Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 56: Tiên Môn Quỷ Sự Tái Khởi Phong Ba 3

Cập nhật lúc: 2026-07-09 01:08:39
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyến Trường An ấn định, Lương Đàn chăng nữa cũng vô phương đổi, lúc trở về chỉ thở ngắn than dài.

Tống Tiểu Hà vui sướng vô ngần, bước cứ nhảy nhót tung tăng, mấy b.í.m tóc lắc lư qua tựa như hồ điệp phấp phới. Lương Đàn điệu bộ của nàng, lòng càng thêm sầu não.

"Tiểu Hà ." Lão cất tiếng gọi.

Tống Tiểu Hà dừng bước ngoái : "Sao sư phụ?"

"Bình thường con cũng giữ chút cảnh giác, đầu óc vốn chậm lụt , nếu còn thiếu cảnh giác, ngoài ắt sẽ chịu thiệt thòi lớn." Lương Đàn tận tình khuyên bảo.

Tống Tiểu Hà lọt tai mấy lời , hất b.í.m tóc hừ một tiếng: "Con mới thèm chịu thiệt, con tinh tường lắm đấy!"

Lương Đàn hỏi: "Vậy Thẩm Khê Sơn dụ dỗ con rành rành đó, con thật sự ?"

"Dụ dỗ?" Tống Tiểu Hà kinh ngạc lặp từ , tỏ vẻ tán đồng: "Sao sư phụ thể tiểu sư như chứ? Đệ dụ dỗ con khi nào?"

"Ta từng nhận kẻ tu Vô Tình đạo đồ , cho phép con gọi là tiểu sư nữa." Lương Đàn trừng mắt quát.

Tống Tiểu Hà bĩu môi, đành lùi một bước: "Vậy con gọi là Khê Sơn sư ?"

"Không !" Lương Đàn gắt gỏng: "Từ nay về con gọi là Thẩm Khê Sơn liệp sư. Nếu để phát hiện con gọi lung tung, sẽ nấu canh cho con ăn nữa."

Trong lòng Tống Tiểu Hà lập tức đặt lên bàn cân đong đếm. Tuy vị trí của tiểu sư trong lòng nàng nặng, nhưng dẫu cũng chỉ là một danh xưng, Tống Tiểu Hà cảm thấy gọi thế nào cũng . Thế nên chẳng chần chừ bao lâu, nàng nhượng bộ: "Con tuyệt đối sẽ gọi bậy nữa, để thưởng cho con, tối nay sư phụ nấu canh nhé?"

Lương Đàn thầm thở dài thườn thượt mấy bận, mắng: "Con chỉ ăn thôi."

lúc về lão vẫn hầm canh gà cho nàng. Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm bưng bát húp sạch sành sanh đến tận đáy nồi.

Tô Mộ Lâm ăn uống no say, sang bảo Tống Tiểu Hà: "Tay nghề của Tiểu Lương sư phụ thật cừ, đại nhân và sư nương đúng là lộc ăn."

Nghe , Lương Đàn liền bật , kéo Tô Mộ Lâm gần khen: "Vẫn là tiểu t.ử nhà ngươi dẻo miệng, hiểu chuyện hơn hẳn đứa đồ ngốc nhà ."

Lão đ.á.n.h giá Tô Mộ Lâm từ đầu đến chân, trong bụng chợt nảy sinh tâm tư khác. Tô Mộ Lâm sống ở nội môn một dạo, bình thường ngoài việc học lớp Phù lục thì cứ chạy tót lên Thương Hải phong, bám dính lấy Tống Tiểu Hà. Hắn tính nhẫn nại cực cao, nếu Tống Tiểu Hà ngủ, sẽ chầu chực ngoài cửa. Nàng ngủ cả ngày, cũng cả ngày, chẳng hề tỏ nôn nóng. Ngày thường hành sự cũng coi như vững vàng, giữ lễ nghĩa, tiến thoái.

Quan trọng nhất là, thiên phú Phù lục của Tô Mộ Lâm vẻ khá . Mà Lương Đàn vặn là một Phù tu. Năm xưa khuyên bảo Tống Tiểu Hà học bùa chú tốn bao tâm sức, nhưng nàng một lòng chỉ học kiếm, học kiếm xong mới chuyển sang học pháp thuật, tóm là chẳng hứng thú với Phù lục. Bởi , một pháp môn bùa chú chân truyền cũng coi là chuyện tiếc nuối trong lòng Lương Đàn.

Lão thầm tính toán, nếu Tô Mộ Lâm thành đôi với đồ ngốc nhà , lão sẽ thể truyền thụ bản lĩnh cho , chẳng cần nơm nớp lo sợ Thẩm Khê Sơn dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ Tống Tiểu Hà nữa. Dù thì kẻ tu Vô Tình đạo mấy ai là ?

Đương nhiên, cái suy nghĩ nhen nhóm lập tức tan thành mây khói ngay khi lão chứng kiến cảnh Thẩm Khê Sơn tung một cước đá Tô Mộ Lâm lộn hai vòng, khiến bụm m.ô.n.g bỏ chạy mà chẳng dám hé nửa lời.

