Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 49: Hắc Vụ Quỷ Quốc, Gió Xuân Lưu Luyến Hải Đường 1

Cập nhật lúc: 2026-07-06 12:39:38
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói về lúc , khi Tống Tiểu Hà hút trong bích họa, bài toán nan giải nhất mà Tạ Quy đối mặt là Thẩm Khê Sơn bỏ .

Hắn nơi thể ở lâu nên định chuồn mất. Ai ngờ mới chạy vài bước giẫm mạnh lên lưng. Lực đạo khổng lồ ép xuống khiến đôi chân oằn , ngã nhào xuống đất đau điếng. Ngay đó, bả vai đạp chặt cứng ngắc, một thanh trường kiếm lạnh lẽo kề sát bên cổ.

"Ta ngươi là Thẩm Khê Sơn." Tạ Quy chẳng hề tỏ sợ hãi, chậm rãi : "Nếu ngươi g.i.ế.c , những kẻ hút mất tinh phách và tất cả những đang ở trong quỷ quốc lúc đều thể sống sót rời ."

Thẩm Khê Sơn cảm thấy nực . Hắn khẽ cúi , vặn : "Ngươi nghĩ bận tâm đến sống c.h.ế.t của bọn chúng ?"

"Ngươi đúng là t.ử Tiên minh ?"

"Thì ?" Thẩm Khê Sơn nhướng mày.

"Trông chẳng nửa điểm giống của danh môn chính phái." Tạ Quy , trong lòng còn thầm bổ sung thêm một câu: Hoàn là tác phong của thủ lĩnh tà ma.

Thẩm Khê Sơn nhếch khóe môi, để lộ biểu cảm vô cùng khinh khỉnh: "Dựa tuân theo chuẩn mực do kẻ khác định đoạt?"

Ràng buộc duy nhất Thẩm Khê Sơn là phận t.ử tọa của nhất kỳ tài Tiên minh - Thanh Ly thượng tiên. Nếu cởi bỏ lớp vỏ bọc , chỉ là chính , chứ chẳng loại t.ử chính phái lòng mang đại nghĩa, hành hiệp trượng nghĩa gì cho cam.

Hắn lạnh lùng: "Ta thực sự sẽ g.i.ế.c ngươi đấy. Không c.h.ế.t thì mau thả Tống Tiểu Hà ."

Tạ Quy đành đáp: "Được, phiền Thẩm thiếu hiệp buông tha ."

Thẩm Khê Sơn bèn nhấc chân khỏi vai Tạ Quy, từ từ bò dậy.

"Thẩm thiếu hiệp, giấu gì ngươi, nơi đó vốn nguy hiểm, chỉ là một món tiên khí mang tên Hồi Tố Kính mà thôi. Đợi đưa lựa chọn thì tự khắc sẽ thoát ." Tạ Quy thong thả phủi bùn đất dính tay áo, tiếp: "May mà lúc giữ một tay, nếu thì đúng là chẳng đối phó với ngươi thế nào."

Vừa dứt lời, hai tay kết ấn, đầu ngón tay lóe lên thanh quang. Giây lát , hai luồng sáng đỏ rực từ trong tay áo phóng vút , lao thẳng về phía Thẩm Khê Sơn.

Thẩm Khê Sơn chẳng chẳng rằng, vung kiếm c.h.é.m tới. Thế nhưng cảm giác như c.h.é.m một thứ gì đó dẻo dai vô cùng mềm mại. Chỉ thấy hai luồng sáng đỏ lập tức quấn lấy lưỡi kiếm, tựa như những con rắn trườn ngoằn ngoèo, cực nhanh bám lên hai cánh tay , siết chặt biến mất tăm.

Hắn nhíu mày, bèn thấy kim quang lưỡi kiếm tan , linh lực quanh dường như thứ gì đó trói buộc đột ngột. Hắn xắn tay áo lên , chỉ thấy bắp tay trắng trẻo rắn rỏi xuất hiện một sợi dây xích màu đỏ, hằn lên da thịt như một hình xăm.

Thẩm Khê Sơn hề hoang mang, mặt chỉ lộ vẻ nghi hoặc: "Tỏa Hồn Liên? Đây là vật dùng để truy nã những kẻ tội ác tày trời của Thiên giới, ngươi ?"

Tạ Quy điềm nhiên đáp: "Đương nhiên là mượn ."

"Ngươi còn quen cả của Thiên giới cơ ? Mối quan hệ cũng rộng đấy, điều..." Thẩm Khê Sơn vung thanh kiếm trong tay, kiếm khí lập tức tản , mang theo lệ khí cuồn cuộn lao thẳng mặt Tạ Quy: "Cho dù khóa hồn, vẫn thừa sức g.i.ế.c ngươi."

Sát khí ngút trời cuồn cuộn kéo đến. Tạ Quy chỉ cảm thấy kiếm khí bá đạo đang bủa vây tầng tầng lớp lớp. Cho dù chuẩn sẵn đường lui và sẽ , vẫn thấy lạnh toát sống lưng. Hắn khép chặt hai ngón tay, ngay khi mũi kiếm của Thẩm Khê Sơn đ.â.m tới, bèn hô lớn: "Biến trận!"

Khung cảnh xung quanh chớp mắt như sống , biến ảo khôn lường chỉ trong một khoảnh khắc cực ngắn. Đến khi mũi kiếm của Thẩm Khê Sơn đ.â.m xuyên qua, Tạ Quy biến mất khỏi vị trí đó.

Hắn đầu , phát hiện phía cách đó vài trượng là một hồ nước cạn khô, bên là khu rừng rậm rạp, rõ ràng còn ở Lương Tiêu đạo quán nữa. Thẩm Khê Sơn vốn đoán tòa đạo quán là vật sống, thể tùy ý biến đổi địa hình nên lúc cũng mấy ngạc nhiên. Chỉ là trong lòng đè nén một ngụm hỏa khí, sắc mặt lạnh lùng, nương theo âm thanh mà tìm .

