Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 40: Cấm Pháp Xích Địa, Đại Vụ Tứ Khởi 2
Cập nhật lúc: 2026-07-05 14:55:18
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kết giới tạo từ đá linh vực tuy ngăn mưa sa bão táp, nhưng cái lạnh lẽo thấu xương trong trung thì chẳng thể nào xua tan. Bí quá hóa liều, đành nhóm lửa trại, quây quần bên đống lửa sưởi ấm. Tạ Quy và Vân Phức nép bên đống lửa, nhẩn nha nhai đồ ăn. Cạnh đó còn vài t.ử Hàn Thiên Tông khác. Ánh lửa bập bùng soi rõ những gương mặt, chỉ tiếng xì xào to nhỏ thi thoảng vang lên.
Tống Tiểu Hà xách đèn lồng lò dò tìm đến, đảo mắt một vòng thấy bóng dáng Chung Tầm Chi , bèn mon men gần xuống cạnh Tạ Quy. Hơi ấm từ đống lửa lập tức ôm trọn lấy nàng. Nàng đặt đèn lồng xuống chân, xoa xoa hai bàn tay hà cho ấm.
"Tống cô nương." Tạ Quy thấy nàng đến, ngoảnh mặt mỉm chào hỏi: "Cô ăn gì ?"
Hắn ướt sũng một mảng, những lọn tóc đen nhánh bết dính hai bên má, y phục tỏa hàn khí buốt giá, nổi bật hình gầy nhom tiều tụy. So với đầu gặp mặt, Tạ Quy giờ tiều tụy trông thấy. Sắc mặt tái nhợt như xác c.h.ế.t, đôi môi nhợt nhạt còn giọt máu, cả khuôn mặt toát lên vẻ ốm yếu bệnh tật. đôi mắt vẫn giữ nét ôn hòa, ấm áp, nên đến nỗi u ám, vẫn còn vương chút khí chất của một công t.ử hào hoa. Chỉ là cái hốc mắt trái bầm tím, sưng vù do Tống Tiểu Hà cho ăn một đ.ấ.m hồi trưa khiến trông hài hước pha chút t.h.ả.m hại.
"Chưa ăn gì cả." Tống Tiểu Hà đáp.
Tạ Quy liền chia phần ăn của , đưa cho Tống Tiểu Hà. Vân Phức thấy cũng chia cho nàng một ít. Tống Tiểu Hà khách sáo, nhận lấy ăn ngấu nghiến, đoạn : "Tạ Xuân Đường, chuyện ban ngày thực sự xin nhé. Ta cố ý đ.ấ.m mặt ngươi ."
Nàng lôi từ trong tay áo một lọ sứ nhỏ nhắn tinh xảo: "Đây là t.h.u.ố.c bôi ngoài da xin của Tô Mộ Lâm, ngươi cầm lấy bôi thử xem tác dụng ."
Tạ Quy từ chối khéo: "Chỉ là chút vết thương ngoài da thôi, đáng bận tâm . Hơn nữa cũng bôi t.h.u.ố.c , chắc mai là khỏi thôi."
Tống Tiểu Hà vẫn khăng khăng dúi tay : "Cứ cầm lấy , thì áy náy lắm."
Tạ Quy mỉm nhận lấy, lời cảm tạ. Hắn gầy gò tiều tụy, đôi mắt đ.á.n.h mất sự tinh , hoạt bát của tuổi trẻ. Những lặng ngày càng kéo dài, rõ ràng là đang lời nguyền hành hạ đến khổ sở. Tống Tiểu Hà và Tạ Quy giao tình tính là sâu đậm, chỉ tình cờ đụng mặt đường đến Phong Đô Quỷ Vực. vì thấy tính cách nét hao hao tiểu sư nên nàng mới nảy sinh cảm giác thiết. Dù là lúc ở Quỷ Vực xuống núi Quỷ Quốc , Tạ Quy luôn quan tâm, chăm sóc nàng chu đáo. Nay thấy tiều tụy, bệnh tật thế , Tống Tiểu Hà khỏi chạnh lòng. Khi bên cạnh , nàng cũng trở nên ít hẳn.
Tạ Quy ăn qua loa vài miếng, móc từ trong n.g.ự.c một miếng ngọc điêu khắc hình hoa mộc lan. Nhờ ánh lửa, bắt đầu dùng con d.a.o nhỏ tỉ mẩn chạm khắc. Tống Tiểu Hà nhận đây là tác phẩm Tạ Quy đang dở dang , bèn hỏi: "Cái cũng tặng cho ngươi ?"
Tạ Quy rũ mắt, hàng lông mi dài đổ bóng xuống khuôn mặt, càng tô đậm thêm vẻ tĩnh lặng: "Ừ, con bé thích hoa mộc lan lắm."
Tống Tiểu Hà nhân tiện buôn chuyện với : "Muội ngươi mấy tuổi ?"
