Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 7: Hoàng Sa Mê Thành 1
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:19
Lượt xem: 304
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà lặn lội trong đêm, ròng rã suốt một ngày một đêm mới thoát khỏi dãy núi non trùng điệp. Nàng cuốc bộ gần trăm dặm đường nữa mới đặt chân tới một trấn nhỏ.
Đây là đầu tiên Tống Tiểu Hà xuống núi.
Trước khi thành, nàng nán bên bờ suối rửa mặt mũi chân tay cho sạch sẽ, phệt xuống đất lôi bản đồ .
Tờ giấy in bản đồ cũng xem như một món linh khí. Đó là thành quả Lương Đàn tự mày mò luyện chế thuở còn trẻ, vốn dĩ định tạo một món linh khí dịch chuyển, ngặt nỗi học nghệ tinh nên chỉ một thứ bán thành phẩm, rốt cuộc chỉ thể dùng để ghi chép hành tung.
Bản đồ mở , Tống Tiểu Hà bèn thấy một đường chỉ đỏ hiện lên đó, xuất phát từ Tiên Minh và kéo dài về phía Tây. Đây là lộ trình theo sát hành tung của gã Liệp sư cấp Giáp trong đội ngũ , cho thấy nhóm đó rời khỏi Tiên Minh và đang cưỡi vật chở để thẳng tiến tới Quỷ Vực.
Dựa đôi chân trần của Tống Tiểu Hà thì chắc chắn chẳng đời nào đuổi kịp , nàng bắt buộc thuê một phi cụ.
Ngặt nỗi Tống Tiểu Hà nghèo rớt mồng tơi, trong túi chỉ còn vỏn vẹn mười đồng tiền lẻ. Trước ở núi, nàng chẳng bao giờ đau đầu chuyện tiền bạc, cũng chẳng nhu cầu mua sắm gì, nhưng nay xuống núi thì động đến cái gì cũng cần tới bạc. Thế nên, ưu tiên hàng đầu của nàng lúc chính là kiếm bạc.
Tống Tiểu Hà chẳng đời nào chịu mấy trò trộm gà bắt chó. Nàng chỉnh tề áo bào, nhặt một cây gậy dài bên đường, xé một mảnh vải tấm cờ phướn nắn nót lên đó dòng chữ: "Tống thị bói toán, bách vấn bách linh".*
*Bói toán họ Tống, hỏi gì linh nấy.
Cứ thế vác lên vai, nàng hiên ngang nghênh ngang bước thành.
Đang lúc sáng sớm tinh sương, mặt trời mới ló dạng, nhưng đường phố ít qua . Tống Tiểu Hà dạo quanh thành một vòng, ngắm nghía chọn một chỗ rộng rãi ung dung phịch xuống tảng đá, chờ đợi mang tiền dâng đến tận cửa.
Thuật bói toán là một môn học vấn cực kỳ uyên thâm, Tống Tiểu Hà mù tịt. thuở còn nhỏ, nàng từng vài năm học về bùa chú, vẽ dăm ba loại bùa bình an, đuổi tà đơn giản, đối với bá tánh bình thường thì chừng đó là dùng dư sức .
Nàng lảm nhảm hươu vượn một hồi đưa cho họ một tấm bùa bình an, tiền thu về coi như là tiền bán bùa, thế thì gọi là lừa đảo. Chẳng thế mà cũng vấy bẩn danh tiếng của Tiên Minh, sư phụ chắc chắn sẽ quở trách nàng .
Tống Tiểu Hà tính toán xem thu bao nhiêu tiền một tấm bùa là hợp lý, kiên nhẫn đợi khách. Khổ nỗi diện mạo của nàng quá đỗi trẻ trung, khuôn mặt như nét bút tiên kỳ công phác họa, khoác chiếc áo choàng đen bằng sa mỏng như tuyết, toát lên vài phần tiên phong đạo cốt. Trông chẳng giống thầy bói chút nào, mà giống một kẻ lừa đảo bịp bợm chải chuốt kỹ lưỡng thì đúng hơn.