Đi bao lâu, thấy tiếng gào t.h.ả.m thiết từ xa vọng . Tuy âm thanh cực kỳ khó , Thẩm Khê Sơn cũng chẳng sở thích lo chuyện bao đồng, nhưng lờ mờ nhận trong tiếng gào rú thê t.h.ả.m đó là giọng của Tô Mộ Lâm. Hắn nắm chặt thanh kiếm, xoay về phía phát âm thanh.

Khi tiếng gào càng lúc càng rõ ràng, Thẩm Khê Sơn thấy Tô Mộ Lâm đang trói gô chặt cứng, lăn lộn lăn lóc mặt đất. Hắn cứ như thể tinh lực dùng mãi cạn, kêu gào lâu như mà vẫn chẳng thấy mệt. Còn Bộ Thời Diên bên cạnh thì dường như tra tấn nhẹ, nhắm nghiền hai mắt, ngón tay liên tục tràng hạt.

"Kêu la t.h.ả.m thiết như , còn tưởng ngươi lột da sống cơ đấy." Thẩm Khê Sơn mới một lát mà lỗ tai chịu thấu, lập tức quát lớn: "Câm miệng."

Tô Mộ Lâm thấy giọng liền vội vàng ngẩng khuôn mặt tèm lem bùn đất lên, lóc ầm ĩ: "Thẩm Khê Sơn! Mau tới cứu ! Cuối cùng cũng tìm thấy !"

"Ta rảnh tìm ngươi. Ngươi câm miệng cho , ngoan ngoãn một chút tự khắc sẽ cứu." Thẩm Khê Sơn bước về phía gốc cây. Tô Mộ Lâm thấy cứu thì lập tức im bặt.

Lúc Bộ Thời Diên mới mở mắt , chậm rãi Thẩm Khê Sơn một cái, : "Ngươi cứu một mạng, thể đồng ý với ngươi một việc."

Thẩm Khê Sơn bật : " lúc lắm, một chuyện hỏi." Hắn đưa tay , để lộ hình xăm dây xích đỏ rực cánh tay, hỏi: "Thứ là ai cho Tạ Quy mượn?"

Bộ Thời Diên khẽ rũ mắt qua, chẳng cần tính toán cũng đáp ngay: "Là ."

"Làm ngươi đồ của Thiên giới?" Thẩm Khê Sơn khẽ nheo mắt, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

Bộ Thời Diên hờ hững đáp: "Chuyện thể phụng cáo."

Nàng , Thẩm Khê Sơn cũng gặng hỏi thêm, chỉ : "Ngươi và Tạ Quy là cùng một phe ?"

"Cũng chẳng tính là đồng bọn, đều vì mục đích riêng của mà thôi." Khi chuyện, giọng điệu của Bộ Thời Diên luôn bình thản, hề chút gợn sóng cảm xúc nào, tựa như chuyện đều gọn trong bàn tay suy tính của nàng. Bước quỷ quốc sẽ xảy chuyện gì, kết cục , e rằng nàng sớm tỏ tường.

Thẩm Khê Sơn rõ, những thấu hiểu thiên mệnh như thế thường kín miệng. Nhiều chuyện họ , mà là thể . Tiết lộ thiên cơ ắt gánh chịu nghiệp quả.

Thẩm Khê Sơn bèn : "Vậy phiền Bộ thiên sư chỉ cho một con đường, hẳn ngươi ."

Bộ Thời Diên một cái, khuyên nhủ: "Khuyên Thẩm công t.ử nhất đừng ."

"Lý do?" Thẩm Khê Sơn liền thấy hứng thú.

"Đây là một đoạn nhân quả mà Tống Tiểu Hà bắt buộc chấm dứt. Chuyện do bắt đầu thì cũng do kết thúc. Nếu Thẩm công t.ử cưỡng ép can thiệp, nhân quả đứt, cuối cùng Tiểu Hà sẽ nghiệp quả quấn , cả đời khó lòng hóa giải."

"Nghiệp quả quấn thì sẽ thế nào?"

"Sẽ giống như ."

Gió chợt nổi lên, tán cây xào xạc, thổi tung bộ đạo bào rộng thùng thình của Bộ Thời Diên, lờ mờ vạch trần hình ốm yếu tiều tụy của nàng. Vài lọn tóc tơi tả bay xõa qua khóe mắt mang đầy bệnh trạng. Ánh mắt Thẩm Khê Sơn chùng xuống, quan sát nàng hồi lâu, quả thực thể tưởng tượng nổi nếu Tống Tiểu Hà biến thành bộ dạng thì sẽ .

Trong ký ức của , Tống Tiểu Hà lúc nào cũng tràn trề sinh lực, đến cả lúc cũng khỏe.

Bộ Thời Diên ngước bầu trời, đột nhiên buông một câu: "Thẩm thiếu hiệp, ngươi từng thấy tuyết mùa xuân bao giờ ?"

"Chưa từng." Thẩm Khê Sơn đáp.

Gió trung càng lúc càng mạnh, rít lên những tiếng gầm gừ quái dị. Chỉ thấy bức màn đen kịt che phủ bầu trời đang từ từ tan , đó sương đen bắt đầu nhảy múa điên cuồng. Vô yêu quái hiện bầu trời, tiếng quỷ sói gào từ cao dội xuống. Tô Mộ Lâm dọa cho ngây ngốc, rụt cổ , cuộn tròn thành một cục.

Thẩm Khê Sơn một lát, chợt xắn tay áo lên. Bàn tay ngưng tụ kim quang áp chặt lên hình xăm màu đỏ. Sợi dây xích vốn bám chặt da thịt bỗng tỏa ánh sáng đỏ rực, đó nắm lấy một góc. Hắn siết chặt nắm đấm, dồn lực kéo mạnh, x.é to.ạc sợi dây xích đỏ khỏi cánh tay. Chỉ một tiếng "keng" chát chúa, sợi dây xích đứt lìa thành hai mảnh.

