Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 67: Thẩm Khê Sơn Uống Dấm Chua 2

Cập nhật lúc: 2026-07-09 07:36:13
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà cũng cảm thấy chuyện phần kỳ quặc.

Nàng đang ngủ ngon giấc trong phòng thì đ.á.n.h thức bởi một trận gõ cửa. Mơ màng lết mở cửa, nàng bắt gặp một nữ t.ử xa lạ đang bên ngoài.

Tống Tiểu Hà nàng , hỏi: "Tỷ là ai ?"

Nữ t.ử đó liền đáp : "Có là Tống cô nương ?"

Tống Tiểu Hà gật đầu, vươn vai một cái thật dài, hỏi tiếp: "Tỷ tìm việc gì thế?"

"Là Chung đại nhân gặp Tống cô nương chuyện cần . Vì tiện trong nên nhờ chuyển lời." Nữ t.ử : "Đại nhân đang chờ cô nương ở ngoài sân."

"Chung đại nhân? Chung đại nhân nào cơ?" Tống Tiểu Hà thắc mắc trong lòng.

Nàng vắt óc suy nghĩ cũng chẳng nhớ giao tình gì với ai họ Chung. Nhất là sự việc ban ngày, nàng càng ác cảm với những mang họ Chung. Đang định từ chối thì nữ t.ử thêm: "Là Chung Tầm Nguyên đại nhân."

Tống Tiểu Hà khẽ sững , ngạc nhiên : "Hắn đến Trường An nhanh ?"

Nếu nhắc đến thì Tống Tiểu Hà suýt chút nữa quên mất .

Vì vụ việc t.ử môn phái trong trấn mất linh lực và bá tánh yêu vật sát hại vẫn giải quyết, nhất thời cũng tìm nguyên nhân, nên Thẩm Khê Sơn truyền thư cho Tiên minh, yêu cầu cử đến tiếp quản. Chung Tầm Nguyên giữ môn phái chờ của Tiên minh đến mới rời .

Không ngờ Chung Tầm Nguyên bắt kịp tiến độ nhanh đến thế.

Tống Tiểu Hà ngước sắc trời, lúc là đêm khuya thanh vắng, hiểu tìm nàng giờ để gì.

"Có chuyện gì thể để đến mai ?" Tống Tiểu Hà hỏi .

Nữ t.ử chỉ lắc đầu: "Ta cũng rõ đại nhân tìm cô nương vì chuyện gì. đoán, đại nhân tìm đến tận đây giờ , chắc chắn là việc gấp gáp."

Tống Tiểu Hà đắn đo một chút, cũng nhận lời.

Lý do chủ yếu là vì giấc ngủ quá dài, nàng bỏ bụng thứ gì. Vừa tỉnh dậy bụng sôi sùng sục đòi ăn.

Nàng đóng cửa . Vừa bước khỏi khuôn viên của Hạ Thiền Kiều, nàng trông thấy Chung Tầm Nguyên cách đó vài trượng. Hắn vận tông phục của Chung thị, hai tay chắp lưng, đang đăm chiêu xuống dòng suối nhỏ mặt.

"Chung công tử." Tống Tiểu Hà gọi vọng từ xa.

Chung Tầm Nguyên đầu , môi lập tức nở một nụ rạng rỡ, bước nhanh về phía nàng: "Tiểu Hà cô nương, đêm hôm khuya khoắt mạo quấy rầy, mong cô nương đừng trách tội."

Tống Tiểu Hà đáp: "Không , công t.ử tìm việc gì gấp?"

Chung Tầm Nguyên nàng, khuôn mặt chợt hiện lên vẻ bẽn lẽn. Hắn ngó , : "Ở đây đông qua . Tiểu Hà cô nương theo đến một nơi thanh tịnh hơn, vài lời ."

Tống Tiểu Hà xoa xoa cái bụng đói meo, ngần ngại hỏi: "Có lâu ?"

Chung Tầm Nguyên ngớ , vội đáp: "Nhanh thôi."

Tống Tiểu Hà nhận lời một cách gượng ép, theo chân Chung Tầm Nguyên rời khỏi Hạ Thiền Kiều, tiến về hướng Phi Hoa Uyển.

