Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 65: Vào Trường An, tiên môn ngàn nhà hội tụ 2
Cập nhật lúc: 2026-07-09 05:58:23
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà tất nhiên sẽ dễ dàng mấy thứ đó lóa mắt.
Mấy cái linh thạch linh khí đó, trong mắt nàng còn thua cả một cái chân giò lợn.
Nghe Thẩm Khê Sơn , nàng lập tức gật đầu, quả quyết : "Yên tâm Thẩm liệp sư, Tống Tiểu Hà đây là loại nông cạn như thế, thể dễ dàng đồng ý kết đạo lữ với khác cơ chứ?"
Nghe xong câu , Thẩm Khê Sơn mới phần thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy, nhóm ba Tống Tiểu Hà và Lương Đàn bao vây bởi một đám đông lớn, tụt phía một đoạn khá xa. Thẩm Khê Sơn cố tình từ phía , giờ đây khi cả bốn trở trong hàng ngũ, bao cặp mắt đổ dồn, đành vị trí dẫn đầu.
Binh lính theo sát bên cạnh , đưa thẳng nhóm của Tiên minh đến cổng thành.
Thẩm Khê Sơn trình thiệp vàng, binh lính canh cổng cẩn thận kiểm tra quân , đó cho qua, cung kính tiễn họ trong.
Sự sầm uất của thành Trường An vốn ca tụng trong vô vàn cuốn sách khắp chốn, Tống Tiểu Hà ngày thường cũng thoại bản, hiển nhiên cũng đến vô lời ca ngợi về Trường An.
Tuy nhiên, chỉ khi thực sự bước chân thành, nàng mới nhận rằng những lời hoa mỹ giấy mực chẳng thấm so với sự phồn hoa thực sự của Trường An.
Sau khi bước qua cổng thành, đập mắt là công trình kiến trúc nổi bật nhất của Trường An – tòa Tháp Chuông cao vút chọc trời uy nghi ngay giữa thành. Từ đó, tám con đường chính tỏa , dẫn đến các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.
Con đường chính vô cùng rộng lớn, chia thành hai chiều , ngăn cách bởi một hàng rào đá cao ngang đầu gối. Chỉ tính riêng một làn đường cũng đủ rộng cho bốn chiếc xe ngựa chạy song song.
Dọc hai bên đường là những tòa lầu gác san sát, xen lẫn là các cửa hiệu tấp nập. Những tấm biển hiệu rực rỡ đủ màu sắc treo lơ lửng, chỉ cần đưa mắt quét qua là thấy choáng ngợp vô vàn mặt hàng phong phú.
Đang lúc chớm xuân, những hàng cây ven đường nhú mầm non, điểm xuyết những đốm xanh mướt cành. Như để chào mừng Bách Luyện Hội, các cành cây còn treo những chiếc đèn lồng hình cầu mạ vàng lấp lánh, trải dài tít tắp đến vô tận.
Kiến trúc Trường An mang đậm nét đặc trưng, mái hiên uốn cong vút lên cao, mái ngói xếp lớp như vảy cá uốn lượn, tường sơn bằng những gam màu vô cùng rực rỡ. Ngay cả những viên gạch lót đường cũng nhuốm một màu đỏ nhạt, lát vô cùng vuông vức và vững chắc.
Kiểu kiến trúc xem nét hao hao với Trường Sinh Điện.
lúc báo giờ Ngọ, từ Tháp Chuông vọng những tiếng chuông trầm hùng, âm vang như vọng về từ một chân trời xa xăm, tựa hồ đang kể cho mỗi trong thành về bề dày lịch sử và năm tháng trường tồn của Trường An.
Trên đường chính, dòng qua tấp nập như trẩy hội, xe ngựa nối đuôi ngớt, náo nhiệt vô cùng.
Tống Tiểu Hà đây là đầu tiên bước một tòa thành cổ kính sầm uất đến , đôi mắt nàng chẳng thể nào ngừng ngó nghiêng, cái gì cũng thấy mới lạ.
Lương Đàn trông giống như một cha già hiếm hoi dẫn con thành, nàng bản tính ham chơi nên hề cấm cản, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng kéo , để tránh việc nàng mải chơi quên lối về lạc.
