Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 4: Đệ tử ngoại môn đáng ghét 2
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:16
Lượt xem: 346
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa tháng , một trận đại hỏa hoạn thiêu rụi bộ trong chuyến , chỉ duy nhất Thẩm Khê Sơn sống sót.
Đó kỳ thực là một trận pháp. Ngay khoảnh khắc bước trận pháp, ý thức điều đó, nhưng trận pháp vô cùng quái quỷ. Dù cách nào cũng tìm phương pháp phá giải, cho tới tận khi ngọn lửa lớn nuốt chửng tất cả .
Lúc tỉnh , Thẩm Khê Sơn nhận bộ linh lực biến mất sạch sẽ, mặt trong cánh tay trái xuất hiện một ấn ký hoa văn màu đỏ to cỡ bằng đồng xu.
Hắn hiểu rằng đây tuyệt đối là sự cố ngoài ý , mà là một âm mưu dàn dựng tỉ mỉ. Mục đích là để dẫn dụ trận hỏa hoạn, phong ấn linh lực của , đó chôn thây trong biển lửa. Thế nhưng Thẩm Khê Sơn c.h.ế.t.
Kẻ rắp tâm hãm hại chắc chắn là trong Tiên Minh, vì thế cải trang và Tiên Minh một nữa. Thế nhưng trật tự nội ngoại môn của Tiên Minh cực kỳ nghiêm ngặt, Thẩm Khê Sơn tài nào tiếp cận khu vực nội môn. Mấy hôm nay chỉ loanh quanh ở ngoại môn, ngủ nghỉ chẳng mấy an . Khó khăn lắm mới chợp mắt cành cây thì đ.á.n.h thức.
Giờ đây, đều chắc mẩm Thẩm Khê Sơn quy tiên. Cho dù thành thật báo tên của thì cũng chẳng ai tin. Huống hồ chi là cái kẻ mặt đang xưng xưng là sư tỷ , trong khi từng gặp nàng bao giờ.
"Cấm ngươi mượn danh nghĩa tiểu sư lừa lọc mạo danh, hủy hoại thanh danh của !" Tống Tiểu Hà trừng mắt đầy giận dữ.
"Là tự ngươi hỏi đấy chứ." Thẩm Khê Sơn nhún vai, ngẫm nghĩ một lát hỏi : "Ta hủy hoại thanh danh gì cơ?"
"Ngươi ức h.i.ế.p đồng môn, tự tiện xông nơi ở của khác, còn giả mạo tên tuổi nữa!" Một chuỗi tội trạng tuôn trơn tru từ miệng nàng.
Thẩm Khê Sơn: "Ức h.i.ế.p đồng môn?"
Tống Tiểu Hà: "Ngươi ném cành cây trán , còn mắng t.h.ả.m hơn lợn kêu!"
Thẩm Khê Sơn: "Tự tiện xông nơi ở của khác?"
Tống Tiểu Hà chỉ tay: "Từ chỗ tới đằng , thường ngày đều do dọn dẹp, là nơi ở của !"
Thẩm Khê Sơn: "Giả mạo tên tuổi khác?"
Tống Tiểu Hà: "Tiểu sư của !"
Thẩm Khê Sơn tựa gốc cây, hai tay khoanh ngực, bật nhạo báng: "Chẳng ngươi rớt bài khảo hạch tháng nên mới đuổi từ nội môn quét rác ? Sao chớp mắt biến thành địa bàn riêng của ngươi ?"
Mặt Tống Tiểu Hà đỏ bừng, cứng họng chối bay: "Ngươi thì cái gì, rời nội môn đây là phạt đơn giản , nhiệm vụ đàng hoàng đấy!"
Thẩm Khê Sơn chẳng buồn đoái hoài đến nhiệm vụ của một kẻ đến khảo hạch tháng cũng chẳng đậu nổi, gót định bỏ .
Tống Tiểu Hà tên ném trúng đầu một cú đau điếng, còn lôi chế giễu một trận, đương nhiên thể để bỏ dễ dàng như . Nàng co cẳng chạy bước dài chắn ngang mặt : "Ngươi đừng hòng bỏ , vẫn cho tên ."
"Ta đấy thôi, tự ngươi tin." Thẩm Khê Sơn mất hết kiên nhẫn đẩy nàng : "Tránh đường ."
