Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 41: Cấm Pháp Xích Địa, Đại Vụ Tứ Khởi 3
Cập nhật lúc: 2026-07-05 14:55:19
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Màn sương mù đặc quánh cuồn cuộn như một dòng sông chảy xiết, trong chớp mắt ập đến mặt, nhấn chìm tất cả trong. Ngay lập tức, ánh sáng leo lét từ đống lửa trại và những chiếc đèn lồng dập tắt, trong tầm mắt chỉ còn một màu trắng đục mờ ảo.
Tống Tiểu Hà đang chìm đắm trong giấc mộng thì gọi giậy, còn kịp định hình chuyện gì đang xảy , thì thấy sương mù xung quanh dày đặc đến mức đưa tay thấy rõ năm ngón. Nếu sát rạt , e rằng cũng chẳng thể rõ mặt bên cạnh. Nàng dụi mắt mấy cái, cuống cuồng bật dậy, ngó nghiêng xung quanh. Bất cứ thứ gì xa quá năm bước chân đều chìm nghỉm trong lớp sương mù dày đặc.
Không ít cảnh tượng mắt cho hoảng sợ, nhưng nhờ lệnh cấm ngôn truyền âm của Trình Linh Châu, khu vực xung quanh vẫn duy trì sự im lặng tương đối.
"Có chuyện gì ?" Tống Tiểu Hà sang hỏi Tô Mộ Lâm đang cạnh.
Sương mù quá đặc, Tô Mộ Lâm dám rời nàng nửa bước, dính chặt như hình với bóng, đáp: "Ta cũng chẳng . Vừa chợp mắt một lúc thì tiếng động, mở mắt thấy sương mù bao vây ."
Tống Tiểu Hà ngáp ngắn ngáp dài, càu nhàu: "Rốt cuộc là cái thứ ôn thần nào mà thể đến ban ngày ban mặt cơ chứ? Nửa đêm nửa hôm còn để cho ngủ yên giấc."
Thẩm Khê Sơn xong, nhướn mày châm chọc: "Người đ.á.n.h lén ngươi, còn xin phép ngươi chọn giờ hoàng đạo nữa ?"
Nghe câu , nàng ngẫm nghĩ một chút ghé sát hỏi: "Ai định đ.á.n.h lén chúng ?"
"Tự ngươi xem."
Tống Tiểu Hà nhắm mắt , dồn bộ linh thức thính giác. Tức thì, vô vàn âm thanh khuếch đại gấp nhiều xộc thẳng tai. Tiếng bàn tán xì xầm hoang mang của đám đông đan xen với tiếng gió rít, và trong mớ âm thanh hỗn độn đó, một thứ tiếng động vô cùng kỳ lạ. Nghe như tiếng bước chân của nhiều dồn , nhưng giống tiếng bước chân cho lắm, pha lẫn những tiếng lách cách lạo xạo dày đặc, thể đoán là thứ quái quỷ gì. Điều rõ ràng nhất là những thứ đó đang tạo thành thế gọng kìm, từ từ khép chặt vòng vây về phía .
Kẻ đến chắc chắn ý . Tống Tiểu Hà thu linh thức , kinh hãi thốt lên: "C.h.ế.t dở, thứ gì đó đang đến thật!"
Tô Mộ Lâm vội vàng moi từ trong túi một xấp bùa linh, chia cho Tống Tiểu Hà: "Tiểu Hà đại nhân, đây là bùa Thuấn Tức Thiên Lý* đây là bùa Lửa, bùa Nước, đều cần dùng linh lực kích hoạt. Đại nhân cứ cầm phòng , đề phòng bất trắc."
* chạy trốn ngàn dặm trong nháy mắt.
Đống bùa đều do chính tay Tô Mộ Lâm cặm cụi vẽ, là thành quả năm tháng tu luyện ở Tiên minh. Chẳng qua đợt dùng bùa của Chung Tầm Chi, Tống Tiểu Hà còn chẳng phát huy hết sức mạnh, huống hồ là mớ bùa do một kẻ học việc như Tô Mộ Lâm vẽ. giữa cái vùng đất đỏ cấm pháp cấm thuật , đống bùa linh phát huy tác dụng, còn hơn .
Thẩm Khê Sơn liếc mắt hai đang chia chác bùa chú, sang quan sát cảnh tượng xung quanh. Hắn thừa sương mù sẽ tiếp tục lan rộng, chẳng mấy chốc cách năm bước chân cũng nuốt chửng . Đến lúc đó e là đến tay còn chẳng thấy, gì đến chuyện lúc nào cũng để mắt tới Tống Tiểu Hà.
Nghĩ , lôi từ trong túi gấm một sợi dây mảnh dệt bằng chỉ vàng, nắm lấy cổ tay Tống Tiểu Hà, rằng quấn vài vòng quanh cổ tay nàng, thắt nút.
