Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 68: Thẩm Khê Sơn Uống Dấm Chua 3
Cập nhật lúc: 2026-07-09 07:36:14
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khung cảnh chỉ hiện chớp nhoáng. Ngay khi vị thiếu niên dứt lời, bóng dáng hai liền hóa thành mây khói tan biến, mặt đất cũng lập tức trở trạng thái ban đầu.
Tống Tiểu Hà xem kỹ hơn, bèn ấn tay lên lá bùa. Linh lực truyền , lá bùa tỏa sáng, tái hiện cảnh tượng . Chung Mộ Ngư trong sân búi tóc, thiếu niên đẩy cửa bước , hành lễ và xưng tên là Lương Tụng Vi, hỏi đường khỏi rừng hoa.
Chỉ là những đoạn ngắn lặp lặp . Tống Tiểu Hà xem vài , sang với Thẩm Khê Sơn: "Người là sư phụ , giống hệt như đúc."
Thẩm Khê Sơn hỏi nàng: "Sư phụ nàng thời trẻ từng tu luyện ở Chung thị ?"
Tống Tiểu Hà lắc đầu đáp: "Ta rõ, sư phụ từng nhắc đến."
Thực tế, mỗi Lương Đàn nhắc về quá khứ, lão thường khoa môi múa mép về việc g.i.ế.c yêu quái ở , những chiến công hiển hách gì. Tuyệt nhiên bao giờ lão đả động đến cha , sư phụ, môn phái từng tu luyện. Tống Tiểu Hà lúc nhỏ tò mò gặng hỏi, Lương Đàn luôn chống chế rằng đó là những chuyện xưa lắc xưa lơ, lâu đến mức chính lão cũng chẳng còn nhớ rõ.
Nay đến Chung thị ở Trường An, Tống Tiểu Hà mới vỡ lẽ sư phụ hóa cũng sư phụ, mới thấu hiểu sự khinh miệt mà của Chung thị dành cho ông, và mới thấm thía những tủi nhục, uất ức mà lão c.ắ.n răng gánh chịu suốt cuộc đời.
Tống Tiểu Hà cúi gầm mặt xoa xoa mấy ngón tay, đăm chiêu suy nghĩ. Thẩm Khê Sơn nàng chằm chằm một lúc, lên tiếng: "Bất kể Lương Tụng Vi là ai, chắc chắn nơi liên quan đến sư phụ nàng."
Không chỉ vì cây đào trong sân, mà còn vì sư nương nàng ở đây, cùng với lá bùa dán cửa. Rất thể Linh Vực là do Lương Đàn để từ năm xưa.
"Ngày mai sẽ hỏi sư phụ xem .” Tống Tiểu Hà .
Dường như nàng nảy sinh ý định rời , còn chạm linh phù nữa, bèn sang với Thẩm Khê Sơn: "Ta đói , chúng ngoài . Để kiếm chút đồ lót ngủ, ngày mai sẽ tìm sư phụ."
Thẩm Khê Sơn bận rộn suốt cả một buổi chiều, hề nàng ăn uống gì. Lúc là nửa đêm canh ba, gì còn quán xá nào mở cửa? Hắn hỏi: "Nàng định tìm đồ ăn?"
"Tô Mộ Lâm lúc nào cũng mang theo nhiều đồ ăn lắm." Giọng điệu của Tống Tiểu Hà vô cùng tự nhiên, bước ngoài : "Ta tìm xin một ít."
Thẩm Khê Sơn nối gót theo . Với đôi chân dài, chỉ cần vài bước sải đuổi kịp Tống Tiểu Hà, sóng vai bên nàng: "Giờ khi ngủ say ."
"Hắn ngủ muộn lắm." Tống Tiểu Hà quả quyết: "Phải một canh giờ nữa mới ngủ."
Giọng điệu Thẩm Khê Sơn lộ rõ vẻ chua chát: "Đến cả giờ giấc ngủ nghỉ hàng ngày của mà nàng cũng nắm rõ ?"
Tống Tiểu Hà hồn nhiên nhận , đáp: " ."
Bởi vì Tô Mộ Lâm luôn đ.á.n.h thức Tống Tiểu Hà khi nàng mộng du tỉnh dậy lúc nửa đêm, nên nàng mới ngủ muộn và dậy từ sớm, mỗi ngày chỉ chợp mắt độ một hai canh giờ. Ban đầu Tống Tiểu Hà còn lo lắng thiếu ngủ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, giờ mới căn bản phàm. Giấc ngủ đối với là một điều vô nghĩa. Trong lục giới, ngoại trừ phàm cần giấc ngủ như một lẽ tất yếu, đa phần các chủng tộc khác đều phương thức thế, chỉ cần nhắm mắt dưỡng thần hấp thụ linh khí xung quanh là đủ để phục hồi thể lực. Thế nên, dẫu Tô Mộ Lâm chỉ chợp mắt một lát ban đêm, ban ngày vẫn năng nổ, tràn trề sinh lực.
Tuy nhiên, với sự hiện diện của Thẩm Khê Sơn, thể để nàng tìm Tô Mộ Lâm ?