Thế nhưng, đưa nàng đến Phi Hoa Uyển mà rẽ sang một con đường khác. Xung quanh quả thực vắng vẻ hơn hẳn, hai bên đường lác đác vài cái cây trơ trụi đ.â.m chồi.

Đi thêm một đoạn, Tống Tiểu Hà bắt đầu mỏi chân, bèn hỏi: "Chung công tử, rốt cuộc ngươi định dẫn ?"

Nàng và Chung Tầm Nguyên chẳng chỗ quen, tự nhiên thể tin tưởng .

Việc dẫn nàng con đường vắng vẻ thế khiến nàng khỏi sinh lòng cảnh giác. Tay nàng đặt hờ lên chuôi kiếm gỗ bên hông, âm thầm quan sát tình hình xung quanh.

Chung Tầm Nguyên mỉm với nàng: "Tiểu Hà cô nương đừng vội, ngay phía ."

Tống Tiểu Hà đành dằn lòng, nghĩ bụng cố đợi thêm chút nữa. Bất chợt đầu, nàng loáng thoáng thấy cổ Chung Tầm Nguyên một vết đỏ sẫm như sợi chỉ máu.

"Ủa?" Tống Tiểu Hà thắc mắc: “Lúc để ý nhỉ, cổ ngươi cái gì ?"

Chung Tầm Nguyên theo phản xạ sờ tay lên cổ, giải thích: "À, đây là vết bớt bẩm sinh của . Ngày thường thấy nên dùng pháp thuật che . Lần vì gấp gáp lên đường, linh lực cạn kiệt nên quên khuấy mất."

Nói đoạn, trong lòng bàn tay lóe lên một tia sáng nhạt, vệt đỏ lập tức biến mất.

Tống Tiểu Hà cũng nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy cái vết bớt hình thù kỳ lạ, buột miệng hỏi: "Tốc độ của ngươi nhanh thật đấy, cứ tưởng vài ngày nữa ngươi mới theo kịp chúng cơ."

Chung Tầm Nguyên đáp lời: "Ta xuất phát ba ngày. Suốt dọc đường dám nghỉ ngơi, định bụng đuổi kịp nhưng ngờ vẫn trễ mất vài canh giờ."

Nghe nghỉ ngơi, đến nơi tìm nàng giữa đêm khuya, Tống Tiểu Hà bỗng thấy tò mò Chung Tầm Nguyên định gì với .

Quả thực khẩn cấp đến mức ?

Đang suy nghĩ, chợt Chung Tầm Nguyên : "Đến ! Tiểu Hà cô nương kìa."

Tống Tiểu Hà ngẩng đầu theo hướng chỉ. Đập mắt nàng là một rừng hoa đào đang rộ nở rực rỡ.

Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi xuống rừng hoa, phủ lên những cánh hoa phớt hồng một màu bàng bạc, tạo nên một khung cảnh đến nao lòng.

Hoa đào dễ rụng, chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua là cuốn theo vô vàn cánh hoa. Thế nên, mặt đất trải t.h.ả.m bằng những cánh hoa bay lả tả trong gió đêm.

Tống Tiểu Hà sững sờ vẻ tuyệt mỹ, ngẩn ngơ đắm đuối. Một cánh hoa mềm mại bay về phía mặt nàng, nàng đưa tay đón lấy.

"Nơi quá." Tống Tiểu Hà ngắm cánh hoa trong lòng bàn tay, : "Ngươi gọi giờ , chỉ để cho xem cảnh thôi ?"

Chung Tầm Nguyên nàng mỉm : "Tiểu Hà cô nương, đây từng với nàng . Ta danh tiếng của nàng từ khi gặp mặt, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Sau khi gặp gỡ và tiếp xúc, càng thấy nàng là một vô cùng hoạt bát, luôn mang niềm vui cho xung quanh, khác hẳn với những cô nương khác mà từng gặp. Từ lúc chia tay ở trấn nhỏ, trong lòng lúc nào cũng nhớ đến nàng..."

Nghe đến đây, Tống Tiểu Hà phắt sang Chung Tầm Nguyên với vẻ khó hiểu. Thấy gương mặt ửng đỏ, vẻ bẽn lẽn ngại ngùng hiện rõ, tiếp: "Mặc dù lúc chút đường đột, nhưng đây là những lời thật lòng của ."

