Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 52: Dấu Vết Đầu Tiên Của Đoạn Tình Cấm Chú 1

Cập nhật lúc: 2026-07-06 13:21:07
Lượt xem: 160

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tình hình lúc đó quả thực quá mức nguy cấp. Một đối đầu với hàng trăm con yêu quái hung ác tột cùng, còn để mắt tới tên ác nhân La Nhận nữa. Nếu nhờ tư chất của đặc biệt, giác ngộ và thức tỉnh đúng thời khắc then chốt để c.h.é.m g.i.ế.c sạch sành sanh đám yêu tà, thì e rằng chuyến Phong Đô Quỷ Vực đó, chúng chẳng một ai thể sống sót trở về."

Tống Tiểu Hà thao thao bất tuyệt bày vẽ cả đống lời mào đầu, mãi đến cuối cùng mới chịu chốt hạ: "Cho nên lúc đó thực sự rảnh tay để bận tâm đến Kiếm Triêu Thanh, chẳng thể ngờ nó đ.á.n.h gãy như ..."

Thẩm Khê Sơn híp mắt nàng, ung dung : "Chuyện thể trách Tiểu Hà cô nương . Rõ ràng là tên đồng bạn của ngươi dùng Kiếm Triêu Thanh giao đấu với La Nhận, vì đ.á.n.h nên mới khiến kiếm gãy, ?"

Tống Tiểu Hà gật gật đầu, lập tức hùa theo: "Một một chịu, chắc chắn là gãy thanh kiếm đó. Dẫu đối chất mặt thì cũng sẽ nhận thôi."

Thẩm Khê Sơn gật gù: "Nói như , cũng coi là một kẻ tinh thần dám dám chịu."

Tống Tiểu Hà bĩu môi: "Chuyện chối cũng xong , nhiều tận mắt chứng kiến mà."

Thẩm Khê Sơn sừng sững ở đó, nàng thao thao bất tuyệt từ cái thuở hai chạm trán ở ngoại môn, ném cành cây trúng trán nàng , cho đến tận lúc và La Nhận choảng ở Phong Đô Quỷ Vực gãy Kiếm Triêu Thanh thế nào. Nghe mãi mà chẳng lọt tai lấy một lời nào về bản từ cái miệng nhỏ nhắn .

Nếu nhờ sức nhẫn nhịn kinh luyện từ thuở nhỏ, đổi bình thường, e rằng tức đến mức tại chỗ tọa hóa thăng thiên luôn .

Thẩm Khê Sơn cất giọng vô cùng dịu dàng, hỏi khéo: "Nghe Tiểu Hà cô nương , cái tên Thẩm Sách quả thực là một kẻ phẩm hạnh bất đoan, hành sự bỉ ổi ?"

Tô Mộ Lâm tới, bèn đúng ngay câu .

Nụ rạng rỡ như gió xuân của Thẩm Khê Sơn khi cúi mắt Tống Tiểu Hà, cùng dáng vẻ nhỏ nhẹ thầm thì , lọt mắt Tô Mộ Lâm bỗng chốc biến thành nụ tiếu lý tàng đao, tỏa sát khí tàn độc vô cùng.

Hắn chẳng Tống Tiểu Hà lỡ miệng cái gì với , mà khiến thốt câu dọa như thế.

Tô Mộ Lâm sợ đến mức hồn bay phách lạc, chỉ e ngay giây tiếp theo Tống Tiểu Hà sẽ gật đầu cái rụp thừa nhận. Thế là lập tức bật một tiếng tru tréo xé ruột xé gan: "Ngao..."

Thực Tống Tiểu Hà định mở miệng bào chữa rằng Thẩm Sách cũng đến nỗi tệ hại như . Tuy ban đầu chẳng giống lành gì cho cam, nhưng trải qua chặng đường dài sát cánh, nàng cảm thấy sớm tẩy tâm cách diện, cải tà quy chính . Lời còn kịp thốt khỏi miệng, nàng tiếng hét thất thanh từ phía cho giật nảy , suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên.

Nàng kinh ngạc đầu , bèn thấy Tô Mộ Lâm đang như một con trâu điên lao sầm sập về phía , mang theo khí thế hận thể húc c.h.ế.t nàng tại trận. Tống Tiểu Hà ngờ đột nhiên phát điên, nhất thời sững sờ, cứ trân trân đó mà quên cả né tránh.

Thế nhưng nàng đang ngay mặt Thẩm Khê Sơn, cách tới ba thước. Thấy Tô Mộ Lâm phát rồ xông tới, thuận tay nắm lấy cổ tay Tống Tiểu Hà, kéo giật nàng về phía bằng một phản xạ vô điều kiện.

Tô Mộ Lâm vồ hụt, cả nhắn nhào xuống đất, lăn lông lốc hai vòng lồm cồm bò dậy gào lớn: "Tiểu Hà đại nhân! Thuộc hạ chuyện hệ trọng cần bẩm báo!"

Tống Tiểu Hà chẳng hề mảy may bận tâm đến câu đó. Nàng chỉ ngây ngốc cúi đầu, đăm đăm nơi Thẩm Khê Sơn đang siết chặt lấy cổ tay .

Lòng bàn tay khô ráo và ấm áp, những ngón tay thon dài chỉ cần một cái nắm ôm trọn lấy cổ tay mảnh mai của nàng, truyền đến một nhiệt độ mật qua lớp da thịt.

Nàng khẽ mím môi, ngay đó vành tai cũng bắt đầu ửng đỏ.

"Tiểu Hà đại nhân!!!"

Tô Mộ Lâm gầm lên sát ngay bên tai nàng.

Tống Tiểu Hà dọa cho suýt chút nữa thì bay hồn, vội nhắm nghiền mắt , bịt chặt một bên tai, tức giận quát: "Ngươi rống cái quái gì thế?!"

Thẩm Khê Sơn cũng nương theo đó mà buông tay , liếc xéo Tô Mộ Lâm một cái, ý môi chạm tới đáy mắt.

