Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 5: Tiểu Hà xuống núi 1
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:17
Lượt xem: 319
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực tế, Thẩm Khê Sơn chẳng bao giờ lấy lòng bất kỳ ai, tự mánh khóe riêng để xoay xở móc nối thông tin.
Ba ngày , Tống Tiểu Hà rốt cuộc cũng thi đỗ kỳ khảo hạch tháng, cuối cùng thể thu dọn hành trang trở về nội môn . Nàng hớn hở chạy vội vã tới Chư Sự Các định cáo từ Tôn Ngọc Trân, nhưng báo rằng hôm nay bà tới chỗ .
Thế là nàng mò tới chỗ ở của Tôn Ngọc Trân. Cứ nghĩ tới việc mỗi nàng về nội môn, Trân nương đều chuẩn cho nàng bao là bánh ngọt và thịt khô tự tay , Tống Tiểu Hà thể ăn nhâm nhi một thời gian dài. Nàng mò tới cửa phòng Tôn Ngọc Trân chảy dãi ròng ròng. Nào ngờ tới nơi thì thấy trong sân đóng kín cửa, chẳng vẻ gì là ở nhà. Nàng thắc mắc trèo qua hàng rào thấp lè tè, định cất tiếng gọi Trân nương thì tiếng đồ gốm sứ vỡ choang vang lên thanh thúy từ trong nhà, ngay đó là một lặng thinh như tờ.
Tống Tiểu Hà lập tức cảnh giác, nhẹ chân nhẹ tay rón rén bước tới cạnh cửa sổ, phát hiện cửa sổ đang hé mở một khe hở. Nàng khom lưng rụt cổ ngó nghiêng trong xem xét.
Nàng trông thấy cái kẻ xưng là Thẩm Sách . Hắn ngang nhiên chễm chệ bàn, một chân đạp lên ghế, chân còn đong đưa, dáng vẻ cực kỳ cà lơ phất phơ: "Chuyến Tiên Minh phái những ai ?"
Tôn Ngọc Trân đối diện : "Chỉ dẫn đầu là Liệp sư cấp Thiên tự La Nhận."
Kỳ lạ thật, cái tên quen với Trân nương từ bao giờ ? Tống Tiểu Hà càng càng thấy cảnh tượng quái quỷ, quan sát cẩn thận , chợt nhận điểm bất thường. Dáng của Trân nương quá đỗi cứng nhắc. Bà thẳng tắp như khúc gỗ, hai tay khép chặt hai bên hông, sống lưng cứ như thể cắm một cây trúc, thoạt mang vẻ cực kỳ cung kính. Hơn thế nữa, thái độ và khẩu khí của cái tên nhóc , nếu bảo là đang hỏi chuyện, bằng là đang thẩm vấn thì đúng hơn.
Thẩm Khê Sơn: "Bọn họ khi nào thì khởi hành đến bí cảnh?"
Tôn Ngọc Trân: "Ba ngày ."
Thẩm Khê Sơn: "Bà lộ trình di chuyển ?"
Tôn Ngọc Trân: "Tình cờ tin tức, rõ tường tận."
Thẩm Khê Sơn im lặng, chẳng rõ đang ngẫm nghĩ chuyện gì, Tôn Ngọc Trân cũng duy trì trạng thái tĩnh lặng, bất động như tượng. Nghe thông tin động trời , Tống Tiểu Hà mở to hai mắt, dốc sức kìm nén sự kích động đang sục sôi trong lòng. Tiên Minh tổ chức một đội ngũ xuất sơn, thì thể là cứu tiểu sư ! Hơn nữa, "bí cảnh" ắt hẳn chính là nơi tiểu sư từng đến nhiệm vụ đó.