Hắn lấy dũng khí: "Tiểu Hà cô nương, thật lòng thích nàng, nàng đồng ý kết đạo lữ với ?"

Tống Tiểu Hà sững sờ. Lời thì lọt tai, nhưng kịp ngấm não, khiến nàng nhất thời phản ứng kịp.

lúc đó, một giọng bất thình lình vang lên bên tai nàng.

"Tống Tiểu Hà."

Là giọng của Thẩm Sách. Dù lâu thấy, nhưng Tống Tiểu Hà vẫn nhận ngay lập tức.

Giọng điệu lạnh lùng, tựa hồ còn kìm nén một sự tức giận, gắt: "Bảo cút ."

Tống Tiểu Hà tiếng đột ngột dọa cho giật thót, cả khẽ run lên. Chung Tầm Nguyên thấy , hiểu hỏi: "Tiểu Hà cô nương, nàng ?"

"Không gì." Tống Tiểu Hà khẽ nghiêng đầu, né tránh ánh mắt của , dùng linh thức đáp Thẩm Khê Sơn.

"Thẩm Sách?"

Đầu dây bên , Thẩm Khê Sơn chỉ hừ lạnh một tiếng.

"Sao tự nhiên dùng Cộng Cảm chú thế ? Có chuyện gì xảy ?"

Thẩm Khê Sơn trả lời câu hỏi của nàng, vặn : "Nửa đêm nửa hôm, nàng đang cái trò gì đấy?"

Tống Tiểu Hà hồn nhiên đáp: "Có dẫn ngắm rừng hoa đào."

Bên , Thẩm Khê Sơn đang mang giày khoác áo, thấy câu m.á.u nóng lập tức dồn lên não, lạnh lùng gắt: "Hắn ý đồ gì?"

Tống Tiểu Hà trả lời: "Hắn kết đạo lữ với ."

Sau đó, nàng sang với Chung Tầm Nguyên: "Chung công tử, kết đạo lữ với ngươi thì lợi ích gì cho ?"

Nghe cái giọng điệu , rõ ràng là đang nghiêm túc cân nhắc lời cầu hôn, Thẩm Khê Sơn tức hộc máu.

Chung Tầm Nguyên mừng rỡ: "Tuy dòng đích của Chung thị, nhưng là con một. Sau bộ gia sản đều sẽ thuộc về . Dù quá đồ sộ, nhưng cũng đủ để Tiểu Hà cô nương cả đời lo cái ăn cái mặc."

"Gia sản?" Tống Tiểu Hà ngơ ngác hỏi: “Thứ đó quan trọng lắm ?"

Lương Đàn là trẻ mồ côi, Tống Tiểu Hà cũng . Trong nhận thức của nàng, bao giờ tồn tại khái niệm "kế thừa gia sản". Nếu bắt buộc kể , thì nàng chỉ thể kế thừa cây hoa đào đỉnh Thương Hải và vài ba khóm hoa dại cỏ dại mà Lương Đàn trồng ngoài sân.

Thế nhưng, dù Lương Đàn vẻ nghèo túng, lão bao giờ để Tống Tiểu Hà chịu đói. Quần áo cũng may mới mỗi năm. Nàng chẳng bận tâm về chuyện cơm áo gạo tiền.

Đã thiếu, tự nhiên cũng sẽ màng tới.

Tống Tiểu Hà thẳng thắn: "Ta hứng thú với gia sản của ai cả, cũng chẳng bao giờ lo thiếu ăn thiếu mặc."

Chung Tầm Nguyên sượng trân. Lúc mới nhận những lời lẽ tán tỉnh mượt mà, đầy hứa hẹn vật chất mà nam nhân phàm tục vẫn thường dùng để dụ dỗ nữ nhân vô tác dụng với Tống Tiểu Hà. Hắn vội vã hỏi : "Vậy Tiểu Hà cô nương gì?"

"Nàng bảo với là nàng ánh trăng trời."

Thẩm Khê Sơn chen ngang, giọng điệu châm chọc: "Nếu hái xuống thì bảo cút ."