"Đó là tên tiểu sư !" Tống Tiểu Hà đẩy lảo đảo, gào thét bóng lưng : "Bây giờ cả Tiên Minh đang rầm rộ lo tang lễ cho , tên nhân phẩm tồi tệ nhà ngươi còn dám mạo danh chuyện ác, ngươi sợ trời đ.á.n.h ?"
Thẩm Khê Sơn thực sự thể mường tượng rốt cuộc chuyện ác gì. Cùng lắm chỉ là ném cành cây trúng nàng một cái và nàng khó , gì đến nỗi trời đ.á.n.h nhỉ? Hắn đầu, Tống Tiểu Hà với đôi mắt rưng rưng lệ, chóp mũi đỏ ửng, thỉnh thoảng sụt sịt. Rõ ràng trông t.h.ả.m thương là thế, nhưng vẫn quắc mắt hung tợn .
Thẩm Khê Sơn nhíu mày, thu trọn nét mặt nàng tầm mắt, chợt ướm hỏi một cách thăm dò: "Ngươi thích ?"
đợi Tống Tiểu Hà trả lời, câu hỏi thăm dò lập tức chuyển thành một câu khẳng định chắc nịch, Thẩm Khê Sơn : "Ngươi thích ."
Tống Tiểu Hà tức xì khói, cổ nghểnh lên gào lớn: "Ăn rắm! Ngươi tính là củ hành gì mà đòi thích một tên hình thù gớm ghiếc như ngươi?"
"Này!" Thẩm Khê Sơn đây là đầu tiên c.h.ử.i đến mức , khó chịu hét : "Đừng dùng thành ngữ bậy bạ, dùng cho là ' một hai đời, tài mạo song ' mới đúng."
"Phi!" Tống Tiểu Hà nhổ nước bọt phì một cái rõ to xuống đất: "Tốt nhất ngươi nên thành thật khai tên , ở ngoại môn gì ai trùng tên với tiểu sư ."
"Sao ngươi ?" Thẩm Khê Sơn hỏi.
"Ta cứ đấy." Tống Tiểu Hà . Thực lúc Tiên Minh mở cửa tuyển tử, nàng thi trượt bài khảo hạch tháng nên đày ngoại môn ghi chép sổ sách. Đang lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, nàng lục tung cả danh sách ngoại môn lên nhưng chẳng bói ai trùng tên với Thẩm Khê Sơn.
Tống Tiểu Hà trông bộ dáng cách quấn lấy khác, mà Thẩm Khê Sơn sợ nhất điều đó. Hắn nín lặng một hồi mới : "Thẩm Sách."
"Cái gì?"
"Tục danh của ." Thẩm Khê Sơn .
Tống Tiểu Hà thực chẳng cảm thấy cái tên dung tục, thế nhưng nhớ lúc nãy tên bảo nàng còn t.h.ả.m hơn lợn kêu, nàng bèn trả đũa : "Quả thật dung tục."
Tục danh là cái tên dùng khi bái nhập Tiên Minh. Năm ba tuổi, bái nhập Tiên Minh bái sư, sư phụ ban cho chữ Khê Sơn. Từ đó luôn dùng tên tự nên hiếm tục danh của . Thế nhưng Thẩm Khê Sơn chẳng buồn so đo với thiếu nữ vẻ vô cùng đần độn mặt nữa. Hắn giải thích, bèn ngoắt rời . Tống Tiểu Hà trợn mắt theo hình bóng lưng , thầm nghiến răng nghĩ: Thẩm Sách , bà đây nhất định dạy cho tên t.ử ngoại môn một bài học.
"Ở ngoại môn t.ử nào tên là Thẩm Sách." Tống Tiểu Hà chạy đến Chư Sự Các tìm chưởng sự để thưa chuyện thì nhận câu trả lời phũ phàng .
"Hắn quả nhiên gạt ." Tống Tiểu Hà nắm chặt nắm đấm: "Tốt nhất đừng để tóm ."
"Tiểu Hà ." Chưởng sự là một thiếu phụ ngoài bốn mươi, tên gọi Tôn Ngọc Trân. Tống Tiểu Hà bắt đầu từ năm sáu tuổi, năm nào cũng rớt kiểm tra nên cứ ngoại môn mấy . Vì thế, xem như bà Tống Tiểu Hà lớn lên, tất nhiên vài phần yêu chiều nàng.