Giữa lúc Tống Tiểu Hà tình cờ tin tức chấn động , toan tiếp thì phát hiện hình như vai Trân nương dán một tờ bùa chú. Trong căn phòng tăm tối một tia sáng, ánh mặt trời le lói lọt qua khe cửa sổ rọi lên mặt Thẩm Khê Sơn. Hắn khẽ mặt sang một bên, một nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, tự dưng toát lên vài phần âm u tăm tối. Nhìn kiểu gì cũng chẳng giống . Kết nối với trạng thái bất thường của Trân nương, vẻ bà một loại pháp thuật nào đó thao túng.
"Tên tiểu nhân bỉ ổi, mau thả Trân nương !" Tống Tiểu Hà hét lớn, phá tung cửa sổ xông .
Thẩm Khê Sơn dọa cho giật nảy , suýt chút nữa ngã nhào khỏi bàn. Hắn nhận sự tiếp cận của Tống Tiểu Hà, càng chẳng nàng trộm bên cửa sổ một lúc lâu. Hắn chỉ thấy khó hiểu: "Sao là ngươi nữa?"
"Ngươi định giở trò gì với Trân nương hả?!" Tống Tiểu Hà như lâm đại địch, mở miệng đương nhiên chẳng buông lời vàng ngọc nào: "Từ đầu tiên chạm trán, thấy ngươi là đàng hoàng t.ử tế gì , gian xảo xảo trá, bộ mặt thì lén la lén lút! Phẩm hạnh thì đồi bại còn mơ mộng viển vông, chẳng chịu lo tu luyện đàng hoàng mà cả ngày chỉ chăm chăm nghĩ mưu kế thám thính chuyện nội môn. Nay dám nhẫn tâm hạ độc thủ với Trân nương, bà dẫu cũng chỉ là phàm nhân, nhưng ở ngoại môn hơn hai mươi năm trời. Ngươi hành xử đê hèn như , nhất định bẩm báo với các sư trưởng Tiên Minh, tống cổ ngươi khỏi môn phái!"
Tống Tiểu Hà tuôn một tràng dài lưu loát suôn sẻ, mảy may vấp váp, thậm chí thở cũng chẳng thèm thở mạnh. Chửi trơn tru như cũng coi như là một loại bản lĩnh.
Thẩm Khê Sơn nhảy khỏi bàn thẳng dậy, hình cao lớn vượt trội của lập tức tạo cho Tống Tiểu Hà một áp lực đè nén. Hắn chẳng mảy may bận tâm đến lời đe dọa của Tống Tiểu Hà, thậm chí còn mỉa mai khẩy: "Tố cáo ư, ngươi chứng cứ ?"
Tống Tiểu Hà ngoắt đầu, vươn tay tính giật lá bùa vai Tôn Ngọc Trân, thế nhưng Thẩm Khê Sơn thình lình túm chặt lấy cổ tay. Sức lực của cực kỳ lớn, chỉ trong chớp mắt khống chế Tống Tiểu Hà gọn gàng. Nàng toan thôi động linh lực thì bộp một phát đầu, ngay đó cả cơ thể đông cứng, linh lực cũng chẳng thể vận hành.
Trên đầu nàng dán một tờ bùa chú.
Tống Tiểu Hà căm phẫn trừng mắt lườm : "Lá gan ngươi cũng lớn lắm đấy, còn dám tay với cả đồng môn, Tiên Minh thể thu nạp một tên t.ử như ngươi chứ, đúng là nỗi ô nhục của Tiên Minh!"
Thẩm Khê Sơn mặt biến sắc: "Câm miệng."
Và thế là cả nhân giới chìm trong sự im lặng tuyệt đối. Thẩm Khê Sơn bóp cằm nàng, vẻ mặt đầy ngờ vực: "Sao ngươi nhiều thế nhỉ, kiếp chắc là câm ?"
Tống Tiểu Hà quắc mắt giận dữ. Thẩm Khê Sơn khai thác xong thông tin, thu lá bùa Tôn Ngọc Trân thì bà bèn ngã lăn đất bất tỉnh. Hắn ban lệnh cho Tống Tiểu Hà: "Nhảy ngoài cửa."
