Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 54: Tiên Môn Quỷ Sự Tái Khởi Phong Ba 1

Cập nhật lúc: 2026-07-09 01:08:37
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà theo Thẩm Khê Sơn trở về Thương Hải phong. Nơi đây hẻo lánh mà rộng rãi, quả thực là một chốn tuyệt vời để luyện kiếm. Ban ngày Lương Đàn hầu như mặt ở Thương Hải phong, còn Tô Mộ Lâm cũng xách học lớp Phù tu, thế nên lúc tuyệt đối sẽ ai quấy rầy.

Dù Tống Tiểu Hà từ nhỏ mang theo kiếm gỗ bên , nhưng nền tảng kiếm chiêu của nàng cực kỳ kém cỏi. Ngoại trừ hai chiêu sư phụ dạy từ thuở bé, những chiêu còn đều học lỏm từ các kiếm tu cấp Đinh khi gia nhập Liệp môn, còn chẳng hề thuần thục.

Thẩm Khê Sơn một bên, lặng lẽ Tống Tiểu Hà múa kiếm. Nàng hì hục biểu diễn một lượt tất cả những gì học, xong xuôi liền mệt đến mức thở hồng hộc, bèn thu kiếm sang . Thẩm Khê Sơn đó, mái tóc dài khẽ bay trong gió, y phục trắng hơn tuyết, ánh mắt ôn nhuận tựa dòng xuân thủy miên man.

thực . Trong lòng đang thầm kêu thất sách. Rõ ràng đây từng xem Tống Tiểu Hà múa kiếm, hôm nay quả thực nên sẽ dạy kiếm chiêu cho nàng, thà dạy nàng vẽ bùa khéo còn dễ dàng hơn nhiều. Thứ kiếm pháp thi triển còn chẳng bằng thủ đ.á.n.h ch.ó của đám ăn mày ven đường, chẳng dạy đến năm tháng nào mới nên hồn.

Tống Tiểu Hà chạy chậm tới mặt . Dải ruy băng dệt kim tóc nàng tung bay quấn quýt trong gió. Bộ tông phục màu xanh lục sắc nét càng tôn lên làn da trắng ngần như ngọc, hàng chân mày và ánh mắt trong trẻo tựa tuyết rụng mùa đông.

Nàng hưng phấn hỏi: "Kiếm pháp của thế nào?"

Thẩm Khê Sơn hỏi ngược nàng thể thốt câu đó cơ chứ. đối diện với ánh mắt ngập tràn kỳ vọng của Tống Tiểu Hà, đành mỉm đáp: "Tiểu Hà cô nương trông vẻ cũng chút thiên phú luyện kiếm đấy."

Tống Tiểu Hà sáng rực đôi mắt, vui vẻ reo lên: "Thật ? Hồi nhỏ lúc luyện kiếm, sư phụ còn luôn miệng bảo vô duyên với kiếm đạo, rõ ràng là chê phiền nên dạy thì ."

Nàng chẳng bao giờ nghĩ Thẩm Khê Sơn đang dỗ dành . Được một thiên tài kiếm đạo khen ngợi thiên phú, nàng vui sướng vô cùng, nhất là khi đó là tiểu sư của . Nàng khẽ cúi đầu như đang cân nhắc điều gì, ngước lên hỏi: "Vậy ngươi thử ước lượng xem, luyện kiếm bao nhiêu năm nữa thì đạt đến cảnh giới như ngươi?"

Nụ của Thẩm Khê Sơn càng thêm rạng rỡ, nơi khóe mắt chân mày như nhuốm cả gió xuân rực rỡ chói lọi. Tống Tiểu Hà đúng là dám hỏi thật. Trong tiên môn vẫn luôn lưu truyền một câu , rằng kiếm tu thế gian chỉ chia hai loại: một là chúng sinh phàm tục, hai là Thẩm Khê Sơn. Giữa ngàn vạn gia tộc tiên môn hiện nay, chỉ còn sót một vị kiếm tu tiền bối danh tiếng lẫy lừng vì giữ thể diện mà từng giao thủ với . Còn hễ ai dám cầm kiếm thách thức, thảy đều bại kiếm của Thẩm Khê Sơn.

Hắn từng nếm mùi thất bại. Tống Tiểu Hà sánh vai cùng , e rằng dốc cả một đời cũng xa xa mới đủ.