Thẩm Khê Sơn vứt sợi dây đứt xuống chân Bộ Thời Diên, hờ hững : "Đồ của ngươi, trả ."

Hắn nhấc bước định , Bộ Thời Diên bèn hỏi: "Thẩm thiếu hiệp định gì?"

Thẩm Khê Sơn hề dừng bước, giọng điệu bất cần: "Những ngó thiên mệnh các ngươi chẳng luôn treo câu 'trời định sẵn' cửa miệng ? Lúc can thiệp chuyện của bất kỳ ai, chỉ hành sự theo trái tim . Cho nên dù tạo hậu quả gì chăng nữa, thì đó cũng đều là chuyện an bài."

Cảnh sắc bên trong đạo quán ngừng biến đổi. Thẩm Khê Sơn mới bước vài bước khuất bóng. Tô Mộ Lâm mãi một lúc mới kịp nhận cứ thế mà mất, bắt đầu gào thét: "Thẩm Khê Sơn! Ngươi bảo sẽ cứu cơ mà! Sao bỏ như thế?"

Bộ Thời Diên xổm xuống nhặt sợi dây xích lên, thở dài một thườn thượt: "Đã nhận là đồ của Thiên giới mà còn đối xử thô bạo thế , bảo mang trả đây?"

Tô Mộ Lâm liền lanh chanh tiếp lời: "Mẫu cũng chút qua với Thiên giới. Nếu Bộ thiên sư chịu thả , thể nhờ giúp cô vài lời!"

Bộ Thời Diên đầu , quả thực nới lỏng sợi dây trói , : "Đi ."

"Hả?" Tô Mộ Lâm thả đột ngột, vẫn load kịp tình hình: "Cứ thế thả ? Tạ Quy tìm cô gây rắc rối chứ?"

Bộ Thời Diên khẽ mỉm : "So với tai họa mà ngươi mang đến cho lỗ tai , mấy chuyện của chẳng đáng là gì."

Tô Mộ Lâm gãi gãi đầu, thầm nghĩ: Chẳng do cô trói chặt chịu thả nên mới gào lên ? Thấy nhiều lời vô ích, cũng sợ Tạ Quy đột nhiên nên vội vã cáo từ Bộ Thời Diên co giò bỏ chạy.

Trong quỷ quốc nổi trận cuồng phong, sương đen luân chuyển giữa trung. Nơi nào nó lướt qua, vạn vật đều đảo lộn nghiêng trời lệch đất. Tửu quán, thương điếm hai bên đại lộ, gánh hàng rong giữa đường, đình đài lầu các, dinh thự cung điện... bộ kiến trúc chỉ trong nháy mắt sương đen quét qua đều hóa thành gạch vụn tường xiêu, phơi bày sự tàn tạ của trăm năm tháng tháng.

Tống Tiểu Hà chạy khỏi Lương Tiêu đạo quán, phóng tầm mắt quanh, tất cả cảnh vật đều đang biến đổi với tốc độ chóng mặt. Trên đường phố là cảnh bách tính chen chúc tháo chạy, tiếng la hét than vang lên thấu tận trời xanh. Những con yêu quái hình thù kỳ dị từ trời giáng xuống, điên cuồng tàn sát thần dân Hạ Quốc tay tấc sắt. Có những nam thanh nữ tú vớ lấy cuốc xẻng vùng lên chống trả, những già cõng theo trẻ nhỏ liều mạng bôn tẩu. Từ đầu phố đến cuối phố, nơi nào cũng tràn ngập tiếng than ai oán.

Tống Tiểu Hà chôn chân giữa khung cảnh , nhưng chẳng thể hòa nhập trong đó. Nàng sải những bước dài chạy đường, luồn lách qua đám đông đang giẫm đạp lên . Xung quanh nàng, dân chúng xô đẩy, va chạm, giẫm đạp lên để giành giật mạng sống diễn nhan nhản.

phàm nhân đọ yêu quái? Họ cầm vũ khí liều c.h.ế.t phản kháng, móng vuốt xuyên thủng lồng ngực, nanh sói c.ắ.n xé tơi tả, nhưng vẫn ngoan cường chiến đấu chỉ để tranh thủ một chút thời gian chạy trốn ít ỏi cho phụ nữ và già. Sắc m.á.u đỏ tươi ngập tràn khắp chốn, gần như nhuộm thắm cả con phố. Bách tính Hạ Quốc ngã xuống xông lên, chạy qua vô vàn xác c.h.ế.t và vũng máu, hướng thẳng về phía hoàng cung.

Thế nhưng, công chúa Lương Tiêu t.ử trận. Hạ Quốc còn ai che chở. Điều chờ đợi tất cả bách tính chỉ là một kết cục bi t.h.ả.m định đoạt từ .

Tống Tiểu Hà dần chậm bước , dường như chạy đến kiệt sức. Nàng ngây ngốc giữa đường, ánh mắt thẫn thờ t.h.ả.m cảnh mặt. Những nam nữ mang khuôn mặt tuyệt vọng, gào thét kêu cứu lướt qua mặt nàng. Dòng m.á.u đỏ tươi chảy róc rách chân nàng. Lũ yêu tà tàn bạo mang những khuôn mặt gớm ghiếc đang nhởn nhơ đùa bỡn bách tính trong lòng bàn tay. Mọi âm thanh van xin cầu cứu hòa quyện , xộc thẳng tai Tống Tiểu Hà.

Nơi lồng n.g.ự.c nàng nhói lên một cơn đau quặn thắt, ngột ngạt đến khó thở. Chẳng chỉ vì đây là đầu tiên nàng chứng kiến cảnh luyện ngục trần gian kinh hoàng đến . Mà bởi vì, nàng là công chúa Lương Tiêu năm xưa, là vị thần hộ mệnh mà bộ thần dân Hạ Quốc kính yêu tôn sùng. Đây là Hạ Quốc khi nàng qua đời, là tất thảy những nỗi bi kịch mà bách tính hứng chịu.

