Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 44: Quỷ Quốc Đào Nguyên 3
Cập nhật lúc: 2026-07-05 14:55:22
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai bên đường vẫn là khung cảnh mùa xuân tràn đầy nhựa sống. Những lúc gió thổi qua, tán lá xào xạc rung rinh, nhưng con phố rộn rịp khi nãy giờ đây chìm trong sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.
Tống Tiểu Hà cúi xuống đống quà cáp lỉnh kỉnh tay. Chúng vẫn yên vị ở đó, minh chứng sống động rằng những nàng gặp là ảo ảnh. cớ nhập nhoạng tối, họ bốc nhanh như một cái chớp mắt?
Tô Mộ Lâm sợ đến mức dám ho he tiếng nào, lén lút rụt rụt bả vai nép sát cánh tay Tống Tiểu Hà, thì thầm: "Tiểu Hà đại nhân, ngài xem tình hình là đây?"
Tống Tiểu Hà cũng rỉ tai đáp : "Ta mà ."
Nàng vội vã nhét đống đồ đạc vòng tay ngọc, dáo dác quanh, dồn linh lực thính giác để ngóng. Vậy mà xung quanh vắng lặng đến đáng sợ, ngoài tiếng gió rít thì chẳng còn âm thanh nào khác. Cứ như thể cả tòa Quỷ Quốc rộng lớn giờ chỉ còn trơ trọi bốn bọn họ. Đổi là bình thường, Tống Tiểu Hà chắc chắn sẽ đào sâu tìm hiểu nguyên cớ sự tình, ít nhất cũng rõ phận của đám bách tính .
đối với Thẩm Khê Sơn, kẻ dạn dày kinh nghiệm sinh t.ử trong những nhiệm vụ hiểm nghèo của Tiên minh, loại tình huống chỉ là chuyện nhỏ. Dù trời sập, Thẩm Khê Sơn cũng chỉ cần nhớ rõ mục tiêu của , tuyệt đối thừa thãi sự tò mò. Giữa lúc Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm còn đang thì thụt to nhỏ, vươn tay giật phắt tấm bản đồ từ tay nàng, liếc qua một cái lệnh: "Đi tiếp thôi."
"Đám bốc trong chớp mắt mà ngươi chẳng chút phản ứng nào ?" Tống Tiểu Hà lẽo đẽo theo , tò mò hỏi.
"Ở chốn , chuyện quái đản gì xảy cũng chẳng gì lạ." Ánh mắt Thẩm Khê Sơn đảo quanh tấm bản đồ, ghi nhớ lộ trình đến các đạo quán : "Càng chần chừ, biến cố càng nhiều. Đừng vì ba cái chuyện vặt vãnh mà lỡ dở thời gian."
Thẩm Khê Sơn dập tắt sự tò mò, Tống Tiểu Hà đành tìm Tô Mộ Lâm buôn chuyện: "Rốt cuộc đám đó là thế nào? Ngươi đ.á.n.h gì ?"
Tô Mộ Lâm lắc đầu, : "Có chuyện lạ lắm."
"Chuyện gì?"
"Lẽ c.h.ế.t mùi c.h.ế.t, sống mùi sống. Mùi nhạt cỡ nào cũng ngửi ." Tô Mộ Lâm giải thích: " từ lúc bước chân Quỷ Quốc, phát hiện bọn họ chẳng mùi vị gì cả."
"Không mùi gì luôn á?" Tống Tiểu Hà thắc mắc.
Tô Mộ Lâm gật đầu cái rụp: "Tuyệt nhiên ." Hắn tự tin cái mũi của đến mức khẳng định chắc nịch: "Ta bao giờ ngửi nhầm ."
Tống Tiểu Hà lẩm bẩm một câu "Lạ thật", chống cằm chìm suy tư.
Tạ Quy lên tiếng: "Bất kể là yêu, chúng cứ nâng cao cảnh giác là nhất."
Tâm trạng Tống Tiểu Hà lẽ đang căng như dây đàn, hiếm khi thấy nàng im lặng đến . Suốt quãng đường tiếp theo, cả nhóm đều kiệm lời, lặng lẽ tiến về phía cho đến khi đến cuối con đường, tìm thấy tòa đạo quán đầu tiên.
"Nghiêm công t.ử , đạo quán trong nước thường dùng nơi lưu trữ sách vở, ngọc giản của hoàng gia." Tạ Quy dừng bước cổng đạo quán, : "Một đạo quán còn thờ phụng các tượng thần Thiên quan."
