Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 47: Lương Tiêu Đạo Quán Bụi Phủ Chuyện Cũ 3
Cập nhật lúc: 2026-07-06 11:03:16
Lượt xem: 145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn chằm chằm vết thương đột ngột tứa m.á.u ngón trỏ, Tống Tiểu Hà dần vỡ lẽ ẩn ý đằng cụm từ "vật thể sống" mà Thẩm Sách cảnh báo.
Nàng lùi ba bước rưỡi, né xa mảng tường phủ kín bích họa, dõng dạc hỏi hư : "Ngươi vẫn còn kẹt trong điện chứ?"
"Vẫn ở đây." Tiếng Thẩm Khê Sơn rành rọt vang lên.
Thoạt đầu, chẳng mảy may phát giác sự sống đang ngự trị trong ngôi điện , chỉ đơn thuần cảm thấy kích thước của nó to lớn quá đỗi bất thường.
lúc Tống Tiểu Hà rảo bước dọc theo vách tường tiến lên phía , Thẩm Khê Sơn nhạy bén đ.á.n.h thấy sự tình khả nghi.
Khi nàng bước đến một vị trí nhất định, bộ luồng sáng hắt lên nàng bỗng chốc tắt ngóm, tựa như nàng sa chân góc c.h.ế.t của ánh sáng .
Căn cứ tọa độ nàng đang , hiện tượng phi lý. Thẩm Khê Sơn lập tức tỉnh ngộ, nơi bề ngoài khoác áo một cung điện đồ sộ, nhưng thực chất chia cắt thành hai gian riêng biệt, và cái ranh giới mù mờ nơi ánh sáng với tới , là vách ngăn giữa hai thế giới.
Tống Tiểu Hà mù mờ , vẫn hồn nhiên bước sang chiều gian bên . Hậu quả là, Thẩm Khê Sơn và nàng tách rời, chia hai ngả.
Khung cảnh biến đổi chỉ trong chớp mắt, Thẩm Khê Sơn kịp mở miệng gọi Tống Tiểu Hà, mặt dựng một bức tường thành kiên cố.
Vẫn là vài ngọn đèn lưu ly leo lét hắt hiu ánh sáng đan xen , độ sáng trong phòng chẳng suy chuyển tẹo nào, tường vẫn là mảng bích họa choáng ngợp tầm . Có điều, khác xa với những gì chứng kiến, bức tường chắn ngang mặt Thẩm Khê Sơn lúc dày đặc hình vẽ bầy yêu ma quỷ quái với khuôn mặt gớm ghiếc tợn . Chúng giương nanh múa vuốt, uốn éo những tư thế man rợ, cặp mắt hằn học đỏ ngầu chằm chằm , như thể sẵn sàng lao vọt khỏi bức tranh nuốt sống bất cứ lúc nào.
Thẩm Khê Sơn đảo mắt quan sát một vòng, phát hiện căn phòng đang nhốt kín mít trổ lấy một khung cửa ô cửa sổ nào. Nếu là công trình do bàn tay phàm nhân nhào nặn, tuyệt đối chuyện bít bùng như cái quan tài thế .
Còn nếu đây là lãnh địa do yêu tà thiết lập, Thẩm Khê Sơn thừa sức nhận diện ngay tức khắc. Do đó, dám chắc mẩm, vẫn còn kẹt trong khuôn viên đạo quán.
Tất nhiên, cũng chẳng dư mà cân đo đong đếm sâu xa gì. Giả sử chỉ một bơ vơ ở chốn , sẽ nhàn nhã vạch lá tìm sâu, khám phá những bí ẩn còn lẩn khuất. Ngặt nỗi, vẫn canh cánh trong lòng còn một Tống Tiểu Hà đang bơ vơ lạc lõng trong điện.
Thẩm Khê Sơn vung tay triệu hồi thanh kiếm, phẩy mạnh một đường cước, toan đập nát bức tường tìm đường tẩu thoát.
Ai ngờ nhát kiếm giáng xuống, vách tường chẳng những sứt mẻ tan tành, mà hằn sâu một vết c.h.é.m ngọt lịm. Quái đản hơn, từ vết nứt chầm chậm rỉ những giọt m.á.u tươi đỏ lòm.
Thẩm Khê Sơn nhíu mày, tức thì vỡ lẽ , những thứ vô tri vô giác thể đều là sinh vật sống.
Chúng ý thức tự chủ, rình rập đúng lúc Tống Tiểu Hà bước sang khu vực khác để bưng bít lối , nhốt chặt , chia cắt hai đôi.
Rõ ràng là đang giở trò chia để trị, tiêu diệt từng tên một.
cái chiêu trò cỏn con đối với Thẩm Khê Sơn chỉ là muối bỏ bể.
Hắn vung cao lưỡi kiếm, ánh kiếm loé lên vầng hào quang rực rỡ, tỏa sắc vàng chói lóa. Hắn xoay tay đ.â.m một nhát dứt khoát, mũi kiếm cắm phập sâu bức tường, phát một tiếng "phập" trầm đục.
Ngay tắp lự, lũ yêu tà bích họa bắt đầu rục rịch cựa quậy, chẳng dám trừng mắt láo lếu Thẩm Khê Sơn nữa, thi tản chạy trốn toán loạn, sợ hãi tia sáng vàng chói lòa từ lưỡi kiếm như chuột thấy mèo, để một mảng tường lớn trống trơn sạch sẽ.
Từ đó, Thẩm Khê Sơn càng cơ sở khẳng định, bức bích họa , tòa cung điện , thậm chí cả cái đạo quán , mười mươi là sinh vật sống.
Chắc hẳn Tống Tiểu Hà cũng phát hiện sự mất tích bí ẩn của nên mới niệm chú Đồng Cảm Chú kết nối.
Thẩm Khê Sơn liền cảnh báo nàng tránh xa bức bích họa, đồng thời dặn dò: "Đứng yên đó, tới tìm ngươi ngay."
Tống Tiểu Hà thản nhiên đáp: " chạy ngoài ."
"Chỗ ngươi lối ?" Thẩm Khê Sơn hỏi dồn.
"Có chứ." Tống Tiểu Hà tỉnh bơ.
Nàng đang thong dong cửa đại điện, lôi viên minh châu từ trong chiếc vòng tay thắp sáng. Xung quanh tối om như hũ nút, ngay cả vầng trăng cũng mây mù dày đặc che khuất.
Sau khi dùng thuật trị thương chữa lành vết thương ngón trỏ và thông tin rùng rợn về bức bích họa, nàng vắt chân lên cổ chạy thục mạng ngoài, cạch đến già cũng chẳng dám lượn lờ trong đó nữa.