Bởi , Thẩm Khê Sơn đáp thẳng mà chỉ nhẹ nhàng : "Chỉ cần Tiểu Hà cô nương chịu khó tu luyện, ắt sẽ ngày càng tiến xa con đường thông thiên ."

Tống Tiểu Hà xong liền hừng hực ý chí chiến đấu, tràn trề năng lượng hô to: "Vậy thì phiền Thẩm liệp sư !"

Thẩm Khê Sơn khẽ nâng tay, thanh kiếm gỗ của Tống Tiểu Hà lập tức bay vút , ngoan ngoãn gọn trong tay . Hắn : "Bắt đầu thôi."

Thẩm Khê Sơn đích mẫu một đoạn kiếm chiêu cơ bản nhất. Trọng tâm pháp mà là rèn luyện can đảm và xảo kình. Bước đầu tiên Tống Tiểu Hà cần học là cách dùng kiếm để phát lực đạo. Kiếm trong tay nàng cứ mềm oặt, căn bản chẳng thể đả thương ai. Những nàng dùng kiếm gỗ công kích thực chất đều dựa dẫm thần lực bám kiếm. Muốn học kiếm, tiên cách dùng kiếm.

Tống Tiểu Hà xem xong một lượt, chẳng nhớ gì. Thế là Thẩm Khê Sơn đành múa nữa. Nàng bảo: "Thẩm liệp sư thể chậm một chút ?"

Thẩm Khê Sơn nắm chặt kiếm gỗ, c.ắ.n răng nhẫn nhịn, biểu diễn thứ ba với động tác chậm hơn nhiều. Tống Tiểu Hà bên cạnh bắt chước huơ tay múa chân học pháp. vẫn đủ chậm, nàng căn bản theo kịp. Thẩm Khê Sơn đành dằn cơn mất kiên nhẫn xuống, hết đến khác lặp bộ chiêu thức cực kỳ đơn giản cho nàng xem.

đến mức độ đó, Tống Tiểu Hà vẫn thể nhớ trọn vẹn. Sau khi nhận lấy kiếm, nàng chỉ vung vẩy vài chiêu đầu, đoạn liền quên sạch sành sanh.

Thẩm Khê Sơn dịu dàng mỉm : "Phía quên hết ?"

Tống Tiểu Hà rụt cổ gật đầu. Hai chữ đồ óc heo mắc kẹt trong cổ họng Thẩm Khê Sơn thốt , khiến suýt nữa thì nghẹn đến hộc m.á.u trong. Hắn lẽ Tống Tiểu Hà đây từng luyện kiếm đàng hoàng, đáng lý nên để nàng theo học những thứ căn bản nhất từ các phu t.ử kiếm tu trong Tiên minh, rèn luyện từ từng chiêu từng thức một. Trực tiếp dạy cả một bộ kiếm pháp, cho dù Thẩm Khê Sơn thấy nó đơn giản đến , thì đối với Tống Tiểu Hà vẫn là một sự khó. Còn bắt Thẩm Khê Sơn dạy những thứ vụn vặt cơ bản , chẳng khác nào dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c kiến, là một kiểu khó theo nghĩa khác.

Hắn thở dài hỏi: "Tiểu Hà cô nương thật sự học kiếm ?"

" ." Tống Tiểu Hà đáp: "Không ngươi thiên phú ?"

"Những lời cũng hẳn đúng hết."

"Nói đó ngươi lừa ư?" Tống Tiểu Hà xách kiếm, cảm xúc tụt dốc trông thấy. Yên lặng một lát, nàng xoay phịch xuống một tảng đá, đưa tay lau mồ hôi như chuyện gì, tiếp: "Tạm thời nghỉ ngơi chút , thấy mệt ."

Nàng đó, ném thanh kiếm chân, hai tay chống cằm, lặng thinh năng gì. Nhìn từ góc nghiêng, Thẩm Khê Sơn thấy đôi mắt nàng dại , trông vẻ như đang thẩn thờ, nhưng thực chất giữa đôi lông mày phảng phất chút mất mát. Từ dáng vẻ của nàng, dường như thể lờ mờ thấy những năm tháng phong ấn phá giải ngày . Khi , cơ thể nàng phong ấn cản trở thể ngưng tụ linh lực, dù tu luyện thế nào cũng công cốc. Lúc tinh thần chán nản, nếm trải thất bại, chắc hẳn nàng cũng từng thẩn thờ y như bây giờ.

