Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 60: Tiểu Tô giấu tâm sự, Ma tộc hiện nhân gian 2

Cập nhật lúc: 2026-07-09 05:58:17
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Tầm Nguyên cũng đợi ở đây từ bao giờ, từ đằng xa thấy Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn nên chạy chậm gần vẫy tay gọi lớn: "Đợi hai lâu lắm đấy, may mà đến vồ hụt."

Tống Tiểu Hà nghi hoặc hỏi: "Tại ngươi đợi ở đây?"

Hắn chạy đến gần, bước chân chậm dần , hề hề bảo: "Giờ Thìn cô nương đột nhiên lưu trong trấn thêm hai ngày, tự nhủ chắc hẳn trong trấn chuyện gì đó xảy , nhất định là liên quan đến môn phái . Bởi nên mới canh ở đây để thử vận may xem , ngờ đợi hai thật."

Bởi vì Chung Tầm Nguyên chẳng của Tiên minh, nên Tống Tiểu Hà cũng chẳng hề ý niệm sẽ cùng hành động chung, kỳ quái hỏi: "Ngươi đợi bọn gì cơ chứ?"

Chung Tầm Nguyên đáp lời ngay tắp lự: "Dù với cô nương cũng là bạn đồng hành, bá tánh trong trấn xảy chuyện, thể khoanh tay ? Thế nên dứt khoát quyết định cùng hành động luôn."

Nói đoạn, liếc Thẩm Khê Sơn một cái, bồi thêm: "Nơi tá túc mà ngày hôm qua Thẩm liệp sư sắp xếp bảo tìm , mất công chầu chực ở đó hồi lâu mà chẳng thấy bóng dáng mấy vị qua ở đấy."

Khóe môi Thẩm Khê Sơn khẽ mím , giữa hàng lông mày nhuốm vẻ lạnh nhạt xa cách, đáp lời.

Hiển nhiên là cảm thấy phiền chán sự xuất hiện của Chung Tầm Nguyên đến cực điểm .

Tống Tiểu Hà : "Bọn tùy tiện kiếm một trạch viện bên để nghỉ ngơi ."

Ba tiếp tục về phía , Chung Tầm Nguyên là vô tình cố ý mà chen ngang giữa nàng và Thẩm Khê Sơn.

"Không chúng sẽ dừng chân ở đây mấy ngày nhỉ?" Chung Tầm Nguyên đầu sang hỏi Tống Tiểu Hà.

"Làm cơ chứ?" Tống Tiểu Hà nhún vai: "Trong đội ngũ , quyền do quyết định."

Chung Tầm Nguyên hề hề đáp lời: " Kính Lương linh tôn thể quyết định mà, Tiểu Hà cô nương chẳng là đồ duy nhất của ?"

lúc Lương Đàn cũng mặt ở đây, nên Tống Tiểu Hà cứ thế ruột để ngoài da mà vạch trần: " sư phụ già cả hồ đồ mà, khả năng phân định rõ rệt xem quyết định nào mới là đúng đắn cơ chứ? Tối hôm qua chuyện xảy trong môn phái mà còn chẳng , đợi đến sáng nay mới đấy."

Nghe lời vẻ vô cùng kỳ quặc, nụ môi Chung Tầm Nguyên chợt cứng đờ, nắm bắt lối suy nghĩ của Tống Tiểu Hà.

Có ai sư phụ như chứ?

"Có lẽ Kính Lương linh tôn sớm thấu , chỉ là vạch trần thôi." Chung Tầm Nguyên biện hộ.

"Người chẳng ." Tống Tiểu Hà khăng khăng: "Sư phụ vốn mắt mờ chân chậm , hơn nữa còn bảo thủ cứng đầu vô cùng. Có một chuyện cho dù khuyên bảo thế nào cũng chẳng chịu ."

Chung Tầm Nguyên khựng một nhịp, khi suy xét một hồi mới chậm rãi đáp: "Đó là vì Kính Lương linh tôn suy tính cẩn thận khi hành động, việc thấu đáo chu mà thôi."

Tống Tiểu Hà trừng mắt bằng vẻ vô cùng kỳ quái: "Rốt cuộc đó là sư phụ ngươi sư phụ , chẳng lẽ ngươi còn hiểu hơn cả ? Cớ gì cứ liên tục phản bác thế?"

Chung Tầm Nguyên vội vàng chống chế: "Không , chỉ nghĩ là Tiểu Hà cô nương ưu tú như thì sư phụ chắc chắn cũng cực kỳ lợi hại mới đúng chứ."

Tuy nhiên Tống Tiểu Hà chẳng hề lọt tai với những lời , chỉ nhạt bảo: "Ngươi đúng là cách vuốt m.ô.n.g ngựa ghê."

Chung Tầm Nguyên nghẹn họng một cú rõ đau, đột nhiên á khẩu nên gì tiếp theo.

Thẩm Khê Sơn ở bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ trào phúng, buông một tiếng hừ khẽ.

Chỉ qua vài ba câu chẳng hiểu một chút gì về Tống Tiểu Hà.

Lễ nghĩa tôn ti trật tự sư đồ bình thường vốn dĩ hề tồn tại giữa Tống Tiểu Hà và Lương Đàn. Quan hệ của hai họ y hệt như cha và con gái . Mặc dù Lương Đàn ngày thường vẫn luôn đ.á.n.h mắng Tống Tiểu Hà, nhưng bao giờ nỡ hạ độc thủ, cưng chiều yêu thương vô cùng.

Chính sự nuông chiều quá mức tạo nên cái tính vô pháp vô thiên của Tống Tiểu Hà, lời chê bai sư phụ già cả lẩm cẩm cứ thế thốt như một thói quen. Lời vốn mang hàm ý gièm pha, chỉ đơn giản là nàng đang tường thuật một sự thực mà bản nàng cho là đúng mà thôi.