Tô Mộ Lâm rụt cổ , hạ giọng thì thầm: "Ta chuyện hệ trọng cần bẩm báo."

Tống Tiểu Hà nhắc đến chuyện hệ trọng, trong bụng thầm nghĩ chẳng lẽ tìm thấy Thẩm Sách , bèn vội vàng giục: "Nói mau ."

Tô Mộ Lâm đào chuyện hệ trọng nào cơ chứ. Ngay từ đầu, nhiệm vụ mà Tống Tiểu Hà giao cho vốn dĩ là bất khả thi, moi một Thẩm Sách bằng xương bằng thịt bây giờ?

Chỉ là nãy vì ngăn Tống Tiểu Hà buông những lời chọc giận Thẩm Khê Sơn, mới luống cuống kịp suy nghĩ mà thét lên như .

Bây giờ hỏi dồn, Tô Mộ Lâm nhất thời trả lời .

Chẳng lẽ bảo với Tống Tiểu Hà rằng ban nãy lượn một vòng, nhân tiện gặm sương sương hai cái đùi gà ?

Tống Tiểu Hà đang dùng ánh mắt đầy nghi hoặc chằm chằm chờ đợi. Trong khi đó, ánh mắt của Thẩm Khê Sơn lộ rõ vẻ bất thiện, đoán chừng trong bụng kìm nén ít lửa giận .

Tên lên nướng, đắn đo suy tính một phen, đành vén vạt áo ngoài lên, để lộ chiếc quần bên trong, chỉ cái lỗ rách to tổ chảng ở đầu gối mà mếu máo: "Ban nãy nhắn một cú, rách bươm cả quần ."

Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn đồng loạt cúi xuống .

Quả nhiên ở đầu gối Tô Mộ Lâm rách một lỗ lớn, nhưng da thịt bên trong tuyệt nhiên chẳng xây xước một chút nào.

"Tô Mộ Lâm!" Tống Tiểu Hà nổi trận lôi đình: "Có lâu ban cho ngươi một trận đòn ? Dám đem trò đùa hả? Đây là chuyện hệ trọng mà ngươi đấy ?"

Tô Mộ Lâm vội vàng ôm đầu lùi hai bước, lắp bắp chống chế: "Còn nữa còn nữa, tìm thấy Thẩm Sách, chắc là..."

Vừa , len lén liếc Thẩm Khê Sơn.

Hắn thầm nhủ: Ngươi mà còn khoanh tay nữa, thì đừng trách phun hết cho cùng c.h.ế.t chùm!

Tống Tiểu Hà nhận sự tình mờ ám, chỉ gặng hỏi: "Chắc là ? Nói năng cứ ngập ngừng đứt quãng thế?"

"Tiểu Hà cô nương." Thẩm Khê Sơn cuối cùng cũng chịu lên tiếng, dịu dàng gọi tên nàng.

Tống Tiểu Hà đầu , một nụ tươi tắn lập tức nở rộ môi: "Hả?"

Thẩm Khê Sơn rút từ trong tay áo miếng ngọc bội, thong thả : "Vừa nãy quên mất. Vị đồng bạn của nàng gửi trả ngọc bội, và cũng rời khỏi nơi ."

"Hả?" Thần sắc Tống Tiểu Hà khẽ biến, đôi mắt mở to hơn đôi chút, ngạc nhiên thốt lên: "Hắn ?"

Ngọc bội đúng là vật trang trí Kiếm Triêu Thanh sai. Xem Thẩm Sách thực sự mang trả, nhưng việc một nữa rời lời từ biệt khiến Tống Tiểu Hà cảm thấy vô cùng buồn bực.

"Sao tự bỏ nữa ?" Tống Tiểu Hà nhíu mày, trông vẻ vui: “Lần ngủ mê mệt quá lâu, thì cũng đành. mới chợp mắt vài ngày, cũng đợi ? Hắn ? Hắn chẳng cũng là t.ử của Tiên minh, đáng lẽ cùng chúng trở về mới đúng chứ?"

Nàng rũ mi mắt, lẩm bẩm một : "Ta còn nhiều chuyện hỏi ."

Nói đến đây, nàng sực nhớ vẫn còn Đồng Cảm Chú, cớ hỏi ngoài?

Thế là nàng ngẩng đầu lên, với Thẩm Khê Sơn: "Thẩm liệp sư đợi một lát, để hỏi xem ."

Đầu óc Thẩm Khê Sơn xoay chuyển cực nhanh, nàng , liền nàng định khởi động Đồng Cảm Chú.

Đã cất công lừa dối bao lâu nay, vạn nhất thể để lộ tẩy lúc , nếu thì chuyện sẽ bung bét thể thu dọn nổi.

Hắn vội vàng ngăn cản: "Lúc rời , dặn rằng bản đang vướng bận chuyện hệ trọng, thể lưu lâu hơn. Tuy nhiên, giao phó bộ chuyện cho . Ngươi điều gì vướng mắc, cứ việc hỏi ."

Tống Tiểu Hà , tỏ chút áy náy: "Làm phiền ngươi như , liệu lỡ dở thời gian của ngươi ?"

Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ: Nàng chỉ cần bớt vài câu là tạ ơn trời đất .

Dẫu , mặt vẫn giữ nụ ôn hòa, đáp: "Không phiền , dù hiện tại cũng đang rảnh rỗi."

Tô Mộ Lâm thấy Thẩm Khê Sơn lấp l.i.ế.m qua chuyện, tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Hắn vốn định nán để canh chừng Tống Tiểu Hà, tránh cho nàng lỡ miệng thêm câu nào chọc điên Thẩm Khê Sơn, ai ngờ Thẩm Khê Sơn bất chợt phóng cho một ánh sắc lẹm.

Ánh mắt chứa đựng một lệnh đuổi khách thể rõ ràng hơn.

