên về một hướng nào đó, chẳng rõ là định lôi . Tô Mộ Lâm lẽo đẽo theo đuôi, tay xách nách mang bầu nước và lỉnh kỉnh đủ thứ đồ ăn vặt.

Thẩm Khê Sơn rảo bước đuổi theo, thấy Tống Tiểu Hà lôi tuột Bộ Thời Diên thẳng đến chỗ đám t.ử Chung thị và Hàn Thiên Tông đang tập trung. Vụ cãi vã, động thủ ầm ĩ giữa Tống Tiểu Hà và vị thiếu gia họ Chung tối qua rành rành đấy, ai nấy đều tường tận Tống Tiểu Hà và Chung Tầm Chi kết oán sâu nặng. Bọn họ chẳng hiểu Tống Tiểu Hà ăn gan hùm mật gấu là đầu óc vấn đề mà còn dám lôi mò đến tận sào huyệt của đối phương.

Nếu vì thấy nàng kéo theo vị Bộ thiên sư thần bí , đằng còn Thẩm Khê Sơn – kẻ mới phô diễn thực lực, oai tối qua – đủng đỉnh theo gót, thì e rằng kẻ nhảy bổ cản đường, đuổi cổ nàng về hàng ngũ của Tiên minh .

Tống Tiểu Hà chẳng bận tâm đến những ánh mắt đó, nàng phát hiện một chuyện cực kỳ thú vị. Thế là nàng lôi xềnh xệch Bộ Thời Diên xông thẳng địa bàn của gia tộc họ Chung, tìm kỳ Ngô Trí Minh – cái lão già tối qua lấy cớ trưởng bối oai chèn ép khác.

Ngô Trí Minh câm như hến cả ngày nay . Chuyện Thẩm Khê Sơn cứa rách cổ họng, khiến lão tạm thời cấm khẩu, lão c.ắ.n răng nuốt bụng chẳng dám ho he với ai. Thậm chí tối qua lão còn sợ đến mức thao thức chợp mắt nổi. Quan trọng hơn là, vết thương do Thẩm Khê Sơn gây cực kỳ độc địa. Mặc cho lão tự chữa trị tìm đến những y tu danh tiếng trong tộc, cái vết thương ở cổ họng vẫn cứ trơ trơ chịu lành. Hiện tại m.á.u tuy cầm, nhưng vết thương vẫn khép miệng, hễ nuốt nước bọt là đau nhói lên tận óc. Đụng Thẩm Khê Sơn, lão chỉ đành ngậm ngùi tự trách xui xẻo.

Ngô Trí Minh nay rụng rời ý chí, chẳng còn thiết tha gì cái chuyến Quỷ Quốc nữa, chỉ nhăm nhe tìm cơ hội chuồn êm giữa đường, kẻo Thẩm Khê Sơn nhớ tìm lão tính sổ. Lão đang tính toán trong bụng thì Tống Tiểu Hà dẫn xồng xộc xông tới.

Nàng tiến sát đến chỗ Ngô Trí Minh, chỉ cách đó tầm bốn năm bước, mặt mày hớn hở chỉ tay mặt lão, gọi Bộ Thời Diên: "Diên tỷ, tỷ kìa, cổ lão quả nhiên xuất hiện một vết thương! Quẻ bói hôm qua của tỷ linh nghiệm quá mất!"

Bộ Thời Diên nhẹ nhàng giải thích: "Ta gieo quẻ cho lão, nên đó tính là lời tiên tri , chỉ là thuận miệng bấm đốt ngón tay suy đoán thôi."

Tống Tiểu Hà cố tình đến đây để hả hê châm chọc, giọng oang oang, Ngô Trí Minh thể thấy? Lão vốn chẳng kẻ rộng lượng gì, giễu cợt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. ngoảnh mặt , lão liền bắt gặp Thẩm Khê Sơn đang sừng sững lưng Tống Tiểu Hà. Dáng cao lớn nổi bật, ngược sáng nên khuôn mặt rõ nét.