"Làm trò gì ?" Tống Tiểu Hà tay vẫn lăm lăm xấp bùa, ngơ ngác quấn dây quanh cổ tay trái thắt .
Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn: "Phòng ngừa hai lạc ."
"Thế còn ? Ta thì ?" Tô Mộ Lâm lanh chanh xấn tới hỏi.
"Tự tìm hốc nào mà chui, sống sót thì coi như phúc tổ bảy mươi đời nhà ngươi." Thẩm Khê Sơn chẳng hiểu cái tên mặt mũi hỏi mấy câu ngớ ngẩn như thế.
Tô Mộ Lâm thừa hiểu lý do Thẩm Khê Sơn ưu ái chăm bẵm Tiểu Hà đại nhân như thế. Rõ ràng là vì trong nàng chứa Thần khí thượng cổ, tính tình bộp chộp, nên để mắt suốt ngày đêm. Nói trắng thì cũng chỉ là kẻ mưu đồ riêng, toan tính những thứ mà khác . Tô Mộ Lâm tự cho rằng đời chỉ là đối đãi chân thành với Tống Tiểu Hà. Đáng tiếc là thực lực bằng Thẩm Khê Sơn, đành nghiến răng ken két, thầm rủa xả cái tên ác ma m.á.u lạnh Thẩm Khê Sơn trong bụng.
Tống Tiểu Hà thấy Tô Mộ Lâm nhăn nhó, liền bật vỗ vai , nhe hai hàm răng trắng lóa an ủi: "Không , ngươi cứ bám sát , sẽ bảo vệ ngươi."
Tô Mộ Lâm rơm rớm nước mắt vì cảm động. Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Tiểu Hà, hạ quyết tâm buông tay, lén lút trừng mắt lườm Thẩm Khê Sơn. Thẩm Khê Sơn chẳng buồn chấp nhặt mấy cái trò vặt vãnh . Hắn quấn đầu dây còn cánh tay , thắt nút xong thì sợi dây vàng kim kỳ diệu biến mất tăm tích. Cả Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm đều tròn mắt chứng kiến.
Tống Tiểu Hà mở to mắt ngạc nhiên, thốt lên: "Đồ chơi thế!" Nàng đưa tay quờ quạng, nhưng giữa hai chẳng thứ gì. Nàng ít thấy đồ lạ nên rành, nhưng Tô Mộ Lâm thì thừa. Hắn biến sắc, kinh hô: "Đây là pháp khí tiên gia, Phược Linh Thường!"*
* Dây Trói Linh
Vừa dứt lời, Thẩm Khê Sơn rủ mắt, khẽ gọi: "Phược Linh."
Ngay đó, Tống Tiểu Hà cảm thấy cổ tay siết . Sợi dây biến mất lúc nãy hiện hình. Lần nàng đưa tay là túm ngay. Thử giật mạnh một cái, cánh tay Thẩm Khê Sơn cũng giật theo. buông tay , nó biến mất.
Tống Tiểu Hà bắt chước gọi: "Phược Linh." Sợi dây hiện . Giữa Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn giờ đây một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng chắc chắn.
Thẩm Khê Sơn vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, căn dặn: "Lần e là đụng thứ khó nhằn đấy, cảnh giác cao độ, tuyệt đối chủ quan."
Tống Tiểu Hà đang mải mê nghịch ngợm sợi dây, khúc khích, chẳng lọt tai lời nào . Chia xong bùa chú, Tô Mộ Lâm nhặt chiếc lồng đèn mặt đất lên, định bám sát Tống Tiểu Hà. Nào ngờ cúi xuống nhặt lên, sương mù mặt đặc đến mức nuốt chửng thứ. Không chỉ thấy Tống Tiểu Hà , mà ngay cả chiếc đèn lồng tay cũng vô dụng, ánh sáng phát sương mù che lấp .
Đang lúc hoang mang lo sợ, bỗng một tiếng nổ đục ngầu, chói tai vang lên đột ngột. Tiếng nổ khiến nhiều , trong đó cả Tống Tiểu Hà, giật nảy , phát những tiếng kêu thất thanh nho nhỏ. Âm thanh đục ngầu đó rõ ràng là do một vật gì đó tông cực mạnh kết giới của linh vực thạch. Âm thanh chìm xuống một thoáng, tiếng thứ hai vang lên, còn to hơn . Tiếp đó, tiếng nổ vang lên liên hồi, dồn dập, liên tục đ.â.m sầm kết giới. Những âm thanh va đập dội trong kết giới khiến ai nấy đều thấp thỏm lo âu, tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Ai cũng nhận đang một thứ gì đó tấn công kết giới một cách điên cuồng.
Độ vững chắc của kết giới linh vực thạch phụ thuộc vật liệu, độ tinh xảo khi chế tác và cấp độ của linh thạch bên trong. Lần Thiên Cơ Phái tham gia hành động, hào phóng mang theo bao nhiêu là linh vực thạch, chắc chắn kết giới dựng lên cũng dạng . Chống đám tôm tép yêu quái thì dư sức, nhưng chịu đựng nổi những cú tông liên , dồn dập của vô dị vật như thế.