Tô Mộ Lâm đắn đo suy tính, c.ắ.n răng tự nhủ vì sự an nguy của Tiểu Hà đại nhân, cứng rắn lên một ! Thế là quyết định mặt dày, giả vờ như hiểu ý đồ của Thẩm Khê Sơn.

"Thật ngờ mùa đông ở nhân gian lạnh giá đến ." Thẩm Khê Sơn bỗng nhiên lên tiếng, tựa như đang buông lời cảm thán bâng quơ.

Tống Tiểu Hà ngẩng đầu, đưa mắt những bông tuyết nhỏ bé đang lất phất rơi.

Nàng vốn dĩ mặc dày, bên trong là áo lót bông, bên ngoài còn khoác thêm áo lông hồ ly. Cộng thêm việc đ.á.n.h một giấc dài tỉnh dậy, linh lực trong cơ thể đang cuộn trào sung mãn, nên nàng hề cảm thấy lạnh.

Nàng ân cần : "Nếu Thẩm liệp sư thấy lạnh, chúng hãy trong phòng nghỉ nhé."

Thẩm Khê Sơn liền từ chối khéo: "Không , tiện tay diệt vài con tiểu yêu để nóng ."

"Ta đây, đây!" Tô Mộ Lâm lập tức xua tay cáo lui, rụt cổ chuồn lẹ: “Ta kiếm chút đồ ăn cho Tiểu Hà đại nhân đây, ngươi ngủ ly bì mấy ngày trời hạt cơm nào lót cả."

Tống Tiểu Hà đầu theo bóng lưng Tô Mộ Lâm, lầm bầm một câu thật khó hiểu, sang với Thẩm Khê Sơn: "Chúng vẫn nên về phòng thì hơn, quanh đây e rằng chẳng còn con tiểu yêu nào để Thẩm liệp sư nóng ."

Thẩm Khê Sơn chối từ nữa, theo Tống Tiểu Hà. Hai trở nhà trọ bên trong Linh Vực thạch.

Tống Tiểu Hà xách ngược tà váy bước lên lầu, hai lời liền dẫn Thẩm Khê Sơn thẳng đến phòng . Nàng đẩy cửa bước , còn đon đả mời mọc: "Mau , để rót nóng cho ngươi!"

Thẩm Khê Sơn ở cửa mà trong lòng bực bội thôi.

Cái cô Tống Tiểu Hà đúng là sắc cho mờ mắt , từ đến nay bao giờ thấy nàng nịnh nọt đến mức .

Trong phòng kê thêm một chậu than, Tống Tiểu Hà nhóm lửa lên, cẩn thận khép kín cửa sổ, ấm dần lan tỏa khắp gian.

Khi Thẩm Khê Sơn an tọa, một tách nóng hổi đặt ngay ngắn mặt.

Tống Tiểu Hà cởi phăng chiếc áo khoác ngoài dày cộp, để lộ chiếc áo lông hồ ly màu xanh khổng tước bên trong. Nàng nhón chân vắt chiếc áo lên bình phong. Khi hai tay giơ cao, ống tay áo trượt xuống, để lộ vùng cổ tay trắng ngần.

Trên nàng chẳng lấy một món đồ trang sức nào lộng lẫy xa hoa. Chỉ tay trái đeo một chiếc vòng ngọc bích, b.í.m tóc thắt thêm bốn đồng tiền xu nho nhỏ. Chiếc nhẫn tay nàng cũng là do tặng, nay một chuyến từ Hạ quốc trở về, hai búi tóc củ tỏi của nàng điểm xuyết thêm một dải lụa dệt kim tuyến thướt tha.

Màu sắc y phục nàng rực rỡ và tinh khiết, tôn lên làn da trắng sáng tì vết.

Thẩm Khê Sơn lặng lẽ quan sát nàng lăng xăng bận rộn trong phòng, cho đến khi nàng xuống vị trí đối diện.

Tống Tiểu Hà liếc , dáng trở nên đoan trang hơn hẳn. Nàng tò mò hỏi: "Sao Thẩm liệp sư đột nhiên giá lâm đến nơi ?"

Thẩm Khê Sơn vốn chuẩn sẵn lý do ứng phó: "Chuyện Âm Dương Quỷ Phiên thu hồi lan truyền ngoài, đường về chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai. Do đó, phái đến đây để hộ tống Âm Dương Quỷ Phiên an trở về."

"Ra là ..." Tống Tiểu Hà gật gù: “Ngươi nhất định canh chừng cẩn thận nhé. Thứ lợi hại vô cùng, thể luyện những con yêu thi cực kỳ hung hãn. Đệ t.ử của các môn phái cùng chúng đa phần đều bỏ mạng tay bọn yêu thi đó đấy."

"Chuyện nắm rõ. Ngươi cứ yên tâm, Âm Dương Quỷ Phiên đang ở trong tay , ai thể cướp ." Hắn khẽ mỉm , tiếp lời: "Ta còn khác kể rằng, chính ngươi là tìm thấy Âm Dương Quỷ Phiên. Đây tính là công lao hạng nhất ở Tiên minh. Chuyến trở về, sẽ bẩm báo sự tình với Tiên minh, chắc chắn sẽ phá lệ nâng cấp bậc của ngươi trong Liệp môn."

Tống Tiểu Hà lập tức lộ vẻ mặt mừng rỡ như bắt vàng. Bản chất thật sự phơi bày, nàng chống hai tay lên mặt bàn, rướn về phía , sáp gần Thẩm Khê Sơn, giọng tràn ngập sự hưng phấn: "Ý ngươi phá lệ nâng cấp là cần tham gia kỳ thi thăng cấp nữa ?"

Thẩm Khê Sơn quá quen với điệu bộ của nàng, lúc cũng chẳng tỏ thái độ gì, chỉ gật đầu xác nhận: "Có lẽ sẽ thăng thẳng lên cấp Ất."

