Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 64: Vào Trường An, tiên môn ngàn nhà hội tụ 1

Cập nhật lúc: 2026-07-09 05:58:22
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bất luận Thẩm Khê Sơn tin , thắp đèn thể cung cấp đèn nữa, cũng thể đập nát Trường Sinh Điện để ép buộc ông .

Thấy Tống Tiểu Hà cứ nấn ná bên ngọn đèn chịu , khẽ hừ một tiếng tự rời khỏi gian phòng nhỏ đó.

Thẩm Khê Sơn dạo quanh Trường Sinh Điện một vòng, phát hiện nơi ngoài đèn thì chỉ đèn. Bất luận tới cũng đều thấy những ngọn đèn Trường Sinh treo san sát tường, cảm thấy vô vị bèn tới một tiểu viện.

Khung cảnh trong tiểu viện cuối cùng cũng chút khác biệt.

Chỉ thấy giữa sân một hồ nước trong vắt hình khuyên, chính giữa là một t.h.ả.m cỏ tròn, đó đặt một chiếc đỉnh vuông bằng vàng cao ngang nửa . Bốn chân đỉnh đúc thành hình bốn con thiềm thừ (cóc vàng), ánh mặt trời chiếu rọi, tỏa ánh vàng lấp lánh, vô cùng mắt.

Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, thứ xem cũng khá .

Hắn quan sát xung quanh một lượt, thấy một chiếc ghế tạc từ đá bèn tới xuống, đối diện ngay với chiếc đỉnh đó.

Nhìn một lát, chợt nảy một ý tưởng kỳ lạ. Trở tay một cái, tay liền xuất hiện nhiều đồng tiền vàng, cầm xóc xóc trong tay.

Hắn nhặt một đồng lên, cần dùng chút linh lực nào, vung tay ném thẳng chiếc đỉnh vuông đúc hình thiềm thừ , đồng tiền rơi xuống phát tiếng leng keng giòn giã.

Thẩm Khê Sơn dường như tìm cách g.i.ế.c thời gian, cứ thế ném từng đồng tiền vàng trong, động tác nhanh chậm. Phải đợi đến khi thấy tiếng đồng tiền rơi xuống, mới ném tiếp đồng thứ hai, bộ dạng trông vô cùng nhàn nhã.

Lúc Tống Tiểu Hà tìm tới, vặn thấy một đồng tiền vàng vẽ một đường cong tuyệt trung, rơi tọt trong đỉnh vàng, nàng tấm tắc khen: "Giỏi quá!"

Thẩm Khê Sơn đầu thấy nàng, chậm rãi dậy, hỏi: "Xem đủ ?"

Không hiểu trong giọng mang chút chua xót, nhưng Tống Tiểu Hà hề nhận , nhanh nhẹn bước tới: "Thì Thẩm liệp sư ở đây, tìm c.h.ế.t."

Đến gần, thấy trong tay vẫn còn vài đồng tiền vàng, bèn hỏi: "Cho hai đồng ? Ta cũng ước."

"Ước ?" Thẩm Khê Sơn chút ngạc nhiên khẽ nhướng mày, thuận tay đưa hết tiền vàng còn cho Tống Tiểu Hà.

Tống Tiểu Hà : " , giống như Tụ Bảo Bồn , ném đồ trong là thể cầu nguyện. Nghe sư phụ đây là truyền thống dân gian, nhưng ném nhiều quá thì sẽ mất thiêng, chỉ cần hai đồng là đủ."

Thẩm Khê Sơn nhớ ban nãy ném một trăm thì cũng tám mươi đồng, chỉ để giải khuây.

Hắn Tống Tiểu Hà chắp hai tay giữ đồng tiền, nhắm mắt , dường như đang thành tâm cầu nguyện, đó nắm chặt đồng tiền, ném mạnh về phía đỉnh vàng.

Hai đồng tiền vàng một cao một thấp, thế mà đều rơi trúng trong đỉnh. Nàng nhảy cẫng lên lớn: "Xem điều ước của thể thành hiện thực !"

Thẩm Khê Sơn thấy tiếng đồng tiền rơi trong đỉnh phát âm thanh lanh lảnh, trầm ngâm một lát hỏi với giọng tùy ý: "Tiểu Hà cô nương ước gì ?"

"Đương nhiên là tu vi thăng tiến ngừng, sớm ngày thăng cấp lên liệp sư bậc Thiên." Tống Tiểu Hà đáp.

Thẩm Khê Sơn khựng , chờ một lát, thấy nàng thêm gì nữa, hỏi: "Chỉ một điều thôi ?"