Chung Tầm Nguyên nắm bắt chuẩn xác, còn tưởng rằng nàng đang khiêm tốn nên mới thể tiếp tục chung chạ chuyện với Tống Tiểu Hà nữa.

Thẩm Khê Sơn thầm chế giễu một phen trong lòng, đó mới ôn tồn mở miệng: "Tiểu Hà cô nương."

Tống Tiểu Hà tiếng gọi liền lập tức vòng phía chạy sang bên cạnh Thẩm Khê Sơn, hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Thẩm Khê Sơn lấy một lá bùa phù lục đưa cho nàng, : "Đây là bùa Ẩn Tức. Đợi lát nữa trong môn phái, cô nương hãy dán nó lên , như thể tự do hành động bên trong đó ."

Tống Tiểu Hà nhận lấy, ngước mắt lên , chỉ thấy nét chữ bùa vẽ rồng bay phượng múa vô cùng khí thế, bèn ngẩng mặt lên hỏi: "Thẩm liệp sư vẽ nhiều loại phù lục ?"

Giọng điệu Thẩm Khê Sơn vẫn bình thản đều đều, đáp: "Lúc rảnh rỗi việc gì tại hạ nghiên cứu qua phù lục một chút, nên cũng vẽ vài loại chú pháp cơ bản."

Chung Tầm Nguyên vội vã xen mồm : "Tiểu Hà cô nương học phù pháp ?"

Nàng mân mê lá bùa trong tay, đáp gọn lỏn: "Không , hứng thú với phù pháp."

Một câu khiến sự nhiệt tình của Chung Tầm Nguyên chui cho nấp.

Chung thị vốn là thế gia phù lục, nếu Tống Tiểu Hà học phù lục, tự nhiên thể xung phong nhận chỉ dạy nàng, nhân cơ hội đó kiếm thêm cớ để gần gũi chung đụng nhiều hơn.

Thẩm Khê Sơn sớm thấu tâm tư của gã từ lâu, trong lòng thầm mắng một tiếng ngu xuẩn.

Thứ Tống Tiểu Hà thích là kiếm cơ mà.

May mà đoạn đường cũng dài lắm, ba chẳng mấy chốc tới cửa môn phái.

Ban ngày rõ ràng hơn, tấm biển hiệu sớm tháo xuống đập nát bét từ lâu, nên chẳng ai môn phái tên gọi là gì.

Cánh cửa chính cũng chi chít những vết trầy xước, cửa thì vứt đầy rác rưởi xú uế, những thứ sớm bốc mùi thối rữa. Rõ ràng hành động la lối c.h.ử.i rủa cửa của dân trong trấn tiếp diễn một thời gian dài.

Ngay cả lúc vẫn cửa ném đồ đạc cánh cửa, miệng lẩm bẩm c.h.ử.i bới thứ gì đó.

Tống Tiểu Hà bên cạnh, dỏng tai lên chăm chú ngóng, cố gắng phân biệt từng chữ một trong đó, thầm tính toán học lỏm hai câu để dịp c.h.ử.i thì mang áp dụng.

Ngờ Thẩm Khê Sơn nhấc hai ngón tay lên, dùng kim quang bịt kín lỗ tai .

Nàng đầu, khó hiểu Thẩm Khê Sơn hỏi: "Sao thấy gì nữa thế?"

Đôi mắt Thẩm Khê Sơn ngập tràn sự dịu dàng, mỉm bảo: "Toàn là những lời ô ngôn uế ngữ, Tiểu Hà cô nương đừng , cũng đừng tò mò gì."

Nếu nàng mà học lỏm vài câu đem về dùng lỡ Lương Đàn thấy thì cái sọ đầu của nàng kiểu gì cũng gõ cho nứt đôi mất?

Tống Tiểu Hà thấy Thẩm Khê Sơn như thì còn nửa phần tâm tư tò mò ngóng nữa.

Thế là nàng lập tức cọ cọ tới bên , hì hì bảo: "Ta , chúng mau trong thôi."

Chung Tầm Nguyên bóng lưng hai dựa sát sàn sạt , những dân đang lớn tiếng c.h.ử.i rủa cửa, lật đật đuổi theo gọi: "Tiểu Hà cô nương, đợi với!"

Kết giới phòng hộ của môn phái gần như chỉ còn sót một lớp mỏng dính, cản bá tánh phàm nhân chứ nào cản nổi mấy Tống Tiểu Hà.

Vì thế ba họ tìm một góc khuất , dán bùa Ẩn Tức lên nhảy lật qua tường .

Khoảnh khắc chạm chân xuống đất, Tống Tiểu Hà ngẩng đầu lên thì bộ khung cảnh bên trong bức tường đều thu trọn tầm mắt.

Chỉ thấy diện tích môn phái cũng lớn lắm, vị trí bọn họ đáp xuống lẽ là tiền viện. Trong sân lá khô rụng đầy đất, gần như chỗ đặt chân.

Hiển nhiên là nơi bỏ hoang từ lâu, quét tước dọn dẹp, cũng .

Kết giới phòng hộ bên ngoài ngăn cách tiếng ồn ào, gian bên trong viện vắng lặng như tờ, thậm chí cả tiếng gió thổi.

"Môn phái còn ở nữa ?" Tống Tiểu Hà ngó nghiêng tứ phía mà chẳng thấy bóng dáng ai, bèn lẩm bẩm: "Lá rụng tích tụ đất dày đến thế , chứng tỏ môn phái xảy chuyện từ đợt cuối thu năm ngoái ."

Chung Tầm Nguyên lập tức hùa theo: "Có lẽ là do yêu tà trong trấn quá mạnh bọn họ đối phó nổi nên thu xếp hành lý bỏ trốn từ sớm chăng?"