"Cấp Ất cơ á?!" Đôi mắt Tống Tiểu Hà sáng rực lên. Nàng xòe ngón tay đếm nhẩm: "Vậy là nhảy cóc một lúc hai cấp luôn? Thế thì đồng nghĩa với việc sẽ còn ai dám ức h.i.ế.p vì cấp bậc thấp kém nữa. Ngươi , lúc mới tới, trong Tiên minh một tên phù tu cấp Ất cứ thích gây khó dễ cho . Hắn còn mạnh miệng tuyên bố mặt bao nhiêu là sẽ dạy cho một bài học, chỉ vì cấp bậc của cao hơn ..."

Nói đến đây, Tống Tiểu Hà bắt đầu bài ca mách lẻo quen thuộc. Giọng điệu của nàng ngập tràn sự oán thán, pha thêm chút tủi nghẹn ngào.

mách lẻo gãi đúng chỗ ngứa. Nếu nàng nhắc tới, Thẩm Khê Sơn suýt chút nữa quên bẵng mất chuyện .

"Thật sự chuyện ? Tiên minh lệnh cấm nghiêm ngặt việc ức h.i.ế.p kẻ yếu, mà vẫn kẻ dám luật phạm luật?" Hắn khẽ chau mày, tỏ vẻ tức giận bất bình cho nàng, nhưng chất giọng vẫn giữ sự ôn hòa nhã nhặn: "Tiểu Hà cô nương cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ để ngươi chịu thiệt thòi vô cớ . Ngươi hãy cho danh tính của kẻ đó, khi về Tiên minh sẽ gom báo cáo một thể, trừng trị thật nặng."

Tống Tiểu Hà lập tức lấy tinh thần. Nàng phắt dậy, nhón chân giơ tay lên cao miêu tả hình dáng kẻ đó: "Hắn cao cỡ chừng , nhưng mà cực kỳ béo , hệt như một con lợn . Mắt thì ti hí bằng hạt đậu xanh, mang họ Vương."

Mô tả mang đậm tính miệt thị cá nhân, chẳng chút giá trị tham khảo nào, nhưng Thẩm Khê Sơn thừa kẻ đó là ai. Hắn hỏi han một câu cũng chỉ là để cho lệ.

Thậm chí chẳng cần đợi đến lúc về Tiên minh, nếu cái tên liệp sư Vương Tự may mắn bỏ mạng tại Hạ quốc, thì ngay trong ngày hôm nay, Thẩm Khê Sơn cũng sẽ khiến từ nay về ăn ngủ yên.

Thẩm Khê Sơn chậm rãi đáp: "Ta ngươi đang đến kẻ nào . Về đến nơi, sẽ tẩn cho một trận đòn roi, giáng xuống cấp Đinh, đồng thời cấm túc tham gia thi thăng cấp trong vòng năm năm, và buộc đích đến dập đầu tạ với ngươi."

Hình phạt quả thực vô cùng nặng nề. Tống Tiểu Hà xong liền kích động quỳ sụp xuống bên cạnh Thẩm Khê Sơn, chộp lấy tay : "Thật ? Thẩm liệp sư lời giữ lấy lời đó nhé!"

"Đương nhiên ." Thẩm Khê Sơn quả quyết.

Liệp sư cấp Thiên vốn dĩ địa vị tối cao thể xem thường tại Tiên minh, Thẩm Khê Sơn càng là ngoại lệ đặc biệt. Trọng điểm là tên Vương Tự vốn sai rành rành đó, phạt một tên liệp sư cấp Ất quèn đối với chỉ là chuyện nhỏ nhặt như trở bàn tay.

Khuôn mặt Tống Tiểu Hà rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng hàng ngàn vì . Vừa ríu rít chuyện, nàng tranh thủ vuốt ve thêm vài cái lên bàn tay Thẩm Khê Sơn: "Thế thì quá ! Hèn chi cứ ca tụng Thẩm liệp sư là tấm gương sáng cho hậu bối noi theo. Hôm nay diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền."

Thẩm Khê Sơn: "..."

Đừng tưởng cảm nhận nàng đang cố tình sờ soạng.

Luyến tiếc buông tay , Tống Tiểu Hà lết về chỗ cũ. Lúc , Thẩm Khê Sơn mới lên tiếng hỏi: "Vừa nãy ngươi chuyện hỏi Thẩm Sách, là chuyện gì ?"

Tống Tiểu Hà suy nghĩ một lúc đáp: "Không , mấy chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa."

Thẩm Khê Sơn ôn tồn : "Tiểu Hà cô nương đừng ngại ngần. Hắn đem bộ chuyện kể hết cho , ngươi vướng mắc gì cứ thẳng thắn hỏi ."

Tống Tiểu Hà khẽ sững , một lát nàng mới dè dặt ướm hỏi: "Vậy... chuyện về thứ đang trong cơ thể , ngươi cũng hết ?"

Thẩm Khê Sơn gật đầu xác nhận.

Tống Tiểu Hà tức giận lầm bầm: "Oái, cái tên Thẩm Sách , lúc nào cũng dặn dò linh tinh, ai ngờ chính rêu rao lung tung ."

Thế ? Tống Tiểu Hà mở miệng thích nhất, giấu giếm bí mật với đàn ông khác ư.

Mặc dù đàn ông đó thực chất cũng là bản .

Thẩm Khê Sơn cụp mắt xuống, giọng điệu chùng xuống mang vẻ hụt hẫng: "Có vẻ như Tiểu Hà cô nương xen những chuyện . Không , sẽ lập tức xóa sạch đoạn ký ức đó , coi như từng , từng gì cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-52-dau-vet-dau-tien-cua-doan-tinh-cam-chu-1.html.]

Nói , giơ tay lên, đầu ngón tay ánh lên vầng sáng vàng nhạt, chuẩn thi triển pháp thuật.