"Ta đợi ngươi ở cửa điện nhé, ngươi lẹ chân lên." Tống Tiểu Hà tăm tia một bãi đất trống trải, phịch xuống vắt chéo chân, hối thúc Thẩm Khê Sơn.
Gió đêm hiu hiu thổi, mơn man da thịt Tống Tiểu Hà, mang một cảm giác khoan khoái dễ chịu đến lạ lùng.
Nàng chẳng hiện tại điểm canh mấy, nhưng với cái nết của Tống Tiểu Hà, cứ màn đêm buông xuống là hai mí mắt rủ sụp xuống biểu tình.
Bôn ba rã rời cả một ngày trời, còn lao thẳng lòng địch quỷ quốc mà chợp mắt lấy một canh giờ, lăn lộn từ chập tối đến tận bây giờ, Tống Tiểu Hà mệt lử cả .
Ngồi nghỉ một lát, cái bệnh lười biếng trỗi dậy, nàng chỉ ngả lưng một giấc thật sâu, chẳng màng đến việc lưng là t.h.ả.m cỏ dại lởm chởm nữa.
Nàng tự nhủ, thôi thì tranh thủ lúc đợi Thẩm Sách chợp mắt một lát, lúc nào tới thì vùng dậy.
Thế là nàng ngáp một cái rách cả mép, lấy tay chống cằm, lim dim đôi mắt, lơ mơ chìm giấc ngủ gật gù.
Đầu Tống Tiểu Hà cứ gật lên gật xuống liên hồi, đung đưa tới lui nhưng tuyệt nhiên mở mắt, lén lút tận hưởng một thoáng nghỉ ngơi hiếm hoi giữa đêm khuya vắng lặng.
Tất nhiên giấc ngủ màng chẳng kéo dài bao lâu, bên tai nàng bỗng văng vẳng tiếng gọi.
"Tiểu Hà cô nương."
Tống Tiểu Hà vốn đang buồn ngủ rũ rượi, mí mắt nặng trĩu tựa đeo ngàn cân, nhưng thấy âm thanh quen thuộc , nàng lập tức bừng tỉnh, mở choàng mắt, thần trí nhanh chóng lấy sự tỉnh táo minh mẫn.
Chỉ thấy mây đen tản , ánh trăng vằng vặc chiếu rọi, mặt nàng là một thiếu niên tựa sương mai đang khom quỳ gối.
Hắn vận bộ áo choàng màu tuyết thêu hoa văn vàng tinh xảo, đầu búi một chiếc vương miện nhỏ bằng vàng, nốt ruồi son giữa trán càng thêm chói lòa, ánh trăng bàng bạc rắc khuôn mặt , tôn lên ngũ quan thanh tú tựa như trích tiên giáng trần.
"Hả?" Tống Tiểu Hà buột miệng thốt lên một tiếng đầy vẻ ngỡ ngàng xen lẫn hàng tá dấu chấm hỏi.
Tiểu sư cớ xuất hiện ở chốn ?
"Tiểu Hà cô nương, ngươi vạ vật ở đây?" Hắn khẽ nhoẻn miệng , nụ ấm áp tựa làn gió xuân.
"Ngươi... ngươi tới đây?" Tống Tiểu Hà ngập lụt trong biển nghi vấn, trân trân chớp mắt.
Từ dạo xuống núi tới nay, mà Tống Tiểu Hà nhớ nhung da diết nhất, ngoại trừ sư phụ , là tiểu sư .
Và ít nàng cảm thấy hụt hẫng tiếc nuối khi nhớ cái ngày ở sảnh Minh Chủ, Thanh Ly thượng tiên gạt phắt thỉnh cầu tháp tùng đoàn của tiểu sư . Nếu như minh chủ chịu nhượng bộ, thì nàng cơ hội sánh bước cùng tiểu sư , ngắm hình bóng mỗi ngày .
nàng từng dám mơ tưởng lù lù xuất hiện mặt nàng một cách đột ngột thế .
"Tống Tiểu Hà, ngươi đang lảm nhảm với ai đấy?"
Tiếng Thẩm Khê Sơn vang lên gọi nàng.
"Ta phép mặt ở đây ?" "Thẩm Khê Sơn" mặt mỉm hỏi vặn .
"Đương nhiên là ..." Hai vành tai Tống Tiểu Hà ửng đỏ, ngập ngừng tiếp: "Ta chỉ thấy tò mò thôi, Thẩm liệp sư đến từ bao giờ ?"
"Tống Tiểu Hà!"
Thẩm Khê Sơn thấy nàng bơ , khỏi chướng tai gai mắt, nàng ấp úng gọi "Thẩm liệp sư", lập tức kích hoạt Đồng Cảm Chú, thâm nhập tầm của Tống Tiểu Hà.
Quả nhiên y như rằng, đập mắt là một bản giả mạo y đúc hình dáng của .
Tên Thẩm Khê Sơn giả danh đưa tay về phía Tống Tiểu Hà, ân cần dặn dò: “Ngươi mau dậy , đừng lì đất lạnh lẽo thế."
Tống Tiểu Hà như bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú, buông lỏng cảnh giác, nhanh nhảu vươn tay , ngoan ngoãn đặt lên bàn tay của "Thẩm Khê Sơn".
Thẩm Khê Sơn cáu gắt quát lớn: "Rút tay ngay!"
Tiếng rống the thé quả thực là một đòn giáng điếc tai đối với Tống Tiểu Hà, nàng rụt phắt bàn tay đang dang dở về, phản xạ tự nhiên bịt chặt hai lỗ tai, bực bội cằn nhằn: "Ngươi rú ầm lên cái gì thế?!"
"Ta rú lên cái gì ? Ta là sợ lát nữa ngươi bỏ mạng lúc nào đấy!" Thẩm Khê Sơn buông lời lạnh nhạt: “Ngươi banh mắt mà xem cho kỹ, cái thứ chễm chệ mặt ngươi rốt cuộc là ngợm, đến cả thật giả ngươi cũng mù mờ phân biệt nổi ?"
Tống Tiểu Hà rống cho nhức óc, trong lòng cũng lén nảy sinh một tia hoài nghi, lùi một bước săm soi đ.á.n.h giá kỹ lưỡng "Thẩm Khê Sơn" mặt.
khi ánh mắt nàng va chạm với đôi mắt của mặt, bỗng dưng một ý nghĩ mãnh liệt xâm chiếm bộ tâm trí nàng.
Đó là một niềm tin sắt đá, mặt trăm phần trăm là Thẩm Khê Sơn hàng thật giá thật.
"Ngươi vẫn trả lời , ngươi đến nơi từ lúc nào ." Giọng điệu của Tống Tiểu Hà dịu dàng hẳn , mang theo chút e lệ ngượng ngùng.
