Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 43: Quỷ Quốc Đào Nguyên 2

Cập nhật lúc: 2026-07-05 14:55:21
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi lúc Phong Đô Quỷ Vực, cả bọn từng bay lướt qua bầu trời Hắc Vụ Quỷ Quốc. Kinh đô thực chất lớn lắm, diện tích còn chẳng bằng một thành trì sầm uất ở các đế quốc khác. Lớp sương đen đặc quánh bao trùm kín bưng cả kinh thành, từ xa cứ như thể đám mây đen nhúng mực từ trời rớt xuống, dìm ngập bộ nơi .

Trải qua một chặng đường dài đằng đẵng, còn gặp biến cố sinh t.ử dọc đường, khi đến Quỷ Quốc, quân của đoàn hao hụt một phần. Giờ đây, ngước luồng hắc khí ngút trời , ai mà khỏi rùng khiếp sợ. đích đến ngay mắt, lý do gì để đầu bỏ chạy. Mệnh lệnh của Trình Linh Châu ban xuống, yêu cầu tất cả nâng cao cảnh giác, đội tiến Quỷ Quốc.

Tô Mộ Lâm tỉnh , hận thể ôm chầm lấy Tống Tiểu Hà mà gào t.h.ả.m thiết: "Tiểu Hà đại nhân ơi... Ta còn tưởng bỏ mạng cơ!" Tiếng rống vang dội khiến những xung quanh đổ dồn ánh mắt tò mò. Tống Tiểu Hà cũng thấy ngượng ngùng, khẽ gắt: "Ngươi khỏe , đừng gào lên nữa."

Tô Mộ Lâm vẫn nước mắt ngắn nước mắt dài, ướt cả tay áo, miệng lải nhải ngừng. Cuối cùng, Thẩm Khê Sơn bực chịu nổi, bèn bồi thêm một cước, quát: "Ngậm miệng." Lúc Tô Mộ Lâm mới rén, nem nép im thin thít.

Tiếng ồn ào thu hút sự chú ý của Tạ Quy đang phía . Hắn tàn tạ đến mức chống gậy gỗ, từng bước lết đến cạnh Tô Mộ Lâm, cất lời: "Đa tạ Tô thiếu hiệp trượng nghĩa cứu mạng, Tạ mỗ muôn đời khắc cốt ghi tâm. Sau nếu cơ hội, nhất định sẽ báo đáp ân đức của ngươi."

Tô Mộ Lâm sực nhớ , bèn nhớ ngay đến đống hình phạt chịu vì cứu . Ban đầu quả thực ý định cứu Tạ Quy, nhưng định vì cứu mà nộp luôn cái mạng nhỏ của ! Suýt chút nữa thì toi mạng, giờ mặt Tạ Quy tự nhiên thấy ghét cay ghét đắng.

"Khỏi cần ngươi báo đáp. Biết tí nữa thì đập c.h.ế.t, mặc thây ngươi ." Tô Mộ Lâm bĩu môi hờn dỗi.

Tạ Quy khẽ mỉm : "Dù đó cũng là lòng của Tô thiếu hiệp."

Tô Mộ Lâm ngứa mắt nhất là cái điệu bộ hiền lành nhũn nhặn của . Vừa định mở mồm châm chọc vài câu, chợt ngửi thấy một mùi kỳ lạ. Hắn chun mũi ngửi ngửi, phát hiện mùi đó bốc từ Tạ Quy.

"Ngươi..." Tô Mộ Lâm kề sát Tạ Quy, chun mũi hít hít thêm vài , sắc mặt bỗng chốc trở nên quái dị: "Sao ngươi mùi ?"

Tống Tiểu Hà tiếng ồn, đầu hỏi: "Mùi gì cơ?"

Tạ Quy lúng túng. Hắn tưởng là do Xích Địa dùng linh lực để gột rửa thể, cộng thêm m.á.u me bê bết lúc thương hòa quyện tạo mùi hôi thối khiến Tô Mộ Lâm phản ứng như . Hắn lùi hai bước, giữ cách, toan mở miệng thanh minh thì Tô Mộ Lâm phán một câu xanh rờn: "Mùi của c.h.ế.t."

Tống Tiểu Hà và Tạ Quy đồng loạt sững sờ.

"Cái gì? Ngươi rõ xem nào, mùi c.h.ế.t là ?" Tống Tiểu Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Mộ Lâm gặng hỏi.

"Là như vầy, từng với Tiểu Hà đại nhân đó, sống mùi của sống, c.h.ế.t mùi của c.h.ế.t, ngửi là phân biệt ngay." Tô Mộ Lâm giải thích: "Hồi mấy dân trong cái làng nọ, ban ngày thì tất bật lụng, thoạt y hệt bình thường, nhưng thực ngửi thấy họ c.h.ế.t . Hiện giờ tên ma bệnh cũng nặc mùi y chang ."

Tạ Quy mặt cắt còn hột máu, ánh mắt hoang mang: "Ta..."