Trình Linh Châu truyền âm phù, giọng lạnh lùng vang lên trong tai : "Tất cả chú ý, kết giới sắp vỡ ."
Vừa dứt lời, tiếng ồn ào trong đội ngũ càng lúc càng lớn, hòa lẫn với những tiếng nổ đục ngầu dồn dập. Chỉ một tiếng "rắc" chát chúa, kết giới linh vực thạch vỡ tan tành. Tống Tiểu Hà theo phản xạ nắm chặt chuôi kiếm gỗ, thế phòng thủ và chiến đấu, vểnh tai ngóng động tĩnh xung quanh.
Kết giới vỡ, gió thốc đầu tiên. Trận mưa lớn tạnh, nhưng gió trong trung hề mát mẻ, trong lành. Vùng đất đỏ khi ngấm nước mưa bốc lên một mùi hôi thối khó chịu, giống như mùi rễ cây mục nát ngâm nước lâu ngày. Tiếp theo đó, tiếng bước chân dày đặc xen lẫn những tiếng lách cách kỳ lạ lao về phía với tốc độ chóng mặt. Khi âm thanh đến gần, Tống Tiểu Hà mới nhận tại nàng cảm thấy đó giống tiếng bước chân . Là do tần suất. Người bình thường bước tất nhiên là hai chân luân phiên, nâng lên hạ xuống, tạo thành những âm thanh rời rạc, nối tiếp . âm thanh mà nàng thấy ban nãy là hai tiếng dội lên cùng một lúc. Điều chứng tỏ, cái thứ ẩn nấp trong sương mù, tấn công kết giới di chuyển bằng cả bốn chi, khả năng cao là con .
Đang mải suy nghĩ, bỗng một trận cuồng phong thốc thẳng mặt nàng. Tô Mộ Lâm hét lên từ bên cạnh: "Tiểu Hà đại nhân, cẩn thận!"
Tống Tiểu Hà kịp suy nghĩ, lộn nhào một vòng phía . Khi tiếp đất, nàng chống một tay xuống đất, giữ tư thế nửa quỳ, lên ngay. Tư thế giúp đôi chân nàng thể phát lực nhanh nhất, sẵn sàng né tránh đòn tấn công bất ngờ tiếp theo. Mọi chuyện xảy quá nhanh, Tống Tiểu Hà chỉ phản xạ né tránh theo bản năng cảm nhận nguy hiểm, chứ rõ thứ tấn công là gì. Xung quanh là sương mù trắng xóa, nguồn sáng đều che lấp, chẳng thấy gì cả.
Tống Tiểu Hà dám manh động, dỏng tai ngóng. Thứ đó chắc chắn ở cách nàng quá xa, nhưng nàng hề thấy bất kỳ tiếng hít thở nào. Nàng thầm đoán, những thứ đó là sinh vật sống.
Đang suy đoán, một âm thanh lạ phát từ hướng Đông. Rõ ràng là thứ đó đang lao về phía nàng. Tiếng gió rít gào, Tống Tiểu Hà rút kiếm gỗ bên hông, giơ lên đỡ gạt, định bụng xem rốt cuộc là con yêu quái nào đang tấn công . nàng ngờ lực của thứ mạnh mẽ đến thế. Dù dùng kiếm gỗ đỡ đòn, nhưng cánh tay cầm kiếm của nàng chịu một áp lực khủng khiếp khi va chạm. Nàng vội vàng đưa tay trái lên đỡ lấy kiếm, hai chân cắm chặt xuống đất, nhưng vẫn lực đẩy mạnh bạo đẩy lùi cả hai trượng. Cánh tay chịu nổi áp lực cong gập , lúc thứ đó mới hiện nguyên hình ngay mặt Tống Tiểu Hà.
Lần nàng rõ mồn một. Đó là một cỗ máy khuôn mặt kỳ dị, hai mắt một mũi, trông như đẽo từ gỗ, hề m.á.u thịt. Phần hình dáng giống một con hổ, hai móng vuốt đang ghì chặt thanh kiếm gỗ, hai móng vuốt bám chắc xuống đất. Thể hình quá to lớn, thẳng lên cũng chỉ nhỉnh hơn Tống Tiểu Hà một chút xíu.
"Cái thứ quái quỷ gì thế ?!" Tống Tiểu Hà kinh ngạc thốt lên.
Nàng vốn tưởng những thứ nếu là xác yêu quái như ở ngôi làng nọ, thì cũng là tà ma ngoại đạo yêu thú gì đó. Không ngờ chúng thậm chí còn chẳng sinh vật sống. Đó là một loại cỗ máy ghép từ các loại gỗ, mô phỏng hình dạng thú vật, chằng chịt các loại cơ quan, bánh răng.