"Thẩm Khê Sơn" liền đáp: "Tiên minh e ngại lực lượng mỏng manh, nên chi viện thêm một đội quân do chinh thống lĩnh, đến tiếp ứng cho các ngươi, cũng mới đặt chân tới đây bao lâu."
Thẩm Khê Sơn hừ lạnh khinh khỉnh: "Bịa đặt cũng trò phết đấy, loại yêu tà rành rẽ tài ngụy trang, e rằng bản lĩnh cũng chỉ đến thế thôi, ngươi cứ thẳng tay tống tiễn nó về chầu trời ."
"Ăn xằng bậy." Tống Tiểu Hà trách móc một tiếng, đáp : "Tiểu sư giá lâm tới đây, ngươi cứ mơ mà thầm , yêu quái trong đạo quán gom cũng chẳng bằng một góc của , bảo kê, hai sống yên ."
“Ngươi ma xui quỷ khiến đấy ."
"Ta mới thèm." Tống Tiểu Hà phản bác: "Trong lòng gì chỗ chứa ma quỷ, rõ ràng là tiểu sư hớp hồn ."
Nói đoạn, nàng hớn hở bước theo sát gót "Thẩm Khê Sơn".
Thẩm Khê Sơn tức đến sôi máu, thốt lời cay nghiệt màng hậu quả: "Ta thấy ngươi heo nhập xác thì , trong lòng chứa mười con heo cũng bằng cái não phẳng lì của ngươi."
Vừa dứt câu tự đập đùi cái chát, ủa, thế chẳng hóa tự vả mặt ?
"Ngươi cứ ầm ĩ cái gì ?" Tống Tiểu Hà bực bội, cự nự: "Làm đoan chắc ngươi là Thẩm Sách hàng thật ? Biết ngươi mới là con yêu quái hiện hình, giở trò quấy rối tâm trí thì ?"
"Tống Tiểu Hà, ngươi lặp câu đó xem?"
Thẩm Khê Sơn suýt chút nữa thì câu của nàng chọc cho hộc m.á.u mà ngất xỉu.
Hắn mơ cũng ngờ Tống Tiểu Hà thốt những lời lẽ ngông cuồng như . Đồng Cảm Chú đầu sử dụng, loại khế ước bám rễ hồn phách , căn bản cơ hội giở trò lừa đảo. Vậy mà Tống Tiểu Hà chỉ vì một con yêu quái đội lốt , dám hoài nghi Đồng Cảm Chú, nghi ngờ cả .
Tống Tiểu Hà đanh thép đáp trả: "Ta lặp trăm ngàn cũng y chang thôi, ngươi bớt lèm bèm ."
Lời buông, bỗng một tiếng nổ long trời lở đất vọng từ một hướng vô định. Tống Tiểu Hà giật thót , xoay đầu về nơi phát tiếng động, lúc mới bàng hoàng nhận còn đại điện thờ bức tượng vàng nữa.
Nơi nàng đang hiện tại, kế bên một hòn giả sơn. Cỏ leo chằng chịt bám đầy đá, nở rộ những bông hoa muôn màu muôn sắc.
"Tiểu Hà cô nương."
Tống Tiểu Hà ngoái đầu, thấy "Thẩm Khê Sơn" đang kế bên hòn non bộ vẫy gọi, mặt nở nụ hiền hậu trìu mến: "Lại đây nhanh nào."
Ánh mắt nàng chợt lóe lên, bắt gặp một miếng ngọc bội lủng lẳng bên hông .
Miếng ngọc trắng ngần, dải ruy băng đan chéo đen vàng.
Đó là miếng ngọc bội gắn bội kiếm của Thẩm Khê Sơn. Tuy nhiên, lúc ở Phong Đô quỷ vực, kiếm Triêu Thanh gãy, Thẩm Sách đoạt miếng ngọc đó, nên nó thể nào tiểu sư .
Trong tích tắc, một tia sáng vụt qua tâm trí nàng, như mộng du sực tỉnh, nàng lập tức rút thanh kiếm gỗ , chĩa mũi gươm sắc bén về phía mặt.
Ngay đó, giọng giận dữ của Thẩm Sách vang lên: "Chẳng ngươi bảo đợi điện , mất tăm ?"
Tống Tiểu Hà toan cất lời đáp trả, nhưng ánh mắt vô tình va ánh của kẻ đối diện. Phút chốc, thần trí nàng bắt đầu lơ lửng, một ý niệm tin tưởng mù quáng kẻ trào dâng mãnh liệt.
"Nói gì chứ!" Thẩm Khê Sơn quát gọi nàng: "Tống Tiểu Hà!"
Nàng bừng tỉnh, lật đật nhận đôi mắt của kẻ ma lực kỳ quái, bèn nhẹ nhàng vỗ về Thẩm Khê Sơn đang bốc hỏa: "Đợi chút."
Sau đó, nàng rút dải ruy băng lụa đỏ thẫm, tự bịt kín hai mắt .
Nàng vận nội công, đôi tai lập tức trở nên thính nhạy phi thường, thu trọn âm thanh li ti xung quanh, đồng thời dồn linh lực thanh kiếm gỗ.
Thẩm Khê Sơn thắc mắc: "Mắt ngươi mù lòa thế ?"
Tống Tiểu Hà đáp gọn: "Ta tự bịt mắt ."
"Vì cớ gì?" Thẩm Khê Sơn hỏi xong, lập tức vỡ lẽ rằng Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng nhận cái thứ mặt là đồ giả, bèn hừ nhẹ một tiếng, cơn giận cũng dịu phần nào: “Cuối cùng thì ngươi cũng thông suốt ?"
Thiếu nữ hai tay nắm chặt chuôi kiếm, tĩnh lặng như tờ giữa làn gió nhẹ, dải ruy băng đỏ thẫm che ngang mắt tôn lên làn da trắng ngần, toát lên vẻ nghiêm túc đến lạ.
Nàng nâng kiếm, căng tai ngóng động tĩnh xung quanh, định vị chính xác vị trí của nó qua nhịp thở yếu ớt.
"Bất kỳ yêu tà nào cũng quyền giả danh tiểu sư ." Giọng Tống Tiểu Hà sắc lạnh như băng, lời dứt, thanh kiếm gỗ đ.â.m sầm tới như chớp giật.
Chỉ tiếng gió xé rách gian, thanh kiếm gỗ cắm phập chỗ hiểm yếu với tốc độ mắt thường theo kịp, theo là tiếng gầm rú đau đớn đến xé ruột xé gan.
Tống Tiểu Hà giật tung dải lụa bịt mắt, cúi xuống , cái thứ giả dạng Thẩm Khê Sơn hiện nguyên hình.
Toàn nó phủ một màu nâu vàng, hình quặn quéo, đang phình to với tốc độ chóng mặt.