Sự tò mò dâng lên trong lòng, Thẩm Khê Sơn bước chậm tới bên cạnh nàng, cất lời hỏi: "Tiểu Hà cô nương đang nghĩ gì ?"

"Ta đang nghĩ đến bạn của ."

Sắc mặt Thẩm Khê Sơn thoắt biến: "Ai cơ?"

Tống Tiểu Hà cúi đầu, thấy nét mặt , thành thật đáp: "Thẩm Sách."

Sắc mặt Thẩm Khê Sơn trở về bình thường, hỏi tiếp: "Cô nương nhớ gì?"

Nàng : "Ta đến dạy kiếm pháp cho ."

Nghe xong câu , mặt Thẩm Khê Sơn sầm . Hắn khụy một chân xổm xuống, nghiêng đầu sát biểu cảm của Tống Tiểu Hà. Nàng nhấc mắt chạm ánh của , trong đáy mắt rặt một vẻ buồn bã.

Thẩm Khê Sơn nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Hà cô nương chê kiếm pháp của , theo học nữa ?"

Nàng lắc đầu, ủ rũ đáp: "Là do quá ngốc, học mãi xong. Ta phiền ngươi, khiến ngươi chịu khổ."

"Vậy để Thẩm Sách chịu khổ thì ?" Thẩm Khê Sơn gặng hỏi.

Tống Tiểu Hà thực sự ngờ hỏi câu . Nàng nghiêm túc suy nghĩ một chút, dõng dạc : "Người khác chịu khổ, xót."

Lời vô cùng thẳng thắn, chẳng lấy một tia ái vương vấn. lọt tai Thẩm Khê Sơn, dường như thứ gì đó nhẹ nhàng điểm chóp tim , lan tỏa những gợn sóng lăn tăn cực kỳ vi diệu. Hắn : "Cô nương học thì sẽ dạy mãi. Có những lúc thiên phú hẳn là quan trọng nhất, một minh sư cộng thêm sự cần cù cũng đủ để tạo nên cả một thế hệ truyền kỳ."

Tống Tiểu Hà bèn vẻ trịnh trọng: "Sư phụ đúng là phong hiệu Kính Lương linh tôn thật."

Thẩm Khê Sơn mỉm nàng: "Tiểu Hà cô nương thông minh tuệ tâm thế , nhất định sẽ mau chóng khắc phục khó khăn thôi."

"Ngươi sẽ chê ngốc chứ?"

"Tất nhiên ." Thẩm Khê Sơn buông lời trái lương tâm trơn tru như nước chảy mây trôi, tiếp lời: "Ta cách dạy cô nương thế nào . Nào, chúng tiếp tục."

Bao cảm xúc chán nản nhờ vài ba câu lèo lái của Thẩm Khê Sơn lập tức tan biến sạch. Nàng hăng hái nhặt kiếm gỗ dậy, ríu rít khen ngợi: "Thẩm liệp sư, tính tình ngươi thật . Nếu để sư phụ dạy , lão nhân gia chắc chắn mắng đồ ngốc, gõ đầu bôm bốp ."

Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ bảo nàng ngốc thế, hóa Lương Đàn gõ đầu mà thành, lão già đó tay đúng là chẳng nặng nhẹ gì cả. Hắn cầm lấy kiếm gỗ của nàng, gỡ tung tất cả chiêu thức , dạy từng bước từng bước một. Tuy lúc đầu luôn chút mất kiên nhẫn, nhưng Thẩm Khê Sơn vốn giỏi duy trì dáng vẻ đoan phương quân tử, tuyệt nhiên để lọt nửa điểm cảm xúc ngoài. Hắn cứ nhẫn nại lặp lặp pháp của kiếm chiêu cho Tống Tiểu Hà hiểu. Về đương nhiên cũng dần quen, khi nắm vững cách dạy nàng, tâm tính của Thẩm Khê Sơn cũng mài giũa ngày một hơn. Dù cả một buổi chiều Tống Tiểu Hà chỉ học đúng một kiếm quyết, Thẩm Khê Sơn vẫn cứ tươi tủm tỉm.