Tống Tiểu Hà hoảng hốt nhào tới, nhoài qua mặt bàn, hai tay túm chặt lấy bàn tay đang vận linh lực của , vội vã thanh minh: "Không , ý đó. Chẳng qua chỉ trách Thẩm Sách là đồ hai mặt, mặt thì một đằng, lưng một nẻo thôi, chuyện liên quan gì đến ngươi cả."

Nghe xong câu , Thẩm Khê Sơn cũng chẳng thấy vui vẻ thêm chút nào.

Hắn khuyên nhủ: "Tiểu Hà cô nương cũng đừng trách cứ nữa."

Tống Tiểu Hà thấy thu hồi linh lực, bèn đàng hoàng, nhẹ nhàng vỗ tay xuống bàn một cái: "Sao trách cho ? Lần cũng bỏ , tiếp tục từ mà biệt, rõ ràng hề coi là bằng hữu."

Thẩm Khê Sơn kiềm chế , lạnh lùng châm chọc: "Sao ? Ngươi suýt mất mạng ở Hạ quốc, chẳng nhờ cứu mạng đó ?"

"Cái gì cơ?" Tống Tiểu Hà ngơ ngác .

Thẩm Khê Sơn khựng một nhịp, giọng điệu trở nên mềm mỏng: "Hắn kể rằng, lúc ngươi lâm nguy ở Hạ quốc, chính sai Tô Mộ Lâm gọi sấm chớp tới. Dùng sức mạnh của sấm sét để phá vỡ phong ấn trong cơ thể ngươi, giải phóng long hồn, từ đó mới chữa lành vết thương cho ngươi."

"Thì là thế ?" Tống Tiểu Hà bừng tỉnh ngộ, kinh ngạc thốt lên: "Thảo nào lúc Tạ Quy đ.â.m một nhát, cứ mơ màng cảm thấy đang ôm lấy . Lúc đó đau đớn vô cùng, ai ngờ đang dốc sức cứu ."

Vào khoảnh khắc sinh t.ử đó, Tống Tiểu Hà cảm nhận rõ rệt sự sống đang dần cạn kiệt. đó, nàng cảm nhận vòng tay ấm áp của ai đó ôm trọn lấy , một luồng sức mạnh tuôn trào ngừng cơ thể, kéo dài nỗi đau, nhưng cũng đồng thời níu giữ lấy mạng sống mong manh của nàng.

Không ngờ Thẩm Sách âm thầm những chuyện . Ngẫm suốt chặng đường qua, Thẩm Sách quả thực giúp đỡ nàng nhiều, còn mặt bảo vệ, xả giận nàng, mà giờ đây chọn cách một lời từ biệt.

Tống Tiểu Hà cảm động xót xa, biểu cảm khuôn mặt biến hóa vô cùng đa dạng.

Thẩm Khê Sơn thu hết những cung bậc cảm xúc mắt, càng càng thấy điều gì đó sai sai, bèn lên tiếng cảnh cáo: "Tiểu Hà cô nương, ngàn vạn đừng suy nghĩ đến chuyện lấy báo đáp đấy nhé."

Tống Tiểu Hà ngẩng phắt đầu lên, hốt hoảng : "Làm thể chứ? Trong lòng ..."

Thẩm Khê Sơn khẽ nhướng mày, chậm rãi hỏi: "Có ai cơ?"

Tống Tiểu Hà mỉm , lảng sang chuyện khác: "Vẫn còn một thắc mắc giải đáp, mong Thẩm liệp sư chỉ giáo."

Thẩm Khê Sơn đành : “Ngươi ."

"Đó là chuyện nhiều năm , Lương Tiêu công chúa cũng từng thiết lập một trận pháp dịch chuyển tại Hạ quốc, đúng ? Nàng tài ba xuất chúng như , trận pháp đó chắc hẳn kích hoạt chứ, liệu đưa một bộ phận dân Hạ quốc trốn thoát ?"

Hắn ngờ điều Tống Tiểu Hà bận tâm là chuyện . Nhìn ánh mắt đầy hy vọng của nàng, trong chốc lát cũng nên sự thật .

chuyện cũng trôi qua quá lâu , dối gạt nàng một chút chắc cũng chẳng .

Đang lúc Thẩm Khê Sơn còn chần chừ, Tống Tiểu Hà nghiêng đầu , đột nhiên cất tiếng hỏi: "Thẩm liệp sư, ngươi đang vắt óc suy nghĩ cách lừa gạt ?"

Thẩm Khê Sơn chút ngạc nhiên. Tống Tiểu Hà dạo vẻ tinh ý hơn hẳn, đến điều cũng ?

Tống Tiểu Hà vô thức vân vê những ngón tay, cụp mắt xuống, giọng thì thầm: "Thực cũng từng nghĩ đến, trận pháp đó lẽ thất bại. Bởi vì nếu thực sự dân Hạ quốc may mắn trốn thoát, thì chuyện giấu kín đến thế. Ta chỉ thắc mắc, tại trận pháp do Lương Tiêu công chúa dày công thiết lập thất bại?"

Thẩm Khê Sơn đành tiết lộ sự thật: "Trận pháp dịch chuyển bắt buộc âm dương song trận. Điểm xuất phát là dương trận, điểm đến là âm trận. Thiếu một trong hai thì trận pháp thể hoạt động."

" lúc thỉnh giáo tỷ tỷ Thời Diên, tỷ đề cập đến chuyện ." Tống Tiểu Hà vặn .

"Có thì cũng bằng thừa. Tình thế Hạ quốc lúc bấy giờ như ngàn cân treo sợi tóc, Lương Tiêu công chúa thể nào dời gót nơi khác để thiết lập âm trận . Thế nên, cái trận pháp đó ngay từ lúc bắt đầu định sẵn là một kết cục thất bại." Thẩm Khê Sơn nét buồn bã thoảng qua khuôn mặt nàng, an ủi: "Chuyện cũng lùi dĩ vãng nhiều năm, bụi trần lắng đọng, Tiểu Hà cô nương cũng đừng quá bận tâm gì."