Bốn chân bất thình lình vươn dài, cái đầu to tổ chảng như cái lu, bên gắn hai cặp mắt. Ngay đó, một cặp càng tôm khổng lồ nhô nhọn hoắt như d.a.o cạo, lơ lửng chực chờ giáng xuống đầu Tống Tiểu Hà.
Nó nhe hàm răng lởm chởm nhuốm đầy thứ dịch xanh lè nhầy nhụa, phát tiếng gào the thé chói tai.
Cao ngất ngưởng hơn Tống Tiểu Hà đến năm thước, bao bọc quanh là một luồng khói đen đặc quánh. Nó vung tay, cặp càng khổng lồ sập xuống như trời giáng.
Tốc độ chớp nhoáng khiến Tống Tiểu Hà kịp trở tay, chỉ cảm thấy một luồng hắc khí đặc kịt ập mặt. Nàng đ.á.n.h bật văng xa, lộn nhào mấy vòng trung để giảm chấn, may mà tiếp đất quá chật vật.
Ngẩng đầu , chỗ nàng cặp càng cắm phập xuống tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Tống Tiểu Hà toát mồ hôi lạnh, thừa hiểu một cú vả mà trúng đầu thì chắc chắn nát óc, độ sát thương còn khủng khiếp hơn cả bức tượng đá Thiên Quan khi nãy gấp bội.
Gặp tình cảnh , Tống Tiểu Hà thường co giò bỏ chạy mất dép.
Đương nhiên, cảnh bây giờ cũng chẳng khác là bao.
Nàng liền thu kiếm, vắt chân lên cổ chạy thục mạng về hướng phát tiếng nổ ầm ầm, linh cảm Thẩm Sách đang ở đó, miệng gào thét thất thanh: "Á á á á á, cứu mạng với..."
“Ngươi bỏ chạy gì?" Thẩm Khê Sơn quát: "Tiêu diệt nó ."
"Ngươi giỏi thì nhảy mà !" Tống Tiểu Hà chạy chửi: "Ta vốn dĩ chẳng bứt dây động rừng, tại ngươi cứ lải nhải bên tai mới tay với nó đấy!"
"Ta lải nhải?" Từ dạo xuống núi đến nay, Thẩm Khê Sơn bớt cái tật cãi vã đấu võ mồm với Tống Tiểu Hà, thường thì nhịn một chút là xong. nhịn hết nổi : "Nếu đ.á.n.h thức ngươi, ngươi thành cái xác khô vuốt nó . Dễ dàng mắc bẫy như thế, còn dám nghi ngờ là giả mạo, đúng là ngu ngốc hết chỗ ."
Kể thì, Tống Tiểu Hà vẻ cáu bẳn hơn nhiều, cắm đầu cắm cổ chạy nhảy cỡn lên cao ba thước, c.h.ử.i bới ầm ĩ: "Đổ cho ? Tại con yêu quái đó quá tinh ranh, giả dạng tiểu sư để gạt , sập bẫy cho !"
Lý lẽ của nàng vẻ đuối lý, nhưng hống hách đến nực .
Thẩm Khê Sơn nghẹn họng trân trối, tức đến nên lời.
ngẫm cũng thấy phần đúng.
Nếu con yêu quái đó giả dạng ai khác, Tống Tiểu Hà tuyệt đối sẽ dễ dàng mắc bẫy, huống hồ chi mê hoặc tâm trí.
Bên thì cãi chí chóe, bên cũng loạn cào cào kém.
"Có giỏi thì buông , chúng đ.á.n.h một trận trò xem nào, ngươi lôi xệch thế cái quái gì!" Tô Mộ Lâm gân cổ lên gào thét: “Dẫu cũng từng cứu ngươi một mạng, ngươi báo đáp ân nhân thế ? Thích g.i.ế.c thì g.i.ế.c cho xong, cớ lôi lết lết bẩn hết cả quần áo thế ?"
Cơ thể mềm nhũn như cọng bún, chẳng hiểu trúng cái bùa ngải gì, Tạ Quy tóm cổ tay xách lên kéo lê lết mặt đất, lấm lem bùn lầy bê bết.
Nhớ dạo mới mò xuống trần gian, Tô Mộ Lâm thấy trói gô lợn tống chợ cũng xài cái chiêu kéo lê lết .
Hắn bây giờ chẳng khác gì con lợn chờ lên thớt.
Tạ Quy cứ giả điếc ngơ, mặc kệ sùi bọt mép.
Nhìn cái dáng vẻ yếu ớt như liễu rủ trong gió, ai mà ngờ kéo lê một Tô Mộ Lâm cao to lực lưỡng nhẹ nhàng như xách giỏ chợ.
Tô Mộ Lâm c.h.ử.i rủa ỏm tỏi một chập chuyển sang bài than : "Hu hu, tha cho , thì tích sự gì cơ chứ? Ân oán của loài các ngươi, ơn đừng lôi cuộc ? Dẫu cũng hai cứu mạng ngươi, ngươi quên ? Đêm qua sương mù mịt mù, cõng ngươi chạy thục mạng suýt yêu thi c.ắ.n c.h.ế.t, ngươi thể m.á.u lạnh như thế chứ? Sách thánh hiền dạy, vong ân bội nghĩa là loài cầm thú, ngươi là cầm thú ?"
Thấy câu cuối quá lố, dễ chọc gậy bánh xe, Tô Mộ Lâm bèn vội vàng đính chính: "Ý c.h.ử.i ngươi, chỉ nhân tộc các ngươi vốn đề cao lễ nghĩa liêm sỉ mà? Có chuyện gì từ từ thương lượng, hà cớ gì lớn chuyện..."
Tạ Quy thuộc thể loại mặt trơ trán bóng, bất kể Tô Mộ Lâm gào thét c.h.ử.i rủa lóc ỉ ôi, mồm mép tía lia ngừng, vẫn dửng dưng lạnh tanh, sắc mặt ôn hòa, chẳng hề mảy may biểu hiện bực tức.
Tô Mộ Lâm gào rát cả họng, mệt lả , cầu xin: "Ngươi ơn cho tự ? Ta lôi như con lợn c.h.ế.t thế nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-47-luong-tieu-dao-quan-bui-phu-chuyen-cu-3.html.]
"Ta cứ tưởng là ai mà ồn ào nhức óc thế, hóa là ngươi." Một giọng thình lình cất lên từ đó.
Tạ Quy khựng , xoay đầu về phía phát âm thanh.
Tô Mộ Lâm lớn tiếng mắng nhiếc: "Tai ngươi điếc ?"
Tạ Quy vòng tay vái chào: "Bộ thiên sư."