"Hoàng gia?" Thẩm Khê Sơn bắt bẻ một từ, đ.á.n.h mắt quan sát đạo quán mặt. Vẻ mặt như đang ngầm ý mỉa mai: Hoàng gia nước nào mà keo kiệt đến mức dựng nên một cái nơi xập xệ thế ?
Đạo quán khá khiêm tốn, bước qua ba bậc thềm đá là một cánh cửa hẹp với ngưỡng cửa cao ngất ngưởng. Phía treo một tấm biển khắc chữ của Hạ Quốc. Giống hệt những lầu các bên đường, ngôi đạo quán trông còn mới. Lúc , hiển nhiên Thẩm Khê Sơn là tiên phong. Hắn dẫn đầu bước lên bậc thềm, vượt qua ngưỡng cửa. Tống Tiểu Hà bám sát theo , tiếp đến là Tô Mộ Lâm, và Tạ Quy bọc hậu. Đạo quán thực sự nhỏ. Bước trong là một sân dài chừng mười bước chân. Chính giữa sân đặt một chiếc lư đồng, sát hai bên tường trồng vài cây xanh, khung cảnh toát lên vẻ tĩnh lặng, bình yên. Xuyên qua sân là Tàng Thư Các với cánh cửa mở toang. Bên trong chỉ xếp vài giá sách chứa đầy sách vở, trúc giản.
Trong bốn , duy chỉ Tống Tiểu Hà là lờ mờ hiểu chút ít văn tự Hạ Quốc. Nàng vớ đại một cuốn mở , chật vật dịch vài dòng phán: "Mấy cuốn hình như là cổ thư Hạ Quốc, về luân lý, đạo nghĩa gì đó."
"Chia tìm ." Thẩm Khê Sơn lệnh.
Bốn tản , lùng sục khắp căn phòng vốn dĩ nhỏ bé . Chẳng mấy chốc, đống trúc giản bới tung lên, hỗn độn vô cùng. Thậm chí Tống Tiểu Hà còn tỉ mỉ gõ từng viên gạch sàn nhà, nhưng tuyệt nhiên phát hiện mật thất lối ngầm nào. Mọi thứ trong phòng đều bày mắt, rõ mồn một. Thu hoạch bằng , nán đây cũng vô ích. Thế là cả nhóm gót rời khỏi đạo quán, nhắm hướng mục tiêu tiếp theo.
Đường phố vắng tanh, tĩnh mịch. Tiếng bước chân của Tống Tiểu Hà và ba đồng hành vang vọng, hòa quyện , trở thành thứ âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên lặng. Trước khi đến đây, vô thì thầm tai Tống Tiểu Hà về sự hung hiểm, đáng sợ của Quỷ Quốc, về muôn vàn khó khăn, trắc trở của chuyến . Những lời đồn thổi khiến Tống Tiểu Hà cảnh giác cao độ, dám nửa điểm khinh suất.
thực tế phơi bày một khung cảnh trái ngược . Đầu tiên là đám bách tính nhiệt tình thái quá bốc tăm tích lúc giờ Tuất. Tiếp đến là cảnh sắc mùa xuân kỳ quái đúng thời vụ. Đường phố thì buôn bán sầm uất, các sạp hàng ngăn nắp, quy củ. Mọi thứ toát lên vẻ an bình đến rợn .
Tuy nhiên, chính sự bình yên gieo rắc cho Tống Tiểu Hà cảm giác bất an tột độ. Ngược , Thẩm Khê Sơn bên cạnh nàng vẫn thản nhiên như . Hắn bước phố hệt như đang dạo chơi trong vườn ngự uyển, chẳng mảy may để lộ chút âu lo nào. Đến một ngã rẽ, chợt dừng bước: "Đi đường Bắc ."
Tống Tiểu Hà và Tạ Quy đồng loạt cau mày khó hiểu. Nàng lôi bản đồ , căng mắt xem xét cẩn thận : " mà ngôi đạo quán gần nhất ở phía Nam cơ mà."
Thẩm Khê Sơn gạt : "Bỏ qua ngôi đó."
"Thế thì ? Con đường Bắc cụt ngõ, tìm đạo quán vòng thêm mấy con phố phía Đông nữa cơ." Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Đi thế là mua đường đấy."
Hắn ngước lên bầu trời, ngắm ánh nắng rực rỡ chói lòa. Nheo mắt , Thẩm Khê Sơn hỏi: "Trên bản đồ vẽ bao nhiêu ngôi đạo quán?"