Đang lúc nàng há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt của cỗ máy gỗ đột nhiên phát tiếng "cạch cạch", ngay đó, một luồng sương mù màu xanh lục phun từ bên trong. Nếu là Tống Tiểu Hà của ngày xưa, chắc chắn sẽ thể nào tránh nổi cú tấn công bất ngờ ở cách gần như , kiểu gì cũng phun đầy mặt. từ chuyến dạo Phong Đô Quỷ Vực, cơ thể nàng như da đổi thịt. Không chỉ giác quan nhạy bén hơn với nguy hiểm, mà phản xạ cũng nhanh như chớp. Ngay khi thấy tiếng "cạch cạch" khẽ vang lên, nàng buông tay, lộn nhào .
Con hổ gỗ vểnh cao hai móng vuốt , các cơ quan xoay tít thò lò. Từ hai bên hông bụng phóng bốn thanh gỗ nhỏ, đầu đính những lưỡi d.a.o sắc lẹm, sáng loáng, điên cuồng vung vẩy, đ.â.m c.h.é.m về phía Tống Tiểu Hà. Lực tấn công cực mạnh, tạo những tiếng "vút vút" xé gió. Nàng vội vàng dùng kiếm gỗ chống đỡ. Lưỡi d.a.o gỗ va chạm với sắt nguội, tạo những âm thanh trầm đục. Thanh kiếm gỗ Tống Tiểu Hà đang cầm là thanh kiếm gỗ bình thường. Nó Lương Đàn từ gỗ đàn hương trăm năm tuổi, ngâm trong linh tuyền ròng rã tám mươi mốt ngày, còn phù phép linh lực. Đao kiếm bình thường đừng hòng sứt mẻ nó. đối phó với bốn lưỡi kiếm gãy sắc lẹm liên tục tấn công, Tống Tiểu Hà vô cùng chật vật. Chỉ cần sơ sẩy một chút, cánh tay nàng cắt một đường, suýt chút nữa phạm da thịt.
Đang lúc nàng định lấy bùa linh , bỗng nhiên một lực kéo mạnh phát từ cánh tay trái. Nàng kịp phản ứng, lực kéo đột ngột mạnh lên, nhấc bổng nàng khỏi mặt đất. Nàng lảo đảo vài bước, mắt đột nhiên bừng sáng.
Ánh sáng trong sương mù thường mờ ảo, nhưng ánh sáng mắt nàng sáng rực rỡ. Ánh sáng dường như năng lực đặc biệt, xua tan làn sương mù trong phạm vi chiếu sáng. Nàng thấy ngay Thẩm Khê Sơn đang giữa luồng sáng đó, mặt lạnh tanh. Chính là kéo sợi dây, lôi nàng về phía .
Tống Tiểu Hà đang mệt nhoài vì đối phó với con hổ gỗ, kịp trụ vững đ.â.m sầm Thẩm Khê Sơn. Má đập lồng n.g.ự.c rắn chắc của , nàng "Ái da" một tiếng đau điếng.
Thẩm Khê Sơn vẻ cũng bất ngờ vì nàng vững nổi. Thấy nàng tay lăm lăm kiếm gỗ, đoán chắc nàng trải qua một trận chiến. Bất ngờ kéo nàng về phía , giả đò ân cần: "Có ?"
Tống Tiểu Hà thẳng , lùi hai bước xoa xoa bên má đập đau điếng, đáp: "Không . ngươi trong sương mù thứ gì ? Ban nãy lúc đ.á.n.h với nó rõ , căn bản là yêu quái tà ma gì cả."
"Đó là thứ do bí thuật ngàn năm của Thiên Cơ Phái tạo ." Một giọng từ bên cạnh vang lên: "Tên là Khôi."
Tống Tiểu Hà đầu , lúc mới phát hiện xung quanh còn những khác. Bên cạnh Thẩm Khê Sơn là Bộ Thời Diên. Xa hơn một chút là Trình Linh Châu và t.ử Quan Như Huyên. Đối diện chéo là một công t.ử trẻ tuổi khôi ngô tuấn tú, diện đồ trắng đen. Đứng lưng là một thiếu niên nhỏ tuổi xách theo lồng đèn. Thiếu niên đó là lấy danh nghĩa Thiên Cơ Phái đưa đèn cho Tống Tiểu Hà lúc . Chiếc đèn tay bé cũng vô cùng kỳ lạ, bên ngoài bọc một lớp lưu ly, ánh sáng tỏa thể xua tan sương mù xung quanh. Giọng là của vị công t.ử trẻ tuổi . Công t.ử dung mạo khôi ngô đành, giữa hai hàng lông mày còn điểm một nốt ruồi, chỉ khác là nốt ruồi màu mực. Dẫu , Tống Tiểu Hà vẫn liếc thêm vài cái, chủ động hỏi: "Ngươi là?"
"Tại hạ là đại t.ử trướng chưởng môn Thiên Cơ Phái, Trang Giang, tự Vô Thanh." Hắn chắp tay thi lễ, phong thái điềm đạm, tao nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-41-cam-phap-xich-dia-dai-vu-tu-khoi-3.html.]