Nhắc đến ngươi, môi Tạ Quy nở nụ cưng chiều, xua tan phần nào vẻ ốm yếu u ám, giọng dịu dàng: "Nó kém bảy tuổi, tên là Tạ Lan. Ta quanh năm suốt tháng tu luyện ở tiên môn, một năm về nhà đếm đầu ngón tay nên nó bám lắm. Toàn bắt khắc mấy món đồ chơi nhỏ , cứ về nhà là vòi. Mỗi tháng một cái, thiếu một cái là nó giận dỗi vui."
"Thế năm nay ngươi khắc bao nhiêu cái ?" Tống Tiểu Hà hỏi.
"Đây là cái thứ mười một." Tạ Quy đáp: "Năm nay trong tông môn nhiều việc bề bộn, vẫn sắp xếp về nhà ."
"Chắc ngươi nhớ ngươi lắm đấy." Tống Tiểu Hà an ủi: "Đợi chuyến khỏi Quỷ Quốc, ngươi mau về nhà thăm ngươi ."
Nói đến đây, nụ mặt Tạ Quy chợt tắt ngấm, động tác khắc ngọc cũng khựng . Ánh mắt phản chiếu ngọn lửa bập bùng, mãi một lúc lâu mới thốt lên: "Chẳng còn cơ hội ngoài nữa ."
Tống Tiểu Hà lập tức nắm chặt cổ tay , gắt lên: "Nói gở gì ? Chắc chắn là mà!"
Tạ Quy lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc túi gấm, đưa cho Tống Tiểu Hà: "Thực từ lâu nhờ Tống cô nương một chuyện."
"Cái gì thế ?"
"Là túi trữ vật, bên trong đựng mấy món đồ chơi khắc cho Lan Lan năm nay. Ta ..." Tạ Quy ngập ngừng một lúc mới tiếp: "Nếu thực sự thể khỏi Quỷ Quốc , mong cô giúp đem những thứ giao cho con bé."
Lời nhờ vả hệt như trăng trối lúc lâm chung. Tống Tiểu Hà hất tay : "Tạ Xuân Đường, còn Quỷ Quốc cơ mà, đừng dễ dàng bỏ cuộc như thế chứ."
Tạ Quy lắc đầu, nở nụ gượng gạo: "Cơ thể thế nào, là rõ nhất."
Tuy đoạn thẳng , nhưng Tống Tiểu Hà cũng thừa sức đoán . Không chỉ riêng Tạ Quy, mà cả Vân Phức và những khác, sinh khí khuôn mặt họ ngày càng cạn kiệt, chứng tỏ cơ thể đang tàn phá nặng nề. Thậm chí giữa đôi mày còn vương vất t.ử khí của kẻ sắp lìa đời. Nào ai trong Quỷ Quốc sẽ những nguy hiểm gì chực chờ. Nếu cơ thể khỏe mạnh, may còn chút hy vọng tranh giành một con đường sống. với tình trạng tàn tạ hiện tại, e rằng cứ kéo dài thêm chút nữa, khả năng cao là họ sẽ bỏ mạng ngay đường đến Quỷ Quốc.
Tạ Quy là từ bỏ hy vọng sống, chỉ đang lo xa, rải đường lui cho mà thôi. Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, chắc chắn Tạ Quy thấy những quen đều lời nguyền quấn lấy, chỉ nàng là suốt chặng đường dấu hiệu bệnh khí xâm nhập, nên mới gửi gắm mấy cái túi gấm cho nàng. Người c.h.ế.t thì đành, nhưng đồ vật thì thể để chôn vùi trong Quỷ Quốc .
Tống Tiểu Hà ngoái đầu sang Vân Phức. Chỉ thấy nàng đang bó gối bên đống lửa. Trông nàng tuổi đời còn khá trẻ nhưng phong thái chững chạc. Dù trong cảnh khốn cùng thế , nàng vẫn thể nở một nụ hiền hậu với Tống Tiểu Hà: "Tiểu Hà, ngươi cứ nhận lời tam sư . Ta thì vì tứ cố vô , chẳng thích, nếu cũng nhờ ngươi mang chút đồ về ."
Nghe câu đó, Tống Tiểu Hà bỗng thấy nhói lòng, tựa như vô vàn mũi kim nhỏ xíu đ.â.m chích tim. Ngay từ đầu, nàng cứ đinh ninh đây chỉ là một chuyến thực thi nhiệm vụ lấy Âm Dương Quỷ Phiên. đến giờ phút nàng mới vỡ lẽ, hóa trong mắt Tạ Quy, Vân Phức nhiều khác, đây là một con đường một trở . Chờ đợi họ phía , chỉ cái c.h.ế.t.
Nàng nhận lấy túi gấm của Tạ Quy. Lúc ngước mắt lên, khuôn mặt xinh xắn, nét trẻ con ngây thơ bỗng trở nên kiên định dị thường: "Ngươi nhất định sẽ bình an trở về, đoàn tụ với ngươi."
