Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 55: Tiên Môn Quỷ Sự Tái Khởi Phong Ba 2
Cập nhật lúc: 2026-07-09 01:08:38
Lượt xem: 130
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện Nhật Quỹ Thần Nghi cất giữ ở Tiên minh vốn dĩ cực kỳ ít . Chuyến Phong Đô Quỷ Vực dạo nọ, đội ngũ tiên phong do Thẩm Khê Sơn dẫn đầu tiêu diệt quân. Bất kể là của Tiên minh t.ử môn phái khác, thảy đều bỏ mạng nơi quỷ vực. Về , tiểu đội mà Tống Tiểu Hà tham gia tiến , đội trưởng La Nhận tuy cuối cùng phát điên như tẩu hỏa nhập ma nhưng vẫn nhất quyết hé răng nửa lời về nhiệm vụ mật mà Tiên minh giao phó. Cộng thêm cục diện lúc bấy giờ rối loạn ngút trời, chẳng một ai Thẩm Khê Sơn âm thầm thu hồi Nhật Quỹ Thần Nghi.
Khi vật mang về Tiên minh, đích Thanh Ly thượng tiên mở Vạn Bảo các, đem cất giấu Nhật Quỹ Thần Nghi ở tầng hầm thứ chín, giăng thêm tầng tầng lớp lớp kết giới phòng ngự, cắt cử cao thủ luân phiên ngày đêm canh gác. Sự bảo vệ nghiêm ngặt đến mức, theo lời Lương Đàn mô tả, thì phàm là sinh vật thở bò đó cũng kiểm tra đến mức lột da tróc vảy để xem xét tường tận. Thế nên, chuyện Nhật Quỹ Thần Nghi cánh mà bay là một cú sốc ngoài dự liệu của tất thảy .
Bản thần nghi ẩn chứa sức mạnh vô song, lỡ sa chân sẩy bước thể gây đại kiếp kinh thiên động địa cho nhân giới. Việc cấp bách mắt là truy cứu xem vật đó đ.á.n.h cắp bằng cách nào, mà là tra xem nó đem . Vừa đ.á.n.h chút manh mối, Tiên minh lập tức điều động Thẩm Khê Sơn hỏa tốc đuổi theo điều tra.
Tuy nhiên, chuyến trắng tay trở về, thu nửa điểm tiến triển. Thẩm Khê Sơn chạy đôn chạy đáo mấy đêm thức trắng, về đến Tiên minh liền bẩm báo với Thanh Ly. Báo cáo xong cũng chẳng thèm nghỉ ngơi, lập tức phóng thẳng đến Thương Hải phong.
Hắn đến đúng lúc giữa trưa. Hôm nay hiếm hoi mới nắng gắt, mang chút ấm rải xuống giữa tháng Chạp rét buốt. Tống Tiểu Hà ăn no căng rốn, như thường lệ mò đến khu đất trống quen thuộc. lúc nàng chẳng thèm múa kiếm mà đang ườn một phiến đá nhẵn bóng, vắt chéo chân ung dung đung đưa. Tô Mộ Lâm thì cực kỳ ân cần nịnh nọt, khoanh chân cạnh bên, che một chiếc ô nhỏ giúp nàng chắn bớt ánh nắng chói chang.
Thẩm Khê Sơn chuyến bận tối mắt tối mũi xôi hỏng bỏng về tay trắng, tâm tính vốn tĩnh như mặt nước, nay thấy Tống Tiểu Hà tắm nắng thoải mái hưởng thụ đá, lập tức đến bật . Hắn thừa , mấy ngày vắng bóng , Tống Tiểu Hà tuyệt đối chuyện tự giác tu luyện. Mở miệng là thao thao bất tuyệt thăng lên liệp sư cấp Thiên chữ nhất, nỗ lực theo kịp bước chân của . Ngoảnh mặt cái là ham chơi lười biếng, chẳng chịu nửa phần cực khổ. Cái thói tu luyện kiểu đừng là lên cấp Thiên, e là lết lên cấp Giáp còn khó hơn lên trời.
Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, khi vẽ vài đạo khôi phù dán chặt lên Tống Tiểu Hà, dùng phù chú ép nàng múa kiếm từ lúc gà gáy đến khi trăng lên đỉnh đầu, liên tục dăm nửa tháng. Đợi nàng quen mùi cực khổ họa may mới rèn cái tính tự giác ngày ngày rèn luyện. Thế còn hơn là cái kiểu ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới như bây giờ. Ý tưởng phần tăm tối, Thẩm Khê Sơn kịp đào sâu thì Tống Tiểu Hà bên phát hiện . Khóe mắt nàng chợt lóe lên vạt áo bào trắng muốt, bèn cuống cuồng đầu , bắt gặp tiểu sư đang cách đó xa lặng lẽ quan sát.
Tống Tiểu Hà vươn dài cổ, ánh mắt chạm ngay ánh của . Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, biểu cảm của cả hai đều biến hóa.
Thẩm Khê Sơn giãn lỏng chân mày, đôi mắt xinh khẽ cong, nở một nụ xán lạn rực rỡ như nắng xuân: "Tiểu Hà cô nương."
Tống Tiểu Hà thì hớn hở mặt, gạt phắt chiếc ô Tô Mộ Lâm đang che đầu, vội vàng bật dậy nhào về phía . "Thẩm liệp sư!" Nhìn thấy , nàng chẳng buồn che giấu niềm vui sướng mặt, chạy chậm tới níu lấy hỏi dồn: "Cuối cùng ngươi cũng về ! Ta còn tưởng ngươi biến mất mười bữa nửa tháng nữa chứ!"