Ngô Trí Minh chỉ kịp lờ mờ nhận hình dáng của là sắc mặt tái mét. Dù kỹ hai, rõ khuôn mặt đó là khuôn mặt khiến lão mất ngủ trắng đêm qua, nhưng lão vẫn sợ đến mức chân tay bủn rủn, nào dám hó hé giở thói ngông cuồng. Lão cụp đuôi chạy biến hệt như một con ch.ó cụp đuôi rơi xuống nước.

Tống Tiểu Hà chép miệng một tiếng, thắc mắc: "Tối qua lão oai phong lẫm liệt, dọa dẫm khác khiếp lắm cơ mà? Sao hôm nay nhát gan như thỏ đế thế ?"

Tô Mộ Lâm mồm mép tép nhảy, hùa theo ngay: "Chắc chắn là bá thiên thần khí của Tiểu Hà đại nhân hù cho sợ xanh mắt mèo . Cái ngữ ti tiện như lão, dám vuốt râu hùm, đối đầu với Tiểu Hà đại nhân chứ."

"Bá thiên thần khí?" Tống Tiểu Hà nhướng mày, tâng bốc lên tận mây xanh đ.â.m khoái chí: "Ta cái thứ đó hả?"

Tô Mộ Lâm định mở miệng hót tiếp thì giọng Thẩm Khê Sơn vọng tới từ phía : "Hắn hót cái gì ngươi cũng tin sái cổ ? Bảo chê ngươi ngốc nghếch mà ngươi chịu tin ?"

Tống Tiểu Hà lúc mới phát hiện lẽo đẽo theo từ nãy giờ. Thế là nàng quăng luôn Ngô Trí Minh với cả bá thiên thần khí gì đó đầu, tít mắt chạy tới sát bên , hỏi nhỏ: "Thế Tuyết Huyên Tiên Cơ tìm ngươi gì thế?"

Cái vẻ mặt "hai chắc chắn mờ ám" của nàng hiện rõ mồn một đuôi lông mày, nụ thì tinh quái, lúc chuyện tay theo thói quen lén lút níu lấy tay áo . Thẩm Khê Sơn cúi xuống liếc nàng một cái, bước , đáp cho qua chuyện: "Lần đến cô quên hỏi xem ngươi bái sư ở , nên đến hỏi thôi."

"Hả?" Nụ môi Tống Tiểu Hà tắt ngấm. Nàng lẽo đẽo bám sát bước chân , hoang mang tột độ: "Sao tỷ cứ ngó chuyện của mãi thế? Chẳng lẽ định đến mách lẻo với sư phụ thật ? Ta mới chỉ cãi lộn dăm ba câu chứ động tay động chân gì ."

Nói đoạn, nhớ cú đ.ấ.m điếng lỡ tay giáng mặt Tạ Quy hôm nay, nàng giật thon thót, chống chế: "Hôm nay cũng tại tên Chung Tầm Chi đáng đòn quá, mới tay thôi."

Thẩm Khê Sơn lên giọng: "Ngươi cũng luật lệ Tiên minh nghiêm ngặt lắm mà."

Tống Tiểu Hà quýnh lên: "Vậy ngươi khai hả?"

Thẩm Khê Sơn hừ nhẹ một tiếng: "Tạm thời thì . nếu đến hỏi, cũng chẳng nên thật nữa."

Tống Tiểu Hà thầm rủa một tiếng "đáng ghét" trong bụng. Bị nắm thóp , từ giờ gì cũng cẩn trọng hơn mới , lỡ gây họa gì về nhà sư phụ lôi tính sổ thì khốn.

Suốt dọc đường đội ngũ Tiên minh, Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn lạ thường, chẳng dám chạy lung tung nữa, chỉ ngoan ngoãn bên cạnh Thẩm Khê Sơn trò chuyện với Tô Mộ Lâm. Nhờ tài hóng hớt từ hôm qua đến nay của Tô Mộ Lâm, Tống Tiểu Hà cũng nắm ít nội tình.

Đoàn khổng lồ , ngoài Tiên minh, Hàn Thiên Tông và Huyền Âm Môn lúc đầu, còn thêm sự góp mặt của Thiên Cơ Phái lừng danh về thuật luyện khí, Bách Thảo Cốc nức tiếng về y thuật và gia tộc họ Chung lẫy lừng về bùa chú. Còn là những môn phái Đạo gia kém tiếng tăm hơn và một tán tu. Khác với , bộ đội hình đều là môn phái của nhân giới, tuyệt nhiên bóng dáng Yêu tộc.