Những ngày tháng khi trở về Tiên minh trôi qua khá nhàn rỗi. Thẩm Khê Sơn chạy qua Thương Hải phong chăm chỉ. Thi thoảng Tô Mộ Lâm cũng ở đó, điều chỉ bên cạnh xem chứ can dự . Tuy nhiên, thời gian luyện kiếm kéo dài, Tống Tiểu Hà bắt đầu chịu nổi. Trước đây nàng tu luyện theo kiểu luyện hai ngày chơi hai ngày để tự thưởng cho bản . Giờ đây Thẩm Khê Sơn giám sát, một ngày từ sáng sớm đến tối mịt đều vùi cường độ huấn luyện cao, khiến Tống Tiểu Hà kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Đã càng về , Thẩm Khê Sơn bảo rằng sáng sớm luyện kiếm là thời điểm nhất để hấp thụ thiên địa linh khí, thế là bắt nàng sáng vách đá cao chót vót múa kiếm, luyện đến tận lúc mặt trời mọc mới xuống.

Gió bấc tháng Chạp gào thét cắt da cắt thịt. Với Tống Tiểu Hà, nội chuyện thức dậy sớm là một thử thách gian nan, chứ đừng đến việc cao luyện kiếm. Chống đỡ nổi, trong buổi tập hôm đó, nàng bèn đình công: "Thẩm liệp sư, ngày mai tới nữa."

Thẩm Khê Sơn đang cầm khăn lau bùn dính thanh kiếm, giọng điệu điềm nhiên hỏi: "Sao ? Ngày mai cô nương việc ?"

"Ta đến Liệp môn học lớp kiếm tu đại khóa." Tống Tiểu Hà chuẩn sẵn lý do từ sớm: "Từ lúc thăng lên cấp Ất, vẫn từng đến đó. Nếu còn , e là sẽ trách phạt."

Nào ngờ Thẩm Khê Sơn dọn sạch rào cản từ kiếp nào: "Không , báo với Liệp môn , cô nương sẽ do đích mang theo tu luyện, bọn họ quản ."

Tống Tiểu Hà ngờ chiêu bóc mẽ, bèn xoay bài khác: "Hôm nay là đêm Giao thừa, ngày mai là Tết Nguyên Đán, đáng lẽ nghỉ ngơi ăn Tết ."

Thẩm Khê Sơn lau sạch kiếm gỗ, nắm trọn trong tay, ngước lên nàng: "Lễ tết của phàm trần thì can hệ gì đến tu tiên giả chúng ?"

" chúng cũng đều là phàm nhân mà." Tống Tiểu Hà cãi lý: "Phàm nhân thì đón tết của phàm nhân chứ."

"Sáng nay gặp Kính Lương sư tôn, bảo hôm nay về núi, việc ngoài. Vậy Tiểu Hà cô nương định đón tết cùng ai?"

Tống Tiểu Hà chuyện , gấp gáp đến mức c.ắ.n ngón tay, trong lòng thầm oán trách sư phụ mấy ngày nay bận rộn đến mất bóng, Giao thừa ở nhà thì chớ, còn bô lô ba la chuyện cho tiểu sư .

Thẩm Khê Sơn dậy, : "Chiêu thứ nhất trong bộ hai mươi bốn thức cô nương học nhanh, luyện thêm vài nữa là thể dạy chiêu mới ."

Không đấu tranh ngày nghỉ ngày mai, Tống Tiểu Hà thực sự chẳng còn tâm trạng nào để luyện kiếm. Nàng bĩu môi, bắt đầu giở trò ăn vạ: "Đệ hãy một câu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-54-tien-mon-quy-su-tai-khoi-phong-ba-1.html.]

Thẩm Khê Sơn thấy cái miệng nhỏ của nàng chu cả lên, thừa nàng quyết tâm luyện nữa, bèn dung túng: "Cô nương ."

"Tu luyện liên tục nhiều ngày thì bắt buộc nghỉ ngơi vài ngày, đây là quy củ."

"Quy củ của ai?"

"Quy củ của Thương Hải phong."

Thẩm Khê Sơn từng qua cái quy củ hoang đường cỡ , mặt đầy vẻ nghi hoặc: " Thương Hải phong chỉ hai thầy trò cô nương thôi mà."