Nguồn cơn sự việc bắt đầu từ lúc Thẩm Khê Sơn cảm thấy Lương Đàn ít nhiều vẫn Tống Tiểu Hà Trường An dự Bách Luyện, lo sợ lão về dùng lời lẽ xảo biện dụ nàng ở , thế là quyết định tự đến đón .

Vừa bước tới cửa đụng ngay Tô Mộ Lâm đang . Hắn đang xách theo đồ vật, định mang đến Thiên Dương phong cho Chung Mộ Ngư. Nhác thấy Thẩm Khê Sơn tới, bất giác rụt cổ, đầu định đ.á.n.h bài chuồn.

"Đứng ." Thẩm Khê Sơn lạnh nhạt cất tiếng.

Tô Mộ Lâm dám cãi lệnh, dừng bước xoay , vẻ mặt đầy miễn cưỡng. Thẩm Khê Sơn lệnh: "Gọi Tống Tiểu Hà đây."

Tô Mộ Lâm đáp: "Tiểu Hà đại nhân đang dọn hành lý."

"Vậy ngươi bảo nàng đang đợi ở bên ngoài."

Tô Mộ Lâm "" một tiếng, nhưng nhúc nhích ngay. Tròng mắt xoay chuyển liên hồi, chẳng đang nghĩ gì, đột nhiên buông lời: "Hay là cứ thẳng thắn với Tiểu Hà đại nhân ."

Thẩm Khê Sơn nhướng mày: "Chuyện gì?"

"Chuyện với Thẩm Sách là cùng một ." Tô Mộ Lâm .

Thẩm Khê Sơn sững trong giây lát. Ban đầu vốn định cố ý giấu giếm Tống Tiểu Hà, chỉ là khi đó tình cảnh đặc thù, phận của thể để lộ. Thêm đó, Tống Tiểu Hà quả thực quá dễ lừa nên cứ thế giấu nhẹm . Giờ đây cái phận "Thẩm Sách" cũng chẳng quan trọng, chỉ chút tác dụng ở chỗ Tống Tiểu Hà. Nói cách khác, việc giấu giếm còn cần thiết nữa.

hiện tại để chọc thủng lớp giấy cửa sổ , Thẩm Khê Sơn do dự. Hắn nhớ vẻ mặt thờ ơ chẳng thèm bận tâm của Tống Tiểu Hà khi nhắc đến Thẩm Sách, nhớ lúc nàng với "Người khác chịu khổ, xót". Chẳng " khác" đang ám chỉ Thẩm Sách ?

Dòng suy nghĩ xẹt qua trong đầu, Thẩm Khê Sơn mỉm , ôn hòa bảo Tô Mộ Lâm: "Lời cực kỳ lý. Ngươi đây, chỉ cho ngươi thế nào."

Tô Mộ Lâm thấy xán lạn, bản năng mách bảo nguy hiểm, nhưng vẫn ôm chút tâm lý may rủi, nghĩ rằng thực sự cải tà quy chính, lừa gạt Tống Tiểu Hà nữa. Thế là lân la tiến lên hai bước, mặt Thẩm Khê Sơn.

"Xoay ." Thẩm Khê Sơn .

Tô Mộ Lâm ngốc nghếch theo. Ngay tắp lự, m.ô.n.g ăn trọn một cú đá, đạp bay lộn về phía hai vòng. Trứng gà trong giỏ vỡ nát tươm.

Thẩm Khê Sơn gằn giọng: "Nếu nhổ sạch từng cái răng của ngươi thì liệu hồn ngậm chặt miệng ."

Hắn giúp Tô Mộ Lâm che giấu chỉ một hai chuyện. Giờ bên ngoài bao nhiêu kẻ đang truy lùng triệu hoán thần lôi ở Hạ quốc. Thẩm Khê Sơn ngay cả sư phụ cũng giấu biệt để bảo vệ tên ngốc . Vậy mà thật, lưng tính bán . Cú đá của Thẩm Khê Sơn hề nặng, thu bớt lực đạo , chỉ giọng điệu là hung dữ: "Mau cút."

Tô Mộ Lâm lăn lóc mấy vòng lồm cồm bò dậy. Thấy lòng trắng trứng ròng ròng chảy xuống, lóc chạy tìm Lương Đàn.

Lương Đàn thấy thế thì thở dài thườn thượt. Tuy hai họ gì, nhưng thấy Tô Mộ Lâm lăn lộn lấm lem bùn đất, lóc t.h.ả.m thương thế , lão cũng chẳng nỡ trách mắng. Lão bèn thu dọn chiếc giỏ, xếp trứng mới bảo đưa tiếp.

Lần Tô Mộ Lâm học khôn . Biết Thẩm Khê Sơn đang chặn ở cửa , bèn lẻn cửa chuồn mất tăm, tránh mặt cho lành. Khi đưa đồ xong về thì Tống Tiểu Hà cũng sắp xếp hành lý hòm hòm, đang gốc hoa đào trò chuyện cùng Thẩm Khê Sơn.

Một khắc , Lương Đàn kiểm tra đồ đạc trong nhà một lượt, khóa cửa cẩn thận dẫn rời khỏi Thương Hải phong.