Thế là nàng đợi ròng rã nửa canh giờ mà chẳng ma nào đoái hoài.
Mặt trời ngày càng lên cao, đường phố ngày một nhộn nhịp, qua đường chỉ liên tục dòm ngó Tống Tiểu Hà nhưng hiếm ai chịu dừng chân nán .
Tống Tiểu Hà bề ngoài thì tỏ vẻ trấn tĩnh, nhưng trong bụng thì sốt ruột c.h.ế.t, đon đả vẫy gọi: "Lại đây bói một quẻ nào, đắt ."
Nàng vẫy tay gọi, bèn đinh ninh rằng tên lừa đảo hết kiên nhẫn , đang nóng vội lừa tiền nên vội vàng lắc đầu bỏ , càng chẳng ai thèm để mắt tới nàng.
Tống Tiểu Hà vẫn thường sư phụ than vãn xuống núi kiếm cơm khó khăn nhường nào, bắt nàng ngoan ngoãn ở núi. Trước nàng từng để tâm đến những lời , nay ngẫm mới thấy quả thật chí lý.
Nàng chồm hổm tảng đá lâu đến độ hai chân mỏi nhừ. Đang định chuyển địa bàn khác thì bỗng một tiến đến từ bên cạnh.
Thoạt là một nữ tử, khoác đạo bào màu xám xịt, mái tóc dài vấn gọn bằng một chiếc trâm gỗ, dung mạo thanh tú nhưng toát lên vẻ nhợt nhạt ốm yếu, tuổi chừng hai mươi tư, hai mươi lăm.
Nàng cao hơn Tống Tiểu Hà nửa cái đầu, dáng nhẹ bẫng như bay, tưởng chừng như thể cưỡi gió lướt bất cứ lúc nào. Trùng hợp , trong tay nàng cũng cầm một cây phướn, đó chỉ nguệch ngoạc độc một chữ "Bói".
Tống Tiểu Hà liếc mắt một cái là tỏng chắc chắn cũng là một kẻ lừa bịp y như . Thậm chí chữ cờ phướn còn chẳng chỉn chu, nắn nót bằng của Tống Tiểu Hà nữa cơ.
Đang mải suy nghĩ, nữ t.ử bước tới ngay mặt, thốt ba chữ khiến Tống Tiểu Hà c.h.ế.t lặng: "Tống Tiểu Hà."
Tống Tiểu Hà tròn xoe hai mắt: "Tỷ ?"
Nàng săm soi khuôn mặt của nữ t.ử vài bận để chắc chắn rằng trong mười sáu năm cuộc đời của từng xuất hiện gương mặt , cũng từng qua giọng . Ấy mà nàng mở miệng gọi trúng phóc tên nàng.
"Bói một cái tên thì gì mà kỳ lạ." Nữ t.ử khẽ nhếch mép nở nụ : "Gặp ắt hẳn là duyên, mười đồng một quẻ, thử ?"
Tống Tiểu Hà nãy còn thầm nghĩ cũng là hạng bịp bợm, nhưng khi gọi trúng tên, nàng lập tức đinh ninh rằng nàng thực sự chút bản lĩnh bói toán, bèn đồng ý bói ngay tức khắc.
Nàng móc hết đồng tiền trong ống tay áo , vét sạch sành sanh vỏn vẹn mười đồng bạc lẻ dúi hết tay nàng : "Bán tiên, bán tiên ơi, mau bói cho xem chuyến liệu suôn sẻ trở về ?"
Nữ t.ử nhận tiền, bước đến bãi đất trống bên cạnh thụp xuống. Nàng lôi một chiếc la bàn to cỡ bàn tay, thoạt như nhúng ngập trong mực đen thui, chẳng thể rõ nổi nửa chữ đó.
Bàn tay thon thả của nàng khẽ động, xoay xoay chiếc la bàn vài vòng, chốc lát bèn phán: "Muội sẽ c.h.ế.t."
Tống Tiểu Hà sững sờ: "Gì cơ?"
