Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 76: Tụng Vi Có Trở Về Không 1

Cập nhật lúc: 2026-07-09 12:44:24
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé Tống Tiểu Hà sáu tuổi thật dễ lừa, chỉ cần dỗ dành vài câu, nàng tin rằng Thẩm Khê Sơn là một .

Thế là nàng ngoan ngoãn bên cạnh , ngoan ngoãn ăn kẹo.

Thẩm Khê Sơn hai má phồng lên của Tống Tiểu Hà khi nhai kẹo, thầm nghĩ, dù hôm nay đến đây , mà là một kẻ nào khác, thì Tống Tiểu Hà cũng sẽ dỗ ngọt như thôi.

Thật là ngốc nghếch.

Hắn kiềm , đưa tay nhéo nhẹ đôi má của Tống Tiểu Hà.

Tống Tiểu Hà cũng hề né tránh, đầu .

Thẩm Khê Sơn tết tóc cho nàng, lau sạch tay và mặt cho nàng, chợt thấy một luồng ánh sáng trắng lóe lên từ bóng tối phía bên cạnh.

Một nguồn sức mạnh mơ hồ đang hướng về phía .

Đó là sức mạnh của Nhật Quỹ Thần Nghi.

Vừa khi cảm xúc Lương Đàn sụp đổ, thể dùng linh lực duy trì Nhật Quỹ Thần Nghi, Thẩm Khê Sơn đường trở về hiện tại, khe hở cuốn dòng gian .

Bây giờ ánh sáng trắng nhấp nháy, là khe hở thời gian .

Có lẽ Lương Đàn trở hiện tại, Nhật Quỹ Thần Nghi sắp sửa đóng .

Thẩm Khê Sơn nhận nhanh chóng khe hở đó, nếu khi Nhật Quỹ Thần Nghi đóng , e rằng sẽ mãi mãi mắc kẹt ở dòng gian .

Tuy nhiên, nơi thể cùng tồn tại hai Thẩm Khê Sơn, , đến từ tương lai, chắc chắn sẽ xóa sổ.

Thẩm Khê Sơn nghĩ , cơ thể động đậy, định dậy.

Lúc , Tống Tiểu Hà ngẩng phắt đầu lên, hỏi Thẩm Khê Sơn: "Tiểu sư , sắp ?"

Thẩm Khê Sơn khựng , nhất thời trả lời.

Hắn nhớ tiếng thê t.h.ả.m của Tống Tiểu Hà lúc mới đến, cái dáng vẻ nhỏ bé nép bên gốc cây, khiến bỗng dưng do dự.

Dù Tống Tiểu Hà bao giờ , nhưng Thẩm Khê Sơn rõ, Tống Tiểu Hà sợ sự cô đơn.

Nàng luôn nhiều, trông vẻ nhiệt tình, với ai cũng thể kết bạn, là vì nàng trải qua một tuổi thơ cô độc.

, nàng hình thành một thói quen, ngay cả khi ai đáp , nàng vẫn tự chuyện với chính .

E rằng trong cuộc đời của Tống Tiểu Hà, một thời gian dài, bạn bè của nàng chỉ là hoa cỏ ven đường, cây cối núi , và một con vật nhỏ hiếm thấy sợ .

Để Tống Tiểu Hà sáu tuổi một trong khu rừng núi tối tăm , Thẩm Khê Sơn thể .

Hắn mỉm : "Ta sẽ đưa tỷ về nhà mới ."

Tống Tiểu Hà bĩu môi : "Ta về ."

"Tại ?"

"Sư phụ đến tìm , sẽ ngủ ở đây." Tống Tiểu Hà xong liền xuống thật, bộ quần áo vốn dĩ lem luốc nay dính thêm một lớp bụi, cơ thể nhỏ bé cuộn tròn , chỉ để cho Thẩm Khê Sơn một cái bóng lưng.

Rõ ràng là đứa trẻ Tống Tiểu Hà từ nhỏ bướng bỉnh.