Bà lôi khăn tay , ôm lấy đầu Tống Tiểu Hà, lau sạch bụi bẩn gò má trắng ngần của nàng xót xa khuyên nhủ: "Con mau mau ngoan ngoãn tu luyện , sắp đến kỳ khảo hạch tháng , nếu còn qua nữa thì nán đây đó nha."
Từ lúc đến ngoại môn, Tống Tiểu Hà chẳng màng gì tu luyện nên bất giác chột . Nàng ngoan ngoãn để bà lau mặt, nũng nịu : "Trân nương, Trân nương, con nán ngoại môn bạn với ? Bây giờ con ngày càng giỏi giang , mai mốt phạt ngoại môn sẽ giảm , lúc đó gặp chẳng dễ ."
Tôn Ngọc Trân mỉm gõ yêu mũi nàng, vẻ mặt ngập tràn bất đắc dĩ. Lúc Tống Tiểu Hà bế Tiên Minh, Tôn Ngọc Trân là tiếp nhận nàng đưa nội môn. Tống Tiểu Hà khi đen thui gầy nhom, thấm thoắt mười mấy năm trôi qua, nàng nay dáng một thiếu nữ càng lớn càng xinh xắn hoạt bát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-4-de-tu-ngoai-mon-dang-ghet-2.html.]
Tống Tiểu Hà thiên phú lẹt đẹt, vẻ ngoài trông vẻ ngốc nghếch, vô tư lự, phút còn hằm hằm tức giận, phút toe toét bắt chuyện với khác. Chính nhờ nét tính cách cùng gương mặt thanh tú, nàng lòng các vị trưởng bối.
Tống Tiểu Hà luôn một mực tin rằng tiểu sư c.h.ế.t. hiện tại nàng tạm thời thể hồi nội môn, dò la tin tức bên trong, đành viện đến Trần Quân.
Đệ t.ử ngoại môn tính tình lỏng lẻo, kìm kẹp bởi lắm quy củ như nội môn. Đa bọn họ học xong mấy lớp tu tập là chạy nhảy khắp núi chơi đùa. Sau khi dọn dẹp xong đám lá rụng, Tống Tiểu Hà bèn tới những nơi đông đúc. Đệ t.ử ngoại môn phần lớn là những kẻ thiên phú bình thường, gia cảnh bần hàn. Dẫu bước chân cửa núi nhưng vẫn vương vất cái chất thị dân. Thêm nữa, độ tuổi đa phần còn trẻ nên thích bè phái.
Tống Tiểu Hà là t.ử nội môn, phận đương nhiên cao hơn t.ử ngoại môn. Hơn thế, nàng là t.ử duy nhất trướng sư phụ, đây là phận khiến bao ở ngoại môn ghen tị. Khốn nỗi linh lực của nàng quá mức yếu kém, hở một chút là phạt ngoại môn, do đó cũng rước lấy ít kẻ giễu cợt, châm biếm nàng.
Tống Tiểu Hà thò mặt là buông lời cay độc: "Đây chẳng là vị t.ử song môn nức tiếng của Tiên Minh chúng , Tống Tiểu Hà!"
"Đệ t.ử song môn" là cái biệt danh quái đản do mấy kẻ ghen ăn tức ở đặt , ý nàng là t.ử ngoại môn, là t.ử nội môn, nhằm mỉa mai chuyện nàng cứ liên tục phạt ngoại môn.
Tai Tống Tiểu Hà thính lắm, nhưng mắt kém, rõ ai đang châm chọc , chỉ hầm hầm quát : "Ai? Đứng mặt mà chuyện!"
Tuy nhiên, chẳng ai thực sự dám bước đối chất với nàng, bởi vì nàng đặc biệt thù dai. Hồi nàng phạt ngoại môn, một tên ỷ chút bối cảnh gia thế nên lập bè kết phái, lấy việc bắt nạt các nữ t.ử thú vui. Vì ngoại môn quản lý lỏng lẻo, gã bối cảnh chống lưng, cộng thêm việc các nữ t.ử sợ mất tư cách tu luyện tại Tiên Minh nên chẳng ai dám ầm ĩ. Nhờ thế gã vẫn luôn tự do tự tại hoành hành ở ngoại môn.