Nữ t.ử cất la bàn , ôn tồn : "Quẻ đại hung, một t.ử kiếp năm mười bảy tuổi."
Sinh thần của Tống Tiểu Hà sắp cận kề, tuổi mười sáu sắp sửa trôi qua, giờ tự dưng ở mọc một phán nàng t.ử kiếp năm mười bảy tuổi.
Thế chẳng ám chỉ chuyến của nàng lành ít dữ nhiều ?
Tống Tiểu Hà cự nự: "Trả tiền cho ."
Nữ t.ử chẳng hề phật ý, lắc đầu đáp: "Quẻ gieo, miễn tiền."
Tống Tiểu Hà dỗi mặt, bĩu môi vặn vẹo: "Tỷ cứ lôi cái thứ đen ngòm xoay xoay vài cái, phán đại một câu, tỷ nghiêm túc bói cho đấy?"
"Thuật bói toán chú trọng luật nhân quả tương sinh, nhận tiền của thì ắt hẳn sẽ bói cho đàng hoàng." Trước sự nghi ngờ của Tống Tiểu Hà, nữ t.ử vẫn giữ thái độ nhã nhặn trả lời, chút bực dọc.
"Không chịu ." Tống Tiểu Hà níu lấy tay nàng , chớp chớp đôi mắt rưng rưng ứa lệ, năn nỉ: "Tỷ tỷ ơi, tỷ bói cho một quẻ khác , cứ phán là chuyến vạn sự hanh thông, bình an vô sự, còn ẵm mỹ nam t.ử về dinh nữa cơ!"
"Mỗi ngày chỉ mở một quẻ." Nữ t.ử bật : "Ta sẽ bói cho , nhưng nể tình đôi duyên, thể giúp gỡ gạc bề tắc lúc ."
"Thật ư?" Tống Tiểu Hà tít cả mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng , miệng ngọt xớt dỗ dành: "Tỷ tỷ bụng, gặp tỷ đầu thấy tỷ là tấm lòng bồ tát , là quý nhân trời định của Tống Tiểu Hà đấy! Chẳng danh xưng của tỷ tỷ là gì ?"
Nữ t.ử cuốn cờ phướn , với nàng: "Ta tên Bộ Thời Diên, cứ gọi Diên tỷ là ."
Dưới ánh nắng xuân rực rỡ, Tống Tiểu Hà xuống núi giả thầy bói lừa ai, tiêu nhẵn tiền cắc đổi lấy một quẻ đại hung, vớt vát thêm một bạn đồng hành.
Nàng vốn là đứa lắm mồm, cùng là nàng kéo lải nhải từ sáng đến tối, dò la sạch sành sanh cảnh của Bộ Thời Diên.
Bộ Thời Diên tuổi hăm tư, từ nhỏ mồ côi cha , bái sư học nghệ từ bé. Ba năm sư phụ qua đời, nàng bắt đầu chuỗi ngày lang bạt kỳ hồ khắp nam bắc, chỉ bói quẻ cho những kẻ hữu duyên.
Sức khỏe nàng ốm yếu, mang trong căn bệnh trầm kha, thi thoảng đang chuyện lấy khăn tay che miệng ho sặc sụa. Có những lúc ho dữ dội đến mức cổ và mặt đều đỏ lựng lên, Tống Tiểu Hà chỉ sợ nàng ngất lịm , vội vàng vuốt lưng vỗ về cho nàng dễ thở.
Ban ngày mải miết lên đường, tối đến hai ngủ qua đêm ngoài chốn đồng m.ô.n.g quạnh. Trải một tấm vải xuống đất là ngả lưng ngay , may mắn đang độ xuân nên đêm xuống cũng chẳng mấy lạnh lẽo.
Tống Tiểu Hà sấp cạnh đống lửa cắm cúi nghiên cứu bản đồ. Đám đóng quân tại một chỗ suốt ba ngày nay, chẳng vướng bận chuyện gì mà trì hoãn. Vốn dĩ với tốc độ của Tống Tiểu Hà thì đuổi theo bằng niềm tin cũng kịp, nhưng vì bọn họ chôn chân ở đó ba ngày nên Tống Tiểu Hà mới bám kịp. Nàng ướm ngón tay đo đạc, ước tính chỉ cần cuốc bộ thêm nửa ngày nữa là sẽ tới thị trấn nơi họ đang trú ngụ.