Cái vẻ mặt phồng má hờn dỗi lén lút vô cùng đáng yêu, Thẩm Khê Sơn thể nào từ chối, xách Tống Tiểu Hà từ đất lên, : "Vậy sẽ ở cùng tỷ đợi sư phụ tỷ đến, tỷ đừng đất."

Tống Tiểu Hà vui vẻ ôm chầm lấy : “Tiểu sư , thật ."

Thẩm Khê Sơn xoa đầu nàng, đầu tiên đối mặt với một đứa trẻ, trái tim bỗng trở nên mềm nhũn.

Đồng thời, liên tục giải phóng linh lực khe hở đang tỏa ánh sáng trắng , để giữ cho Nhật Quỹ Thần Nghi luôn trong trạng thái mở.

Lương Đàn suốt hai năm qua ngừng hút lấy linh lực của các t.ử tiên môn, còn lợi dụng những t.ử đến tham gia Bách Luyện hội như một nguồn dinh dưỡng. Dù , việc mở Nhật Quỹ Thần Nghi vẫn thể duy trì sự định. Chẳng cần cũng Thẩm Khê Sơn tiêu hao bao linh lực để giữ cho khe hở tồn tại.

Tống Tiểu Hà vẫn im lặng, luôn ngoan ngoãn bên cạnh , xung quanh chỉ tiếng gió khẽ lướt qua và âm thanh nhai kẹo của nàng.

Linh lực của Thẩm Khê Sơn tiêu hao nhanh chóng, thầm nhủ, ráng thêm chút nữa, nếu Lương Đàn vẫn xuất hiện, sẽ đưa Tống Tiểu Hà về.

Cũng may là đợi quá lâu.

Từ xa vọng tiếng gọi của Lương Đàn: "Tiểu Hà..."

Tiểu Hà lập tức bật dậy, lúc thì bao nhiêu hờn dỗi đó đều tan biến sạch sành sanh, vẻ mặt vô cùng hưng phấn, lớn giọng đáp : "Sư phụ!"

Thẩm Khê Sơn thở phào nhẹ nhõm một lớn, cũng dậy, xoa xoa đầu Tống Tiểu Hà hai cái, : "Tống Tiểu Hà, ."

Tống Tiểu Hà ngoảnh , lẽ là níu kéo, bèn hỏi: "Đệ sẽ trở chứ?"

"Tỷ là ai , thì cứ tìm ." Thẩm Khê Sơn : "Ta cũng là t.ử của Tiên minh."

Tống Tiểu Hà nắm lấy tay , vẻ lưu luyến nỡ rời xa.

Thẩm Khê Sơn biểu cảm của nàng, cảm giác như răng mật ngọt dính chặt, khiến cả cõi lòng đều trở nên mềm mại.

bắt buộc rời , bởi vì Tống Tiểu Hà sáu tuổi sẽ từ từ lớn lên, năm mười sáu tuổi sẽ gặp , nhưng Tống Tiểu Hà ở hiện tại thì sự đồng hành của Thẩm Khê Sơn.

Hơn nữa, Lương Đàn đang cầm đèn tiến gần, thể để ông thấy .

Thẩm Khê Sơn buông tay Tống Tiểu Hà , : "Chúng sẽ còn gặp , sinh thần cát lạc, Tống Tiểu Hà."

Nói xong câu , liền thu ngọn đèn của dập tắt, đó bước về phía bóng tối.

Tống Tiểu Hà đuổi theo, chỉ yên tại chỗ, bóng lưng Thẩm Khê Sơn dần dần mờ khuất trong màn đêm.

Chẳng bao lâu Lương Đàn tìm đến nơi, thấy Tống Tiểu Hà ngẩn ngơ, tức giận mắng: "Tống Tiểu Hà, muộn thế về nhà, còn ở đây cái trò gì ?"

Tống Tiểu Hà thấy giọng sư phụ, bèn chạy vài bước, nhào lòng ông, lí nhí : "Sư phụ, con lạc đường ."

"Vốn dĩ ngốc , còn thích chạy lung tung." Lương Đàn ưu sầu Tống Tiểu Hà, dường như thở dài đến tận ruột gan.

