Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 58: Tiên Môn Quỷ Sự Tái Khởi Phong Ba 5

Cập nhật lúc: 2026-07-09 05:58:15
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Thời Diên trình bày tình hình cho Thẩm Khê Sơn, nhưng ngay từ đầu để Lương Đàn đưa quyết định chọn đường, nên nếu đổi hướng, đương nhiên vẫn hỏi ý kiến lão. Dù cho Lương Đàn mờ nhạt chẳng tiếng tăm gì ở Tiên minh, thì trong đội ngũ , lão vẫn là bậc trưởng bối. Thẩm Khê Sơn luôn giữ thái độ tôn trọng tiền bối sẽ bao giờ tự ý quyết định.

Hắn bèn cho mời Lương Đàn tới, để Bộ Thời Diên đích giải thích cặn kẽ với lão.

"Phía là trấn Thu Hà, đại hội Bách Luyện sắp diễn , t.ử tiên môn trong trấn đều Trường An. Để bảo vệ bách tính, Huyện chủ sai giăng kết giới cấm tiệt t.ử tiên môn bước , còn dựng cả biển báo bắt đường vòng." Bộ Thời Diên với nhịp điệu chậm rãi, giọng thều thào yếu ớt, chẳng chút sức nặng thuyết phục nào.

Quả nhiên Lương Đàn tin, phản bác: "Chúng chỉ mượn đường qua chứ nán , huống hồ nể mặt Tiên môn, bọn họ chắc sẽ tuyệt tình đến mức đóng cửa tiếp ."

Bộ Thời Diên : "Nếu đường vòng thì lộ trình xa xôi lắm, e là đuổi kịp tới Trường An khi đại hội Bách Luyện bắt đầu."

Lương Đàn đ.â.m chần chừ, âm thầm suy tính.

Tống Tiểu Hà Bộ Thời Diên ngoái sang sư phụ, kề tai lão nhỏ: "Sư phụ, Diên tỷ xem bói chuẩn lắm. Lần lúc tới Phong Đô Quỷ Vực qua Quỷ quốc, Diên tỷ cũng khuyên nên đường vòng nhưng họ ."

"Sau đó thì ?" Lương Đàn hỏi gặng.

"Sau đó những thuyền c.h.ế.t gần hết." Tống Tiểu Hà thành thật đáp.

Dù khi Tạ Quy hứa hẹn đoạt Âm Dương Quỷ Phiên sẽ trả tinh phách, nhưng chuyến Quỷ quốc đó đại đa đều mất mạng về. Ý đồ của Tạ Quy khi dùng Âm Dương Quỷ Phiên cướp tinh phách là để ép buộc các tiên môn liên thủ, tiến Quỷ quốc tiêu diệt lũ yêu quái biến thành yêu thi. Sau khi luyện hóa, lũ yêu quái đó tuy mất sạch yêu lực nhưng hung tàn bạo ngược. Người trong đó c.h.ế.t la liệt, ít những kẻ ban đầu đoạt tinh phách mà vẫn thoi thóp sống sót thì chỉ đếm đầu ngón tay.

Nghe những lời Tống Tiểu Hà, Lương Đàn lặng hồi lâu, tựa hồ đang đắn đo xem nên lời kẻ lai lịch bất minh ngủ bờ ngủ bụi, là tiếp tục dấn bước để ban ngày đường lớn bằng phẳng, ban đêm ngủ giường êm nệm ấm.

Đáp án quá sức rõ ràng, Lương Đàn : "Cứ đến đó xem xét , qua thương lượng với Huyện chủ một phen, nếu họ nhất quyết cho thì hẵng tìm cách khác."

Bộ Thời Diên cũng chỉ khuyên bảo ngoài miệng, xưa nay bao giờ ép uổng ai đưa lựa chọn. Nghe Lương Đàn quyết định , cô cũng chẳng can ngăn thêm.

Chung Tầm Nguyên bất thình lình chen ngang: "Tiểu Hà cô nương nghĩ ?"

Tống Tiểu Hà xưa nay luôn răm rắp lời sư phụ. Đối với nàng, đường nào cũng thôi, thế nên nàng : "Sư phụ bảo thì là , sư phụ."

Chung Tầm Nguyên mỉm : "Vậy Tiểu Hà cô nương."

Lời lọt tai Thẩm Khê Sơn. Hắn khẽ nghiêng đầu, thản nhiên liếc Tống Tiểu Hà một cái.

lúc , Quan Như Huyên lên tiếng. Nàng duy nhất phản đối quyết định của Lương Đàn: "Thẩm liệp sư, báo tin đằng thông, chi bằng chúng rẽ sang đường nhỏ ngay tại đây, còn tiết kiệm ối thời gian."