"Nhiệm vụ khá đơn giản nên về sớm."
"Lần ngươi nhiệm vụ lúc nửa đêm suýt nữa mạng trở về, thế, lo cho ngươi c.h.ế.t!" Tống Tiểu Hà liến thoắng: "Hôm qua định xuống núi tìm ngươi, kết quả sư phụ tóm cổ, những ăn một trận mắng té tát mà sư phụ còn giăng luôn kết giới phong tỏa Thương Hải phong, cấm tiệt ngoài."
Nghe , trong lòng Thẩm Khê Sơn dấy lên một tia nghi hoặc. Thương Hải phong giăng kết giới ư? Sao nãy giờ bước cảm nhận gì? Dõi theo bước chân lóc cóc của Tống Tiểu Hà chạy đến, Thẩm Khê Sơn khẽ cúi đầu để nàng rõ hơn. Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu, mở miệng hỏi dò: "Cô nương xuống núi... là để tìm ?"
Tống Tiểu Hà đáp gọn gàng và vô cùng dứt khoát: " thế."
Thẩm Khê Sơn khựng , tiếp lời thế nào. Giữa lặng , hiểu tâm trí trôi dạt về chuyến Phong Đô Quỷ Vực ngày . Hình ảnh Tống Tiểu Hà mang vẻ mặt kiên định chẳng sợ trời chẳng sợ đất, luôn miệng lặp lặp điệp khúc đòi lao quỷ vực để cứu .
Thẩm Khê Sơn mỉm , khẽ khàng cất lời: "Chắc hẳn những ngày ở đây, Tiểu Hà cô nương chăm chỉ luyện tập. Mấy ngày nay trời quang mây tạnh, thời tiết thế mà đem luyện kiếm thì phí hoài quá. Hay là cứ nghỉ vài ngày, chúng xuống núi dạo chơi nhé."
Thực mấy hôm nay vì mải lo lắng cho Thẩm Khê Sơn nên tâm trí nàng chẳng còn để chuyện luyện kiếm nữa. nay thấy lành lặn trở về, còn chủ động rủ nàng chơi nghỉ ngơi vài bữa, dĩ nhiên Tống Tiểu Hà sẽ chẳng từ chối, thậm chí còn giả ngốc hỏi : "Thẩm liệp sư dẫn xuống núi chơi thật ?"
Thẩm Khê Sơn khựng một nhịp gật đầu: "Không sai."
Việc may mắn đầu tiên của năm mới cứ thế ập đến, Tống Tiểu Hà sướng rơn khép miệng, túm chặt lấy ống tay áo hỏi dồn: "Vậy chừng nào chúng ?"
Thẩm Khê Sơn bôn ba ngược xuôi mới về, mấy ngày thức trắng chợp mắt, dù linh lực hộ thể thì lúc cũng mệt rã rời. Hắn cần nghỉ ngơi hồi sức nên đáp: "Ngày mai ."
Nhận lời hứa hẹn của Thẩm Khê Sơn, Tống Tiểu Hà hớn hở mặt. Lúc dẫn Tô Mộ Lâm về đến nhà, nàng bắt gặp Lương Đàn đang lúi húi đào đất trồng cây gì đó giữa sân. Sư phụ trồng vài bụi hoa cỏ linh tinh hoặc rau dưa để ăn, nhưng thành quả thường thê thảm. Có lão trồng nguyên một mảnh sân cỏ dại, khăng khăng cãi đó là hẹ, hại hai thầy trò ăn món cỏ dại xào trứng suốt ba ngày ròng. Thế nên thức ăn hàng ngày phần lớn đều chạy mua từ chỗ Trân nương.
Thấy nàng rạng rỡ như hoa mùa xuân, Lương Đàn lấy lạ: "Cái vẻ mặt gì thế ? Lại ủ mưu ấp ủ nước cờ xa gì trong bụng đấy?"
"Sư phụ, tiểu sư ngày mai sẽ dẫn con xuống núi chơi!" Tống Tiểu Hà nôn nóng khoe khoang chiến tích.
Lương Đàn rướn lông mày, vẻ mặt hiện rõ chữ " tin", sang vặn hỏi Tô Mộ Lâm: "Tiểu Tô Tử, ngươi xem, chuyện thật ?"
Tô Mộ Lâm gật đầu xác nhận: "Là thật ạ." Hắn ngập ngừng một lát, liếc Tống Tiểu Hà liều c.h.ế.t bồi thêm một câu: " mà ngươi cảm thấy tên đó tâm tư khó lường, chắc là mưu đồ khác. Tiểu Hà đại nhân vẫn nên cẩn thận thì hơn."
Tống Tiểu Hà lọt tai những lời , tức tối nhảy cẫng lên định cào cấu Tô Mộ Lâm: "Tô Mộ Lâm, ngươi còn hươu vượn nữa xé nát cái miệng ngươi !"
Tô Mộ Lâm chạy trối c.h.ế.t gào lên: " Tiểu Hà đại nhân, cảnh giác đó!"
