Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 59: Tiểu Tô giấu tâm sự, Ma tộc hiện nhân gian 1

Cập nhật lúc: 2026-07-09 05:58:16
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hỏi rõ ngọn nguồn sự việc, mấy họ lùi phía đám đông. Nhất thời ai lên tiếng, chỉ lẳng lặng những dân đang phẫn nộ c.h.ử.i rủa phía .

Trước khi điều tra rõ chân tướng ngọn nguồn cũng như nguyên nhân hậu quả của bộ sự việc, nếu lúc ngăn cản màn kịch náo loạn thì chẳng khác nào tự rước họa .

Lương Đàn suy nghĩ một lát đầu với Thẩm Khê Sơn: "Trời hôm nay tối, chúng cứ tạm tìm một nơi để nghỉ chân ."

Nói xong, thấy Tống Tiểu Hà sát , ông liền vươn tay kéo cánh tay nàng một cái dặn: "Con tìm chút đồ ăn cho vi sư ."

Tống Tiểu Hà "" một tiếng, xách theo đèn lồng xoay rời , bắt đầu quanh quẩn trong trấn.

như lời lão trượng , thị trấn hẳn là quá nhiều c.h.ế.t. Trên đường phố một ánh đèn, cứ thế bước đến tận cùng chỉ thấy một mảnh tịch liêu đen kịt.

Các cửa tiệm đều đóng cửa then cài. Thỉnh thoảng cơn gió thổi qua cuốn theo giấy tiền vàng mã bay rợp trời, rải kín khắp bộ mặt đường.

Tống Tiểu Hà lủi thủi một . Nàng dạo qua dạo hai con phố mà vẫn tìm thấy một hộ gia đình nào còn sáng đèn nên trong lòng khỏi chút nản chí.

thì lúc bản nàng cũng đói bụng . Chỉ vì ban ngày sư phụ rằng quãng đường tiếp theo sẽ thẳng qua kinh đô, thiếu chỗ ăn chỗ ở, cho nên Tống Tiểu Hà trong lúc cao hứng lôi bộ lương thực dự trữ của ăn sạch sành sanh, giờ chẳng còn sót chút gì.

Nào ai ngờ xảy cớ sự chứ.

Đang lúc Tống Tiểu Hà xách đèn lồng loanh quanh vô định, nàng bỗng đụng trúng một bóng đang hoảng hốt chạy tới ở ngay khúc quanh.

Lực va chạm của nọ hề nhỏ, lập tức Tống Tiểu Hà ngã rập m.ô.n.g xuống đất. Chiếc đèn lồng trong tay cũng văng sang một bên, ánh sáng chợt lóe chợt tắt.

Tiếp đó liền thấy một giọng quen thuộc vang lên: "Tiểu Hà đại nhân!"

Tống Tiểu Hà thực ngờ, hốt hoảng đ.â.m sầm trong đêm tối là Tô Mộ Lâm.

Hắn vội vàng đỡ Tống Tiểu Hà dậy nhặt chiếc đèn lồng lên. Ánh sáng khôi phục bình thường, soi tỏ gian giữa hai .

Tống Tiểu Hà ngã đau, định mở miệng mắng thì nhấc mắt lên thấy trong đáy mắt dường như tia dị sắc vụt qua. Gương mặt trắng trẻo của lúc cũng lấm lem bùn đất, má còn hằn lên vài vết máu.

Nàng kinh ngạc kêu lên một tiếng, tiến chằm chằm mắt đ.á.n.h giá: "Mắt của ngươi..."

Tô Mộ Lâm chớp mắt vài cái, hỏi ngược : "Sao ?"

Tống Tiểu Hà nữa thì chỉ thấy một mảnh đen láy. Nàng lẩm bẩm: "Vừa hình như thấy màu khác..."

Tô Mộ Lâm khan hai tiếng, đáp: "Đâu , chắc là Tiểu Hà đại nhân nhầm , thể là do ánh đèn lồng phản chiếu thôi."

Tống Tiểu Hà cũng đành cho là nhầm. Thấy bộ dạng mặt như , nhớ tới lời lão trượng ban nãy kể rằng trong trấn yêu tà, nàng vội vàng hỏi: "Ngươi thế? Sao hoảng hốt như , mặt còn vết thương nữa, là gặp yêu quái gì ?"

Tô Mộ Lâm dùng mu bàn tay quệt vết m.á.u má: "Là lúc nãy đường chú ý chân nên vấp ngã xước mặt thôi, gì đáng ngại ."

Tống Tiểu Hà vốn định nghi ngờ , chỉ là cảm thấy chỗ nào đó đúng nên thuận miệng hỏi: "Ngươi thắp đèn ?"

Tô Mộ Lâm vội đáp: "Có thắp chứ, nhưng ban nãy vấp ngã hỏng mất nên mới vội vàng về. Ta dạo vài vòng trong trấn thì phát hiện phần lớn nhà cửa bỏ trống, chúng cứ tùy tiện tìm một nhà để tá túc là ."

Chủ đề chuyển hướng, sự chú ý của Tống Tiểu Hà cũng lập tức dời . Nàng thở dài: "Những đó chỉ sợ phần lớn là c.h.ế.t hoặc bỏ trốn đến nơi khác . Chúng ở nhờ cũng , nhưng ngươi còn đồ ăn ? Đồ của và sư phụ đều ăn hết cả ."

Tô Mộ Lâm liên tục gật đầu: "Có , chúng mau về lấy cho Lương sư phụ chút đồ ăn . Ngài tuổi tác cao, vất vả đường cả ngày , hãy để ngài ăn sớm một chút nghỉ ngơi."