Tống Tiểu Hà đếm đếm mấy , bèn dõng dạc đáp: "Tám ngôi."
Thẩm Khê Sơn sang, thẳng mắt Tống Tiểu Hà, giải thích: "Hoàng thất từ xưa đến nay đều tôn sùng 'chín'. Số chín tượng trưng cho cực hạn, cũng là đại diện cho dương khí. Vậy nên xây dựng bất cứ công trình nào cũng chuộng chín, giống như chín ngôi miếu thờ tế lễ trong sử sách . Thế tại Hạ Quốc chỉ xây tám ngôi đạo quán?"
"Bởi vì Hạ Quốc tài chính kiệt quệ, xây đến cái thứ tám là hết sạch tiền !" Tô Mộ Lâm chớp thời cơ tranh công, tự tin đưa dự đoán của . Thẩm Khê Sơn ném cho một ánh khinh bỉ. Hắn thật ngờ Tô Mộ Lâm ngốc nghếch đến mức , đúng là mở mang tầm mắt.
"Trời ơi, ngươi ngốc thế!" Tống Tiểu Hà : "Đã bảo hoàng thất tôn sùng chín, thì chắc chắn xây chín ngôi ! Trên bản đồ vẽ thiếu một ngôi chứ ."
Nói xong câu , não bộ Tống Tiểu Hà mới ngớ . Nàng sững sờ, hít sâu một : "Ý ngươi là ? Tại vẽ thiếu một ngôi? Chẳng lẽ ngôi đạo quán đó gì đặc biệt?"
Thẩm Khê Sơn cảm thấy, Tống Tiểu Hà tuy đôi lúc chậm tiêu, nhưng đến nỗi vô phương cứu chữa. Ít vẫn còn khôn hơn khối cái tên Tô Mộ Lâm . Quả nhiên cái đầu của Tô Mộ Lâm đầu , nên độ nhạy bén cũng hạn.
"Thế nên bây giờ chúng tìm ngôi đạo quán đó. Bất cứ trống nào bản đồ đều thể là nơi tọa lạc của ngôi đạo quán ." Thẩm Khê Sơn chỉ tay về phía : "Đi hướng ."
Con phố rõ ràng sầm uất hơn hẳn con phố qua. Hai bên đường san sát những tòa lầu cao vút. Ánh nắng hắt bóng những tòa nhà xuống mặt đường, khiến cả con phố chìm trong bóng râm mát mẻ. Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, quả nhiên cái bản đồ thể tin sái cổ . Đám đó rốt cuộc cũng là dân của Quỷ Quốc, thể bụng chỉ đường rành rọt cho họ ?
Cả nhóm quyết định bỏ mặc tấm bản đồ, men theo con đường Thẩm Khê Sơn định sẵn. Thiếu vắng ánh nắng, những cơn gió nhẹ mang theo luồng khí lạnh buốt, thốc Tống Tiểu Hà khiến nàng gai ốc sởn rần rần. Cứ hễ sợ hãi là Tống Tiểu Hà nhiều. Nàng túm áo Thẩm Khê Sơn hỏi: "Ngươi nghĩ đám bách tính rốt cuộc là thứ gì biến thành?"
"Câu hỏi dễ ợt thế mà ngươi nghĩ mãi ?" Thẩm Khê Sơn nhướng mày. Tuy nét mặt vẻ gì là chế nhạo, nhưng lời đậm chất mỉa mai.
Tống Tiểu Hà bĩu môi: "Chắc chắn là ngươi tình báo từ . Nếu ngươi cũng mù tịt như , đố ngươi nghĩ đáp án nhanh thế đấy."
Thẩm Khê Sơn tò mò hỏi: "Sao ngươi nghĩ thế?"
Tống Tiểu Hà bạo gan phán: "Tại cái mặt ngươi tướng thông minh."
Tô Mộ Lâm giật thót , vội vàng kéo tay nàng , sợ Thẩm Khê Sơn điên lên tẩn nàng một trận tơi bời.
"Tiểu Hà đại nhân, hình như nguyên nhân ."
Tống Tiểu Hà mừng rỡ: "Thế ngươi xem."
Tô Mộ Lâm giải thích: "Ta chợt nảy suy nghĩ, nếu pháp khí nào đó che giấu khí tức của bọn họ, thì cũng chịu c.h.ế.t ngửi mùi. Quỷ Quốc chẳng là nơi cất giấu Âm Dương Quỷ Phiên ? Ta đoán chắc là do năng lực của Âm Dương Quỷ Phiên nên mới ngửi bọn họ là sống c.h.ế.t."