Đông đảo môn phái tụ hội, lượng tham gia cực kỳ đông đảo. Dù trong bụng các môn phái mưu đồ toan tính, ganh đua thế nào chăng nữa, thì ngoài mặt vẫn diễn trọn vở kịch "thiên hạ tiên môn là một nhà", ngươi ngươi thiết gắn bó. Tiên minh là một ngoại lệ. Thứ nhất, Tiên minh hiếm khi kết giao thiết với bất kỳ môn phái nào. Thứ hai, với trọng trách duy trì trật tự nhân giới và giám sát luật lệ các tiên môn, Tiên minh sẵn sàng ở vị trí đối lập với bất kỳ môn phái nào khi cần thiết. Thế nên, dù bãi đất trống đông đúc, chật chội đến , khu vực đóng quân của Tiên minh vẫn giữ sự thanh tĩnh, biệt lập.

Tống Tiểu Hà nắm sơ bộ tình hình các môn phái, đang định hỏi thêm thì bỗng nhiên, từ phía vọng một tiếng chim ưng rít vang trời, chói lọi và sắc lẹm, xuyên thủng màng nhĩ . Tất cả đồng loạt ngẩng đầu lên, chỉ thấy một con chim ưng đỏ rực với sải cánh rộng chừng một trượng vút lên trung, lượn lờ ở độ cao .

"Ưng khiếu báo tín." Tô Mộ Lâm ngửa cổ , giải thích: "Sắp xuất phát ."

Dưới vòm trời xanh thẳm, quang đãng, một gợn mây, con chim ưng đỏ rực càng trở nên chói mắt. Cả đội ngũ tự động tập hợp , nhất tề tiến bước theo sự dẫn đường của con chim ưng đỏ. Tiên minh lĩnh ấn tiên phong đầu hàng ngũ. Tống Tiểu Hà chỉ cần ngẩng mặt lên là thấy ngay con chim ưng đỏ rực . Nó bay mỗi lúc một cao, nhưng tốc độ khá đủng đỉnh. Có lẽ đây là linh thú mà Trình Linh Châu thả để chỉ đường. Những tia nắng ấm áp mơn trớn , xua tan cái lạnh lẽo của ngày đông. Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, thời tiết hôm nay quang đãng thế , chắc chắn sẽ chẳng mưa .

Đoàn rục rịch lên đường, Tô Mộ Lâm tiếp tục rủ rỉ kể chuyện cho Tống Tiểu Hà .

Hạ Quốc vốn là một tiểu quốc, dân sống rải rác bên trong thậm chí còn chẳng bằng một nửa dân ở những đại thành sầm uất của bản quốc. , Hạ Quốc sở hữu một đội quân tinh nhuệ, vũ khí tân tiến, và nhất là tài nghệ luyện khí xuất chúng. Đất đai màu mỡ, dân chúng ấm no, thế nên Hạ Quốc tồn tại vững bền qua nhiều năm, truyền ngôi qua bao thế hệ. Thế nhưng, trận bão tuyết khủng khiếp hơn chín mươi năm dường như chôn vùi vô vàn bí mật. Hạ Quốc diệt vong chỉ trong một đêm, bộ dân trong thành một ai sống sót.

Từ phía đông ngôi làng thẳng về hướng đông chừng nửa canh giờ, khung cảnh dường như biến đổi , như bước sang một thế giới khác. Vùng đất mặt bỗng chuyển sang một màu đất đỏ như máu, trơ trọi, hoang tàn, một bóng cây ngọn cỏ. Đội ngũ nối đuôi rồng rắn tiến vùng đất đỏ.

Vừa bước chân , sắc mặt Tô Mộ Lâm bỗng biến đổi kỳ lạ, từ cổ họng bật một tiếng thốt lên kinh ngạc. Tống Tiểu Hà sang đầy nghi hoặc, chỉ lẩm bẩm: "C.h.ế.t dở, chỗ quái lạ lắm."