Tống Tiểu Hà lúc nào cũng , dường như khoảnh khắc đều tràn trề sức sống mãnh liệt. Câu của nàng chẳng giống lời an ủi, mà giống như một lời hứa hẹn sắt đá. Lời hứa sẽ đưa Tạ Quy, Vân Phức và những khác bình an thoát khỏi Quỷ Quốc. Dù bề ngoài nàng trông chẳng vẻ gì là cao cường, mạnh mẽ cả.
Cơn mưa tầm tã vẫn dấu hiệu ngớt, tiếng mưa rơi lộp độp truyền qua lớp kết giới mờ đục, xa xăm. Dưới sự bảo vệ của kết giới linh vực, trong Tiên minh tụm năm tụm ba nghỉ ngơi, còn kéo dài lê thê như lúc hành quân. Tiên minh chia thành ba tốp nhỏ, sát rạt để đề phòng bất trắc trong đêm tối.
Tô Mộ Lâm quăng thêm mấy khúc củi đống lửa, lấy cành cây dài khều khều cho lửa cháy to, lén lút liếc nhóm Tống Tiểu Hà và Tạ Quy cách đó xa. Hắn hậm hực lầm bầm: "Cái gã bệnh tật chắc đang giở trò đáng thương. C.h.ế.t thì c.h.ế.t quách cho rảnh nợ, còn bày đặt nhờ vả Tiểu Hà đại nhân mang mấy cái đồ vớ vẩn."
Thẩm Khê Sơn sờ sờ cái ống tay áo khô gần hết, thờ ơ hỏi: "Ngươi lén ?"
"Sao gọi là lén! Ta chỉ là quan tâm đến an nguy của Tiểu Hà đại nhân thôi mà!" Tô Mộ Lâm cãi bướng: "Cái tên bệnh tật chắc chắn thấy Tiểu Hà đại nhân bụng nên mới lợi dụng nhờ vả. Hàn Thiên Tông với Tiên minh cách bao xa, còn bắt Tiểu Hà đại nhân lặn lội đường sá xa xôi giao đồ cho ngươi nữa chứ!"
Tô Mộ Lâm c.h.ử.i rủa ỏm tỏi, mặt mũi nhăn nhó, miệng méo xệch. Khuôn mặt vốn dĩ trắng trẻo, thư sinh ánh lửa bập bùng trở nên dữ tợn. Thẩm Khê Sơn chống tay lên má, chăm chú : "Ngươi thành kiến với quá nhỉ."
"Cả lẫn cái tên sư của , đều đáng ghét như !" Tô Mộ Lâm ghét một ai đó thì cần , đôi khi ghét chẳng cần lý do gì cả. Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, Tô Mộ Lâm cái điệu bộ ngốc nghếch thế , khéo nguyên hình là một con lợn cũng nên? Nghĩ nhưng , kẻo Tô Mộ Lâm tức hộc m.á.u ngất xỉu tại chỗ.
Nhìn chằm chằm về phía Tống Tiểu Hà một hồi, Tô Mộ Lâm bỗng nảy một mưu kế. So với Tạ Quy và Chung Tầm Chi, Thẩm Khê Sơn dẫu cũng đỡ chướng mắt hơn, vì ít còn mạnh. Bản năng huyết thống của loài yêu tộc luôn tôn sùng sức mạnh. Hắn nhích gần Thẩm Khê Sơn, thì thào: "Thẩm đại hiệp, ngươi thấy cái gã bệnh tật họ Tạ mưu đồ mờ ám ?"
Thẩm Khê Sơn vốn dĩ chẳng thích buôn chuyện thiên hạ, nhưng thấy cái điệu bộ gian xảo, thậm thụt của , đành ậm ừ hùa theo: "Ngươi nghĩ mưu đồ gì?"
"Ngươi xem nhé." Tô Mộ Lâm vứt cành cây đang cầm, giơ ngón tay đếm: "Tiểu Hà đại nhân tính tình cực kỳ , quảng giao, đối xử với ai cũng thật lòng chân thành, ai mà chẳng bạn với ngài . Đó là điều thứ nhất."
Lỗ tai Thẩm Khê Sơn chịu đựng bao nhiêu trận tra tấn từ cái miệng của Tống Tiểu Hà . Tính tình thì khoan bàn tới, nhưng cái tội ồn ào thì chối . Có khi nàng một ngày bằng khác cả năm. Ít nhất trong mười chín năm cuộc đời của Thẩm Khê Sơn, ai nhiều hơn Tống Tiểu Hà.
"Điều thứ hai, ở Phong Đô Quỷ Vực, lúc đám Tạ Quy biến thành yêu quái, của Tiên minh truy sát, chính Tiểu Hà đại nhân ngăn cản, cứu mạng họ." Tô Mộ Lâm tiếp tục phân tích: "Lần xuống núi, cứ bám riết lấy Tiểu Hà đại nhân, kề cận ngày đêm, tránh khỏi sinh những tâm tư khác."