Tống Tiểu Hà liếc , híp mắt thành hình trăng khuyết, để lộ hàm răng trắng bóc: "Một điều là đủ , nhiều quá sẽ linh nghiệm ."

Thẩm Khê Sơn đáp, khẽ liếc chiếc đỉnh vàng .

"Chúng thôi, lâu quá, sư phụ chắc đang lo lắng ."

Tống Tiểu Hà ý thức trông chừng trưởng bối, tuy tính tình ham chơi nhưng lúc nào cũng nhớ đến còn một sư phụ đang đợi .

Hai khỏi tiểu viện, dọc theo đường cũ về.

Đi ngang qua bức tường cao treo đầy đèn, Tống Tiểu Hà lúc chỉ lướt qua, lúc dừng xem xét. Những ngọn đèn đó xếp ngay ngắn theo Bách Gia Tính.

Có những ngọn đèn ánh sáng le lói, những ngọn vẫn sáng tỏ.

Từng ngọn đèn Trường Sinh , đều là do chấp niệm mạnh mẽ ngưng kết mà thành, nếu cỗ chấp niệm , cũng thể đến mặt Trường Sinh Điện.

Lúc về, Lương Đàn đang mắng Tô Mộ Lâm: "Loại đèn thấy chẳng tác dụng gì, chỉ cái tên treo lên, là thể phù hộ cho linh hồn ? Thiên hạ trùng tên trùng họ hàng ngàn hàng vạn, ngươi đèn treo lên sẽ phù hộ cho trong lòng ngươi?"

Tô Mộ Lâm nhỏ giọng phản bác: " ngọn đèn thật sự tác dụng..."

"Còn dám cãi ?" Lương Đàn biến từ một cành cây, gõ gõ lên đầu Tô Mộ Lâm, Tô Mộ Lâm dám thêm lời nào, ôm đầu bỏ chạy.

Bộ Thời Diên sang một bên, im lặng những ngọn đèn tường, dường như hề thấy tiếng ồn ào bên cạnh.

Lương Đàn đèn Trường Sinh vô dụng ngay trong điện của khác, dẫu cũng coi như một việc đập vỡ bát cơm của , thật khiến hổ, liên lụy đến cả Bộ Thời Diên cạnh cũng trông giống như kẻ cố ý gây sự.

Tống Tiểu Hà bước nhanh tới, kéo kéo cánh tay Lương Đàn: "Sư phụ! Người nhỏ chút, đừng để lão thắp đèn thấy."

Lương Đàn trừng mắt: "Lão già đó lỡ thời gian chúng khỏi ma vực, còn tìm ông tính sổ ."

Ai ngờ dứt lời, Phục Ngọc bưng một chiếc khay tới, khay bày vài chén đang bốc khói nghi ngút.

Ông những lời Lương Đàn nhưng hề tức giận, chỉ áy náy : "Cản trở bước chân của các vị, lão hủ thật sự xin , mời các vị uống một chén , cũng mong các vị khi dùng xong thể phá vỡ ma vực, giải thoát cho Trường Sinh Điện."

Ngay cả khi bắt quả tang, Lương Đàn cũng hề cảm thấy hổ, da mặt thể là dày đến một mức độ nào đó, bước tới bưng một chén lên : "Cũng may là ông gặp nhóm bụng như chúng , nếu là khác, e là dễ chuyện như ."

Phục Ngọc : "Ngài đúng."

Lương Đàn uống , chép miệng khen: "Thơm."

Tống Tiểu Hà cũng bước lên bưng một chén, thổi phù phù mấy cái uống cạn, lập tức mở to mắt : "Ngọt quá!"

Lúc mới uống một mùi hương hoa, vị ngọt đậm đà đọng trong khoang miệng Tống Tiểu Hà, uống xong ngay cả trong lòng cũng thấy ngọt ngào, tinh thần bỗng trở nên vô cùng sảng khoái, đôi mắt cũng sáng tỏ hơn.

Nàng khen liên tục, Thẩm Khê Sơn thấy tò mò cũng bưng một chén lên, nhấp một ngụm nhỏ.

Mùi vị của tỏa trong miệng, nhưng mang theo vị đắng chát khó chịu, xen lẫn vị chua nồng đượm, khó uống đến mức Thẩm Khê Sơn suýt phun tại chỗ.

Hắn từng uống thứ gì kỳ quái như .

Hắn tin tà, nếm thử một ngụm nữa, vẫn là cái vị đó, khiến cả khuôn mặt tối sầm .

Tống Tiểu Hà thấy uống xong sắc mặt liền sa sầm, vẻ mặt vui bèn hỏi: "Ngươi thích vị ?"