Tống Tiểu Hà rút kiếm gỗ đuổi theo đ.â.m chọc loạn xạ. Lương Đàn thực sự khắc ghi chuyện lòng. Dù đồ nhà cũng lớn , Giêng là mười tám tuổi mụ, đặt ở nhân gian là độ tuổi các cô nương tính chuyện dựng vợ gả chồng . Huống hồ từ bé Tống Tiểu Hà si mê cái thằng nhóc tu Vô Tình đạo , si mê bao nhiêu năm đổi, chẳng còn là chuyện giỡn cho vui nữa. Dạo gần đây thái độ của Thẩm Khê Sơn đối với Tống Tiểu Hà cứ sai sai thế nào . Càng nghĩ càng thấy , Lương Đàn ném phạch hạt giống tay xuống, phóng thẳng đến Minh Chủ điện tìm Thanh Ly.
Nào ngờ đến nơi thì đúng lúc. Vừa t.ử gác cổng dẫn đại điện, Lương Đàn mới phát hiện một đám đang tụ tập mở hội nghị. Ngoài Thanh Ly môn chủ của Liệp môn, còn Tả Diệp môn chủ Thẩm môn, Liễu Oanh Oanh môn chủ Đốc môn. Ba là hiện cho quyền lực tối thượng của bộ Tiên minh. Một khi họ tề tựu một đường, ắt hẳn chuyện đem bàn nghị quyết thể là chuyện nhỏ.
Lương Đàn bước , cung kính thi lễ với Thanh Ly : "Là bỉ nhân đến đúng lúc. Minh chủ cứ sai đuổi bỉ nhân về là , cớ còn để bỉ nhân đây?"
Thanh Ly hất nhẹ tay, một chiếc ghế bay tới trượt êm ru lưng Lương Đàn. Nàng : "Ngồi xuống hẵng ."
Lương Đàn đành xuống. Mông chạm mặt ghế, chiếc ghế bỗng nhiên trượt lùi một đoạn dài, đưa lão về vị trí cũ. Tiếp đó, một chén nóng hổi lơ lửng bay đến tận tay lão.
Lương Đàn: "..."
Lão nhận lấy chén , uống mà chỉ : "Minh chủ chuyện gì giao phó cho bỉ nhân chăng? Cứ thẳng, tuy bỉ nhân nay già yếu, nhưng nếu thể gì vì Tiên minh, bỉ nhân nhất định dốc hết lực."
Thanh Ly cũng chẳng vòng vo tam quốc, thẳng vấn đề: "Mấy ngày trong chuyến Quỷ quốc, triệu hoán Cửu Thiên Thần Lôi."
Mới tới bốn chữ "Cửu Thiên Thần Lôi", tay Lương Đàn liền run bần bật, nước nóng hổi sánh tay. Lão hề hoảng loạn mà động tác cực nhanh đặt chén xuống bàn bên cạnh. Lấy từ trong một chiếc khăn tay gấm, Lương Đàn lau tay căng thẳng hỏi dồn: "Minh chủ là thật ?"
Thanh Ly đáp, sang liếc Liễu Oanh Oanh. Liễu Oanh Oanh liền tiếp lời: " . Lôi pháp thế gian chỉ Cửu Thiên Thần Lôi mới đủ sức rung chuyển thiên địa, thắp sáng cả ngàn dặm. Tuy bỉ nhân đến Quỷ quốc, nhưng môn trướng là Quan Như Huyên dùng linh kính thu cảnh tượng đó."
Vừa , bà vung tay, huyễn hóa một mặt gương tròn lơ lửng giữa trung. Một tia sáng từ đầu ngón tay búng bao phủ lấy mặt gương. Rất nhanh, hình ảnh hiện sắc nét. Trong khung cảnh mờ mịt tăm tối, cả bầu trời những tầng mây cuồn cuộn đè ép, kết tụ thành một hố mây khổng lồ đỉnh đầu. Vô tia chớp bạc nhỏ li ti luồn lách xé rách tầng mây. Sau đó, tiếng sấm nổ vang trời dội xuống, một luồng sét chói lóa từ trời giáng xuống thắp sáng cả đất trời, đủ để vạn vật trong vòng phạm vi trăm dặm đều thấy rõ. Sấm sét uy vũ mang theo cuồng phong sấm sét x.é to.ạc màn đêm.
Sắc mặt Lương Đàn từ khoảnh khắc thấy sấm sét giáng xuống liền biến đổi trắng bệch tái mét. Lão vụt dậy, bước lên hai bước tới gần chiếc gương, ánh mắt khóa chặt cảnh sấm sét giáng lâm. Quan Như Huyên quả thực cảnh sấm rơi, nhưng vị trí của nàng cách triệu sấm quá xa, nát con mắt cũng chẳng nhận ai là tung chiêu.
Lương Đàn ngoắt , hỏi: "Minh chủ tìm ?"
Thanh Ly phất tay hiệu, Liễu Oanh Oanh lập tức thu hồi linh kính.
"Vẫn ." Thanh Ly đáp: "Lúc đó khung cảnh hỗn loạn vô cùng, ngay cả Khê Sơn cũng kẻ nào dẫn dụ thiên lôi . phái mau chóng điều tra ."
Lương Đàn lẩm bẩm hai tiếng "À, ", thẫn thờ thụp xuống ghế. Lão cụp mắt che vẻ kinh hoàng, lẩm bẩm như kẻ mất hồn: "Không ngờ... qua ngần năm mà vẫn gọi thần lôi."
Thanh Ly tiếp lời: "Bao năm qua ông hao tâm tổn trí, một lòng đem Phong Lôi chú truyền thừa cho hậu thế. Khổ nỗi Phong Lôi chú trời sinh linh tính, chỉ theo sự sai bảo của duyên. Còn đứa đồ của ông một mực cự tuyệt Phù lục, mới khiến Phong Lôi chú thất truyền ngần năm. Nay triệu hoán thành công thần lôi, ông cũng yên tâm là pháp quyết tuyệt hậu ."