"Có chuyện gì ?" Nàng gặng hỏi.

Ngay đó, những tiếng kêu la thất thanh, nghi hoặc từ cả lẫn đội ngũ đồng loạt vang lên, khiến khí bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

"Đứng vùng đất , linh lực thể xuất ." Tô Mộ Lâm giải thích.

Tống Tiểu Hà vội vã vận linh lực thử xem, quả nhiên cảm thấy linh lực trong cơ thể như một sức mạnh vô hình nào đó chặn , hệt như cái ấm bịt kín miệng, chẳng rót giọt nào.

"Thế lỡ chúng gặp nguy hiểm, chẳng chỉ còn nước chờ c.h.ế.t ?" Ngay cả Tống Tiểu Hà cũng lập tức nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Quãng đường tiến Quỷ Quốc dài cả trăm dặm. Nếu dùng linh lực để di chuyển, bộ cật lực cũng mất bốn, năm canh giờ, thậm chí là lâu hơn. Trong quá trình đó, chắc chắn họ sẽ qua đêm đường. Ai mà sẽ chuyện quái quỷ gì xảy , sẽ chạm trán với loại tà vật nào cơ chứ?

Tô Mộ Lâm thò tay tay áo lục lọi một lúc bảo: "May mà còn giữ vài lá bùa cần linh lực vẫn xài ."

Tống Tiểu Hà cũng thủ sẵn kha khá đồ đạc, nhưng ngặt nỗi nhét trong vòng ngọc trữ vật. Muốn lấy đồ thì bơm chút linh lực để mở khóa. Giờ linh lực cạn kiệt, nàng lấy đồ kiểu gì đây? Đâu chỉ riêng hai họ, những khác hiển nhiên cũng mù tịt về tình trạng . Khắp đội hình, vang lên vô tiếng xì xào bàn tán, ai nấy đều canh cánh nỗi lo chung.

Chỉ riêng Thẩm Khê Sơn tỏ cực kỳ bình thản. Hắn thậm chí chẳng thèm chớp mắt, nét mặt điềm nhiên như , cứ thế sải bước.

"Ngươi chuyện từ ?" Thấy , Tống Tiểu Hà lập tức sấn gần, ghé tai thì thào hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-39-cam-phap-xich-dia-dai-vu-tu-khoi-1.html.]

Thẩm Khê Sơn chỉ mỗi việc . Từ ngày đội phụ đặt chân ranh giới Quỷ Quốc, cũng liên tục nhận thông tin từ bên trong. Xét ở một khía cạnh nào đó, những gì nắm cũng ngang ngửa với Trình Linh Châu. từ ngày hôm qua, liên lạc cắt đứt, cũng mất liên lạc với đội phụ. Đội phụ gặp sự cố, giải pháp duy nhất lúc là đội chính xuất phát ngay lập tức, thâm nhập Quỷ Quốc. Một mặt hy vọng thể kịp thời chi viện khi đội phụ tiêu diệt . Mặt khác, biến cố xảy với tốc độ chóng mặt. Nếu chần chừ thêm, Quỷ Quốc thể sẽ trải qua những biến động khó lường, khiến thông tin thu thập đó trở thành con tròn trĩnh. Càng kéo dài thời gian, bước chân đó càng thêm gian nan. Vậy nên Thẩm Khê Sơn dám cá chắc chắn hôm nay đội ngũ sẽ xuất phát.

Vùng đất đỏ cấm pháp , bất kỳ ai đặt chân lên cũng sẽ phong bế linh lực. thực chất, vùng đất an tuyệt đối, cùng lắm chỉ thời tiết là đỏng đảnh khó lường thôi. Thế nên Thẩm Khê Sơn mới giữ phong thái ung dung tự tại đến thế.

"Nơi gọi là cấm ngôn chi địa." Thẩm Khê Sơn bắt đầu giở trò bịa chuyện để lừa Tống Tiểu Hà. "Dưới lòng đất ẩn chứa một loài yêu thú mù lòa. Nó chuyên săn lùng những sinh vật phát âm thanh, hễ thấy tiếng động là sẽ chui từ đất lên tấn công."