Tống Tiểu Hà vỗ vỗ vai tỏ vẻ tán thưởng, đó hai men theo đường cũ tìm Lương Đàn.

Bá tánh trong trấn khi c.h.ử.i rủa một trận và đập cửa thành thì chẳng bao lâu cũng tự động giải tán, ai về nhà nấy. Có vài chú ý tới đám ngoại lai của Thẩm Khê Sơn nhưng cũng chẳng ai hứng thú bước tới bắt chuyện. Cả thị trấn nhanh chóng chìm sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.

Mấy họ tìm một tòa trạch viện khá lớn, gõ cửa hỏi thăm nhưng trong nhà ai nên đành tự đẩy cửa bước . Vừa tới nơi thấy Bộ Thời Diên đang mái hiên, bên cạnh bày sẵn một chiếc bàn, bàn là bình nóng hổi.

Nàng xoay xoay viên ngọc châu trong tay, mỉm : "Đợi lâu , đây uống chén nóng ."

Tống Tiểu Hà vui vẻ chạy ùa tới, cầm một chén lên hỏi: "Diên tỷ, cái cũng là tỷ suy tính ?"

Bộ Thời Diên híp mắt nàng: "Bước cửa lâu , một chuyện nhỏ lẻ chỉ dựa trực giác cũng đoán trúng, chẳng cần suy tính gì ."

Lương Đàn bước đến cạnh bàn, thấy bàn vẫn còn bốc nghi ngút, hiển nhiên là mới rót. Bà miệng bảo đợi từ lâu, nhưng nước vẫn còn nóng bỏng tay, điều chứng tỏ bà rõ thời điểm họ đến để canh đúng giờ mà rót .

Người quả thực chút bản lĩnh.

Lương Đàn thầm thắc mắc trong lòng nhưng vẫn cầm chén lên, với Bộ Thời Diên: "Đa tạ Bộ thiên sư, lão phu cũng khách sáo nữa."

Thẩm Khê Sơn uống xem xét mấy gian phòng trống xung quanh. Đồ đạc trong phòng vẫn còn khá sạch sẽ, tích lớp bụi dày, chứng tỏ chủ nhân của ngôi nhà cũng chỉ mới rời lâu.

Hắn bước phòng thắp đèn, dùng pháp quyết dọn dẹp giường chiếu một lượt. Sau đó thấy tiếng động khe khẽ ngoài cửa liền đầu .

Chỉ thấy Tống Tiểu Hà đang ở bậu cửa, hai tay ôm khư khư chén , dùng đôi mắt to tròn chớp chớp .

Thẩm Khê Sơn hỏi: "Tiểu Hà cô nương chuyện gì ?"

Tống Tiểu Hà ngoái đầu phía như để dò xét Lương Đàn, tiếp đó mới cất bước phòng, thần thần bí bí đóng cửa .

Căn phòng vốn Thẩm Khê Sơn hạ pháp quyết cách âm, cửa đóng thì gian lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh. Tống Tiểu Hà đặt chén xuống, đầu vô cùng rạng rỡ với Thẩm Khê Sơn, để lộ cả hàm răng trắng bóc.

Hàng chân mày của Thẩm Khê Sơn nhướng lên, cứ thế nàng mà lời nào.

Nàng bước đến mặt Thẩm Khê Sơn, cất lời: "Trước tiên cảm tạ Thẩm liệp sư lúc chạng vạng mặt giải vây cho sư phụ , nếu thì hôm nay chắc chắn sẽ mất mặt lớn ."

Thẩm Khê Sơn mỉm đáp: "Cũng chỉ là vài lời mà thôi, cô nương cần để trong lòng."

"Không , chuyện quan trọng, ngươi thôi." Tống Tiểu Hà vẻ nghiêm trọng: "Sư phụ để bụng lắm. Lần môn phái bên ngoài đến Tiên minh chúng gây rắc rối, đẩy ứng phó, kết quả tên Phùng Dương linh tôn đáng ghét đ.á.n.h rụng mất hai cái răng. Đêm đó tức giận đến mức ngủ , cứ lỳ ngoài sân cả một đêm cơ đấy."

Nhắc tới chuyện , Thẩm Khê Sơn cũng chút ấn tượng.

Vào mùa xuân năm ngoái, quả thực một môn phái nhân dịp Tiên minh mở đại hội sư tôn tìm đến tận cửa gây sự, hơn nữa chính tay ngoài giải quyết.

Chỉ là Thẩm Khê Sơn cũng từng kháo rằng, khi chạy tới thì một vị linh tôn đ.á.n.h rụng mất hai chiếc răng, bộ dạng vô cùng thê thảm, còn đồ của ông thì lóc ầm ĩ ngay bên cạnh.

Lúc đó Thẩm Khê Sơn để tâm đến chuyện lắm, qua một thôi. Đến nay Tống Tiểu Hà nhắc tới, mới thì cặp thầy trò năm đó là Lương Đàn và Tống Tiểu Hà.

Trong lòng Thẩm Khê Sơn động. Hắn chợt nghĩ, lúc đang xử lý những kẻ đến gây chuyện, lẽ Tống Tiểu Hà cũng ngay gần đó, lau nước mắt xót xa cho vị sư phụ đ.á.n.h rụng răng, trong đám đông len lén .

Có lẽ bọn họ từng cơ hội lướt qua , chỉ là lúc đó trong Tiên minh còn một nhân vật tên là Tống Tiểu Hà.

Càng rằng một tháng đó, nàng dám mang theo thanh kiếm gỗ một xuống núi, cứ thế mãnh liệt đ.â.m sầm tầm mắt của .