Tiên minh vị thế lẫy lừng ở nhân giới, đồng phục chói lọi, đặt chân đến Trường An, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Chưa thành bao lâu, nhà họ Chung cử đến nghênh đón xuất hiện.
Dẫn đầu là một cô nương trẻ tuổi, theo là vài tên hầu cận. Nhảy xuống từ một lá bùa bay, đáp xuống mặt Thẩm Khê Sơn, nàng quan sát một lượt từ đầu đến chân hỏi: "Ngươi là Thẩm Khê Sơn?"
Thẩm Khê Sơn đáp: "Không sai."
"Đi theo , cha và đợi Tiên minh từ lâu ." Cô nương đó vẻ hiểu rõ lễ nghĩa, cũng thèm xưng danh tánh, để một câu cho Thẩm Khê Sơn lưng ngay.
Quan Như Huyên Thẩm Khê Sơn vài bước, thấy liền khẽ nhíu mày hỏi: "Cô nương là ai, ngươi bảo chúng theo là chúng theo ?"
Nghe , cô nương trẻ ngạc nhiên đầu : "Ngươi nhận chúng là của họ Chung ?"
"Ngươi xưng danh, chúng ?" Quan Như Huyên hỏi .
Cô nương trẻ chỉ huy hiệu vai: "Nhìn từ đây ."
Làm Quan Như Huyên nhận huy hiệu vai nàng là của họ Chung cơ chứ, chỉ là nàng bất mãn với cái thái độ qua quýt mà thôi, nàng mỉm : "Ta ở Tiên minh quanh năm, ít khi giao thiệp với các tiên môn khác, nên cũng nhiều về huy hiệu gia tộc, xin cô nương thông cảm."
"Chỉ là..." Quan Như Huyên tiếp lời: "Một mảnh áo in hình thì chứng minh phận của ngươi?"
"Trong thành Trường An , ai dám giả mạo nhà họ Chung?" Cô gái đó khinh khỉnh đáp.
Hai bên đôi co, cả đội hình dừng bên đường, Thẩm Khê Sơn cũng hề ý định giảng hòa, đầu về phía .
Nhìn thấy Tống Tiểu Hà đang kiễng chân ngó nghiêng về phía , vẻ cũng tò mò chuyện gì xảy phía .
Hai ánh mắt chạm , Tống Tiểu Hà cũng chẳng gì từ trong mắt , bèn lập tức tiến lên phía .
"Có chuyện gì ?" Tống Tiểu Hà cạnh Thẩm Khê Sơn, thấy Quan Như Huyên và cô gái trẻ đang trong thế giằng co, cả hai đều gườm gườm , chẳng ai nhường ai.
Thẩm Khê Sơn đáp: "Không gì."
"Không gì đây gì?" Tống Tiểu Hà quan sát cô nương nọ, nhận huy hiệu vai, bèn hỏi: "Ngươi là của nhà họ Chung ? Đến để đón chúng ?"
Người đó thèm để ý đến Tống Tiểu Hà, thế là nàng ngước lên Thẩm Khê Sơn, mong trả lời .
Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, chuyện đến nước là cũng hòm hòm .
Hắn trong lòng hiểu rõ nguồn cơn dẫn đến tình cảnh hiện tại.
Tiên minh từ đến nay luôn là cái gai trong mắt nhiều , nhất là Hàn Thiên Tông, Chung gia và một đại gia tộc khác. Thế nên Thanh Ly thượng tiên đích đến, mà giao cho Thẩm Khê Sơn dẫn dắt đội hình đến địa bàn của khác. Nhà họ Chung và những kẻ cùng hội cùng thuyền đương nhiên sẽ bao giờ chân thành tiếp đãi t.ử Tiên minh đàng hoàng .
Cô nương mặt là kẻ sai phái, là "món khai vị" mà nhà họ Chung dọn lên cho Tiên minh.
Thẩm Khê Sơn khẽ , : "Trước giờ thật nhà họ Chung am hiểu lễ nghĩa đến ."
Giọng điệu tuy ôn hòa, nhưng lời chứa đầy gai góc, qua là chẳng lời ý gì.
Cô nương khựng một lát, lấy một lệnh bài ngọc bích của nhà họ Chung, tự xưng danh tính: "Ta tên là Chung Diệu, cha là Chung Thuận."