Nàng ngẩng mặt Thẩm Khê Sơn, giọng điệu nhẹ nhàng như đang cùng thương lượng. thính giác của mấy bên cạnh nhạy, ý tứ mồn một. Lương Đàn vốn dĩ chẳng địa vị gì ở Tiên minh, đến đây Thẩm Khê Sơn tâng bốc lên sư trưởng, để lão đưa quyết định. Thực tế thì ít kẻ trong lòng hậm hực phục. Sự phản đối việc Lương Đàn chủ của Quan Như Huyên thể hiện lộ liễu rành rành.

Thẩm Khê Sơn kịp cất lời thì Tống Tiểu Hà nhảy lên hai bước bám rịt lấy Lương Đàn, nắm tay sư phụ thì thầm: "Sư phụ, nếu bọn họ thích đường nhỏ thì thầy trò cứ việc đường lớn. Đằng nào cũng chung điểm đến, việc gì túm tụm với ."

Khóe mắt Thẩm Khê Sơn giật giật. Hắn thèm bày tỏ thái độ mà Tống Tiểu Hà hô hào chia bè kết phái . Bản tính nàng vẫn luôn , bao giờ đỏ mặt tía tai cãi cọ giành lý, cũng chẳng ép khác theo ý . Nàng chỉ kiên định những gì , giống như hồi tự xách kiếm xuống núi .

Thẩm Khê Sơn đương nhiên thể để hai thầy trò nàng đơn thương độc mã đường lớn. Hắn tuyên bố: "Ta dị nghị gì với quyết định của Kính Lương linh tôn."

"..." Quan Như Huyên khăng khăng: "Cũng nên hỏi ý kiến chứ."

Thẩm Khê Sơn dường như cạn sạch kiên nhẫn. Ngoài mặt thì mỉm , nhưng giọng điệu dịu dàng ẩn giấu mũi d.a.o đ.â.m chọc: "Nếu chuyện lớn chuyện nhỏ đều hỏi ý kiến tất cả , thế thì cần cái chức đội trưởng của để kiểng ?"

Sắc mặt Quan Như Huyên trắng bệch, câm nín dám ho he gì nữa.

Tống Tiểu Hà phân biệt những lời mỉa mai ngấm ngầm . Lúc nào thấy Thẩm Khê Sơn tươi chuyện trò, nàng cũng đinh ninh tiểu sư nhà tính tình hiền lành dễ mến. Thế nhưng bây giờ cảnh đó, trong lòng sủi bọt chua loét. Cười , cái quái gì mà ?

Nàng xoay bước vội về phía . Vừa hai bước, Tô Mộ Lâm bám đuôi theo, thì thầm tai: "Tiểu Hà đại nhân kỹ , cái tên Thẩm Khê Sơn đó với nữ nhân nào cũng buông lời dịu dàng như thế đấy."

"Mắt mù." Tống Tiểu Hà đáp gọn.

Tô Mộ Lâm vớ cơ hội tung hoành, múa mép thổi gió: "Như là quá rõ ràng , là nam nhân chung thủy gì. Ta còn ngóng , ngoài cái cô Tuyết Huyên tiên cơ , còn dính líu đến Liễu Dao mỹ nhân của Chung thị, Quỷ Diện tiên t.ử của Thiên Cơ phái. Lời đồn đãi chẳng bao giờ là vô cớ, ắt hẳn do ngoài trăng hoa lả lơi khắp chốn mới rước một đống phong lưu nợ tình thế ."

Tống Tiểu Hà là đối tượng dễ kích động nhất. Nghe mấy lời đổ thêm dầu lửa đó, cơn ghen trong lòng bốc lên ngùn ngụt, nàng phụ họa: " thế! Hắn mang tiếng tu Vô Tình đạo, nếu chọc ghẹo thì lấy mấy cái tin đồn thất thiệt đó?"

Hai bóng lưng dán rịt lấy thì thầm to nhỏ phía qua khỏi mắt Thẩm Khê Sơn. Mớ lý luận bôi nhọ của Tô Mộ Lâm rót đầy tai .

Thẩm Khê Sơn: "..."

Mấy chuyện kể cũng oan ức tột cùng. Tu Vô Tình đạo, Thẩm Khê Sơn xưa nay từng động lòng trần tục nhi nữ tình trường. Người khuynh quốc khuynh thành mặt thì trong mắt cũng chỉ phân định nam nữ là cùng. Kẻ nào năng lực một chút thì còn để mắt tới, còn kém cỏi thì dù địa vị cao ngất trời Thẩm Khê Sơn qua cũng quên béng, thậm chí chẳng nhớ nổi cái tên.