Thẩm Khê Sơn : "Ta cũng nhiều đồ ăn, bằng đừng phiền nữa, để lấy cho nàng."
Tống Tiểu Hà lập tức lộ vẻ mừng rỡ, tươi rạng rỡ : "Thật ? Ta cứ tưởng Thẩm liệp sư thích mang theo đồ ăn bên chứ." Đây là kết luận của nàng những ngày cẩn thận quan sát. Bởi Thẩm Khê Sơn hiếm khi dùng bữa, trong suốt chuyến hành trình xuống núi, nàng chỉ thấy ăn hai , mà là đồ ăn thanh đạm. Rõ ràng là nhu cầu ăn uống của thấp, vài ngày ăn một bữa chỉ để duy trì thể lực một chút, thời gian còn lẽ chỉ dùng Tích Cốc Đan.
Thẩm Khê Sơn quả thực là như , đủ loại bảo bối, nhưng tuyệt nhiên lấy một món đồ ăn nào. Tuy nhiên, thuật "cách thủ vật" đối với chẳng khó khăn gì. Tống Tiểu Hà ăn gì, cả kinh thành Trường An tùy ý nàng lựa chọn.
Thẩm Khê Sơn dẫn Tống Tiểu Hà ngoài. Sau khi rời khỏi Linh Vực, hai chừng một phần tư canh giờ mà vẫn thoát . Lúc mới nhận khu rừng hoa còn ẩn chứa những bí mật tinh vi. Nhìn bề ngoài chỉ là một khu rừng hoa bình thường, nhưng thực chất bên trong ẩn giấu thuật pháp trận đồ, và là loại pháp thuật bình thường. Rất giống với một môn pháp thuật thất truyền mà Thẩm Khê Sơn từng trong cổ tịch.
Đến lúc , ngay cả Tống Tiểu Hà cũng cảm thấy khó hiểu, thắc mắc: "Lúc đến lâu như ? Sao mãi mà ?"
Thẩm Khê Sơn giải thích: "Trong rừng bày binh bố trận, chúng đang lạc lối trong đó, nên cứ loanh quanh một chỗ thôi."
Tống Tiểu Hà ngạc nhiên, bỗng nhớ cảnh tượng trong sân nhỏ lúc nãy, bừng tỉnh nhận : "Hèn chi sư phụ hỏi đường sư nương. Hóa trong rừng trận pháp, sư phụ tìm lối ." Nàng hỏi thêm: "Là trận pháp gì , chúng thể phá giải ?"
"Đó là thuật pháp thời Thượng Cổ, gọi là Âm Phù, còn gọi là Kỳ Môn Độn Giáp." Thẩm Khê Sơn bước tới một gốc cây, nhẹ nhàng vuốt ve vỏ cây, : "Cổ pháp vô cùng uyên thâm, huyền diệu, khó hiểu vô cùng. Do đó, việc truyền thừa gặp nhiều trắc trở. Ngày nay đời, những môn phái nắm giữ Kỳ Môn Độn Giáp chân truyền còn tồn tại. Do đó, dù thi triển , cũng là phiên bản qua chỉnh sửa của nhiều , sức mạnh bằng một phần vạn của cổ pháp. Trận pháp phá giải khó."
Nói đoạn, khẽ hất tay, kẹp một tờ phù giấy trắng giữa các ngón tay, vung mạnh lên trung. Phù lục tỏa những tia sáng vàng lấp lánh, nhanh chóng kết thành một tấm lưới, lan rộng xung quanh. Những tia sáng vàng đó len lỏi qua Tống Tiểu Hà, nhanh chóng tạo thành một thứ giống như mạng nhện, kết nối tất cả các cây đào xung quanh với .
Sau đó, Thẩm Khê Sơn dùng đầu ngón tay điểm nhẹ lên lá bùa. Ngọn lửa bùng lên, men theo những sợi tơ vàng lan tỏa bốn phương tám hướng, bao vây bộ cây cối xung quanh. Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa thiêu rụi tất cả.
Tống Tiểu Hà sợ hãi giật , vội lùi sát Thẩm Khê Sơn vài bước, hoảng hốt níu lấy tay áo , dồn dập: "Ngươi đừng đốt nữa, rừng hoa thế mà! Chúng tìm cách khác để ngoài cũng !"
Thẩm Khê Sơn dịu giọng trấn an: "Đừng vội, nàng xem tiếp ."
Tống Tiểu Hà nghiêng đầu , thấy ngọn lửa lan nhanh khủng khiếp, thiêu rụi cây đào từ gốc đến ngọn chỉ trong chớp mắt. Lửa bình thường thể cháy nhanh như , rõ ràng là uẩn khúc gì đó. Khi nàng định kỹ hơn, bèn thấy muôn vàn cánh hoa đào lả tả rơi xuống như trận mưa như trút nước, gió đêm cuốn .
Khoảnh khắc tiếp theo, cảnh tượng mắt đều biến mất, những cây đào trở về nguyên vẹn, ngọn lửa cũng tắt ngúm từ lúc nào. Quang cảnh dường như sự đổi nào.
Thẩm Khê Sơn lúc mới : "Trận pháp phá vỡ ."