"Làm phiền dẫn đường." Thẩm Khê Sơn gật đầu.
Chung Diệu lúc mới xoay , tạm gác sự mạo phạm mang tính thăm dò , bước lên phía dẫn đường.
Tống Tiểu Hà dứt khoát lên phía , tung tăng nhảy nhót bên cạnh Thẩm Khê Sơn, thỉnh thoảng dừng chân ngó sang phía bên đường, như thể thu hút bởi một thứ gì đó mới lạ.
Lúc phía còn Lương Đàn trông nom, nhưng khi lên phía , Thẩm Khê Sơn liền tự động gánh vác trách nhiệm . Ánh mắt trực diện Tống Tiểu Hà, mà chỉ để ý bằng khóe mắt. Hễ nàng dừng , cũng sẽ dừng theo, mà hề giục giã nàng một tiếng nào.
Mà khi Thẩm Khê Sơn dừng , cả đội phía cũng giảm tốc độ theo, khiến chặng đường vô cùng chậm chạp.
Trong mắt ngoài, đây là đòn đáp trả của Thẩm Khê Sơn đối với thái độ vô lễ chủ ý của Chung Diệu .
Thong thả lề mề, mất cả nửa canh giờ họ mới đến cổng thành của nhà họ Chung.
Gia tộc họ Chung vốn là một dòng họ tu tiên truyền thống hàng trăm năm, danh tiếng lẫy lừng ở Trường An. Với sự hưng thịnh của gia tộc, họ xây dựng hẳn một khu đô thị nhỏ của riêng ngay góc Trường An.
Nội thành là nơi sinh sống của những mang dòng m.á.u họ Chung, còn ngoại thành là nơi dành cho các t.ử bái nhập môn phái nhà họ Chung để tu hành, phần lớn là những đứa trẻ từ vài tuổi đến mười một, mười hai tuổi. Sau khi lớn hơn một chút, họ sẽ giữ rời dựa thiên phú và năng lực.
Nếu là những t.ử xuất chúng, họ sẽ ưu tiên đưa các môn phái lớn.
Nếu tư chất kém cỏi, hoặc là họ rời khỏi nhà họ Chung để tự bươn chải, hoặc ở gia nô.
Dọc đường thể thấy nhiều trẻ em mặc đồng phục màu xám đang miệt mài rèn luyện, Tống Tiểu Hà cảm thán: "Nhìn đám trẻ , nhớ đến cái hồi mười tuổi của ."
Thẩm Khê Sơn liền thấy tò mò, sang hỏi: "Cô cũng từng tu luyện như ?"
Tống Tiểu Hà gật đầu, đáp: " chỉ vài ngày, vì vỡ cái bình sứ mà sư phụ vất vả mới xong, sợ sư phụ đ.á.n.h đòn nên gom góp vài bộ quần áo chạy lên núi , trộn với các t.ử khác để tu luyện. Sư phụ tìm suốt mấy ngày thấy. đó vì tu luyện cực khổ quá, trốn về, sư phụ cũng hề la mắng ."
Tống Tiểu Hà là đứa trẻ lớn lên trong sự nuông chiều tự do. Các t.ử nội môn của Tiên minh đa đều tham gia các buổi học lớn, Thẩm Khê Sơn khi còn nhỏ cũng ngoại lệ.
Chỉ Tống Tiểu Hà, lẽ vì linh lực lúc đó quá yếu ớt, nên nàng luôn tu luyện Thương Hải Phong.
Điều cũng giải thích vì trong suốt ngần năm, Thẩm Khê Sơn từng chạm mặt Tống Tiểu Hà dù chỉ một .
Tống Tiểu Hà than thở vài tiếng, bỗng dưng : "Bây giờ ngẫm , sư phụ đúng là thương yêu nhất. Con đường tu hành của tuy chậm chạp, nhưng cũng nếm trải quá nhiều cay đắng, đều nhờ việc sư phụ đặt kỳ vọng lớn lao ."
Nàng bỗng chốc rưng rưng xúc động, một câu "Ta tìm sư phụ đây", lập tức chạy ngược về phía .