"Công chúa điện hạ."

Bên tai chợt vang lên một giọng u uất. Tống Tiểu Hà ngơ ngác đầu , bèn thấy Nghiêm Tam Cốc mặc y phục dài màu xanh lục, mũ áo chỉnh tề đang cạnh . Khi tiếng gió dần tắt, t.h.ả.m kịch xảy từ chín mươi sáu năm cũng theo đó mà tan biến. Phương Đông hửng sáng, bầu trời dần quang đãng. Đập mắt là một mảng hoang tàn đổ nát. Nhiều công trình kiến trúc sụp đổ từ lâu, tường vách nứt toác. Khắp nơi phố chỉ còn tàn tích và bạch cốt. Trải qua ngót nghét trăm năm, vết m.á.u sớm khô cạn, trận mưa gió gột rửa, chẳng còn vương chút dấu vết nào.

Đây mới là bộ mặt thật sự của Hạ Quốc ngày nay.

Bên cạnh Nghiêm Tam Cốc còn nhiều khác đang từ từ hiện . Già trẻ lớn bé, nam thanh nữ tú, ai nấy đều vận y phục sạch sẽ, tóc tai gọn gàng, xuất hiện mặt Tống Tiểu Hà với dáng vẻ tươm tất nhất. Họ nàng bằng một ánh mắt mà Tống Tiểu Hà hiểu thấu. Có rớt nước mắt, mỉm . Thần dân Hạ Quốc, gần trăm năm dâu bể, cuối cùng cũng diện kiến công chúa Lương Tiêu của họ một nữa.

Thế là tất cả đồng loạt quỳ gối, giơ cao hai tay, giống hệt như vô họ từng trong quá khứ, lớn tiếng hô vang hướng về phía Tống Tiểu Hà: "Công chúa thiên tuế thiên tuế, thiên thiên tuế...”

Tống Tiểu Hà đám quỳ rạp kín nửa con phố, trầm mặc lời nào. Trên gương mặt nàng hiếm hoi hiện lên vẻ kiên cường. Ánh mắt tuy chất chứa nỗi buồn nhưng cảm xúc vẫn đỗi bình tĩnh. Chỉ là sâu thẳm trong lòng vẫn còn bàng hoàng bối rối, theo bản năng siết chặt thanh kiếm gỗ giắt bên hông. Bỏ qua chuyện kiếp , đạo lý học kiếp của Tống Tiểu Hà đều là từ sư phụ. Nàng từng đối mặt với tình huống như thế , càng đáp ánh mắt sùng kính của con dân Hạ Quốc .

Nàng nhớ câu hỏi thuở nhỏ từng hỏi sư phụ.

"Sư phụ, tại con tên là Tiểu Hà, mà con sông nhỏ cũng gọi là tiểu hà?"

Lương Đàn bèn đáp: "Con sông nhỏ là do nước mưa tụ theo địa thế mà thành. Dạng sông nhỏ như cũng , đời nhiều đếm xuể. Thế nhưng Tống Tiểu Hà là Tống Tiểu Hà độc nhất vô nhị cõi đời , ai thứ gì thể thế . Con là cỏ cây sinh từ đất trời, con cha , họ tên, cái tên là thứ duy nhất họ ban cho con. Kẻ nào dám chế giễu coi thường cái tên của con, con nhớ kỹ, nhất định đ.á.n.h cho rụng răng tìm thấy, lóc cầu xin mới thôi."

Tống Tiểu Hà lấy tấm mộc bài từ trong vòng ngọc. Mộc bài cũ, màu sắc gần như phai nhạt, đó khắc ba chữ xiêu vẹo: Tống Tiểu Hà. Nàng vững vàng tâm trí, siết chặt tấm mộc bài trong tay, ngẩng đầu đối diện với : "Ta luân hồi chuyển kiếp, bụi trần xa xăm quên sạch. Kiếp chỉ là t.ử Tiên minh Tống Tiểu Hà, còn là công chúa điện hạ của nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-49-hac-vu-quy-quoc-gio-xuan-luu-luyen-hai-duong-1.html.]

Đám đông bàng hoàng ngẩng đầu lên. Vài lộ vẻ hụt hẫng buồn bã, nhưng cũng những dường như lường điều , môi vẫn vương nụ .

Nghiêm Tam Cốc : "Chúng thần thực đều hiểu rõ. Năm tháng đằng đẵng trôi qua, chúng thần còn dám xa vọng điều gì, chỉ mong gặp một nữa, để lời cảm tạ."

Tống Tiểu Hà chậm rãi rút thanh kiếm gỗ , ánh mắt thâm trầm. Trên khuôn mặt còn nét trẻ con ngập tràn sự nghiêm túc, nàng : "Dẫu còn là công chúa Lương Tiêu, nhưng luật lệ của Tiên minh là tội ắt trừng trị. Mọi thể cho kẻ nào giam cầm trong quỷ quốc gần một thế kỷ qua, nhất định sẽ đòi công đạo cho ."

Mọi chuyện lùi dĩ vãng hàng thế kỷ, thể nào truy lùng đám yêu quái từng diệt vong Hạ Quốc. Tống Tiểu Hà cũng chẳng dám lớn lối hứa hẹn báo thù cho họ. Thế nhưng phàm nhân khi c.h.ế.t, hồn phách vốn về Minh giới luân hồi chuyển thế, đằng bách tính Hạ Quốc vất vưởng ở quỷ quốc bao nhiêu năm, rõ ràng phía uẩn khúc.

Nàng hỏi: "Là Tạ Quy ?"

Mọi đưa mắt , nhất thời ai lên tiếng. Một lúc , Nghiêm Tam Cốc mới cất lời: "Chúng thần diện kiến công chúa điện hạ là mãn nguyện lắm , từng ý định đòi công đạo từ ai."