"Nếu đúng là như thì còn cần gì duy trì kết giới ở ngoài cửa nữa? Người cũng , che chở cho một khu trạch viện trống để gì?" Thẩm Khê Sơn nhạt giọng : "Huống hồ, những môn phái đóng tại trấn nhỏ thế vốn quan hệ tương sinh tương tồn với trấn. Nếu bỏ trốn nơi khác thì càng môn phái nào bằng lòng thu lưu. Đi lưu lạc đầu đường xó chợ cũng chỉ con đường c.h.ế.t, cho nên bọn họ chắc chắn sẽ dễ dàng rời ."

Chung Tầm Nguyên sờ mũi, khan: "Thẩm liệp sư chí , là do suy nghĩ chu ."

Giữa hai cứ lờ mờ tỏa một luồng khí tràng bất hòa hợp .

Tống Tiểu Hà chẳng hề gì. Nàng khung cảnh phía thu hoạch thông tin gì hữu ích nên bảo: "Ta trong xem thử."

Nói liền xách váy chạy tót trong, dải lụa buộc tóc đầu phấp phới tung bay, để một vệt màu rực rỡ, hệt như một con bướm nhỏ chao liệng bay .

Chung Tầm Nguyên liếc Thẩm Khê Sơn một cái cũng cắm cổ đuổi theo: "Tiểu Hà cô nương..."

Thẩm Khê Sơn đương nhiên sẽ đuổi theo gì. Hắn chằm chằm bóng lưng Chung Tầm Nguyên, đôi mắt hiện rõ vẻ bình tĩnh nhưng che giấu sự lạnh lẽo thấu xương trong đó.

Hắn thầm nhủ trong lòng, nếu kiếm chút việc để cho miếng cao da ch.ó , thì gã thực sự coi chuyến du sơn ngoạn thủy thật chắc.

Tống Tiểu Hà băng qua hành lang gấp khúc, men theo cầu thang gỗ lên lầu các hóng gió. Chung Tầm Nguyên lẽo đẽo theo sát phía .

Lầu các hóng gió là một gian chòi nghỉ mát thiết kế mở, điểm cao nhất của khu trạch viện, ở đây là thể thu trọn bộ khung cảnh của ngôi nhà tầm mắt.

Nàng đó xung quanh, phát hiện môn phái xây theo lối kiến trúc nhà ba gian truyền thống. Phía lầu các lẽ là sân viện chính, diện tích khá rộng rãi. Ở giữa sân dựng một bức tượng đá. Những gian phòng nối liền thành một dãy dài, sân nhà sạch sẽ gọn gàng, hiển nhiên là thường xuyên quét dọn mỗi ngày.

Chắc chắn bên trong đó ở!

Tống Tiểu Hà nhoài nửa ngoài lan can, vẫy vẫy tay gọi Thẩm Khê Sơn, hiệu bảo mau chóng lên đây.

Bước chân Thẩm Khê Sơn nhanh chậm, khi lên lầu các liền cạnh Tống Tiểu Hà, đưa mắt xuống.

Khu vực viện nhỏ phía cùng là nơi ở của t.ử trong môn phái. Không bọn họ gặp biến cố gì mà từ đợt cuối thu năm ngoái liên tục trốn biệt trong hậu viện, từng bước chân ngoài.

Thế nên các khu vực khác trong môn phái mới phủ kín lá rụng như , chỉ duy nhất sân quét tước sạch sẽ.

Thẩm Khê Sơn chỉ liếc mắt một cái nhận ngọn nguồn câu chuyện. Hắn ngay chỗ cầu thang nối liền với hậu viện, đột nhiên thốt một câu: "Đó là cái gì thế?"

Dùng cách để hấp dẫn Tống Tiểu Hà thì đúng là một phát ăn ngay. Vừa xong, nàng lập tức chạy gần, tiến thêm hai bước ngay mép cầu thang nhón chân ngó nghiêng: "Đâu, cái gì cơ?"

Chung Tầm Nguyên bám dính như đuôi sam, thấy cũng lập tức nhích sóng vai cùng nàng.

Thẩm Khê Sơn ngay phía hai họ. Mắt thấy Tống Tiểu Hà đang mải ôm lấy cây cột đình vươn cổ ngó nghiêng, bỏ mặc mỗi cái gáy của Chung Tầm Nguyên chĩa về phía , liền chớp lấy thời cơ nâng chân lên, bồi một cú đá thẳng lưng Chung Tầm Nguyên.

Hắn canh lực vô cùng chuẩn xác, chân chạm lưng Chung Tầm Nguyên mà phát một chút tiếng động nào, nhưng dồn bộ sức lực chắc nịch truyền cơ thể đối phương.

Kết quả là Chung Tầm Nguyên mà đỡ nổi cú đá , cả đạp văng lên trung lộn một vòng, hét t.h.ả.m một tiếng ngã nhào xuống cầu thang, cứ thế lăn lông lốc xuống .

Tiếng hét t.h.ả.m thiết vô cùng chói tai x.é to.ạc sự vắng lặng của ngôi nhà. Ngay cả Tống Tiểu Hà cũng dọa cho giật thót tim, lùi hai bước nấp vội Thẩm Khê Sơn.

Chung Tầm Nguyên cứ thế lăn thẳng một mạch từ bậc thang xuống tận , may mà linh lực hộ thể nên đến mức thương tích gì nặng nề, chỉ là vì tiếng la hét quá lớn nên kinh động đến các cánh cửa phòng vốn đóng im ỉm lúc , từng cánh từng cánh từ từ mở hé , vài cái đầu rụt rè ló thăm dò.

Hắn hốt hoảng bò dậy từ đất, phản ứng đầu tiên là ngoái cổ ngược lên , vặn chạm ánh mắt của Thẩm Khê Sơn.