Thẩm Khê Sơn hỏi: "Tâm tư gì cơ?"
Tô Mộ Lâm đắc ý: "Chắc chắn là đem lòng thầm thương trộm nhớ Tiểu Hà đại nhân. Thế nên mới mượn cớ ốm yếu để giả vờ đáng thương, dụ dỗ Tiểu Hà đại nhân quan tâm đến , để cơ hội trò chuyện với đại nhân nhiều hơn."
Những lời lọt tai Thẩm Khê Sơn kỳ quái vô cùng. Rõ ràng là lời ly gián, thừa sức phân biệt . trong lòng chợt gợn lên một tia suy nghĩ, ngạc nhiên hỏi : "Tống Tiểu Hà chỉ tiện tay cứu ở Quỷ Vực một , cũng chẳng tính là cứu mạng, thế mà đem lòng yêu thương ?"
"Chuyện đương nhiên . Loài chẳng thế ? Chỉ cần liếc mắt đưa tình là rung động con tim, tiếp đó là yêu đương thắm thiết, đòi sống đòi c.h.ế.t. Chẳng lúc đầu, Tiểu Hà đại nhân cũng vì ngươi mà rõ t.ử kiếp vẫn cứ đ.â.m đầu Quỷ Vực đó ?" Tô Mộ Lâm xem ít tiểu thuyết tình cảm sướt mướt của phàm gian, lén lút đưa mắt dò xét Thẩm Khê Sơn, buông lời thâm thúy.
Thẩm Khê Sơn câm nín.
Tô Mộ Lâm thừa thắng xông lên: "Ngươi xem, cái gã bệnh tật cứ hận thể dựa dẫm Tiểu Hà đại nhân, cứ như cái loại xương ! Rõ ràng đại nhân trong lòng thương, mà vẫn rắp tâm quyến rũ, thật đáng hận! Đại nhân lương thiện, lỡ như rơi cái bẫy ốm yếu của , lòng đổi thì ? Thẩm đại hiệp lẽ tay ngăn cản mới đúng, nhất là tiện tay tẩn luôn cái con lừa ngốc Chung Tầm Chi một trận nhừ tử."
Thẩm Khê Sơn nhướng mắt, xuyên qua ngọn lửa trại đang rực cháy, về phía Tống Tiểu Hà và Tạ Quy đang kề vai . Cũng chẳng đến mức mật như Tô Mộ Lâm mô tả, chỉ là bóng của hai hắt xuống đất vô tình chồng lên mà thôi. Chẳng Tống Tiểu Hà đang chuyện gì, tay nàng đặt lên vai Tạ Quy, ánh mắt long lanh ý . Ánh lửa bập bùng phác họa đường nét góc nghiêng của nàng, như dát một viền vàng lấp lánh.
Hắn thu ánh , giọng đều đều chút gợn sóng: "Tống Tiểu Hà thích ai, gần gũi với ai, liên quan gì đến ?" Hắn rút một tấm t.h.ả.m lông mềm mại, trải thẳng xuống nền đất ườn đó, lệnh: "Canh chừng nàng cho cẩn thận, đừng để nàng chạy lung tung."
Mưu đồ ly gián thất bại t.h.ả.m hại, thấy vẻ mặt dửng dưng chút bận tâm của Thẩm Khê Sơn, Tô Mộ Lâm càng sôi máu. Hắn nghiến răng kèn kẹt, vớ cành cây, tiếp tục chọc chọc đống lửa cho bõ ghét.
Hơn nửa canh giờ , Tống Tiểu Hà mới lững thững . Tô Mộ Lâm lật đật lấy đồ ăn thức uống cất công chuẩn đưa cho nàng. Tống Tiểu Hà no nê , chỉ nhấp đúng hai ngụm nước, đoạn đầu liếc Thẩm Khê Sơn đang kềnh mặt đất. Tấm t.h.ả.m lót bên khá rộng, màu đen tuyền, mép viền thêu bằng chỉ vàng với những họa tiết mây uốn lượn tinh xảo, thoạt là đồ đắt tiền. Thẩm Khê Sơn nghiêng, lưng về phía Tống Tiểu Hà, chẳng ngủ .
"Ngươi ngủ ?" Tống Tiểu Hà hỏi.
Tô Mộ Lâm dỏng tai nhịp thở của Thẩm Khê Sơn, lắc đầu.
Tống Tiểu Hà đậy nắp bình nước, lăng xăng chạy tới quỳ sụp tấm thảm, lết gối vài bước đến lưng Thẩm Khê Sơn. Nàng chống hai tay lên thảm, rướn tới , săm soi mặt . Hắn ngược sáng, khuôn mặt bóng tối che khuất, đường nét mờ mờ ảo ảo. Mắt nhắm nghiền, trông như đang say giấc nồng.
"Thẩm Sách." Tống Tiểu Hà gọi khẽ. Thẩm Khê Sơn im ỉm đáp. Tống Tiểu Hà ngoái Tô Mộ Lâm. Tô Mộ Lâm cũng đang chằm chằm về phía , khẩu hình môi thành tiếng: "Chưa ngủ ."