"Hoặc cách khác." Tô Mộ Lâm đính chính một chút, tiếp lời: "Ngươi sắp tàn đời ."

Đôi lông mày Tống Tiểu Hà chau , ánh mắt hiện lên vẻ bi thương, chăm chú Tạ Quy. Bản Tạ Quy Âm Dương Quỷ Phiên hút mất tinh phách, chuỗi ngày qua liên tục t.ử khí gặm nhấm, cơ thể ngày càng suy kiệt. Hôm nay hứng chịu đòn chí mạng. Nhìn bề ngoài, dường như chỉ yếu đôi chút so với hôm qua, nhưng thực chất cơ thể vắt kiệt đến giới hạn cuối cùng. Bởi thế Tô Mộ Lâm mới ngửi thấy mùi t.ử khí toát từ .

"Tạ Xuân Đường..." Tống Tiểu Hà đau xót, Tạ Quy hỏi dồn: "Cơ thể ngươi ? Có trụ nổi nữa ? Chúng sắp Quỷ Quốc , đó nhất định sẽ nhanh chóng tìm thấy Quỷ Phiên, chữa khỏi bệnh cho ngươi."

Tạ Quy dường như cũng thể bình thản đối mặt với cửa ải sinh t.ử của chính . Hắn rũ mắt, giấu nét hoảng hốt, gượng : "Không , vẫn còn cố gượng vài ngày nữa."

Đang , khóe môi bỗng ứa dòng m.á.u đỏ sẫm, chảy ròng ròng xuống cằm. Tạ Quy vội lấy khăn gấm bịt miệng, ho sặc sụa vài tiếng, lau sạch vết máu, lấp lửng: "Xin , thất lễ quá."

Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của Tạ Quy, Tống Tiểu Hà cảm thấy cõi lòng trào dâng từng đợt bi thương. Nàng vốn là một Tống Tiểu Hà chỉ cần sư phụ gõ nhẹ lên đầu hai cái là ôm đầu òa, nay trơ mắt sự sống của bạn bè vụt tắt mà bất lực, nỗi bi thương dư sức khiến nàng rơi lệ. Nàng mặt , lén dùng tay áo lau quẹt hai giọt nước mắt vương má.

Thẩm Khê Sơn ngay bên cạnh, từ cao xuống, vặn bắt trọn khoảnh khắc hàng mi ướt sũng nước mắt của nàng. Hắn bỗng nhớ khung cảnh dạo nọ, Tống Tiểu Hà ôm cây chổi gốc cây thút thít, đ.á.n.h thức đang say giấc nồng cành. Tống Tiểu Hà dường như là kiểu dễ dàng rơi lệ vì nỗi đau của những xa lạ. Chỉ chút giao tình mỏng manh với Tạ Quy cũng đủ nàng rớt nước mắt.

Đang miên man suy nghĩ, Tống Tiểu Hà chợt níu lấy tay áo , thỏ thẻ: "Thẩm Sách..."

Thẩm Khê Sơn cúi đầu: "Hửm?"

Đầu mũi Tống Tiểu Hà đỏ ửng vì cọ xát, hốc mắt vẫn còn ươn ướt, nàng ngước lên : "Ngươi còn loại t.h.u.ố.c lợi hại , cho Tạ Quy một viên ."

Hỏi đến nước , Thẩm Khê Sơn đành lục trí nhớ xem viên t.h.u.ố.c cho Tô Mộ Lâm uống lấy từ . Hình như là năm ngoái sư phụ từ Thiên giới mang xuống, tặng nhân dịp sinh thần.

Thẩm Khê Sơn bèn : "Cơ thể áp chế bởi vài đạo linh phù để ngăn cản quỷ khí lan rộng, giờ mà dùng t.h.u.ố.c thì chỉ rút ngắn đường xuống suối vàng thôi."

Tống Tiểu Hà dường như cũng ý thức điều đó, buồn bã gục đầu xuống: "Giờ chỉ còn cách là nhanh chóng Quỷ Quốc tìm Âm Dương Quỷ Phiên thôi." Trông bộ dạng nàng, chừng như sắp đến nơi.

Thẩm Khê Sơn đ.â.m chướng mắt, khẽ hừ một tiếng: "Chưa c.h.ế.t ngay ."

Tống Tiểu Hà lầm bầm: "Tạ Xuân Đường dùng t.h.u.ố.c , vết thương hôm nay c.ắ.n răng chịu đựng hết ?"

"Cũng thấy kêu ca nửa lời."

"Hắn luôn như , chuyện gì cũng tự c.ắ.n răng chịu đựng." Nhắc đến thuở mới quen, Tống Tiểu Hà chút cảm khái: "Lúc mới quen , thấy tính cách hắnthân thuộc lắm, giống hệt tiểu sư . tiếp xúc lâu ngày mới nhận nhiều điểm khác biệt. Tính cách Tạ Xuân Đường giống như cơn mưa xuân, mềm mại, lặng lẽ. Không câu thơ rằng: Mưa thời tiết, hễ xuân đến là rơi ..."