Thẩm Khê Sơn còn kịp mở miệng lời níu kéo, ánh mắt theo nàng, thấy nàng hớn hở chạy về bên Lương Đàn, ôm chầm lấy ông một cách vô cùng thiết.
Chỗ bên cạnh trống , Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, ban nãy thật nên nhiều lời hỏi câu đó.
Không Tống Tiểu Hà bên cạnh, đoạn đường tiếp theo rút ngắn đáng kể, họ nhanh chóng tiến bên trong nội thành.
Chỉ thấy trong nội thành vài tòa lầu các, cung điện xây dựng lơ lửng trung, nối liền với mặt đất bằng những bậc thang ngọc thạch. Bức tường nạm những viên đá quý đủ màu sắc, tỏa ánh sáng rực rỡ lấp lánh ánh mặt trời.
Một con đường lớn dẫn thẳng về phía , ở cuối đường là một tòa bảo tháp Linh Lung cao vài trượng, chia thành bảy tầng. Mỗi tầng đều những góc mái cong vút từ pha lê, rủ xuống từng lớp tua rua sợi vàng lóng lánh, nhẹ nhàng đung đưa theo chiều gió.
Tòa bảo tháp Linh Lung chễm chệ giữa hồ, mặt sân bao quanh thành hình tròn với lan can bằng gỗ gõ đỏ, những cây cầu nhỏ bắc qua mặt hồ nối liền với đất liền.
Mặt hồ trong xanh gợn sóng lăn tăn, những chiếc đèn hoa đăng hình hoa sen màu hồng phớt thả đầy mặt nước, khói tỏa sương mờ, từ xa tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Cả nhóm bước lên cây cầu dài phía chính diện tiến tầng một của tòa bảo tháp Linh Lung.
Bước trong, hiện mắt là một đại điện vô cùng rộng lớn, mái vòm cao vút, giống với cảm giác chiều cao của tầng một khi từ bên ngoài.
Bức tường đỉnh hình vòm, chạm trổ hình ảnh hai con thần thú khổng lồ oai phong lẫm liệt ở hai bên tả hữu, cùng hàng trăm linh thú nhỏ khác với màu sắc tươi tắn, thuần khiết. Vẻ hùng vĩ khiến con bất giác tự thấy bản thật nhỏ bé.
Trong đại điện nhiều t.ử mặc đồng phục xanh non tập trung, ngoài còn ít mặc áo màu xanh biếc. Họ chia hai phe gồm t.ử Hàn Thiên Tông và t.ử nhà họ Chung, thành hàng ngay ngắn hai bên. Khi thấy đoàn Tiên minh tiến , những tiếng xì xào bàn tán lập tức vang lên.
Ngay phía là một bục cao chừng ba thước, đó bảy tám đang , và ở vị trí trung tâm là một vị lão nhân râu tóc bạc phơ.
Chung Diệu dẫn đầu đoàn bước tới, cúi đầu hành lễ: "Gia chủ, các vị trưởng lão, đưa đến ."
Nói xong, nàng bước lên đài, lưng một phụ nữ.
Thẩm Khê Sơn dừng bước đài, ánh mắt quét qua một lượt, bèn nhận mặt mũi tất cả .
Người giữa là gia chủ của họ Chung, tên là Chung Ý Thịnh.
Ngồi bên tay trái của ông là con trai trưởng đích tôn, tức là cha của Chung Mộ Ngư và Chung Tầm Chi, tên là Chung Xương Tân.
Bên tay là Tông chủ của Hàn Thiên Tông, Nghiêm Nhân Lập.
Những còn là các trưởng lão của Hàn Thiên Tông và gia tộc họ Chung, vì đến đầy đủ, nên chỉ bảy tám . Thanh Ly đích đến nên bọn họ mới tiếp đãi hời hợt như thế .
Thẩm Khê Sơn hề thi lễ, trái còn quanh tìm kiếm điều gì đó.
Mọi cũng đồng loạt hướng mắt theo, chỉ thấy Lương Đàn, đang ở cuối cùng của đoàn, lặng lẽ bước lên phía .
Thẩm Khê Sơn bề ngoài luôn hành xử đầy đủ lễ nghĩa, trong đội bậc tiền bối, đương nhiên vượt mặt mà tranh đại diện.