"Thì là ." Tống Tiểu Hà gật gù, nhưng lập tức nhận điểm bất hợp lý: " hỏi là đám bách tính rốt cuộc là thứ gì cơ mà, hỏi tại ngươi ngửi thấy mùi?"
Tô Mộ Lâm "À" lên một tiếng, gãi đầu gãi tai: "Hai câu hỏi khác gì ?"
Thẩm Khê Sơn hai đối đáp ông gà bà vịt, buồn chịu nổi, bèn tay cứu vớt hai tên ngốc: "Thực đơn giản lắm."
Cả hai đồng loạt ngoắt sang Thẩm Khê Sơn, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
"Hắn ngửi mùi sống, cũng ngửi mùi c.h.ế.t. Lý do là vì họ đều thể xác." Thẩm Khê Sơn giải thích: "Nếu ngửi thấy mùi gì, tức là họ chẳng xác c.h.ế.t, cũng chẳng sống, mà là..."
Tống Tiểu Hà như bừng tỉnh đại ngộ, kinh hô: "Mà là linh hồn!"
Thẩm Khê Sơn bồi thêm: "Thế nên khi đến giờ Tuất, màn đêm buông xuống, bọn họ mới hiện nguyên hình."
Nguyên hình là gì? Tống Tiểu Hà rõ câu trả lời, sống lưng lạnh toát, lắp bắp: "Biến thành quỷ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-44-quy-quoc-dao-nguyen-3.html.]
Vừa dứt lời, bóng tối ập đến bao trùm vạn vật, tựa như đôi mắt đột nhiên mù lòa, chẳng còn thấy bất cứ thứ gì. Tống Tiểu Hà hoảng loạn như chim sợ cành cong, giật thót la lên oai oái. Theo bản năng, nàng đưa tay quờ quạng tìm Thẩm Khê Sơn, nhưng vớ vô định.
"Thẩm Sách!" Tống Tiểu Hà hoảng hốt khua khoắng hai tay, gọi tên đồng bọn: "Tô Mộ Lâm, Tạ Xuân Đường!"
Không một tiếng đáp , bốn bề vắng ngắt như tờ. Tống Tiểu Hà bàng hoàng nhận , nơi đây giờ chỉ còn một nàng đơn độc. Bước chân đây, nàng chuẩn tâm lý đón nhận bất trắc của Quỷ Quốc, nhưng nào ngờ sự biến hóa đến quá đột ngột, ném thẳng nàng bóng tối mịt mùng mà chẳng báo lấy một tiếng. Nỗi sợ hãi lớn nhất khi đơn độc trong bóng tối, là sự sợ hãi phát sinh từ trong tâm trí.
Tống Tiểu Hà run rẩy lục lọi chiếc đèn lồng mà Thiên Cơ Phái tặng từ trong chiếc vòng ngọc. Ngọn đèn bừng sáng, bóng tối lập tức lùi bước, cảnh vật xung quanh dần hiện rõ. Nàng nhận vẫn đang con phố lát đá xanh khi nãy, nhưng Thẩm Sách, Tô Mộ Lâm và Tạ Quy bốc tăm tích.
Nàng sợ hãi co rúm , dáo dác quanh, lúng búng nhận thua: "Các vị quỷ đại ca, quỷ đại tỷ ơi, vì lỡ mồm toạc phận của các vị nên các vị giận ? Nếu kiếm chuyện thì tìm Thẩm Sách , là đoán mà..."
Nàng dò dẫm từng bước, miệng lẩm bẩm: "Đừng tìm , chỉ là một t.ử quèn của Tiên minh thôi. Nãy các vị tặng bao nhiêu là quà, đều giữ gìn cẩn thận đấy. Nếu các vị đòi , sẵn sàng trả hết."
"Tống Tiểu Hà."
Bất thình lình, một giọng réo tên nàng vang lên, suýt chút nữa Tống Tiểu Hà đ.á.n.h rơi cả đèn lồng. Nàng thét lên một tiếng, mới kịp hồn nhận đó là giọng của Thẩm Sách.
"Các ngươi đang ở ? Các ngươi đang ở ? Ở đây chỉ thôi!" Tống Tiểu Hà như vớ cọc, dồn dập hỏi: "Các ngươi còn ở phố ? Vừa nãy rốt cuộc xảy chuyện gì?"