Bản tính Tống Tiểu Hà vốn nhiều, nay đang đà cảm xúc lôi thơ thẩn ngâm nga. Thẩm Khê Sơn càng càng nhức đầu, bèn ngắt lời: "Thôi đủ , ngậm miệng . Ta cũng là hết cách."

Tống Tiểu Hà lập tức ngẩng phắt đầu lên: "Cách gì nữa?"

Thẩm Khê Sơn giơ tay, lấy một món đồ trang sức nhỏ xíu, đó xâu bốn viên ngọc đỏ rực, bên buông thõng chùm tua rua dài màu mực. Trên những viên ngọc khắc bốn chữ đen tuyền: Tà Toại Thoái Tán (Tà ma tan biến).

"Cái gì đây?" Tống Tiểu Hà nhanh tay đón lấy. Vừa chạm , nàng kinh ngạc nhận món đồ nhỏ bé nặng trịch, chất ngọc đỏ rực mát lạnh, nhẵn thín.

"Là một loại pháp khí hộ mệnh, giúp tạm thời giữ tinh khí thần." Thẩm Khê Sơn giải thích.

Tống Tiểu Hà mừng rỡ mặt, cầm chuỗi ngọc đưa cho Tạ Quy đeo lên . Tạ Quy hãy còn lơ ngơ hiểu chuyện gì, đeo eo, chỉ thấy chuỗi ngọc đỏ rực lóe sáng, ánh sáng mờ ảo luồn qua cánh tay nhập thẳng lồng ngực. Ngay lập tức, sắc mặt hồng hào trở , đôi môi cũng dần sắc thắm. Quả nhiên tinh thần hồi phục đáng kể. Tạ Quy tự cảm nhận rõ sự đổi nhất. Vừa còn chống gậy mới lết , nay sức mạnh dần căng tràn khắp tay chân, lưng cũng vươn thẳng.

Hắn lộ rõ vẻ ơn, chắp tay hành lễ với Tống Tiểu Hà: "Đa tạ Tống cô nương, ân tình lấy gì đền đáp, đợi khỏi Quỷ Quốc nhất định sẽ báo đáp."

Tống Tiểu Hà xua tay xòa: "Không chi, ngươi cứ đeo tạm , bao giờ khỏe thì trả cho Thẩm Sách là ."

Tạ Quy bảo vật của Thẩm Khê Sơn, vội vã sang hành lễ tạ ơn. Thẩm Khê Sơn chỉ liếc một cái từ đầu đến chân, khuôn mặt lạnh tanh chút biểu cảm. Thế nhưng trong lòng thầm mỉa mai: Cái tên ma ốm , chỗ nào sánh ngang với cơ chứ?

Tô Mộ Lâm nãy giờ vẫn rời mắt khỏi Tống Tiểu Hà, chuyện diễn đều thu hết tầm mắt. Trong lòng vô cùng ấm ức, thầm nghĩ chuỗi ngọc rõ ràng là một báu vật hiếm , đem cho Tạ Quy xài thật là phí phạm của trời. vì chính tay Tống Tiểu Hà đưa cho Tạ Quy, Tô Mộ Lâm chẳng dám ý kiến, đành coi như mù dở, nhắm mắt ngơ.

Trong lúc trò chuyện, đại quân tiến sát đến ranh giới của màn sương đen. Trông xa như một bức tường thành khổng lồ đúc bằng sương đen, cao sừng sững cả chục trượng, vươn thẳng lên tận trời xanh. Cả tầm sương đen che khuất , đặc quánh đến mức thể thấu thứ gì bên trong, hệt như một vực thẳm đầy rẫy hiểm nguy nhưng khơi gợi sự tò mò khôn tả. Vùng hoang dã vắng lặng như tờ, ngoại trừ đoàn , dường như chẳng còn bất kỳ sinh linh nào tồn tại. Đứng màn sương đen ngòm, cuồn cuộn như thác đổ, ai nấy đều giấu nổi sự kinh hãi, tiếng xì xào bàn tán nổi lên ngớt.

Nhận thấy sự chùn bước trong hàng ngũ, Trình Linh Châu liền dùng truyền âm phù để chấn chỉnh: "Đích đến ngay mắt, mong chư vị vững vàng tâm trí, chớ hề lùi bước. Nếu tâm vững, nảy sinh sự sợ hãi, e rằng tà ma sẽ thừa cơ xâm nhập." Giọng nàng văng vẳng, lạnh lùng nhưng sức mạnh xoa dịu thần kỳ, trấn an lòng , khiến hàng ngũ nhanh chóng định trở .

Tiên minh vốn dĩ đầu hàng ngũ, phong thái lúc nào cũng là đỉnh đạc nhất. Liệp sư Tiên minh huấn luyện bài bản, mang trong tín niệm "trọng trách vai, màng sống c.h.ế.t", thế nên chướng khí ngút trời của màn sương đen cũng chẳng thể nào chùn bước chân họ. Dưới sự dẫn dắt của Trình Linh Châu, lượt bước chân màn sương đen.