Câu trả lời khiến Tống Tiểu Hà vô cùng bất ngờ, nàng kinh ngạc hỏi: "Dù giam hãm ở đây hơn chín mươi năm, các cũng nửa lời oán hận ?"

Nghiêm Tam Cốc nở một nụ hiền hậu, đáp: "Chúng thần chẳng qua chỉ là một tàn hồn vất vưởng giữa trời đất, lấy oán với hận?"

Tống Tiểu Hà toan thêm, bỗng một làn gió nhẹ lướt qua, cuốn tan hồn phách của tất cả bách tính. Đường phố mặt chớp mắt vắng tanh một bóng . Nàng nghi hoặc ngoảnh , bèn thấy Tạ Quy đang nóc nhà, tay cầm Âm Dương Quỷ Phiên, hờ hững xuống nàng. Tống Tiểu Hà giương cao thanh kiếm gỗ, chĩa thẳng Tạ Quy, cất cao giọng: "Ngươi rốt cuộc gì? Úp úp mở mở lâu, cũng đến lúc cho rõ ràng chứ?"

Tạ Quy hỏi vặn : "Cô tưởng dẫn nhiều đến đây như là vì mục đích gì?"

Nàng đáp: "Ngươi thì ?"

"Tam sư !" Phía xa bỗng vang lên tiếng gọi.

Tống Tiểu Hà ngoái , chỉ thấy Chung Tầm Chi đang sải những bước lớn chạy tới. Phía là Vân Phức cùng đám t.ử Hàn Thiên Tông và gia tộc họ Chung. Nối gót họ là đội ngũ Liệp sư Tiên minh do Trình Linh Châu và Quan Như Huyên dẫn đầu, cuối cùng là của các môn phái khác. Tất cả tụ thành một đạo quân hùng hậu. Chung Tầm Chi lao đến gần, ngẩng mặt lên hỏi: "Tam sư , chuyện rốt cuộc là ? Họ bảo ngươi thể điều khiển yêu thi, là thật giả?"

Tạ Quy vẫn thinh.

"Trong tay ngươi đang cầm thứ gì ?" Trình Linh Châu tinh mắt, nhận Âm Dương Quỷ Phiên trong tay . Sắc mặt nàng lập tức biến đổi, chất vấn: "Ngươi lấy thứ đó từ bao giờ?"

Tạ Quy rũ mắt Âm Dương Quỷ Phiên trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ nhạt nhòa: "Từ lâu ."

Trình Linh Châu nghiêm giọng quát: "Đây là vật Tiên minh phụng mệnh Thiên giới thu hồi, mau giao nó đây! Hành tung của ngươi mờ ám, phận đáng ngờ, áp giải ngươi về Tiên minh chờ xét xử."

"Ai dám đụng đến sư !" Chung Tầm Chi lập tức nhảy bảo vệ, bất chấp thể diện giữa các môn phái, cũng chẳng bận tâm đối phương là Liệp sư Thiên tự cấp, gào lên giận dữ: "Tạ Xuân Đường là của Hàn Thiên Tông, thể để Tiên minh các bắt là bắt!"

"Nói đúng lắm." Trưởng lão Hàn Thiên Tông lúc cũng tiến lên góp lời: "Vả vật trong tay Tạ Quy rốt cuộc là thứ gì chúng vẫn rõ. Đã trong tay t.ử bản môn thì đó là chuyện nội bộ của Hàn Thiên Tông, cần Tiên minh bận tâm." Những khác cũng nhao nhao hùa theo.

Trình Linh Châu tức đến nghiến răng nghiến lợi, thừa hiểu của Hàn Thiên Tông đang cố tình giả điên. Chung Tầm Chi lẽ thật lòng che chở sư , nhưng những kẻ còn của Hàn Thiên Tông rõ ràng đang mượn gió bẻ măng, đoạt lấy Âm Dương Quỷ Phiên. Sự việc đến bước , chẳng cần giữ gìn thứ hòa khí giả tạo nữa. Nàng vung tay lên, hàng chục lá bùa lập tức hiện , lơ lửng quanh , linh lực mạnh mẽ tỏa trung: "Vật Tiên minh nhất định mang về, kẻ nào dám cản đường, đừng trách khách sáo!" Đám Liệp sư phía nàng cũng đồng loạt rút vũ khí, dàn đội hình sẵn sàng chiến đấu.

Đứng Âm Dương Quỷ Phiên, ai thèm khát? Tiểu thúc của Chung Tầm Chi liền lên tiếng: "Ngay cả Tiên minh cũng đạo lý. Đây là địa bàn của Tiên minh, ngươi lấy ít địch nhiều ?" Các môn phái nhàn tản khác cũng bắt đầu lên án Trình Linh Châu. Một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai nàng.

Sự việc vượt xa khỏi kế hoạch ban đầu. Chẳng ai ngờ Tạ Quy, một t.ử Hàn Thiên Tông, tìm thấy Âm Dương Quỷ Phiên tiên. Một trận huyết chiến giành giật là điều khó tránh khỏi. Dẫu đám Trình Linh Châu dẫn theo đều là những tinh của Liệp môn, nhưng cũng chẳng thể đọ sức mạnh liên minh của bao nhiêu môn phái khác. Ra tay thì nắm chắc phần thua, nhưng chùn bước thì khác nào dâng Âm Dương Quỷ Phiên cho kẻ khác.

Trình Linh Châu trầm mặc, chịu thu linh lực đang giải phóng, cũng chẳng hé răng nhượng bộ nửa lời. Đang lúc khí căng như dây đàn, bỗng một giọng cất lên phá vỡ sự im lặng.

"Các giành giật cái gì?" Mọi đồng loạt ngoảnh . Cuối con đường, một thiếu nữ với khí chất thoát tục đang đó, tay lăm lăm thanh kiếm gỗ, mái tóc bay tung bay trong gió.