Ngặt nỗi đối nhân xử thế quá hòa nhã, chuyện với ai cũng nhẹ nhàng ôn tồn, lúc nào cũng nở nụ tươi rói thành thói quen. Lại thêm thói đời thích gán ghép tài t.ử giai nhân. Tin đồn truyền từ miệng một qua trăm thì tam thất bản. Có những Thẩm Khê Sơn căn bản là ai, thêu dệt thành những giai thoại trăng hoa lãng mạn ánh trăng.

vướng Đoạn Tình Cấm Chú, Thẩm Khê Sơn thể rung động bất kỳ ai, nên chẳng thèm để ý mấy lời ong tiếng ve đó. giờ Tô Mộ Lâm lôi chúng để bơm đểu tai Tống Tiểu Hà khiến đ.â.m khó chịu bực dọc, chỉ túm cái mỏ Tô Mộ Lâm dúi xuống bùn cho nín bặt.

Hắn khép hờ mắt, che giấu sự bực dọc, lạnh nhạt hạ lệnh: "Lên đường."

Mọi lục tục lên ngựa, tiếp tục hành trình.

Chung Tầm Nguyên sấn tới bên cạnh Tống Tiểu Hà định tiếp tục câu chuyện dang dở lúc nãy. nét mặt Tống Tiểu Hà ủ dột chán nản, chẳng còn chút hứng thú nào, đến cả ậm ừ đáp cũng vô cùng qua quýt. Thấy thái độ của nàng, Chung Tầm Nguyên ngẫm nghĩ một lúc bất chợt đổi đề tài: "Tiểu Hà cô nương nguồn gốc của Phong Lôi chú ?"

Tống Tiểu Hà ngạc nhiên: "Chẳng đó là Lôi pháp của Tiên minh ?"

Chung Tầm Nguyên lắc đầu: "Phong Lôi chú của Tiên minh chỉnh, thành thạo đến mấy cũng chỉ triệu hoán tiểu lôi chín tầng trời, uy lực lớn. Phong Lôi chú đích thực thể quét sạch yêu tà thế gian, là lôi pháp khiến cả thần tiên cũng e dè. do một phàm nhân sáng tạo ."

Tò mò trỗi dậy, Tống Tiểu Hà gặng hỏi: "Vậy Phong Lôi chú của Tiên minh thiếu sót?"

Chung Tầm Nguyên giải thích: "Chuyện hiếm tường tận. Mấy chục năm xuất hiện một thiên tài Phù lục. Vốn dĩ Kiếm tu luôn đè đầu cưỡi cổ Phù tu, nhưng đó lấy sức một nâng bổng địa vị của Phù tu lên, còn sáng tạo phù chú vô tiền khoáng hậu , uy lực mạnh tới mức dẫn động cả thiên kiếp, chỉ cách phi thăng một bước chân."

bao năm qua nhân giới một ai phi thăng, nghĩa là thiên tài Phù lục cũng thất bại trong việc độ kiếp.

Tống Tiểu Hà dồn dập hỏi: "Sau đó ông ?"

Câu hỏi thốt thì tiếng gọi của Lương Đàn cắt ngang: "Tiểu Hà."

Tống Tiểu Hà ngoảnh : "Dạ sư phụ?"

"Con lên phía hỏi Thẩm liệp sư xem bao giờ tới nơi." Lương Đàn bỗng dưng giao việc: "Vi sư mệt , nghỉ ngơi sớm."

Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn đáp lời, quất ngựa phi vượt lên. Suốt những ngày qua Lương Đàn quản thúc gắt gao cho nàng gần Thẩm Khê Sơn, nay lão đột nhiên thả lỏng, nàng mừng thầm trong bụng, gì còn tâm trí bận tâm đến chuyện khác. Câu hỏi lời đáp cũng ném tuốt đầu.

Thẩm Khê Sơn độc mã ở phía cõi. Tóc đuôi ngựa buộc cao đong đưa nhẹ nhàng. Tà áo choàng đen như nhuộm đẫm ráng đỏ hoàng hôn, trông tuấn tú khác thường. Nàng đuổi kịp Thẩm Khê Sơn, gọi: "Thẩm liệp sư!"

Thẩm Khê Sơn đầu , dường như đoán nàng sẽ đến, hỏi: "Có chuyện gì?"

"Sư phụ bảo hỏi xem bao lâu nữa mới tới trấn."

Thẩm Khê Sơn đáp: "Ở ngay phía ."

Nàng phóng tầm mắt xa xăm, quả nhiên thấy bóng dáng kiến trúc thành thị mờ ảo, bèn : "Thẩm liệp sư, lát nữa nếu thành, ngươi đỡ cho sư phụ mấy câu nhé, giữ chút thể diện cho lão nhân gia. Dù cũng lớn tuổi ."

Thẩm Khê Sơn ngờ nàng rào đón như , lấy lạ: "Tiểu Hà cô nương cũng nghĩ thành ?"