" ." Tống Tiểu Hà gật đầu, chậm rãi đáp: "Là quy củ do sư phụ định . Từ nhỏ lúc tu luyện, chỉ cần nghiêm túc tập tành hai ngày, sư phụ sẽ thưởng cho nghỉ ngơi hai ngày. Bây giờ luyện liên tục bao nhiêu ngày , ngày mai cũng nên nghỉ chứ."

"Lại còn kiểu phần thưởng ?" Thẩm Khê Sơn quả thực nhịn nổi sự kinh ngạc. Tu luyện vốn quý ở sự kiên trì, tập hai ngày nghỉ hai ngày thì khác gì ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới? Lương Đàn dạy đồ kiểu đấy ?

Hắn thở dài: "Tiểu Hà cô nương, tu luyện là kiên trì bền bỉ, tính ỷ một khi sinh thì thể nào xóa bỏ . Nếu ngày mai đứt đoạn, ngày mốt chắc cô nương đến luyện kiếm nữa ."

Vừa , nhét kiếm gỗ tay Tống Tiểu Hà, dịu giọng : "Tuy vất vả, nhưng mong Tiểu Hà cô nương hãy ráng nhịn một chút." Có trời mới những ngày qua dạy Tống Tiểu Hà học kiếm, ôm cục tức to đến nhường nào. Lúc tức c.h.ế.t là nhờ đống tiên minh giới luật chép phạt hồi còn nhỏ đấy. Khó khăn lắm nàng mới bắt đầu guồng, thể để Tống Tiểu Hà dễ dàng bỏ cuộc như . Hơn nữa, xét thấy đối tượng giảng dạy là Tống Tiểu Hà, nới lỏng nhiều, bắt nàng thức khuya dậy sớm quá mức, cũng chỉ ép luyện đến lúc mặt trời lặn là cho về. Như thì còn gì để than vãn nữa?

Thế nhưng Tống Tiểu Hà lớn chừng từng nếm trải mùi đau khổ. Tháng ngày ở Thương Hải phong vốn tiêu d.a.o tự tại, dù linh lực thấp kém đến cũng chẳng ai cầm roi lùa nàng tu luyện. Lương Đàn tuy miệng luôn chê nàng ngốc, nhưng cũng từng miễn cưỡng, học đến thì đến đó. Giờ đây ngày nào cũng múa kiếm, tay xước xát nổi cả vết chai, những tháng ngày vô tư lự một trở , ngay cả hít thở một cũng khó khăn, nàng chịu đựng cho thấu? Huống hồ ngày mai là Tết, nghỉ ngơi một ngày thì hợp lý quá còn gì.

Thẩm Khê Sơn đồng ý, nàng cũng chống đối gay gắt, chỉ lẳng lặng nhận lấy thanh kiếm múa may thêm một lát, đột nhiên hét lên một tiếng, với Thẩm Khê Sơn: "Thẩm liệp sư, tay đau quá."

Thẩm Khê Sơn bước tới cạnh nàng, hỏi: "Sao ?"

Kiếm gỗ rơi loảng xoảng xuống đất. Tống Tiểu Hà dùng tay trái bóp lấy cổ tay , mếu máo kêu: "Vừa nãy lỡ trẹo tay ."

Dáng vẻ một cái là ngay đang diễn kịch. Thẩm Khê Sơn kéo tay nàng qua, đầu ngón tay nắn nắn quanh cổ tay nàng, nhạt giọng bóc mẽ: "Xương cốt hề trật khớp, xem cũng chẳng gì đáng ngại."

"Có ngại, ngại mà!" Tống Tiểu Hà ngẩng mặt , lật tay tóm gọn lấy tay , bộ dáng vô cùng đáng thương: "Thẩm liệp sư, tay đau thật đấy. Luyện công thể một bước lên trời, cần tiến lên theo trình tự chứ. Ngươi cứ cho nghỉ ngơi một lát mà."