Hơn nữa, Thẩm Khê Sơn là nhất kiếm tu của Tiên minh, t.ử mang tiếng tăm lớn như , thái độ của cũng là thái độ của Tiên minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-65-vao-truong-an-tien-mon-ngan-nha-hoi-tu-2.html.]
Điều ngầm khẳng định, mặc cho nhà họ Chung coi thường con rể , thì địa vị của Lương Đàn trong Tiên minh vẫn xem trọng, ngay cả Thẩm Khê Sơn cũng cung kính đối xử.
Tống Tiểu Hà dính chặt lấy sư phụ, Lương Đàn khi bước lên dặn nàng yên, một tiến lên phía , hành lễ với đài: "Vãn bối Lương Đàn, cùng các t.ử Tiên minh xin mắt các vị tiền bối."
Tiếp đó Thẩm Khê Sơn và các t.ử khác cũng đồng loạt hành lễ.
Gia chủ họ Chung, Chung Ý Thịnh, nở nụ hiền hậu, tuổi cao nhưng giọng vẫn oang oang vang vọng, uy lực mười phần: "T.ử Kính, quả thực nhiều năm gặp con."
Con trai ông , Chung Xương Tân, cũng tiếp lời: "Lần con một ? Sao dẫn theo Mộ Ngư?"
Lương Đàn đáp: "Cơ thể Mộ Ngư chịu gió máy sương gió, nên chỉ thư nhờ tiểu tế mang tới thôi."
Nói , ông lấy một bức thư từ trong tay áo , dùng cả hai tay kính cẩn dâng lên.
Thế nhưng cả hai đó đều hề ý định nhận lấy, đàn ông trung niên xua tay: "Không cần giữ kẽ như , đến đây là về nhà , mấy chuyện nhà cứ để hẵng ."
Sắc mặt Lương Đàn hề đổi, vẫn giữ vẻ cúi gầm mặt phục tùng, ngoan ngoãn đến mức nhu nhược, khẽ một tiếng, cất bức thư trong.
Lúc , một phụ nữ mang vẻ quyến rũ khác thường cất tiếng: "Bấy lâu nay danh kiếm pháp của Thẩm Khê Sơn Tiên minh lợi hại, mệnh danh là Thiếu Kiếm Tiên nơi nhân gian. Hôm nay diện kiến quả nhiên khí chất hơn , dung mạo tuấn tú đến , kết hôn sinh con ?"
Đây là Chung Lĩnh, một trong bát đại trưởng lão của họ Chung.
Nghe , những khác cùng bật , vị lão nhân lên tiếng: "Sao thế? Lại bắt đầu tìm rể cho cháu gái ? Ai thì , chứ với tiểu t.ử , khuyên ngươi nên bỏ ý định đó ."
Chung Lĩnh đáp : "Có gì mà ? Diệu Nhi nhà xuất cao quý, nhan sắc hơn , gả nhà họ Thẩm cũng xứng lứa đôi."
"Ngươi thấy đúng ?" Chung Lĩnh hiền hậu, Thẩm Khê Sơn chằm chằm hỏi.
"Món ăn" thứ hai dọn mặt Thẩm Khê Sơn.
Đôi mắt Thẩm Khê Sơn cong lên thành hình vành trăng khuyết, nụ nhẹ nhàng như gió xuân ấm áp: "Tiền bối đùa, vãn bối tu luyện Vô Tình Đạo, thể kết tóc se duyên?"
"Theo thấy, Vô Tình Đạo chẳng gì đáng để tu hành. Chi bằng ngươi rể nhà họ Chung , từ nay về ngày nào cũng chìm đắm trong hương sắc ái ân." Chung Lĩnh vẫn từ bỏ: "Hợp Hoan Đạo mà tu , cũng thể phi thăng, chỉ mỗi Vô Tình Đạo của các ngươi mới thể phi thăng."
Chung Lĩnh tu tập là Hợp Hoan Đạo, ở nơi công cộng chuyện trai gái yêu đương mà hề thấy hổ.
Khiến cho các nam thanh nữ tú trẻ tuổi trong đại điện đỏ bừng mặt, hổ lấy tay che mặt , xì xào bàn tán nhỏ.