Tống Tiểu Hà ngạc nhiên: "Sao ngươi vẻ bực bội thế? Tên Chung Tầm Nguyên thù oán gì với ngươi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-67-tham-khe-son-uong-dam-chua-2.html.]

Thẩm Khê Sơn chìm im lặng.

Nói cũng , giữa Chung Tầm Nguyên và quả thực chẳng xích mích nào. ngay lúc , chỉ tung một cước đá văng Chung Tầm Nguyên .

Đợi bên còn ồn ào, Tống Tiểu Hà mới sang Chung Tầm Nguyên, chân thành : "Chung công tử, điều mong mỏi duy nhất là tu vi ngừng thăng tiến, đạt đến đỉnh cao. Mười mấy năm tu luyện của đều vì mục tiêu đó. Linh thạch bảo bối, gia tài vạn quán, đối với đều là vật vô tri vô giác. Huống hồ, trong mộng, mười năm ròng rã vẫn luôn hướng về . E rằng phụ tấm chân tình của Chung công t.ử ."

Khuôn mặt nàng nghiêm nghị, lời lẽ đanh thép: "Cảm tạ ngươi đưa đến đây ngắm hoa. Chuyện kết đạo lữ, xin ngươi đừng nhắc nữa."

Đây là một lời từ chối thẳng thừng, khoan nhượng.

Chung Tầm Nguyên vội vàng chống chế: "Khoan , Tiểu Hà cô nương đừng vội từ chối. Chuyện cần đưa quyết định ngay lúc , nàng thể về suy nghĩ thêm..."

"Suy nghĩ cái gì?"

Một giọng lạnh buốt bất ngờ vang lên cắt ngang lời .

Cả hai đồng loạt đầu về hướng âm thanh phát . Chỉ thấy Thẩm Khê Sơn, vận hắc bào sừng sững ánh trăng, những đường thêu chỉ bạc áo lấp lánh ánh sáng huyền ảo. Sắc đen của bộ y phục càng tôn lên làn da trắng ngần của . Đôi mày thanh tú như bao phủ bởi một lớp sương lạnh, dường như biến thành một con khác.

Hắn liếc Chung Tầm Nguyên, giọng hờ hững: "Ngươi đúng là nhã hứng thật đấy. Nửa đêm nửa hôm gọi đây chỉ để mấy lời xàm xí."

Lời lẽ của mang theo sự công kích dữ dội, thiếu sự lễ độ tối thiểu, chẳng vẻ gì là lời của một công t.ử hào hoa, tao nhã như Thẩm Khê Sơn.

Chung Tầm Nguyên cũng sững sờ: "Thẩm liệp sư? Không ngờ ngươi ở đây. Lẽ nào và Tiểu Hà cô nương phiền nhã hứng ngắm hoa của ngươi ?"

Làm gì chuyện Thẩm Khê Sơn trả lời câu hỏi của . Việc đối mặt với Chung Tầm Nguyên lúc đá văng bay là kết quả của sự kiềm chế cực độ . Hắn lạnh lùng đáp: "Tống Tiểu Hà lặn lội đường xa mệt nhọc, hôm nay mới đặt chân đến Trường An, cần nghỉ ngơi cho t.ử tế. Cô rảnh để đây trò chuyện tâm tình trăng với ngươi. Ngươi về ."

Chung Tầm Nguyên khẽ nhíu mày, chút bực dọc. Nói gì thì , Thẩm Khê Sơn và Tống Tiểu Hà chỉ là cùng Tiên minh, sư phụ khác , chẳng thể coi là đồng môn thực sự. Giọng điệu của Thẩm Khê Sơn quả thực quá hống hách. Cứ như thể quyền quản chế hành động của Tống Tiểu Hà .

Chung Tầm Nguyên sang Tống Tiểu Hà, hy vọng nàng sẽ lên tiếng phản bác, nhưng chỉ thấy ánh mắt nàng dán chặt Thẩm Khê Sơn, để ý gì đến . Thậm chí còn chẳng nàng thấy những lời vô lý, áp đặt của Thẩm Khê Sơn .