"Vậy việc đốt cây nãy là để phá trận ?" Tống Tiểu Hà hỏi.
Hai tiếp tục sánh bước ngoài. Ánh trăng sáng rực xuyên qua những cánh hoa, hắt xuống nền đất muôn vàn bóng râm li ti. Thẩm Khê Sơn nghiêng đầu nàng. Tống Tiểu Hà đang ôm một viên minh châu, ánh sáng dịu nhẹ chiếu rọi lên khuôn mặt nàng, rõ từng lớp lông tơ mịn màng má. Đôi mắt long lanh chứa đựng bao tò mò.
Nàng luôn mang trong khao khát học hỏi. Vì Thẩm Khê Sơn luôn tận tình giải đáp, nên nàng cũng hình thành thói quen hễ thắc mắc là sẽ theo phản xạ hỏi ngay lập tức. Đương nhiên, Thẩm Khê Sơn cũng chẳng thể nào từ chối một Tống Tiểu Hà như .
Đầu ngón tay khẽ động đậy, cố nén ham véo lấy đôi tai vểnh của nàng, : "Đó là một loại thuật che mắt, tất nhiên cũng những cách phá giải khác. việc đốt ảo ảnh là cách đơn giản và nhanh gọn nhất, chỉ cần tìm tâm trận. Vị trí chúng khi nãy, tình cờ là tâm trận."
Tống Tiểu Hà "ồ" lên một tiếng rõ dài, cũng chẳng nàng thực sự hiểu nữa.
Lần họ nhanh chóng thoát khỏi rừng hoa. Thẩm Khê Sơn dẫn nàng tiến thẳng về phía Phi Hoa Uyển.
Đã là đêm khuya, đường ngoài lác đác vài tên lính canh tuần tra của Chung thị, tuyệt nhiên thấy bóng dáng rảnh rỗi nào khác. Thẩm Khê Sơn đưa Tống Tiểu Hà đến Phi Hoa Uyển. Nghĩ đến việc đây là khu vực dành riêng cho nam tử, định bảo nàng đợi bên ngoài, nhưng chỉ thoáng chần chừ, kịp mở lời.
Chỉ trong một khoảnh khắc do dự , Tống Tiểu Hà ung dung vung vẩy b.í.m tóc, nghênh ngang bước trong.
Đến cửa phòng, Thẩm Khê Sơn đẩy cửa bước , đợi Tống Tiểu Hà mới khép cửa . Nàng ở ngưỡng cửa, liếc mắt quanh một vòng nhận ngay sự khác biệt một trời một vực so với phòng .
Căn phòng rộng rãi và sáng sủa hơn hẳn, thắp đến ba ngọn đèn sáng rực. Nhìn sang trái còn một cánh cửa chạm trổ hoa văn tinh xảo, rủ xuống bức mành kết từ những hạt châu đen tuyền. Lấp ló phía bức mành là bức bình phong họa cảnh non nước hữu tình và một chiếc giường bạt bộ lộng lẫy.
Đây rõ ràng là phòng dành riêng cho khách quý. Tống Tiểu Hà bĩu môi, trong lòng dâng lên chút bất mãn vì sự phân biệt đối xử . Nàng thản nhiên bước đến bàn, tự rót uống.
Sau khi cửa đóng kín, gian trong phòng trở nên vô cùng tĩnh lặng. Thẩm Khê Sơn thắp ba ngọn đèn lên, đối diện Tống Tiểu Hà, cất tiếng hỏi nàng ăn gì.
Lúc đầu Tống Tiểu Hà còn thầm nghĩ: Mình ăn gì là ngươi ngay thứ đó ? Vậy là nàng thăm dò tên vài món ăn yêu thích ngày thường. Nào ngờ Thẩm Khê Sơn thực sự lôi . Hơn nữa, đồ ăn vẫn còn nóng hổi, hệt như mới lò.
Trường An là một kinh đô phồn hoa, thiếu gì tửu lâu quán ăn sầm uất? Để thuận tiện cho việc buôn bán hàng ngày, nhiều đầu bếp thường chuẩn sẵn các món ăn, đó dùng linh thạch để bảo quản. Vì thế, bất luận Tống Tiểu Hà đòi món gì, Thẩm Khê Sơn cũng thể tìm những thứ tương tự.
Hắn bày từng món ăn lên bàn, trong lúc "cách thủ vật", cũng để bạc để thanh toán.
Tống Tiểu Hà cầm bát đũa lên ăn uống say sưa, hai má phồng tròn căng, bận rộn đến mức chẳng còn thời gian để chuyện với Thẩm Khê Sơn. Hắn cũng giữ im lặng, đối diện lặng lẽ ngắm Tống Tiểu Hà dùng bữa.
Tướng ăn của Tống Tiểu Hà giống kiểu thanh tao, đài các của những tiểu thư khuê các. Ngược , nàng ăn khẩn trương. Đôi khi miếng ăn trong miệng mới nhai hai cái, mắt nàng liếc sang món khác, dùng đũa gắp lia lịa cho mồm. Nếu trong miệng đầy nhét thêm nữa, nàng sẽ gắp sẵn thức ăn để đó "xếp hàng", tóm là tuyệt đối để đũa nghỉ tay. Tất nhiên, vì ai tranh giành, nên nàng ăn cũng vội vã. Nhìn nàng ăn, chỉ cảm thấy vô cùng ngon miệng.