Thấy Thẩm Khê Sơn vẻ thất thần, Tống Tiểu Hà đưa tay quơ quơ mặt gọi: "Thẩm liệp sư, ngươi gì?"

Hắn chợt bừng tỉnh, Tống Tiểu Hà khẽ : "Nếu hai là bằng hữu thì chút bề bộn nhỏ tại hạ tất nhiên sẽ tay tương trợ, cô nương cần lời cảm tạ."

Tống Tiểu Hà hai chữ "bằng hữu" thì trong lòng vô cùng sung sướng, theo bản năng bước tới hai bước, xích càng gần Thẩm Khê Sơn hơn.

Thẩm Khê Sơn vốn luôn là vạch rõ ranh giới giới hạn. Bất luận là chung đụng với ai, cũng nhất quyết duy trì một cách định sẵn. Chỉ cần đối phương quá mức sát gần, sẽ vô thức lùi về phía để dấu vết.

chẳng từ lúc nào, quen với sự gần gũi của Tống Tiểu Hà. Dù nàng xích gần thêm nữa thì vẫn cảm thấy đó là chuyện hết sức bình thường.

Cũng hệt như chuyện những đêm , nàng đều khó hiểu mà chạy tới giường của , chui rúc trong n.g.ự.c .

Tống Tiểu Hà hạ thấp giọng, giống như đang thì thầm to nhỏ bên tai : "Ngươi chuyện về vị thiên tài phù lục của mấy chục năm ?"

Đáy mắt Thẩm Khê Sơn khẽ d.a.o động, phản chiếu chút ánh sáng leo lét của ngọn đèn trong phòng. Hắn thích thú hỏi ngược : "Ban ngày Tiểu Hà cô nương hứng thú cơ mà, tại hạ còn tưởng cô nương mấy chuyện chứ."

Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Ta bảo hứng thú hồi nào ."

Thẩm Khê Sơn trêu nữa mà đáp: "Chuyện về vị thiên tài phù tu tại hạ cũng chỉ một hai phần."

"Vậy ngươi mau ." Tống Tiểu Hà thúc giục.

"Mấy chục năm , vị thiên tài phù tu xuất từ Hàn Thiên Tông. Năm đó, bằng một tay sử dụng phù lục xuất thần nhập hóa, y từng một thời áp đảo cả bách môn thế gia trướng Hàn Thiên Tông. Về y sáng tạo Phong Lôi chú gọi Cửu Thiên Thần Lôi, càng tiên môn nhân giới tung hô là thần tiên chuyển thế. Người đồn rằng y là khả năng phá vỡ cục diện mấy ngàn năm ai phi thăng của nhân giới nhất, trở thành đầu thiên hạ."

Tống Tiểu Hà xong liền hoảng hốt một trận, thầm nghĩ những lời chẳng là những câu bọn họ thường dùng để hình dung tiểu sư ?

Quả nhiên cho dù là mấy chục năm là bây giờ, thái độ của tất cả đối với thiên tài đều giống hệt , ngay cả lời tâng bốc cũng chẳng sai một chữ.

"Sau đó nọ quả thực gọi thiên kiếp tới, chỉ cần độ kiếp thành công là thể phi thăng." Giọng điệu của Thẩm Khê Sơn vẫn bình thản khi tường thuật chuyện năm xưa: " y thất bại , táng ngay trong lôi kiếp."

Thẩm Khê Sơn khựng một nhịp tiếp: "Không ai tìm t.h.i t.h.ể của y. Không lôi kiếp bổ tới mức còn sót mảnh vụn nào, là y vốn dĩ c.h.ế.t nhưng vì tiêu tán hết tu vi nên đành mai danh ẩn tích. Tóm từ đó về còn xuất hiện thế gian nữa."

Tống Tiểu Hà đương nhiên cái kết , nhưng vẫn điểm hoài nghi: "Nếu y là một trong ít những hiếm hoi thể gọi thiên kiếp đến nhân giới trong bao nhiêu năm qua, tại sự tích về y vang danh, cũng chẳng ai ghi tên tuổi của y thế?"

Thẩm Khê Sơn đáp: "Chuyện thì ai rõ. Có lẽ là do Hàn Thiên Tông trọng thể diện nhất, vị thiên tài phù tu ký thác bao nhiêu kỳ vọng độ kiếp thất bại, đối với Hàn Thiên Tông mà là chuyện vô cùng mất mặt nên bọn họ mới cố ý đè ép những chuyện xuống."

"Từ chuyện đó, Hàn Thiên Tông cũng còn thời kỳ hưng thịnh như nữa mà dần dần suy tàn, hiện tại đành chịu sống trướng Tiên minh." Giọng Thẩm Khê Sơn đột ngột nhỏ , đôi mắt híp, mang theo vài phần ý tứ sâu xa mà lẩm bẩm: "Khí vận cạn kiệt ..."

Tống Tiểu Hà rõ nửa câu , bèn nhón chân ghé sát tai lên hỏi: "Gì cơ? Ngươi cái gì?"

Thẩm Khê Sơn lắc đầu: "Tại hạ cũng chỉ bấy nhiêu thôi, chuyện khác thì rõ nữa, dù cũng đều là chuyện cũ của mấy chục năm ."

"Sư phụ một chiếc ngọc hồ lô thể thu lấy Cửu Thiên Thần Lôi. Ngày khoe với rằng lúc còn trẻ vô cùng lợi hại. Ta nghĩ..." Tống Tiểu Hà suy đoán: "Nếu sư phụ năm đó quả thực lợi hại đến thế, lẽ từng kết giao với vị thiên tài phù tu , mà thần lôi trong ngọc hồ lô là do vị phù tu đó tặng."