Mấy tới đại điện Tiên minh tập hợp. Hai tiểu đội chuẩn xuất phát cơ bản tập trung đông đủ. Những nhân vật dẫn đầu phía , bầu khí khá thoải mái, mỗi tự tán gẫu với .

Thẩm Khê Sơn ngự kiếm đáp xuống. Tiếng bàn tán xôn xao lập tức nhỏ nhiều, đám đông xúm gọi: "Thẩm liệp sư."

Thẩm Khê Sơn mỉm gật đầu, nghiêng ngoái . Ngay đó, Lương Đàn điều khiển chiếc phi chu nhỏ xíu xiêu vẹo hạ cánh. Giống như , lúc tiếp đất phi chu chao đảo, cả thuyền lao sầm sập về phía đám đông.

Tống Tiểu Hà thuyền, trơ mắt cảnh sắp đ.â.m sầm , sợ hãi há to miệng hét lớn, hớp đầy một ngụm gió. Lương Đàn vật lộn điều khiển chiếc thuyền nhỏ, cuống quýt đổ mồ hôi hột. Tô Mộ Lâm bám chặt lấy mép thuyền, chuẩn tinh thần nhảy xuống.

Đám đông la hét bỏ chạy tán loạn, trong chớp mắt nhường một đất trống lớn ở giữa. Đang lúc chiếc thuyền con sắp lật úp xuống đất, nó bỗng nhiên lấy thăng bằng, đáp xuống vững vàng trượt thêm một đoạn khi từ từ dừng hẳn.

Tống Tiểu Hà há hốc mồm bò từ thuyền xuống, kinh hãi thốt lên: "Sư phụ, đây là đầu tiên con phi chu lái mà ngã dập mặt đấy!"

Tô Mộ Lâm bước xuống mà chân vẫn còn run lẩy bẩy, lí nhí: "Chuyện đáng sợ quá mất, suýt nữa thì nhảy xuống . Không ngờ cuối cùng đáp xuống an , Tiểu Lương sư phụ quả nhiên chút bản lĩnh."

Lương Đàn cũng hết bàng hoàng, vẻ mặt ngơ ngác khó hiểu. Lão nhớ mang máng là phút chót lão buông xuôi mặc kệ chiếc phi chu cơ mà.

"Tiểu Hà cô nương." Thẩm Khê Sơn chẳng từ lúc nào lưng nàng, mỉm hỏi: "Có thương ?"

Tống Tiểu Hà lập tức ném vị sư phụ đang thất thần gáy, bước tới chỗ Thẩm Khê Sơn hai bước: "Không . Chúng đến muộn ? Bây giờ xuất phát ?"

"Không muộn, đội ngũ vẫn đang tập hợp." Thẩm Khê Sơn đáp.

Tống Tiểu Hà lục lọi trong tay áo lấy một gói giấy dầu. Mở bên trong là bánh hoa đào tươi rói do chính tay Chung Mộ Ngư . Nàng đưa cho Thẩm Khê Sơn một chiếc, tự nhét miệng một chiếc, nhóp nhép : "Tháng Hai đại hội Bách Luyện mới bắt đầu, bây giờ mới là tháng Giêng, chúng thể thong thả thôi, ngắm cảnh ?"

Nàng thói quen lúc nào cũng mang theo đồ ăn vặt, tiện tay là chia cho bên cạnh. Có lúc dạo núi gặp mấy con thú nhỏ, nàng cũng tiện tay ném cho chúng một ít. Lúc đầu Thẩm Khê Sơn luôn miệng chối từ, nhưng nhiều quá, cũng lười trưng bộ mặt từ chối nữa, bèn thuận tay nhận lấy luôn. Có khi ăn một chút, khi cất linh khí trữ vật.

Nhận lấy miếng bánh hoa đào, Thẩm Khê Sơn : "Lộ trình định sẵn , nếu phong cảnh dọc đường , chúng chậm một chút cũng ."

Tống Tiểu Hà phần lớn thời gian đều giam núi, chỉ cần xuống núi với khác thì dù giữa thâm sơn cùng cốc nàng cũng chẳng thấy buồn chán, huống hồ chuyến còn Thẩm Khê Sơn đồng hành. Mùa xuân năm ngoái nàng còn tâm sự điều ước với sư phụ, lúc cứ ngỡ xa vời vợi, thậm chí khi gặp Thẩm Khê Sơn một cũng khó như lên trời. Chẳng ngờ gần một năm trôi qua, tâm nguyện ngày nào thành hiện thực quá nửa. Nàng của hiện tại cũng mặc tông phục liệp sư cấp Ất, sóng vai cùng Thẩm Khê Sơn trò chuyện, chia sẻ đồ ăn, còn kề vai sát cánh cùng xuống núi.

Đang lúc hớn hở, Lương Đàn cất xong chiếc phi chu cách đó xa gọi nàng: "Tiểu Hà."

Nàng vội nuốt vội miếng bánh, sang bảo Thẩm Khê Sơn: "Sư phụ gọi , qua đó nhé. Có việc gì Thẩm Khê Sơn liệp sư cứ gọi ."