Thẩm Khê Sơn nàng đắm đuối, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên vui vẻ. Hắn bao giờ nghĩ việc đút cho khác ăn thể mang đến cảm giác mãn nguyện lớn lao đến . Nhất là đôi má phúng phính của Tống Tiểu Hà cứ phồng lên xẹp xuống ngừng, khiến chỉ đưa tay nhéo một cái.
Đang mải mê suy nghĩ, Tống Tiểu Hà ngẩng đầu lên , đôi mắt lộ vẻ khó hiểu. Sau khi nuốt trọn thức ăn trong miệng, nàng mới lên tiếng hỏi: "Thẩm liệp sư ăn thật ? Sao cứ chằm chằm ?"
Lúc Thẩm Khê Sơn mới nhận chăm chú quá mức, bèn ăn, dậy lấy giấy bút và bùa chú.
Chiếc bàn rộng rãi, chiếm một góc, mài mực, cầm bút. Từng đường nét uyển chuyển, dứt khoát lượt hiện tờ giấy bùa. Tống Tiểu Hà quan sát một lúc lâu tò mò hỏi: "Đây là bùa gì ?"
Thẩm Khê Sơn khi vẽ xong, đặt tờ bùa sang một bên cho ráo mực, tiếp tục vẽ thêm một tờ y hệt trả lời: "Bùa dịch chuyển."
Hắn giải thích cặn kẽ: "Nàng thể hiểu nó như một trận pháp dịch chuyển. Lần với nàng đấy, trận pháp dịch chuyển chia hai trận âm dương, và hai tờ bùa là bùa âm dương."
"Thẩm liệp sư định dịch chuyển ?" Nàng hỏi tiếp.
"Tờ là dành cho nàng." Thẩm Khê Sơn đẩy một tờ bùa về phía nàng, : "Lần nhiều đến tham gia Đại hội Bách Luyện, thành phần phức tạp, khó phân thật giả. Hơn nữa, chỗ ở của chúng cách khá xa. Để tiện cho việc bàn bạc bí mật, nàng hãy mang tờ bùa về dán lên tường. Chỉ cần dùng linh lực kích hoạt, nàng sẽ lập tức dịch chuyển đến phòng ."
Nói xong, lên đến bức tường, dán tờ bùa còn lên đó. Những dòng bùa chú lập tức lóe lên một tia sáng mờ ảo, mờ dần đến mức gần như thấy . Hắn với Tống Tiểu Hà: "Đơn giản thôi."
Tống Tiểu Hà vui sướng buông đũa xuống, cẩn thận cất tờ bùa chiếc vòng ngọc, khen ngợi: "Ngươi thông minh thật đấy, cách quá! Nếu chúng chuyện cơ mật gì cần bàn bạc cũng tiện lợi hơn nhiều."
Thực chất, việc chẳng khác nào nối liền phòng của nàng và Thẩm Khê Sơn với . Thẩm Khê Sơn trở bàn, thêm: "Ta sẽ sang quấy rầy Tống cô nương . Tờ bùa chủ yếu để nàng dùng khi tìm ban đêm."
Nói đúng hơn là dành cho Tống Tiểu Hà dùng lúc mộng du. Ban đầu, Thẩm Khê Sơn nghĩ cách giữa hai xa lắm, nhưng chuyến ngoài , mới nhận bố cục khu vực khá rộng. Khu Hạ Thiền Kiều của Tống Tiểu Hà cách nơi một phần tư canh giờ bộ. Nếu nửa đêm nàng mộng du lung tung đường sẽ nguy hiểm. Đó là lý do Thẩm Khê Sơn cặp bùa âm dương .
"Nàng nhớ cách sử dụng ?" Thẩm Khê Sơn vẻ vẫn yên tâm.
Tống Tiểu Hà gật đầu cái rụp: "Nhớ kỹ ."
Thẩm Khê Sơn tất nhiên vẫn bán tín bán nghi. Việc nàng nhớ , đợi đến khi nàng chìm giấc ngủ, xem mò sang mới rõ.
Hắn ở góc bàn thêm vài lá bùa khác. Khoảng hai khắc , Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng no bụng, tươi chào tạm biệt .
Tuy Thẩm Khê Sơn đưa tiễn xa, chỉ tiễn đến cửa Phi Hoa Uyển, nhưng khi phòng, vẫn niệm Cộng Cảm chú. Nhìn thấy Tống Tiểu Hà một tay nâng minh châu, miệng ngân nga giai điệu nhỏ, tung tăng đùa giỡn. Mãi đến khi chắc chắn nàng an về đến phòng, mới ngắt pháp chú.