Thẩm Khê Sơn chỉ là thích, thậm chí còn uống một ngụm lớn, đó phun thẳng mặt cái lão già thắp đèn .

Tống Tiểu Hà đang chằm chằm, đợi câu trả lời của , đành thu chút sắc mặt, đáp: "Tạm ."

Tô Mộ Lâm và Bộ Thời Diên cũng uống .

Tô Mộ Lâm cũng bảo: " là ngọt, nhưng chua chua."

Bộ Thời Diên gì, nếm thử hai ngụm đặt chén lên khay.

Tống Tiểu Hà uống cạn một chén, cảm thấy vẫn thèm, lúc đặt chén xuống bèn hỏi: "Lão , đây là ? Ngon quá mất, đợi ngoài sẽ tìm mua một ít, ngày thường pha uống."

Phục Ngọc : "Loại tên là Bách Vị Trà, mùi vị , tùy thuộc tâm trạng của uống lúc đó, một trăm thể nếm một trăm vị khác ."

"Thì ." Tống Tiểu Hà như điều suy nghĩ, đột nhiên sang Thẩm Khê Sơn, ghé sát hỏi : "Trà của Thẩm liệp sư vị gì?"

Thẩm Khê Sơn khó để lời thật lòng như "mùi vị của loại giống như nước rửa nồi ngâm một trăm loại cỏ độc", cúi đầu, bắt gặp ánh mắt của Tống Tiểu Hà, định tùy tiện bịa chuyện lấp l.i.ế.m cho qua, chợt cảm thấy một vị ngọt lan tỏa từ đầu lưỡi, nhanh chóng lấp đầy cả khoang miệng. Vị đắng và chua chát ban nãy biến mất , chỉ còn vị ngọt thanh mát đọng .

"Ngọt."

Hắn thẳng đôi mắt trong veo của Tống Tiểu Hà và đáp.

Tống Tiểu Hà liền tươi rói, cũng chẳng đang vui mừng chuyện gì.

Trong lúc đang trò chuyện, Phục Ngọc xách một chiếc lồng đèn đến cạnh Tống Tiểu Hà, ôn tồn : "Tiểu thí chủ, cô duyên phận sâu nặng với Trường Sinh Điện. Trong điện chẳng vật gì khác, chỉ ngọn đèn Trường Sinh tặng cô, mong tiểu thí chủ chê, hãy nhận lấy."

Tống Tiểu Hà kinh ngạc mở to đôi mắt hạnh: “Tặng ?"

Phục Ngọc gật đầu: “Cũng coi như là sự đền bù cho ngọn đèn vỡ nát trong tim cô ."

"Như chứ." Tống Tiểu Hà bẽn lẽn : "Ta thể nhận."

Phục Ngọc : "Hôm nay thể gặp gỡ, hẳn là do nhân quả giữa tiểu thí chủ và Trường Sinh Điện. Xin cô nhất định nhận lấy ngọn đèn , để lão hủ khi thành nhiệm vụ, giải quyết trọn vẹn đoạn nhân quả ."

"Ta ?" Tống Tiểu Hà chỉ tay , nghi hoặc hỏi: "Là vì mối liên hệ giữa và Trường Sinh Điện, nên chúng mới gặp ở đây ?"

" ." Phục Ngọc đáp.

Nếu như , Tống Tiểu Hà cũng lý do gì để từ chối Phục Ngọc nữa, nàng đưa hai tay nhận đèn.

Sau khi Phục Ngọc đưa ngọn đèn Trường Sinh cho Tống Tiểu Hà, ngọn đèn dần dần thu nhỏ , từ từ xoay tròn thu kích cỡ chỉ bằng lòng bàn tay, đó Tống Tiểu Hà cất trong chiếc vòng ngọc. Nàng khẽ một tiếng đa tạ.

Những khác ngoài quan sát lời nào.

Tống Tiểu Hà uống xong, cũng nhận đồ , đương nhiên bắt đầu việc chính. Nàng gọi Tô Mộ Lâm , hai bàn bạc một chút.

Ma vực là một thể chỉnh, mặc dù Tô Mộ Lâm lối , nhưng thể di dời cả Trường Sinh Điện mang ngoài . Chỉ thể xé rách một vết nứt trong ma vực tại đây, khi ranh giới tự động thu hẹp , Trường Sinh Điện sẽ tự do.

nếu như , Tô Mộ Lâm e là tỷ tỷ mắng mỏ một trận tơi bời.