Biết rằng sự hiện diện của Thẩm Khê Sơn, cuộc trò chuyện giữa và Tống Tiểu Hà chẳng thể nào tiếp tục nữa. Hắn đành hạ giọng với Tống Tiểu Hà: "Vậy xin phép về , mong Tiểu Hà cô nương suy nghĩ những lời ."

Hắn để một câu, đó Thẩm Khê Sơn với ánh mắt sắc lẹm tức tối phất áo bỏ , bước chân vội vã.

Ánh cuối cùng của chẳng khác nào một lời khiêu khích. Hắn cố nén sự tức giận và lạnh lẽo trong mắt. Nếu e ngại sự hiện diện của Tống Tiểu Hà, e rằng mũi giày của yên vị mặt Chung Tầm Nguyên .

Diễn vai quen , ai nấy đều tưởng lầm Thẩm Khê Sơn là bậc thánh nhân. Thế nhưng, Thẩm Khê Sơn bao giờ đ.á.n.h mất bản ngã của . như lời Thanh Ly thượng tiên từng , nếu Thẩm Khê Sơn bước chân con đường tu tiên, bái nhập Tiên minh, trở thành t.ử của bà, thì e rằng giờ đây sớm trở thành một ma đầu gieo rắc tai họa khắp bốn phương, mà còn là một ma đầu cực kỳ khó đối phó.

Sau khi Chung Tầm Nguyên khuất bóng, khuôn mặt Thẩm Khê Sơn vẫn lạnh như băng. Khi nở nụ , trông vô cùng hờ hững, tựa như một đóa tuyết liên đỉnh Thiên Sơn, lạnh lẽo và cao thể với tới. Dù , vẫn sở hữu một vẻ góc c.h.ế.t, nam mang nét nữ, nhưng ngời ngời khí chất oai phong.

Dưới ánh trăng soi rọi, càng trở thành một tuyệt sắc giai nhân giữa đất trời.

Tống Tiểu Hà đặc biệt yêu thích vẻ ngoài của . Dù là lúc , chỉ cần thấy là nàng thấy vui sướng trong lòng. Hiện tại nàng giống hệt một chú nai con vui vẻ, tung tăng chạy về phía Thẩm Khê Sơn, hồ hởi hỏi: "Thẩm liệp sư, ngươi tới đây từ lúc nào ?"

Thẩm Khê Sơn cúi nàng, luồng hàn khí trong mắt dần tan biến: "Vừa mới tới."

Tống Tiểu Hà hỏi: "Sao tự nhiên ngươi gọi là Tống Tiểu Hà? Bình thường gọi là Tiểu Hà cô nương mà."

Rồi nàng nhớ đến việc ban ngày Thẩm Khê Sơn gọi nàng là tiểu sư tỷ. Mặc dù khi đó chỉ là để bênh vực nàng mặt của Chung thị, và cũng chỉ gọi hai tiếng thôi, nhưng Tống Tiểu Hà vẫn vô cùng thích thú.

Nghe nàng hỏi , ánh mắt Thẩm Khê Sơn trở nên sâu thẳm, giữa hai đầu chân mày lập tức hiện lên một tia hờn dỗi như như . Vẻ sắc lạnh ban nãy biến mất tăm. Hắn nhỏ nhẹ : "Nếu khác cũng gọi nàng là Tiểu Hà cô nương, gọi cũng khác biệt gì. Dù cũng chỉ là một cách xưng hô chung chung mà ai cũng dùng."

Có một điều mà Thẩm Khê Sơn buộc thừa nhận. Lần đầu tiên Chung Tầm Nguyên gọi Tống Tiểu Hà là 'Tiểu Hà cô nương', tung một đ.ấ.m mặt tên đó, nhất là đ.á.n.h gãy hết răng để thể thốt bốn chữ đó nữa. Cảm giác như thứ gì đó thuộc về bỗng chốc kẻ khác cướp mất, mà lý do gì chính đáng để giành .

Một mặt, Thẩm Khê Sơn tự thấy việc để tâm đến một cách xưng hô là quá nhỏ nhen, nhưng mặt khác, cảm giác ấm ức vô cùng khó chịu, đến mức hai ngày nay trong lòng dồn nén bao bực bội.

Chưa từng kẻ nào dám cướp đồ từ tay Thẩm Khê Sơn !