"Ngươi... ngủ ?" Tống Tiểu Hà sang hỏi Thẩm Khê Sơn. Lúc nàng cử động, những b.í.m tóc nhỏ lòa xòa rủ xuống, mấy đồng xu đuôi tóc cọ quẹt vai, cổ Thẩm Khê Sơn nhồn nhột.
Lúc mới chịu mở miệng, giọng hờ hững: "Có chuyện gì?"
"Ta hỏi ngươi một câu, ngươi thành thật trả lời nhé." Tống Tiểu Hà khẽ: "Người Âm Dương Quỷ Phiên thu tinh phách, liệu thể khôi phục như xưa ?"
"Ta mà ?" Thẩm Khê Sơn đáp.
"Chẳng ngươi tuốt ?" Tống Tiểu Hà vặn : "Hồi ở Phong Đô Quỷ Vực cũng , bây giờ cũng , ngươi cái gì cũng , đến cả chuyện tối nay trời mưa ngươi còn đoán trúng phóc cơ mà."
"Đoán mò thôi." Hắn .
Tống Tiểu Hà sờ sờ chiếc túi gấm cất trong n.g.ự.c áo, tiếp tục hỏi: "Thế ngươi Âm Dương Quỷ Phiên giấu ở ? Chúng tìm nó, cứu Tạ Quy và ."
"Những kẻ liên quan, cớ gì cứu?"
"Đừng chứ, họ đều là bạn mà." Tống Tiểu Hà thuyết phục: "Gian nan mới hiểu lòng , ngươi với là đồng đội sinh tử, ngươi cứ coi như giúp một việc ."
"Lúc hai như ch.ó với mèo, nhiều đắc tội. Nay ngươi là Liệp sư Tiên minh, phận cao quý, dám trèo cao, gì chuyện đồng đội ở đây?" Giọng điệu Thẩm Khê Sơn bỗng dưng pha chút mỉa mai, châm chọc vô cớ. Tống Tiểu Hà nhận sự khác lạ đó, nhắc đến danh xưng Liệp sư, nàng liền phổng mũi tự mãn, tặc lưỡi : "Ngươi điều là . rộng lượng lắm, mấy chuyện ngươi vô lễ với , bỏ qua hết. Ngươi cũng đừng tự ti quá, ai cũng một thời xuất phát điểm thấp kém mà. Chỉ cần cố gắng nỗ lực, ngày ngươi đỗ đạt tam môn còn xa ."
Thẩm Khê Sơn: "..."
Thấy câm nín, Tống Tiểu Hà bồi thêm: "Nếu ngươi ngại phiền phức, thì khi Quỷ Quốc, ngươi chỉ cần chỉ chỗ giấu Âm Dương Quỷ Phiên cho , tự tìm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-40-cam-phap-xich-dia-dai-vu-tu-khoi-2.html.]
Nghe xong câu , Thẩm Khê Sơn mới chịu đầu nàng, giọng lạnh lùng hơn hẳn, xen lẫn chút bực dọc: "Ta dặn ngươi bám sát , giờ ngươi đang ấp ủ âm mưu tách đoàn hành động riêng lẻ ?"
Tống Tiểu Hà ngơ ngác: " ngươi chịu cứu , cũng tìm Âm Dương Quỷ Phiên, theo ngươi gì?"
Thẩm Khê Sơn đáp: "Đương nhiên là sợ ngươi xài linh lực bừa bãi, gây vạ lây cho vô tội."
Tống Tiểu Hà cũng nổi khùng lên: "Ta bao giờ thế! Ngươi bớt bừa ." Thẩm Khê Sơn thèm cãi vã với nàng, ngoắt đầu . Tống Tiểu Hà tức tối: "Không thì thôi, thèm cùng ngươi."
Nàng nào Thẩm Sách lên cơn hâm dở gì, bực dọc phịch xuống cạnh Tô Mộ Lâm, một hậm hực. Tô Mộ Lâm thấy tình hình căng thẳng cũng dám ho he khuyên can, lẳng lặng lôi chăn len trải xuống đất, lót chỗ ngủ đêm nay cho Tống Tiểu Hà. Đợi lúc chổng m.ô.n.g trải xong thảm, Tống Tiểu Hà đang bên đống lửa nhai nhóp nhép, mắt trân trân ngọn lửa, ngẩn ngơ.
"Tiểu Hà đại nhân, ngài đang tương tư chuyện gì thế?" Tô Mộ Lâm xán gần hỏi nhỏ.
"Ta nhớ sư phụ." Tống Tiểu Hà rề rà: "Cũng nhớ tiểu sư nữa, chẳng giờ đang gì."
Tô Mộ Lâm lén liếc mắt về phía Thẩm Khê Sơn đang ườn một bên. Giả bộ ngủ đấy, còn chọc giận ngài xong.