Thẩm Khê Sơn chợt nhớ tới đạo thần lôi mà Tống Tiểu Hà gọi lúc thuyền hôm đó. So với thần lôi Tô Mộ Lâm gọi trong quỷ quốc quả thực là giống y hệt, nhưng uy lực kém xa đạo thần lôi khổng lồ của Tô Mộ Lâm.

Hoặc là lôi kiếp trong ngọc hồ lô để quá lâu năm nên uy lực còn như xưa, hoặc là bản hai loại sấm sét vốn dĩ điểm khác biệt.

những chuyện nếu miệt mài theo đuổi thì e rằng đào bới quá khứ của nhiều năm về . Thẩm Khê Sơn hứng thú với mấy thứ .

Hắn nhạt giọng: "Nếu là chuyện dĩ vãng, Tiểu Hà cô nương cần gì bận lòng?"

"Ta chỉ tò mò thôi, dù trông sư phụ ..." Nàng cố gắng chọn một cách uyển chuyển hơn: "...Cũng vẻ gì là quá lợi hại, tại trong tay một bảo bối lợi hại đến thế."

Nhớ cảnh ban ngày Lương Đàn một cái kết giới cấp thấp chấn cho bay xa, ngã chổng vó lên trời, Thẩm Khê Sơn bật bảo: "Có lẽ Kính Lương sư tôn thời còn trẻ cũng là một bậc hào tầm thường."

Tống Tiểu Hà như điều suy nghĩ mà gật gật đầu. Nàng cũng dám ở phòng của Thẩm Khê Sơn quá lâu, lỡ sư phụ phát hiện thì xách tai nàng lên giáo huấn một trận về đạo lý nam nữ thụ thụ bất mất.

Nàng tiến lên một bước, tóm chặt lấy tay Thẩm Khê Sơn, đè thấp lông mày vô cùng nghiêm túc dặn dò: "Thẩm liệp sư, ngươi một câu , ban đêm ngủ nhất định khóa chặt cửa sổ và cửa đấy nhé."

Thẩm Khê Sơn ngây hỏi: "Tại ?"

Tống Tiểu Hà xua tay: "Ngươi đừng hỏi, cứ khóa chặt là đúng ."

Nói xong, nàng bưng chén lên tạm biệt , xoay mở cửa rời , còn chu đáo tiện tay đóng luôn cửa giúp .

Thẩm Khê Sơn khẽ nâng tay, kim quang cửa lóe lên một cái. Ngay giây , âm thanh ồn ào bên ngoài tựa như thủy triều ùa tai.

"Sư phụ ..." Hắn thấy tiếng la oai oái của Tống Tiểu Hà: "Người chừa cho con chút đồ ăn với chứ!"

"Ai bảo lúc nãy con chịu ăn, chạy ?" Lương Đàn mắng.

"Con loanh quanh xem xét mấy gian phòng, chọn một chỗ để tối nay ngủ mà!" Tống Tiểu Hà dối chớp mắt.

Thẩm Khê Sơn thu nụ , bước đến cạnh bàn xuống.

Hắn ước chừng thể đoán nguyên do vì Tống Tiểu Hà dặn khóa chặt cửa nẻo. Chẳng qua là bởi ban đêm nàng cái tật thích chui giường khác mà thôi.

Thẩm Khê Sơn cố tình khóa cửa chính, thậm chí còn mở toang cả cửa sổ .

Bộ Thời Diên chuẩn xong nóng cho thì về phòng nghỉ ngơi. Lương Đàn ăn no nê xong cũng ngoan ngoãn về phòng ngủ sớm.

Tô Mộ Lâm và Tống Tiểu Hà ngoài sân hàn huyên vài câu, chia nốt chút đồ ăn còn sót . Chờ đến lúc trăng nhô lên ngọn liễu, cả hai mới đường ai nấy về.

Trăng sáng thưa, gió lạnh đầu xuân gào thét từng cơn, bóng đêm vắng bặt tiếng côn trùng kêu vang càng lộ vẻ tĩnh mịch đến lạ.

Tống Tiểu Hà cả ngày rong ruổi đường, tuy cưỡi ngựa quá mệt mỏi, nhưng ngả lưng xuống giường thì cơn buồn ngủ kéo đến như núi lở biển gầm, chỉ nhắm mắt một cái là nàng ngủ say sưa.

Những đêm đều là Tô Mộ Lâm túc trực canh chừng nàng, hễ thấy nàng nhắm nghiền mắt bò dậy là lập tức gọi nàng tỉnh ngay.

đêm nay Tô Mộ Lâm phòng thấy ló mặt nữa, dĩ nhiên cũng chẳng còn ai ngăn cản Tống Tiểu Hà.

Bởi Thẩm Khê Sơn cố tình khóa cửa cũng chẳng đóng cửa sổ nên Tống Tiểu Hà cứ thế ung dung chạy tót trong phòng.

Sáng sớm hôm , Thẩm Khê Sơn vẫn là tỉnh đầu tiên.

Hắn đầu sang , quả nhiên thấy Tống Tiểu Hà đang cuộn tròn bên cạnh, bờ vai nàng dán sát vai . Nàng chôn nửa khuôn mặt trong chăn bông, chỉ để lộ một bên tai trắng nõn nà.

Không tại , thấy cảnh tượng , trong lòng Thẩm Khê Sơn nảy sinh một thứ cảm giác vô danh kỳ lạ.

Hắn thầm nghĩ, thế mới đúng chứ, một Tống Tiểu Hà thế mới là bình thường.