Bộ Thời Diên nhẹ nhàng xua tay: "Cứ tự nhiên, cần khách sáo."
Nàng diện đạo bào đỏ rực, mái tóc vấn cao gọn gàng bằng trâm gỗ, những lọn tóc tơ lòa xòa bay trong gió, tay mân mê chuỗi hạt đen trắng đan xen. Vẻ tiều tụy ốm yếu thường ngày dường như nhường chỗ cho một sức sống mới.
Bộ Thời Diên hướng về Tạ Quy hỏi: "Thật sự đến bước đường ?"
Tạ Quy trầm ngâm một chốc, giọng trầm buồn chậm rãi đáp: "Có những con , những chuyện, thể cứ thế chôn vùi dĩ vãng ."
Tô Mộ Lâm lập tức gân cổ lên phụ họa: "Hãy cho ! Ta thề sẽ khắc cốt ghi tâm, trăm năm ngàn năm cũng dám quên!"
Bộ Thời Diên bật : "Cái họng của ngươi cũng to phết nhỉ? là bản năng sinh tồn."
Tô Mộ Lâm nước mắt lưng tròng: "Đồ tồi, các là lũ tồi, các hùa ức h.i.ế.p ."
Bộ Thời Diên mỉm nhẹ nhàng: "Ta hùa với ai ."
Tô Mộ Lâm , thầm nghĩ chắc Bộ thiên sư còn thấu bản chất ác độc của Tạ Quy, bèn gào lên: "Bộ thiên sư! Tên Tạ Quy là phường thủ đoạn thâm độc, tài thao túng yêu thi, tuyệt đối loại t.ử tế! Ngài mau mau cứu , chúng kiếm Tiểu Hà đại nhân hợp sức tiêu diệt !"
Nụ môi Bộ Thời Diên càng rạng rỡ hơn, nàng đáp: "Tộc Bộ thị , nắm bắt thiên cơ thấu rõ tương lai, mưu tính chu chút sơ hở, nhiều chuyện thấu tỏ từ lâu ."
"Thế cớ ngài báo cho chúng để phòng hờ ?" Tô Mộ Lâm nhíu mày, mặt đầy vẻ khó hiểu.
"Vạn vật đời đều nhân quả luân hồi, mỗi đều mang một kiếp riêng, nếu tiết lộ thiên cơ, ắt gánh chịu hậu quả tương ứng." Bộ Thời Diên phe phẩy bàn tay, thở dài: "Ngươi cái cơ thể rách nát của , liệu còn gồng gánh nổi bao nhiêu nghiệp chướng nữa?"
Tô Mộ Lâm nhanh nhạy nắm bắt tình hình, lùi một bước, khẩn khoản: "Thế thì ngài cứu , cái nghiệp chướng của cỏn con xíu xiu, Bộ thiên sư thể vĩ đại, chắc chắn dư sức gánh vác, sẽ cố gắng đền đáp công ơn."
Bộ Thời Diên dịu dàng đáp: "Chuyện cứu ngươi, cái nghiệp quả đó thừa sức gánh vác, ngặt nỗi cái cơ thể ốm yếu của bây giờ, võ công đọ Tạ công tử, đành lực bất tòng tâm ."
Tô Mộ Lâm hai mắt rưng rưng: "Ngài ráng hết sức một chút mà."
"Ráng hết sức cũng vô phương cứu chữa." Bộ Thời Diên lắc đầu bất lực.
Tạ Quy lặng lẽ xong đoạn đối thoại của hai , khẽ gật đầu chào Bộ Thời Diên, lên tiếng: "Bộ thiên sư, Tạ mỗ chuyện thỉnh cầu."
"Đừng gật đầu đồng ý, đừng gật đầu đồng ý!" Tô Mộ Lâm hét toáng lên.
Tạ Quy cúi đầu lườm một cái.
Và ngay lập tức bồi một cú đ.ấ.m ngất lịm .
Đôi tai của Tống Tiểu Hà cực kỳ thính nhạy, khả năng bắt sóng âm thanh từ cự li xa xăm, nàng cứ cảm giác lờ mờ thấy tiếng thút thít của Tô Mộ Lâm, cũng chẳng rõ là thật ảo giác nữa.
Nàng lẩm bẩm trong bụng, kể cũng thấy lo lo cho Tô Mộ Lâm, nhưng ngẫm cái tính nhát như thỏ đế của , thì lúc chắc vẫn đang lẩn quẩn đó trong quỷ vực mò .
Nàng thu nấp gọn tảng đá lớn một lúc lâu, lắng tiếng bước chân lịch kịch của con yêu quái càng tôm to tướng xa dần, chắc mẩm an mới rụt rè ló đầu khỏi chỗ nấp.
"Trốn chui trốn nhủi đủ ?" Thẩm Khê Sơn buông lời châm chọc lạnh nhạt.
Tống Tiểu Hà cự cãi: "Đó là một phần của chiến thuật cả đấy, chỉ đang sạc pin dưỡng sức thôi, rảnh lãng phí sinh lực cho mấy thứ vô bổ."
Thẩm Khê Sơn mặc kệ nàng cãi chày cãi cối là chiến thuật là hèn nhát, chỉ thẳng thừng hỏi: “Ngươi hiện đang lưu lạc phương nào ?"
"Ta mà ." Tống Tiểu Hà ném một câu, dáo dác quanh quất.
Trước đó Thẩm Khê Sơn từng cảnh báo nàng rằng cái đạo quán thể là một thực thể sống, Tống Tiểu Hà cũng nhanh chóng lĩnh ngộ ẩn ý đằng câu đó.
Rõ ràng nàng mới gật gù ngáp vặt cổng điện Linh Tiêu, thế mà chỉ chớp mắt một cái, mở mắt thấy quăng đến một xó xỉnh xa lạ nào đó.
Nếu nàng cất bước, thì chắc chắn là cái đạo quán tự dịch chuyển.
Lúc nãy mải lo cắm đầu chạy thục mạng, nàng chỉ loáng thoáng nhớ nhắm hướng điện Linh Tiêu mà lao tới.
Đi bộ thêm một quãng đường, Tống Tiểu Hà bất thình lình thấy âm thanh binh khí va chạm chan chát vọng từ phía , nàng vội vã cất bước chạy về phía phát âm thanh.
Chạy chừng một trăm bước, bóng dáng đồ sộ của điện Linh Tiêu lờ mờ hiện ánh trăng mờ ảo, nàng khấp khởi mừng thầm, rảo bước nhanh hơn.
Nào ngờ phi tới điện, đập ngay mắt là cảnh tượng hai cánh cửa chính bằng gỗ khổng lồ của đại điện đập nát bét, vách tường cũng nứt toác, m.á.u tươi đỏ lòm vương vãi khắp các mảng tường vỡ vụn. Nhìn từ mặt , cả đại điện khoét một lỗ hổng to chà bá, mấy ngọn đèn lưu ly và bức tượng vàng bên trong phơi bày lồ lộ ngoài.