Giọng nàng trầm xuống hẳn, lời lẽ kéo dài mang theo âm điệu mè nheo nũng nịu, chỉ thiếu điều nắm tay Thẩm Khê Sơn lắc lư cầu xin cho bằng . Bàn tay Tống Tiểu Hà nhỏ nhắn, hai tay chắp cũng thể bọc kín bàn tay của Thẩm Khê Sơn. Nàng tâm ý nài nỉ, động tác tay là vô thức, khum khum bẻ ngón tay cuộn trong lòng bàn tay . Tay nàng mềm ấm áp lạ kỳ, dùng một lực đạo yếu ớt nắn nót đầu ngón tay . Đôi mắt trong veo tha thiết lên: "Ta đón Tết như những phàm trần , sư nương còn may áo mới cho nữa. Thẩm liệp sư thiện tâm như , chắc chắn sẽ nỡ từ chối nhỉ?"

Thẩm Khê Sơn rũ mắt nàng, trong phút chốc chẳng đối phó thế nào, gáy bỗng nhiên truyền đến một luồng nóng âm ỉ. Hắn bỗng chợt hiểu , dù Tống Tiểu Hà mang lưng bao nhiêu thần lực pháp bảo, thì rốt cuộc nàng cũng chỉ là một thiếu nữ mười bảy tuổi, đang ở cái độ tuổi ham chơi. Nàng ở Thương Hải phong vốn quen tự do vô kỷ luật, giờ ép nàng chôn chân luyện kiếm, quả thực là khó .

Hắn thở dài thỏa hiệp: "Vậy thì nghỉ một ngày ."

Tống Tiểu Hà lập tức reo hò ầm ĩ, vui sướng đến quên lối về, nhào tới ôm chầm lấy Thẩm Khê Sơn. Hai cánh tay ôm siết lấy eo , nàng bắt đầu tung hô một cách tùy tiện: "Đa tạ Thẩm liệp sư! Ngươi đúng là nhất mà từng gặp! Tiên minh ngươi quả là phúc phận ba đời!"

Cái ôm chỉ lướt qua vội vàng buông lơi. Tống Tiểu Hà đắm chìm trong niềm hân hoan, dường như cảm thấy gì bất . Nàng nhặt kiếm gỗ lên, chắp tay hành lễ: "Vậy xin phép về nhé, cáo từ!"

Cho đến khi Tống Tiểu Hà lắc lư b.í.m tóc, nhảy chân sáo khuất dạng, Thẩm Khê Sơn vẫn chôn chân tại chỗ, lặng thinh theo bóng lưng nàng. Hơi ấm từ bàn tay nàng nắm chặt vẫn kịp tan, gáy cũng râm ran một nhiệt độ bất thường. Hắn trầm ngâm hồi lâu, lẩm nhẩm niệm một đạo Thanh Tâm chú, cảm xúc mới từ từ bình lặng trở .

"Cái cô Tống Tiểu Hà ..." Thẩm Khê Sơn ngẩng đầu sắc trời, nghiến răng lầm bầm: "Ta chỉ cho phép nàng ngày mai nghỉ ngơi, chứ hôm nay cần tập. Mới giờ Tỵ chạy tót về ."

Cũng khó trách nàng chuồn lẹ như , hóa là giở trò khôn vặt .

Về phần Tống Tiểu Hà, về đến nơi nàng liền ném vèo kiếm gỗ lên bàn, cả ngã rầm xuống giường, thở hắt mấy đầy mệt mỏi. Lát , khóe môi nàng cong lên, bụm mặt trộm sằng sặc, hệt như một con mèo nhỏ ăn vụng thành công và đang sung sướng tận hưởng. Nàng tự thấy khắp chốn Tiên minh chẳng ai thông minh bằng . Không chỉ lừa hai ngày nghỉ ngơi, còn ôm tiểu sư một cái. Khắp cái Tiên minh , thử hỏi còn ai dám thế? Chỉ Tống Tiểu Hà thông minh tuyệt đỉnh mà thôi!

Ngây ngô nắc nẻ một trận, nàng vùi đầu đ.á.n.h một giấc thật say, ngủ tù tì một mạch suốt cả ngày trời.

Hôm là mùng một tháng Giêng, cũng là Tết Nguyên đán của nhân gian. Theo thông lệ hàng năm, Tống Tiểu Hà đều đến thỉnh an sư nương. Mấy ngày nay dậy sớm thành thói quen sinh học, hôm nay nàng cũng thể ngủ nướng nữa, trời kịp sáng mở to hai mắt. Nàng xúng xính bộ y phục mới sư nương tự tay may. Áo trong trắng như tuyết, khoác ngoài một chiếc áo trấn thủ tay nhung trắng viền đỏ tươi rực rỡ, bên là chân váy dài dệt kim màu mực, chân mang đôi hài thêu ngũ sắc họa tiết hổ gấm. Nàng bỏ Tô Mộ Lâm, hớn hở chạy một mạch tới Thiên Dương phong.