Hắn nghiêng , nhẹ nhàng vớt khuôn mặt của Tống Tiểu Hà từ trong đống chăn bông .

Bị ủ đến mức đỏ bừng, hai mắt nàng vẫn nhắm nghiền, hàng lông mi dài và rậm ngoan ngoãn dán sát má, thong thả thở một dài.

Chuyện nam nữ chung giường chung gối vốn là điều ái dính dấp, nhưng bởi vì Thẩm Khê Sơn tu Vô Tình đạo nên từ tâm lý kháng cự ban đầu cho đến khi thích nghi hiện tại, cho dù ngủ sát rạt bên cạnh Tống Tiểu Hà chăng nữa, cũng chẳng thấy nửa phần mờ ám.

Hắn chống tay lên cằm ngắm nghía Tống Tiểu Hà, thầm suy đoán xem nàng sẽ định ngủ đến khi nào mới chịu dậy.

Suốt ngày nàng cứ mở miệng thích tiểu sư , nếu lúc tỉnh mà phát hiện đang dùng chung một cái gối với thì nàng sẽ phản ứng gì nhỉ.

Thẩm Khê Sơn nghĩ tới đây, khóe môi bất giác nở một nụ nhạt, cảm thấy chuyện chắc hẳn sẽ thú vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-59-tieu-to-giau-tam-su-ma-toc-hien-nhan-gian-1.html.]

Vì thế mà Thẩm Khê Sơn mới phá lệ nán giường suốt nửa canh giờ khi tỉnh giấc mà chẳng hề nhúc nhích.

Mãi đến khi giờ Mão trôi qua một nửa, lông mi của Tống Tiểu Hà bỗng nhiên rung động. Nàng vung vẩy cánh tay vươn vai đưa tay dụi mắt, hiển nhiên là sắp tỉnh .

Thẩm Khê Sơn đợi nãy giờ sớm mất kiên nhẫn, lập tức nhắm nghiền mắt vờ như đang ngủ.

Hơi thở của Tống Tiểu Hà đột ngột nhẹ bẫng , động tác cơ thể cũng cứng đờ ngay lập tức, dường như nàng phát hiện hiện tại ở trong căn phòng mà tối hôm qua ngủ.

Nàng đầu sang, đập ngay mắt là khuôn mặt với dáng vẻ ngủ bình yên của Thẩm Khê Sơn.

Mái tóc bù xù lộn xộn, che khuất một phần mi mắt, nhưng nốt ruồi chu sa giữa trán vẫn cứ sáng chói như cũ.

Tống Tiểu Hà chỉ mới thoáng qua mà trái tim đập thình thịch điên cuồng, tay chân cũng lập tức nóng bừng lên. Nàng cảm tưởng như đến cả thở phả cũng đang bốc cháy hừng hực, bốc đỏ lựng cả gương mặt lẫn cuống tai.

Nàng thừa ban đêm ngủ mớ chạy lung tung nên hôm qua mới đặc biệt nhắc nhở Thẩm Khê Sơn đóng chặt cửa sổ cửa chính. Chẳng những , khi trở về nàng cũng tự khóa chặt cửa phòng .

Vậy mà thế cũng chẳng tác dụng gì cả.

Lần thức dậy giường của Thẩm Sách, Tống Tiểu Hà chỉ thấy kỳ quái vô cùng, nghĩ mãi nguyên nhân tại thế.

Thế nhưng giờ phút nàng luống cuống tay chân, loạn cả nhịp tim. Cứ chằm chằm gương mặt gần trong gang tấc , đầu óc nàng chỉ trống rỗng đặc sệt như dán keo, chẳng thể nghĩ ngợi bất kỳ điều gì.

Dáng ngủ của Thẩm Khê Sơn trông đàng hoàng khuôn phép. Hắn chỉ mặc một bộ trung y mỏng manh, lớp vải mỏng cản nổi nhiệt độ tản từ cơ thể .

Tống Tiểu Hà chỉ vài thấy miệng đắng lưỡi khô, lòng khó mà bình tĩnh nổi.

Nếu để tiểu sư thức dậy phát hiện chuyện , e là chuyện sẽ hỏng bét mất.

Tống Tiểu Hà thầm nghĩ trong đầu, lưu luyến trộm mặt thêm vài bận rón rén dậy, len lén chuồn một tiếng động khi Thẩm Khê Sơn tỉnh .

Nào ngờ cái giường rách nát hễ cử động một chút là phát tiếng cọt kẹt vô cùng vang dội, âm thanh kéo dài the thé x.é to.ạc sự tĩnh mịch của căn phòng một cách đầy đường đột.

"Tiểu Hà cô nương."

Tiếng gọi nhẹ nhàng từ phía vang lên, cả Tống Tiểu Hà lập tức hóa đá.

Cái giường rách c.h.ế.t tiệt .

Nàng âm thầm mắng c.h.ử.i trong lòng.

Nào Thẩm Khê Sơn tỉnh từ đời thuở nào , cốt chỉ để xem phản ứng của nàng thôi. Nào ngờ nàng lén lút chuồn như , vờ như chuyện từng xảy .

Lúc đóng giả Thẩm Sách, nàng còn hung hăng nhảy dựng lên cãi cọ ầm ĩ với , thế mà giờ đây chẳng chịu hó hé nửa lời, định bụng trực tiếp xóa bỏ chuyện.

Cũng là vì bản lĩnh của Tống Tiểu Hà lớn hơn, cảm thấy chuyện thức dậy giường của một nam t.ử cũng chẳng vấn đề gì to tát.