"Đương nhiên, quẻ bói của Diên tỷ từng sai." Thế nên ngay từ đầu nàng tin con đường là ngõ cụt.

"Thế tại cô còn đòi tách đoàn, cứ khăng khăng đường lớn?"

Tống Tiểu Hà cúi đầu, ánh mắt vương vấn mặt đường loang lổ bóng tà dương. Trong lòng nàng tư tâm. Lời lúc nãy chỉ vì bênh vực sư phụ khi Quan Như Huyên khinh khỉnh, mà còn vì nàng thấy Quan Như Huyên cạnh Thẩm Khê Sơn, nhớ tới mấy lời đồn thổi "xứng lứa đôi, trời sinh một cặp". Lửa ghen bùng cháy khiến nàng hờn dỗi thèm chung với họ nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tống Tiểu Hà trả lời lấy lệ: "Vì sư phụ bảo tới xem thử, sư phụ."

Khóe môi Thẩm Khê Sơn nhếch lên, như : "Tiểu Hà cô nương ngoan ngoãn thật đấy."

, chỉ vì một lời cấm đoán của Lương Đàn mà ròng rã nửa tháng trời Tống Tiểu Hà chẳng thèm ngó ngàng đến . Kể cả buổi tối đến tìm thì cũng dăm ba câu là chuồn thẳng. Phí công đây ngày nào cũng chạy tới Thương Hải phong vất vả dạy nàng luyện kiếm, còn suýt tức hộc máu.

Tống Tiểu Hà phân biệt ý tứ trong câu , hồn nhiên: "Đa tạ Thẩm liệp sư quá khen."

Thẩm Khê Sơn tức nghẹn ở lồng ngực, suýt nghẹt thở.

Đi song song một đoạn, Tống Tiểu Hà xoay ngó nghiêng, chiều chuồn. Thẩm Khê Sơn bèn lên tiếng: "Tiểu Hà cô nương trò chuyện với Chung công t.ử vẻ rôm rả nhỉ."

"Hắn nhiều chuyện thú vị lắm."

Thẩm Khê Sơn gặng hỏi: "Thế nào mới là chuyện thú vị?"

Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một lát: "Những chuyện từng thấy, từng ."

Nhiều vô kể, Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ. Nàng sống quanh quẩn ở Thương Hải phong, kiến thức trải nghiệm là bao? Trong khi thường xuyên ghé thăm các tiên môn, kết giao đủ loại kỳ nhân dị sĩ, đảm nhận các nhiệm vụ nguy hiểm cấp bậc cao nhất của Tiên minh, kiến thức rộng rãi uyên bác. Những chuyện như thế nhắm mắt cũng bịa , việc gì từ miệng mấy kẻ chẳng gì?

Thẩm Khê Sơn mỉm đề nghị: "Ta thường giữa các tiên môn, vô vàn chuyện kỳ thú. Nếu cô nương , kể cho."

"Không cần ." Tống Tiểu Hà từ chối: "Có một chuyện ."

Bề ngoài Thẩm Khê Sơn vẫn giữ nụ , nhưng trong lòng tức hộc m.á.u vì câu đó. Hắn lột toạc lớp vỏ dịu dàng giả tạo , túm lấy vai Tống Tiểu Hà lắc mạnh cho nàng choáng váng hét lên hỏi xem rốt cuộc nàng hứng thú với chuyện gì. Là mấy chuyện nhảm nhí miệng tên Chung Tầm Nguyên ư?

"Là nhiều lời ." Thẩm Khê Sơn cụp mắt thở dài, giọng trầm bổng thê lương: "Chuyện của đúng là chẳng gì đặc sắc, khơi gợi hứng thú của Tiểu Hà cô nương."

Tống Tiểu Hà thấy vẻ mặt ảo não của thấy xót xa. quả thực nàng những câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt của với đám mỹ nhân tiên môn nào đó, dứt khoát mặt nữa.

Thấy , Thẩm Khê Sơn thầm nhủ chiêu hết linh nghiệm . Trước đây dùng khổ nhục kế để trị Tống Tiểu Hà bách phát bách trúng cơ mà. Nàng thế chắc chắn là đang chất chứa tâm sự. Hắn con đường lớn thênh thang, bất chợt hỏi kháy: "Có Tiểu Hà cô nương thích Chung công t.ử ?"

Tống Tiểu Hà hoảng hốt: "Sao ngươi nghĩ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-58-tien-mon-quy-su-tai-khoi-phong-ba-5.html.]

Giọng Thẩm Khê Sơn hụt hẫng, mang vài phần cô độc: "Bởi vì cô chuyện với vui vẻ, từ lúc xuống núi tới giờ chẳng thấy cô đến tìm ."

"À..." Tống Tiểu Hà lúng túng: "Tại sư phụ cấm tìm ngươi."

"Tại ? Ta đắc tội gì với Kính Lương linh tôn ?"