Thấy những dần sương đen nuốt chửng, Tống Tiểu Hà cũng tiến ngày một gần hơn. Lòng nàng khó tránh khỏi sự bồn chồn lo âu. Thế nhưng lúc còn thời gian dư dả để chuẩn tâm lý, nàng đành nâng cao cảnh giác, đề phòng bất cứ sự cố nào thể xảy trong sương mù.

Ngay khoảnh khắc bước chân sương đen, nàng thoảng bên tai tiếng Thẩm Sách niệm khẽ: "Phược Linh." Ngay đó, mắt Tống Tiểu Hà tối sầm . Mọi thứ ập đến quá đột ngột, nàng suýt lầm tưởng mù.

Rồi nàng sực nhận lọt thỏm giữa lớp sương mù đen kịt. Ánh mặt trời dường như chặn bên ngoài, ánh sáng đều dập tắt, chìm trong bóng tối vô tận. Chợt một lực kéo nhè nhẹ từ cánh tay truyền tới. Tống Tiểu Hà cúi đầu , phát hiện giữa chốn đen kịt , sợi dây tay nàng đang tỏa thứ ánh sáng vàng kim le lói.

Đang lúc nàng định nương theo sợi dây để tìm Thẩm Khê Sơn thì mắt đột ngột lóe sáng. Ánh sáng chan hòa đổ xuống, trải dài một con đường rộng thênh thang, rực rỡ sắc vàng. Tống Tiểu Hà ngơ ngác ngẩng đầu lên, ngay lập tức cảnh tượng mắt cho sững sờ.

Chân tướng Hắc Vụ Quỷ Quốc luôn giấu kín. Đứng bên ngoài, bao giờ xuyên qua . Ngay cả bay lướt qua cao đây, họ cũng chẳng mường tượng nổi bên trong gì. Nơi đây vốn rình rập hiểm nguy, trong trí tưởng tượng của Tống Tiểu Hà, Quỷ Quốc hẳn là nơi đổ nát điêu tàn, yêu ma hoành hành, mịt mù thấy ánh mặt trời. Hoặc giả, nó là một vùng đất hoang vu, trơ trọi, là vùng cấm của sinh linh.

Thế nhưng, khi ánh sáng ùa tới, đập mắt nàng là một khung cảnh mùa xuân rực rỡ đến khó tin. Hiện tại rõ ràng đang là tháng chạp rét mướt, vạn vật tiêu điều, mà hiện diện mắt Tống Tiểu Hà là hai hàng cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê. Dưới bóng cây, hai bên đường là những đình đài lầu các san sát, những gian hàng lớn nhỏ chen chúc . Con phố thênh thang lát gạch xanh rờn, nam thanh nữ tú trong những bộ y phục vải thô qua tấp nập. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng đám trẻ con rượt đuổi nô đùa vang vọng từ đầu phố đến cuối ngõ. Y phục họ khoác chẳng kiểu dáng thịnh hành hiện tại, mà là kiểu từ nhiều năm Tống Tiểu Hà từng thấy trong sách. Dưới tán cây rậm rạp điểm xuyết muôn vàn đóa hoa rừng rực rỡ sắc màu, thi thoảng vài chú mèo cuộn tròn ngủ gật, dăm ba chú ch.ó con lon ton chạy dọc vệ đường. Văng vẳng tiếng nước chảy róc rách, thong dong chèo thuyền trôi xuôi dòng. Ven sông, một tốp phụ nữ đang đập áo giặt giũ, rôm rả trò chuyện, đùa.

chuẩn một bức tranh thế ngoại đào nguyên.

"Đây là chân tướng của Quỷ Quốc ẩn giấu lớp sương mù ?" Tống Tiểu Hà há hốc miệng kinh ngạc. Khung cảnh khác biệt một trời một vực so với nơi hiểm nguy tột cùng mà nàng tưởng tượng.

!" Từ bên cạnh vọng một giọng . Một ông lão gánh lồng dưa hấu hớn hở bước tới: "Là từ nơi xa tới ."

Ông lão dừng chân bên cạnh Tống Tiểu Hà, hạ gánh dưa xuống, thoăn thoắt lấy một quả dưa, đặt gọn trong lòng bàn tay. Lấy con d.a.o cong múc nước chẻ một đường, lão đưa miếng dưa cho nàng, vồn vã: "Đi đường xa khát nước, ăn miếng dưa hấu cho mát họng cô nương. Dưa nhà mới hái, ngọt lịm đấy."

Miếng dưa hấu đỏ tươi rói, điểm lấm tấm hạt đen nhánh, trông cực kỳ hấp dẫn. Tống Tiểu Hà nghệt mặt . Đứng ông lão nhiệt tình và miếng dưa hấu ngon mắt thế , nàng vươn tay định đón lấy theo bản năng.