"Thật ?" Tống Tiểu Hà từng qua loại sinh vật nào như . vẻ mặt Thẩm Khê Sơn nghiêm túc đến thế, chẳng vẻ gì là đang đùa cợt.

Thẩm Khê Sơn tiếp lời: "Thế nên ngươi tém tém cái miệng . Chỉ cần nó nhắm con mồi, cả đoạn đường sẽ an tuyệt đối."

Việc bắt Tống Tiểu Hà ngậm miệng khác nào ép một con sâu rượu cai rượu , là chuyện bất khả thi.

"Sao ngươi rành thế? Nhìn điệu bộ hình như chỉ mỗi ngươi chuyện thì ? Sao những khác mù tịt? Ngươi kìa, vẫn đang rôm rả chuyện đó thôi. Thế chẳng ai cũng sẽ biến thành mồi ngon, ai cũng gặp nguy hiểm ?" Nàng ghim chặt ánh mắt Thẩm Khê Sơn, trong ánh mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ: "Ngươi... đang lừa đấy chứ?"

Thẩm Khê Sơn bật khẽ, ừ hử xác nhận cũng chẳng phủ nhận, dáng vẻ tỏ vô cùng bí ẩn. Thâm tâm lẩm bẩm, con bé Tống Tiểu Hà xem chừng tinh khôn phết.

Thấy im ỉm đáp, Tống Tiểu Hà lặng im một lúc, tự suy xét. Rồi đột ngột, nàng đưa hai tay khum thành loa quanh miệng, lấy định gào lên thật to. May mà Thẩm Khê Sơn phản xạ chớp nhoáng. Thấy cái điệu bộ đó là đoán ngay nàng định giở trò gì. Hắn vội vung tay bịt kín mít miệng nàng .

"Ưm ưm...” Tống Tiểu Hà ngoe nguẩy đầu cố thoát , những âm thanh ứ trong cổ họng rền rĩ, phả nóng ẩm lòng bàn tay Thẩm Khê Sơn.

"Ngươi đừng mà la làng." Thẩm Khê Sơn can ngăn: "Ta lừa ngươi đấy, con yêu thú nào."

Tống Tiểu Hà gạt phắt tay , trừng mắt phẫn nộ: "Ngươi dám gạt ! Ta tin tưởng ngươi thế cơ mà!"

Tống Tiểu Hà quả thực tin tưởng Thẩm Khê Sơn. Tuy ban đầu hai như ch.ó với mèo, chẳng ưa gì , nhưng dẫu suốt chặng đường, cả hai cũng cùng sinh tử. Lại còn là đồng môn, còn từng mặt bênh vực nàng nữa chứ. Ai dè Thẩm Khê Sơn thể tỉnh bơ dối nàng như cuội.

Tống Tiểu Hà giận dỗi: "Uổng công tin tưởng ngươi!"

Thẩm Khê Sơn chống chế: "Chẳng qua là ngươi bớt thôi. Giờ đồ ăn thức uống của ngươi đều gọn lỏn trong vòng ngọc trữ vật, lấy chẳng . Đoạn đường sắp tới bộ mất năm sáu canh giờ, khát nước ngươi cũng chả đào nước mà uống."

"Thế ngươi cứ toẹt cho , việc gì lừa !" Tống Tiểu Hà lườm sắc lẹm, thèm đếm xỉa đến lòng đầy ngụy biện của , gắt gỏng: "Cứ giữ lấy cái lòng giả tạo của ngươi !"

Dù Tống Tiểu Hà khi cáu bẳn lên cũng dai dẳng phiền phức lắm, nhưng so với việc nàng gào rống lên bắt cả đội câm miệng, bêu rếu mấy lời bịa đặt của cho bàn dân thiên hạ , thì để nàng trừng mắt dỗi hờn một chút còn dễ chịu chán. Thế nên Thẩm Khê Sơn chẳng những bực, mà còn hỏi vặn nàng: "Ngươi phân biệt là lòng thật, là lòng giả đấy?"