Mắt Lương Đàn rưng rưng lệ quang. Lão im lặng lâu, trút một tiếng thở dài thườn thượt: "Năm xưa bỉ nhân trọng thương đến mức hủy nát kim đan, mãi mãi thi triển Phong Lôi chú nữa, mới khiến nó lụi tàn bóng dáng bao năm qua. Nay..."
Đang , lão ôm mặt một trận, bỗng nhiên vén vạt áo bào toan quỳ sụp xuống mặt Thanh Ly: "Khẩn cầu minh chủ hãy tìm bằng đó, để bỉ nhân giải quyết nốt mối tiếc nuối duy nhất trong đời !"
Thanh Ly khẽ búng ngón tay, một cỗ sức mạnh vô hình êm ái nâng đôi đầu gối của Lương Đàn lên. Nàng hiền hòa : "Dù ông lên tiếng, tất nhiên sẽ dốc lực truy tìm. Có điều Phong Lôi chú khởi nguồn từ Lương thị nhà ông, tìm , e là phiền ông đích xuất mã mới ."
Lương Đàn đắn đo khẳng khái đáp: "Chỉ cần cách tìm , bỉ nhân muôn c.h.ế.t cũng chối từ!"
Dường như chỉ đợi câu , Thanh Ly nở một nụ nhạt thấu hiểu, chốt hạ: "Cũng chẳng đến mức bàn chuyện sinh tử, chỉ là phiền ông đích Trường An một chuyến thôi."
Nghe , sắc mặt Lương Đàn nháy mắt đanh xám ngoét. Mới giây còn hào hùng tráng chí nguyện lên núi đao xuống biển lửa, giây lão chột cụp mắt xuống, một chữ cũng dám ho he.
Thanh Ly như thấy vẻ bối rối khó xử của lão, ung dung tiếp: "Đại hội Bách Luyện bốn năm tổ chức một . Lần Huyền Âm môn đăng cai, tới lượt Hàn Thiên Tông. Chỉ ngặt nỗi Hàn Thiên Tông ngự tại phương Bắc nhân giới, địa hình hẻo lánh xa xôi. Để tạo điều kiện cho các môn phái khác tới dự hội, họ thương thảo với Chung thị cùng đồng tổ chức, quyết định chọn Trường An địa điểm tổ chức đại hội Bách Luyện khóa ."
Lương Đàn nghiến răng nghiến lợi rủa xả: "Cái bọn Hàn Thiên Tông lôi kéo Chung thị, ý đồ trắng trợn thế mà chẳng thèm che giấu!"
Ba trong điện đều thừa lão đang bộ tịch lảng sang chuyện khác, thế nên nhất thời chẳng ai buồn tiếp lời. Quả nhiên một lát Lương Đàn lúng búng : "Chỉ là... bỉ nhân tuổi tác cao, tay chân cũng lóng ngóng, lóc cóc bám theo đám tiểu bối trẻ tuổi dự đại hội, khỏi chê . Minh chủ xem..."
Thanh Ly xoay : "Tống Tiểu Hà cũng sẽ ."
Lương Đàn giật nảy : "Sao nó ? Đứa đồ ngốc nhà đến đó thì khác gì bao cát cho đấm? Chỉ nước ăn đòn. Minh chủ đổi khác ."
Thanh Ly thủng thẳng: "Là Khê Sơn cầu xin cho nó cùng."
"Hả?" Lương Đàn nhíu mày kinh nghi: "Bao giờ khởi hành?"
"Ngày mai."
Nghe đến đây, Lương Đàn như dội một gáo nước lạnh tỉnh mộng, bừng tỉnh đại ngộ, uẩn khúc chân tướng bày rành rành! Lão rủa thầm trong bụng, thằng ranh cuối cùng cũng lộ đuôi cáo . Bảo ngày nào cũng miệt mài chạy sang Thương Hải phong cần mẫn thế. Hóa là dụ dỗ con đồ ngốc nhà lão dự Bách Luyện, bao cát cho đấm! Biết ngay mấy cái thứ tu Vô Tình đạo chẳng đứa nào trái tim t.ử tế cả. Tên Thẩm Khê Sơn tuổi còn trẻ mà tâm cơ sâu hiểm độc ác khôn lường! Lại thấy xót cho đứa đồ nhà thật đáng thương. Chẳng bằng cách nào trêu chọc cái tên bụng hẹp hòi , hãm hại mà vẫn u mê để xoay như chong chóng.
"Kính Lương linh tôn. Muốn tìm gọi sấm sét, chuyến Trường An ông nhất định ." Tả Diệp chèn lời: "Đại hội Bách Luyện quy tụ tinh hào kiệt của ngàn vạn gia tộc tiên môn. Có thể là chư phái tề tựu một đường. Ông tìm ở đó chẳng dễ như trở bàn tay ? Tốt hơn ngàn vạn so với hiện tại, manh mối khác gì mò kim đáy bể."
Chuyện đến nước , Lương Đàn đào lý do để từ chối nữa. Thêm đó, việc Tống Tiểu Hà từ lúc mới Tiên minh thăng một mạch lên cấp Ất chỉ mất đầy nửa năm, hai thăng cấp đều là đặc cách, chuyện hiếm thấy từng trong lịch sử Tiên minh. Nên việc Tiên minh phái nàng tham dự đại hội Bách Luyện cũng là hợp tình hợp lý, chẳng đào cớ mà bảo .