"Bình tĩnh nào, tình hình cũng na ná như lúc con hồ ly nhỏ đòi thảo phong thôi." Giọng Thẩm Khê Sơn vang lên đều đều, bình thản: "Là thứ gì đó kéo ngươi trong Quỷ Vực."
"Là thứ gì ?"
"Ngươi sẽ thấy ngay thôi." Hắn đáp.
Tống Tiểu Hà vẫn còn run rẩy, tay nắm chặt lấy cán đèn bằng gỗ, trong lòng thầm oán trách: Rõ ràng bốn cạnh , chỉ mỗi nàng lôi cái chốn quỷ quái ? Hay thấy nàng dễ bắt nạt? bản tính Tống Tiểu Hà dù đến , dẫu trong lòng sợ hãi đến mấy cũng bao giờ chịu im chờ c.h.ế.t. Nàng xách đèn lồng tiếp tục bước . Đang định oán thán vài câu, chợt nàng phát hiện một cái bóng lờ mờ con đường phía . Cái bóng sừng sững giữa đường, ở rìa ánh sáng của chiếc đèn lồng nên chỉ lờ mờ hiện hình dáng, rõ chi tiết. Tống Tiểu Hà lập tức khựng , đôi mắt trừng lớn, chằm chằm cái bóng đó.
"Này, là ngươi kéo đây hả?" Tống Tiểu Hà to gan lớn mật, chủ động lên tiếng chất vấn. đáp nàng chỉ là sự im lặng, cái bóng vẫn bất động tại chỗ. Tống Tiểu Hà rón rén bước thêm hai bước. Ánh sáng dần lan tỏa, cái bóng cũng theo đó mà rõ nét hơn. Đó là hình bóng từ phía của một . Trông vẻ như là một thanh niên trẻ tuổi, dáng cao lắm nhưng bờ vai rộng, khoác bộ y phục màu đỏ tươi. Mái tóc búi lỏng lẻo, buông thõng xuống vài lọn. Càng xuống , cái bóng càng mờ ảo. Khi ánh mắt Tống Tiểu Hà lướt đến phần cùng, nàng bàng hoàng nhận bàn chân, phần bắp chân hóa thành làn khói mờ ảo.
Đây quỷ thì là gì?
Tống Tiểu Hà nuốt ực một cái, dè dặt hỏi: "Ta các vị quỷ đều theo nguyên tắc 'oan đầu, nợ chủ', bao giờ hại vô tội, đúng ?"
Loại tà vật đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm. Vì thực thể nên đối phó vô cùng gian nan, còn bám dai như đỉa, vũ khí thông thường căn bản thể chúng thương. Để đối phó với thứ , Phù tu là đỉnh nhất, dùng đến dương phù mới thể khắc chế . Tống Tiểu Hà nào ba cái trò đó. Mấy lá bùa Lửa, bùa Nước tay nàng đều là do Tô Mộ Lâm học nghề dăm tháng vẽ .
"Ngươi gì chứ, uẩn khúc gì chúng từ từ thương lượng." Tống Tiểu Hà sắp c.h.ế.t vì sốt ruột. Con quỷ cứ lù lù giữa đường chịu nhúc nhích, Tống Tiểu Hà cũng chẳng dám xông tới. Nàng vắt óc suy đoán, lôi nàng đến đây chắc hẳn mục đích gì đó, giống như con hồ ly nhỏ Mãn Nguyệt . Thế là Tống Tiểu Hà buột miệng hỏi: "Ngươi cũng đến để thảo phong hả?"
"Có vẻ như ngươi quên ." Con quỷ phía cuối cùng cũng chịu cất lời. Giọng khàn đặc, the thé như tiếng cưa gỗ, rợn cả gai ốc.
Tống Tiểu Hà ngơ ngác hỏi : "Chúng từng gặp ?"
Vừa dứt lời, nàng liền hối hận xanh ruột. Nàng sực nhớ sư phụ từng kể về lũ cô hồn dã quỷ núi. Trước khi hãm hại ai, chúng thường bày trò đặt câu hỏi. Kiểu như "Đêm qua công t.ử thất hẹn?" "Lần cô nương nhặt đồ của tiểu sinh, bao giờ mới chịu trả?". Tống Tiểu Hà nhất thời mất cảnh giác, trúng ngay kế điệu hổ ly sơn của con quỷ. Nàng một tay xách đèn, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ, sẵn sàng ứng phó nếu con dã quỷ bất ngờ tấn công.