Nụ môi Thẩm Khê Sơn khựng : "Cô nương gọi là gì?"

"Cái ..." Tống Tiểu Hà chuẩn sẵn bài vở, đáp: "Gọi như thế để thể hiện sự tôn trọng."

Thẩm Khê Sơn dễ dăm ba lời vụng về qua mặt. Ánh mắt khẽ chuyển dời, liếc Lương Đàn đằng xa, thừa hiểu lão già đó là kẻ xúi giục. Thế là bảo: "Hai là đồng môn, gọi thế xa cách quá. Cô nương cứ gọi là Thẩm sư ."

"Không ." Ai dè Tống Tiểu Hà giơ một ngón tay lắc lắc, nghiêm túc chấn chỉnh: "Ngươi bái nhập Tiên minh muộn hơn một năm, nếu tính rạch ròi , ngươi mới là sư của ." Nàng vẫn luôn ghim chặt cái lý lẽ trong đầu.

Thẩm Khê Sơn bật , mang theo vài phần cưng chiều: "Tiểu Hà cô nương thích gọi thế nào cũng ." Sư với chẳng khác gì , miễn đừng dùng cái cụm từ "Thẩm Khê Sơn liệp sư" c.h.ế.t tiệt .

rõ ý, Tống Tiểu Hà tưởng thực sự bận tâm, cộng thêm nỗi sợ vị sư phụ đang đằng , nàng dám tùy tiện đổi cách xưng hô, đành : "Vậy Thẩm Khê Sơn liệp sư cứ lo việc , xin phép."

Thẩm Khê Sơn tức đến ngứa cả chân răng. Hắn bèn gọi giật Tống Tiểu Hà : "Khoan ."

Đầu Lương Đàn gọi Tống Tiểu Hà, thấy nàng cứ lề mề dùng dằng mãi với Thẩm Khê Sơn, lúc định gọi nán . Lão thầm rủa cái thằng ranh bám dai như đỉa. Đang định cất giọng gọi Tống Tiểu Hà nữa thì thấy nàng lưng chạy về.

Vừa đến mặt Lương Đàn, nàng cất tiếng: "Lương Đàn sư phụ, nãy gọi con chuyện gì ?"

Chỉ một câu thôi suýt nữa khiến Lương Đàn tức hộc m.á.u ngã lăn đùng đất. Đứa đồ nuôi mười mấy năm trời nay một nam nhân xoay như chong chóng. Lương Đàn hận sắt thành thép, gõ liên tiếp mấy cái đầu Tống Tiểu Hà.

Nàng ôm đầu sụt sịt, quệt nước mắt thanh minh: "Con gọi như là để thể hiện sự tôn kính với sư phụ mà."

"Ta đ.á.n.h con như là để thể hiện nỗi đau xót tột cùng khi nhận đứa đồ ngốc nghếch như con!" Lương Đàn vặc .

Bình thường ai động Tống Tiểu Hà là Tô Mộ Lâm nhảy dựng lên mắng c.h.ử.i ỏm tỏi . tay là Lương Đàn, cũng đành chịu, chỉ lăng xăng vuốt lưng vuốt n.g.ự.c cho lão: "Tiểu Lương sư phụ bớt giận, cẩn thận kẻo tức quá sinh bệnh."

Tống Tiểu Hà ôm đầu cúi gầm mặt, cũng lí nhí: "Sư phụ con sai ."

Cơn giận của Lương Đàn lúc mới dần nguôi ngoai: "Lần xuống núi, con cứ theo sát bên cạnh , chạy lung tung, ?"

Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn : "Rõ."

Vừa dứt lời, phía vang lên hai tiếng tiêu lệnh, đồng loạt đầu . Chỉ thấy Thẩm Khê Sơn và Mạnh Quan Hành đang ở hàng đầu, đám đông tự giác ngừng chuyện, trật tự im lặng.

"Xuất phát." Mạnh Quan Hành lớn tiếng tuyên bố.

Hai đội tập hợp xong xuôi, những đến sẽ bám theo đội chính . Tranh thủ sắc trời còn sớm, ngự linh xuống núi. Tống Tiểu Hà trong phi chu do Lương Đàn cầm lái. Lúc bay lên thì chao đảo tròng trành, lúc trượt mặt đất cũng xóc lộn ruột, tóm chặng đường xuống núi cực kỳ gian nan. Thẩm Khê Sơn đạp kiếm vốn ở tận cùng phía , đợi Lương Đàn vật lộn lật thuyền mấy bận thì bóng dáng khuất tăm khuất tích.

Tống Tiểu Hà thở dài thườn thượt.

Lương Đàn thấy, hậm hực hừ lạnh: "Có chê sư phụ già vô dụng ? Nhớ cái hồi con phi chu của đầu tiên, con vui vẻ suốt cả chặng đường. Lúc đến nơi kéo thế nào cũng chịu xuống, đêm đòi ngủ thuyền bằng , nay lớn ..."

Đang , theo thói quen lão đưa tay vuốt râu nhưng chỉ sờ thấy cái cằm nhẵn thín. Lúc mới sực nhớ lão đang dùng dung mạo trẻ trung để ngoài, đành ho khẽ hai tiếng để chữa ngượng, duy trì hình tượng phong thần tuấn lãng của .