Hắn thì hề sợ hãi, dẫn Tống Tiểu Hà ngoài : "Ma vực của a tỷ là quà tặng lúc trưởng thành mà mẫu tặng tỷ . Những năm gần đây tỷ dọn dẹp, dẫn đến nhiều thứ nuốt chửng trong. Chúng cứ thả Trường Sinh Điện , về sẽ giúp a tỷ dọn dẹp một phen, những thứ nuốt nhầm sẽ thả hết."

Tống Tiểu Hà kinh ngạc ồ lên một tiếng: “Thì lúc trưởng thành còn nhận quà ? Vậy lúc trưởng thành, mẫu của tặng quà gì?"

Tô Mộ Lâm đáp: "Là cây quạt cầm lúc đó."

"Dùng để gì?"

"Ngày thường dùng để quạt mát, nặn vài cục bùn chơi."

Hai về phía . Thẩm Khê Sơn từ phía , thấy đầu của hai gần như chụm , rút phắt kiếm , rảo bước đuổi theo.

Lương Đàn yên tâm cũng theo, dặn dò: "Mấy đứa bừa, để quan sát xem ."

Âm thanh ồn ào xa dần, mấy lượt khỏi Trường Sinh Điện, trong điện trở nên vắng lặng.

Phục Ngọc bất lực, đầu Bộ Thời Diên, khẽ : "Bộ thí chủ, ngọn đèn theo lời cô tặng cho Tống tiểu thí chủ, trả ân cứu mạng năm xưa của cô dành cho . Nhân quả giữa hai coi như xóa bỏ."

Bộ Thời Diên chắp tay lưng, thẳng đáp: "Xóa bỏ càng , một nhẹ nhõm luân hồi. Kiếp ông tích đức kết thiện duyên, kiếp nhất định sẽ một vận mệnh ."

Phục Ngọc đáp , cách nàng vài bước, ánh mắt dừng nàng.

Ông thành nhiệm kỳ trăm năm thắp đèn, đại hạn sắp đến, cứ tưởng cả đời sẽ bao giờ cơ hội gặp nàng nữa.

Nhớ năm xưa, lúc ông vẫn còn trẻ, Bộ Thời Diên cũng mang hình dáng như thế , một đạo bào thướt tha như tiên, siêu phàm thoát tục, cửa Trường Sinh Điện gõ nhẹ, bảo xin một chén .

Bao nhiêu năm tháng trôi qua, nàng vẫn mang dáng vẻ trẻ trung như xưa. Cho dù bệnh tật giày vò, cũng mất phong thái của năm nào.

Bộ Thời Diên từng để một câu khi rời : "Ông và sẽ còn gặp ".

Vì câu , Phục Ngọc cứ xách lồng đèn, cửa Trường Sinh Điện đợi bao nhiêu năm.

Từ lúc còn trẻ cho đến khi già cả lụ khụ như bây giờ, khi giao ngọn đèn cho tiếp theo, ông sẽ giống như tất cả phàm nhân thế gian , luân hồi quên tiền kiếp. Trong ký ức sẽ còn nữ t.ử từng gõ cửa xin năm xưa nữa.

May , khi vẫn còn thể gặp một .

Phục Ngọc im lặng hồi lâu, ánh mắt thâm trầm khẽ d.a.o động, tâm tư cuối cùng chỉ hóa thành một câu .

"Bộ thí chủ, nghiệp chướng của cô quấn lấy , gánh nặng bao năm, cứ tiếp tục thế e là thể c.h.ế.t già bình an . Dù vì việc gì mà cô vướng bận như , nhưng vạn vật đều mệnh riêng, mong cô hãy trân trọng bản ."

Đôi tay Bộ Thời Diên chắp lưng từ từ xoay vòng chuỗi ngọc, chiếc nhẫn chạy chuỗi ngọc va chạm nhẹ , phát tiếng lanh lảnh trong trẻo.

"Không , tự chừng mực." Bộ Thời Diên sang ông, cơn gió nhẹ lướt qua, khẽ mơn trớn mái tóc nàng, đôi lông mày ốm yếu dường như trong khoảnh khắc khôi phục thần thái năm xưa, nàng mỉm : "Đa tạ."

"Woa! Mở !" Bên ngoài vang lên tiếng hét đầy sung sướng của Tống Tiểu Hà: “Ma vực mở !"

"May mà xem, nếu để các ngươi bừa ở đây, còn sẽ gây chuyện gì nữa!" Giọng điệu đắc ý của Lương Đàn vang lên đó.

"Đương nhiên cũng công lao của chứ!" Tô Mộ Lâm hét lên.