Thẩm Khê Sơn thấy tiếng bước chân, lạnh lùng rút thanh trường kiếm khỏi xác một kẻ nào đó, tung một cú đá bồi hất văng t.h.i t.h.ể xa vài trượng.
Lúc nãy định nhấc chân tìm Tống Tiểu Hà, thì một toán t.ử mặc đồng phục Tiên minh ùa tới, rủ rê nhập bọn.
Thẩm Khê Sơn dễ dắt mũi như Tống Tiểu Hà, tinh mắt nhận đám t.ử bủa vây bởi hắc khí, lập tức vung kiếm c.h.é.m g.i.ế.c sạch sành sanh chừa một kẻ.
Lúc Tống Tiểu Hà mò tới nơi, đập mắt là hình ảnh đang đầm đìa m.á.u me be bét.
Nàng liếc vội đống xác c.h.ế.t la liệt đất, lập tức phanh gấp , lườm Thẩm Khê Sơn với ánh mắt đầy cảnh giác.
Thẩm Khê Sơn lấy mu bàn tay quệt vệt m.á.u b.ắ.n dính mặt, liếc xéo nàng một cái, gằn giọng: "Lại đây."
Tống Tiểu Hà thủ thế phòng thủ cao độ, rút phăng thanh kiếm gỗ , dõng dạc : "Ta từng sập bẫy một , thể dễ dãi mắc mưu thêm nữa chứ?"
Cơn bực bội nhen nhóm, gắt: "Sao ban nãy ngươi cảnh giác cao độ như thế ?"
"Bớt luyên thuyên ." Tống Tiểu Hà hất cằm kiêu kỳ, chất vấn : "Ta hỏi ngươi, Thẩm Sách thầm thương trộm nhớ từ thuở nào?"
Thẩm Khê Sơn: "?"
"Nói mau ." Tống Tiểu Hà hối thúc.
"Chưa từng." Thẩm Khê Sơn thu kiếm vỏ, buông thõng một câu trả lời.
"Vậy thì ngươi là đồ giả mạo !" Tống Tiểu Hà toan gót tháo chạy.
Thẩm Khê Sơn cất cao giọng: “Phược linh."
Một sợi dây vàng chóe lập tức hiện hình nối liền cánh tay hai , dùng sức giật ngược sợi dây , Tống Tiểu Hà tức thì cảm nhận một lực kéo mạnh bạo từ cánh tay, lôi tuột nàng giật lùi về phía .
Tống Tiểu Hà hề té nhắn, mà tấm lưng nhỏ bé của nàng đụng sầm n.g.ự.c Thẩm Khê Sơn, mượn thế đó tóm gọn lấy cổ áo gáy nàng, lạnh lùng lệnh: "Ngoan ngoãn chút ."
Mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên từ Thẩm Khê Sơn khiến Tống Tiểu Hà vô cùng chán ghét, nàng ngoảnh mặt chỗ khác, hạch sách: "Làm ngươi phân biệt đám là thật giả?"
Hắn niệm chú Thanh Trần, quét sạch sành sanh vết m.á.u dính , đó giơ tay lên, vẽ một vòng kim quang giữa trung bọc lấy một quầng sương đen sì, đưa đến mặt Tống Tiểu Hà, giải thích cặn kẽ: "Yêu khí."
"Yêu khí ?" Tống Tiểu Hà ngơ ngác hỏi: "Làm để thấy và nhận những thứ yêu khí ?"
Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn: "Để rảnh rỗi sẽ truyền thụ cho ngươi."
Đang lúc trò chuyện, đám t.h.i t.h.ể ngổn ngang mặt đất dần dần hiện nguyên hình, biến thành những con yêu quái mọc hai chiếc càng cua to tướng, kích thước chỉ nhỉnh hơn cái bình hoa cao ngang hông một chút.
Thẩm Khê Sơn dặn dò: "Đi tìm kiếm quanh đây xem , nếu tóm Âm Dương Quỷ Phiên thì chúng rút lui."
Tống Tiểu Hà : "Ta trong điện xem thêm chút nữa."
Trong bụng nàng vẫn còn chất chứa bao nhiêu câu hỏi lời giải đáp, bích họa khắc họa Lương Tiêu công chúa vì cớ gì tô vẽ bôi đen khuôn mặt, bức tượng vàng tại đập vỡ, vì cả quỷ quốc chỉ mỗi Lương Tiêu đạo quán là điêu tàn đổ nát, trong khi tòa đại điện gìn giữ nguyên vẹn.
Tống Tiểu Hà linh cảm cần thâm nhập trong để dò la thêm thông tin.
Nàng nhấc gót tiến trong, chẳng cần luồn lách qua cửa chính nữa, cứ thế chui thẳng qua cái lỗ hổng to tổ chảng vách tường.
Thẩm Khê Sơn hề phản đối, lững thững theo nàng hai bước.
Vừa bước trong, hai sát sạt ngay cạnh bức tường phủ kín bích họa.
Tống Tiểu Hà ngửa cổ, dán mắt bức bích họa quan sát tỉ mỉ.
Lần thì khỏi lo tòa đại điện bất thình lình giở chứng, tách rời hai nữa.
Bởi lẽ Thẩm Khê Sơn trong cơn lôi đình lúc nãy đ.â.m toạc đại điện một cái lỗ hổng khổng lồ, nếu nó thực sự là một sinh vật sống, thì lúc e rằng cũng c.h.ế.t cứng còng .
Giữa lúc Tống Tiểu Hà đang mải miết soi mói, từ phía cửa chợt cất lên một giọng quen thuộc.
"Cớ đập phá đại điện nông nỗi ?"
Cả hai đồng loạt ngoái đầu , thì là Bộ Thời Diên đang lù lù ngay ngưỡng cửa điện.
"Tỷ tỷ Thời Diên?" Tống Tiểu Hà liếc xéo sang Thẩm Khê Sơn bên cạnh, thấy nét mặt chẳng vẻ gì khác thường, mới cất tiếng hỏi: "Sao tỷ tới đây?"
Bộ Thời Diên sải bước qua bậu cửa tiến , đáp: "Nghe động tĩnh ồn ào, nên tạt qua xem thử tình hình."
"Tỷ đến thật đúng lúc, đang ngâm cứu bức bích họa đây." Tống Tiểu Hà hào hứng khoe: "Tỷ xem ẩn chứa bí mật cao siêu gì ."
"Truyền thuyết về Lương Tiêu công chúa, cũng phong thanh vài điều." Bộ Thời Diên chậm rãi cất lời.