Chung Tầm Chi hỏi: "Sao ở đây? Muội đang bàn bạc gì với tam sư thế? Chuyện ẩn khuất gì ?"

Tống Tiểu Hà chớp chớp mắt, dõng dạc : "Tạ Quy là Hạ Quốc. Chín mươi sáu năm , khi yêu tộc san phẳng Hạ Quốc, chỉ một sống sót. Cũng chính là kẻ bày mưu dụ tất cả chúng đến đây."

Chỉ một câu ngắn gọn tóm tắt bộ hành tung của Tạ Quy, vạch trần phận thật sự của . Thế nhưng, Chung Tầm Chi dường như thể nào chấp nhận nổi sự thật . Hắn rống lên giận dữ: "Muội bậy! Sư t.ử Hàn Thiên Tông. Bọn cùng lớn lên, tuyệt đối Hạ Quốc."

Tống Tiểu Hà đáp hờ hững: "Ta lười cãi cọ với ngươi. Phải , ngươi tự mà hỏi sư của ngươi ."

Chung Tầm Chi mơ hồ cảm nhận điều gì đó, nhưng vẫn cố chấp tin. Khi sang Tạ Quy, khóe mắt đỏ hoe: "Tạ Xuân Đường, ngươi mau , những chuyện chẳng liên quan gì đến ngươi, ?" Tạ Quy lạnh lùng , khuôn mặt gợn chút cảm xúc.

Tạ Quy kịp mở miệng, bỗng một bóng từ nhảy xuống, đáp ngay ngắn bức tường đổ nát gần đó.

"Đương nhiên đều là thật ." Kẻ đó : "Chính mắt thấy điều khiển yêu thi. Nói thật nhé, đám yêu thi đó thực là do trộm , chỉ vô tình nắm chút bí kíp điều khiển chúng thôi, chứ lấy bản lĩnh luyện yêu thi." Hắn cợt nhả Tạ Quy, tiếp: "Tất cả đều do luyện đấy, bằng chính cây Âm Dương Quỷ Phiên trong tay ."

Kẻ lên tiếng ai khác là Mạc Tầm Lăng, tên nhãi ranh từng dẫn theo Ngư Kiểu định uy h.i.ế.p Tiên minh. Chắc mẩm luôn nấp trong bóng tối, lúc thấy các môn phái sắp sửa choảng nên vội nhảy châm ngòi thổi lửa.

Rất nhiều ở đây hề mục tiêu của chuyến là tìm kiếm Âm Dương Quỷ Phiên. Giờ phong thanh đây là một cái bẫy, còn dính dáng đến thần khí trong truyền thuyết, đám đông lập tức nháo nhào. Lòng ly tán, chỉ riêng nội chiến cũng đủ đội quân tan đàn xẻ nghé, huống hồ còn những thế lực đang rình rập trong bóng tối, chực chờ lao c.ắ.n xé. Tiếng xì xầm bàn tán ồn ào dứt, nhiều bắt đầu gào thét thịnh nộ. Lúc , cái mác Tiên minh cũng chẳng còn tác dụng uy h.i.ế.p trấn áp ai nữa.

Trình Linh Châu đành lên tiếng: "Nếu tất cả đều nó, thì cứ mạnh ai nấy đoạt , xem ai cướp Âm Dương Quỷ Phiên từ tay Tạ Quy."

Mũi giáo lập tức chĩa thẳng Tạ Quy. Trong tình thế hiện tại, đoàn kết đối ngoại mới là thượng sách.

Tạ Quy khẽ chế giễu: "Bao nhiêu năm trôi qua, tiên môn ở nhân giới vẫn chứng nào tật nấy." Dứt lời, tung Âm Dương Quỷ Phiên lên trung, hai tay ngưng tụ thanh quang, những tia sáng luân chuyển quanh lá cờ đang rơi xuống. Quỷ Phiên nhẹ nhàng đáp xuống mặt Tạ Quy, từ từ xoay vài vòng đột ngột phình to bằng thật. Lá cờ đan xen hai màu trắng đen phấp phới tung bay. Tạ Quy vươn tay nắm chặt lấy nó.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Âm Dương Quỷ Phiên giải phóng một luồng hắc khí khổng lồ. Cuồng phong nổi lên tứ phía, mây đen vần vũ che khuất ánh bình minh. Gió lốc cuốn tung khói bụi, sương đen đặc quánh từ bốn phương tám hướng kéo tới, tạo thành một cơn lốc xoáy quanh Âm Dương Quỷ Phiên. Đất trời chìm trong mớ hỗn mang mù mịt.

Tống Tiểu Hà lấy tay áo che mặt, cơn cuồng phong thổi đến mức mắt mở nổi, chỉ dám hé hé . Mơ màng trong gió lốc, nàng thấy Tạ Quy vung vẩy Âm Dương Quỷ Phiên. Khoảnh khắc ánh sáng lóe lên, từ xung quanh túa yêu thi. Chúng chui lên từ lòng đất, bước từ những bức tường đổ nát... Tóm , bất cứ nơi nào mắt chạm tới đều nhan nhản bóng dáng yêu thi. Đây chắc chắn là một đội quân yêu thi khổng lồ. Chỉ cần đảo mắt qua thấy hàng ngàn con, huống hồ chúng vẫn đang ùn ùn kéo ngớt.

Hơn nữa, đám yêu thi lợi hại hơn hẳn loại đụng độ ở vùng Xích Địa. Tốc độ tấn công của chúng nhanh như chớp giật, thể vô cùng dẻo dai. Những móng vuốt sắc lẹm xé xác dễ như xé bông, chỉ trong chớp mắt xẻ đôi cơ thể nạn nhân. Tống Tiểu Hà nhận đám yêu thi và loại lẽ thuộc hai chủng loài khác biệt. Bọn tuy yêu hóa nặng nề nhưng ít vẫn giữ hình hài con . Còn đám đang xuất hiện đây, khắp lượt hiếm hoi lắm mới thấy vài con hình dáng con chỉnh. Đa phần là những yêu tộc hình thù kỳ dị, một loại thú hóa hình trông vô cùng gớm ghiếc.