"Món nợ của tiểu t.ử ngươi còn thanh toán xong, còn dám tranh công ở đây ?" Lương Đàn tức giận .

Nghe thấy tiếng động, Bộ Thời Diên liền bước ngoài.

Bước chân nàng chậm, nhưng Phục Ngọc vẫn luôn một bước, đuổi kịp để sóng vai cùng nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-64-vao-truong-an-tien-mon-ngan-nha-hoi-tu-1.html.]

Bước khỏi Trường Sinh Điện, chỉ thấy bầu trời đầy lấp lánh tụ thành dải ngân hà, ánh trăng sáng vằng vặc treo cao, gió lạnh gào thét, bóng chập chờn.

Đây là nhân gian.

"Ông lão." Một giọng non nớt cất lên, đồng loạt sang, chỉ thấy một bé gái chừng sáu bảy tuổi từ lúc nào đến cửa Trường Sinh Điện. Mặc một bộ đồ tang trắng toát, cổ vẫn còn quấn dải khăn tang, nhút nhát lướt qua , với Phục Ngọc: "Đây là nơi nào ?"

Phục Ngọc vẫy tay gọi bé gái, mỉm hiền hậu: "Lại đây, đây với ."

Cô bé liền lon ton chạy đến, nắm c.h.ặ.t t.a.y Phục Ngọc, ngoan ngoãn bên cạnh ông.

Tống Tiểu Hà quanh, chợt nhớ lời Phục Ngọc từng , mỗi thắp đèn của Trường Sinh Điện đều do nhân duyên của bản mà đến nơi .

Giờ xem , cô bé thắp đèn tiếp theo .

Nhìn bộ đồ tang màu trắng cô bé, Tống Tiểu Hà dường như hiểu những như thế nào mới Trường Sinh Điện lựa chọn.

Ma vực Thẩm Khê Sơn c.h.é.m vỡ bằng một kiếm, Trường Sinh Điện trở nhân gian. Chuyến kỳ ngộ kỳ diệu đến đây cũng kết thúc.

Nhóm Tống Tiểu Hà còn lên đường đến Trường An, mà Phục Ngọc cũng truyền ngọn đèn cho cô bé tới trong giây phút hấp hối. Không nhiều lời, hai bên tạm biệt .

Bước vài chục bước, Tống Tiểu Hà chợt ngoái đầu , đầu tiên là thấy hai cái hố Trường Sinh Điện, thấy Phục Ngọc và cô bé vẫn cửa điện, ánh đèn chiếu sáng. Bóng của hai ngả dài mặt đất, yên ắng đến tĩnh mịch.

Vân sơn vạn lý biệt, thiên địa nhất cô.

Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, thắp đèn của Trường Sinh Điện, chịu đựng bao nhiêu năm tháng cô độc lạnh lẽo đây.

"Tiểu Hà." Lương Đàn gọi với từ phía : “Đi mau."

"Tới ngay đây ạ." Tống Tiểu Hà đáp lời, vội vàng chạy theo.

Đội hình lỏng lẻo của họ dần biến mất trong màn đêm tĩnh mịch. Phục Ngọc dắt tay cô bé ở cửa điện hồi lâu, mới bước Trường Sinh Điện.

Một làn sương mù dày đặc bay tới, dừng trong chốc lát, nhanh chóng tan .

Trường Sinh Điện biến mất tại chỗ, đợi đến khi cửa điện mở , đó sẽ là chuyện của một trăm năm .

Mấy một chuyến trong ma vực, đều cảm thấy mệt mỏi, ai nấy về phòng nghỉ ngơi, ngủ đến tận trưa mới dậy.

May mà thời gian trong ma vực trôi qua chậm chạp, họ ở trong đó một ngày một đêm, lúc ngoài thì thời gian vẫn chỉ dừng ở đêm bước .

Lương Đàn thu hồi bức thư gửi cho Quan Như Huyên. Trưa hôm , tập hợp , tiếp tục lên đường.

Chung Tầm Nguyên bỏ , trông chừng môn phái trong trấn, chờ của Tiên minh đến đón tiếp.

Vì đổi sang con đường mòn hoang vắng, để ngựa, tiếp tục ngự linh phi hành để tiết kiệm thời gian.

Tống Tiểu Hà vô cùng nâng niu ngọn đèn Trường Sinh mà Phục Ngọc tặng, lôi nâng niu trong tay nghiên cứu.

Lương Đàn liếc một cái, : "Đèn Trường Sinh chẳng qua chỉ là truyền miệng, một trò lừa gạt, cái gì mà quản lý điện thờ muôn vàn linh hồn thế gian chứ, linh hồn đời đều quy về minh giới cả, một cái đèn tồi tàn thì tác dụng gì."