Bất ngờ, bàn tay nàng Thẩm Khê Sơn tóm gọn. Nàng ngoái đầu , bắt gặp ánh mắt điềm nhiên nhưng đầy ẩn ý của . Hắn cất lời: "Không cần , cô thích ăn dưa, ông cho khác ."

Bị từ chối phũ phàng, ông lão hề giận, vẫn tươi : "Thế thì cô nương hôm nay lộc ăn ." Nói đoạn, lão bưng miếng dưa hấu chìa về phía Tô Mộ Lâm.

Tô Mộ Lâm khịt khịt mũi ngửi, xua tay từ chối. Ông lão chịu bỏ cuộc, kéo tay ép nếm thử một miếng. Tô Mộ Lâm thấy thế liền nổi cáu, nắm c.h.ặ.t t.a.y nhảy cẫng lên c.h.ử.i bới: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo! (Chẳng việc gì mà vồn vã, gian xảo cũng là phường trộm cắp!) Ông già , ông bỏ t.h.u.ố.c độc dưa để hại bọn ?"

Tô Mộ Lâm , nên lễ nghĩa tôn sư trọng đạo là gì. Hắn túm cổ áo ông lão toan động thủ, Tạ Quy thấy vội can ngăn: "Tô thiếu hiệp bớt giận, ăn thì thôi, đừng động tay động chân với già. Chẳng may xảy chuyện gì thì rắc rối to."

Tô Mộ Lâm ghét cay ghét đắng cái thái độ hòa giải của , đẩy mạnh Tạ Quy một cái: "Ngươi cũng cút ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-43-quy-quoc-dao-nguyen-2.html.]

Ông lão điệu bộ dữ dằn của Tô Mộ Lâm cho sợ mất vía, miệng lẩm bẩm mắng "Đồ ch.ó c.ắ.n Lã Động Tân", gánh dưa hấu lủi mất, chẳng thèm mời dưa những phía nữa.

Ông lão khỏi, Thẩm Khê Sơn mới lên lớp Tống Tiểu Hà: "Cái gì cho cũng ăn, cái gì đưa cũng nhận."

Tống Tiểu Hà cự nự: "Ta ăn, chỉ định cầm xem thử thôi, giữa mùa đông lạnh lẽo thế đào dưa hấu chứ."

"Nước dãi của ngươi sắp chảy ròng ròng kìa."

"Đó là cố tình giả vờ đấy."

lượng quá đông dễ thu hút sự chú ý, theo kế hoạch Trình Linh Châu vạch từ , ngay khi bước chân Hạ Quốc, đội sẽ chia nhỏ lực lượng. Đang giữa tiết trời mùa đông lạnh lẽo, Hạ Quốc mang khung cảnh mùa xuân mơn mởn, rõ ràng là sự bất thường. Bởi thế, dẫu bách tính thiện nồng hậu đến , Tống Tiểu Hà vẫn nơm nớp đề phòng, dám lơi lỏng chút nào. May mắn , lọt thỏm Hạ Quốc, bộ linh lực phong ấn trong cơ thể lưu thông trở bình thường.

Tống Tiểu Hà cùng Thẩm Khê Sơn, Tô Mộ Lâm, Tạ Quy tạm thời ghép thành một tiểu đội. Thấy Chung Tầm Chi thương nặng, Vân Phức bèn theo chăm sóc. Bộ Thời Diên thì hành tung lúc nào cũng bí ẩn, Tống Tiểu Hà lơ đễnh một tẹo là chẳng thấy tăm nàng , nên cũng lười để tâm. Chuyện cấp bách nhất bây giờ là nhanh chóng tìm Âm Dương Quỷ Phiên.

Nhớ lời Thẩm Khê Sơn từng , Âm Dương Quỷ Phiên cất giấu trong một đạo quán của vương quốc . Thế là Tống Tiểu Hà tóm đại một phụ nữ qua đường, cất tiếng hỏi: "Đại nương ơi, cho cháu hỏi trong Hạ Quốc tổng cộng bao nhiêu đạo quán ?"

Người phụ nữ trạc ngoại tứ tuần, in hằn dấu vết sương gió nhọc nhằn, khuôn mặt nhăn nheo, mỗi khi nếp nhăn xếp lớp, chăm chú quan sát Tống Tiểu Hà một hồi mới niềm nở đáp: "Cô nương tìm đạo quán gì thế?"

"Tìm tất cả các đạo quán." Tống Tiểu Hà trả lời dứt khoát: "Đại nương bao nhiêu đạo quán thì chỉ cho cháu bấy nhiêu."

"Ta chỉ cuối con phố một đạo quán, còn mấy chỗ khác thì mù tịt." Người phụ nữ ôn tồn: "Cơ mà con trai nhiều nơi, suốt ngày ngược xuôi buôn bán, chắc nó rành rẽ lượng đạo quán ở Hạ Quốc và vị trí của chúng. Nhìn bộ dạng mấy vị khách đây chắc mới đến, đường mệt mỏi , là ghé qua nhà nghỉ ngơi, uống chén nước chè ."