Thẩm Khê Sơn đang cưỡi cao xuống , biểu cảm vẫn điềm nhiên như .

Chung Tầm Nguyên định bước lên thì chợt tiếng vọng từ phía lưng: "Ngươi là ai? Vì cớ gì dám tự tiện xông bản môn phái?"

Hắn kinh ngạc , lúc mới phát hiện lá bùa Ẩn Tức gián cánh mà bay, bảo tất cả trong môn phái đều thể thấy .

Bộ dạng ngã lấm lem bùn đất, mặt đầy vẻ ngu ngơ, trong chốc lát vẫn kịp load tình hình.

Thế là xì xào: "Trông cứ như một thằng ngốc vô tình lạc đây nhỉ?"

"Nhìn dáng vẻ vẻ là từ nơi khác đến."

"Hắn bằng cách nào ?"

Những tiếng bàn tán nhỏ to vang lên, Thẩm Khê Sơn liền sang với Tống Tiểu Hà: "Chúng cũng xuống thôi."

Tống Tiểu Hà một tiếng, gỡ lá bùa xuống xuống lầu cùng Thẩm Khê Sơn.

Sau khi hai xuất hiện trong tầm mắt, đám đông lập tức nổi lên một trận xôn xao. Vài t.ử nhát gan thậm chí còn rụt cổ trốn tịt trong đóng chặt cửa , phần lớn thì mang vẻ mặt đầy cảnh giác chòng chọc ba bọn họ.

Thẩm Khê Sơn liếc mắt quanh một vòng, nhận thấy đám đa đều là ở tuổi trung niên, trẻ thì hiếm. Tuy ánh mắt đầy vẻ địch ý nhưng bọn họ chỉ dám trốn trong phòng mà dám ló mặt .

Hắn bèn giơ lệnh bài ngọc thạch cấp Thiên tự , ôn hòa : "Chư vị xin đừng sợ hãi, tại hạ là liệp sư của Tiên minh, Thẩm Khê Sơn."

Tống Tiểu Hà cũng vội vàng xưng danh báo tính, chắp tay hành lễ: "Liệp sư Tiên minh, Tống Tiểu Hà."

"Tình cờ ngang qua nơi nhận thấy điều bất thường nên mới mạo tới quý môn phái để dò la hư thực, chư vị rốt cuộc gặp chuyện gì thế?" Thẩm Khê Sơn tiếp lời.

Đám thấy là của Tiên minh thì lập tức ồn ào hẳn lên, vô cùng kích động tuôn ùa khỏi phòng chạy về phía họ.

"Là Tiên minh, là của Tiên minh tới !"

"Tuyệt quá! Người đến là Thẩm Khê Sơn, chúng thực sự cứu !"

"Chắc chắn là Tiên minh nhận tin báo nên mới phái tới chi viện cho chúng đây mà!"

Bọn họ ồn ào ùa lên phía vây kín cả Thẩm Khê Sơn và Tống Tiểu Hà chính giữa.

Tràng diện nhất thời trở nên quá đỗi ồn ào nhốn nháo. Thẩm Khê Sơn khẽ giơ tay lên, ý bảo tạm thời yên lặng, : "Chúng nhà từ từ bàn bạc chi tiết."

Thế là ba họ vô cùng nhiệt tình mời trong nhà.

Tống Tiểu Hà vài vây quanh bồi tiếp, vô ánh mắt ngập tràn sự hâm mộ và cảm kích đổ dồn nàng. Nàng dăm bảy mỗi tung hô tâng bốc một câu, kể còn oai phong lẫm liệt vô cùng.

Theo bước đại sảnh đường, Thẩm Khê Sơn mời lên ghế thượng tọa, nóng cũng nhanh chóng bưng lên.

Tống Tiểu Hà nhận lấy nước , ngẩng đầu quanh phòng, thấy đồ đạc trong đường còn khá ngăn nắp sạch sẽ, chắc hẳn là luôn sinh hoạt tập trung ở đây.

"Nếu vẫn luôn ở trong , vì lúc bá tánh bên ngoài gọi cửa cầu cứu ai tiếp ứng?" Tống Tiểu Hà nghi hoặc hỏi.

Vị lão giả dẫn đầu độ chừng ngoài sáu mươi tuổi, nếp nhăn đầy mặt.

Người trong tiên môn ít khi xuất hiện với bộ dáng nhăn nheo như . Phần lớn tu tiên đều sống thọ, thể dùng linh lực để duy trì dung mạo tươi trẻ, ngay cả một ông già với linh lực yếu ớt như Lương Đàn lúc ngoài cũng biến thành dáng vẻ tuấn lãng thời còn trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-60-tieu-to-giau-tam-su-ma-toc-hien-nhan-gian-2.html.]

Chỉ lướt qua ngoại hình của đám thôi, Tống Tiểu Hà cũng nhận điểm .

Nhắc tới chuyện , vị trưởng lão nọ thở dài thườn thượt, nét mặt đầy vẻ sầu khổ : "Thực sự là còn cách nào khác để ngoài tiếp ứng."

Chuyện dài dòng ngắn gọn là thế .

Thực từ cuối tháng Mười năm ngoái, bộ t.ử trong môn phái đột nhiên mất sạch bộ linh lực chỉ trong một đêm.

Bất kể bọn họ dùng đủ cách, ăn đủ các loại linh d.ư.ợ.c trân quý cũng chẳng tác dụng gì, linh mạch trong cơ thể giống hệt như rút cạn bộ .

Vốn dĩ bọn họ vẫn còn ôm một chút tâm lý ăn may, tưởng rằng qua mấy ngày linh lực sẽ tự khắc phục hồi, nào ngờ chờ đợi chờ cảnh yêu tà hung tàn xâm lấn tàn phá thị trấn.