Trời sắp sang giờ Sửu, Thẩm Khê Sơn còn chút buồn ngủ nào. Hắn đó, ba ngọn đèn trong phòng rọi ánh sáng lên từ nhiều hướng. Ngước mắt lên, dường như vẫn thấy hình ảnh Tống Tiểu Hà đối diện, hớn hở thưởng thức bữa ăn cất tiếng gọi tên . Cấm Chú gáy vẫn còn nóng ran, âm ỉ từ lúc ở rừng hoa đào đến giờ dứt. Dù , vẫn giữ thái độ dửng dưng, sắc mặt điềm nhiên như gì xảy .
Trong căn phòng tĩnh mịch, một hồi lâu , Thẩm Khê Sơn mới nâng bút, miệt mài vẽ bùa cho đến khi trời sáng.
Sáng hôm , Thẩm Khê Sơn chút hối hận vì đêm qua chợp mắt t.ử tế. Bởi lẽ, quá nhiều việc giải quyết. Hôm qua mới chỉ gặp gỡ trưởng lão của một vài môn phái, đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, hôm nay còn tiếp tục hành trình bái phỏng.
Kỳ Đại hội Bách Luyện do Chung thị và Hàn Thiên Tông đồng tổ chức quy mô vô cùng hoành tráng, các môn phái tham dự nhiều kể xiết. Đối với những môn phái danh tiếng, Thẩm Khê Sơn đều đến gặp mặt, chỉ để duy trì các mối quan hệ mà còn nhằm mục đích điều tra những kẻ tình nghi và tìm kiếm manh mối về Nhật Quỹ Thần Nghi.
Hắn bận tối mắt tối mũi. Thỉnh thoảng tranh thủ niệm Cộng Cảm chú, nhịp thở đều đặn của Tống Tiểu Hà là nàng vẫn đang say giấc nồng. Sau khi một lúc, vùi đầu đống công việc bề bộn.
Trái ngược với , Tống Tiểu Hà nhàn nhã vô cùng.
Đêm qua, khi trở về phòng, việc đầu tiên nàng là dán lá bùa lên tường, đó tắm rửa sạch sẽ, leo lên giường đ.á.n.h một giấc ngon lành đến tận trưa mới dậy.
Thức dậy, Tống Tiểu Hà tông phục của Tiên minh, giắt kiếm gỗ bên hông, chỉnh trang búi tóc và thắt lưng. Sau đó, nàng đẩy cửa bước ngoài, dang tay đón lấy ánh nắng chan hòa. Vừa khỏi cửa, nàng thấy Bộ Thời Diên đang băng ghế đá bên ngoài. Cũng chẳng cô đó bao lâu, tay xoay xoay chuỗi hạt ngọc, ánh mắt dõi xa xăm.
"Diên tỷ?" Tống Tiểu Hà đóng cửa phòng, bước tới gần, hỏi: "Sao tỷ đây?"
"Đợi ." Bộ Thời Diên đầu , mỉm : "Đoán chừng cũng sắp dậy tầm , nên cũng đợi lâu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-68-tham-khe-son-uong-dam-chua-3.html.]
Ánh nắng vàng ươm rọi xuống Tống Tiểu Hà, chất liệu y phục phản chiếu ánh sáng lấp lánh như dòng chảy mượt mà. Nàng với hàm răng trắng đều, nụ tươi tắn nắng, tà váy khẽ bay trong gió, trông vô cùng rạng rỡ và tràn đầy sức sống.
Bộ Thời Diên : "Nhìn càng xinh hơn đấy."
Tống Tiểu Hà hỏi: "Tỷ tìm việc gì ?"
"Không việc gì, chỉ là rủ cùng dạo phố một vòng thôi." Bộ Thời Diên đáp. Điểm cô nàng đoán trúng phóc tâm tư Tống Tiểu Hà. Đến Trường An, nàng chẳng tham gia Đại hội Bách Luyện, cũng chẳng nhiệm vụ gì, mục đích duy nhất chỉ là để mở rộng tầm mắt và vui chơi. Thế nên, sáng sớm thức dậy nàng ý định dạo quanh thành phố, tiện thể kiếm chút đồ ăn.
Hai cùng , ghé qua Phi Hoa Uyển để rủ thêm Tô Mộ Lâm. Không ngờ khi đến nơi, họ thấy Lương Đàn đang giữa sân trêu đùa Miên Hoa. Lão cầm một cành cây, buộc một miếng thịt nhỏ đầu dây, lắc lư mặt Miên Hoa. Miên Hoa chồm lên vồ lấy như một chú mèo con, Lương Đàn nâng cành cây lên khiến nó vồ hụt, chơi đùa vui vẻ.
"Sư phụ!" Tống Tiểu Hà chạy bước nhỏ tới, định bế Miên Hoa lên. Miên Hoa nhanh nhẹn né tránh, nhảy phốc lên Lương Đàn, bám chặt lấy vai lão, vẻ như nó thích gần gũi với Lương Đàn hơn.
Tống Tiểu Hà hừ nhẹ một tiếng, sang hỏi Lương Đàn: "Sức khỏe của khá hơn ? Chúng con đang định dạo phố, cùng chúng con nhé."
Lương Đàn nghỉ ngơi một đêm, sắc mặt hơn nhiều. Lão ôm chú thú cưng lông xám lòng, dậy : "Được thôi, cùng xem ." Vào nhà gọi Tô Mộ Lâm , bảo dùng phù phép bay lên, bốn cùng khỏi thành Chung gia.