Tống Tiểu Hà cãi: "Sư phụ, cái đèn lợi hại lắm đấy, ."

"Ta ?" Lương Đàn hừ một tiếng, lôi chuyện dũng năm xưa kể lể: “Nghĩ năm xưa sư phụ của con khắp các dòng sông lớn nhỏ, thứ gì từng gặp qua? Ba cái thứ đồ chơi , nào là Bảo Hồn Châu, Hoàn Hồn Đan, Dưỡng Hồn Ngọc, lúc trẻ tiện tay vớ bừa cũng cả vốc."

Tống Tiểu Hà để tâm, hời hợt : "Sư phụ thật lợi hại."

Lương Đàn thái độ của nàng cho tức giận, một bên bĩu môi, chợt cảm thấy trong ống tay áo thứ gì đó đang cử động.

Ông dọa cho giật kịp phản ứng, còn tưởng là mang theo con ma thú nào từ trong ma vực. Vạch tay áo xem, hóa là một con nhãi lông xám, cả cuộn tròn, đang thò vuốt duỗi ngáp dài.

"Đây là cái gì?" Lương Đàn tóm gáy nó xách lên.

Miên Hoa mở đôi mắt xanh biếc, bốn mắt với Lương Đàn, bình thản l.i.ế.m liếm vuốt.

Tống Tiểu Hà tiếng đầu , lúc mới nhớ Miên Hoa, lập tức dậy : "Sư phụ, đây là linh sủng của con."

"Linh sủng?" Lương Đàn vô cùng kinh ngạc: “Từ bao giờ con thứ lợi hại ?"

Tống Tiểu Hà vẫy vẫy chiếc nhẫn tay: "Là bạn tặng con đó."

Lương Đàn tặc lưỡi, theo bản năng liếc Thẩm Khê Sơn đang phía .

Thầm nghĩ tiểu t.ử cũng rộng rãi thật.

Ông tiện tay ném Miên Hoa , vốn định ném về phía Tống Tiểu Hà, nào ngờ tay ném lệch một chút, rơi trúng Tô Mộ Lâm.

Miên Hoa lăn lòng , lập tức xù lông lên, nhe răng c.ắ.n tới tấp.

Tô Mộ Lâm sợ hãi nhảy cẫng lên, c.ắ.n đến mức nhảy nhót loạn xạ bùa, bộ dạng trông giống như đang lên đồng .

"Miên Hoa! Mau nhả !" Tống Tiểu Hà vội vàng chạy đến giúp, nắm lấy Miên Hoa kéo mạnh, nhưng miệng nó c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y áo Tô Mộ Lâm chịu buông, sống c.h.ế.t x.é to.ạc tay áo của .

Lúc Miên Hoa mới chịu nhả , nhảy phốc khỏi tay Tống Tiểu Hà, vài bước nhảy linh hoạt, về bên cạnh Lương Đàn, dùng cái đầu lông xù cọ cọ mắt cá chân ông, móng vuốt khẽ cào cào hai cái.

Lương Đàn thấy thế, ôm nó lòng, híp mắt : "Bé con tình phết, nhận đấy."

Tô Mộ Lâm bên cạnh c.h.ử.i rủa, một bộ quần áo khác, thấy nó chui Lương Đàn, cũng dám kiếm chuyện nữa, đành ấm ức sang một bên, cách nó thật xa.

Tống Tiểu Hà thấy Miên Hoa quấn quýt với sư phụ, cũng quản nữa, đầu tiếp tục nghiên cứu ngọn đèn .

Đoạn đường tiếp theo nhanh hơn nhiều, mặc dù vẫn là ăn gió sương, nhưng tháng Giêng sắp qua, thời tiết còn lạnh lẽo như .

Thêm đó, Thẩm Khê Sơn hiểu vì đột nhiên đẩy nhanh tiến độ di chuyển, gần như mỗi ngày mở mắt gọi lên đường, hiếm khi thời gian nghỉ ngơi.

Đến ngày mùng hai tháng hai, tết rồng ngóc đầu, cả nhóm cũng đặt chân đến Trường An.

Trường An, cổ thành nghìn năm, tường thành cao chót vót kéo dài hàng ngàn dặm, nguy nga tráng lệ.

Cổng thành cao tới ba trượng, phía điêu khắc hai con thụy thú oai phong lẫm liệt, viền mạ vàng, ánh nắng mặt trời lấp lánh rực rỡ, dù từ xa cũng thể thấy rõ mồn một.