"Mai là đến Quỷ Quốc , lấy Quỷ Phiên xong là chuồn thôi, loáng cái là về tới Tiên minh." Tô Mộ Lâm lựa lời an ủi: "Tiểu Hà đại nhân đừng sầu não quá."
Tống Tiểu Hà chống hai tay nâng đôi má phúng phính, môi bĩu , buông tiếng thở dài thườn thượt: "Rốt cuộc đến bao giờ mới ngoi lên Thiên tự cấp Liệp sư đây?"
"Tiểu Hà đại nhân là Liệp sư oai phong lẫm liệt , leo lên Thiên tự cấp với đại nhân chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay." Tô Mộ Lâm nịnh hót.
"Dễ mà dễ, khó như lên trời ." Tống Tiểu Hà rên rỉ: "Ta mài đũng quần ở Tiên minh năm năm trời mới chen chân Liệp môn, giờ trèo lên Thiên tự cấp, trời mới còn chôn vùi bao nhiêu năm tháng nữa."
"Vậy đại nhân cứ khăng khăng thành Thiên tự cấp thế?"
"Tiểu sư là Liệp sư Thiên tự cấp mà." Tống Tiểu Hà đáp như chuyện hiển nhiên: "Chỉ ngang hàng với thì mới cửa cùng sát cánh nhiệm vụ, mới cớ kề cận sớm chiều ."
"À..." Tô Mộ Lâm chợt nhận lỡ mồm hỏi ngu.
Tống Tiểu Hà tiếp tục âu sầu: "Lỡ như mất mấy chục năm mới lết lên Thiên tự cấp thì ? Đến lúc đó chắc phi thăng thành tiên, bay biến mất , thèm đoái hoài cõi trần nữa, thế là mòn mỏi cả đời chẳng gặp mất."
"Làm gì chuyện bi đát thế." Tô Mộ Lâm quả quyết: "Tiểu Hà đại nhân là Long Thần cao quý cơ mà, bay lên trời lúc nào chẳng . Dù phi thăng thành tiên thật chăng nữa, thì Tiểu Hà đại nhân để mắt tới cũng là phúc phận mấy đời của ."
"Ta suy tính xa xôi nhường ." Tống Tiểu Hà nhặt một cành cây gạch gạch xóa xóa vô thức mặt đất, lẩm bẩm: "Ta chỉ là... giờ khắc ... thấy nhớ thôi."
Đột nhiên, Thẩm Khê Sơn vùng bật dậy. Tô Mộ Lâm khóe mắt liếc thấy, tưởng chuẩn tìm tính sổ, giật nảy , rụt cổ phòng thủ. Nào ngờ cất giọng nhẹ nhàng gọi: "Tống Tiểu Hà."
Tống Tiểu Hà sang lườm một cái, vẫn còn ghim chuyện lúc nãy, thèm hé răng.
"Ngươi chỗ giấu Quỷ Phiên nữa ?" Thẩm Khê Sơn hỏi: "Lại đây."
Vẻ mặt Tống Tiểu Hà thoáng giãn , nhưng ánh mắt vẫn đầy ngờ vực: "Ngươi chịu ?"
"Thế ngươi ?"
"Đương nhiên là !" Tống Tiểu Hà lập tức toe toét , lon ton chạy phịch xuống tấm t.h.ả.m êm ái, hỏi dồn: "Ngươi nghĩ thông suốt hả? Chịu kề vai sát cánh với cứu nhóm Tạ Quy chứ gì?"
Thẩm Khê Sơn xếp bằng, thong thả đáp: "Mục đích chuyến cốt yếu là thu hồi Quỷ Phiên và cứu mà."
"Thế hồi nãy ngươi còn chọc tức gì?"
"Ta nhắc nhắc bao nhiêu là chạy lung tung, ngươi bỏ ngoài tai ?" Thẩm Khê Sơn thẳng nàng, khuôn mặt đối diện đống lửa, đôi mắt sáng rực lên, giọng điệu thêm phần kiên nhẫn: "Lần giống , tình hình trong Quỷ Quốc cũng mù tịt. Chuyện ngươi mang Nghiệp Hỏa Hồng Liên trong tuyệt đối để lộ cho bất kỳ ai , đây trò đùa ."
Ngay cả sư phụ Thanh Ly Thượng Tiên của , Thẩm Khê Sơn cũng giấu giếm chuyện .
"Ngươi ghi nhớ ?" Hắn gặng hỏi.
Tống Tiểu Hà gật đầu lia lịa, đáp nghiêm túc: "Ta nhớ , Quỷ Quốc trừ phi nước sôi lửa bỏng, hứa sẽ bám dính lấy ngươi rời nửa bước."
Câu trả lời dường như khiến Thẩm Khê Sơn ưng ý. Đuôi lông mày giãn , tiếp tục chia sẻ: "Quỷ Phiên giấu trong một Đạo quán. trong Quỷ Quốc ít nhất cũng bảy tòa Đạo quán, dễ xơi . Nên đó , nhớ kỹ là liều."