"Ta tên là Tống Tiểu Hà." Tống Tiểu Hà đáp lễ, tò mò hỏi: "Ngươi thứ đó là bí thuật ngàn năm của Thiên Cơ Phái? Vậy chẳng nó xuất phát từ Thiên Cơ Phái các ngươi ?"
Trang Vô Thanh nhẹ nhàng giải thích: "Tống cô nương lẽ . Bí thuật Thiên Cơ Phái ban đầu một trăm chín mươi mốt thức, nhưng trải qua dòng thời gian đằng đẵng, một trăm sáu mươi thức thất truyền. Những gì truyền cho đời chỉ vỏn vẹn ba mươi thức, đa phần là những tàn thư chắp vá, đổi. 'Khôi' là một cấm thuật cực kỳ khét tiếng trong bí thuật Thiên Cơ, khả năng biến vật vô tri thành vật sống. Thời kỳ đỉnh cao, bí thuật thể tạo những cỗ máy sát thủ hình với sức công phá vô song, đủ sức thế binh lính xông pha trận mạc, bách chiến bách thắng."
"Ta thấy ." Tống Tiểu Hà gật gù: "Ban nãy giao đấu với cái thứ đó, thấy nó biến hóa khôn lường. Khi thì xịt khói xanh, khi thì thò bốn cái vuốt sắc nhọn, cùng lúc tấn công . Chiêu thức kỳ dị, quả thực khó mà chống đỡ nổi."
"Bí thuật từ lâu liệt cấm thuật của Thiên Cơ Phái, còn thất truyền hàng vạn năm nay. Trong phái hiện giờ chẳng còn ai nối dõi, chỉ còn vài cuốn tàn thư lưu giữ trong Vạn Bảo Các." Trang Vô Thanh trầm giọng: " hai năm , một t.ử trong môn phái gây tội ác tày trời, sát hại sư phụ, ăn trộm tàn thư bỏ trốn. Từ đó đến nay, Thiên Cơ Phái tung quân lùng sục khắp nơi nhưng vẫn bặt vô âm tín."
Dù chỉ thuật đôi ba câu, Tống Tiểu Hà vẫn thấy ớn lạnh sống lưng, rùng hỏi: "Nói là ngươi nghi ngờ cái tên t.ử phản đồ giải mã tàn thư, nắm giữ bí thuật chế tạo Khôi?"
"Chính xác." Trang Vô Thanh đáp: "Chỉ là nắm rõ bí kíp nên thể tạo hình , đành chế tạo mấy cái thứ hình thú ngờ nghệch thôi."
Dẫu thế cũng đủ đáng gờm . Tống Tiểu Hà ban nãy so chiêu với con hổ Khôi , nên thừa sức mạnh của nó trâu bò cỡ nào, chiêu thức thì biến hóa khôn lường, động tác nhanh thoăn thoắt. Giả dụ mà gã thực sự học cổ pháp chế tạo Khôi thì đúng là sát khí ngút trời, hư danh.
Đang mải suy nghĩ, Thẩm Khê Sơn bỗng túm lấy cánh tay nàng giơ lên xem. Tống Tiểu Hà sang , thấy ánh mắt đang dán chặt vết xước do lưỡi d.a.o để . Nàng tưởng lo lắng cho nên xoa dịu: "Không , sứt mẻ tí da thịt nào cả."
Ai dè Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái phán: "Vết xước hình răng cưa li ti, là dấu vết của đao khí thuộc Nhật Bi Tông." Thấy chẳng buồn quan tâm, Tống Tiểu Hà giật tay , hứ một tiếng rõ to.
"Thảo nào hai năm nay lùng sục mãi tung tích tên phản đồ , thì là Nhật Bi Tông bao che." Trang Vô Thanh nhíu chặt đôi mày, thở dài sườn sượt: "Vậy thì rắc rối to ."
Tống Tiểu Hà đương nhiên cũng từng danh Nhật Bi Tông. Tông phái chẳng xếp hàng tiên môn, t.ử thì đủ thành phần, phàm nhân, yêu ma gì cũng thâu tóm hết. Bọn chúng đa phần tu luyện yêu pháp, thậm chí những loại tà thuật cấm đoán từ đời nảo đời nào cũng lôi truyền dạy. Do sáng lập tông phái mang dòng m.á.u lai giữa yêu và , thêm dàn trưởng lão đa là yêu tộc nên Tiên minh cũng đành bó tay, chẳng thể nào nhúng tay dẹp loạn. Chỉ cần Nhật Bi Tông gây chuyện tày đình, Tiên minh đành tạm thời ngó lơ.