Thế là thể Tống Tiểu Hà tuân theo sự kiểm soát của nàng nữa, nàng cứ nhảy tưng tưng từng nhịp tông vỡ cửa, nhảy thẳng ngoài. Khi Thẩm Khê Sơn thong dong bước , bèn bắt gặp ánh mắt hung tợn của Tống Tiểu Hà đang chòng chọc.
Hắn tới gần mép của Tống Tiểu Hà, so sánh lá bùa tay với lá bùa đầu nàng, thắc mắc lẩm bẩm: "Ủa? Rõ ràng là cùng một loại bùa mà..."
Bên cạnh hàng rào một cái hố sâu, chẳng rõ Trân nương đào để chôn thứ gì. Thẩm Khê Sơn sai bảo Tống Tiểu Hà nhảy tót đó. Độ sâu của cái hố tới thắt lưng Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn chồm hổm bờ hố cúi xuống nàng, khuôn mặt tuấn tú toát lên vài phần tà mị đắn.
"Ngươi cho kỹ đây, tha cho ngươi. Nếu ngươi chừng mực mà đụng độ , sẽ giống y hệt như bây giờ, đó chôn sống ngươi luôn." Thẩm Khê Sơn hỏi: "Nghe rõ ?"
Tống Tiểu Hà chẳng thèm e dè, giả dụ mà thì chắc chắn nàng mắng cho một trận te tua. Thẩm Khê Sơn buông lời dọa nạt xong bèn dứt khoát đầu rời . Tống Tiểu Hà ròng rã nửa canh giờ trong hố thì lá bùa mới tan biến thành tro bụi, cuối cùng nàng cũng lấy sự tự do.
Việc đầu tiên nàng là lao ngay phòng đ.á.n.h thức Tôn Ngọc Trân.
Tôn Ngọc Trân tỉnh , lơ ngơ chuyện gì xảy , chỉ đinh ninh là ngủ nướng say quá nên ngã khỏi giường. Tống Tiểu Hà vung tay múa chân sức giải thích, kể với bà nãy một thằng nhóc xa dán bùa khống chế bà, lôi tin tức từ miệng bà. Thế nhưng khi Trân nương vận hành linh khí kiểm tra bản thì chẳng phát hiện dấu vết linh lực của kẻ khác xâm nhập, đương nhiên bà tin lời Tống Tiểu Hà.
Bà dọn dẹp những mảnh sứ vỡ tung tóe sàn, nhắc nhở: "Tiểu Hà , đừng hấp tấp vội vã thế, cẩn thận kẻo thương."
Tống Tiểu Hà hết cách, đành lủi thủi ôm bọc hành lý chạy về méc sư phụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-5-tieu-ha-xuong-nui-1.html.]
Xa cách một tháng trở về, nội môn dường như lột xác , đập mắt là màu trắng toát. Đủ loại băng rôn trắng, đèn lồng trắng treo la liệt khắp nơi, tiền giấy rải trắng xóa mặt đất, khắp chốn đều vang lên những âm thanh bi thương. Cảnh tượng tang tóc khiến Tống Tiểu Hà lập tức ủ rũ, lẳng lặng đeo tay nải lủi thủi về Thương Hải phong.
Cũng chỉ duy nhất Thương Hải phong là treo băng rôn trắng, hoa đào vẫn bung nở hồng phấn, cỏ vẫn xanh mướt, cánh cửa phòng sư phụ vẫn nứt nẻ y nguyên.
"Sư phụ...” Tống Tiểu Hà còn kịp đặt hành lý xuống lao thẳng tới phòng ngủ của Lương Đàn.
Cửa thiện phòng mở tung, Lương Đàn bưng đĩa đồ ăn thơm phức bước : "Về ? Cơm nước nấu xong, mau ăn ."