Tống Tiểu Hà liền thuận theo lời ông : "Vậy nên sư phụ đừng đưa con nữa, con luôn ở bên cạnh sư phụ."

Ông xổm xuống, buộc bốn đồng tiền xu đang nắm trong tay lên những b.í.m tóc nhỏ của Tống Tiểu Hà, : "Trên đời , e là chỉ mới chịu đựng nổi sự nghịch ngợm của con."

Sau khi buộc xong từng đồng xu, ông tiếp: "Lần tạm tha cho con, nếu còn dùng tiền xu đổi đồ ăn, đồ chơi của khác, nhất định sẽ đ.á.n.h cho m.ô.n.g con nở hoa."

Tống Tiểu Hà đáp lời, bèn cảm thấy buồn ngủ, dụi mắt ngã nhào Lương Đàn.

Lương Đàn liền bế nàng lên lưng, tay xách hai ngọn đèn dậy, hỏi: "Tiểu Hà đang ai ? Tóc con là ai chải cho?"

"Tiểu sư ." Tống Tiểu Hà trả lời.

"Ta chỉ con là đồ ngốc nghếch , con lấy ?" Lương Đàn thắc mắc.

Nàng úp mặt lưng sư phụ, buồn ngủ thì thầm: “Là tiểu sư của con."

Gió đêm mùa hè dễ chịu và mát mẻ, những chiếc lá xào xạc, ánh trăng vằng vặc.

Tấm lưng của sư phụ rộng lớn và ấm áp, Tống Tiểu Hà nhanh chóng chìm giấc ngủ.

Lương Đàn cõng nàng, xách theo chiếc đèn, chậm rãi bước bầu trời đầy lấp lánh như dải ngân hà, từng bước từng bước trở về đỉnh Thương Hải, trở về ngôi nhà đá nhỏ của hai thầy trò.

Hiện tại, Trường An.

Tống Tiểu Hà rút kinh nghiệm từ , hạ cánh ngã, mà vững vàng tiếp đất.

xung quanh nhiều , nàng vội vã tìm kiếm, thấy sư phụ trong đám đông, cũng chẳng thấy Thẩm Khê Sơn .

Sư phụ khi về cố tình trái ý trời, tiết lộ tương lai cho sư bá, chắc chắn thương nhẹ, lúc nhất định là đang trốn , Tống Tiểu Hà tìm cũng thấy.

Thẩm Khê Sơn rốt cuộc ?

Tống Tiểu Hà hoảng loạn, thấy Bộ Thời Diên bên cạnh, vội vàng chạy tới : "Diên tỷ, Thẩm Khê Sơn cùng chúng trở về, tại thấy bóng dáng ? Có thần khí vấn đề gì ?"

Bộ Thời Diên giơ tay lên, lau dòng nước mắt cho nàng, nhẹ nhàng : "Không cần hoảng sợ, chỉ vài việc giữ chân, sẽ nhanh thôi."

Vừa dứt lời, Nhật Quỹ Thần Nghi trong tay Bộ Thời Diên bắt đầu tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, xoay vòng tròn và bay lơ lửng giữa trung.

Tống Tiểu Hà , trong lòng yên tâm hơn hẳn. Nàng lấy chiếc khăn gấm , nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt khuôn mặt, lau sạch tay, trở thành đứa trẻ ngoan ngoãn mà sư phụ vẫn hằng yêu quý.

"Tô Mộ Lâm." Nàng đầu gọi, ánh mắt dạo quanh đám đông tìm kiếm.

Trên mặt đất vẫn còn hiện rõ trận pháp đỏ thẫm, bầu trời kết giới lấp lánh, một lượng khổng lồ tụ tập ở gian quanh Linh Lung Tháp.

Trận pháp rút linh lực của phần lớn ở đây, khiến ai nấy đều trông rã rời và kiệt sức. Nhiều bệt xuống đất, những âm thanh hỗn tạp nổi lên ngớt, ồn ào vô cùng.

Giọng Tống Tiểu Hà nghẹn ngào vì , nàng gọi thêm vài tiếng nhưng vẫn thấy ai trả lời.