ngay khoảnh khắc tiếp theo, con dã quỷ từ từ , chầm chậm phơi bày khuôn mặt thật mắt Tống Tiểu Hà. Nàng sợ đến c.h.ế.t khiếp, tiếng hét kinh hoàng kẹt cứng trong cổ họng, đôi mắt mở to trừng trừng, hàn khí từ chân chạy dọc lên tận đỉnh đầu. Chỉ thấy nửa khuôn mặt mặt của con dã quỷ nát bét, dường như khi c.h.ế.t nó chịu một trận tra tấn tàn bạo. Cả lồng n.g.ự.c lõm sâu hoắm, những mẩu xương vỡ đ.â.m xuyên qua da thịt, nội tạng nát nhừ. Khuôn mặt càng thêm phần kinh dị, miệng há hốc, xương hàm như ai đó bẻ gãy, chiếc lưỡi dài thượt rủ xuống tận cằm. Bộ y phục đỏ tươi vốn dĩ là màu trắng tinh khôi, nhưng giờ m.á.u nhuộm đỏ đến mức thể nhận . Kỳ lạ , phần lông mày và đôi mắt nguyên vẹn, hề vết thương.
Nó chằm chằm Tống Tiểu Hà, dường như nở một nụ , nhưng do nửa khuôn mặt nát bươm nên biểu cảm trông cực kỳ méo mó, rùng rợn. Lưỡi nó khẽ cử động, giọng rợn vang lên: "Mới nãy chúng gặp mà."
Tống Tiểu Hà nhận nó . Đó là Nghiêm Tam Cốc, nam nhân vẽ bản đồ cho họ. Nỗi khiếp đảm qua , nhường chỗ cho một sự chấn động tột độ trong lòng Tống Tiểu Hà. Dù lờ mờ đoán đám bách tính nhiệt tình đều là quỷ, nhưng nàng nào ngờ cái c.h.ế.t của Nghiêm Tam Cốc thê t.h.ả.m đến nhường . Những vết thương cơ thể hề dấu vết của vũ khí sắc nhọn, rõ ràng là dùng tay đ.á.n.h đến nát bét. Thật sự quá đỗi kinh hoàng.
Tống Tiểu Hà dựng tóc gáy, c.ắ.n chặt môi thốt nổi một lời, mồ hôi lạnh toát rịn đầy sống lưng.
"Ngươi nhớ ?" Nghiêm Tam Cốc cất lời.
Nàng hít thở sâu vài nhịp, đờ đẫn Nghiêm Tam Cốc, nhất thời chẳng mở lời thế nào.
"Tống Tiểu Hà, giữ vững tinh thần, nao núng." Giọng của Thẩm Khê Sơn vang vọng bên tai, tựa như một dòng suối trong vắt, gột rửa dòng suy nghĩ rối bời, u ám trong đầu Tống Tiểu Hà.
"Thẩm Sách..." Tống Tiểu Hà lên tiếng mới nhận giọng run rẩy lạ thường: “Ta thấy chân của Nghiêm Tam Cốc, hình dáng của lúc c.h.ế.t."
"Ta ." Thẩm Khê Sơn đang chia sẻ tầm với nàng, đương nhiên cũng thấy thứ. Hắn trấn an: "Lối của Quỷ Vực ở cuối con phố . Muốn thoát , ngươi tiếp tục thẳng. Quỷ hồn thực thể, thể ngươi thương . Chúng chỉ hù dọa ngươi thôi." Hắn ngập ngừng một lát, dường như đang cân nhắc điều gì, tiếp: "Chỉ cần ngươi giữ vững tâm trí, sợ hãi, chúng sẽ thể xâm nhập hồn phách của ngươi."
" ngươi muộn đấy." Tống Tiểu Hà như sắp mếu đến nơi. Chân tay nàng giờ bủn rủn, mềm nhũn, lấy can đảm mà bước tiếp.
Câu dứt, Nghiêm Tam Cốc đột ngột bay vút lên trung. Khuôn mặt vặn vẹo, gớm ghiếc, phát một tiếng thét chói tai, đưa hai bàn tay với bộ móng vuốt dài ngoẵng sắc nhọn vồ lấy nàng.
Tống Tiểu Hà chẳng còn kìm nén nữa, hét lên một tiếng thất thanh x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, đầu co giò bỏ chạy.
"Á a a a a!" Nàng xách lồng đèn cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. bên tai văng vẳng tiếng Thẩm Khê Sơn nhắc nhở: "Đừng chạy lùi ."