Tống Tiểu Hà cuộn tròn bản đồ, xoay ngửa, ngước bầu trời đêm lấp lánh muôn ngàn ánh . Giữa chốn đồng m.ô.n.g quạnh, chỉ tiếng gió rít gào văng vẳng bên tai. Ánh sáng từ đống lửa đang cháy rừng rực là nguồn sáng duy nhất, xa xa khỏi tầm chiếu sáng là màn đêm tối tăm thăm thẳm vô tận. Một cảm giác bình yên đến lạ thường bủa vây lấy tâm trí Tống Tiểu Hà.
Nàng đăm đăm những vì , chớp mắt vài cái bất chợt lên tiếng: "Diên tỷ, quẻ của tỷ liệu chuẩn xác mấy phần?"
Từ đằng vọng hai tiếng ho khan nho nhỏ: "Mười phần chắc mười."
Tống Tiểu Hà tò mò: "Chưa từng sai sót nào ?"
Bộ Thời Diên dường như trở , giọng cất lên theo tiếng sột soạt: "Đã sợ thì cớ còn khăng khăng đòi ?"
Tống Tiểu Hà gối đầu lên hai cánh tay, đong đưa mũi chân trả lời: "Lúc sáu tuổi, lòng tiểu sư , tròn mười năm ròng rã đấy. Ta nhiều đem lòng thích , nhưng tình cảm của chẳng giống với bọn họ."
"Nên rõ phía là cửa tử, nhưng vẫn nhất định ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-7-hoang-sa-me-thanh-1.html.]
"Biết lúc cái c.h.ế.t kề cận, cong m.ô.n.g chạy biến thì , nhưng cứ nghĩ đến viễn cảnh tiểu sư đang thương nặng thoi thóp ở cái chốn hiểm nghèo , mòn mỏi ngóng trông đến cứu, chẳng thể nào nhắm mắt ngủ yên ở Tiên Minh đợi tin tức ." Tống Tiểu Hà rành rọt: "Ta chẳng tin tưởng đám đó, đích rước tiểu sư về mới cam lòng."
Giọng điệu của nàng bình thản, chẳng lộ chút vẻ gì là hạ quyết tâm sắt đá, dứt lời bèn ngáp dài một cái: "Ngủ thôi Diên tỷ, sáng mai còn tranh thủ lên đường nữa."
Bộ Thời Diên lặng thinh.
Ánh trăng trong vắt trải đầy mặt đất, phủ mờ lên dáng vẻ của Tống Tiểu Hà, dường như nàng chìm sâu giấc ngủ.
Bộ Thời Diên lúc mới mở lời: "Quẻ của từng sai."
Tờ mờ sáng hôm , Tống Tiểu Hà bật dậy khỏi mặt đất, thoăn thoắt dọn dẹp đồ đạc, dập tắt đống lửa, hối hả lên đường cùng Bộ Thời Diên. Nàng luôn dồi dào sinh lực, lúc nào cũng nhảy nhót tung tăng. Có lúc chạy tít xa, nàng bứt một đóa hoa lon ton dúi tay Bộ Thời Diên.
Lặn lội hai canh giờ, gió trung bắt đầu nổi lớn, bầu trời cũng sầm sì hẳn . Bộ Thời Diên choàng vội chiếc áo khoác rộng thùng thình, trùm kín mũ, dùng khăn lụa quấn nửa khuôn mặt, giục giã: "Là bão cát vàng, chúng mau chóng thành tìm chỗ trú chân thôi."
Tống Tiểu Hà xổm xuống: "Tỷ chậm quá, để cõng tỷ nhé."
Bộ Thời Diên xua tay: "Khỏi cần, cứ việc , đuổi kịp ."