Tống Tiểu Hà vội vã giục: "Vậy tỷ mau kể với."
Bộ Thời Diên xoay , ngước bức tượng vàng đồ sộ sừng sững mặt, ánh mắt bỗng chốc trở nên thẳm sâu, như thể đang khơi gợi những ký ức phủ bụi thời gian, chậm rãi mở lời.
"Hạ quốc tọa lạc nơi vùng đất hoang vu hẻo lánh , bán kính hàng trăm dặm chẳng lấy một xóm làng thành thị nào, quanh năm suốt tháng lũ yêu ma quấy nhiễu. Thế nhưng dẫu , Hạ quốc vẫn duy trì sự trù phú và hùng mạnh, quân đội yêu tộc mãi chẳng thể chọc thủng cửa ải quốc gia, tất cả là nhờ bảo vật trấn quốc - Âm Dương Quỷ Phiên."
"Lương Tiêu công chúa là vị công chúa út ít tuổi nhất, bẩm sinh mang tư chất thiên tài, những bí kíp tu tiên nàng học qua là nhớ, Hoàng đế thấy nàng năng khiếu như , bèn cất công mời một vị cao nhân về chỉ bảo. Vị cao nhân đó cũng lợi hại xuất chúng, rèn dũa Lương Tiêu công chúa đến năm lên mười thể tự chinh xuất tướng chống giặc, đ.á.n.h thắng đó, suốt mười năm ròng rã, một bóng yêu ma nào dám lai vãng, Hạ quốc hưởng thái bình thịnh vượng."
"Chỉ là về , tin tức Âm Dương Quỷ Phiên ngự trị tại Hạ quốc bằng cách nào lọt ngoài, yêu ma bủa vây, lập thành một đạo quân khổng lồ, Hoàng đế Hạ quốc chinh mang theo Quỷ Phiên trận, cuối cùng bỏ mạng và bầy yêu ma xé xác nuốt chửng, khi nhắm mắt xuôi tay trao Quỷ Phiên cho Lương Tiêu công chúa. Tên thủ lĩnh của lũ yêu ma yêu sách, chỉ cần giao nộp Âm Dương Quỷ Phiên, sẽ lập tức ngừng công kích Hạ quốc, đồng thời cam kết bảo đảm hòa bình cho Hạ quốc trong một trăm năm. Tuy nhiên Lương Tiêu công chúa quá đỗi tự phụ kiêu ngạo, coi thường lũ yêu quái đó, quyết định đơn độc mã nghênh chiến. Kết cục thì ai cũng rõ, Lương Tiêu công chúa chống chọi nổi bầy yêu quái, những mất mạng, mà còn chúng hút cạn linh lực, khiến sức mạnh của chúng tăng vọt, từ đó chọc thủng cổng thành. Từ giây phút đó, Hạ quốc diệt vong."
"Vậy ... đây là nguyên nhân tượng vàng của Lương Tiêu công chúa đập nát?" Tống Tiểu Hà ngửa cổ, thẫn thờ bức bích họa.
“Nàng kiêu ngạo tự mãn, ảo tưởng rằng chỉ dựa sức là đủ sức dẹp yên lũ yêu quái, chẳng hề ngờ chính hành động bồng bột đó gián tiếp đẩy thần dân Hạ quốc cảnh t.h.ả.m sát tang thương." Bộ Thời Diên giọng điệu đều đều, lạnh nhạt: "Không còn xứng đáng nhận sự sùng kính của đời nữa."
Tống Tiểu Hà săm soi bức bích họa kỹ lưỡng hơn, trong đó cảnh Lương Tiêu công chúa thống lĩnh ba quân đ.á.n.h đuổi yêu quái, cũng cảnh Lương Tiêu công chúa cưỡi ngựa diễu hành phố bá tánh tung hô rải hoa tung trời, còn vô bức khác khắc họa cảnh nàng tu luyện pháp thuật trong hoàng cung, sánh bước cùng bức tượng vàng khổng lồ, bục cao uy nghi lãnh đạo thần dân cúng tế đất trời... Có thể thấy rõ vị thế của Lương Tiêu công chúa ở Hạ quốc ngày cực kỳ quyền uy.
Tuy nhiên bên cạnh nàng luôn luôn một túc trực, trong bất kỳ bức bích họa nào, đó cũng luôn sát cánh cùng Lương Tiêu công chúa.
Bởi vì khuôn mặt vẽ khá mơ hồ, thể nhận diện dung mạo, nhưng một hồi dán mắt quan sát, nàng tóm một chi tiết sai sai.
Nàng Bộ Thời Diên, ngó sang cạnh Lương Tiêu công chúa, đó thắc mắc: "Tỷ tỷ Thời Diên, bộ y phục tỷ đang mặc , y chang bộ y phục của cạnh Lương Tiêu công chúa trong bích họa ?"
"Lẽ nào..." Một tia sét xẹt qua não nàng, nàng kinh ngạc thốt lên: "Vị cao nhân mà Hoàng đế Hạ quốc rước về dạy dỗ Lương Tiêu công chúa hồi đó, là tỷ ?"
Bộ Thời Diên điềm nhiên đáp: "Không sai, đích thị là ."
"Bớt diễn tuồng , chẳng cái miệng ngươi phun mấy lời chân thật." Thẩm Khê Sơn bỗng dưng lạnh lùng lên tiếng, gọi lớn: "Tạ Quy."
Tống Tiểu Hà ngơ ngác như bò đội nón, Bộ Thời Diên trân trân, hỏi gặng: "Rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì đang xảy thế ?"
Bộ Thời Diên mỉm , giọng điệu ấm áp nhẹ nhàng: "Lạ lùng thật đấy, hóa trang giống đến mức , ngươi vẫn đ.á.n.h ?"
Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng lóe lên nàng, bóng dáng nàng chớp mắt biến đổi thành Tạ Quy.
Tống Tiểu Hà thấu mớ bòng bong , kinh hãi hét lớn: "Tạ Xuân Đường! Thì là ngươi! Ngươi diễn kịch suốt chặng đường giống y như đúc, ai dè là một kẻ lòng lang thú ôm mưu đồ đen tối!"
Tạ Quy chắp tay vái lạy: “Quá khen."
Tống Tiểu Hà nhủ thầm cái tên lột mặt nạ mặt cũng dày lên theo, bèn mắng nhiếc thương tiếc: " là cái đồ lão già sống dai cả trăm năm."
Bị c.h.ử.i xối xả, Tạ Quy vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm, chẳng chút tức tối, đáp trả: "Ta lặn lội đến đây mang ác ý, chỉ giải tỏa những thắc mắc của cô nương thôi. Hơn nữa, cũng chẳng lừa gạt Thẩm thiếu hiệp đây mà."