Tống Tiểu Hà đáp: "Sư phụ, chúng rớt phía kìa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-56-tien-mon-quy-su-tai-khoi-phong-ba-3.html.]

Lương Đàn ngoái , quả nhiên phía trống trơn một bóng . Trong tay lão lộ trình, nếu lạc mất đoàn thì khi đuổi kịp thật. Tuy lão chẳng mặn mà gì chuyện Tống Tiểu Hà , nhưng bản lão việc hệ trọng tới Trường An, tuyệt đối thể tụt . Nghĩ , lão vội vàng vận linh lực đuổi theo.

Tô Mộ Lâm co ro phía , hỏi nhỏ Tống Tiểu Hà: "Tiểu Hà đại nhân, T.ử Kính sư phụ mệt nhọc như ? Hay để ngự phù bay cho?"

Tống Tiểu Hà ngoảnh , khum hai tay lên miệng đáp: "Không cần, sư phụ cứ thích cậy mạnh thế đấy."

"Tống Tiểu Hà, thấy hết nhé!" Lương Đàn cắm cổ thúc phi chu bay nhanh mắng mỏ: "Giờ còn dám sư phụ lưng nữa cơ đấy! Gan ngày càng to !"

Tống Tiểu Hà vội hô to: "Sư phụ, con sai !"

Ba cãi vã chí chóe ầm ĩ. Sau khi xuống núi tầm trở nên thoáng đãng, thoát khỏi rào cản che khuất, cuối cùng cũng thấy bóng dáng đại đội phía , Lương Đàn liền tăng tốc độ phi chu đuổi bám theo.

Tiên minh ở nơi xa xôi hẻo lánh, chân núi chỉ lác đác vài tòa thành nhỏ, dân cư thưa thớt. Vì suốt một chặng đường dài đại bộ phận trong đội đều ngự linh phi hành. Đi suốt mấy canh giờ, mặt trời bắt đầu ngả về Tây, đành hạ cánh nghỉ ngơi. Chỗ dừng chân khá hẻo lánh, là một dải bình nguyên hoang vắng chân núi, thấy thôn chẳng thấy điếm.

Lương Đàn tuổi cao sức yếu, dùng linh lực liên tục trong thời gian dài, hạ cánh mệt lả. Lão ăn loa qua vài miếng lót ngả lưng lên tấm nệm mềm do Tô Mộ Lâm trải sẵn, đ.á.n.h một giấc ngon lành. Tô Mộ Lâm lom khom nhóm lửa đun bếp, lấy chiếc chăn lông cừu dày dặn đắp nhẹ lên Lương Đàn. Việc chăm lo cho sư phụ của Tống Tiểu Hà quả thực chu đáo tận tâm.

Tống Tiểu Hà đang nướng đùi gà, thấy sư phụ ngủ say, nàng liền nhét luôn chiếc đùi gà tay Tô Mộ Lâm, thầm thì dặn: "Đệ nướng tiếp , một lát về ngay."

Tô Mộ Lâm một tiếng, bệt cạnh Lương Đàn nghiêm túc lật đùi gà. Còn Tống Tiểu Hà thì rón rén chuồn , lén lút tìm kiếm bóng dáng Thẩm Khê Sơn trong đám đông. Cũng chẳng từ lúc nào, thành kiến của sư phụ với tiểu sư ngày càng sâu nặng. Hôm nay nàng nín nhịn cả ngày tìm , khó khăn lắm sư phụ mới chìm giấc ngủ, nàng mới dám lén .

Hai đội hợp cũng chừng hơn sáu mươi , vây quanh thành từng vòng tròn chiếm một đất rộng, kẻ qua những gương mặt lạ hoắc. Tống Tiểu Hà lách qua đám đông, tìm thấy Thẩm Khê Sơn một chặn đường. Nàng định thần kỹ, gương mặt chút quen mắt. Nếu lù lù mặt, lẽ nàng quên béng cái tên . Nghĩ mất một hồi mới nhớ kẻ tên Đậu Tuấn. Lại là ân oán cũ từ hồi còn ở ngoại môn. Lần lúc Tống Tiểu Hà tới Minh Chủ điện ghi danh gia nhập Liệp môn đụng mặt cũng mấy vui vẻ gì.

Tống Tiểu Hà ngờ lúc còn dám vác mặt tới tìm .

"Tiểu Hà..." Đậu Tuấn tít cả mắt, chất giọng pha lẫn sự nịnh bợ kỳ quái.

Tống Tiểu Hà nhíu mày: "Ngươi ăn đòn ?"

Đậu Tuấn cuống quýt xua tay: "Không , bây giờ cô là liệp sư cấp Ất , nào dám chọc giận cô. Lần tới đây là chân thành tạ ."

Tống Tiểu Hà trễ khóe môi xuống, chiều cực kỳ vui: "Ngươi chỉ cần 'Xin ', cút chỗ khác là . Đừng thừa thêm nửa chữ."

"Chuyện đều là đúng, mắt như mù nên mạo phạm cô. Nay suy nghĩ thông suốt , thành tâm thành ý bồi tội, mong Tiểu Hà đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với ."