Tống Tiểu Hà im lặng, trả lời thế nào. Lương Đàn một mực đinh ninh kẻ tu Vô Tình đạo thì tâm lạnh nhạt, đoạn tuyệt thất tình lục d.ụ.c nên đáng để kết giao sâu sắc. Thế nên lão mới cấm cản nàng qua với , sợ nàng rước lấy đau thương.

Tống Tiểu Hà thì cam lòng. Nàng từng coi tiểu sư là kẻ vô tình lạnh lẽo. Cho dù cả đời sẽ tìm kiếm bạn đời, nàng vẫn nguyện bằng hữu. Dù mai nàng gả cho ai, thích một nào khác, về , Tống Tiểu Hà từng nghĩ ngợi quá xa. Nàng chỉ hiện tại ở bên Thẩm Khê Sơn. Một phần vì nàng thích Thẩm Khê Sơn từ lâu , phần nữa là vì Thẩm Khê Sơn lợi hại vô song. Thử hỏi ai mà thích chơi với kẻ lợi hại chứ?

Không tiểu sư buồn phiền vì thành kiến của sư phụ, Tống Tiểu Hà bèn lảng sang chuyện khác, chỉ tay lên phía : "Tới nơi kìa."

Chỉ thấy cổng thành cao lớn đồ sộ hiện mắt. Cổng mở toang, bên trong dân chúng vẫn tấp nập qua , nhưng bên ngoài phủ một lớp kết giới mờ nhạt.

Tống Tiểu Hà tiên phong xuống ngựa gần kết giới, thử giơ tay chạm . Quả nhiên kết giới vững chãi như một bức tường thép, xung khắc mạnh mẽ với linh lực trong cơ thể nàng. Y như lời Bộ Thời Diên , Huyện chủ đặt kết giới nhằm chặn t.ử tiên môn, còn cắm biển cảnh báo bên trong: "Miễn tiếp t.ử các phái tiên môn".

Thẩm Khê Sơn cũng bước tới. Vừa xuống ngựa liếc mắt , ngay đây chỉ là loại kết giới cấp thấp. Đối với , cái màng chỉ cần quệt nhẹ một kiếm là rách bươm. phá kết giới ắt sẽ rước lấy phiền toái, nhất là chẳng nên manh động bứt dây động rừng. Đổi đường băng qua vùng hoang dã mới là thượng sách.

Lương Đàn tới nơi, thấy kết giới thì mặt xám ngoét, vung tay đập chan chát màng sáng, gân cổ gào trong: "Có ai ! Chúng của Tiên minh, mượn đường qua thành để tới Trường An, phiền gọi Huyện chủ đây một lát!"

Âm thanh chặn , chẳng vệ binh nào hồi đáp. Chỉ đám dân đen qua thấy một đám đông đúc thì ló cổ hóng hớt.

Quan Như Huyên cũng xuống ngựa, sờ thử kết giới. Đương nhiên nàng cũng thấu lớp kết giới khá mỏng manh, chỉ mang tính răn đe, nhưng buồn vạch trần, lạnh nhạt : "Đi công cốc ."

Tống Tiểu Hà kéo ống tay áo Lương Đàn, khuyên: "Sư phụ, xem chúng đổi đường thật ."

Lương Đàn gắt: "Đổi đường hoang dã thì ngày ngày ngủ bờ ngủ bụi, đợi lúc tới Trường An thì tinh lực t.ử Tiên minh cũng tiêu tán cạn sạch , còn sức mà dự Bách Luyện? Không , hôm nay bắt buộc qua cái thành ! Phong tỏa chỉ cho bách tính , cấm t.ử tiên môn qua , còn vương pháp nữa ?!"

Lương Đàn càng càng bốc hỏa, sang vớ một tảng đá to bự, xắn tay áo hằm hằm: "Ta đập nát cái kết giới rách nát !"

Sắc mặt Quan Như Huyên đổi, hoảng hốt kêu lên: "Không ! Phá kết giới sẽ chuốc thêm rắc rối đó!"

Lương Đàn bỏ ngoài tai, lăm lăm hòn đá hùng hổ xông lên.

Tống Tiểu Hà liếc Thẩm Khê Sơn, thấy bình chân như vại, chẳng mảy may can ngăn. Sợ sư phụ rước họa , nàng bèn lao tới ôm chặt lấy cánh tay Lương Đàn: "Sư phụ! Người từng dạy ngoài hành xử hung hăng phô trương cơ mà? Cùng lắm đường khác là xong!"

Vừa hét nàng nháy mắt hiệu cho Tô Mộ Lâm. Tô Mộ Lâm hiểu ý, nhào tới ôm rịt lấy cánh tay còn của Lương Đàn hùa theo: " thế Tiểu Lương sư phụ, bỏ , nhường họ một thôi."