Thẩm Khê Sơn khoanh tay ngực, ánh mắt buốt giá như tảng băng chằm chằm : "Bởi vì gài một thứ lên ngươi."
Tạ Quy tỏ vẻ kinh ngạc ngạc nhiên: “Gài lúc nào ? Là món đồ gì?"
Giọng Thẩm Khê Sơn chùng xuống, chậm rãi nhả từng chữ: "Tà ma ngoại đạo mau lui tán."
Đột nhiên một luồng kim quang chói lòa bùng nổ Tạ Quy, vụ nổ hất tung nhào lộn vòng vèo trung, rơi tự do nện mạnh xuống nền đất.
Hắn quỳ một gối xuống, dùng tay trái chống đỡ , nhưng cánh tay thì đ.á.n.h cho nát bét, m.á.u thịt bầy hầy lẫn lộn.
Tạ Quy nhăn trán nhíu mày, cúi xuống , mới tá hỏa phát hiện chuỗi hạt chạm khắc bốn chữ "Tà ma ngoại đạo mau lui tán" dắt bên hông đang le lói phát ánh vàng rực rỡ, vội vàng giật phăng đứt sợi dây, ném toẹt một góc xa.
Thẩm Khê Sơn chỉ khẽ vung tay, chuỗi hạt lập tức tự động bay vèo trở lòng bàn tay , tự động luồn thành chuỗi, lơ lửng bồng bềnh tay.
"Xem quả nhiên thể tùy tiện nhận quà của Thẩm thiếu hiệp ." Tạ Quy chầm chậm thẳng dậy, các mạch m.á.u ở cánh tay bắt đầu nhúc nhích tái sinh, chỉ trong nháy mắt lành lặn như từng chuyện gì xảy : “Ngươi bắt đầu sinh lòng nghi ngờ từ bao giờ?"
Thẩm Khê Sơn nhếch mép khẩy, buông lời chế giễu mỉa mai: "Ngươi thực sự ảo tưởng rằng, ngươi khả năng thao túng xoay vòng vòng tất thảy chúng ?"
Tạ Quy đáp lời: "Xem đ.á.n.h giá quá thấp Thẩm thiếu hiệp ."
Tống Tiểu Hà ngó nghiêng Thẩm Khê Sơn, đảo mắt Tạ Quy, đôi mắt hạnh ngập tràn dấu chấm hỏi to đùng.
Tuy nhiên nàng thừa lai lịch của chuỗi hạt , đó là món đồ nàng xin xỏ từ Thẩm Sách lúc bước chân quỷ quốc, với mong giúp Tạ Quy cầm cự vết thương, giờ mới ngộ ngay từ lúc đó Thẩm Sách bắt đầu ngờ vực Tạ Quy .
Nàng gặng hỏi: "Ngươi đ.á.n.h thấy mùi mờ ám từ lúc nào ?"
Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn: "Chuyện để hẵng bàn."
Tống Tiểu Hà lòng tò mò hành hạ đến c.h.ế.t sống , chỉ moi móc sự thật ngay và luôn, nằng nặc nài nỉ: "Thì ngươi cứ toẹt ngay bây giờ , để Tạ Xuân Đường còn nhắm mắt xuôi tay thanh thản."
Tạ Quy cũng gật đầu lia lịa, vẻ tán thành ý kiến của nàng.
Thẩm Khê Sơn đành nhượng bộ giải thích: "Tên Lâm Hoán ở miếu , lúc trút thở cuối cùng từng thốt hai chữ, ngươi còn nhớ chứ?"
"Chẳng lão đang cảm tạ ngươi ?" Tống Tiểu Hà ngây ngô hỏi .
"Ánh mắt đó tuyệt nhiên là ánh mắt ơn." Thẩm Khê Sơn phân tích sắc sảo: "Trong mắt ngập tràn sự căm phẫn và uất ức tột cùng, là mối hận thù thấu xương khắc cốt kéo dài đằng đẵng ngót nghét cả trăm năm, khiến dốc cạn chút sức lực tàn tạ cuối đời, cũng chỉ mong gào thét tên kẻ thù."
"Vậy hai tiếng đa tạ đó, thực chất là gọi tên Tạ Quy?" Tống Tiểu Hà kinh hoàng Tạ Quy: “Lâm Hoán nông nỗi thê t.h.ả.m như , là do bàn tay ngươi gây ?"
"Không trật ." Tạ Quy đáp: “Thật ngờ Thẩm thiếu hiệp tinh mắt soi kẽ hở ở chi tiết đó."
Tống Tiểu Hà xáp gần Thẩm Khê Sơn, thì thầm trách móc: "Thế ngươi hé môi với một tiếng nào?"
"Chuyện nắm chắc mười mươi, thể bô bô cái miệng rêu rao lung tung ?" Thẩm Khê Sơn cũng hạ giọng đáp trả.
Tống Tiểu Hà tằng hắng hai tiếng hắng giọng, cố tình lên tông giọng, gào tướng tên : “Tạ Quy, ngươi diễn tuồng suốt quãng đường dài như cũng đủ đấy, bày mưu tính kế cái bẫy tinh vi rốt cuộc là rắp tâm chuyện gì?"
Tạ Quy lờ tịt câu hỏi , chỉ chậm rãi thong thả đáp lời: "Chuyện cần vội, cứ từ từ khoai sẽ nhừ."
"Tống cô nương vẻ khá hào hứng với những giai thoại về Lương Tiêu công chúa nhỉ, nếu tò mò khát khao khám phá dĩ vãng của nàng đến , tự dấn đó mà tận mắt chứng kiến?"
Tống Tiểu Hà cau mày khó hiểu, định mở miệng thắc mắc, khóe mắt vô tình bắt gặp một bóng đen vụt qua nhấp nháy bức tường.
"Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn linh tính chuyện chẳng lành, cất tiếng gọi giật, vội vã thò tay toan tóm lấy nàng.
Thế nhưng vẫn còn kẻ nhanh tay hơn, đột nhiên hàng chục bàn tay đen ngòm thình lình thò từ vách tường, chộp lấy hai cánh tay Tống Tiểu Hà, lôi tuột nàng tọt trong bức tường một cách thô bạo!
Ngay giây phút hút tường, ánh mắt nàng vô tình lướt qua một góc của bức bích họa.
Ở vị trí đó, Lương Tiêu công chúa vận bộ y phục gấm màu ngó sen, dù khuôn mặt bôi đen nhem nhuốc, nhưng mái tóc vẫn lấp ló vương chút ít, lộ dải ruy băng lụa dệt kim tuyến thướt tha dài mượt, phần phật bay trong gió.
Ngay đó, tầm của nàng tối sầm , cả mất dạng trong bức bích họa.