Có lẽ vì giọng của Thẩm Khê Sơn dịu êm như gió xuân, hoặc cũng thể bởi là ý trung nhân trong mộng của nàng, nên lời an ủi quả thực sức nặng, khiến cõi lòng Tống Tiểu Hà nhẹ nhõm phần nào.

Nàng khẽ thở dài: "Chỉ là ngờ rằng, dù dốc sức xoay chuyển thế nào, cuối cùng vẫn thể thoát khỏi lời tiên tri của tỷ tỷ Thời Diên."

Thẩm Khê Sơn đáp: "Bốn chữ 'thiên mệnh định' là lời suông. Kết quả mà nàng suy đoán , là đáp án cuối cùng khi bao hàm biến , can thiệp và những diễn biến thể xảy ."

"Tiền kiếp của tỷ tỷ Thời Diên phi phàm đến , thể thấu cả vận mệnh tồn vong của một vương quốc."

Thẩm Khê Sơn tạm thời bỏ ngỏ chuyện tiền kiếp , chỉ : "Bộ Thời Diên, khả năng là xuất từ Thiên Giới."

Tống Tiểu Hà chẳng rõ dựa mà kết luận như , chống cằm ngước Thẩm Khê Sơn, thán phục: "Thẩm liệp sư quả là lợi hại xuất chúng, mới đặt chân tới đây từ hôm qua mà chuyện gì cũng tỏ tường."

Thẩm Khê Sơn tật giật , khẽ mỉm , lấp liếm: "Tiểu Hà cô nương mới là chịu nhiều vất vả. Nay ngươi mang trong món Thượng Cổ Thần Khí, chỉ cần chăm chỉ rèn luyện để chủ nguồn thần lực , ngày chắc chắn sẽ vươn lên thành một trong những kỳ tài kiệt xuất nhất chốn tiên môn nhân giới."

"Vậy cơ hội thi đậu liệp sư cấp Thiên ?" Tống Tiểu Hà háo hức hỏi.

"Tất nhiên là ." Nói đoạn, Thẩm Khê Sơn sực nhớ một chuyện, bèn đề nghị: "Tháng Hai năm sẽ diễn Bách Luyện Hội của giới tiên môn, ngươi tham gia ?"

"Bách Luyện Hội của tiên môn á?" Tống Tiểu Hà tròn mắt kinh ngạc: "Có là cái đại hội võ lâm do các tiên môn nhân giới hợp sức tổ chức bốn năm một ? Ta cũng tham gia ?"

"Nếu ngươi hứng thú, sẽ đặc cách ghi danh ngươi danh sách." Thẩm Khê Sơn hứa hẹn.

"Tuyệt vời quá mất!" Tống Tiểu Hà mừng rỡ khôn xiết, nhảy cẫng lên vì vui sướng.

Nguyên nhân khiến nàng hưng phấn tột độ hẳn là vì tham dự Bách Luyện Hội, mà là do Thẩm Khê Sơn liên tiếp hai kỳ đại diện cho Tiên minh góp mặt tại đấu trường . Lần chắc mẩm cũng sẽ vắng mặt. Nếu nàng cùng, đồng nghĩa với việc nàng sẽ một thời gian dài đằng đẵng ngắm tiểu sư thỏa thích!

Chỉ cần mường tượng đến cảnh đó thôi, Tống Tiểu Hà giấu nổi nụ toe toét.

Thẩm Khê Sơn thu trọn biểu cảm của nàng mắt, thầm nhủ: Chỉ tham gia cái Bách Luyện Hội cỏn con mà cũng sung sướng đến thế ?

Tuy nhiên, dù Tống Tiểu Hà đôi lúc tính khí thất thường, cảm xúc đổi chóng mặt, nhưng phần lớn thời gian nàng đều giữ sự lạc quan, tươi vui hồn nhiên. Ở bên cạnh một Tống Tiểu Hà như , Thẩm Khê Sơn cũng cảm thấy cõi lòng thư thái, bình yên.

Hôm nay cũng tốn ít nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khan, bèn nâng tách lên thong thả nhấp vài ngụm.

Tống Tiểu Hà đối diện, ngắm dáng vẻ đĩnh đạc của Thẩm Khê Sơn. Hắn vận bộ y phục trắng muốt như tuyết, suối tóc đen như mực buông xõa bồng bềnh, huy hiệu mạ vàng nơi viền áo lấp lánh phản chiếu ánh sáng.

Nét mặt thanh thoát thư thái, nốt ruồi chu sa trán càng tôn lên vẻ thanh tao thoát tục.

Chỉ ngắm tĩnh lặng như thế, Tống Tiểu Hà cảm thấy trong lòng dâng trào một niềm yêu thích khó tả.

Ánh sáng hắt từ khung cửa sổ lưng Tống Tiểu Hà, nàng chống cằm say sưa chiêm ngưỡng nhan sắc của Thẩm Khê Sơn một hồi lâu, chợt nhớ một chuyện.

Nàng luồn tay chiếc vòng ngọc, lấy một cành hoa hải đường đang độ rực rỡ nhất, đưa về phía Thẩm Khê Sơn, : "Nhành hoa tặng ngươi."

Thẩm Khê Sơn đặt tách xuống, liếc mắt một cái nhận ngay đây là bông hoa mọc từ cây hải đường mà Tạ Quy hóa thành. Chỉ là lúc đó để ý xem nàng ngắt nó từ bao giờ. Hắn nghi hoặc hỏi: "Tặng ?"

" ." Tống Tiểu Hà gật đầu: "Đây là Tạ Quy, chắc ngươi cũng , biến thành một cây hoa hải đường ở Hạ quốc, nhánh hoa nhặt đất đấy."

Thẩm Khê Sơn xoay nhẹ nhành hoa đầu ngón tay, đăm đăm nó, hỏi: "Chỉ tặng riêng thôi ?"