Vừa bước qua cửa, nàng lanh lảnh gọi: "Sư nương, con tới đây!"

Tiếp đó bên trong truyền hai tiếng ho sù sụ. Một nữ t.ử qua tuổi lục tuần nhưng vẫn giữ dung mạo xinh bước , khoác chiếc áo choàng nhung dày cộm, mỉm hiền từ nàng: "Tiểu Hà đến ? Mau con."

Tống Tiểu Hà xách chiếc giỏ mây lon ton bước : "Sư nương, đây là trứng của con gà mái sống tám mươi năm ở ngoại sơn đẻ đấy ạ. Ăn đảm bảo diên niên ích thọ. Con mang tới nhiều, cứ mỗi ngày ăn một quả, ăn xong đảm bảo trẻ hai mươi tuổi, cứ để sư phụ tự lão già lẩm cẩm là ."

Chung Mộ Ngư xong bật khanh khách. Bà định vươn tay nhận lấy chiếc giỏ nhưng Tống Tiểu Hà né sang một bên: "Để con tự xách trong là . Sư nương đừng ngoài kẻo trúng gió, mau trong ạ."

Chung Mộ Ngư cong cong đôi mắt, xoay bước thủ thỉ: "Tiểu Hà càng ngày càng hiểu chuyện . Bước qua năm mới là mười tám tuổi nhỉ? Trổ mã xinh thoát tục thế , chẳng sẽ hời cho lang quân nhà nào đây."

Tống Tiểu Hà đỏ mặt chu môi: "Sư nương trêu con . Người thừa con thích tiểu sư , thời gian mà tính chuyện cưới hỏi với ai khác."

"Nha đầu ngốc ." Chung Mộ Ngư xót xa: "Thằng bé Thẩm Khê Sơn đó tu Vô Tình đạo, con định thủ tiết giữ vì nó cả đời ?"

Nàng vểnh mặt lên, giọng điệu chất chứa hào hùng tráng chí: "Chí hướng của con ở chuyện tình tình ái ái, con chỉ đạp bước con đường thông thiên đại đạo thôi. Chẳng qua là tình cờ thích tiểu sư mà thôi."

Chung Mộ Ngư nàng mồm mép lanh lợi, cãi bèn cưng chiều nựng má nàng một cái: "Tiểu Hà nhất định sẽ cầu ước thấy."

Tống Tiểu Hà híp mắt , thêm gì nữa. Di chứng để từ thời trẻ khiến cơ thể Chung Mộ Ngư suy nhược nhiều năm nay. Bà sợ gió lùa, càng sợ ồn ào, nên quanh năm suốt tháng chỉ ẩn cư ở chốn linh khí dồi dào Thiên Dương phong để tịnh dưỡng. Bà và Lương Đàn gối mụn con nào, thảy đều coi Tống Tiểu Hà như con ruột mà đối đãi. oái oăm , Tống Tiểu Hà mang bản tính hoạt bát ồn ào, thế nên một năm nàng thể đến thăm sư nương chỉ đếm đầu ngón tay. Đi nhiều quá e là cơ thể Chung Mộ Ngư chịu nổi. Và cũng vì thế, mỗi đến chỗ sư nương, Tống Tiểu Hà đều tự giác tiết chế nhiều, ăn cũng nhỏ nhẹ .

Ngồi chơi đến tận chính ngọ, Lương Đàn mới đội gió trở về. Lão đích bếp xào nấu một bàn đồ ăn. Ba quây quần bên bàn, xem như bù bữa cơm đoàn viên đêm Giao thừa hôm qua. Trong lúc dùng bữa, Chung Mộ Ngư lên tiếng hỏi: "Gần đây đang bận rộn chuyện gì ? Ngay cả đêm Giao thừa hôm qua cũng dẫn Tiểu Hà sang đây ăn bữa cơm."

Lương Đàn thở dài: "Tiên minh xảy chuyện lớn, đang rối tinh rối mù cả lên. Mấy hôm nay minh chủ cứ gọi qua suốt, e là sắp tới sẽ bận rộn lắm đây."