Bị vụ ông lão mời dưa hấu đó cho hoảng vía, Tống Tiểu Hà chẳng dám tự ý quyết định, bèn sang Thẩm Khê Sơn. Thẩm Khê Sơn đương nhiên chẳng màng khách sáo lễ nghĩa gì, buông một câu ráo hoảnh: "Bảo con trai bà đây chỉ đường cho bọn ."

Người phụ nữ tròn mắt ngạc nhiên, chắc mẩm hiểu một công t.ử khôi ngô tuấn tú thốt những lời hách dịch đến thế. Tranh thủ lúc Tô Mộ Lâm kịp xen mồm quậy phá, Tạ Quy - hiểu lễ nghĩa nhất trong bốn - vội vàng vòng tay thi lễ: "Làm phiền đại nương . Đợi lệnh lang chỉ đường cho chúng cháu xong, cháu nhất định sẽ hậu tạ."

"Ây dà, cần ." Nàng tươi xua tay: "Theo ."

Tạ Quy vội nhấc bước, mà sang Tống Tiểu Hà : "Tống cô nương, Thẩm thiếu hiệp, nếu hai thì cứ nán đây chờ, một lát ngay."

"Khoan ." Thẩm Khê Sơn xen : "Cùng ."

Ban đầu vốn dĩ định bốn cùng đồng hành, lẽ nào để Tạ Quy cô thế cô một ? Tống Tiểu Hà cũng gật đầu đồng ý cùng, Tô Mộ Lâm dĩ nhiên chẳng phản đối nửa lời.

Đám dân thường thoạt cực kỳ dị hợm. Tống Tiểu Hà nhận thức rõ ràng bọn họ tuyệt đối sống, thế nhưng họ vẻ như mang ý thức riêng, ai việc nấy, tựa như định cư ở nơi tách biệt với thế giới bên ngoài từ lâu . Có điều khác với đám dân làng lúc . Họ chỉ tò mò về nhóm ngoại đạo của Tống Tiểu Hà mà còn vô cùng nồng nhiệt tiếp đón. Sự việc khiến Tống Tiểu Hà nảy sinh thắc mắc, bèn sang hỏi Thẩm Khê Sơn.

"Trước khi đến đây, ngươi bên trong Quỷ Quốc cảnh tượng ?"

Thẩm Khê Sơn hạ giọng đáp: "Khác xa so với thông tin ."

"Khác chỗ nào?"

Thẩm Khê Sơn trầm giọng: "Trong ranh giới Quỷ Quốc, tấc đất cắm dùi cũng ."

Đó chỉ là khác biệt, mà là hai thế giới trái ngược . Tống Tiểu Hà lạnh sống lưng, ai cũng thấy giống yêu quái.

Người phụ nữ dẫn đầu, nhóm xuyên qua con phố nhộn nhịp, rẽ một con hẻm nhỏ lát gạch nhấp nhô, cỏ dại mọc um tùm hai bên bờ tường, hoa dại điểm xuyết ở chân tường. Con hẻm vắng vẻ hơn hẳn, ngang qua vài hộ gia đình, hóng mát hiên nhà trò chuyện rôm rả, lạch cạch sửa cửa sổ, âm thanh rộn rã đan xen. Dọc đường, phụ nữ chào hỏi hết thảy , vẻ tình làng nghĩa xóm khắng khít. Hễ ai thấy bốn lạ theo lưng phụ nữ đều cất lời hỏi thăm. Nhất là những yêu quý vẻ ngoài xinh xắn của Tống Tiểu Hà, dọc đường nàng khen ngớt lời, miệng cứ tủm tỉm.

Đi đến tận cùng con hẻm là nhà của phụ nữ. Nàng đẩy cổng bước , bỏ đồ đạc xuống cất tiếng gọi: "Tam Nhi, tiếp khách con ơi."

Bên trong vọng tiếng đáp lời, ngay đó cửa phòng chính mở , một thanh niên trạc tuổi đôi mươi bước ngoài. Gương mặt ngăm đen, vài nét hao hao , thấy nhóm Tống Tiểu Hà liền nở nụ tươi rói: "Mời các vị , để rót nước."

"Khỏi cần, để lo, mấy vị khách đến Hạ Quốc tìm đạo quán, con rành rẽ đạo quán nước thì chỉ cho họ với." Bà vã nước giếng rửa mặt bước bếp.

Thanh niên nọ nhà lấy giấy bút, mời nhóm Tống Tiểu Hà xuống giàn dây leo.

"Công t.ử tên gì ?" Tạ Quy lên tiếng hỏi .

"Ta tên Nghiêm Tam Cốc, tự Mộ Quân, cứ gọi là lão Tam." Không thừa hưởng tính chất phác của , nụ của để lộ hàm răng trắng ởn, trông ngờ nghệch. Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, cái gì nhỉ? Phải chăng vớ mẻ cừu non béo bở, đang khấp khởi chờ bữa tối thịnh soạn nên mới toe toét thế ? Nàng dáo dác quanh sân, cố tìm xem con d.a.o bầu nào chuyên dùng để chặt xương .