Ra khỏi thành, băng qua vài con phố lớn, họ dần tiến khu vực sầm uất nhất Trường An. Trong thành phần lớn là t.ử tu tiên, dân Trường An quá quen với cảnh tượng , chẳng còn lạ lẫm với những bay lượn trời.
Vừa hạ phàm xuống những con ngõ nhỏ, một quang cảnh nhộn nhịp lập tức hiện mắt. Các cửa tiệm hai bên đường bày bán đủ loại hàng hóa, tiếng rao hàng vang lên rộn rã ngớt. Dòng qua nườm nượp, khí vô cùng sôi động. Trong các cửa hàng và sạp bán rong bán đủ thứ kỳ lạ. Bộ Thời Diên và Lương Đàn , Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm lùi hai bước. Tô Mộ Lâm hiếm khi ngủ đẫy giấc, tinh thần tràn trề, nhanh hòa nhịp cùng Tống Tiểu Hà. Hai chạy lăng xăng đường phố, sà hết sạp đến sạp khác, tò mò săm soi những món đồ kỳ lạ, mới mẻ từng thấy.
Lương Đàn là nuôi nấng Tống Tiểu Hà từ nhỏ, hiểu tính cách của nàng. Lão tự nhiên vài bước dừng một chút, đầu kiểm tra xem nàng theo kịp . Nếu thấy nàng , lão sẽ chờ một lúc. Đợi lâu quá, lão sẽ gào to tên nàng lên. Có sự giám sát của Lương Đàn, Tống Tiểu Hà cũng dám chạy quá xa.
lúc , bạc mà gã to con hôm bồi thường phát huy tác dụng. Tống Tiểu Hà để ý thấy món đồ chơi nào thú vị, chỉ cần giá quá đắt, nàng đều gom sạch. Nào là những món trang sức cài tóc, bông tai vụn vặt, nào là những món đồ chơi linh tinh, tuy lộng lẫy nhưng vui mắt. Ngoài , nàng còn mua vô món ăn vặt. Tống Tiểu Hà mua nhiều đến nỗi hai tay xách xuể, đành nhét một mớ tay Tô Mộ Lâm. Hai ăn, dạo qua hai con phố thì bạc cũng cạn kiệt.
Lúc , Bộ Thời Diên bỗng dừng bước một sạp hàng ven đường. Đây là đầu tiên cô nàng dừng xem hàng từ lúc lên phố đến giờ. Tống Tiểu Hà vội vàng chạy tới, tò mò hỏi: "Diên tỷ, tỷ ưng ý món gì ?"
Chủ sạp là một bà lão chừng bảy mươi, tám mươi tuổi, đang thu lu một chiếc ghế mây. Mặc dù thời tiết vẫn còn mát mẻ, bà lão vẫn cầm chiếc quạt phe phẩy chầm chậm. Bằng giọng điệu già nua, khàn khàn, bà lão cất tiếng: "Các vị khách quý, cứ thong thả mà chọn, ưng ý món nào thì cứ bảo lão."
Trước mặt bà chỉ một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, bên rải rác vài ba món đồ lặt vặt. Nhìn lướt qua, chẳng gì đặc sắc, so với những sạp hàng mà Tống Tiểu Hà xem lúc nãy, sạp vẻ quá đỗi bình thường. Thế nhưng, nàng nhanh chóng nhận một món đồ quen thuộc. Vật đó chẳng là sừng răng, hình dáng giống, vô cùng nhỏ bé, chiều dài còn bằng một nửa lòng bàn tay. Bề mặt nhẵn bóng, trơn láng, tỏa ánh sáng nhàn nhạt, chạm cảm giác mát lạnh.
Đó là một đôi.
Tống Tiểu Hà cất tiếng hỏi: "Bà ơi, đây là cái gì ?"
Bà lão từ tốn đáp: "Linh Tê Nha, khả năng che giấu thở."
Tống Tiểu Hà hỏi: "Vật phổ biến ?"
"Đã là linh vật do trời sinh , mà phổ biến ? Cô nương lật tung cả con phố lên, cũng chỉ cái bàn của lão mới thứ thôi.” bà lão trả lời.
Tô Mộ Lâm bên cạnh xen : "Tiểu Hà đại nhân, tỷ thích cái ? Nhìn chẳng mấy tác dụng, nếu chỉ để che giấu thở thì bùa chú và pháp thuật cũng dư sức ."
Tống Tiểu Hà mân mê chiếc Linh Tê Nha, : "Ta từng thấy Thẩm Khê Sơn mang theo thứ , lẽ là đồ tầm thường . Không ngờ xuất hiện ở một sạp hàng nhỏ bé thế ."
Tô Mộ Lâm lén lút liếc bà lão, nhỏ giọng bảo: "Khéo là đồ giả đấy."
Lương Đàn thấy, gõ nhẹ đầu một cái. Trong bụng nghĩ, hai đứa trẻ ngoài đúng là rước họa , sạp hàng nhà mà dám bàn tán xôn xao, mấy lời khó .