Mỗi Thẩm Khê Sơn bày cái bộ dạng tủi , Tống Tiểu Hà chắc chắn sẽ sập bẫy. Nàng tiến lên hai bước, vươn tay níu lấy ống tay áo , dỗ dành: "Thẩm liệp sư đừng để bụng, dù ngươi gọi bằng cái tên gì nữa, đối với vẫn luôn khác biệt so với khác mà."

Nghe câu , trong lòng Thẩm Khê Sơn ngứa ngáy khôn tả, hỏi dồn: "Khác biệt ở chỗ nào?"

Đôi mắt Tống Tiểu Hà chớp chớp, nàng đáp: "Ngươi nổi danh từ thuở thiếu niên, là một thiên tài hiếm của nhân giới. Dù ở Tiên minh giữa ngàn vạn môn phái tu tiên, ngươi luôn là một sự tồn tại độc nhất vô nhị."

Vì gia thế của , vì năng lực của , và vì danh tiếng lẫy lừng của .

đây câu trả lời mà Thẩm Khê Sơn mong . Môi mím , tỏ vẻ mấy hài lòng, giữ im lặng đáp.

Tống Tiểu Hà tinh ý nhận tâm trạng vui. Nàng buông vạt áo , xoay tiến về phía rừng hoa. Thấy nàng đột nhiên bỏ , Thẩm Khê Sơn cũng sải bước theo, im lặng bám theo phía .

Đến một gốc hoa đào, Tống Tiểu Hà kiễng chân, vươn cánh tay kéo một nhánh cây mọc thấp xuống, ngắt một cành hoa đào nở rộ. Sau đó, nàng xoay , định chạy về phía Thẩm Khê Sơn, nhưng ngờ ngay lưng nàng.

Tống Tiểu Hà nhoẻn miệng , đưa cành hoa về phía : "Tặng ngươi ."

Ánh mắt nàng long lanh, tựa như ôm trọn cả ánh trăng sáng ngời. Những vì lấp lánh bầu trời đêm cũng chẳng thể sánh bằng đôi mắt trong trẻo, rạng rỡ của nàng lúc . Một làn gió nhẹ thổi qua, mơn man dịu dàng, mang theo hương hoa nồng nàn lan tỏa, như đ.â.m thẳng trái tim Thẩm Khê Sơn. Trái tim đập loạn nhịp, mất kiểm soát. Chỉ một cành hoa nhỏ nhoi, bình dị khiến trái tim xốn xang đến thế.

Thẩm Khê Sơn phần luống cuống, rũ mi che những cảm xúc phức tạp trong đôi mắt, đưa tay đón lấy cành hoa: "Sao tặng hoa cho ?"

Tống Tiểu Hà giải thích: "Sư phụ từng kể, đầu gặp sư nương là lúc ông đang buồn phiền. Thấy ông u sầu, sư nương bẻ một cành hoa tặng ông, còn 'Hoa với '. Ta thấy hoa đào nở quá, hợp để tặng cho ngươi. Mong ngươi cũng đừng u sầu vì những chuyện nữa."

"Thật sự chỉ vì lý do đó thôi ?" Thẩm Khê Sơn hỏi.

Tống Tiểu Hà , hít một thật sâu để tận hưởng hương thơm lan tỏa ngập tràn. Nàng thẳng thắn : "Đương nhiên ! Thẩm liệp sư là nhất từng gặp, chẳng ai thể sánh bằng ngươi, nhất là khi ngươi ."

Giọng điệu của nàng hề pha lẫn chút tình ý mờ ám nào, chỉ như một lời khen ngợi hồn nhiên, trong trẻo. Điều đó càng khiến Thẩm Khê Sơn thêm muộn phiền. Những ngón tay của khẽ vê nhẹ cành hoa, vài cánh hoa mỏng manh rụng lả tả, cuốn theo làn gió bay . Hắn im lặng, thầm mắng Tống Tiểu Hà thật đáng ghét, hóa nàng chỉ để ý đến nhan sắc của mà thôi.

Khi nãy, lúc dùng phận Thẩm Sách để chuyện với nàng, nàng gặp vẻ ngoài của liền quên bẵng Thẩm Sách, thậm chí chẳng thèm hỏi thăm lấy một câu. Dù , Thẩm Khê Sơn vẫn nở nụ , từ tốn : "Đa tạ nhành hoa của nàng."