Lương Đàn chắp tay hành lễ từ biệt, rời . Vừa bước chân khỏi điện thì oan gia ngõ hẹp, đụng ngay Thẩm Khê Sơn. Hai bốn mắt , đồng loạt khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-55-tien-mon-quy-su-tai-khoi-phong-ba-2.html.]
Thẩm Khê Sơn gật đầu chắp tay thi lễ, cử chỉ đoan trang hảo đến mức bới lông tìm vết cũng chẳng thấy tì vết nào: "Kính Lương linh tôn."
Dù , Lương Đàn từ đầu đến chân vẫn chẳng thuận mắt chỗ nào, thầm rủa trong lòng: Mặt mũi thì trắng trẻo bảnh bao mà bụng đen tối như mực. dẫu cũng là một bậc tiền bối sáu mươi tuổi đầu, đến mức vui buồn lộ hết mặt, lão : "Nghe mấy hôm ngươi xuống núi, công việc giải quyết suôn sẻ cả chứ?"
Thẩm Khê Sơn đáp : "Dã tràng xe cát, mấy ngày mà tay trắng tay trắng, về."
Lương Đàn giả vờ quan tâm: "Chắc bên đó tạm thời cần ngươi bận tâm nữa . Đại hội Bách Luyện cận kề, chắc chắn ngươi sẽ là dẫn đầu đưa t.ử Trường An. Đến lúc đó nhớ mang danh hiệu khôi thủ về rạng danh Tiên minh, nở mày nở mặt nhé."
Thẩm Khê Sơn mỉm nhạt: "Cũng chỉ là hư danh ngoài thôi."
Lương Đàn lạnh trong lòng, thằng nhãi đúng là giỏi giả vờ. Giành vị trí khôi thủ tại đại hội Bách Luyện chỉ nổi danh vang dội khắp tiên môn nhân giới, vạn tung hô kính ngưỡng, mà quan trọng hơn cả là phần thưởng rực rỡ. Phần thưởng mỗi kỳ đại hội đều là kỳ trân dị bảo, giá trị sánh ngang với tiên khí. Nếu thì cớ gì bao nhiêu môn phái chen lấn sứt đầu mẻ trán chỉ để giành vị trí độc tôn cơ chứ.
Lương Đàn đ.á.n.h bài ngửa: "Tiểu Hà nhiễm phong hàn, ốm nặng lắm, mấy hôm tới e là thể đồng hành cùng các ngươi . Chi bằng ngày mai ngươi cứ dẫn theo các t.ử khác , đợi nó khỏe sẽ đưa nó đuổi theo các ngươi ." Nói thế thôi chứ đến lúc đó tìm bừa một lý do nào đó từ chối, ai cũng chẳng cách nào bắt ép.
Thẩm Khê Sơn híp mắt : "Kính Lương sư tôn thứ , chuyện tự quyết ."
Lương Đàn gắt: "Sư phụ ngươi nay luôn thương ngươi, lòng bao dung, tất nhiên sẽ ân chuẩn thôi."
Thẩm Khê Sơn khẽ lắc đầu, nhủ thầm lão già rốt cuộc vẫn hiểu rõ đồ nhà . Hắn đáp: "Sư phụ cũng chắc quyết chuyện . Suy nghĩ của Tiểu Hà cô nương mới là thứ quyết định cơ."
Lương Đàn lập tức nhớ tới đứa đồ đôi lúc ngốc như lừa mà cũng bướng như lừa của , não nề thở dài một : "Để về xem xét ."
Thẩm Khê Sơn hành lễ nữa, cáo từ .
Lúc Lương Đàn vác cái tàn về đến núi, Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm đang hùng hục đào bới cái gì đó. Mỗi vác một cái xẻng sắt, đào sân vườn thành từng cái hố to chà bá. Đống mầm non lão gieo xuống những nát tươm, mà cả cái sân cũng đất mới lật lên lầy lội lem luốc bẩn thỉu, chỗ nào để đặt chân. Lương Đàn nuốt trôi cục tức , suýt nữa ngất lịm .
Tô Mộ Lâm thấy lão sắp xỉu, phi như bay tới đỡ lấy Lương Đàn, cứu lão cụ khỏi cú ngã sấp mặt: "Tiểu Lương sư phụ! Người chứ?"
Lương Đàn thò tay tự bấm huyệt nhân trung của , thoi thóp tức giận gầm lên: "Ngươi nên hỏi là ‘ c.h.ế.t ?’ mới đúng! Ta cho ngươi , còn lâu nhé! Ta tuyệt đối dễ dàng bọn ngươi cho tức c.h.ế.t !"
"Ấy, sư phụ." Tống Tiểu Hà ôm cây xẻng xán gần, nghển cổ săm soi khuôn mặt Lương Đàn trầm trồ cảm thán: "Mặt bây giờ trông y chang món gan lợn xào cay sở trường của Trân nương á!"
Lương Đàn suýt nữa phụt một ngụm m.á.u già, nghiến răng nghiến lợi, kiên cường lặp : "Ta tuyệt đối, dễ dàng đứa nghịch đồ nhà ngươi, chọc tức mà c.h.ế.t!"
Nói xong, lão thở kịp một , lịm luôn.