Xui xẻo , cái gã mù lòa thấy Tống Tiểu Hà là t.ử nội môn, ghen tị với phận của nàng, càng khinh miệt sự yếu ớt của linh lực nàng. Lợi dụng chuyện đối luyện, gã gây khó dễ, thậm chí khi nàng nhận thua mà gã vẫn vờ như điếc, cố tình xén đứt tóc nàng. Tống Tiểu Hà hỏi tên gã, nhẫn nhục suốt ba tháng trời ở ngoại môn mới trở về nội môn. Việc đầu tiên nàng khi về là cáo trạng.
Lương Đàn cưng chiều đứa t.ử duy nhất, bèn đích ngoại môn. Truy xét một phen mới tên t.ử gây ít chuyện ác. Cuối cùng, Lương Đàn bèn liên kết với Tôn Ngọc Trân tống cổ thẳng cổ cái tên t.ử lòng hẹp hòi, tâm địa ác độc khỏi Tiên Minh. Nhờ vụ , Tống Tiểu Hà cùng sư phụ đuổi cái tên ức h.i.ế.p , coi như cứu giúp ít t.ử ngoại môn.
lạ lùng , nàng chẳng hề vì mà mối quan hệ với ở ngoại môn. Mỗi thi trượt khảo hạch tháng phạt ở ngoại môn, nàng luôn lủi thủi một một . Dẫu , Tống Tiểu Hà cũng chẳng mảy may bận lòng về mấy thứ . Nàng tùy tiện tóm lấy một , dò hỏi: "Trần Quân ?"
Tên t.ử trả lời: "Vừa mới theo khác hoa viên phía Chưởng Thư Các ."
Trần Quân là quen cũ của Tống Tiểu Hà, gã hám lợi, Tống Tiểu Hà giao thiệp với gã cũng chẳng sâu sắc gì. Gã nán ngoại môn chẵn mười hai năm, tính nay cũng hai mươi ba tuổi đầu. Nếu thêm vài năm nữa mà vẫn thể chen chân nội sơn thì chỉ còn nước cuốn gói hạ sơn về quê. Gã là kẻ khôn khéo, quen vô cùng rộng rãi, còn qua với một vài t.ử nội môn. Tin tức gã dò la tuy chẳng nhiều nhặn gì nhưng còn hơn .
Tống Tiểu Hà men theo lối dẫn sân Chưởng Thư Các, kịp gần văng vẳng tiếng trò chuyện.
Trần Quân: "Chuyện ... thế đúng là khó quá."
"Ta bọn họ bảo chuyện gì cũng bề thế thăm dò cơ mà." Người tiếp lời.
Tai Tống Tiểu Hà cực thính, lập tức nhận chính là tên Thẩm Sách gạt nàng mấy hôm . Nàng ép sát góc tường, rướn cổ nghểnh đầu lên vểnh tai trộm.
"Toàn là lời đồn thổi vớ vẩn cả thôi, bắt thăm dò tin tức của đích tôn nhà họ Quan, gì bản lĩnh kinh thiên động địa cơ chứ?" Trần Quân .
Tống Tiểu Hà suy ngẫm một lát, nhanh chóng mường tượng đích nữ nhà họ Quan là nhân vật nào. Lạc Dương Quan thị cũng là một đại gia tộc tu tiên tiếng tăm lừng lẫy tại nhân giới. Cháu gái đích tôn của tộc trưởng họ Quan, Quan Như Huyên, là tiên tư mỹ nhân vang danh lẫy lừng của Tiên Minh. Thiên phú xuất chúng, nàng mười hai tuổi thi đậu Tiên Minh, hiện đang ở cấp Ất của Đốc môn.
Tống Tiểu Hà đến nàng là bởi nàng cặp kè xuất hiện bên cạnh Thẩm Khê Sơn. Thiên hạ đồn đại hai họ là thanh mai trúc mã lớn lên bên , đôi đến mức sớm muộn gì cũng kết duyên đạo lữ. Hễ lọt tai mấy lời đàm tiếu rỗi , Tống Tiểu Hà đều nhảy đổng lên lớn tiếng cự nự.
"Thẩm Khê Sơn tu Vô tình đạo, sẽ kết duyên đạo lữ với bất cứ ai!"
Dẫu , tin đồn về nàng và Thẩm Khê Sơn vẫn nhiều vô kể, Tống Tiểu Hà phản bác thế nào cũng chẳng . Thế là mỗi như , nàng bịt chặt tai, giả vờ như thấy mấy lời đó.