Lương Đàn dẫu cũng là bậc tiền bối trong đội, dẫn theo một bầy trẻ nhỏ ngoài gặp cảnh ức h.i.ế.p tự nhiên mặt đòi công đạo, thể để đám đồ nhà lội đường hoang dã nhai lương khô . Huống hồ rõ ràng tên Huyện chủ ăn phúc hậu, quá sức ích kỷ.

Lão khỏe như trâu, hai đứa nhãi ranh cản nổi. Lão quát: "Hôm nay sư phụ sẽ dạy con một bài học nữa. Ở ngoài đời nếu gặp kẻ ngang ngược bá đạo ức h.i.ế.p thì tuyệt đối nhượng bộ, sẽ tăng nhuệ khí của kẻ ác! Trên đời cái lý cấm cản t.ử tiên môn! Hôm nay hầu chuyện tên Huyện chủ mới ."

Nói xong lão vùng tay một phát, văng Tống Tiểu Hà nàng lùi mấy bước ngã phịch m.ô.n.g xuống đất. Tô Mộ Lâm lật đật buông tay chạy đỡ. Trong cơn hỗn loạn, Lương Đàn vung đá nện thẳng kết giới.

Kết giới lóe sáng chói lòa, giây tiếp theo dội ngược sức mạnh, hất văng Lương Đàn bay lên trung rơi bịch xuống đất bằng mông. Lão hét lên t.h.ả.m thiết: "Aaa...!"

"Sư phụ!" Tống Tiểu Hà thất kinh, ba chân bốn cẳng chạy đỡ.

Lương Đàn ngã cú khá nặng, m.ô.n.g ê ẩm như nứt đôi, lưng còn trật khớp. Người tuổi ngã một vố đứt nửa cái mạng, lập tức im thít hết hung hăng nổi. Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm xúm chật vật đỡ lão dậy, gọi y tu trong đội tới chữa trị.

Mọi trong đội kinh ngạc đến hóa đá, nhất thời ai phản ứng kịp. Chung Tầm Nguyên chủ động chạy xem xét thương tích cho Lương Đàn, trong khi mấy kẻ bên cạnh che miệng trộm cợt nhả.

Quan Như Huyên bàng quan lạnh lùng buông lời mỉa mai: "Đến cái kết giới cấp thấp còn đập vỡ , Tiên minh từ thuở nào chứa chấp một vị linh tôn vô dụng thế ?"

Thẩm Khê Sơn bỏ ngoài tai, sải bước tiến tới cạnh Lương Đàn.

Thấy Thẩm Khê Sơn đến, Tô Mộ Lâm tự giác nép dẹp sang một bên. Lúc nãy buông lời xúc xiểm lưng , giờ vẫn còn chột .

Thẩm Khê Sơn tiến tới, như vô tình gạt phắt cánh tay đang định kiểm tra thương thế của Chung Tầm Nguyên , vẫy gọi hai y tu trong đội đến. Hắn rõ ràng: "Kính Lương linh tôn , ngoài thể trợ uy cho kẻ ác. Ngặt nỗi chúng đang gấp rút lên đường, thời gian xử lý. Ta sẽ truyền tin về báo cáo sự việc cho Tiên minh, nhất định đòi hoàng thất một lời giải thích đàng hoàng."

"Chỉ là kết giới xem cứng rắn vô cùng, hôm nay e là khó thành. Hay là chúng đổi sang đường nhỏ tiếp, Kính Lương linh tôn thấy ?" Thẩm Khê Sơn cất giọng ôn hòa.

Chỉ bằng hai câu ngắn gọn, Thẩm Khê Sơn những giải vây xuất sắc mà còn vớt sạch sẽ đống thể diện rơi rớt của Lương Đàn. Lão già cảm động đến rơi nước mắt, thầm nghĩ đây lầm tên tiểu t.ử , nó rõ ràng là một đứa trẻ !

Lương Đàn ôm eo than: "Cũng chẳng còn cách nào khác, đành thôi, phiền ngươi ."

"Người cực khổ là linh tôn mới đúng." Thẩm Khê Sơn đáp: "Nếu nhờ ngài dấn thử nghiệm, thì thương sẽ là các t.ử khác ."

Không ngờ lâm t.h.ả.m cảnh mà Thẩm Khê Sơn vẫn thể vuốt ve an ủi điệu nghệ đến thế. Những mảnh vỡ sĩ diện của Lương Đàn nhặt nhạnh dán lành lặn, trái tim già cỗi ủi phẳng phiu. Lão nắm lấy tay Thẩm Khê Sơn, xúc động nghẹn ngào: "Con ngoan, đúng là một đứa trẻ . Hèn chi minh chủ coi trọng ngươi đến , Tiên minh t.ử như ngươi quả là phúc lớn."