"Tiên minh tuyệt đối dung thứ cho bất kỳ thứ cổ pháp Thiên Cơ nào xuất hiện quấy nhiễu sự bình yên của nhân giới. Việc sẽ bẩm báo lên minh chủ ngay lập tức." Trình Linh Châu lúc mới lên tiếng, sang hỏi Bộ Thời Diên: "Hiện tại vô t.ử đang phong ấn linh lực, e rằng thể đối phó nổi với đám Khôi . Thiên sư cao kiến gì ?"
Bộ Thời Diên tay mân mê chuỗi tràng hạt đen trắng đan xen, búi tóc bằng trâm, phần tóc dài còn buông thõng xuống đạo bào. Khuôn mặt nàng vẫn lạnh tanh, toát lên vẻ cao thâm mạt trắc. Mọi đều đổ dồn ánh mắt về phía nàng , nhưng nàng chẳng vội trả lời Trình Linh Châu mà sang với Tống Tiểu Hà: "Tiểu Hà, ngươi cầm đèn lồng thẳng về phía ."
"Đi gì?" Tống Tiểu Hà ngơ ngác.
Nàng chỉ tay về một hướng, : "Đi tìm một ."
"Tìm ai cơ?" Tống Tiểu Hà nhíu mày thắc mắc.
"Tô Mộ Lâm." Bộ Thời Diên đáp: "Cậu sắp c.h.ế.t ."
Tim Tống Tiểu Hà đập trễ một nhịp, hốt hoảng hỏi: "Cái gì?! Cậu ?"
Bộ Thời Diên phẩy tay một cái, chiếc đèn lồng tay vị thiếu niên lập tức tuột khỏi tay, bay vèo đến bên cạnh Tống Tiểu Hà. Nàng chộp lấy, Bộ Thời Diên bảo: "Đến xem ."
Tống Tiểu Hà chẳng rảnh để suy xét thật giả, xách lồng đèn phóng như bay về hướng Bộ Thời Diên chỉ. Ánh sáng leo lét dần xa, chìm lấp lớp sương mù trắng xóa. Thẩm Khê Sơn niệm chú Phược Linh, sợi dây vàng kim hiện . Hắn theo hướng sợi dây mà cất bước.
"Thẩm Khê Sơn." Trình Linh Châu đột ngột gọi giật . Nàng m.á.u mặt trong Liệp môn, cực kỳ trung thành với sư phụ . Dù Thẩm Khê Sơn mấy thiết, nhưng thường ngày giáp mặt vẫn giữ đúng chừng mực. Nay phận bại lộ, Thẩm Khê Sơn cũng thể cứ thế mà phớt lờ. Hắn đầu , nở nụ rạng rỡ: "Trình Liệp sư việc gì căn dặn?"
"Ngươi mới thoát c.h.ế.t từ Quỷ Vực, nay dấn chốn nguy hiểm nữa ?" Lời của Trình Linh Châu rõ ràng là ngăn cản Thẩm Khê Sơn chạy lung tung.
Thế nhưng điềm đạm đáp : "Trình Liệp sư hiểu lầm . Mấy chuyện cỏn con đối với chẳng nhằm nhò gì . Đa tạ ngài quan tâm."
Nói đoạn, Thẩm Khê Sơn sải bước rời , bóng dáng nhanh chóng tan biến làn sương mù dày đặc. Ánh mắt Quan Như Huyên vẫn dõi theo, dù bóng khuất hẳn nhưng nàng vẫn nỡ rời mắt.
Lại về phía Tô Mộ Lâm. Vốn dĩ tính toán sẽ bám gót Tống Tiểu Hà rời nửa bước. Ai dè nàng né một cú tấn công bất ngờ, Tô Mộ Lâm lạc mất mục tiêu. Chiếc lồng đèn trong tay vô dụng, mắt chỉ là một màu trắng xóa mù mịt. Những âm thanh ầm ĩ hỗn tạp đan xen khiến thể nào xác định vị trí của Tống Tiểu Hà. May mà khứu giác của vẫn còn nhạy bén, nhận mùi hương quen thuộc của nàng, cứ thế mò theo hướng đó trong màn sương dày đặc.
Chưa kịp tìm thấy Tống Tiểu Hà, một sinh vật bí ẩn lao tấn công. Tô Mộ Lâm phản xạ nhanh nhẹn, né đòn nhưng chiếc lồng đèn tay thứ gì đó đập trúng, vỡ tan tành. Hắn quăng nốt cái cán đèn, vội vàng bỏ chạy.
Tô Mộ Lâm xưa nay vốn chẳng tài cán gì. Chửi thì c.h.ử.i ngừng, đ.á.n.h thì tẩn cho lên bờ xuống ruộng, tu luyện thì càng lẹt đẹt. Không giống như ở nhân giới, các chủng tộc khác luôn tuân theo quy luật cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh vua. Vậy nên Tô Mộ Lâm ăn h.i.ế.p như cơm bữa, lâu dần cũng luyện tuyệt kỹ bỏ trạy và giả c.h.ế.t thượng thừa. Hắn cắm cổ chạy bán sống bán c.h.ế.t, chẳng màng đến việc tìm Tống Tiểu Hà nữa.