Gia thế Quan Như Huyên lẫy lừng, năng lực bản xuất sắc, thuộc hàng ngũ những nhân vật xuất chúng trong Tiên Minh. Bởi tính cách thanh tao nên nàng phong là Tuyết Huyên Tiên Cơ, một trong "Tứ Tiểu Tiên Cơ" của nhân giới. Nàng ít t.ử tiên môn ái mộ, săn đón. Mục đích thăm dò tin tức Quan Như Huyên của tên Thẩm Sách rành rành đó.
"Ta , đừng ấp ủ mấy cái suy nghĩ hão huyền nữa, chỉ là một t.ử ngoại môn cỏn con, thăm dò tin tức của Tuyết Huyên Tiên Cơ để gì?" Hiển nhiên Trần Quân cũng đồng tình với suy nghĩ nên buông lời khuyên nhủ.
"Tuyết Huyên Tiên Cơ ?" Thẩm Khê Sơn vặn hỏi: "Các gọi cô như thế ?"
"Ai ai cũng gọi thế cả." Trần Quân trả lời.
Biết Trần Quân thăm dò tin tức , Thẩm Khê Sơn bèn mất hứng thú tiếp tục buôn chuyện. Hắn rõ mỗi Tiên Minh xuất hành nhiệm vụ trọng đại, phương tiện di chuyển cùng các vật dụng thiết yếu đều do Đốc môn chuẩn . Mà Quan Như Huyên thì thuộc Đốc môn. Nếu thể móc nối với nàng , Thẩm Khê Sơn sẽ cách thời điểm lô t.ử tiếp theo của Tiên Minh lên đường.
Hiện tại linh lực của trận pháp kỳ lạ phong ấn, nếu thu thập thêm tin tức thì chỉ còn cách dùng đến biện pháp . Đoàn do Thẩm Khê Sơn dẫn dắt đó thành nhiệm vụ, chắc chắn Tiên Minh sẽ cử . Hắn bắt buộc tìm cách trộn trong đoàn đó mới hy vọng nơi thiết lập trận pháp.
Thẩm Khê Sơn đăm chiêu suy tính. Ngay lúc rẽ góc ngoặt, bất chợt đụng độ Tống Tiểu Hà đang ép sát vách tường, rướn dài cổ trộm. Vì phòng nên hoảng hồn giật thót. Tống Tiểu Hà mải nghĩ đến mức xuất thần, thấy tiếng bước chân gần, cũng dọa cho giật nảy .
Hai chằm chằm.
"Ngươi trộm đấy ?" Thẩm Khê Sơn nhíu mày.
"Ta chỉ đến tìm , tình cờ thôi." Tống Tiểu Hà vội vã thẳng dậy, phủi phủi bụi quần áo, sửa dáng vẻ đoan trang: "Ngươi thăm dò tin tức Quan Như Huyên để gì?"
"Liên quan gì tới ngươi?" Thẩm Khê Sơn nhấc chân định .
"Hừ." Tống Tiểu Hà : "Thay vì cầu cạnh khác, chi bằng ngươi lấy lòng . Nói gì thì cũng là t.ử nội môn, đợi về , sẽ cân nhắc dẫn ngươi đó lượn lờ."
Bước chân Thẩm Khê Sơn chợt khựng , đầu cũng chẳng buồn ngoảnh, đáp ráo hoảnh: "Thôi dẹp , sẽ đời nào nịnh bợ một kẻ đần độn ngay cả bài khảo hạch tháng cũng lọt qua nổi ."
Tống Tiểu Hà tức nghẹn, vớ ngay một hòn đá chọi thẳng . Thế nhưng cứ như mọc mắt gáy, khẽ nghiêng đầu một cái là né dễ dàng.
"Ném cho chuẩn ." Lại còn mỉa mai thêm một câu.
Tống Tiểu Hà tuy đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi nhưng mỏ cứng, nàng gào lên: "Ta cố ý ném lệch đấy, bởi vì quy củ nghiêm cấm đồng môn nội đấu mà!"
Thực tính khí nàng cũng nóng nảy cho lắm, mấy chuyện xích mích cỏn con nàng đầu là quên sạch bong. Nàng chạy thục mạng đuổi theo Trần Quân để gặng hỏi chuyện nội môn.