"Không chạy lui , con dã quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t mất!" Tống Tiểu Hà gào lên.
Thẩm Khê Sơn phân tích: "Ngươi thử nghĩ xem, tại ngôi miếu con phố cố tình giấu nhẹm ? Tại lúc về hướng , đám quỷ đó nhảy hù dọa ngươi?"
"Đến nước ngươi còn bắt giải đố !" Tống Tiểu Hà điên tiết, quát to: "Ngươi thể thẳng luôn !"
Thẩm Khê Sơn im lặng một nhịp, giải thích cặn kẽ: "Bởi vì bọn chúng đang bảo vệ đạo quán , chúng gần. Rất thể Âm Dương Quỷ Phiên đang cất giấu bên trong. Nếu ngươi đầu tháo chạy khỏi Quỷ Vực, ngươi sẽ mãi mãi lạc lối trong đó. Nếu Quỷ Vực phá vỡ, ngươi chỉ còn cách đợi đến khi trời sáng. Vậy nên, dừng và bước tiếp ."
Nghe xong, Tống Tiểu Hà lập tức thắng gấp. Khoảnh khắc đầu , nàng rút phắt thanh kiếm gỗ, c.h.é.m mạnh khuôn mặt đang lao tới của Nghiêm Tam Cốc. Khuôn mặt biến dạng gớm ghiếc thanh kiếm gỗ đ.á.n.h trúng, tan biến thành khói bụi hư . Không gian chìm tĩnh mịch.
"Không tổn thương , chạy mau lên." Thẩm Khê Sơn giục giã. Tống Tiểu Hà chần chừ, vắt chân lên cổ mà chạy, một tay lăm lăm kiếm, một tay xách đèn lồng. Chiếc lồng đèn đung đưa theo từng bước chân gấp gáp của nàng, hắt lên con phố dài vắng lặng bóng dáng một thiếu nữ đang hối hả, tà áo bay phấp phới.
Chẳng mấy chốc, Nghiêm Tam Cốc hiện hồn. Lần khuôn mặt còn kinh khủng hơn, chỉ cần im thôi cũng đủ khiến sợ c.h.ế.t khiếp. Đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm Tống Tiểu Hà, giương nanh múa vuốt lao tới. Có kinh nghiệm từ , Tống Tiểu Hà còn hoảng hốt nữa. Nàng vung kiếm, một nữa c.h.é.m tan ảo ảnh của Nghiêm Tam Cốc.
Sau đó, vô vong hồn khác liên tiếp xuất hiện. Đàn ông, đàn bà, già, trẻ nhỏ... Đủ hình thù dị hợm, tứ chi đứt lìa, t.h.ả.m thương đến rợn . Chúng rú lên những tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết, điên cuồng lao Tống Tiểu Hà, quyết cản bước chân nàng. Dù Tống Tiểu Hà cũng là t.ử tiên môn, tuy bình thường hiếm khi đụng độ tà ma yêu quái, nhưng chí ít cũng sư phụ truyền thụ đôi ba chiến tích lẫy lừng thời trẻ. Gặp phàm nhân yếu bóng vía, chắc phát điên từ lâu . Tuy Tống Tiểu Hà còn chùn bước, nhưng liên tục đối mặt với lũ quỷ gớm ghiếc cũng khiến nàng tra tấn tinh thần dữ dội. Nàng nắm chặt chiếc lồng đèn, đôi chân thoăn thoắt chạy nhanh hơn.
Chạy miết một khắc đồng hồ, cuối cùng con phố dài cũng kết thúc. Ngay khi Tống Tiểu Hà bước khỏi Quỷ Vực, tiếng gào thét ma quái lập tức im bặt. Thẩm Khê Sơn đang ở cuối con đường, đầu là vầng trăng khuyết, ánh sáng từ chiếc lồng đèn ven đường hắt bóng trải dài mặt đất. Có vẻ như đó đợi từ lâu.
Tống Tiểu Hà thần kinh căng như dây đàn, chạy một mạch đến nỗi phổi đau rát, thở hồng hộc. Nhìn thấy Thẩm Khê Sơn, nàng mếu máo chực : "Cái chốn quái quỷ gì thế , tra tấn quá đáng, thà đ.â.m một nhát cho xong hu hu..."
"Lại đây." Thẩm Khê Sơn vẫy tay. Tống Tiểu Hà rã rời, loạng choạng bước tới, định ôm lấy cánh tay phịch xuống nghỉ ngơi. Thẩm Khê Sơn kéo phắt nàng lên, ép nàng thẳng. Sau đó, dán một lá bùa lên trán nàng, hô khẽ: "Tĩnh tâm ngưng thần."