Tống Tiểu Hà cũng chẳng ép uổng, moi một chiếc áo choàng từ vòng ngọc trữ vật quấn chặt lấy để chắn gió, loáng cái bỏ xa Bộ Thời Diên ở tít đằng .
Càng tiến bước, cuồng phong càng gào thét dữ dội, cát bụi mịt mù trung, thi quất rát mặt. Da thịt Tống Tiểu Hà vốn dĩ non nớt, chẳng chịu nổi kiểu hành hạ , bèn bấm quyết chắn gió. Ngặt nỗi pháp thuật của nàng dở tệ, cái quyết chỉ gắng gượng che chắn khuôn mặt mà còn lỏng lẻo chực chờ rớt.
Về , cả bầu trời chuyển sang một màu vàng khè, bão cát trong gió càng lúc càng mù mịt. Tống Tiểu Hà guồng chân chạy thục mạng, vạt áo gió thổi bay phần phật, rốt cuộc cũng vác mặt đến cổng thành lúc giữa trưa.
Tầm lúc hạn chế vô cùng, cuồng phong cát bụi gần như vùi lấp cả đường , Tống Tiểu Hà chẳng thể phân định phương hướng phía . Nàng nấp ở mép cổng thành nấn ná một hồi, quả nhiên lâu Bộ Thời Diên từ trong bão cát từ từ bước tới.
Nàng chống gậy gỗ, cuồng phong cát bụi thổi ép sát áo bào, để lộ hình gầy nhom yếu ớt, gầy guộc tưởng chừng như thể gục ngã đường bất cứ lúc nào, nhưng nàng vẫn nhích từng bước chân tiến tới chỗ Tống Tiểu Hà.
"Vào trong thôi." Nàng bịt kín mũi miệng, giọng cất lên rầu rĩ.
Tống Tiểu Hà liếc nàng đầy ái ngại, lẽo đẽo theo sát bên cạnh thì thầm: "Diên tỷ, tỷ giống hệt gốc cây non trồng cửa nhà hồi năm ngoái, mặc dù ngày nào cũng tưới nước bón phân đều đặn, nhưng nó cứ ủ rũ kiểu 'hễ trời đổ mưa là lăn c.h.ế.t' đó, sư phụ cứ lải nhải gốc cây chẳng sống thọ nổi ."
Nghe như một câu chuyện cổ tích đầy cảm hứng vươn lên, Bộ Thời Diên bắt chuyện: "Sau đó thì ?"
"Thì c.h.ế.t thật chứ ." Tống Tiểu Hà đáp ráo hoảnh: "Trong một ngày giông bão sấm chớp đùng đùng, nó gió lốc quật gãy đôi."
Bộ Thời Diên: "... Được , thành giữ im lặng tuyệt đối, khi nào cho phép thì tuyệt đối hó hé nửa lời."
Tống Tiểu Hà: "Ồ."
Cát trong gió đạt tới mức che khuất cả bầu trời, nếu pháp quyết chống gió bảo vệ khuôn mặt, e rằng Tống Tiểu Hà chẳng thể nào hé mắt nổi. Đất trời tối sầm một mảng, vạn vật nhòa nhạt, đường vắng tanh vắng ngắt một bóng , chỉ còn văng vẳng tiếng gió rít gào.
Tống Tiểu Hà dán chặt lấy Bộ Thời Diên chậm chạp tiến về phía . Đi chừng nửa khắc, nàng dừng chân một căn nhà cũ kỹ, gõ gậy cộc cộc lên cửa.
"Cộc cộc cộc...”
Tiếng gõ nặng nề vang lên giữa gian tĩnh mịch vẻ lạc điệu, điểm xuyết thêm vài phần ma mị.
Một lúc , cánh cửa kẽo kẹt mở , phát âm thanh tựa như sắp sập tới nơi. Đứng bên trong là một thiếu niên khôi ngô, thấy hai thì thoáng chút sững sờ.
Bộ Thời Diên cất tiếng: "Chúng chỉ là khách qua đường, xin cho tá túc tạm một lát, phiền công t.ử tạo điều kiện."