Tống Tiểu Hà chẳng mảy may nhận sự khác thường trong câu hỏi, đáp tỉnh rụi: " , chỉ nhặt mỗi một cành thôi."

"Ta mới đến đây từ hôm qua, đóng góp công trạng gì." Thẩm Khê Sơn lịch sự từ chối: “Ngươi hãy đem tặng nó cho vị bằng hữu cứu mạng ngươi thì hơn."

"Thẩm Sách á? Mắc mớ gì tặng hoa cho ?" Tống Tiểu Hà mặt mày ngơ ngác: "Hắn cứu , để chạm mặt sẽ tạ ơn đàng hoàng. Còn nhành hoa là dành riêng cho ngươi."

Thẩm Khê Sơn gặng hỏi: "Cớ tặng ?"

Tống Tiểu Hà hồn nhiên đáp: "Bởi vì ngươi trai."

Chỉ một lý do đơn giản thôi. Thẩm Khê Sơn xong, trời mới vận dụng định lực thâm hậu đến nhường nào mới kiềm chế cơn xúc động xé nát nhành hoa hải đường trăm mảnh.

Suốt dọc đường, mang danh nghĩa Thẩm Sách gánh vác bao nhiêu việc nặng nhọc, Tống Tiểu Hà rót cho một ngụm nóng thì chớ. Đến phút chót, nàng lượm một nhành hoa chỉ một mực chăm chăm mang tặng cho đàn ông khác.

Và cái lý do lãng xẹt là vì " trai".

Cũng may đàn ông đó là bản nhắn của , nếu , cái sức chịu đựng rèn giũa bao năm của Thẩm Khê Sơn chắc chắn sẽ sụp đổ trong đêm nay, và sẽ Tống Tiểu Hà chọc tức đến trào m.á.u mà c.h.ế.t mất.

Hắn miễn cưỡng nhận lấy nhành hoa, giọng điệu vẫn giữ sự ôn hòa nhã nhặn, trong trẻo như ngọc: "Nếu chuyện êm xuôi, phiền Tiểu Hà cô nương nghỉ ngơi nữa. Ta tìm Trình liệp sư để bàn bạc kế hoạch hồi hương về Tiên minh ngày mai."

"Ừ, ngươi cứ lo liệu công chuyện , đa tạ ngươi giải đáp thắc mắc cho ." Tống Tiểu Hà dậy, hớn hở tiễn tận cửa.

Thẩm Khê Sơn bước khỏi cửa, nụ môi lập tức tắt lịm. Hắn lẳng lặng bước xuống lầu, rảo bước sang khách trạm bên trong Linh Vực thạch bên cạnh, tìm đến phòng của Ngô Trí Minh, đẩy cửa bước .

Ngô Trí Minh trốn chui trốn nhủi trong quỷ quốc, trốn tránh trận chiến, chẳng lấy một vết xước, ngay cả vết thương do Thẩm Khê Sơn cứa hôm cũng lành lặn, chỉ giọng là còn khàn đặc.

Vừa thấy Thẩm Khê Sơn đột ngột xông , trố mắt kinh ngạc, nhảy dựng lên như thấy ma: "Thẩm Khê Sơn?! Ngươi đến để tính sổ nợ nần ?"

Vốn dĩ Thẩm Khê Sơn chẳng rảnh rỗi mà tính sổ với lúc , nhưng hôm nay cục tức trong bụng đang bốc hỏa hừng hực, cần tìm chỗ trút giận.

Hắn lật tay cài then cửa, lạnh lùng : "Coi như ngươi xui xẻo."

Sau khi nện cho Ngô Trí Minh một trận tơi bời hoa lá, mặt mũi bầm dập, m.á.u mũi chảy ròng ròng, Thẩm Khê Sơn bước khỏi phòng, nhưng cục tức vẫn tan biến hết.

Thế là ngoắt , gọi giật một t.ử Tiên minh , hỏi cộc lốc: "Có Vương Tự hiện giờ đang lẩn trốn ở xó nào ?"

Ở một diễn biến khác, Tống Tiểu Hà màn đàm đạo dông dài với Thẩm Khê Sơn, tâm trạng vô cùng hưng phấn. Nàng lôi kéo Tô Mộ Lâm đ.á.n.h chén no say một chầu, tìm đến Vân Phức để lời cảm tạ.

Trong thời gian nàng hôn mê bất tỉnh, chính Vân Phức là tận tình lau chùi, y phục cho nàng.

Tuy nhiên, sự của Tạ Quy giáng một đòn chí mạng tinh thần của Vân Phức và Chung Tầm Chi. Nhất là Chung Tầm Chi, mấy ngày nay luôn trong trạng thái vật vờ, nửa tỉnh nửa mê, thường xuyên lóc trong cơn ác mộng, lâm cơn bạo bệnh. Chung thị quyết định sẽ thu xếp hành trang rời buổi chiều.

Tống Tiểu Hà tâm sự với Vân Phức một hồi lâu, cũng lây nhiễm nỗi buồn, rơi vài giọt nước mắt đồng cảm.

trò chuyện xong, nàng mau chóng lấy tinh thần. Dù thì Tạ Quy hiện tại cũng là hồn bay phách tán , vẫn đang nuôi dưỡng trong cơ thể Mãn Nguyệt. Nếu chuyện suôn sẻ, dăm ba năm nữa chừng cơ hội tương phùng.

Trải qua chuyến quỷ quốc đầy bão táp, đội hình của các môn phái đều sứt mẻ nghiêm trọng, duy chỉ Tiên minh là bảo lực lượng nhất. Đa phần các tiên môn rút lui, lúc đầu còn lác đác vài kẻ nuôi mộng đoạt lấy Âm Dương Quỷ Phiên, nấn ná ở .

từ lúc Thẩm Khê Sơn xuất hiện, bọn chúng tự phận, hiểu rằng cơ hội vuột mất, nên cũng dần dà rút êm. Hiện tại chỉ còn sót vài môn phái lớn bám trụ.