Hay là do nàng sợ chọc rắc rối là , nên mới âm thầm rút lui.

Lúc Thẩm Khê Sơn mở mắt , nụ môi biến mất. Hắn nửa nửa nàng, ánh mắt chiếu thẳng nàng đầy chăm chú và vô cùng nghiêm túc: "Tại cô nương ở đây thế?"

Đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng chút gợn sóng, khiến thể dò xét cảm xúc bên trong.

Tống Tiểu Hà gượng xoay , khô khốc : "Thẩm liệp sư, ngươi tỉnh sớm thật đấy."

"Đâu sớm bằng cô nương." Thẩm Khê Sơn đáp.

Tống Tiểu Hà vươn đầu ngón tay , dấu so đo một chút: "Ta cũng chỉ tỉnh dậy sớm hơn ngươi một chút xíu xiu thôi."

Vừa , đôi mắt nàng liếc lồng n.g.ự.c của hết đến khác.

Vạt áo trung y của Thẩm Khê Sơn lỏng lẻo khép hờ, để lộ khuôn n.g.ự.c săn chắc. Nước da trắng trẻo nổi bật nền áo càng thu hút ánh mắt của Tống Tiểu Hà.

"Vậy Tiểu Hà cô nương đang tính gì đây?" Thẩm Khê Sơn bất động thanh sắc khép vạt áo , hờ hững hỏi.

"Ta..." Tống Tiểu Hà nghẹn họng, suy nghĩ mới thốt : "Ta thể giải thích mà."

Thẩm Khê Sơn nhướng mày, hiệu cho nàng giải thích.

Hắn lúc chẳng còn dáng vẻ ôn nhuận như ngọc, khiêm khiêm quân t.ử thường ngày, đôi mắt tinh xảo tinh xảo nhuốm thêm mấy phần hờ hững, tỏ vô cùng xa cách, lạnh lùng.

Tống Tiểu Hà vò lấy vò để mớ tóc vốn rối bời của .

Nàng ban đêm ngủ phá nên y phục mặc chỉnh tề nghiêm túc. Chỉ là khi ngủ một giấc chút xộc xệch, thấp thoáng lộ phần xương quai xanh tinh xảo.

Gương mặt nàng đỏ rực một mảng, ngay cả chóp tai cũng đỏ au, trong đôi mắt xinh hiện rõ sự hoảng loạn lúng túng.

"Ta cũng mắc cái tật từ khi nào nữa, ban đêm ngủ cứ yên phận, chạy loạn lên giường của khác. Thế nên tối qua mới đặc biệt sang nhắc ngươi nhớ khóa chặt cửa sổ cửa chính." Tống Tiểu Hà đầu liếc đằng , thấy cửa chính khóa, cửa sổ cũng mở toang thì tiếp lời: "Hình như ngươi khóa cửa mà."

Thẩm Khê Sơn điềm nhiên đáp: "Trong phòng mùi nên tại hạ mở cửa sổ cho thoáng khí. Hơn nữa nay chẳng ai dám xông phòng , nên cũng từng thói quen khóa cửa."

Tống Tiểu Hà lầm bầm: "Thế thì chuyện cũng thể trách chứ, nhắc nhở ngươi mà."

"Tại hạ sẽ trách Tiểu Hà cô nương hồi nào ?" Thẩm Khê Sơn hỏi ngược .

Tống Tiểu Hà nghĩ cũng thấy đúng, tính tình tiểu sư hiền lành bụng đến thế, đương nhiên sẽ trách nàng !

Vì thế nàng nhoẻn miệng , đôi mắt cong cong thành hình trăng lưỡi liềm chứa đầy ánh sáng tỏ rạng, vui vẻ : "Ta ngay Thẩm liệp sư sẽ để bụng mà, ngươi yên tâm , chuyện trời đất ngươi , tuyệt đối sẽ thứ ba ."

Thẩm Khê Sơn hỏi: "Nếu khác thì ?"

"Nếu thứ ba , sẽ đem ..." Tống Tiểu Hà đưa tay động tác cứa cổ: "...thủ tiêu."

Tất nhiên đây chỉ là một câu đùa mà thôi. Tống Tiểu Hà gan g.i.ế.c , bình thường nàng chỉ dám g.i.ế.c g.i.ế.c yêu quái là kịch trần , giờ thốt câu cũng chỉ để xoa dịu bầu khí mà thôi.

Thế nhưng lời lọt tai Thẩm Khê Sơn coi là thật, sắc mặt lập tức tối sầm.

Khá lắm, Tống Tiểu Hà khác chuyện, thế mà dám g.i.ế.c diệt khẩu cơ đấy.

Gấp gáp phủi sạch quan hệ với như .

Thấy im lặng, Tống Tiểu Hà bỗng sợ đột nhiên lấy nàng tính sổ nên lật đật chuồn ngoài, : "Xin Thẩm liệp sư nhiều nha, sẽ ."

Thẩm Khê Sơn ngẩng đầu theo nàng. Hắn trơ mắt nàng đẩy cửa ngoài, ngay giây tiếp theo thình lình lao tót trong, dùng sức đóng sầm cửa , vẻ mặt cực kỳ hoang mang sợ hãi.

Ngay đó, bên ngoài truyền đến tiếng gầm giận dữ của Lương Đàn: "Tống Tiểu Hà! Mới sáng sớm ngày con từ trong phòng ai chui đấy?!"

Tống Tiểu Hà sợ hãi xoay vòng vòng trong phòng, miệng ngừng lẩm bẩm thôi xong thôi xong.