Thẩm Khê Sơn khiêm nhường: "Đều là nhờ Tiên minh tài bồi."

Tống Tiểu Hà thấy sư phụ dường như gạt bỏ định kiến với tiểu sư , trong lòng hân hoan vui sướng, nhưng thấy bộ dạng ngã chỏng gọng của sư phụ buồn quá, nhịn cứ che miệng rúc rích.

Chợt Thẩm Khê Sơn hỏi: "Tiểu Hà cô nương ?"

Lương Đàn thấy, vươn tay véo má Tống Tiểu Hà: "Nghịch đồ, vi sư ngã nông nỗi , con lén nhạo chứ gì?"

Tống Tiểu Hà ôm má, bĩu môi: "Thì lúc nãy con can , với ..." Nàng thì thầm: "Người ngã mất cả hình tượng, cũng kéo theo đồ chịu mất mặt lây, con nhạo ."

Lương Đàn ngã c.h.ế.t thì cũng đứa đồ chọc cho tức c.h.ế.t. Cơn giận xông lên khiến cái m.ô.n.g ngã nhức buốt, vội vàng giục y tu bôi thuốc.

Nhìn gương mặt véo ửng đỏ của nàng, trong lòng Thẩm Khê Sơn mới xả cơn hờn dỗi. Thể diện của Lương Đàn kéo về, cái thành trì mặt thì cấm cửa , chuyện đến đây cũng coi như ngã ngũ. Đoàn ngựa lộn ngã ba cũ, chuyển sang tuyến đường khác.

May mà xa, lúc đoàn vòng sang đường khác thì trời cũng sập tối, chạm trán một thôn trấn. Trấn lớn, nhưng cổng đặt tượng đá gắn linh lực, chứng tỏ bên trong môn phái tu tiên tọa lạc. Đây là một tin mừng, ít ngủ ngoài trời sương gió, họ thể môn phái xin tá túc. Dù môn phái nhỏ bé chật chội cũng .

Cả đoàn thúc ngựa trấn, trời đen kịt. Ai nấy đều nhanh chóng tìm chỗ ăn bát canh nóng và ngả lưng nghỉ ngơi. cảnh tượng trong trấn vô cùng quỷ dị, con đường thênh thang một bóng . Nhà nhà cửa đóng then cài im ỉm, các hàng quán đóng cửa im lìm, đến cả đèn đường cũng chẳng ai thắp, đằng là một mảng tối tăm mịt mờ.

Mọi lục tục lấy dụng cụ chiếu sáng , dò dẫm trong thị trấn tĩnh lặng như tờ. Thẩm Khê Sơn sai thám thính tứ phía, còn dẫn đại quân tiếp tục tiến sâu hơn. Nửa khắc , một t.ử hộc tốc về báo tin: "Thẩm liệp sư, bá tánh trong trấn đang tụ tập loạn ở đằng !"

Thẩm Khê Sơn nhíu mày: "Làm loạn chuyện gì?"

Đệ t.ử đáp: "Không rõ lắm, t.ử chỉ kịp lướt qua vội về báo cáo ngay."

Thẩm Khê Sơn xua tay, sang dặn dò : "Mọi tự tìm chỗ tá túc trong trấn, giờ Thìn sáng mai tập hợp tại đây."

Đám đông đồng thanh hô , tản ngả.

Tống Tiểu Hà đợi vãn, con ngươi đảo liên hồi, khều Lương Đàn: "Sư phụ, cũng tìm chỗ nghỉ ngơi ."

Lương Đàn vẻ mặt nàng là bắt thóp ngay tắp lự, nghiêm mặt: "Đã gặp chuyện thể nhắm mắt ngơ. Cùng xem thử xem ."

Chung Tầm Nguyên cũng xen : "Ta cũng cùng."

Thẩm Khê Sơn sang mỉm với : "Phiền Chung công t.ử dạo một vòng các nơi khác trong trấn xem khách điếm nào , để đêm nay Kính Lương linh tôn thể nghỉ ngơi đàng hoàng."

Chuyện vốn dĩ đến lượt Chung Tầm Nguyên , nhưng Thẩm Khê Sơn giao việc thẳng thừng, chẳng cớ gì để chối từ. Đành chắp tay , luyến tiếc liếc Tống Tiểu Hà một cái lưng rời .

Tống Tiểu Hà để ý ánh mắt của Chung Tầm Nguyên, mải kéo Tô Mộ Lâm thì thầm: "Sắc mặt ngươi vẻ khó coi, trong khỏe ?"

Tô Mộ Lâm giật hồn, lấp liếm: "Không , chắc là đường mệt mỏi chút thôi."

"Thế thì đừng theo nữa, tìm chỗ nào mà nghỉ ."