Tên yêu tà hành tung quỷ mị thoắt ẩn thoắt hiện, g.i.ế.c như ngóe. Kẻ g.i.ế.c sẽ nó cứa đứt cổ họng hút cạn m.á.u vứt xác chồng chất thành đống trong một cái hố đất ở khu rừng ngoại ô.

"Tổng cộng bao nhiêu ?"

Lương Đàn trầm giọng hỏi.

Không nhận lời hồi đáp, ông đầu sang, bèn thấy bộ gương mặt Tô Mộ Lâm trắng bệch đáng sợ, hai mắt hốt hoảng mở to, chỉ ngây dại đờ đẫn chằm chằm cái hố đất mặt.

Trong hố chất đống vô thi thể, m.á.u tươi nhuộm đỏ sẫm cả đáy hố. Thi thể ở cùng vài cái bắt đầu thối rữa, vài t.h.i t.h.ể phía vẻ như mới vứt xuống cách đây nửa tháng, cổ họng đều cứa rách, m.á.u rút cạn còn một giọt, cơ thể khô quắt .

Tiết trời đầu xuân vốn lạnh lẽo hơn cả tháng Chạp, mà dẫu thời tiết như thì mùi hôi thối vẫn bốc lên nồng nặc đến nghẹt thở. Bộ Thời Diên cách đó xa dám tiến gần.

Buổi sáng khi Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn khỏi, Lương Đàn ăn lót vài miếng dẫn Tô Mộ Lâm vùng rừng cây ngoại ô thị trấn.

Vốn định dò xét tình hình xung quanh xem chút manh mối vết tích nào của yêu tà , ai ngờ đụng ngay cái thứ quái quỷ .

Tô Mộ Lâm như thể dọa cho hồn xiêu phách lạc. Lương Đàn gọi liền mấy tiếng cũng thấy phản ứng nên bèn bước lên vỗ vỗ vai .

Cả run b.ắ.n lên một cái, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt bàng hoàng bắt gặp ánh mắt Lương Đàn.

"Tiểu Tô tử, ?" Lương Đàn kỳ quái hỏi: "Có quen thấy mấy cảnh tượng thế nên dọa sợ ?"

Tô Mộ Lâm phản xạ điều kiện mà lắc đầu, đó cuống cuồng gật gật đầu, giọng run rẩy: "Ta ngờ tên yêu tà hung bạo tàn ác đến thế, thể dùng thủ đoạn dã man thế để sát hại nhiều như ."

Lương Đàn thu trọn phản ứng của đáy mắt, chậm rãi : "Chính tà đối lập, cũng bởi vì những thứ luôn nhiều việc ác táng tận lương tâm nên mới quy là yêu tà, nhất định nhờ cậy chính đạo chúng tay nhổ cỏ tận gốc."

Hai chữ cuối cùng ông cố tình nhấn mạnh thêm chút xíu, lọt trong tai Tô Mộ Lâm lập tức dọa cho các ngón tay cũng run lẩy bẩy.

"Ta bảo ngươi đếm xem tất thảy bao nhiêu hại, ngươi thấy hả?"

"Ta đếm, đếm ngay đây." Tô Mộ Lâm đáp lời, lúc mới bắt đầu nhẩm đếm t.h.i t.h.ể hố.

Vừa đếm xong một lượt, cẩn thận xác nhận nữa mới với Lương Đàn: "Ba mươi chín ."

Lương Đàn xong thì đáp mà cứ thế xắn vạt áo nhảy xuống hố đất, ngó đông ngó tây một lát, cuối cùng moi từ trong n.g.ự.c áo một tờ bùa giấy trắng, dùng lửa châm đốt. Tờ bùa giấy bốc cháy b.ắ.n những đốm lửa mang sắc đỏ tía.

Sắc mặt Lương Đàn bỗng biến đổi đột ngột.

Ông hì hục leo từ hố lên, Tô Mộ Lâm cũng đưa tay kéo phụ một phen.

Vừa lên tới nơi ông phi thẳng về phía Bộ Thời Diên: "Bộ thiên sư, tỷ mau nể mặt giải đáp cho một thắc mắc với."

Bộ Thời Diên mỉm ông, Lương Đàn còn kịp mở lời hỏi thì nàng thẳng vấn đề: "Bùa chú giả, thứ ban nãy ngươi thấy chính xác là hàng thật đấy."

"Nói như tức là..." Gương mặt Lương Đàn trở nên lúc xanh lúc trắng: "Bọn chúng quả thực đến đây ?"

Bộ Thời Diên gật đầu: " cần quá lo lắng, hôm nay sẽ xảy tai họa gì , Kính Lương linh tôn cứ yên tâm hành sự."

Lương Đàn nhíu mày, mang bộ mặt ngưng trọng u ám về, với Tô Mộ Lâm: "Bá tánh trong trấn chắc hẳn dám khu rừng nên mới c.h.ế.t đều vứt ở đây. Chúng tranh thủ nhanh tay chôn cất họ cho t.ử tế về sớm."

Tô Mộ Lâm ý kiến, thế là hai lấy xẻng bắt đầu xúc đất lấp quanh hố.

Lương Đàn tuổi cao sức yếu, bổ xẻng vài phát mệt bở tai, đành một góc bên lề lau mồ hôi nghỉ mệt. Để một Tô Mộ Lâm hì hục cắm cúi xúc từng xẻng đất lấp hố, thở hồng hộc.

Bộ Thời Diên bỏ từ sớm. Hai loay hoay lấp mãi đến tận buổi chiều mới chôn xong cái hố đất khổng lồ .

Tô Mộ Lâm cũng mệt bốc khói, bệt xuống cạnh Lương Đàn thè lưỡi thở hổn hển, bùn đất bám đầy mặt mũi dính cả mặt.