Tin tức Âm Dương Quỷ Phiên thu hồi rò rỉ ngoài, chắc chắn sẽ tạo nên một cơn địa chấn trong giới tu tiên. Để tránh đêm dài lắm mộng, Tiên minh quyết định rút quân càng sớm càng , thời gian khởi hành chốt hạ sáng sớm ngày mai.

Đêm hôm đó trở về phòng, Tống Tiểu Hà ngâm trong bồn nước nóng, gột rửa sạch sẽ bụi bặm đường xa. Thay một bộ đồ ngủ bằng bông mềm mại, nàng chui tọt chăn ấm đệm êm, nhưng trằn trọc lăn lộn mãi vẫn chợp mắt , bèn khởi động Đồng Cảm Chú.

"Thẩm Sách." Nàng gọi khẽ.

Thẩm Khê Sơn mới ngả lưng, thấy tiếng gọi đột ngột giật b.ắ.n . Trong bụng thầm rủa, cái cô Tống Tiểu Hà đêm hôm khuya khoắt chịu ngủ, gọi Đồng Cảm Chú cái quái gì ?

Hắn gắt gỏng đáp: "Có chuyện gì thế?"

"Ngươi lặn ?" Tống Tiểu Hà hỏi dồn: "Sao rời một lời từ biệt, cùng chúng trở về Tiên minh ?"

Thẩm Khê Sơn bịa chuyện: "Ta nhiệm vụ khẩn cấp xử lý , ngươi đừng bận tâm đến ."

Nghe giọng điệu của phần bực dọc, Tống Tiểu Hà hừ mũi một tiếng, đáp trả: "Tiểu sư đang ở đây, bận rộn cả ngày chạy theo ngắm , thời gian mà quan tâm đến ngươi?"

Thẩm Khê Sơn hậm hực: "Tốt nhất là ngươi cứ dán mắt cả ngày , đỡ lúc rảnh rỗi quấy rầy ."

Đầu dây bên chìm lặng một hồi lâu. Thẩm Khê Sơn cứ ngỡ nàng dỗi mà ngắt luôn Đồng Cảm Chú , thì chợt thấy giọng nàng vang lên: "Được thôi, thèm phiền ngươi nữa. Ta chỉ là, cảm ơn ngươi cứu mạng ở Hạ quốc. Hiện tại trong tay món bảo vật nào đáng giá, hẹn gặp , nhất định sẽ tặng ngươi một món quà thật hậu hĩnh để đền đáp ân tình."

"Ngươi thi hành nhiệm vụ ở ? Tiết lộ cho chút ít , lỡ bề gì trắc trở, còn đường mà tìm ngươi chứ."

Giọng của nàng dường như nhuốm màu ngái ngủ, nhẹ nhàng êm ái, như lời thì thầm bên gối.

Âm thanh rót tai Thẩm Khê Sơn, gian tĩnh lặng như tờ, chỉ còn vang vọng nhịp tim đập loạn nhịp của chính .

Phía gáy dần dần nóng rực lên.

Thẩm Khê Sơn dịu giọng xuống, dỗ dành: "Là một nhiệm vụ tối mật, phép tiết lộ ngoài. Ngươi cần lo lắng cho , về Tiên minh cứ ngoan ngoãn tu luyện là ."

"Ừ." Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn đồng ý, gặng hỏi thêm, chỉ thỏ thẻ tiếp: "Lần ngươi hứa lúc về sẽ cho kẹo..."

Nói đến đây, giọng nàng nhỏ dần , im bặt, đó là tiếng thở đều đặn, nhịp nhàng, vẻ như chìm sâu giấc mộng.

Thẩm Khê Sơn nán thêm một lúc, mới lặng lẽ ngắt Đồng Cảm Chú.

Mọi chuyện rắc rối giải quyết êm thấm, chỉ chờ ngày mai trở về Tiên minh là xong xuôi. Chỉ cần cái vỏ bọc Thẩm Sách bao giờ xuất hiện nữa, thì dần dần Tống Tiểu Hà cũng sẽ tự động lãng quên thôi.

Tâm tư rối bời, nhẩm Thanh Tâm Chú vài , nhắm mắt dỗ giấc ngủ.

Nửa đêm canh Tý, Thẩm Khê Sơn đang say giấc nồng bỗng ai đó đạp cho một cú điếng , giật tỉnh giấc.

Ngay khoảnh khắc ý thức trở , thấy tiếng thở nhịp nhàng của một khác ngay sát bên cạnh.

Tiếp đó, kinh ngạc nhận đang ôm trọn một cơ thể mềm mại trong vòng tay, cái chân tung cước đạp giờ đang quấn chặt lấy chân , lòng bàn chân áp còn truyền đến ấm hôi hổi.

Thẩm Khê Sơn choàng mở mắt, cúi xuống , thì Tống Tiểu Hà đang cuộn tròn say sưa ngủ ngay trong lòng .

Trong phòng chỉ chong một ngọn đèn leo lét, ánh sáng mờ ảo soi rọi lên ảnh của nàng.

Một tay nàng nắm chặt lấy lọn tóc của , tay túm chặt vạt áo ngực, trán tựa hẳn khuôn n.g.ự.c rắn rỏi của . Nhịp thở đều đặn của nàng xuyên qua lớp áo mỏng, truyền thẳng trái tim đang đập rộn ràng của Thẩm Khê Sơn.

Hai bàn chân nàng cũng quấn quýt lấy chân , mấy ngón chân khẽ cựa quậy, dụi dụi tìm kiếm một tư thế thoải mái nhất, im bất động.

Thẩm Khê Sơn đăm đăm khuôn mặt say ngủ của nàng, một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa từ gáy. Hắn vội vàng đưa tay lên sờ, lòng bàn tay chạm một mảng da thịt nóng hổi như than hồng.

Loading...