Bộ Thời Diên lúc mới lên tiếng: "Cứ mua , khi dùng đến."
Tống Tiểu Hà vốn ý định mua, Bộ Thời Diên , nàng quyết định mua ngay, mua trọn cả đôi. Điều khiến nàng ngạc nhiên là đôi Linh Tê Nha bán hề đắt. Tống Tiểu Hà vét sạch bạc ít ỏi còn trong túi gấm, tặng luôn cả chiếc túi cho bà lão để đổi lấy món đồ. Bà lão tiện tay bốc một vật ném cho Tống Tiểu Hà, : "Tặng cháu đấy, cô nhóc."
Tống Tiểu Hà bắt lấy, kỹ thì thấy đó là một viên ngọc thạch nhỏ xíu, màu xanh nhạt, trong suốt như pha lê, vô cùng tinh xảo.
"Cái là gì ?" Nàng hỏi.
Bà lão đáp: "Nước mắt của Long Thần."
Tô Mộ Lâm giật nảy , vội vàng xáp tới săm soi viên ngọc trong tay Tống Tiểu Hà, ánh mắt rực sáng: "Đây là nước mắt của Long Thần ? Thật giả ?"
"Ai mà ?" Bà lão đáp với giọng điệu thong dong: "Người bán bảo thì thôi."
Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Thế thì đắt giá lắm chứ, bà tặng cho cháu?"
"Bán chẳng ai mua." Bà lão chậm rãi đáp lời: "Cũng chẳng ai tin đây là thật. Cháu mua hàng của lão, âu cũng là cái duyên, lão tặng cho cháu kỷ niệm."
Tống Tiểu Hà cũng chẳng mảy may tin tưởng. Một viên ngọc nhỏ bé xinh xắn thế thể dễ dàng gắn với truyền thuyết . Chưa từng rồng mà kết thành ngọc cả, cũng giao nhân trân châu.
Tô Mộ Lâm vẻ vô cùng mù quáng. Hắn xoa xoa hai bàn tay, vẻ mặt đầy phấn khích: "Tiểu Hà đại nhân, đồ vật tỷ giữ cũng vô dụng, là nhường cho ." Đôi mắt ánh lên vẻ cầu khẩn, chằm chằm Tống Tiểu Hà.
Tống Tiểu Hà thấy , tiện tay đưa cho , : "Có khi chỉ là đồ giả thôi."
"Thật giả quan trọng." Tô Mộ Lâm đáp: "Chỉ cần liên quan đến Long Thần đại nhân, đều thích."
Tống Tiểu Hà thở dài một tiếng, thầm nghĩ với cái đầu óc của Tô Mộ Lâm, giải thích cho rằng nếu đây là đồ giả thì chẳng liên quan gì đến Long Thần cũng vô ích.
Mua xong đồ, Bộ Thời Diên khẽ vặn cổ, mặt hiện rõ sự mệt mỏi, cô nàng lên tiếng: "Mọi cứ chơi tiếp , về nghỉ ngơi đây."
Lương Đàn mặc dù bề ngoài trông trẻ trung tuấn tú, nhưng tuổi tác cao, dạo hai con phố cũng thấm mệt. Vì một xu dính túi, ngại tiêu tiền của đồ , nên nãy giờ lão chẳng mua sắm gì, lúc cũng định về nghỉ ngơi, bèn dặn: "Tiểu Hà, đừng mải chơi quá, cũng gây chuyện bên ngoài, tranh thủ về sớm ."
Tống Tiểu Hà gật đầu đáp: "Con thưa sư phụ."
Lương Đàn dặn dò thêm vài câu, đó cùng Bộ Thời Diên lưng bước về. Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm tiếp tục rong ruổi các con phố ở Trường An, dường như nguồn năng lượng vô tận, cứ thấy chỗ nào đông đúc là xúm xem náo nhiệt.
Thẩm Khê Sơn đang bận rộn sắp xếp danh sách những kẻ tình nghi, chép bài lắng động tĩnh bên phía Tống Tiểu Hà. Lúc thực sự cảm thấy nàng ồn ào phiền phức, chỉ thấy nàng và Tô Mộ Lâm dường như đang xem trò ảo thuật đường phố, thỉnh thoảng vang lên những tiếng "ồ": “oa" kinh ngạc, còn hỏi: "Người thực sự tháo đầu xuống ?"
Thẩm Khê Sơn khẽ mỉm , dùng giọng điệu của Thẩm Sách để trò chuyện với nàng: "Chỉ là một loại che mắt thôi."
"Thẩm Sách?" Tống Tiểu Hà lập tức đáp : "Sao ngươi thoắt ẩn thoắt hiện thế , tự nhiên lên tiếng giật nảy !"
Thẩm Khê Sơn đáp: "Lần nào nàng chẳng thế."
Tống Tiểu Hà yếu lý, vội lảng sang chuyện khác: "Ngươi lên tiếng thì cũng quên mất. Tối qua ngươi bỗng nhiên dùng Cộng Cảm chú, việc gì ?"
Thẩm Khê Sơn khẽ hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ mới nhớ đến ?"