"Không bên chỗ Tiểu Hà điều tra tình hình đến ." Lương Đàn thở dài thườn thượt lẩm bẩm một .

Bên phía Tống Tiểu Hà đương nhiên là tiến hành vô cùng thuận lợi. Sau khi vị lão giả thuật ngọn nguồn chuyện, nàng lập tức ý thức chuyện thực là một vụ án từ cũ dội về.

Đệ t.ử tiên môn mất sạch linh lực vốn là chuyện bắt đầu manh nha từ ba năm . Đây cũng là nan đề đau đầu mà Tiên minh mãi cách nào giải quyết.

Thật sự là chuyện quá sức ly kỳ quỷ dị, đến nay vẫn tra nguyên do .

Và chuyến xuống núi của đội ngũ do Mạnh Quan Hành dẫn dắt cũng là vì điều tra cho rõ ràng chuyện .

Tiên minh miệt mài điều tra suốt hai năm trời vẫn rõ ngọn ngành, nên giờ phút nhóm bọn họ dĩ nhiên cũng thể đưa đáp án lý giải nguyên nhân tại mất linh lực cho ngay lập tức .

"Không bọn mặt đối phó với yêu tà, mà thật sự là bọn hiện tại còn chút sức lực nào để ứng phó. Chui khỏi nhà cũng chỉ con đường c.h.ế.t. Nếu để trong trấn linh lực bọn mất hết, chắc chắn họ sẽ giận dữ đập nát cái môn phái mất."

Từng câu từng chữ của vị lão giả thốt đều chan chứa nỗi niềm bất đắc dĩ cay đắng vô vàn.

Tống Tiểu Hà âm thầm lắng hề ngắt lời.

Mỗi đều một sự lựa chọn của riêng , thì màng hiểm nguy, kẻ hèn nhát rụt vòi.

Giả dụ đối mặt với tình cảnh đó là Tống Tiểu Hà, nàng chắc chắn sẽ là dũng cảm dọn dẹp yêu tà.

lựa chọn chiến đấu kiêu dũng thể mỉa mai chê những lựa chọn hèn nhát trốn tránh, suy cho cùng thì sinh t.ử mắt, nào ai bắt buộc hùng.

Vị lão giả trầm ngâm câu chót: "Nãy giờ sực nhớ một chuyện mà quên bẩm báo cho ba vị ."

"Khoảng đầu mùa thu năm ngoái, từng một gã dị khách từ nơi khác tới đây mang dáng vẻ điệu bộ cực kỳ kỳ lạ. Toàn gã khoác áo bào đen dài, mũ trùm kín mít che mất nửa khuôn mặt, cứ thế loanh quanh môn phái một vòng mới rời . Khi đó bọn cũng chẳng thèm để tâm lắm, nhưng hiện tại tĩnh tâm nghĩ kỹ , gã đó lẽ cũng điểm gì đó khả nghi."

Thẩm Khê Sơn liền bước khỏi tòa trạch viện, rảo bước quanh bên ngoài một vòng, đang cố tìm kiếm thứ gì.

Tống Tiểu Hà lẽo đẽo bám sát phía , chốc thì vọt lên chạy loăng quăng, khi thì rớt tít phía xem xét bốn phía.

Khi tới chỗ khúc rẽ, bỗng thấy Tống Tiểu Hà đang rụt cổ xỏm góc tường cắm cúi chằm chằm thứ gì đó đất, đôi mày cau chặt lộ vẻ cực kỳ nghiêm túc.

Chung Tầm Nguyên bên cạnh, cái lưng cong y như con tôm luộc, vẻ như cú đá ban nãy của Thẩm Khê Sơn thực sự khiến gã đau điếng.

Thẩm Khê Sơn tới, thuận miệng hỏi: "Tiểu Hà cô nương phát hiện manh mối gì ?"

Tống Tiểu Hà quả thực phát hiện mới.

Nàng chỉ tay nền đất chân tường: "Khối đất chỗ bên chắc chắn chôn giấu đồ vật."

Thẩm Khê Sơn cũng xổm xuống cạnh nàng, bờ vai hai chạm hẳn : "Cô nương như thế nào?"

"Ngươi chỗ khối đất , nó nhô cao lên một chút so với đất xung quanh mà mặt nhẵn thín." Tống Tiểu Hà giải thích: "Đây là thói quen chung của những khi đem đồ vật giấu chôn, bọn họ luôn xu hướng nện thêm nhiều đất xuống chỗ đồ vật nén thật chặt để lấp giấu."

Đuôi chân mày Thẩm Khê Sơn nhếch lên, lập tức cảm thấy mấy lời khá là lý.

Ngón tay ngưng tụ kim quang, ánh sáng chợt lóe, mặt đất chỗ đó liền tự động tách . Lớp đất bên đẩy lên, nhanh chóng đẩy một thứ từ lòng đất nhô lên mặt.

Hắn trao cho Tống Tiểu Hà một ánh mắt tán thưởng: "Tiểu Hà cô nương cũng nhanh trí thật, đến cái mà cũng phát hiện cơ đấy?"

Tống Tiểu Hà hì hì đưa tay moi bùn đất, lôi thứ đồ vật lên khoe khoang: "Là tại bình thường đào đồ giấu đất nên rành lắm."

Chung Tầm Nguyên cạnh nịnh bợ: "Vẫn là Tiểu Hà cô nương tâm tư tỉ mỉ tinh tế."

Tống Tiểu Hà đang mải đào đồ nên cũng chẳng thèm đếm xỉa đến , còn Thẩm Khê Sơn đầu ném cho một cái lạnh lẽo. Chung Tầm Nguyên vội im bặt, lẳng lặng lùi sang một bên tự vặn vẹo xương sống để dịu bớt cơn đau nhức nhối lưng.