Tô Mộ Lâm thấy sợ c.h.ế.t khiếp, luống cuống bắt chước động tác của Lương Đàn, bấm lấy bấm để nhân trung lão. Hắn dùng sức quá trớn, cấu sưng vù cả môi của Lương Đàn. Tống Tiểu Hà vỗ bốp một phát lên mu bàn tay : "Đệ định bóp c.h.ế.t sư phụ đấy ?!"
Tô Mộ Lâm mếu máo kêu oan: "Ban nãy Tiểu Lương sư phụ cũng tự bấm như thế mà."
Tống Tiểu Hà thở dài: "Khỏi lo, khiêng phòng . Lát nữa sư phụ tự tỉnh thôi." Cái điệu bộ hiển nhiên đầu nàng chọc tức Lương Đàn đến ngất xỉu. Nàng tiếp: "Có tuổi , thi thoảng hụt thế đấy, nghỉ một lát là khỏe re." Nói sai Tô Mộ Lâm cõng Lương Đàn tẩm phòng.
Lương Đàn quả nhiên chỉ ngủ lịm một lát. Lúc tỉnh dậy, lão thấy Tống Tiểu Hà đang khoanh chân tấm t.h.ả.m lông mềm mại cạnh giường. Trước mặt nàng là một sinh vật nhỏ xíu đầy lông lá, trông như con mèo nhưng lông xoăn tít đang ngoan ngoãn. Tống Tiểu Hà đang trêu đùa nó. Nàng cầm một cành cây nhỏ, cột sợi dây thừng lủng lẳng một chiếc nhẫn, quơ qua quơ mặt nó, đầu nó cũng lắc lư theo. Lương Đàn kỹ , dụi mắt thêm nữa. Càng , sắc mặt lão càng hiện rõ vẻ thể tin nổi.
Lão tung chăn nhảy xuống giường hỏi: "Tiểu Hà, chiếc nhẫn tay con là ai đưa cho ?"
Tống Tiểu Hà tiếng động bất ngờ của lão giật thon thót. Con mèo lông xoăn cũng sợ hãi nhảy tót nấp tay áo nàng, ló cặp mắt xanh biếc lấm lét Lương Đàn. Nàng liếc chiếc nhẫn ngọc bích tay, ngơ ngác đáp: "Người tặng con đó."
"Cái thứ ..." Cổ họng Lương Đàn nghẹn ứ, kẹt một lên xuống xong, nửa câu nuốt ngược trong bụng. Tống Tiểu Hà lão ngơ ngác, rõ ràng nàng hề lai lịch của thứ .
Chiếc nhẫn từng tạo một cơn sóng gió kinh hoàng trong tiên môn. Nó là tiên khí đào lên từ mộ Giao vương. Nhìn qua thì nhỏ bé tầm thường, nhưng sở hữu sức mạnh thu phục tiên thú, hơn nữa chỉ giới hạn một con. Trên cõi đời , báu vật bậc độc nhất vô nhị, chẳng thể nào bói chiếc thứ hai. Thế nên ngay lúc nó xuất thế gây sóng to gió lớn. Các đại gia tiên môn cấu xé lừa gạt lẫn , tranh giành đoạt vị ác liệt ròng rã suốt một thời gian dài, cuối cùng lọt tay Huyền Âm môn. Dù thì Huyền Âm môn cũng là "con ông cháu cha" của Thần giới, môn chủ ngàn năm của họ là Thần Đế cai quản lục giới hiện thời. Có Thần Đế chống lưng, ai dám cả gan kiếm chuyện với Huyền Âm môn nữa, thế nên cuộc chiến tranh giành đẫm m.á.u mới chịu dừng .
Bốn năm , kỳ đại hội Bách Luyện do Huyền Âm môn đăng cai, phần thưởng khôi thủ là chiếc nhẫn . Tin tức lan , các đại tiên môn lập tức rầm rập kéo đến tranh cướp. kỳ đại hội đó, Thẩm Khê Sơn mười lăm tuổi xuất hiện. Có thể đoán kết quả, vị thiên tài kiếm đạo giành chức vô địch, ẵm trọn phần thưởng. Cũng nhờ trận chiến Bách Luyện đó, Thẩm Khê Sơn mang về mỹ danh "Thiếu kiếm tiên", công nhận là nhất nhân của nhân giới.
Thế mà vật báu từng gây nên tinh phong huyết vũ , giờ đây gọn lỏn trong tay đứa đồ ngốc nhà lão, đem quơ quơ trêu mèo đùa cợt. bộ dạng mù mờ của Tống Tiểu Hà, Lương Đàn cũng đành ngậm miệng . Thẩm Khê Sơn tặng món đồ vô giá cho Tống Tiểu Hà, bất kể rắp tâm mưu đồ gì, thì một điều duy nhất thể khẳng định chắc nịch: tuyệt đối hề nảy sinh tình cảm yêu đương gì với nàng. Tống Tiểu Hà vẫn cứ nên thì hơn.
Thấy nàng định đeo chiếc nhẫn ngón trỏ, lão xen : "Cái thứ nhẫn rẻ tiền như con đeo gì, ngoài lỡ thấy, tưởng sư phụ con nghèo rớt mồng tơi."
Tống Tiểu Hà chỉnh nhẫn cho ngay ngắn, thản nhiên đáp trả: "Sư phụ, nhà vốn nghèo rớt mồng tơi còn gì. Người xem kìa, mái nhà của thủng nữa . May mà mấy hôm nay trời tạnh ráo, chứ thì tẩm phòng của thành cái hồ bơi ."