Tống Tiểu Hà xua tay: "Có gì mà cảm tạ, hoa tiện tay bẻ thôi mà."

Thẩm Khê Sơn tiếp lời: "Tấm lòng mới là điều đáng quý." Dù cho đó là tấm lòng đ.á.n.h đổi bằng nhan sắc của , thì vẫn là một điều vô giá. Hơn nữa, Tống Tiểu Hà xưa nay con mắt cao. Nàng để mắt đến vẻ ngoài của , chứng tỏ hạng tép riu, xoàng xĩnh. Điều cũng Thẩm Khê Sơn cảm thấy hài lòng đôi chút.

Thấy , Tống Tiểu Hà cũng theo: "Thẩm liệp sư, ngươi cùng dạo trong rừng ngắm hoa ?"

Thẩm Khê Sơn cất cành hoa , lập tức gật đầu đồng ý: "Được."

Hai sánh bước tiến rừng. Cảm giác ngắm từ bên ngoài và tự bước giữa rừng hoa là hai trải nghiệm khác biệt. Đầu tháng hai hẳn là mùa hoa đào nở rộ, nhưng ở đây hoa bung nở vô cùng mãnh liệt. Chỉ cần một cơn gió lùa qua, những cánh hoa sẽ rợp trời tuôn rơi, nhẹ nhàng vương lên Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn. Nền đất phủ một lớp cánh hoa phớt hồng, vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ.

Tống Tiểu Hà thích thú đến mức quên hết thứ xung quanh. Cứ bước hai bước, nàng dừng , giơ tay đón lấy những cánh hoa bay lượn trong trung. Thẩm Khê Sơn tụt phía một bước, ánh mắt khẽ hướng về phía nàng, đăm đăm chớp mắt. Tuy mặt lộ rõ biểu cảm gì, nhưng cứ mải miết ngắm góc nghiêng tươi của nàng, chẳng thể rời mắt.

Người vốn , hoa càng thêm xinh. Cảnh Tống Tiểu Hà đùa giỡn với những cánh hoa khiến lồng n.g.ự.c Thẩm Khê Sơn cồn cào những cảm xúc từng , lan tỏa râm ran khắp trái tim.

Cùng lúc đó, Cấm Chú bắt đầu nóng ran lên, một lời cảnh báo gửi đến Thẩm Khê Sơn. Hắn phớt lờ nó, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích. Những cánh hoa đang lơ lửng trong trung bỗng chốc tụ xoay quanh Tống Tiểu Hà, như biến thành những linh vật tinh nghịch, lúc ẩn lúc hiện cọ nhẹ má nàng.

Tống Tiểu Hà xoay vòng vòng theo chúng, ngạc nhiên reo lên: "Thẩm liệp sư, ngươi những cánh hoa kìa!" Nói nàng đưa tay cố với lấy, chạy theo chúng một quãng.

Đôi mắt Thẩm Khê Sơn ngập tràn ý . Cười vì sự ngốc nghếch của nàng, và cũng vì sự đáng yêu .

Chạy một hồi, Tống Tiểu Hà đột nhiên khựng , dường như thấy thứ gì đó. Thẩm Khê Sơn vội bước theo. Trong khoảnh khắc , cảm nhận rõ ràng nơi là một Linh Vực.

Vừa bước chân , quang cảnh mắt lập tức đổi. Không còn là rừng hoa đào bạt ngàn nữa, mà hiện một sân rộng rãi, trống trải. Bao quanh sân là hàng rào gỗ, giữa sân trồng một cây hoa đào, cánh hoa rụng lả tả khắp nơi. Ánh trăng khuyết treo lơ lửng cao, rọi xuống thứ ánh sáng bàng bạc, bao trùm cả khuôn viên tĩnh mịch, cô liêu.

Tống Tiểu Hà ngỡ ngàng: "Nơi sinh sống ?"

Thẩm Khê Sơn hỏi: "Có trong xem thử ?"

Nàng lắc đầu, đáp: "Muộn thế , nhất đừng phiền họ."