Đang mải mê suy diễn, phụ nữ bưng nước , đặt mặt mỗi một chén. Nghiêm Tam Cốc đang hí hoáy vẽ bản đồ, Tạ Quy xã giao vài câu, còn Thẩm Khê Sơn từ đầu đến cuối vẫn im thin thít, một góc đăm chiêu bản đồ. Tô Mộ Lâm chẳng màng đến mấy thứ , cứ lăng xăng vòng quanh sân, khịt khịt mũi đang ngửi mùi gì.

Sau khi rót , phụ nữ khẽ chạm vai Tống Tiểu Hà, khom xuống bảo: "Cô nương, búi tóc của cô trông xộc xệch , để vấn cho nhé."

"Vậy ?" Tống Tiểu Hà sờ lên tóc, lôi gương soi, quả nhiên thấy vài lọn tóc xõa xuống. Kiểu tóc búi hai sừng là do sư phụ tự tay thắt cho nàng lúc lên đường, nàng chỉ dùng linh lực để duy trì, vùng đất đỏ lo mải miết nên quên béng mất, búi tóc lỏng lẻo lúc nào cũng . Lại thấy phụ nữ tươi nhân hậu , Tống Tiểu Hà cũng nỡ từ chối. Nàng lên, Thẩm Khê Sơn lầm bầm: "Phược Linh."

Sợi dây thừng lập tức hiện nối hai . Tống Tiểu Hà liếc , thấy ánh mắt vẫn dán chặt tấm bản đồ, dường như đang vô cùng tập trung. Sợi dây đầu Thẩm Khê Sơn nắm trong tay, Tống Tiểu Hà yên tâm bước theo phụ nữ đến một góc sân, bước căn phòng nhỏ xíu. Đó chắc hẳn là phòng ngủ của phụ nữ, ngoài giường chiếu và bàn ghế, còn một chiếc gương đồng cỡ . Tống Tiểu Hà xuống, phụ nữ tháo búi tóc nàng , dùng lược chải gọn gàng.

"Cô nương tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi ?"

Tống Tiểu Hà thành thật đáp: "Cháu tên Tống Tiểu Hà, mười bảy tuổi ạ."

"Mười bảy ." Người phụ nữ mỉm cảm thán: "Thành thiếu nữ , đính ước với nhà ai ?"

Tống Tiểu Hà ngơ ngác: "Đính ước cái gì cơ ạ?"

"Là hứa hôn, ý trung nhân ?" Người phụ nữ giải thích.

"Chưa ạ." Tống Tiểu Hà : " trong lòng cháu thương ."

"Thế hai đứa hôn ước ?"

"Không ạ, cháu thương tu Vô Tình Đạo, sẽ thích cháu, cũng lấy vợ ."

Nghe xong, phụ nữ mắng: "Ô , thằng nhóc đó đúng là mắt tròng, còn bất hiếu nữa! Cô nương xinh xắn nhường mà nó chê ? Lại còn lấy vợ, thế thì báo hiếu công ơn sinh thành của cha nó?"

Chắc mụ hiểu Vô Tình Đạo là gì, Tống Tiểu Hà cũng thèm giải thích, hùa theo: "Đại nương quá chuẩn."

Người phụ nữ gạ gẫm: "Con trai cũng vợ, nay hai mươi mốt tuổi, từng học vài năm chữ nghĩa, cô nương thấy thế nào?"

"Hả?" Tống Tiểu Hà, vốn chỉ cắm mặt ăn ngủ, tu luyện và ngắm tiểu sư , đương nhiên chẳng hiểu ngụ ý sâu xa trong lời của mụ, phán câu xanh rờn: "Cháu thấy đen nhẻm, mỗi hàm răng là trắng."

Người phụ nữ phá lên như nắc nẻ: "Ta đùa thôi, cô nương đừng để bụng. Cơ mà thấy vị công t.ử mặc áo đen vẻ quan tâm đến cô nương lắm, trong mộng của cô nương là vị đó ?"

Bên ngoài mặc áo đen, ngoài Thẩm Khê Sơn thì còn ai đây nữa. Tống Tiểu Hà vội vàng xua tay: "Tất nhiên ! Người cháu thương dung mạo thiên hạ nhất, phàm ai sánh bằng!"

"Thế thì cũng chiêm ngưỡng xem mã đến hớp hồn cô nương đến mức ." Người phụ nữ lớn, mở ngăn kéo lấy hai dải lụa mỏng manh, thêu chỉ vàng lấp lánh, : "Cô nương cũng xinh , hai dải lụa giữ cũng chẳng để gì, hôm nay duyên gặp gỡ, tặng cho cô nương ."

Tống Tiểu Hà dám nhận quà cáp lung tung, vội vàng từ chối: "Cháu cảm ơn đại nương, nhưng đại nương lòng là cháu vui , đồ thì đại nương cứ giữ lấy dùng ạ."