"Có phân biệt thì liên quan quái gì đến ngươi?" Tống Tiểu Hà mắng nhiếc: "Ngươi lừa bao nhiêu còn chẳng đếm xuể. Uổng công coi ngươi là bạn bè chí cốt. Ta quên béng mất ngươi vốn dĩ là kẻ tiểu nhân bỉ ổi."

Câu cũng là câu cửa miệng từ hồi đầu nàng mới đụng độ Thẩm Khê Sơn ở Tiên minh. Lúc đó hễ gặp mặt là nàng xỏ xiên một hai câu, từng cho sắc mặt t.ử tế. Chỉ là thời thế đổi , câu đặt bối cảnh mối quan hệ hiện tại của hai chừng chút đ.â.m chọt, chói tai.

Tô Mộ Lâm từ lâu ngứa mắt với tên ác nhân Thẩm Khê Sơn , vội vàng hùa theo: " đó Tiểu Hà đại nhân, tên tự dưng lừa ngài gì, chắc chắn trong bụng đang ủ mưu tính kế gì đây, coi ngài là bạn bè gì ."

Thẩm Khê Sơn quét mắt một cái sắc lẹm, sợ đến mức cúp đuôi im thin thít, rụt cổ núp vội lưng Tống Tiểu Hà. Thẩm Khê Sơn cũng chẳng thèm chấp nhặt, chắc mẩm là tự thấy sai vì lừa gạt . Trót chọc giận cô nương , nào lý lẽ gì để mà hờn mát cơ chứ. Thế là im lặng, vắt óc tìm từ ngữ để gỡ gạc hình tượng "tiểu nhân bỉ ổi" của .

Tống Tiểu Hà càng nghĩ càng uất ức. Thấy câm như hến, cứ như chẳng thèm đếm xỉa đến , nàng mếu máo bĩu môi, dỗi hờn: "Được thôi, ngươi chê ồn ào, chê phiền phức chứ gì. Ta chứ gì."

Nàng nhấc chân định , chợt thấy cổ tay siết , một lực kéo giữ nàng . Quay đầu , thấy Thẩm Khê Sơn nhíu mày, giọng điệu cuối cùng cũng nghiêm túc hơn hẳn: "Ta bảo , lúc đường ngươi bám sát lấy . Ngươi định ?"

"Ngươi chê ồn ào." Tống Tiểu Hà mím môi, vẻ mặt hậm hực vui.

Thẩm Khê Sơn chẳng giải thích với Tống Tiểu Hà thế nào. Việc chê nàng ồn ào mới ngày một ngày hai. bao giờ thực sự hành động gì để bịt miệng nàng cả, đổi khác thì chắc cấm khẩu như Ngô Trí Minh . Tống Tiểu Hà đang ở độ tuổi bồng bột, kiêu hãnh của tuổi mười bảy, dĩ nhiên nhạy cảm với mấy chuyện .

"Không ." Thẩm Khê Sơn bỗng dưng buông một câu.

"Không gì cơ?" Tống Tiểu Hà gặng hỏi.

"Không chê ngươi ồn ào." Thẩm Khê Sơn mím chặt môi, lúc giọng cố đè xuống trầm thấp, cứ như đang rỉ tai thì thầm, chỉ điều ngữ điệu gượng gạo: "Cứ ngoan ngoãn ở cạnh , lung tung hết."

Chuyến hành động quân quá đông, thuộc đủ các môn phái thượng vàng hạ cám. Nếu để kẻ nào đó phát hiện Tống Tiểu Hà đang chứa chấp Nghiệp Hỏa Hồng Liên trong , thì đó sẽ là khởi nguồn cho chuỗi tai ương vô tận. Hơn nữa, nàng hiện tại nắm cách sử dụng sức mạnh băng giá. Lỡ gặp tình huống khẩn cấp mà mất kiểm soát thì hậu quả khôn lường. Tiến khu vực nguy hiểm, Thẩm Khê Sơn bắt buộc để mắt đến nàng từng li từng tí mới thể yên tâm.

Tống Tiểu Hà tính tình nóng nảy, giận đó cũng quên đó. Chỉ cần lọt tai câu , lửa giận mặt nàng lập tức tan biến còn dấu vết. Nàng xích gần Thẩm Khê Sơn thêm một bước, kề vai sát cánh với , hỏi dồn: "Thật ? Câu là lừa nữa chứ?"