Thiếu niên nọ đon đả nghiêng nhường đường: "Mời hai vị nhà."
Tống Tiểu Hà bước qua ngưỡng cửa, tiếng gió thét gào bên tai tắt lịm tức khắc, đó là tiếng dăm ba trò chuyện rầm rì. Nàng ngước mắt quanh, bắt gặp pho tượng đá thờ phụng trong sảnh đường chằng chịt mạng nhện, xà nhà cũng rạn nứt chi chít. Nàng phỏng đoán đây ắt hẳn là một miếu Thổ Địa bỏ hoang từ thuở nảo thuở nào.
Nơi chăng kết giới nên chặn bão cát bủa vây bên ngoài, bên trong yên bình tĩnh lặng.
Nàng dấn bước trong thêm vài bước thì thấy miếu đông nghịt , ước chừng hơn hai chục mạng, ai nấy đều bận thường phục. Tiết trời bên ngoài u ám, trong phòng càng tăm tối, chính giữa chỉ nhen nhóm một đống lửa nhỏ để chiếu sáng, đám đông quây quần bên đống lửa, những chiếc bóng chập chờn cao thấp nhảy múa bốn bức tường. Vài động tĩnh bèn ngước Tống Tiểu Hà, đa vẫn cắm gằm mặt ngủ gà ngủ gật, lác đác vài rầm rì chuyện trò.
Sắc mặt của ai cũng xám xịt ủ rũ, bầu khí vô cùng ngột ngạt.
Tống Tiểu Hà và Bộ Thời Diên đều gồng vượt bão cát mà tới đây, cổ áo và ống tay nhét đầy cát bụi. Bộ Thời Diên vẻ chẳng màng, tìm bừa một trống bệt xuống, nhưng Tống Tiểu Hà thì khó chịu vô cùng, nàng dạt một góc, rũ sạch cát bám áo choàng.
Cái rắc rối nhất là tóc tai cũng vương đầy cát mịn, gội đầu thì đừng hòng rũ sạch. Thiếu niên mở cửa cho bọn họ ban nãy quan sát một lúc lâu, tinh ý nhận nỗi muộn phiền của Tống Tiểu Hà, bèn chủ động tiến gần, khẽ khàng : "Cô nương, để giúp một tay nhé."
Tống Tiểu Hà nghi hoặc ngước mắt lên, ánh mắt chạm trong khoảnh khắc, gò má thiếu niên chợt ửng đỏ, đoạn nhấc tay nhẩm một câu chú.
Nàng lập tức cảm nhận một luồng gió xuân ấm áp thổi mơn man qua từng chân tóc, bao nhiêu nặng nề đầu thoắt cái bay biến sạch, cả cảm thấy khoan khoái sảng khoái vô cùng.
Đôi mắt Tống Tiểu Hà sáng rực rỡ: "Giỏi quá mất!"
Thiếu niên lời khen thẳng tuột cho đỏ lựng cả tai lẫn cổ: "Cô nương quá khen."
Tống Tiểu Hà vốn dĩ hòa đồng dễ gần, còn lắm mồm, với ai cũng buôn chuyện . Nàng kéo thiếu niên xụp xuống cạnh , trò chuyện dăm ba câu bèn thiếu niên tên Tạ Quy, tự Xuân Đường, té là t.ử của Hàn Thiên Tông.
Danh tiếng của Hàn Thiên Tông cũng vang rền lẫy lừng kém, cùng với Huyền Âm Môn và Tiên Minh xưng tụng là ba đại tiên môn của nhân giới. Sự lợi hại của tông môn ở chỗ họ cực kỳ hoàng thất trọng dụng, thậm chí nhiều hoàng quốc thích tham gia tu hành trong đó. Các môn phái khác nàng chẳng tỏ tường, nhưng Tống Tiểu Hà một sư phụ lải nhải, Hàn Thiên Tông chính là tiên môn giàu nứt đố đổ vách nhất cõi nhân giới.