Chẳng mấy chốc Tống Tiểu Hà lôi thứ đó , là một món đồ hình nón ba cạnh, điêu khắc chi chít phù văn bùa chú, thoạt giống như một món linh khí.

Thẩm Khê Sơn đưa tay chạm , phất tay hạ đạo Thanh Trần chú, bùn đất bám tay Tống Tiểu Hà nhanh chóng tan biến sạch sẽ, tiện thể gột rửa hiện chân dung thực sự của món đồ đó.

Thẩm Khê Sơn bình thản : "Chỉ là phế phẩm hàng thải mấy tác dụng, chắc hẳn là kẻ nào đó bày mưu thi triển trận pháp nhằm rút cạn linh lực, lấy món đồ trấn trận. Môn phái vốn dĩ nhỏ yếu kẻ nào linh lực thâm hậu, cho nên chỉ cần đem món đồ cùi bắp điểm tựa cũng đủ ."

Tống Tiểu Hà hỏi dồn: "Vậy liệu tra là kẻ nào đem giấu ở đây ?"

"Chuyện xảy từ đầu mùa thu năm ngoái, hiện giờ e là thể nào tra xét nữa ." Thẩm Khê Sơn nắm c.h.ặ.t t.a.y thu cất thứ đó áo, dậy bảo: "Đợi hồi kinh bẩm báo Tiên minh nghiên cứu cặn kẽ ."

"Thế chuyện của môn phái thì giải quyết thế nào?" Tống Tiểu Hà tò mò hỏi tiếp.

Thẩm Khê Sơn đáp mà sang Chung Tầm Nguyên một cái.

Sau khi trở về hậu viện, nhao nhao ồn ào cảm ơn Thẩm Khê Sơn, luôn miệng cảm tạ khom lưng rập đầu thi lễ.

Vị lão giả dẫn đầu gạt nước mắt : "Đa tạ Thẩm liệp sư, phen môn phái chúng quả thực hi vọng sống sót !"

Thẩm Khê Sơn khẽ : "Mọi cần tạ gì, là Chung công t.ử bằng lòng ở bảo vệ , nếu tạ thì các vị nên hảo hảo cảm tạ gã mới đúng."

Đám đông chuyển hướng xúm vây quanh Chung Tầm Nguyên, tranh nịnh hót ca tụng gã tới tận trời xanh.

"Các vị cứ yên tâm , duy trì hòa bình bảo vệ nhân giới chỉ là trách nhiệm của riêng Tiên minh chúng , mà các môn phái thế gia khác trong nhân giới dĩ nhiên cũng góp sức chung tay chứ." Tống Tiểu Hà cạnh phụ họa với Chung Tầm Nguyên: "Có đúng Chung công tử?"

Khóe miệng Chung Tầm Nguyên co rút liên hồi, nụ méo xệch vẻ cực kỳ gượng gạo, đáp: "Tiểu Hà cô nương đúng, ngàn trăm tiên môn ở nhân giới vốn là cùng một nhà, các vị lâm cảnh nguy nan thế thì bọn hiển nhiên thể khoanh tay bàng quan ."

Thẩm Khê Sơn tiến tới hai bước, khẽ giơ tay lên, kẹp giữa hai ngón tay là một lá bùa phù lục. Hắn trao tận tay cho Chung Tầm Nguyên với nụ như gió xuân lất phất mơn man, vô cùng dịu dàng : "Thế thì phiền Chung công t.ử lưu trấn giữ ở đây, chờ Tiên minh cử tới bàn giao tiếp nhận với ngươi. Dù ngươi thông thuộc bản đồ tới Trường An nên dẫu trễ mấy ngày hẳn là vẫn sẽ dư sức tới nơi khi Bách Luyện hội bắt đầu thôi."

Chung Tầm Nguyên khẽ đáp: "Không phiền chút nào ."

Hắn giơ lá bùa tay lên xem, thì là lá bùa Ẩn Tức ban nãy cánh mà bay .

Khi Thẩm Khê Sơn và Tống Tiểu Hà khỏi môn phái thì trời xế chiều tà, hai hối hả trở về trạch viện nơi tá túc qua đêm.

Cả ngày trời hạt cơm nào bụng, Tống Tiểu Hà đói tới mức cồn cào cả gan ruột, gặp Lương Đàn vòi vĩnh xin một đống đồ ăn để chén một chầu thỏa thích. Thẩm Khê Sơn thì thong dong bên cạnh báo cáo sơ bộ tình hình tra xét trong môn phái cho Lương Đàn .

Chỉ bằng mấy câu ngắn gọn cũng đủ tóm gọn nội dung sự việc, thực chất cũng chẳng điều gì quá đỗi dị thường. Nói xong, Thẩm Khê Sơn liền lập tức về phòng nghỉ ngơi.

Tống Tiểu Hà ăn no say xong xuôi, thấy rảnh rỗi cũng chẳng việc gì lò dò tính qua phòng Thẩm Khê Sơn buôn dưa lê tán gẫu, nhưng tới bậu cửa Lương Đàn gọi giật .

"Con định tìm Thẩm liệp sư !" Tống Tiểu Hà tật giật , Lương Đàn kịp lời nào nàng tự động khai thật.

Thế nhưng Lương Đàn chẳng mảy may bận tâm đến chuyện đó, chỉ : "Con theo đây, chuyện với con."

Thấy sư phụ định mắng mỏ quở trách , Tống Tiểu Hà hấp tấp lẽo đẽo chạy lật đật bám theo .

Trước khi phòng Lương Đàn còn ngó dáo dác xung quanh một hồi với bộ dáng lấm la lấm lét. Sau khi lôi tuột Tống Tiểu Hà trong phòng đóng cửa chặt, ông mới buông một lớp kết giới cách âm xuống.