"Tống." Tống Tiểu Hà nhấn mạnh từng chữ: "Tống Tiểu Hà. Đây là tên của . Giữa và ngươi chẳng thứ giao tình thiết nào để gọi thẳng nhũ danh như thế."

Đậu Tuấn lập tức mất sạch mặt mũi, nét mặt cũng khó coi hẳn , lúc xanh lúc trắng. vẫn cố nhịn nhục, hạ giọng nài nỉ: "Là đường đột. thực tâm tới tạ , mong cô cho một cơ hội."

"Ta cũng , bớt lải nhải, nhường đường. Ta dư dả thời gian rảnh rỗi đây tán dóc với ngươi." Khuôn mặt Tống Tiểu Hà lạnh tanh, cất bước định bỏ .

Đậu Tuấn giơ tay ngăn cản, chỉ thốt lên một cái tên: "Thẩm Sách...”

Chỉ một cái tên lập tức ghim chặt bước chân của Tống Tiểu Hà, khiến nàng khựng . Thấy , Đậu Tuấn nhoẻn miệng : "Chắc hẳn là bằng hữu của cô nhỉ? Cô ?"

Tống Tiểu Hà đương nhiên . Nàng Đậu Tuấn đ.á.n.h giá một lượt, đoán mục đích của , bèn lạnh nhạt đáp: "Không mượn ngươi lo."

"Thật trùng hợp , đang ở chốn nào. Chẳng lẽ cô tò mò ?" Đậu Tuấn khích tướng: "Hắn cất giấu bí mật gì, lai lịch , cô đều ư?"

Lai lịch của Thẩm Sách quả thực thần bí. Ban đầu, Tống Tiểu Hà cứ đinh ninh chỉ là t.ử ngoại môn của Tiên minh. trong chuyến tới Phong Đô Quỷ Vực, biểu hiện của chẳng hề giống một t.ử ngoại môn chút nào. Về ở Hạ quốc, khi đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào đều giữ sự bình tĩnh đến đáng sợ. Một t.ử ngoại môn thể sở hữu lòng can đảm nhường ? Chỉ là Tống Tiểu Hà kết giao bằng hữu từ đến nay bao giờ để tâm đến thế bối cảnh, nên từng dò hỏi cặn kẽ.

nay Thẩm Sách từ mà biệt, bặt vô âm tín dấy lên sự bận tâm trong lòng nàng. Bị nhắc tới thế và lai lịch của , tự nhiên Tống Tiểu Hà cũng động lòng . Nàng liếc Đậu Tuấn, hừ một tiếng: "Không cần ngươi xen chuyện khác."

Thấy thái độ như nước đổ đầu vịt của nàng, Đậu Tuấn bắt đầu nóng vội: "Ta thật sự thể cho cô mà."

"Không cần." Tống Tiểu Hà gạt phắt: "Đừng đến phiền ."

Thấy nàng định bỏ nữa, Đậu Tuấn bề ngoài giữ , vội : "Nếu cô thì tới khu rừng chân núi. Ta ở đó đợi cô đến giờ Tý. Khi cô tới chúng sẽ bàn chi tiết."

Tống Tiểu Hà lơ như thấy, chẳng chút do dự mà sải bước rời . Nàng thầm nghĩ, nếu tung tích của Thẩm Sách, cứ trực tiếp hỏi chẳng xong ?

Nàng lượn lờ xung quanh mấy vòng mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Thẩm Khê Sơn , còn rước lấy bao ánh mắt tò mò của . Tống Tiểu Hà đành tạm gác việc tìm kiếm, chọn một bãi đất trống trải, lên mỏm đá niệm Cộng Cảm chú.

Giây phút khế ước linh lực kết nối, bên tai Tống Tiểu Hà vọng đến tiếng nước róc rách. Nàng gọi: "Thẩm Sách!"

Thẩm Khê Sơn bất ngờ, suýt nữa nhảy dựng lên. Hắn theo phản xạ chìm xuống nước sâu thêm một chút, mới ngộ là Tống Tiểu Hà niệm Cộng Cảm chú chứ bỗng dưng xuất hiện bên cạnh .

Trời sập tối, Thẩm Khê Sơn tiếng nước chảy róc rách trong khe núi bèn một tìm. Phát hiện một dòng suối trong vắt, tiện tay thiết lập một kết giới, cởi bỏ y phục xuống ngâm . Giữa tháng Giêng, nước suối buốt giá thấu xương. Hắn khỏa ngụp lặn, hàn khí lạnh lẽo bủa vây khắp thể, nhưng mang đến một cảm giác thư thái lạ thường. Nơi đây tĩnh lặng, chẳng ai quấy rầy, đang lúc thong dong tận hưởng thì giọng Tống Tiểu Hà vang lên văng vẳng.

Hắn khỏa nước, hỏi: "Có việc gì?"

Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Sao ngươi nước?" Rõ ràng nàng chia sẻ tầm với Thẩm Khê Sơn.

"Đang tắm, tẩy trần." Thẩm Khê Sơn đáp: "Nhìn ?"