Tô Mộ Lâm lúc nào cũng bám như sam cạnh Tống Tiểu Hà, nay chẳng rõ là thật sự mệt mỏi vốn hứng thú với chuyện của phàm nhân và tiên môn, bèn nhanh nhảu lời: "Vậy để tìm chỗ cho Tiểu Hà đại nhân nghỉ ngơi."

Tống Tiểu Hà gật đầu xua tay cho , hề phát hiện điểm gì khả nghi. Thẩm Khê Sơn tinh ý, liếc xéo qua mặt Tô Mộ Lâm một cái.

Tiếp đó Thẩm Khê Sơn, Tống Tiểu Hà và Lương Đàn ba bám theo t.ử báo tin lúc nãy tiến về phía . Thị trấn vốn nhỏ hẹp, rảo bước qua hai con phố, từ xa thấy tiếng ồn ào huyên náo, lửa đuốc sáng rực một góc trời. Lại gần thì thấy đám đông bá tánh đang xúm đen xúm đỏ cổng một dinh thự lớn. Ai nấy tay lăm lăm đuốc sáng, hò hét c.h.ử.i rủa ầm ĩ chĩa cánh cổng. Trên cổng lớn nhão nhoét trứng gà thối, lá rau úa và nước vo gạo ôi thiu. Chằng chịt những vết c.h.é.m của d.a.o dựa và vết đập phá lở loét. Trước cổng là hai bức tượng đá hình dã thú, kiểu dáng giống hệt hai bức tượng ở cổng trấn. Rõ ràng đây là trụ sở của môn phái tu tiên trong trấn . chẳng hiểu cớ sự gì mà môn phái chuốc lấy sự phẫn nộ căm ghét tột độ từ bách tính như .

Lương Đàn bước lên hai bước, vỗ vai một lão trượng: "Lão ca."

Lão trượng đang giơ tay c.h.ử.i bới khản cả cổ, ngoắt với khuôn mặt đằng đằng sát khí. Vừa thấy mấy trẻ tuổi dung mạo xuất chúng lạ hoắc, lão khựng ngạc nhiên: "Các là ai? Từ nơi khác tới ?"

Lương Đàn gật gù: "Đang đường , xin tá túc một đêm. Cho bỉ nhân hỏi cớ phố xá một ai, mà dồn hết tới đây c.h.ử.i rủa? Gia đình rốt cuộc chuyện ác gì?"

Lão trượng tu ừng ực mấy ngụm nước trong bình mang theo để lấy , hộc tốc xua tay: "Người từ xa đến mau mau rời khỏi đây! Thị trấn yêu tà chiếm cứ, c.h.ế.t bao nhiêu mạng , những kẻ trốn thoát chẳng còn mấy hộ."

Lão chỉ tay thẳng cánh cổng lớn, gân cổ lên phẫn uất: "Đây vốn là môn phái tu tiên của trấn chúng . Nhà nhà năm nào cũng cống nạp để họ bảo hộ. Nào ngờ xảy chuyện tày đình, họ chẳng những ngoảnh mặt ngơ mà còn co vòi trốn tịt trong nhà, giăng kết giới nhốt chúng bên ngoài, mặc kệ sống c.h.ế.t của bá tánh. Chúng vì uất ức mới ngày đêm tới đây c.h.ử.i rủa đập phá!"

"Lăn đây!" Đám đông phía vác cây gỗ húc ầm ầm cổng, âm thanh vang trời. Tiếng c.h.ử.i bới nổi lên như sấm rền.

"Các cũng mau chạy kẻo bỏ mạng oan uổng ở đây!" Lão trượng buông một câu hùa theo đám đông tiếp tục gào thét.

Thẩm Khê Sơn quan sát cánh cổng xập xệ, lờ mờ nhận chút linh lực yếu ớt đang duy trì kết giới. Loại kết giới hạng bét , e là cỡ Lương Đàn cũng cản nổi, chỉ tác dụng với đám phàm nhân linh lực thôi.

Tống Tiểu Hà thấy , nhón chân kề sát tai Thẩm Khê Sơn hỏi nhỏ: "Thẩm liệp sư, tình hình giờ tính ? Xung quanh đây yêu tà hại mà môn phái trong trấn ngó lơ, chúng thể bỏ dễ dàng ."

Thẩm Khê Sơn điềm nhiên: "Dĩ nhiên là xử lý xong xuôi chuyện ở đây mới , điều..."

Tống Tiểu Hà đu cả lên vai , vô tư nhận tư thế mật nhường nào, tò mò hỏi: "Có điều gì?"

Thẩm Khê Sơn đăm đăm cánh cổng lớn, lạnh lùng phán: "Theo thấy, hẳn là môn phái ngơ. E rằng ngay chính bản môn phái , cũng xảy chuyện ."

 

 

Loading...