Nghe giang hồ đồn đại cổng chính của môn phái họ nạm bằng vàng ròng cơ. Tống Tiểu Hà liếc y phục và đồ trang sức của Tạ Quy, đúng y như rằng, đồ dệt vàng khảm ngọc cả.
Nàng đầu, đảo mắt quan sát kỹ lưỡng một vòng sảnh đường, trong lòng lập tức sáng tỏ. Thảo nào trong miếu đông đúc nhường , e rằng của Tiên Minh và Hàn Thiên Tông tụ họp thành một cục ở đây. Mặc dù đông đúc chật chội, nhưng kỹ cũng thấy đám ngầm chia thành hai phe rành rọt.
Chỉ là họ vô tình đụng độ, ngay từ đầu Tiên Minh và Hàn Thiên Tông giao kèo liên minh, mỗi bên cử một đội tới Phong Đô Quỷ Vực. Chẳng mấy chốc Tống Tiểu Hà lý do tại bọn họ cứ giậm chân tại chỗ bản đồ.
Hóa từ cái ngày bọn họ dấn ngôi thành hoang phế , họ chẳng thể nào thoát nổi, mấy hôm nay cứ loanh quanh luẩn quẩn trong thành. Trong đội hình cũng cao thủ phá trận, nhưng chẳng mảy may manh mối trận pháp nào trong thành. Bọn họ vất vưởng trong thành mấy hôm mà còn tỏ tường rốt cuộc thứ gì đang nhốt , sự kỳ quái quả thật chẳng quy củ nào mà . Hôm nay xui xẻo đụng bão cát vàng, đất trời mịt mù, chẳng thấy ánh mặt trời.
Tiên Minh cử ít cao thủ, Hàn Thiên Tông là đại tông môn một hai, đương nhiên cũng phái những nhân vật cộm cán. Từng cao thủ tụ tập mà cũng chẳng giải quyết nổi cái bài toán kẹt trong thành ?
Vậy rốt cuộc ngôi thành chứa đựng những bí ẩn quái quỷ gì...
"Vẫn thỉnh giáo danh xưng của cô nương." Giọng trầm ấm của Tạ Quy cắt ngang dòng suy tưởng của Tống Tiểu Hà.
Hắn ăn lúc nào cũng từ tốn, ung dung chừng mực, khiến Tống Tiểu Hà thấp thoáng thấy bóng dáng tiểu sư .
"Ta tên Tống Tiểu Hà." Nàng nhớ tới tiểu sư , bất giác thả hồn bay bổng: "Tiểu Hà trong dòng sông con suối."
"Tống Tiểu Hà."
Có gọi tên nàng, âm sắc của Tạ Quy, nhưng vô cùng quen tai.
Tống Tiểu Hà vểnh tai, nhận tiếng gọi phát từ lưng bèn đầu . Thấy cách đó xa một đang , lấy hai cánh tay gối, vắt chân chữ ngũ, mặt đắp một cuốn sách mỏng tanh, trang bìa in bốn chữ: "Bói toán thần pháp".
Hắn khẽ nghiêng đầu, đôi mắt hút hồn lấp ló mép sách, đăm đăm nàng: "Ngươi nhanh đấy, mà cũng đuổi kịp cơ ."
Tống Tiểu Hà trừng mắt : "Sao đụng mặt ngươi nữa ?"
Mấy ngày nay cứ mải miết cắm cúi chạy đuổi theo đám , chút thời gian rảnh rỗi cũng dành trọn cho việc nhớ nhung sư phụ và tiểu sư , thành nàng quăng cái tên khỏi trí nhớ từ đời nào. Nào ngờ lúc đang chễm chệ ngay lưng cơ chứ.
Thẩm Khê Sơn chẳng hề bộ dạng của kẻ mắc kẹt mấy hôm nay, vẫn ung dung thảnh thơi nhàn nhã. Hắn nhếch mép, nụ ẩn chứa sự mỉa mai: "Trùng hợp thật đấy, rốt cuộc là ngươi mò tới Quỷ Môn Quan của , là một bước chễm chệ cầu độc mộc của ngươi thế?"