Nàng chợt thấy phía còn một cánh cửa sổ, bèn vội vã chạy qua kéo tung nó lộn nhào ngoài, đến mức chẳng kịp với Thẩm Khê Sơn câu nhàn thoại nào.

Thế nhưng dù như , Tống Tiểu Hà vẫn túm gáy như thường.

Khi Thẩm Khê Sơn mặc y phục chỉnh tề ngoài cửa, thấy Lương Đàn giữa sân mắng Tống Tiểu Hà sa sả.

Tống Tiểu Hà cúi gằm mặt rụt cổ rùa, cấm dám ho he nửa lời.

Tuy nhiên qua nội dung Lương Đàn quở trách, vẻ Tống Tiểu Hà lấp l.i.ế.m thành công. Ông chỉ đinh ninh rằng sáng sớm Tống Tiểu Hà rảnh rỗi chạy phòng Thẩm Khê Sơn, chuyện nàng chạy ngủ giường của suốt cả đêm hôm qua.

Thấy Thẩm Khê Sơn bước cửa, Lương Đàn cũng dừng việc mắng mỏ đồ , đầu áy náy với : "Khê Sơn , đồ của ngày thường quen thói hoang dã , chút hiểu quy củ, sáng sớm chạy tới phòng phiền ngươi, ngươi ngàn vạn đừng giận chấp nhặt với nó nhé."

Tống Tiểu Hà len lén ngẩng đầu, đưa mắt hiệu cho .

Thẩm Khê Sơn tự nhiên: "Không , tại hạ tỉnh từ sớm , tính là phiền. Hơn nữa Tiểu Hà cô nương tìm tại hạ là vì chính sự cơ mà."

Lương Đàn nghi hoặc lườm Tống Tiểu Hà một cái, chẳng mấy tin tưởng trong miệng đồ thể "chính sự" gì, bèn hỏi: "Chuyện gì cơ?"

"Hôm qua Tiểu Hà cô nương môn phái trong trấn chút kỳ lạ nên cùng tại hạ lẻn bên trong thăm dò hư thực xem ." Giọng điệu của Thẩm Khê Sơn vẫn bình thản, mở mắt dối mà sắc mặt hề đổi, mặc cho là ai cũng thể nhận đang hươu vượn.

Lương Đàn cảm thấy vô cùng mới lạ, bèn sang hỏi Tống Tiểu Hà: "Con điểm gì kỳ lạ thế?"

Lần Tống Tiểu Hà quả thực hỏi cho nghẹn họng.

Nàng thì sự kỳ lạ chỗ nào chứ. Nàng chỉ mang máng nhớ rằng hôm qua Thẩm Khê Sơn phán một câu cao thâm khó lường rằng bản môn phái vấn đề, ngoài nàng chẳng thêm một cái gì cả.

Nàng cố nín nhịn nửa ngày, rặn một câu: "Con thấy môn phái đó bình thường."

Lương Đàn gõ một cái cộc lên đầu nàng: "Nói mấy lời ích cho xem nào."

Tống Tiểu Hà ôm đầu, trong lúc cấp bách đầu óc vận động hết công suất, vội vàng bịa chuyện: "Môn phái và bá tánh trong trấn vốn tương y tương tồn. Nếu bá tánh yêu tà g.i.ế.c sạch thì môn phái cũng tự nhiên diệt vong, bọn họ thể thấy c.h.ế.t mà cứu , trừ phi... trừ phi..."

Ánh sáng chợt lóe trong đầu, Tống Tiểu Hà cảm giác như đả thông tư tưởng, cao giọng hô lớn: "Trừ phi bản môn phái cũng gặp trục trặc gì đó, bằng tuyệt đối sẽ khoanh tay chuyện của trấn !"

Thẩm Khê Sơn khẽ nhếch mép .

Tống Tiểu Hà đ.á.n.h bừa mà trúng, đúng mất tiêu .

Thần sắc Lương Đàn lộ vẻ hoảng hốt trong thoáng chốc: "Lại chuyện như ?"

Tống Tiểu Hà vội vàng bồi thêm: "Vậy nên con với Thẩm liệp sư sẽ trong môn phái đó thăm dò xem . Sư phụ cứ dẫn theo Tô Mộ Lâm và Diên tỷ dạo xem tình hình xung quanh, xem thử rốt cuộc là loại yêu tà gì dám tàn sát nhiều trong trấn đến thế. Theo luật pháp của Tiên minh, kẻ hại sinh mạng của ba mươi phàm nhân vô tội trở lên sẽ xếp loại ác yêu. Trảm yêu trừ ma bình loạn sự, báo thù cho những dân vô tội c.h.ế.t oan, che chở cho phàm dân an bình, đó là trách nhiệm của t.ử Tiên minh chúng !"

"Được , bớt ba hoa ." Lương Đàn ngắt lời: "Vậy hôm nay chúng chia hành động, con chớ gây thêm rắc rối cho Thẩm liệp sư , việc cẩn thận, nhất nhất tuân theo chỉ huy, hả?"

Tống Tiểu Hà lập tức vỗ n.g.ự.c ngẩng cao đầu, hừng hực ý chí chiến đấu: "Con rõ !"

Thẩm Khê Sơn bước xuống bậc thang ngoài. Khi đến cửa, Bộ Thời Diên bưng chén , mái hiên gọi: "Thẩm công tử."

Hắn đầu : "Bộ thiên sư việc gì ?"

"Bước khỏi cửa thì quẹo , đường vòng đến môn phái đó ." Bộ thiên sư u oán : "Chúc các vị việc suôn sẻ."