Lương Đàn kinh hãi thất sắc, vội vàng ngửa cổ lên . Quả nhiên nóc nhà thủng một lỗ to tổ chảng. Tô Mộ Lâm đang thò đầu qua cái lỗ đó xuống, nhe hàm răng trắng ởn toét miệng với Lương Đàn.
"Tiểu Tô Tử, mau trám cái lỗ đó , xuống đây lấy bánh hoa đào cho ăn."
Tô Mộ Lâm mừng rỡ "" một tiếng. Tống Tiểu Hà cũng nhao nhao đòi ăn, Lương Đàn điếc cả tai, nhức cả đầu, quên sạch sành sanh việc chính. Thế nên ngày hôm khi Thanh Ly cho gọi Tống Tiểu Hà đến, Lương Đàn mới sực nhớ hôm qua dặn nàng giả ốm. Lệnh minh chủ truyền, Lương Đàn đành ngậm ngùi dẫn Tống Tiểu Hà tới đại điện.
Vừa bước qua cửa, họ thấy giữa đại điện chen chúc đông . Hai bên ghế là các bậc tai to mặt lớn và t.ử tín của tam môn. Còn túm tụm ở giữa phần lớn là t.ử Liệp môn và những gương mặt trẻ trung măng tơ, mặc đồng phục môn phái, bên hông giắt ngọc bài phận rành rành, thuộc môn phái nào, địa vị cứ là . Tống Tiểu Hà mặc tông phục liệp sư cấp Ất, màu xanh tùng bách tươi non cực kỳ tôn sắc da. Mái tóc đen nhánh xõa buông thả, cổ áo trắng muốt, hai màu tương phản rõ rệt. Là một trong ít những trường hợp cá biệt hiếm hoi của Tiên minh, sự xuất hiện của nàng hiển nhiên thu hút vô ánh . Nàng đắc ý, khẽ vểnh cằm lên, cố nín nụ đang chực chờ bung khóe môi.
Đi thẳng đổi sắc mặt đến cạnh Thẩm Khê Sơn, nàng bỗng nghiêng đầu, trao cho một ánh mắt chan chứa ý , như chuyện gì thẳng về phía .
"Nếu đông đủ, xin tuyên bố nhiệm vụ và hành trình ." Thanh Ly dậy, tư thái uy nghi cao ngạo bảo tọa. Nàng cất lời, cả đại điện lập tức im phăng phắc, tĩnh mịch đến mức tiếng kim rơi cũng thể thấy.
"Hai năm trở đây, sự việc t.ử tiên môn đột nhiên mất cạn linh lực chỉ một đêm ngày càng diễn thường xuyên. Lúc đầu chúng chỉ rút cạn linh lực, nhưng bây giờ rút linh lực xong còn mưu toan hại . Kẻ thủ ác bóng tối ngày càng hung hãn tàn bạo. Để ngăn chặn t.h.ả.m kịch lan rộng, việc truy tìm chân tướng, tóm gọn hung thủ đang vô cùng cấp bách." Thanh Ly dõng dạc : "Bởi , đội diệt yêu do Mạnh Quan Hành dẫn đầu sẽ rảo bước khắp các địa phương để điều tra triệt để vụ ."
Từ trong đội ngũ, một nam t.ử trẻ tuổi khoác tông phục liệp sư cấp Thiên chữ nhất bước , trầm giọng đáp: "Quan Hành tuyệt phụ sự ủy thác của Minh chủ!"
"Còn một việc nữa." Thanh Ly hếch cằm lên. Nhận tín hiệu, Thẩm Khê Sơn thong dong dậy, khẽ chắp tay thi lễ.
"Đại hội Bách Luyện sắp tới, Tiên minh tuyển chọn một nhóm t.ử thông minh xuất chúng hợp thành đội Bách Luyện đến Trường An. Không mong đoạt khôi xưng hùng, chỉ mong chuyến các ngươi thể học hỏi ngộ đạo từ ngàn vạn môn phái là ." Thanh Ly tiếp: "Đội ngũ sẽ do Thẩm Khê Sơn dẫn dắt."
Mọi ánh mắt nhất tề đổ dồn về phía . Hắn chỉ mỉm , khẽ gật đầu đáp lễ.
"Hai đội các ngươi xuống núi sẽ cùng đường, đến Khâu Sơn thành mới chia ngả. Sắc trời còn sớm, nửa canh giờ nữa khởi hành ."
Mọi đồng thanh đáp ứng, đó lũ lượt lùi dần khỏi đại điện. Tống Tiểu Hà và Lương Đàn vẫn nấn ná chịu rời . Đợi vãn bớt, đại điện dần khôi phục vẻ vắng lặng, nàng mới chớp chớp đôi mắt hạnh đào to tròn, liên tục liếc Thẩm Khê Sơn như đang nghẹn lời gì đó . Đang định mở miệng thì một giọng chặn ngang.
"Bẩm minh chủ.” Lương Đàn : "Đứa đồ ngốc của bỉ nhân thể trạng ốm yếu, tiếp thu chậm lụt. Dạo ở Quỷ quốc về mang theo đầy thương tích, tĩnh dưỡng mấy hôm, thực sự chịu nổi cảnh xóc nảy tàu xe. Hơn nữa với năng lực của nó, cũng chẳng rinh về chút vinh quang nào cho Tiên minh. Xin minh chủ gạch tên Tiểu Hà khỏi danh sách đội Bách Luyện."