Tạ Quy thu cờ , từ cao lạnh lùng xuống đám đông. Phía biến thành một mớ bòng bong. Đệ t.ử các tiên môn hốt hoảng đối phó với sự xuất hiện đột ngột của yêu thi. Sau bài học nhớ đời ở tập kích , giờ ai dám khinh suất. Ai nấy đều tung hết tuyệt chiêu, nhất thời ánh sáng lóe lên bốn phía, đủ loại pháp thuật đan xen, quyện lẫn với âm thanh c.h.é.m g.i.ế.c, tạo nên một khung cảnh rực rỡ đến ma mị.

Trong đó, màn thể hiện của Tiên minh là xuất sắc nhất. Dẫu họ cũng là những Liệp sư dạn dày sương gió, từng trải qua vô trận mạc. Dù trong tình cảnh hỗn loạn tột độ, Trình Linh Châu vẫn bình tĩnh chỉ huy các phù tu phối hợp nhịp nhàng, nhanh chóng giăng lên một tấm lưới phù chú khổng lồ. Quan Như Huyên cũng sát cánh trong đó, lá bùa tay liên tục phóng , hỗ trợ Trình Linh Châu diệt trừ yêu tà.

Thấy cảnh đó, Mạc Tầm Lăng phấn khích vỗ tay đôm đốp, khoái trá: "Quả nhiên, đây mới là uy lực thực sự của yêu thi. Mấy con tép riu lúc nãy chỉ là đồ bỏ . Một khi đội quân yêu thi luyện thành, thì lo gì thâu tóm trăm nhà tiên môn ở nhân giới?"

Nghe tiếng chói tai , Tống Tiểu Hà ngước Tạ Quy đang mái nhà, liếc sang Mạc Tầm Lăng đang vỗ tay đắc ý. Cân nhắc một chút, nàng nắm chặt thanh kiếm, xông thẳng về phía Mạc Tầm Lăng. Ban đầu nàng chỉ bước , tăng tốc chạy, lách qua đám yêu thi một cách tài tình, luồn lách giữa khung cảnh hỗn loạn, tốc độ ngày càng nhanh.

Đến sát lưng Mạc Tầm Lăng, nàng mượn đà bật nhảy lên cao, giơ kiếm gỗ bổ thẳng xuống đầu . Mạc Tầm Lăng phản xạ cũng tồi. Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm bổ xuống, kịp né sang một bên. Kiếm của Tống Tiểu Hà c.h.é.m phầm phập bức tường đổ, khối đá phong hóa cả trăm năm vỡ vụn, bụi bay mù mịt.

"Ngươi cái quái gì thế?" Mạc Tầm Lăng buồn nàng: "Người lo đ.á.n.h yêu thi, cớ ngươi đ.á.n.h ?"

Tống Tiểu Hà đáp lạnh tanh: "G.i.ế.c ngươi , trừ yêu thi ."

Mạc Tầm Lăng như một câu chuyện nhạt nhẽo nhất trần đời, ôm bụng ngặt nghẽo. Cười xong, săm soi nàng từ đầu đến chân: "Chỉ dựa ngươi ? Trông ngươi chẳng vẻ gì là đủ khả năng để g.i.ế.c cả."

Khóe môi Tống Tiểu Hà khẽ nhếch lên: "Vậy thì ngươi mở to mắt cho rõ."

Nói xong, nàng tung ngược thanh kiếm gỗ lên, đó lộn nhào , mượn đà dùng mũi chân đá mạnh chuôi kiếm, hất tung thanh kiếm lên tít cao. Mạc Tầm Lăng hiểu nàng đang giở trò gì, ngơ ngác ngẩng đầu theo thanh kiếm bay vút lên .

Tống Tiểu Hà hai tay kết ấn, nhẩm khẩu quyết: "Luyện Ngục Bát Hàn."

Một luồng hàn khí dữ dội chớp mắt bung từ quanh Tống Tiểu Hà, tràn với khí thế vô cùng ngang tàng hung hãn. Mạc Tầm Lăng tức thì cảm nhận luồng khí lạnh buốt ập mặt. Sắc mặt thoắt cái biến đổi, bèn lộn nhào hai vòng về phía , kéo giãn cách với Tống Tiểu Hà tận hai trượng.

Thanh kiếm gỗ rơi xuống, Tống Tiểu Hà vươn tay bắt lấy. Hai tay nắm chặt chuôi kiếm, nàng hô lớn: "Xuân hàn liệu tiễu!"

Khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi kiếm xoáy lên một cơn lốc, một lớp ánh sáng đỏ rực lờ mờ cực nhanh bao bọc lấy lưỡi kiếm. Khí chất của thiếu nữ đổi đến chóng mặt. Gió rét thổi tung y phục, tóc mai bay phấp phới lướt qua đôi mắt nhuốm màu sương giá. Nét ngây ngô tan biến, chỉ còn sát khí ngút ngàn.

Hàn khí ép Mạc Tầm Lăng lùi hết bước đến bước khác, dù niệm pháp quyết hộ cũng thể ngăn cản. Cuối cùng, cũng đ.á.n.h mối nguy hiểm c.h.ế.t , lắp bắp hỏi: "Đây là môn phái pháp thuật nào? Ta từng thấy qua."

Tống Tiểu Hà lạnh lùng đáp: "Là con đường Hoàng Tuyền mà ngươi sắp ."

Dứt lời, mũi chân nàng chạm đất, cả lao vút về phía Mạc Tầm Lăng. Hàn khí ập đến trong chớp mắt. Mạc Tầm Lăng vội vàng rút thanh loan đao giắt lưng, truyền linh lực lưỡi đao, định bụng trực tiếp đón đỡ một kiếm của Tống Tiểu Hà.