Ngay cả Chung Diệu cũng thấy hổ, khẽ gọi: "Tổ mẫu, đừng trêu chọc tôn nhi nữa."
Vẻ mặt Thẩm Khê Sơn vẫn bình thản, viện cớ cha đối phó: "Vãn bối là con một trong nhà, việc ở rể còn xin phép cha mới ."
Chung Lĩnh vuốt ve mái tóc dài, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Vậy khi nào rảnh, sẽ gửi thư đến Giang Nam, hỏi thăm ý kiến cha ngươi xem ."
Nghe qua thì giống như đồng ý, nhưng thực chất là dùng lời lẽ mơ hồ để lảng tránh vấn đề. Rốt cuộc, Chung Lĩnh thể nào thực sự gửi thư đến Giang Nam để dò hỏi cha của Thẩm Khê Sơn.
Kể cả khi hỏi thật chăng nữa, chuyện chắc chắn cũng thể nào thành sự thật.
Thứ nhất, Thẩm Khê Sơn theo Vô Tình đạo, tuyệt đối thể chuyện thành gia lập thất. Thứ hai, là con nối dõi độc nhất vô nhị của dòng chính nhà họ Thẩm, họ thể chấp nhận để con trai ở rể? Trừ phi trời sập xuống, ai còn tha thiết sống nữa.
Những khác trong điện bất luận thấu những ngóc ngách sâu xa trong lời , thì cũng chỉ xem như một màn kịch vui, duy chỉ một là cảm thấy khó chịu mặt.
Tuy tít tận cuối hàng, Tống Tiểu Hà vẫn rành rọt từng chữ sót câu nào. Nàng cụp mắt xuống, vẻ mặt lạnh tanh, hiện rõ vẻ bực dọc nét mặt.
"Tiểu Hà đại nhân, cô ?" Nhận thấy sắc mặt nàng phần khác lạ, Tô Mộ Lâm khẽ hỏi thăm.
Tống Tiểu Hà buồn trả lời, chỉ vặn : "Hợp Hoan đạo là cái gì ?"
Mấy quyển tiểu thuyết nàng từng nhắc đến thể loại bao giờ.
"Cái ..." Tô Mộ Lâm ấp úng, giải thích cho . Hắn suy nghĩ một lát tiếp: "Thì là... giữa nam nữ những hành động mật như như , đó tu vi của cả hai sẽ cùng tăng lên."
Cái gì mà "như như , như như ", Tống Tiểu Hà hiểu nổi mấy lời lấp lửng đó. Nàng cau mày gắt: "Nói vòng vo gì."
Tô Mộ Lâm đành thẳng: "Tóm là nam nữ giao hợp, âm dương dung hòa."
Tống Tiểu Hà lạnh lùng hừ một tiếng.
Đối với tiểu sư mà , mấy chuyện nam nữ tình trường nọ, tuyệt đối bao giờ thể xảy .
Sau khi thực hiện xong các nghi thức chào hỏi, phép tự do trong thành. Thẩm Khê Sơn lùi vài bước, đến giữa đại điện, lập tức một đám đông t.ử bâu kín mít.
Khiến Tống Tiểu Hà định chạy đến tìm đành khựng .
Nhìn bộ dạng thanh cao, nụ môi Thẩm Khê Sơn khi bao vây bởi đám đông, Tống Tiểu Hà chút thẫn thờ.
Nàng dường như quên mất rằng Thẩm Khê Sơn vốn dĩ luôn là trung tâm của sự chú ý. Bất kể , xung quanh bao giờ thiếu bóng . Những kẻ buông lời đường mật, nịnh nọt xung quanh nhiều đếm xuể, chẳng ai là ngoại lệ cả.
Khoảnh khắc đó, Tống Tiểu Hà như đưa về quá khứ, nàng luôn từ xa, ở một góc mà Thẩm Khê Sơn sẽ bao giờ chú ý tới, mải mê thật lâu.
Đang lúc suy nghĩ miên man, nàng chợt thấy Thẩm Khê Sơn, dù đám đông vây quanh và vẫn đang lơ đễnh đối phó với những xung quanh, nhưng ánh mắt vẫn đảo quanh, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Đột nhiên, đầu , đôi mắt hút hồn bắt gặp ánh mắt của Tống Tiểu Hà.