"Ừ."

"Không chê phiền, chê ồn ào?"

"Ừ."

"Coi là bạn thiết nhất, thể vì sinh tử, lên núi đao xuống biển lửa?"

Thẩm Khê Sơn cố nén cục tức: "Ngươi thích gì thì cứ , lúc khát nước nước cho ngươi uống ."

"Được , , ngươi coi bạn thiết nhất ." Tống Tiểu Hà xua tay, khẽ thở dài. Đoạn nàng giơ tay lên lúc lắc chiếc nhẫn ngón trỏ, đắc ý: "Ngươi chỉ là thầm thương trộm nhớ , còn tặng nhẫn cho nữa, đúng ?"

"Tống Tiểu Hà." Được đằng chân lân đằng đầu, Thẩm Khê Sơn hết sức chịu đựng. Hắn lôi từ trong túi Càn Khôn một gói giấy dầu to cỡ nắm đấm, nhét mạnh tay nàng: "Ăn ." Ráng ngậm cái miệng cho bớt .

Tống Tiểu Hà mở gói giấy , bên trong là vài viên kẹo trắng trẻo, mịn màng như ngọc, tỏa một mùi hương thơm ngọt ngào nức mũi.

"Đây là..." Nàng hít một ngụm khí lạnh, trố mắt mấy viên kẹo đầy kinh ngạc.

Tô Mộ Lâm đ.á.n.h thấy mùi thơm bèn chạy , liến thoắng: "Đây là một loại linh đường tên là Tuyết Sơn Ngọc. Nó từ nước cốt hoa sen nuôi dưỡng bằng linh khí, hòa quyện với vài loại linh vật khác nấu thành kẹo. Ở Yêu giới thì cực kỳ thịnh hành, nhưng ở nhân giới thì hiếm khó tìm lắm, hàng hiếm đấy."

"Sao ngươi loại kẹo ?" Tống Tiểu Hà ngửa mặt lên Thẩm Khê Sơn. Đôi mắt nàng sáng long lanh, ngập tràn sự vui sướng.

Thẩm Khê Sơn hiểu nổi tại nàng vì một viên kẹo cỏn con mà mừng rỡ đến mức . Hắn hời hợt đáp: "Ngươi cứ ăn , còn nhiều lắm."

Tống Tiểu Hà nhón một viên bỏ miệng, lập tức khóe mắt đuôi mày ngập tràn ý . Cái điệu bộ thậm chí còn vui sướng hơn cả lúc nàng diện kiến chân của nữa.

là chỉ vì một viên kẹo rách. Thẩm Khê Sơn thầm càu nhàu trong bụng.

Suốt một đoạn đường dài đó, Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn im thin thít. Bởi vì loại kẹo ngậm lâu tan, để trong miệng ít nhất cũng cả canh giờ mới tan hết. Tống Tiểu Hà hảo ngọt, cứ ngậm xong một viên là tống thêm viên nữa miệng. Nhờ mà suốt cả buổi chiều, lỗ tai Thẩm Khê Sơn bình yên vô sự.

Đến chiều muộn, mặt trời ngả về tây, bỗng nhiên một trận gió lớn nổi lên. Bầu trời vốn trong vắt gợn mây đen bỗng chốc những đám mây đen kịt ùn ùn kéo tới che lấp. Ánh sáng dần mờ nhạt, chút ánh sáng cuối cùng cũng che khuất. Đất trời sắp sửa chìm trong màn đêm thăm thẳm. Những trong đoàn lục tục lấy những món linh khí phát sáng để soi đường. Đoàn rồng rắn kéo dài như một con rồng ánh sáng lấp lánh, chậm rãi trườn vùng đất hoang vu.

Tống Tiểu Hà nhảy cẫng lên ngoái về phía , chợt nhận một chỗ ánh sáng cực kỳ rực rỡ, vô cùng nổi bật giữa cả đội hình. Đang thắc mắc hiểu vì thì một thiếu niên diện mạo thanh tú xách theo một chiếc đèn lồng tiến gần, trao cho Tống Tiểu Hà: "Đây là đèn lồng do đại t.ử trướng chưởng môn Thiên Cơ Phái tặng cho các hạ để soi đường."