Tuy nhiên, may mắn mỉm với Tô Mộ Lâm. Trong màn sương mù mờ mịt, hoảng hốt cắm đầu chạy, vô tình xông một khu vực bừng sáng, đập mắt là cảnh tượng m.á.u me be bét khiến choáng váng. Nơi đó rực sáng ngọn lửa xanh lam, đủ soi rõ khung cảnh trong màn sương mù, diện tích cũng hề nhỏ. Lờ mờ trong sương, những sinh vật gớm ghiếc hiện rõ mồn một. Ngoài mấy con rối gỗ hình thú như hổ, sói, còn vô yêu thi da đỏ au, móng vuốt đen ngòm, nhọn hoắt, răng nanh dài ngoẵng nhe khỏi miệng. Bọn yêu thi hung hãn hơn hẳn đám ở trong làng, tỏa mùi cay nồng nặc, đôi mắt đỏ rực như máu.
Yêu thi di chuyển thoăn thoắt, sắc bén, đang điên cuồng lao xâu xé t.ử Chung thị. Ở cái vùng đất cấm thuật , chỉ Kiếm tu Đao tu mới khả năng tự vệ. Chứ cái dòng dõi chuyên xài bùa chú như Chung thị, bình thường chỉ dựa dẫm đống bùa linh, nay linh lực phong bế, khác nào con báo mất nanh. Huống hồ đám yêu thi hung hãn tột độ, cộng thêm lũ rối gỗ xúm đ.á.n.h hôi, nhà Chung thị c.h.ế.t la liệt. Tên Chung Tầm Chi cũng thẳng cẳng trong vũng máu, sống c.h.ế.t rõ.
Tạ Quy cũng thương tích đầy , bộ bạch y nhuốm đỏ m.á.u tươi, tay lăm lăm thanh kiếm chiến đấu ác liệt với một con yêu thi. Kiếm thuật của xem chừng cũng khá khẩm, ngặt nỗi cơ thể suy nhược trầm trọng, chiêu thức đòn thiếu lực, phản xạ chậm chạp. Chỉ một thoáng sơ sẩy yêu thi dùng móng vuốt cào rách toạc ống tay áo, m.á.u thịt lẫn lộn. Hắn rên lên một tiếng đau đớn, đôi lông mày nhíu chặt, cố sức dùng kiếm chống đỡ đòn tấn công tiếp theo, nhưng vẫn dồn ép đến bước đường cùng.
Cái cảnh tượng hãi hùng , Tô Mộ Lâm sức mấy mà chống đỡ nổi? Hắn định đầu bỏ chạy thì Tạ Quy hất văng, ngã lăn ngay bên cạnh . Tạ Quy lăn mấy vòng, hộc một búng m.á.u lớn. Ngước lên thấy Tô Mộ Lâm, khuôn mặt Tạ Quy trắng bệch, giọng thều thào: "Tô thiếu hiệp, mau chạy !"
Tô Mộ Lâm vắt chân lên cổ mà chạy. Lao vút màn sương, cắm đầu chạy vài bước, nhưng những bước chân còn vững chãi như . Lần mà bỏ chạy, Tạ Quy chắc chắn sẽ c.h.ế.t thây. À thì, với cái tình trạng thương tích nặng nề, m.á.u chảy đầm đìa thế , Tạ Quy cũng sắp chầu trời đến nơi . mà... hôm ở miếu hoang, Tô Mộ Lâm tay cứu Tạ Quy một mạng. Đời nào chuyện cứu xong trơ mắt c.h.ế.t? Hơn nữa, Tống Tiểu Hà coi trọng bạn lắm. Tô Mộ Lâm nhớ cảnh Tống Tiểu Hà xách đèn lồng tìm Tạ Quy tâm sự khi ngủ, bước chân khựng . Sau đó, nghiến răng, lôi xấp bùa , ngoắt , thầm nghĩ: Thôi , cứu cái tên ma ốm thêm nữa !
"Đốt!"
Tô Mộ Lâm hét lớn, ngọn lửa từ lá bùa bùng lên như một con rồng lửa dũng mãnh, xuyên thủng màn sương, thắp sáng cả một góc trời. Yêu thi sợ lửa, bèn lùi vài trượng để tránh né. Tô Mộ Lâm chớp thời cơ lao đến, sốc Tạ Quy lên lưng cắm đầu bỏ chạy.
Đám yêu thi chỉ đẩy lùi trong chốc lát, ngay đó gầm rú lao theo Tô Mộ Lâm. Tốc độ của chúng nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt chặn đường lui của . Đôi mắt đỏ ngầu đồng t.ử của con yêu thi chằm chằm khiến Tô Mộ Lâm lạnh sống lưng.