Rồi ánh mắt của Thẩm Khê Sơn dừng , tìm kiếm nữa.
Lúc Tống Tiểu Hà định dùng ánh mắt để bày tỏ sự thắc mắc, thì bỗng nhiên nhiều vây quanh.
Tống Tiểu Hà bây giờ còn là t.ử vô danh tiểu trong Tiên minh nữa, nàng ở đây, sẽ thu hút vô ánh mắt, lôi kéo nhiều đến bắt chuyện.
Mọi đều qua những tin đồn về nàng, thế nên họ vây quanh nàng, hỏi nàng thế nào để an thoát khỏi Phong Đô Quỷ Vực, thế nào để lấy Âm Dương Quỷ Phiên trong quỷ quốc, thế nào để trong thời gian ngắn ngủi mà thể vượt hai cấp Liệp môn trở thành Ất cấp liệp sư.
Thậm chí còn hỏi nàng quê quán ở , nam nhân nào mắt .
Trong phút chốc, bên tai Tống Tiểu Hà ồn ào vô tiếng , những câu hỏi cứ dồn dập nối tiếp . Bị bao vây trong đó, nàng nhanh chóng mất ánh mắt của Thẩm Khê Sơn, phiền đến mức chút đuối sức.
Lương Đàn vẻ vui, tự hào khoe khoang về sự chỉ dạy tận tình và yêu cầu nghiêm ngặt của ông đối với Tống Tiểu Hà trong nhiều năm, lan man sang việc kể lể những câu chuyện vinh quang của ông khi khắp thiên hạ.
Lương Đàn ăn bám nhiều năm, nay đột nhiên tìm cách rửa sạch thanh danh của , chẳng mấy tin.
Giữa lúc đang náo loạn, bỗng vạch một đường, xua tan đám đông, lộ hai ở phía , đó là Vân Phức và Chung Tầm Chi.
Chung Tầm Chi tính tình vốn khá kiêu ngạo khi ngoài, ở nhà càng phô trương hơn, ai dám tùy tiện đụng đến , nên đám đông nhanh chóng tản .
Hai bước đến Tống Tiểu Hà, Vân Phức mừng rỡ chạy đến nắm tay nàng: “Tiểu Hà! Lâu gặp!"
Thực cũng lâu lắm, chia tay ở Hạ quốc, tính đến nay cũng chỉ mới hai, ba tháng.
Chung Tầm Chi lúc đó thương nặng, thêm cú sốc từ chuyện của Tạ Quy, về nhà liệt giường một thời gian dài. Gặp hôm nay, sự kiêu ngạo hống hách ngày xưa của biến mất tăm.
Chuyện của Tạ Quy như chặt đứt vài cái xương sườn của , khiến cả như mất một phần linh hồn.
Hắn liếc Tống Tiểu Hà, trầm ngâm một lát cất giọng: "Hôm đó ngươi với sư ... Tạ Quy đó thế nào ?"
Mặc dù bộ câu chuyện từ Vân Phức, nhưng vẫn Tống Tiểu Hà đích .
Nàng đáp: "Linh hồn của Tạ Xuân Đường hiện đang nuôi dưỡng, nếu việc suôn sẻ, lẽ đợi ba đến năm năm, y sẽ tái xuất thế gian."
Đôi mắt Chung Tầm Chi sáng lên, khóe môi khẽ nhếch, nở một nụ nhợt nhạt, lẩm bẩm: "Vậy , thế thì quá ."
Vân Phức Chung Tầm Chi, thở dài thườn thượt, sang Tống Tiểu Hà : "Tiểu Hà, ngươi mới đến Trường An đúng ? Nơi vui lắm, đưa ngươi lên lầu dạo một vòng nhé!"
Tống Tiểu Hà cũng đang rảnh rỗi, các t.ử khác phiền, nên vui vẻ nhận lời.
Chung Tầm Chi vẻ như vẫn khỏe hẳn, nên cùng. Vân Phức liền dẫn thầy trò Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm cùng lên lầu của Linh Lung Bảo Tháp.