Tống Tiểu Hà lúc mới vỡ lẽ, hóa cái chỗ sáng rực rỡ là vị trí của Thiên Cơ Phái. Nàng đưa tay nhận lấy chiếc đèn lồng, đáp lời: "Đa tạ."

Thiếu niên mỉm nhẹ, đó lấy một chiếc đèn lồng mới toanh, tiếp tục mang lên phía . Chắc hẳn là phát từ tận cuối hàng lên. Tống Tiểu Hà ngoái đầu , quả nhiên thấy những phía ai nấy cũng cầm một chiếc đèn lồng y hệt. Chiếc đèn lồng cầm tay chao đèn màu vàng hạnh, lồng ngoài chạm trổ từ gỗ, sơn màu nâu đen bóng bẩy. Dưới đế đèn treo những dải tua rua dài thướt tha, kiểu dáng khá bắt mắt. Ánh sáng tỏa từ bên trong cũng cực kỳ rực rỡ. Vậy nên vị thiếu niên cách một đoạn khá xa mới tặng một chiếc đèn, vặn trao ngay tay Tống Tiểu Hà.

Tô Mộ Lâm định giơ tay đỡ lấy chiếc đèn lồng, bỗng Thẩm Khê Sơn lên tiếng: "Lấy ô , trời sắp đổ mưa đấy."

Hắn ngớ thốt lên: "Hả?"

Trước khi mưa tuôn, trong khí thường mùi ẩm ướt ngai ngái. Hiện tại Tô Mộ Lâm chẳng ngửi thấy mùi gì cả, nên cũng chẳng vội lấy ô. Thẩm Khê Sơn nhướn mày, buông lời đe dọa chút áy náy: "Muốn ăn đòn ?"

Tô Mộ Lâm vốn nhát cáy, lập tức co vòi răm rắp lời. Hắn móc từ trong hai chiếc ô chuẩn sẵn. Vừa bung chiếc thứ nhất thì những hạt mưa to bằng hạt đậu bất chợt trút xuống xối xả. Giống như một chậu nước dội ụp xuống mặt báo , tiếng kêu thất thanh vang lên khắp nơi. Thẩm Khê Sơn đón lấy chiếc ô, Tô Mộ Lâm lật đật bung chiếc thứ hai. Chờ đến lúc che lên đầu thì ướt sũng phân nửa. Chỉ Tống Tiểu Hà chen giữa hai , ô che chắn cẩn thận, dính một giọt nước mưa nào.

Trận mưa to đến bất thình lình khiến đám t.ử tước mất linh lực trở tay kịp, trông vô cùng t.h.ả.m hại. Đợi đến lúc quýnh quáng lấy đồ che mưa thì ngợm cũng ướt lướt thướt cả , huống hồ là những chẳng đồ che mưa, đành đội mưa mà . Mưa mùa đông buốt giá thấu xương, ngay cả những t.ử tu tiên quen dùng linh lực hộ thể cũng thấy khó chịu, kể màn đêm đang buông xuống. Cứ như một khắc đồng hồ, chẳng mấy chốc kiệt sức. Trình Linh Châu bàn bạc với những đầu một lúc, quyết định hạ trại nghỉ ngơi ngay tại chỗ.

Thiên Cơ Phái lấy đá linh vực, tạo nên một kết giới linh quang khổng lồ. Phù tu các phái khác nhanh chóng dán bùa chú lên lớp kết giới để cản gió che mưa, phòng ngừa tà ma quấy phá. Thẩm Khê Sơn gập ô , phát hiện ống tay áo vẫn ướt một mảng lớn, tâm trạng lập tức tụt dốc phanh. Quay đầu thì Tống Tiểu Hà biến mất tăm.

"Người ?" Hắn trầm giọng hỏi.

Tô Mộ Lâm chỉ chờ câu , lập tức bĩu môi đáp: "Đi tìm cái tên ma ốm họ Tạ ."

Loading...