Tống Tiểu Hà ồ lên một tiếng tỏ vẻ hiểu: "Được."
"Ngủ sớm ." Dặn dò xong xuôi, Thẩm Khê Sơn lăn .
Tống Tiểu Hà ăn no rửng mỡ, dụ Thẩm Khê Sơn đồng ý tìm Quỷ Phiên cứu , tâm trạng phơi phới trở thảm, vỗ vỗ chỗ bên cạnh bảo Tô Mộ Lâm: "Ngủ chung ."
Tô Mộ Lâm xua tay: "Tiểu Hà đại nhân cứ an giấc , gác đêm cho."
Tống Tiểu Hà chèo kéo thêm. Từ lúc xuống núi tới giờ, nàng phát hiện Tô Mộ Lâm hình như cần chợp mắt. Lúc nàng ngủ, vẫn thức thao láo, lúc nàng tỉnh dậy thì tỉnh từ tám kiếp nào . Lúc nào cặp mắt to tướng của cũng mở trừng trừng, chẳng bao giờ thấy ngáp ngủ lờ đờ. Thức khuya dậy sớm hơn cả ch.ó mèo. Tống Tiểu Hà thì chịu, cứ hễ ngả lưng nhắm mắt là ngáy pho pho ngay lập tức.
Tô Mộ Lâm chầu chực bên đống lửa độ chừng nửa canh giờ, đang lúc ngẩn ngơ thì lẳng lặng tiến đến xuống bên cạnh. Hắn ngoái sang , là một nữ nhân dung mạo cực kỳ diễm lệ, diện bộ y phục trắng muốt như tuyết vương một hạt bụi. Dù chỉ nền đất, phong thái vẫn đoan trang, cao ngạo vô cùng. Tô Mộ Lâm rõ ả là ai, nhưng chẳng buồn quen, liền thèm đếm xỉa.
Đợi một lúc thấy Tô Mộ Lâm ý định bắt chuyện, Quan Như Huyên đành chủ động mở lời. Ả rút một viên linh thạch đặt xuống đất, lập tức một lớp kết giới cách âm nhỏ hình thành. Ả hỏi: "Ngươi tên Tô Mộ Lâm?"
Tô Mộ Lâm vẻ lạnh lùng, phũ phàng đáp: "Ta ghét cay ghét đắng mấy nữ nhân mặc váy trắng."
Quan Như Huyên: "..."
"Ngươi hiểu nhầm ý , chuyện hỏi ngươi." Quan Như Huyên lạnh mặt .
Tô Mộ Lâm da mặt dày như thớt, cũng chẳng thấy ngượng, tỉnh queo đáp: "Chưa chắc thèm trả lời."
Quan Như Huyên bắt đầu sôi máu, nhưng vẫn cố nuốt cục tức, gặng hỏi: "Chắc hẳn ngươi rõ lai lịch của chứ?"
Tô Mộ Lâm sang , thấy ánh mắt ả chĩa thẳng Thẩm Khê Sơn đang say giấc nồng bên , thầm nghĩ hóa cô ả cũng tinh mắt phết. Thấy câm như hến, Quan Như Huyên thừa đoán trúng phóc, hỏi dồn: "Hắn dùng cái phận kết giao với các ngươi từ bao giờ?"
Tô Mộ Lâm vênh mặt: "Mắc mớ gì khai với ngươi?"
Quan Như Huyên đưa mồi nhử: "Ta thấy ngươi lúc nào cũng xun xoe nịnh bợ Tống Tiểu Hà. Nếu ngươi khai thật, Quỷ Quốc cách tách khỏi Tống Tiểu Hà, tạo cơ hội cho hai đ.á.n.h lẻ."
Cái bánh vẽ hấp dẫn Tô Mộ Lâm quá chừng, bật thốt ngay tắp lự: "Nửa năm ."
Quan Như Huyên hỏi: "Đụng độ ở ?"
Tô Mộ Lâm đáp: "Phong Đô Quỷ Vực."
Ánh mắt Quan Như Huyên sượt qua Tống Tiểu Hà đang ngáy khò khò, thăm dò tiếp: "Mối quan hệ giữa và Tống Tiểu Hà ?"
Tô Mộ Lâm ngẫm nghĩ một chốc bịa: "Chẳng thiết gì , đôi bên cùng lợi thôi."
"Thật ?" Quan Như Huyên vẻ bán tín bán nghi.
"Đương nhiên!"
Đang lúc gay cấn, Tống Tiểu Hà đột nhiên ngọ nguậy. Cả Quan Như Huyên lẫn Tô Mộ Lâm đều nín bặt, đồng loạt đầu sang . Chỉ thấy nàng lồm cồm dậy, chống tay mệt nhọc lên. Dáng lảo đảo xiêu vẹo, ngẩng mặt lên mới thấy hai mắt nhắm nghiền. Rõ ràng là vẫn đang trong cõi mộng.