Theo lời giới thiệu của Vân Phức, ngoài những bảo vật cực kỳ lợi hại của họ Chung, Linh Lung Bảo Tháp còn lưu giữ các loại bùa chú truyền đời hàng trăm năm của dòng họ Chung, cùng những cuốn sổ ghi chép cuộc đời huy hoàng của các nhân vật kiệt xuất, và nhiều sách cổ lâu đời còn bản thế gian.
Nói chung, đây là một tòa tháp cao dùng để phô trương sự giàu của gia tộc họ Chung.
Tống Tiểu Hà ngắm, cũng thấy chán, vờ như vô tình hỏi Vân Phức: "Thư Yểu, ngươi quen cô nương tên là Chung Diệu ?"
Vân Phức đáp: "Quen chứ, tổ mẫu của cô là một trong tám vị đại trưởng lão của họ Chung, cũng là dòng m.á.u trực hệ."
Nàng ngó ngang ngó dọc, nhỏ giọng : "Ngươi đang nghĩ đến chuyện Chung trưởng lão định gả cháu gái cho Thẩm liệp sư lúc nãy đúng ? Yên tâm , Thẩm liệp sư chắc chắn sẽ từ chối."
Tống Tiểu Hà hừ một tiếng: "Hắn , bảo bà hỏi ý kiến phụ mẫu ."
Vân Phức : "Chẳng qua chỉ là lời thoái thác mà thôi."
Tống Tiểu Hà hỏi: "Nếu như phụ mẫu đồng ý thì ?"
Vân Phức ngạc nhiên: "Đồng ý cho Thẩm liệp sư ở rể họ Chung? Những gia tộc lớn như họ Thẩm, họ Chung coi trọng nhất là thiên phú và dòng máu, Thẩm liệp sư ở rể là chuyện thể."
Tống Tiểu Hà cũng thấy lý, quan trọng nhất là Thẩm Khê Sơn khả năng phi thăng, sẽ tự hủy hoại tiền đồ của , từ bỏ Vô Tình đạo để ở rể họ Chung.
Nghĩ đến đây, tâm trạng nàng thoải mái hơn nhiều.
Men theo các tầng của tháp Linh Lung lên cao mãi, đến chóp tháp, cũng là tầng cao nhất.
Tầng chỉ đặt năm khối ngọc bài khổng lồ, tất cả đều chạm khắc thành hình bùa chú. Dài hai trượng, rộng một trượng, lơ lửng giữa trung, bao quanh bởi ánh sáng đỏ rực rỡ.
Mọi cách một trượng để chiêm ngưỡng, ồn ào náo nhiệt.
"Đây là năm lá bùa pháp lợi hại nhất của nhà họ Chung." Vân Phức giới thiệu.
Tống Tiểu Hà dạo một vòng, thì thấy sư phụ đang yên một chỗ, ngẩng mặt lên gì đó mà vẻ mặt trầm tư.
Nàng gần Lương Đàn: "Sư phụ đang gì ?"
Lương Đàn chỉ tay về phía : "Con tấm bùa chú xem."
Tống Tiểu Hà theo hướng tay ông, thấy khối bùa chú đặt ở giữa to hơn bốn khối còn , treo cao hơn, miếng ngọc trắng muốt tì vết là những nét chữ phù văn điêu khắc một cách mạnh mẽ, uốn lượn uyển chuyển như rồng bay phượng múa, trông vô cùng oai phong lẫm liệt.
Vân Phức giải thích: "Đây là bảo vật trấn tộc của họ Chung, Kim Lôi Chú."
Tống Tiểu Hà chăm chú một hồi lâu đột nhiên : "Cái trông giống Phong Lôi Chú của Tiên minh ghê."
Tô Mộ Lâm lúc tập luyện vẽ bùa, loại bùa vẽ nhiều nhất, và cũng là loại thất bại nhiều nhất, là Phong Lôi Chú. Tống Tiểu Hà ngày nào cũng , nên cũng thuộc lòng.
dứt lời, ngay lập tức rước lấy một rắc rối nhỏ.
Một t.ử của họ Chung gần đó , bèn tức giận quát: "Bớt xằng bậy! Đây là bùa chú truyền trăm năm của gia tộc , Phong Lôi Chú của Tiên minh các ngươi mới mắt vài chục năm, thể so sánh với Kim Lôi Chú ?"