Tống Tiểu Hà lập tức cảm nhận một luồng khí lạnh buốt xông thẳng lên não, cuốn trôi nỗi sợ hãi, mệt nhọc, bực dọc. Linh lực ngừng tràn cơ thể, đôi mắt nàng bỗng chốc sáng rực, tỉnh táo lạ thường. Gỡ lá bùa xuống, nàng chớp chớp mắt, thắc mắc: "Vừa nãy lạ lắm, tự dưng cứ trực trào nước mắt..."
"Do ngươi sợ hãi quá, tà khí xâm nhập đấy." Giọng Thẩm Khê Sơn vẻ dịu dàng hơn. Hắn vung tay, lá bùa bốc cháy, hóa thành tro bụi.
Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, gặp cảnh đó ai mà chẳng sợ vỡ mật? thấy vẻ mặt thản nhiên như của Thẩm Khê Sơn, nàng sợ nhạo, bèn lảng sang chuyện khác: "Mấy ?"
"Không ." Thẩm Khê Sơn tỏng nàng đang hỏi thăm Tô Mộ Lâm và Tạ Quy. Hai gã đó phiêu bạt phương nào, gặp tai ương gì, Thẩm Khê Sơn thèm quan tâm. Sống c.h.ế.t là do trời định đoạt. "Nếu qua Quỷ Vực thì sẽ đây, còn lùi bước thì kẹt trong đó, đến sáng mai sẽ tự khắc thoát , mặc kệ họ." Hắn sải bước tiến lên: "Đi thôi, ngay phía ."
Tống Tiểu Hà gật gù đồng tình, thời gian cấp bách, thể chôn chân mãi ở đây. Trải qua chặng đường , nàng vỡ lẽ đám quỷ chỉ giỏi trò hù dọa, chứ thể gây sát thương vật lý. Cùng lắm cũng chỉ khiến nàng hoảng loạn, tà khí nhập thể như nãy. Nàng xách lồng đèn, sóng bước cùng Thẩm Khê Sơn. Đi chừng năm mươi bước, ánh trăng mờ ảo, một tòa đạo quán bề thế, oai nghiêm dần hiện .
Tuy nhiên, tòa đạo quán khác một trời một vực so với tòa đạo quán lúc , bất kỳ công trình kiến trúc nào họ từng bắt gặp đường . Đạo quán trông khá đồ sộ, nhưng thoáng qua thấy những chiếc đèn lồng rách bươm treo lủng lẳng mái hiên, tấm hoành phi xộc xệch, cánh cửa chính đóng im ỉm đầy những vết xước xát, hư hỏng nặng nề. Trước cổng là hai bức tượng đá to cỡ thật chầu hai bên, đều sứt mẻ còn nguyên vẹn. Khoảng sân phía cỏ mọc um tùm, giống như lãng quên từ thuở nảo thuở nào, hoang tàn, hẻo lánh vô cùng.
Mọi thứ trong Quỷ Quốc đều mới tinh tươm, chẳng hề dấu vết của thời gian, duy chỉ tòa đạo quán là ngoại lệ. Nó cổ kính, xập xệ, nhuốm màu phong sương hàng trăm năm. Tống Tiểu Hà cầm lồng đèn bước lên, kiễng chân vươn tay giơ cao ngọn đèn, cố gắng soi sáng tấm hoành phi, nhưng ánh sáng vẫn với tới. Nàng đành ngoái Thẩm Khê Sơn.
Thẩm Khê Sơn sải bước tới, đỡ lấy chiếc lồng đèn. Nhờ chiều cao vượt trội, dễ dàng nâng cao ngọn đèn, ánh sáng ấm áp lan tỏa, rọi rõ tấm hoành phi bám đầy bụi bặm, hiện lên những dòng chữ Hạ Quốc cổ xưa. Tống Tiểu Hà ngửa cổ, nheo mắt cố dịch từng chữ: "Lương... Tiêu... Đạo... Quán."
Vừa dứt lời, một luồng gió tà quái từ thổi thốc tới, tung bay y phục hai , cuốn mái tóc rối bời. Những đồng xu nhỏ đính b.í.m tóc Tống Tiểu Hà va đập kêu leng keng, lanh lảnh. Nàng đưa mắt Thẩm Khê Sơn, cả hai đồng loạt dùng tay đẩy mạnh cánh cửa đạo quán.