Hai cổng thành lớn Bắc Nam của Trường An, ngày thường mở, còn hàng chục cổng phụ khác để dân . Bây giờ vì tổ chức Bách Luyện Hội, đón tiếp t.ử tiên môn từ khắp nơi đổ về, hai cổng chính đồng loạt mở tung.

Các t.ử tiên môn từ khắp nơi hội tụ về đây, đến cổng đều thu hồi linh khí phi hành, đáp xuống đất.

Binh lính mặc quân phục đỏ xanh thành từng hàng bên ngoài thành, cẩn thận kiểm tra những thành.

Đến đây, để dễ dàng phân biệt các môn phái lớn, t.ử đều tông phục.

Tống Tiểu Hà khoác lên tông phục của liệp sư bậc Ất, màu trắng tuyết kết hợp với màu xanh lá thông, càng tôn lên làn da trắng ngần, khí chất tựa tiên giáng trần của nàng.

Huy hiệu Tiên minh n.g.ự.c áo lấp lánh ánh sáng, nàng thật sự cảm thấy tự hào và hãnh diện, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, sải bước tiến về phía .

Có đến hàng vạn môn phái tụ tập về Trường An, tiếng ồn ào náo nhiệt, khi đáp xuống đất thậm chí còn xếp hàng dài dằng dặc cổng thành.

địa vị của Tiên minh ở nhân giới thực sự quá hiển hách, hơn nữa Thẩm Khê Sơn mời bằng thiệp vàng. Thế nên khi đội ngũ Tiên minh xuất hiện, lính gác cổng thành nhanh chóng chạy tới, cung kính đón tiếp Thẩm Khê Sơn, dẫn dắt trong Tiên minh lách qua dòng xếp hàng rồng rắn.

Bốn b.í.m tóc nhỏ đính đồng tiền, dải ruy băng thêu chỉ vàng, bên hông đeo một thanh kiếm gỗ, Tống Tiểu Hà đáp xuống đất lâu nhận .

Vì nàng ở cuối hàng, nên nhanh đuổi theo.

"Cô là Tống Tiểu Hà ? Nghe gọi cửu thiên thần lôi, chuyện thật ?"

"Nghe đồn cô còn từng Phong Đô Quỷ Vực!"

"Âm Dương Quỷ Phiên thật sự là do cô thu phục ? Một tài giỏi như cô, đây từng danh?"

Tống Tiểu Hà ngờ danh tiếng của bên ngoài lớn đến , mới đáp xuống bao lâu, một đám vây quanh, mồm năm miệng mười dò hỏi xì xào bên tai, ồn ào đến mức khiến nàng gần như ù cả tai.

Nàng cứ ngỡ chỉ nổi tiếng trong Tiên minh, ngờ đến đây yêu mến cuồng nhiệt thế . Trong lòng khỏi chút đắc ý, nàng cố tình tỏ cao thâm khó đoán, trả lời những câu hỏi kỳ lạ đó.

Thấy nàng lên tiếng, vội chuyển sự chú ý sang Lương Đàn.

"Ngài là sư phụ của Tống Tiểu Hà ?"

"Trông ngài thật lợi hại."

"Nghe ông còn cưới một cô nương thuộc dòng chính của Chung thị..."

Lương Đàn đám t.ử từ khắp các môn phái vây quanh nhiệt tình, những lời bàn tán nịnh bợ, nhịn mà bật : "Không ngờ già thế , còn đối đãi bằng việc kẹp đường chào đón thế ."

Tống Tiểu Hà lắc lư cái đầu, to gan lớn mật : "Sư phụ, câu , một đắc đạo, gà ch.ó cũng thăng thiên."

Vì ở đây đông , Lương Đàn tiện tay đ.á.n.h nàng, đành lầm bầm: "Nghịch đồ, về sẽ trị tội con."

Tống Tiểu Hà vội vã nhận : "Ây da sư phụ, con chỉ đùa cho vui thôi, đừng coi là thật!"

Tô Mộ Lâm ở bên cạnh chen lấn đẩy qua đẩy , những lời khen ngợi trong đám đông đầy vẻ khinh thường. Hắn thầm nghĩ, mấy lời nịnh bợ còn bằng một nửa những lời , Tiểu Hà đại nhân mà thèm để ý?

Đang suy nghĩ, chợt hét lên: "Tống cô nương! Nàng quá, thể kết đạo lữ với ?"

Tống Tiểu Hà kinh ngạc sang , bèn thấy một gã đàn ông đang hét lớn bên ngoài đám đông. Tiếng la ó vang lên, bắt đầu hò reo cổ vũ.