"Nơi thở của con ." Thẩm Khê Sơn giải thích: "Đây là Linh Vực tạo bằng bùa chú, bao gồm cả rừng hoa đào cũng sức ảnh hưởng của bùa chú. Nếu , hoa đào thể nở rộ rực rỡ đến thế mùa ?"

Nghe , Tống Tiểu Hà lập tức nhớ đến cây hoa đào Thương Hải Phong. Cây hoa đó cũng tồn tại nhờ bùa chú của Lương Đàn, dù xuân hạ thu đông vẫn luôn nở hoa rực rỡ, bao giờ tàn úa. Nhớ đến đây, nàng : "Vậy chúng trong xem ."

Tống Tiểu Hà đẩy cửa rào, bước trong.

Đây vẻ như là một sân bình thường, diện tích cũng quá lớn. Bước chân giẫm lên lớp cánh hoa mềm mại, hề để lấy một dấu vết. Nàng tới , quả nhiên thấy một tờ bùa chú dán cửa nhà. Bùa chú của Chung thị thường vẽ bằng chu sa nền giấy vàng, chú văn rườm rà và cầu kỳ. Tống Tiểu Hà từng tịch thu khá nhiều bùa chú của Chung Tầm Chi nên nhận ngay.

Thẩm Khê Sơn vươn tay qua Tống Tiểu Hà, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lá bùa. Ngay lập tức, một tia sáng lóe lên. Tia sáng lan rộng , bao trùm bộ sân trong nháy mắt. Những cánh hoa đất cuốn phăng , để lộ nền đất nện màu vàng.

Tiếp đó, một bóng hiện giữa sân, đang bên bàn đá thong thả chải tóc. Nhìn từ phía , đó là một thiếu nữ tuổi đời còn trẻ. Tống Tiểu Hà tò mò, chạy nhanh lên hai bước để rõ mặt. Nàng vô cùng kinh ngạc khi phát hiện đó ai khác là sư nương Chung Mộ Ngư. Nàng mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt vẫn còn nét ngây thơ non nớt, nhưng bộc lộ những đường nét của một đại mỹ nhân. Vì đường nét khuôn mặt đổi nhiều nên Tống Tiểu Hà nhận ngay lập tức. Nàng vận y phục màu trắng giản dị, chải đầu vài cái bắt đầu búi tóc.

Vừa mới cài xong chiếc trâm, chợt thấy tiếng mở cửa rào cọt kẹt, một bước . Phản ứng của Tống Tiểu Hà và Chung Mộ Ngư giống hệt , cả hai đồng loạt ngẩng lên . Đập mắt là một thiếu niên mặc tông phục t.ử ngoại môn của Chung thị đang ở cửa. Trông độ chừng mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt khôi ngô, trắng trẻo. Ở khóe mắt trái một nốt ruồi lệ nhỏ xíu. Mái tóc dài buộc gọn gàng bằng dải ruy băng, nét mặt toát lên vẻ ngượng ngùng, bối rối.

Đó là Lương Đàn thuở thiếu thời.

Tống Tiểu Hà bao giờ tưởng tượng nổi sẽ ngày chiêm ngưỡng dáng vẻ của sư phụ thời trẻ. Hoàn khác với ông già gắt gỏng, khó tính hiện tại, Lương Đàn thời niên thiếu toát lên vẻ dịu dàng, ôn nhuận. Hắn tựa như một lá cờ phấp phới tung bay trong gió, tràn đầy nhiệt huyết và sức sống của tuổi trẻ.

Hắn chắp tay hành lễ với Chung Mộ Ngư, cất giọng rành mạch: "Tại hạ là t.ử ngoại môn Lương Tụng Vi. Lỡ bước lạc nơi ở của cô nương, mong cô nương lượng thứ. Chỉ là tại hạ hỏi đường để khỏi rừng hoa ?"

Tống Tiểu Hà sững , hỏi Thẩm Khê Sơn: "Lương Tụng Vi là ai ?"

Thẩm Khê Sơn nhướn mày: "Đó là sư phụ nàng ?"

Tống Tiểu Hà lắc đầu lia lịa: " sư phụ tên là Lương Đàn, tự T.ử Kính, tên là Lương Tụng Vi."

 

Loading...