Hai sư trò bàn, bàn những món Tống Tiểu Hà mê tít, bày la liệt lấp kín cả bàn. Nàng rửa tay sạch sẽ, vớ lấy đôi đũa ôm chặt bát cơm cắm đầu cắm cổ ngấu nghiến.
Lương Đàn ăn uống thì ung dung từ tốn: "Ở ngoại môn kẻ nào bắt nạt ngươi ?"
"Có ạ!" Tống Tiểu Hà dù miệng nhai nhồm nhoàm căng phồng cả hai má nhưng vẫn oán hận tố cáo Thẩm Khê Sơn: "Có một tên t.ử tâm tư thâm hiểm thối nát, tâm thuật bất chính, dùng bùa chú khống chế Trân nương, ép bà khai tin tức! Bị con phát hiện thì dùng bùa khống chế cả con, còn dọa chôn sống con nữa!"
"Ngoại môn mà nhân vật âm tà đến thế ?" Lương Đàn xong cả kinh. Hành vi đê hèn gì chút phong thái nào của t.ử danh môn chính phái, kẻ nào cả gan dám giở trò quỷ quyệt ngay mí mắt của Tiên Minh? Đương nhiên lão cũng chẳng loại trừ khả năng Tống Tiểu Hà do quá uất ức nên thêm mắm dặm muối câu chuyện.
"Chuyện đó là thật ? Ngươi ăn ốc mò chứ?" Lương Đàn hỏi để xác minh.
"Đương nhiên là !" Tống Tiểu Hà quả thật oan thấu trời, dù rằng nàng cũng từng quen thói thêm mắm dặm muối khi mách lẻo, thế nhưng nàng là sự thật trăm phần trăm!
"Hắn tên là gì, ngày mai đích sẽ xuống ngoại môn một chuyến."
"Tên là Thẩm Sách ạ." Tống Tiểu Hà suy ngẫm một lúc thêm: "Hắn bảo tên là Thẩm Sách, nhưng con nghi ngờ đây là tên giả."
"Thẩm Sách..." Lương Đàn nhai đồ ăn, nhíu mày hoang mang: "Nghe quen quen nhỉ."
Sư phụ sẽ lo liệu chuyện thỏa. Thế là Tống Tiểu Hà nhanh chóng quăng cái tên Thẩm Sách đầu, bắt đầu trằn trọc suy tính về đội ngũ tới bí cảnh cứu tiểu sư do Tiên Minh tổ chức. Nàng trộn trong.
khi nàng thốt ý định , Lương Đàn thẳng thừng dập tắt: "Không ."
"Tại ạ?" Tống Tiểu Hà thắc mắc.
"Nguyên nhân vì tự ngươi rõ ràng nhất đấy. Lần đội ngũ tới hai Liệp sư cấp Thiên tự với một Thẩm Khê Sơn, thêm đó còn mấy khác nữa. Một đội hình hùng hậu cỡ đó mà còn tiêu diệt bộ. Đến tận bây giờ Tiên Minh vẫn chẳng rõ bọn họ lúc đó rốt cục vấp nguy hiểm kinh hoàng gì. Cỡ tiểu t.ử một chút bản lĩnh võ mèo cào như ngươi thì gặp nguy hiểm là kẻ đưa đầu nộp mạng đầu tiên."
"Làm chuyện đó , con ngốc." Tống Tiểu Hà lý sự: "Nếu con gặp nguy hiểm, kiểu gì con cũng chạy trốn mất dạng cho xem."
"Chờ tới lúc ngươi nhận nguy hiểm thì muộn màng ." Lương Đàn : "Hơn nữa hành động của bọn họ vốn chẳng là cứu Thẩm Khê Sơn."
Tống Tiểu Hà ngây ngơ ngác: "Vậy là vì cái gì?"