Tống Tiểu Hà tự ráng vắt óc suy nghĩ. Ra khỏi cửa, nàng ngước mặt hỏi Thẩm Khê Sơn: "Câu đó của Diên tỷ là ý gì ? Chẳng lẽ tỷ tính chuyến hành sự chúng sẽ gặp nguy hiểm gì ?"

Thẩm Khê Sơn bảo: "Thì thể nguy hiểm gì chứ?"

Chỉ là một môn phái đổ nát mà thôi, vung một kiếm là đủ chẻ đôi cả cái trạch viện đó .

Có điều nửa câu đầu tiên của Bộ Thời Diên khiến hứng thú vô cùng.

Hắn Tống Tiểu Hà đang chuẩn quẹo , lên tiếng hỏi: "Tiểu Hà cô nương, cô nương tò mò nếu chúng rẽ trái thì sẽ chuyện gì xảy ?"

Tống Tiểu Hà ngoái đầu . Bị , trong lòng nàng thực sự chút tò mò, nhưng ngoài miệng vẫn bảo: "Thôi bỏ , Diên tỷ sẽ vô duyên vô cớ câu đó, chắc chắn là lý do của tỷ . Để tránh nảy sinh rắc rối ngoài ý , chúng vẫn nên đường vòng cho chắc ăn."

Đôi mắt Thẩm Khê Sơn đong đầy ý , cứ thế chằm chằm Tống Tiểu Hà, ôn tồn : " tại hạ dò xét thử xem rẽ trái rốt cuộc sẽ xảy chuyện gì, Tiểu Hà cô nương bằng lòng chung với ?"

Tống Tiểu Hà lập tức giơ cao hai tay đầu hàng, ngoắt sang bên trái: "Bằng lòng bằng lòng, đương nhiên là bằng lòng ."

Thế là hai bỏ ngoài tai lời khuyên của Bộ Thời Diên, khỏi cửa quẹo thẳng sang trái.

Trên đường phố một bóng , cho dù là ban ngày mà nhà nhà cửa cửa đều đóng kín mít, càng cho con đường thêm phần hiu quạnh và trống trải.

Hai sóng vai cùng . Tống Tiểu Hà chuyện cũng ráng tìm chuyện để , chẳng chịu yên lặng lấy một khắc: "Thẩm liệp sư, Bách Luyện hội ngươi giật vị trí đầu bảng nữa chứ hả?"

Chuyện tất nhiên .

Thẩm Khê Sơn thầm đáp lời trong bụng.

Hắn từ tốn lên tiếng: "Năm nay tại hạ chắc tham gia, dù cũng nhường một chút cơ hội cho đám t.ử trẻ tuổi khác thể hiện chứ."

Tống Tiểu Hà lộ vẻ tiếc nuối: "Ồ..."

Thẩm Khê Sơn thấy thế liền hỏi: "Cô nương hy vọng sẽ tham gia ?"

Tống Tiểu Hà cũng chẳng thèm giấu giếm: "Thực Bách Luyện hội cũng tham gia lắm, nhưng bởi vì năng lực đủ nên từ chối, đúng dịp nguyệt khảo hạch của đạt chuẩn nên cuối cùng chẳng . Về ngươi đoạt vị trí thủ khoa, vinh quang vô hạn, khiến mấy năm nay vẫn luôn luyến tiếc vì tận mắt chứng kiến phong thái oai phong của ngươi khi đó. Ta vẫn luôn thầm nghĩ hy vọng Bách Luyện hội thể đích xem thử một phen đấy."

Thẩm Khê Sơn im lặng đáp.

Hắn mà tham gia thì cũng chỉ cần mở miệng một tiếng là xong. Chẳng qua kết cục là điều hiển nhiên định sẵn, chỉ cần bước lên đài thì ngôi thủ khoa nhất định sẽ thuộc về .

Chỉ là Thẩm Khê Sơn cảm thấy phiền toái nên mới từ chối tham gia Bách Luyện hội năm nay thôi.

Nhật Quỹ Thần Nghi mất cắp khiến Tiên minh đại loạn, thế nhưng giới thượng tầng giấu nhẹm chuyện , bưng bít cực kỳ kỹ lưỡng. Nhiệm vụ của Thẩm Khê Sơn là tới Bách Luyện hội để dò la tung tích của Nhật Quỹ Thần Nghi.

đại hội vốn là một bữa yến tiệc linh đình của tiên môn nhân giới, kẻ nào chút danh tiếng cũng sẽ tới tham gia, kẻ danh tiếng cũng tất yếu sẽ tới góp vui náo nhiệt.

Đây là thời cơ nhất để tìm kiếm Nhật Quỹ Thần Nghi.

Thẩm Khê Sơn suy tính , cảm thấy dù cũng cất công đến đây , tiện tay tham gia Bách Luyện hội, tiện tay đoạt luôn ngôi vị thủ khoa cũng chỉ là chuyện cỏn con dễ như trở bàn tay mà thôi.

Hắn định mở miệng đáp lời Tống Tiểu Hà rằng nếu tham gia cũng thể, thì chợt phía truyền tới một tiếng gọi.

"Tiểu Hà cô nương ..."

Cả hai đồng loạt đầu . Sắc mặt Thẩm Khê Sơn đột ngột sa sầm, giữa hai hàng lông mày chẳng còn sót chút dịu dàng ấm áp nào, lớp mặt nạ ngụy trang chỉ trong chốc lát vỡ vụn.

Nhìn Chung Tầm Nguyên đang hớn hở chạy chậm đến mặt, Thẩm Khê Sơn cuối cùng cũng hiểu Bộ Thời Diên cố tình gọi để bảo đường vòng.

nên cái tính phản nghịch thích trái ý khác .

 

Loading...