Tống Tiểu Hà biện bạch: "Chẳng đây ngươi bảo bớt phiền ngươi ? Nên mới dám chủ động tìm ngươi chứ."
Lời rõ là một cái cớ, Thẩm Khê Sơn chẳng mảy may tin. Rõ ràng Tống Tiểu Hà quên bẵng . Sau khi ăn uống no say, ngủ một giấc đời, đầu óc nàng còn nhớ đến Thẩm Sách nữa?
Tuy nhiên, nghĩ đến việc hôm qua chính bản mới là kẻ mờ mắt vì sắc của Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn cũng quá để bụng, chỉ hỏi: "Nàng đang xem trò tạp kỹ ?"
"Sao ngươi ? Ta đang ở Trường An mà!" Tống Tiểu Hà hào hứng: "Ở đây đủ thứ lạ lẫm, giờ từng thấy."
Thẩm Khê Sơn : "Nhiều trò tạp kỹ đường phố đều luyện trò che mắt đến mức điêu luyện, quanh quẩn cũng chỉ mấy ngón nghề đó, nàng nhận cũng là lẽ thường."
"Bảo , phàm thể tháo đầu ráp ." Tống Tiểu Hà hỏi : "Đại hội Bách Luyện sắp diễn , ngươi tới tham gia ? Ta thấy Trường An nhiều từ các tiên môn khác đổ về."
Thẩm Khê Sơn vẫn cắm cúi danh sách, uể oải bịa một lý do: "Không thời gian."
Tống Tiểu Hà hỏi: "Nhiệm vụ của ngươi khi nào mới xong? Đã lâu gặp ngươi."
Ngòi bút của Thẩm Khê Sơn chợt khựng .
Dù xung quanh Tống Tiểu Hà tiếng ồn ào, huyên náo, nhưng vẫn nhận trong giọng điệu của nàng chút nhung nhớ. Chỉ là thể phân định rõ chút nhung nhớ chỉ đơn thuần là tình bạn, còn mang một ý nghĩa nào khác.
Thẩm Khê Sơn im lặng trong thoáng chốc, ánh mắt khẽ chuyển động, hỏi: "Nếu tới tham gia Đại hội Bách Luyện, nàng dành cả ngày để cùng ?"
Hắn cảm thấy tim thắt , theo phản xạ siết chặt cây bút hơn, chờ đợi câu trả lời của Tống Tiểu Hà.
Một lúc , giọng Tống Tiểu Hà cất lên vô cùng hiển nhiên: "Đương nhiên là ! Ta còn với tiểu sư , gì thời gian cùng ngươi?! Ngươi nhất đừng đến, cứ lo nhiệm vụ của ."
Thẩm Khê Sơn lúc đầu cảm thấy trong lòng hụt hẫng, nhưng ngay đó, tâm trạng như một hũ gia vị đổ vỡ, đủ cảm xúc xáo trộn . Những hương vị cuộn trào trong tim, cuối cùng đọng một chút ngọt ngào.
Hắn suýt nữa quên mất, Tống Tiểu Hà là một cố chấp như . Nàng thích suốt mười năm ròng, thể dễ dàng rung động kẻ khác?
Đang mải mê suy nghĩ, từ đầu dây bên bỗng vang lên một giọng khiến Thẩm Khê Sơn vô cùng chướng tai gai mắt.
"Tiểu Hà cô nương." Là tiếng gọi của Chung Tầm Nguyên.
Tống Tiểu Hà ngạc nhiên hỏi: "Thư Yểu, Chung công tử, hai ở đây? Trùng hợp quá."
Chung Tầm Nguyên đáp: "Đang rảnh rỗi, đến phố xem náo nhiệt."
Chỉ "rắc" một tiếng, ngòi bút trong tay Thẩm Khê Sơn gãy đôi, mực văng tung tóe trang giấy, nhòe một lớn, thế là công cốc một danh sách chép cẩn thận.
Thẩm Khê Sơn vứt bút, phắt dậy, cắt đứt luôn Cộng Cảm chú.
Trùng hợp? Làm gì chuyện trùng hợp đến thế?
Thẩm Khê Sơn quyết định đích xem sự trùng hợp đến mức độ nào.
Vừa bước khỏi cửa, một t.ử chặn : "Thẩm liệp sư, Thôi trưởng lão của Hàn Thiên Tông mời qua một chuyến."
Thẩm Khê Sơn mặt lạnh tanh, đáp: "Hiện tại đang việc gấp, lát nữa sẽ qua."
"Dám hỏi Thẩm liệp sư việc gì mà gấp gáp ?"
Thẩm Khê Sơn liếc t.ử , buông một chữ: "Bắt yêu."
Sắc mặt t.ử lập tức biến đổi, hốt hoảng : "Trường An yêu quái?! Xuất hiện từ khi nào? Là loại yêu vật gì? Kính xin Thẩm liệp sư rõ, sẽ lập tức bẩm báo với Tông chủ."
"Không cần, tự giải quyết ." Thẩm Khê Sơn lạnh lùng : "Là một con yêu quái cẩu bì cao d.ư.ợ.c thành tinh, bây giờ sẽ lột bộ da ch.ó của nó."