Khi kiếm gỗ bổ xuống, nó va chạm mãnh liệt với thanh loan đao của Mạc Tầm Lăng, phát một tiếng vang trầm đục. Ngay tại giây phút , Mạc Tầm Lăng cảm giác một luồng hàn khí khủng khiếp cực kỳ hung bạo từ cánh tay cầm loan đao xâm nhập , đ.â.m thẳng tận xương tủy, men theo cánh tay càn quét lên , lao thẳng về phía tim .

Hắn lập tức nhận điềm chẳng lành. Chẳng màng đến chuyện gì khác, vứt phăng thanh loan đao, rụt tay . Tống Tiểu Hà mượn đà đạp một cước n.g.ự.c , lộn một vòng trung, thanh kiếm gỗ vẽ một đường tròn mỹ, nhắm thẳng cổ mà chém.

Mạc Tầm Lăng hoảng hốt né tránh, mũi kiếm vẫn sượt qua bả vai . Chỉ chớp mắt, cánh tay đó truyền đến cơn đau nhức như nứt xương rách thịt. Hắn nhịn hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ôm chặt vết thương lùi phía .

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mất vũ khí, bộ cánh tay trái tê dại vì đau đớn dữ dội, thể cử động. Chiêu kiếm của Tống Tiểu Hà trông gì là phi thường, nhưng sức mạnh tiềm ẩn bên trong nó cực kỳ đoạt mạng. Mạc Tầm Lăng tin chắc rằng, chỉ cần thanh kiếm đó sượt qua cổ tạo một vết xước nhỏ xíu, cũng sẽ bỏ mạng ngay tức khắc.

Hắn bắt đầu nảy sinh ý định bỏ chạy, chần chừ đầu định tẩu thoát. Tống Tiểu Hà quyết tâm trừ khử . Lần ở Xích Địa để sổng mất, thể buông tha. Nàng lấy đà chạy vài bước, theo tâm niệm, tựa như mượn sức gió lạnh bay lên, chỉ chớp mắt xuất hiện ngay bên cạnh Mạc Tầm Lăng đang cắm đầu chạy trốn.

Hai tay nắm chặt chuôi kiếm, Tống Tiểu Hà và chạm mắt trong thoáng chốc. Mạc Tầm Lăng dường như ngờ tốc độ của nàng thể nhanh đến , trong cơn hoảng loạn, sững sờ mất một nhịp. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh kiếm gỗ cuốn theo sương lạnh vung tới, dứt khoát và sắc bén, một nhát c.h.é.m đứt phăng đầu .

Khi m.á.u phụt , Tống Tiểu Hà ngoảnh mặt , nhưng màu m.á.u đỏ tươi vẫn b.ắ.n lên chiếc cổ trắng ngần và một bên má nàng. Gương mặt Mạc Tầm Lăng vẫn đông cứng trong sự kinh hoàng tột độ. Cái đầu lăn lóc mặt đất một quãng xa, cơ thể đổ ập xuống, m.á.u chảy lênh láng.

Tống Tiểu Hà nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía t.h.i t.h.ể , lôi khăn lụa lau vết m.á.u cổ, cảm thấy buồn nôn vô cùng, bất chợt nhớ đến lá Thanh Trần phù mà Thẩm Sách vẽ cho đó.

"Công chúa điện hạ." Tạ Quy từ lúc nào xuất hiện phía Tống Tiểu Hà, giọng trầm tĩnh: "Đến lúc chúng ân đoạn nghĩa tuyệt ."

Tống Tiểu Hà lau kiếm , nghiêm túc với Tạ Quy: "Công chúa Lương Tiêu của trăm năm tròn bổn phận, che chở Hạ Quốc cho đến thở cuối cùng. Sống c.h.ế.t luân hồi, duyên xưa dứt, kiếp chỉ là Tống Tiểu Hà."

Đất trời biến sắc, một t.h.ả.m họa t.h.ả.m khốc đang giáng xuống nhân gian. Thẩm Khê Sơn loanh quanh trong Lương Tiêu đạo quán ngừng biến hóa, kiên nhẫn cạn kiệt. Tô Mộ Lâm đ.á.n.h theo dấu vết của lẽo đẽo theo , thấy cứ luẩn quẩn mãi ở đây , cũng sốt ruột gãi đầu gãi tai, : "Sao ngươi đập nát cái đạo quán ngoài? Lần ngươi đập nát Phong Đô Quỷ Vực cũng thuận tay lắm mà?"

Thẩm Khê Sơn trừng mắt một cái, Tô Mộ Lâm sợ đến mức im bặt ngay lập tức.

"Đây là đoạn nhân quả mà Tống Tiểu Hà tự kết thúc." Lời của Bộ Thời Diên văng vẳng bên tai Thẩm Khê Sơn. Hắn xưa nay vốn chẳng rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, huống hồ là chen ngang nghiệp quả của khác.

Có điều, Tống Tiểu Hà...

Hắn nhíu mày, ánh mắt sa sầm.

Đột nhiên, trong trung thổi tới một luồng gió lạnh buốt, tựa như những đợt sóng khí dữ dội vỗ mặt, hàn ý càng lúc càng mãnh liệt. Quỷ quốc bao năm nay chỉ mùa xuân, dẫu gió thổi cũng là gió xuân ấm áp, lấy cái lạnh thấu xương ? Thẩm Khê Sơn lập tức nhận câu trả lời. Cách xa như mà vẫn cảm nhận hàn khí trong gió, đủ hiểu Luyện Ngục Bát Hàn mà Tống Tiểu Hà thi triển uy lực cường hãn đến nhường nào.

Điều mà đắn đo từ lâu, lúc quyết định. Thẩm Khê Sơn vung tay gọi kiếm xuất hiện, ngự kiếm bay lên. Tô Mộ Lâm thấy cũng cuống cuồng nhảy lên theo, hét lớn: "Đừng bỏ !" Cả hai ngự kiếm, lao vút lên bầu trời cao.

 

Loading...