"Tin là mấy hôm mới lỏm ." Lương Đàn hạ giọng: "Lần nhóm Thẩm Khê Sơn xuất hành cũng điều tra chuyện linh lực t.ử tiên môn bốc như phỏng đoán . Bọn họ tiến thẳng đến một nơi vô cùng hung hiểm để đoạt một vật."
Lão hé lộ một câu, chợt ngưng bặt một lúc lâu, gắp nhai hai miếng thức ăn, trưng vẻ bí hiểm cố tình úp úp mở mở. Ngặt nỗi chuyện liên quan tới Thẩm Khê Sơn, nên dùng để câu cá Tống Tiểu Hà thì đúng là bách phát bách trúng. Nàng cuống cuồng vội vàng rót rượu bóp vai cho Lương Đàn: "Sư phụ, mau mà."
"Chỗ đó thực tên là Phong Đô Quỷ Vực, nhưng Tiên Minh vì giấu giếm tai mắt thiên hạ nên mới gọi nó là bí cảnh. Phong Đô Quỷ Vực vốn là nơi tồn tại từ ngàn năm . Cổ tịch ghi chép rằng nơi đó từng là giao lộ nối với Minh giới. Về cánh cổng Minh giới dời chỗ khác nên Phong Đô Quỷ Vực bèn bỏ hoang." Lương Đàn kể lể: "Tuy nhiên lời đồn đãi rằng khi Long Thần giáng thế từng nương náu ở Quỷ Vực tĩnh dưỡng, lưu sức mạnh Long Thần, thực hư thế nào thì rõ."
Tống Tiểu Hà tai trái lọt sang tai , chỉ đinh ninh sư phụ lảm nhảm vớ vẩn linh tinh, nóng ruột hỏi: "Vậy bọn họ đến Quỷ Vực gì ạ?"
Lương Đàn vuốt râu, chậm rãi hỏi : "Ngươi từng tới Nhật Quỹ Thần Nghi ?"
Tống Tiểu Hà tất nhiên là từng , lắc đầu nguầy nguậy.
"Đây là thượng cổ thần khí khả năng kiểm soát thời gian của thế gian. Hồi còn trẻ, tới vật , từng bôn ba khắp đại giang nam bắc để lùng sục các ghi chép liên quan tới nó. Theo ghi chép trong các cổ tịch, thần khí thể đảo ngược thời ."
"Sư phụ, từng , cải t.ử sinh, âm dương điên đảo, thời gian đảo ngược là chuyện bao giờ thể xảy cõi đời ?"
"Không là thể, mà là vô cùng khó khăn." Lương Đàn giải thích: "Muốn chuyện nghịch thiên đạo , ắt hẳn trả một cái giá kinh khủng, hiếm kẻ nào khả năng . Vì thế thần khí khả năng kiểm soát thời gian là Nhật Quỹ Thần Nghi mới trở thành báu vật khiến lục giới tranh giành sức mẻ đầu chảy máu."
"Nghĩa là bọn họ nắm thông tin Nhật Quỹ Thần Nghi đang ở trong Quỷ Vực, nên mới Tiên Minh phái để lấy vật ư?" Tống Tiểu Hà thuận miệng suy đoán.
" , Nhật Quỹ Thần Nghi nếu thực sự hiện , chắc chắn sẽ dấy lên một cơn chấn động khổng lồ. Trọng trách của Tiên Minh là bảo vệ trật tự nhân giới, để phòng ngừa đại loạn, bắt buộc lấy Nhật Quỹ Thần Nghi một bước." Lương Đàn vòng vo luyên thuyên một hồi vòng về vấn đề ban đầu: "Chuyến hiểm nguy trùng trùng, ngươi ."
Tống Tiểu Hà nhíu chặt lông mày, như nhận thức tính nghiêm trọng của sự việc, lập tức gật gù liên hồi: "Con xin thề , con cũng quý trọng mạng sống của lắm."
Kết quả là hai ngày , nàng cuỗm trộm bảo bối của Lương Đàn chuồn xuống núi ngoài.