"A..." Tống Tiểu Hà buông một âm tiết khô khốc, một hồi lâu im lặng mới hỏi tiếp: "Lần hỏi ngươi , ngươi vẫn cho cơ mà?"

"Đã bảo là cơ mật ."

"Ngươi cho , kể với ai khác thì tính là rò rỉ cơ mật." Tống Tiểu Hà làu bàu.

"Cô nương thử dùng lý lẽ thuyết phục kẻ giao nhiệm vụ cho xem ."

Trăng rằm vằng vặc hắt luồng sáng bàng bạc trải dài bắp tay Thẩm Khê Sơn, tôn lên làn da trơn láng vô tì vết tựa ngọc bích. Mặt suối gợn sóng lăn tăn in bóng trăng, đồng thời cũng phản chiếu ánh mắt chan chứa ý của Thẩm Khê Sơn.

Tống Tiểu Hà bèn bảo: "Vừa nãy bảo thông tin về thế của ngươi, hẹn giờ Tý tới tìm ."

Thẩm Khê Sơn xong, ánh mắt lập tức chùng xuống, ý tan biến, lạnh lùng hỏi: "Kẻ nào?"

Tống Tiểu Hà cự nự: "Ngươi cho , cớ gì cho ngươi?"

Nhất thời chẳng thể phân định lời nàng là thật giả, khẽ nhíu mày: "Tống Tiểu Hà, ở Tiên minh quen ai cả. Nếu kẻ tự xưng bí mật của , chắc chắn là lừa cô nương đấy."

"Ta thấy ngươi mới là kẻ lừa ." Tống Tiểu Hà bĩu môi: "Nếu ngươi chịu mở miệng, hỏi khác. Cái tính là rò rỉ cơ mật đúng ? Hắn bảo đợi đến giờ Tý, giờ qua đó vẫn còn kịp."

Dứt lời, nàng cắt đứt liên kết Cộng Cảm chú, chẳng chừa cho Thẩm Khê Sơn nửa cơ hội để cản .

Mặc kệ kẻ tìm đến Tống Tiểu Hà thực sự nắm thóp việc là Thẩm Sách , thì mưu đồ dẫn dụ nàng rành rành ngay mắt. Tống Tiểu Hà đầu óc đơn giản, lỡ thật thì hỏng bét. Thẩm Khê Sơn càng nghĩ càng thấy bất bèn nhỏm dậy khỏi suối nước.

Thế nhưng, Tống Tiểu Hà tuy suy nghĩ ngây ngô nhưng cũng phân biệt . Nếu Đậu Tuấn lừa nàng rằng bí mật của Thẩm Khê Sơn, nàng nhất định mắc mưu cái một. Ngặt nỗi đối với những khác, nàng tò mò thì tò mò, nhưng tới mức khát khao đào bới đến cùng. Huống hồ Thẩm Sách gì, xuất thì can dự gì đến nàng? Nàng chỉ cần xác nhận Thẩm Sách còn sống là đủ . Mấy lời nãy chỉ là cốt để chọc tức Thẩm Sách một vố thôi.

Sau khi ngắt Cộng Cảm chú, nàng chống cằm ngửa mặt lên ngắm trăng, thầm nghĩ tiểu sư rốt cuộc , tìm đỏ con mắt cũng chẳng thấy bóng dáng?

Đang mải suy nghĩ, bỗng một bước tới mặt. Ngước lên , hóa là Thẩm Khê Sơn mà nàng tìm kiếm nãy giờ.

Tống Tiểu Hà hớn hở bật dậy: "Thẩm Khê Sơn liệp sư! Đệ thế? Ta tìm ngươi mãi."

Thẩm Khê Sơn hộc tốc chạy từ khe núi về, từ xa thấy nàng ngay ngắn mỏm đá, lánh xa đám đông, ngửa đầu trăng bất động. Trút tiếng thở phào nhẹ nhõm, khi bước tới gần, nàng mới phát hiện .

Thẩm Khê Sơn : "Tiểu Hà cô nương đang mải nghĩ ngợi gì mà đến cũng ?"

"Đang nghĩ tìm thấy ngươi."

Kẻ lừa gạt, Thẩm Khê Sơn thầm nhủ. Rõ ràng là đang tơ tưởng đến Thẩm Sách.

Hắn duy trì ánh mắt dịu dàng, cất giọng từ tốn: "Ta dạo quanh một vòng thám thính xem ban đêm dã thú xuống núi kiếm ăn thương t.ử trong môn phái ."

"Thì , ngươi vất vả thật." Tống Tiểu Hà đưa tay định kéo cổ tay , chạm lớp da lạnh buốt thấu xương liền rụt vội , kinh ngạc hỏi: "Sao ngươi lạnh lẽo thế ?"

Thẩm Khê Sơn biện bạch: "Gió đêm lớn quá, chịu rét giỏi."

Tống Tiểu Hà ngoái : "Vậy ngươi mau về bên đống lửa sưởi ấm . Ta về đây."