Những câu hỏi khác thể phớt lờ, nhưng câu Tống Tiểu Hà thể , nàng đáp lời: "Tiểu Hà trong mộng ."

"Nhà họ Điêu thể hạ sính lễ ngàn vàng, trăm cân linh thạch. Hơn nữa, là con một trong nhà, nếu Tống cô nương gả cho , bộ gia sản sẽ do nàng cai quản."

Tống Tiểu Hà sững sờ, những thứ khác thì nàng bận tâm, chỉ nghĩ nếu gả quản lý kho báu thì gì còn thời gian để tu luyện nữa?

"Nếu Tống cô nương hài lòng, thể thêm vài chục món linh khí..."

Tên đàn ông kịp hết câu thì chợt cảm thấy vai đau nhói, kêu ré lên đầu , thì phía là một thiếu niên khôi ngô đang đó.

Bạch y điểm hoa văn vàng, khôi ngô tuấn tú như tiên giáng trần.

Xung quanh bỗng chốc im lặng phăng phắc, ai nhận Thẩm Khê Sơn vốn dĩ đang dẫn đầu đoàn lúc nào ở đó.

"Ra tay hào phóng thế , ắt hẳn gia cảnh hề tầm thường." Thẩm Khê Sơn cụp mắt , giọng bình thản hỏi: "Không các hạ xuất từ môn phái nào?"

Gã đàn ông theo bản năng lùi hai bước, giọng nhỏ dần: "Giang Nam."

Thật tình cờ, ai mà xuất của Thiếu Kiếm Tiên Thẩm Khê Sơn là từ Giang Nam.

Trong giới tu tiên lưu truyền một câu: "Giang Nam chỉ Thẩm thị, còn đều là vô danh." Nguyên nhân là do thế lực của nhà họ Thẩm quá lớn, cho dù những gia tộc lớn khác dời nơi khác thì vẫn lọt top những gia tộc lịch sử hai trăm năm, mặt Thẩm thị cũng cửa ngóc đầu lên nổi.

Chưa bàn đến những điều khác, chỉ riêng ở Giang Nam, gia tộc nào dám tự vỗ n.g.ự.c xưng tên nhà gia cảnh bề thế mặt Thẩm gia?

"Ta từng danh bao giờ."

Đôi mày Thẩm Khê Sơn nhíu đầy lạnh lùng, mang dáng vẻ xa cách thường, khiến những xung quanh bất giác lùi ba thước.

"Chúng còn việc , tiện nán đây, xin các vị vui lòng nhường đường." Thẩm Khê Sơn thêm.

Mọi lặng lẽ lùi nhường đường, Tống Tiểu Hà liền chạy bước nhỏ đến mặt Thẩm Khê Sơn, hỏi: "Thẩm liệp sư thấy chúng bao vây nên mới đón ?"

Thẩm Khê Sơn đáp lời: "Ừm."

Thái độ phần lạnh lùng, Tống Tiểu Hà liền gặng hỏi thêm.

Lương Đàn và Tô Mộ Lâm phía , Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn sóng vai bước phía .

Đi hơn chục bước, Thẩm Khê Sơn chợt chủ động mở lời: "Nhà họ Thẩm mỗi năm đều mở Tế Bần Đường, phân phát lương thực, áo ấm cho ăn mày, dân tị nạn ở các nơi với tiền ngàn vàng. Linh thạch thượng phẩm, tiên thạch quý hiếm chất đầy trong kho rộng cả trăm mẫu, linh khí đếm xuể, tiên khí cũng hàng ngàn món, còn vô bảo vật quý giá từ các nơi, các tộc mang về, nhiều đến mức khó lòng đong đếm nổi."

Sao đang tự nhiên kể lể tài sản của gia đình ?

Tống Tiểu Hà ngơ ngác hiểu, nhưng vẫn đáp lời: "Gia sản của Thẩm liệp sư quả nhiên hùng hậu, sư phụ khi đến cả tiền mua con gà cũng chẳng móc ."

Thẩm Khê Sơn im lặng một lát tiếp: "Sính lễ ngàn vàng, trăm cân linh thạch, vài chục món linh khí mà tên , căn bản chẳng đáng nhắc tới."

Tống Tiểu Hà ngạc nhiên: "À, ?"

Không thêm lời nào nữa, vẻ mặt Tống Tiểu Hà trầm tư, rõ nàng đang nghĩ ngợi điều gì.

Một lúc , Thẩm Khê Sơn lên tiếng, nàng và : "Thế nên Tiểu Hà cô nương đừng vì mà động lòng, tiện miệng nhận lời kết đạo lữ với khác."

 

Loading...