"Sư phụ, rốt cuộc là chuyện gì ?" Tống Tiểu Hà ăn no phình bụng, tùy tay kéo một cái ghế phịch xuống.

"Hôm nay vi sư và Tô Mộ Lâm tới khu rừng ngoài thị trấn thăm dò tình hình, phát hiện một cái hố sâu chất đầy thây c.h.ế.t." Lương Đàn đối diện nàng, trầm giọng : "Ta phát hiện một chuyện cực kỳ kỳ lạ."

"Chuyện con cũng bên môn phái , là do yêu tà hại c.h.ế.t , các t.ử trong môn phái hút sạch linh lực thể khống chế đại cục, nên mới để mặc yêu tà hoành hành g.i.ế.c vô như ." Tống Tiểu Hà leo.

"Ta đang về chuyện của Tô Mộ Lâm cơ." Lương Đàn nhấn mạnh: "Biểu hiện của thằng nhóc đó vô cùng bất thường, hồn bay phách lạc, sắc mặt lúc nào cũng nhợt nhạt tái mét còn liên tục thất thần. Thậm chí vi sư mấy gọi nó nó cũng chẳng buồn đáp lời. Rõ ràng là nó đang giấu nhẹm tâm sự gì đó trong lòng."

Tống Tiểu Hà thắc mắc hiểu: "Hắn mang tâm sự thì gì mà kỳ lạ cơ chứ?"

Lương Đàn đáp: "Cái dáng vẻ của nó mười mươi là vẻ mặt của kẻ tật giật , trong lòng chắc chắn ôm ấp quỷ kế gì chẳng . Quan trọng hơn cả là vi sư dò la ở cái hố bùn c.h.ế.t chóc ..."

Ông khựng giây lát, hạ giọng nhỏ xuống mức tối đa: "...Là khí tức của Ma tộc."

Tống Tiểu Hà trợn trừng mắt ếch, hoảng hốt thốt lên: "Ma tộc á?!"

"Con ngậm mồm cho vi sư!" Lương Đàn xua tay răn đe: "Thiên giới và Ma tộc vốn phân ranh giới ước định, nghiêm cấm Ma tộc bước chân nhân giới, nên suốt mấy ngàn năm qua nhân giới từng dấu tích của Ma tộc. Vậy mà hiện nay ngay tại ngoại vi Trường An xuất hiện khí tức của bọn chúng, thật chẳng thể chúng dẫn dụ bao nhiêu tên lẻn nhân giới ."

Thấy bộ dạng thận trọng của sư phụ, Tống Tiểu Hà cũng đ.â.m sợn . Nàng rụt cổ chồm tới gần Lương Đàn thêm chút, khẽ hỏi: "Nếu thực sự Ma tộc ở đây, đám chúng chắc chắn đ.á.n.h , là cứ chạy về Tiên minh cầu viện binh ?"

Lương Đàn gõ một cái bốp lên trán nàng: "Nhát gan như cáy, Lương Đàn đây xưa nay nuôi một tên đồ nhát gan hèn mạt như chuột thế từ hồi nào hả?"

Tống Tiểu Hà ôm trán lầm bầm: "Thượng bất chính..."

Lương Đàn hung hăng trợn mắt trừng nàng, khiến nàng sợ quá nuốt tịt nửa câu "hạ tắc loạn" trong bụng dám hé răng cãi tiếp.

"Ta chuyện với con là dặn dò con rằng thằng nhóc Tô Mộ Lâm e là cũng dính líu dầm dề tới chuyện . Nhìn cái vẻ mặt sợ hãi như chim sợ cành cong của nó là nó đang giật thon thót. Vi sư tính nhẩm qua thì xác định tối nay kiểu gì nó cũng rục rịch hành động. Đêm nay con cố gắng tỉnh táo thức canh cho , hễ thấy nó động tĩnh gì là hai thầy trò bám theo dò xét xem rốt cuộc chuyện là thế nào."

Tống Tiểu Hà đập n.g.ự.c bồm bộp cam đoan hứa hẹn: "Đồ nhi cam đoan sẽ thức trắng cả đêm, chắc chắn sẽ canh chừng nó thật kỹ!"

Lương Đàn thở dài ngao ngán: "Bình thường con việc vốn chẳng vẻ gì là đáng tin cậy cả. Trông chờ tên đồ ngu ngốc nhà con còn thà hi vọng con lừa của Trân nương nuôi còn hơn. Thôi bỏ , đêm nay đành để vi sư tự vất vả thức trắng canh giữ Tô Mộ Lâm ."

Tống Tiểu Hà bĩu môi, thầm c.h.ử.i rủa trong lòng, con lừa ngu ngốc đó thậm chí củ sơn d.ư.ợ.c và khúc gỗ còn chẳng phân biệt nổi, ngày nào cũng gặm khúc gỗ ngon ơ, đem so sánh với chứ?

Hai thầy trò giấu giếm âm thầm lên kế hoạch, bụng mang đầy hùng tâm tráng chí quyết định sẽ nên một cú chấn động đêm nay.

Ai mà ngờ mới ngả lưng tới đêm là cả hai thầy trò lăn đùng ngủ say như lợn c.h.ế.t.

Thẩm Khê Sơn luôn miệng réo bên tai "Tiểu Hà cô nương, Tiểu Hà cô nương" tới cả nửa buổi trời mà nàng vẫn chẳng dấu hiệu lay chuyển nhúc nhích mảy may.

Tới lúc lay vai nàng thứ năm, khẽ gằn giọng gọi: "Tống Tiểu Hà, mau tỉnh dậy!"

Lúc Tống Tiểu Hà mới ngái ngủ mơ màng choàng tỉnh, hấp tấp tụt vội khỏi giường giày: "Mới đó mà tới giờ dọn cơm cơ á?"

 

 

Loading...