Vốn dĩ Tống Tiểu Hà đến tìm Thẩm Khê Sơn cũng chẳng việc gì hệ trọng, chỉ dăm ba câu. ngoài tìm lâu, nếu giữa chừng sư phụ tỉnh giấc thấy nàng, e là ăn mắng. Thế nên nàng mới chuồn lẹ.

lọt tai Thẩm Khê Sơn, những lời mang ý nghĩa khác. Hắn cho rằng Tống Tiểu Hà đang sốt sắng đến điểm hẹn với kẻ thế của Thẩm Sách, đang đ.â.m đầu rọ. Việc tất nhiên thể chấp nhận !

Thẩm Khê Sơn buông tiếng thở dài: "Có lẽ vì lúc nãy gió lâu quá, giờ đầu nhức. Tiểu Hà cô nương cứ về , đây nghỉ một lát."

Vừa nãy Tống Tiểu Hà mới sờ tay rụt vội vì quá buốt, giờ kêu nhức đầu, nàng lập tức sốt sắng: "Có trúng gió ? Mau bảo y tu khám cho ngươi ."

Thẩm Khê Sơn bèn phịch xuống, giọng trầm hẳn: "Bệnh vặt thôi, ráng nhịn chút là qua mà."

"Thế cũng , ngươi đừng đây nữa, đống lửa sưởi cho ấm."

"Chỗ đó đông , mà qua ắt bao ồn ào vây quanh phiền. Ở đây thanh tịnh hơn." Thẩm Khê Sơn nhẹ giọng: "Không , Tiểu Hà cô nương cứ về , mặc kệ ."

Tống Tiểu Hà thể ngoảnh mặt ngơ cơ chứ? Hắn vì bảo vệ an nguy của mà hứng trọn gió rét, trở về ôm cái đầu đau nhức, nay lủi thủi cô đơn một góc. Bắt nàng bỏ mặc Thẩm Khê Sơn để về một là chuyện tuyệt đối thể nào!

Nàng bèn phệt xuống theo: "Vậy đây với ngươi một lát. Đợi bọn họ ngủ hết ngươi hẵng về."

Thẩm Khê Sơn buông nửa lời chối từ khách sáo, chỉ nở một nụ nhạt: "Vậy đa tạ Tiểu Hà cô nương bầu bạn."

Bên ngoài mặt nhưng trong lòng sớm sôi sục sát khí. Hắn tính toán đợi Tống Tiểu Hà chìm giấc ngủ, sẽ xem kẻ nào to gan lớn mật dám giở trò mí mắt , đúng là chán sống mới tự chui đầu rọ.

Tống Tiểu Hà hề , lòng đầy xót xa những khó khăn của tiểu sư : "Sư phụ sai chút nào. Thân phận địa vị càng cao thì gánh vác trách nhiệm càng nặng. Cứ tưởng Thẩm Khê Sơn liệp sư ngoài sẽ nhàn nhã hơn, ai ngờ cũng chẳng sung sướng gì."

"Không hề hấn gì, quen ." Thẩm Khê Sơn điềm tĩnh đáp. Hắn cần mượn cớ bận rộn. Bởi nếu rảnh rỗi, những kẻ bám riết lấy sẽ càng nhiều lên, thà cứ cuồng với công việc còn hơn.

Thẩm Khê Sơn dùng pháp thuật cách nhặt vài viên than và củi khô chất thành đống mặt, giơ tay búng một đạo Hỏa quyết. Củi bén lửa bùng cháy, nóng lập tức phả . Hắn đầu, ánh mắt đậu đỉnh đầu Tống Tiểu Hà, chợt hỏi: "Còn đau ?"

Tống Tiểu Hà ngơ ngác: "Đau gì cơ?"

"Đầu của cô." Thẩm Khê Sơn nhắc: "Ban ngày thấy Kính Lương linh tôn đ.á.n.h cô. Có đề nghị cô dùng kính xưng với ngài nên cô mới đòn ?"

Tống Tiểu Hà sờ sờ đầu, toe toét: "Không , ăn đòn lắm. Chỉ cần rặn vài giọt nước mắt lóc một trận là sư phụ sẽ hết giận ngay."

Khi nàng , ánh lửa bập bùng soi rọi trong đôi mắt, tôn lên vẻ kiều diễm đáng yêu. Ánh mắt Thẩm Khê Sơn hắt bóng trăng sáng rực, trở nên vô cùng dịu dàng, khẽ khàng thủ thỉ: "Là của , sẽ thế nữa."

Khoảnh khắc chẳng đang khoác lên chiếc mặt nạ dịu dàng để dỗ dành nàng, thực tâm hối . dẫu là thật giả, Tống Tiểu Hà cũng tủm tỉm mãn nguyện, lòng lâng lâng xao xuyến.

Nàng chuyện trò cùng Thẩm Khê Sơn cơn buồn ngủ kéo đến, thêm việc Thẩm Khê Sơn lén thi triển chút pháp thuật, nàng nhanh chóng , mơ màng tựa đầu lên vai .

Thẩm Khê Sơn nhẹ nhàng đặt nàng xuống tấm t.h.ả.m nhung, gấp đôi tấm chăn đắp lên nàng. Sau đó dậy, cất nét dịu dàng, đó là sự lạnh lùng tột độ. Hắn cất bước tìm kẻ sống c.h.ế.t .

Loading...