Hắn thắng gấp, chuyển hướng tháo chạy, bỗng tiếng gió rít dữ dội từ phía . Tô Mộ Lâm cõng theo một nên vô cùng xoay xở khó khăn. Tạ Quy trông thì gầy còm nhưng nặng trĩu. Cú tấn công , dù cảm nhận nguy hiểm cũng thể nào tránh né kịp. Cơn đau nhói xuyên qua sườn trái. Móng vuốt sắc nhọn của con yêu thi đ.â.m xuyên qua xương sườn , xé rách quần áo và da thịt, m.á.u tươi túa xối xả.
"Tô thiếu hiệp..." Tạ Quy thều thào: "Bỏ xuống, mau chạy ..."
"Bớt nhảm ." Tô Mộ Lâm đau đớn đến thấu xương, chỉ lăn lộn đất, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, tiếp tục bỏ chạy.
Yêu thi tấn công, Tô Mộ Lâm phóng bùa Lửa để đẩy lùi nó. Hắn chia một ít bùa cho Tống Tiểu Hà nên lượng bùa Lửa tay còn nhiều. Không linh lực hỗ trợ, uy lực của những lá bùa cũng giảm sút đáng kể, mỗi sử dụng chỉ đẩy lùi yêu thi vài trượng. cách đó đối với yêu thi chỉ là cái chớp mắt.
Máu Tô Mộ Lâm chảy đầm đìa, nhưng tốc độ hề chậm , dám phí một giây phút nào, cứ thế mà cắm đầu chạy. Tuy nhiên, họa vô đơn chí. Đang đẩy lùi con yêu thi phía , thì từ trong màn sương mù phía , một con khác bất ngờ lao . Tạ Quy yếu ớt hét lên: "Cẩn thận!"
Tô Mộ Lâm thể né tránh, bụng móng vuốt xuyên thủng. Cú đ.â.m chí mạng khiến cả và Tạ Quy đều rên rỉ đau đớn. Hai lực hất văng xa. Tô Mộ Lâm đau đớn tột cùng, thể giữ chặt Tạ Quy, để tuột khỏi tay. Bản cũng ngã lăn đất, lộn mấy vòng mới dừng .
Bụng khoét một lỗ lớn, Tô Mộ Lâm thể dùng linh lực hộ , hộc một ngụm m.á.u lớn. Yêu thi chớp mắt đến nơi, đạp mạnh lên lưng Tô Mộ Lâm, đè nghiến xuống đất khi đang cố gượng dậy. Lồng n.g.ự.c sức nặng đè nén khiến khó thở, hộc thêm một búng máu, thoi thóp.
Tiểu Hà đại nhân. Tô Mộ Lâm mấp máy môi, lóc: "Tiểu Hà đại nhân..."
Yêu thi giơ cao móng vuốt, nhắm thẳng đầu . Một nhát cào , dù hộp sọ bằng sắt thép cũng xuyên thủng. Nước mắt Tô Mộ Lâm hòa quyện với dòng m.á.u đặc quánh nhuộm đỏ nửa khuôn mặt, giãy giụa trong vô vọng.
"Luyện ngục bát hàn."
Một giọng trong trẻo vang lên giữa đau đớn và tuyệt vọng, thiếu nữ hô to:
"Xuân phong bất độ ngọc môn quan!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một trận gió rét buốt từ ào ào kéo đến, cuồn cuộn như thác đổ. Sức mạnh khủng khiếp bùng nổ, gầm rít như vạn mã chạy qua quét qua vùng hoang dã. Làn sương mù dày đặc che khuất thứ bỗng chốc trận cuồng phong bất ngờ cuốn phăng , để lộ những ngọn đèn leo lét và đống lửa trại đang cháy lấp ló khắp nơi. Tống Tiểu Hà cách đó một trượng, ánh mắt hướng về phía Tô Mộ Lâm.
Nàng quăng vội chiếc đèn lồng, tay lăm lăm thanh kiếm gỗ, lấy đà chạy mấy bước bật nhảy tung lên trung. Gió lạnh gào thét dữ dội, ôm trọn lấy Tống Tiểu Hà, thổi tung mái tóc và tà áo nàng. Khuôn mặt nàng toát lên vẻ sát khí lạnh lùng, oai phong lẫm liệt.
Gió rít gào tạo thành những lốc xoáy quanh thanh kiếm của nàng. Tống Tiểu Hà từ cao lao xuống, một cước đạp thẳng lưng con yêu thi, đồng thời đ.â.m mạnh thanh kiếm gỗ từ gáy xuyên thấu sọ não nó. Lực đ.â.m mạnh đến mức con yêu thi hất văng xa. Tống Tiểu Hà lấy nó bàn đạp, đạp mạnh xuống đất, trượt một đoạn dài, để một vệt m.á.u đỏ lòm khi dừng .
Theo đó là một trận bão tuyết dữ dội, lấy Tống Tiểu Hà tâm điểm, nhanh chóng lan tỏa xung quanh. Sương mù tan biến, bầu trời phía Đông hửng sáng, ánh bình minh ló rạng.