"Đừng khách sáo với ." Vừa , phụ nữ khéo léo thắt dải lụa thêu chỉ vàng lên hai búi tóc củ tỏi của Tống Tiểu Hà, rủ nhẹ xuống hai bên, khiến nàng trông càng thêm phần thanh thoát, đáng yêu.

Ngắm nghía thành quả vô cùng hài lòng, phụ nữ chép miệng thở dài: "Cô nương đừng trách nhiệt tình thái quá. Chẳng qua là trăm năm nay Hạ Quốc từng ngoài lui tới. Bọn bao đời sống ở đây, hiếm hoi lắm mới bắt gặp những vị khách lạ như các vị, đương nhiên tiếp đãi đàng hoàng chứ."

Thần trí Tống Tiểu Hà bỗng nhiên mơ màng chốc lát. Nàng chẳng thể phân biệt nổi bà lão rốt cuộc là yêu quái ăn thịt , bởi bà diễn vai thường quá nhập tâm.

Nàng lên bước khỏi gian phòng, phát hiện Tô Mộ Lâm đang chực chờ bên ngoài. lúc , Nghiêm Tam Cốc cũng thành bức bản đồ, trao tận tay cho Tạ Quy, ba cùng lên. Ánh mắt Thẩm Khê Sơn tinh tường phát hiện hai dải lụa mới thắt tóc nàng, tiến gần cúi xuống săm soi, thấy điểm gì bất thường nên cũng buồn hỏi han thêm.

Vậy là nhóm Tống Tiểu Hà tới đây một chuyến, thu hoạch một tấm bản đồ và hai dải lụa vàng, chén mụ mang thì chẳng mảy may động tới một giọt, nhưng dường như bọn họ cũng chẳng màng tới, hồ hởi tiễn cả bọn khỏi con hẻm nhỏ. Rời , Tống Tiểu Hà vòi Tạ Quy tấm bản đồ, lướt qua thấy Nghiêm Tam Cốc vẽ khá dễ hiểu, Đông Tây Nam Bắc đ.á.n.h dấu rành rọt, đạo quán ở phố nào, góc nào đều ghi chú rõ ràng. Nàng đếm qua, tổng cộng tám ngôi đạo quán. Gần nhất là ngôi đạo quán ở cuối con phố .

Tống Tiểu Hà cất bản đồ , cùng nhóm một đoạn, bước khu phố chợ sầm uất. Chẳng rõ do dung mạo xuất chúng của nhóm Tống Tiểu Hà , mà ai nấy đều đổ dồn ánh mắt tò mò, xì xầm bàn tán. Có còn đon đả bắt chuyện, hỏi han xem họ từ phương nào tới. Dọc hai bên đường là vô vàn các sạp hàng san sát, bán đủ thứ từ đồ ăn thức uống đến đồ chơi. Tống Tiểu Hà khuôn mặt phúc hậu, lọt mắt xanh của mấy vị chủ quán, họ thi dúi cho nàng đủ thứ quà cáp. Từ tò he, bánh kẹo, trâm cài hoa, đến lồng đèn hoa... Dù Tống Tiểu Hà sức khước từ, nhưng một đoạn đường, tay nàng xách lỉnh kỉnh đủ thứ đồ.

Càng nán đây lâu, Tống Tiểu Hà càng cảm giác nơi chẳng khác gì nhân giới. Con ở đây nồng hậu, mến khách đến lạ, khiến nàng đôi lúc quên béng mất đây là Quỷ Quốc. Đang nửa con phố, bỗng một tiếng chuông reng lên lanh lảnh. Âm thanh quen tai lắm, chắc chắn nàng từng đó . Chưa kịp nhớ , âm thanh huyên náo xung quanh đột nhiên im bặt. Nàng vội vàng quanh, phát hiện con phố vốn dĩ đông đúc, náo nhiệt, sạp hàng san sát, tiếng rao hàng, tiếng rộn rã... tất thảy đều biến mất để một dấu vết. Cả con đường trải dài từ đầu đến cuối chỉ còn trơ trọi bốn bọn họ, gian tĩnh lặng như tờ. Đám bách tính , bốc tăm tích. Tống Tiểu Hà lạnh sống lưng, mồ hôi hột vã đầm đìa, cảnh tượng quái đản dọa cho sợ tái mặt.

lúc đó, Tạ Quy lôi từ bên hông chiếc nhật quỹ nhỏ cỡ bàn tay. Tiếng chuông là phát từ vật . Đây là pháp khí tính giờ, đầu chạm mặt Tạ Quy ở thành Hoàng Sa, Tống Tiểu Hà cũng từng thấy qua.

Tạ Quy thông báo: "Giờ Tuất ."

Giờ Tuất, màn đêm buông xuống, mặt trời lặn mặt trăng lên. Ở nhân giới, đó là lúc đêm về.

 

 

Loading...