Tống Tiểu Hà cam lòng, bĩu môi cãi : "Sư phụ, bây giờ con lợi hại lắm cơ mà!"
Lương Đàn hạ giọng dỗ dành: "Tiểu Hà ngoan, lời . Dạo cơ thể sư nương con ngày càng yếu , vi sư vướng bận nhiệm vụ Tiên minh giao phó theo đoàn Bách Luyện, con ở nhà nhớ chăm sóc sư nương thật chu đáo nhé."
Câu gãi trúng ngay yếu huyệt của Tống Tiểu Hà. Nàng lập tức im bặt, đôi mày thanh tú chau , rành rành vẻ cực kỳ Trường An, nhưng đong đầy sự bất an đành lòng bỏ mặc sư nương.
Thẩm Khê Sơn thấy thế liền thong thả lên tiếng: "Nếu phu nhân của Kính Lương linh tôn cơ thể yếu ớt thì càng cần tĩnh dưỡng. Ta kiến nghị nên đón Lương phu nhân đến Y Tiên các tạm trú một thời gian. Nơi đó vắng vẻ yên tĩnh, suối nước nóng Thiên Dược linh tuyền ngâm tẩm bổ thể."
Nói đoạn, chuyển dời ánh sang Tống Tiểu Hà, ôn tồn nhỏ nhẹ: "Tiểu Hà cô nương y thuật, dù ở cũng chữa khỏi bệnh cho Lương phu nhân , đúng ?"
Tống Tiểu Hà thế liền phản thùng ngay lập tức, lí nhí đáp: " thế."
Nếu e ngại minh chủ còn lù lù ở đây, Lương Đàn liều cái mạng già cũng lao sống mái với Thẩm Khê Sơn một trận. Lão ho khan hai tiếng vớt vát: "Tiểu Hà ở bạn với sư nương nó."
Thẩm Khê Sơn đăm đăm Tống Tiểu Hà, ánh mắt tựa dòng suối mát lành ánh ban mai rực rỡ, trong veo chút tạp niệm: "Hôm qua Tiểu Hà cô nương còn nhận lời hôm nay cùng xuống núi, nay lật lọng ?"
"Đâu ." Tống Tiểu Hà buột miệng phủ nhận ngay tắp lự.
"Cũng thôi." Thẩm Khê Sơn rũ mắt, mím môi, khe khẽ thở dài: "Suy cho cùng cũng chỉ là một câu thuận miệng hứa hẹn, chắc mỗi giữ trong lòng thôi."
Tống Tiểu Hà lập tức mỹ sắc cho mụ mị đầu óc, xoay ngoắt sang chất vấn Lương Đàn: "Sư phụ, từ thuở nhỏ răn dạy con, nền tảng của đạo là chữ tín, bất tín thì thành ?"
"Vi sư dạy con là tìm thủ đoạn để khác tin , chứ xui con tin tưởng mù quáng ..." Lương Đàn chột đảo mắt liếc trộm Thanh Ly hết đến khác, hạ giọng rít qua kẽ răng: "Chuyện về nhà tính tiếp."
Tống Tiểu Hà khăng khăng: "Tiểu Hà nuốt lời. Đã hứa với Thẩm liệp sư thì hôm nay nhất định xuống núi."
Trong lòng Lương Đàn gào thét phẫn nộ: Thẩm Khê Sơn, mi giỏi lắm! Dám lừa đứa đồ ngốc của đến mức nó tự nguyện đ.â.m đầu rọ! Thẩm Khê Sơn bỗng chuyển mắt lão, trong mắt chan chứa ý , ngũ quan thanh tú như nét cọ tiên phác họa, điểm nốt chu sa giữa trán càng bật lên vẻ tiên phong đạo cốt. Giọng nhẹ bẫng tựa mây trôi: "Xem Kính Lương sư tôn Tiểu Hà cô nương mang về vinh quang cho Tiên minh ."
"Ta..." Lương Đàn cứng họng, ú ớ hồi lâu mới rặn một câu: "Ta chỉ sợ Tiểu Hà bôi tro trát trấu mặt Tiên minh thì ."
"Được ." Thanh Ly thấy hai thầy trò họ chẳng ai chống đỡ nổi đòn của Thẩm Khê Sơn, bèn lên tiếng can ngăn: "Chuyện quyết định xong thì lý do gì để rút . Thời gian vẫn còn, các ngươi mau về thu xếp hành lý , nửa canh giờ nữa khởi hành."
Hết cách, Lương Đàn đành ngậm ngùi , chắp tay cáo từ uể oải lưng bước . Đi vài bước, nhận Tống Tiểu Hà lẽo đẽo theo , lão ngoái đầu thì thấy nàng chẳng từ lúc nào sán gần Thẩm Khê Sơn, tíu tít chuyện tiện tay đan chặt lấy tay . Tống Tiểu Hà lẩm bẩm nhỏ to gì đó, nắn nắn ngón tay Thẩm Khê Sơn. Hắn cúi đầu, mỉm dịu dàng nàng, lẳng lặng lắng nàng , đối với hành động phần mờ ám chẳng hề lấy một phản ứng phản kháng.
Động tác cực kỳ tự nhiên và tùy ý, dường như đó chỉ là thói quen vặt vãnh mỗi ngày khi Tống Tiểu Hà trò chuyện cùng khác. lọt mắt ngoài, vị đạo biến chất .
Lương Đàn và Thanh Ly trao đổi cho một ánh mắt đầy ẩn ý.