Tống Tiểu Hà nhịn nhiều chuyện: "Là chuyện gì sư phụ?"

Lương Đàn đáp gọn lỏn: "Chuyện cơ mật, thể truyền ngoài, trẻ con đừng hỏi nhiều."

Tống Tiểu Hà bĩu môi hờn dỗi: "Sư phụ kể, con tự tìm Thẩm liệp sư thám thính."

Đôi đũa tay Lương Đàn khựng . Lão liếc đứa đồ ngốc nhà , hừ mũi: "Cũng tà môn thật, tên Thẩm Khê Sơn đó dạo rảnh rỗi cứ chạy đến Thương Hải phong thế nhỉ? Có đang ấp ủ mưu đồ gì đen tối ?"

Tống Tiểu Hà sư phụ thương liền xù lông bảo vệ: "Đệ đến để dạy kiếm pháp cho con, nên mới lui tới thường xuyên thôi!"

Dù chính nàng cũng chịu hết nổi cái kiểu dạy kiếm đó.

Lương Đàn khẩy: "Đệ t.ử Tiên minh thiếu gì, dạy khác, cứ chọn cái đồ ngốc như con?"

Tống Tiểu Hà "hứ" một tiếng, phụng phịu bất bình: "Bây giờ con là liệp sư cấp Ất đấy. Sư phụ cứ đợi đấy, con thăng lên cấp Thiên chữ nhất sẽ rạng rỡ mặt mày lão nhân gia , đổi hết răng của thành răng bọc vàng, sẽ bao giờ lo răng lợi yếu kém chỉ ăn bám nữa !"

Chung Mộ Ngư xong bật ha hả kìm . Lương Đàn giơ đôi đũa lên dọa gõ đầu nàng: "Nghịch đồ, năm mới năm me chọc tức c.h.ế.t sư phụ con ?"

Tống Tiểu Hà vội ôm đầu rúc lòng Chung Mộ Ngư la oai oái: "Sư nương cứu con!"

Chung Mộ Ngư ôm choàng lấy nàng che chở: "T.ử Kính, đừng đ.á.n.h con bé. Tiểu Hà thông minh đáng yêu thế , nỡ tay chứ?"

"Cái tài chọc tức của nó cũng thuộc hàng nhất lưu đấy!" Lương Đàn ấm ức .

Chỗ ở của Chung Mộ Ngư nhân dịp năm mới hiếm hoi mới náo nhiệt một hôm. Tống Tiểu Hà chơi bời lêu lổng đến tận lúc lên đèn mới sư phụ xách cổ lôi về Thương Hải phong. Trước lúc chìm giấc ngủ, nàng chép miệng nghĩ thầm, ngày mai tu luyện khổ cực . may mà gặp Thẩm Khê Sơn, nghĩ thì chuyện cũng chẳng gì đáng sợ. Nàng và đ.á.n.h một giấc thật ngon lành.

Thế nhưng nàng chẳng ngờ , ngày hôm Thẩm Khê Sơn đến. Không những đến, Tô Mộ Lâm còn mang về một thông tin động trời, bảo rằng đêm qua Thẩm Khê Sơn nhận một nhiệm vụ khẩn, lập tức rời khỏi Tiên minh ngay trong đêm.

Sắc mặt Tống Tiểu Hà biến đổi kịch liệt, tâm trạng nháy mắt rơi thẳng xuống vực sâu. Bởi vì Thẩm Khê Sơn dẫn trắng đêm rời Tiên minh nhiệm vụ, cuối cùng thứ truyền về là một bản cáo phó. Lần lặp y chang.

Tống Tiểu Hà giấu nổi vẻ lo âu, túm chặt lấy Tô Mộ Lâm gặng hỏi: "Đệ ? Đi chuyện gì?"

Tô Mộ Lâm như kẻ trộm dáo dác ngó xung quanh, thì thầm to nhỏ: "Theo tin vỉa hè hóng , Nhật Quỹ Thần Nghi đem từ Phong Đô Quỷ Vực về mấy hôm đ.á.n.h cắp . Tiên minh mò chút dấu vết, nên phái Thẩm Khê Sơn dẫn đuổi theo điều tra."

 

Loading...