Thế nhưng, những bước chân loạng choạng cứ đều đều tiến về phía Thẩm Khê Sơn. Nàng cực kỳ thuần thục ngả xuống tấm t.h.ả.m lông, hình co cụm rúc sát bên cạnh Thẩm Khê Sơn. Cái đầu cọ cọ áp lưng , tư thế rúc cực kỳ ỷ .
Cảnh với Tô Mộ Lâm thì nhẵn mặt, nhưng Quan Như Huyên thì mắt tròn mắt dẹt, mồm há hốc. "Cô ..." Ả líu lưỡi chẳng thốt nên lời.
Tiếp đó, Thẩm Khê Sơn dường như cảm nhận vật gì êm ái thúc lưng, lơ mơ thức giấc. Mở hờ đôi mắt ngái ngủ, ngoái đầu , thấy Tống Tiểu Hà đang co ro ngủ ngon lành bên cạnh. Hắn chẳng thèm phản ứng thêm gì, chớp chớp mắt nhắm tịt, chìm giấc ngủ tiếp.
"Ngươi... ngươi bảo bọn họ thiết cơ mà?" Cú sốc mắt khiến Quan Như Huyên lạc giọng, thảng thốt hỏi.
"Ờ, thì thiết." Tô Mộ Lâm mặt tỉnh bơ như ruồi, chẳng thấy sai chỗ nào, còn đổ thêm dầu lửa: " mà ngủ chung thôi."
Quan Như Huyên tức hộc máu, hậm hực bỏ . Tô Mộ Lâm tiếp tục canh gác, thầm nghĩ mụ lật mặt như lật bánh tráng, lúc cũng chẳng buồn chốt xem thực hiện lời hứa .
Quan Như Huyên hậm hực về chỗ của . Ả lôi một viên linh vực thạch, dựng lên một lớp màn che khuất tầm , giấu kín hình bên trong. Sau đó, ả rút từ trong túi Càn Khôn một tấm lệnh bài thon dài màu đen tuyền. Tay cầm bút, từng nét chữ màu trắng hiện lên nền lệnh bài: "Thẩm Khê Sơn dường như điểm yếu."
Đêm khuya khoắt, những trong đội ngũ cũng lục tục chìm giấc ngủ. Đèn lồng và lửa trại vẫn cháy sáng rực, điểm tô cho vùng đất hoang vu cấm pháp. Mãi cho đến giờ Mão, cơn mưa rào rạt cuối cùng cũng chịu ngừng hạt. Cả đất trời dường như chìm tĩnh mịch, một tiếng động.
Tô Mộ Lâm lủi thủi chạy đến cạnh Tống Tiểu Hà. Tấm t.h.ả.m lông của Thẩm Khê Sơn đủ rộng, co ro chiếm một góc nhỏ, nhắm mắt . Mới chợp mắt chừng một khắc đồng hồ, trong đám đông bỗng rộ lên những âm thanh nhốn nháo. Tô Mộ Lâm vốn ngủ tỉnh, lập tức choàng tỉnh, mở bừng mắt. Hắn tá hỏa phát hiện xung quanh bỗng chốc sương mù dày đặc giăng kín mít, tốc độ lan rộng nhanh đến chóng mặt, nuốt chửng cảnh vật xung quanh. Ngay cả kết giới từ linh vực thạch cũng chẳng mảy may ngăn cản nổi.
Chính đám t.ử gác đêm phát giác dị tượng , vội vàng đ.á.n.h thức đồng bọn. Bầu khí tĩnh lặng xé toạc, trở nên hỗn loạn. Tô Mộ Lâm hốt hoảng lay mạnh vai Tống Tiểu Hà: "Tiểu Hà đại nhân, mau dậy ."
Cú lay đ.á.n.h thức cả hai . Thẩm Khê Sơn mở choàng mắt, ngay khi thấy làn sương mù, vẻ ngái ngủ lập tức tan biến, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Tống Tiểu Hà thì vẫn lơ mơ ngái ngủ, díp mắt mở nổi, cứ lấy tay dụi lấy dụi để, giọng khàn đặc hỏi: "Có chuyện gì thế?"
lúc đó, giọng truyền âm của Trình Linh Châu vang vọng tai mỗi : "Màn sương mù xuất hiện kỳ lạ, tất cả mau thức dậy, lập tức cảnh giác, giữ im lặng tuyệt đối!"
Lời dứt, những âm thanh ồn ào trong đoàn khổng lồ nhanh chóng lắng xuống. Chỉ trong thời gian ngắn, gian tĩnh lặng trở , đều c.ắ.n răng cảnh giác. Tống Tiểu Hà vẫn tỉnh táo, Tô Mộ Lâm sợ run lẩy bẩy, ngừng gọi nhỏ tên nàng. Thẩm Khê Sơn bật dậy, nghiêng đầu, đôi tai dường như bắt âm thanh gì đó, giọng trầm xuống: "Có thứ đang đến gần."