Đôi tai của Tô Mộ Lâm thính nhạy hơn bình thường nhiều. Ngay cả trong môi trường ồn ào , vẫn thể nhận tiếng gọi của Tống Tiểu Hà và sẽ chạy đến ngay mặt nàng, như những .

xuất hiện.

Tống Tiểu Hà ngoái hỏi Bộ Thời Diên: “Diên tỷ, tỷ thấy Tô Mộ Lâm ?"

Bộ Thời Diên chăm chú Nhật Quỹ Thần Nghi đang xoay chậm rãi, đáp: "Hắn Lương Đàn đưa ."

Tống Tiểu Hà ngỡ ngàng: “Từ lúc nào thế? Sư phụ bắt để gì?"

Bộ Thời Diên trả lời: "Ba lượt bước Nhật Quỹ Thần Nghi, cũng lượt trở . Vì Lương Đàn xuất hiện các nửa khắc. Khi lộ diện, xông tấn công, nhưng Tô Mộ Lâm che chắn cho ."

Nghe đến đây, Tống Tiểu Hà chen ngang để hỏi tại Tô Mộ Lâm thế.

nàng nhanh chóng hiểu .

Vì Lương Đàn là sư phụ của Tống Tiểu Hà.

Tô Mộ Lâm mang dòng m.á.u Ma tộc, vốn sinh phân biệt thiện ác, chỉ hướng về phía những cho là của .

Trong suy nghĩ của , Lương Đàn là sư phụ của Tống Tiểu Hà, đồng nghĩa với việc là của . Do đó, khi khác tấn công Lương Đàn, đương nhiên sẽ bảo vệ.

"Tô Mộ Lâm đ.á.n.h tơi tả, Lương Đàn nỡ , lúc chạy trốn kéo theo luôn." Bộ Thời Diên nốt phần còn .

Tống Tiểu Hà: "..."

Tuy nhiên, nếu sư phụ thể kéo theo Tô Mộ Lâm, vẻ như ông vẫn mất trí. Thêm đó, ông thương, lẽ Tô Mộ Lâm tạm thời gặp nguy hiểm gì.

Trong lúc đang suy nghĩ, Nhật Quỹ Thần Nghi bỗng dưng tỏa ánh sáng chói lọi, ngay lập tức Thẩm Khê Sơn bước từ luồng sáng đó.

Hắn lướt xuống từ trung, thu bộ linh lực, khiến Nhật Quỹ Thần Nghi trong tay Bộ Thời Diên ngừng chuyển động, nhanh chóng thu nhỏ , chỉ còn to bằng lòng bàn tay.

Thẩm Khê Sơn vững, sang hỏi Tống Tiểu Hà: "Ta trễ bao lâu ?"

Tống Tiểu Hà khựng một nhịp, đáp: "Chưa đến nửa khắc."

Thẩm Khê Sơn lúc bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ may mà bên mất quá nhiều thời gian.

Hắn thể hiện mặt, cũng chẳng đề cập đến việc Nhật Quỹ Thần Nghi mang tới chốn nào. Ánh của chạm Tống Tiểu Hà, mang theo một nỗi xao xuyến.

Tống Tiểu Hà ở độ tuổi lên sáu và Tống Tiểu Hà của năm mười bảy tuổi chẳng khác là bao, vẫn sở hữu đôi mắt to tròn, trong veo, lúc nào cũng đỏ hoe vì .

Hắn tiến gần Tống Tiểu Hà, khẽ hỏi: "Kết giới vẫn phá vỡ, sư phụ của nàng chắc chắn sẽ bỏ qua dễ dàng, nàng tìm ông ?"

Tống Tiểu Hà khẽ lắc đầu, chậm rãi đáp: "Bây giờ một chuyện cần ."

Thẩm Khê Sơn : "Chuyện gì, nàng cứ ."

Tống Tiểu Hà đáp: "Ta cảm giác sư nương vẫn còn sống."

Thẩm Khê Sơn gật đầu.

"Hắn cũng ?" Tống Tiểu Hà hỏi .

Hắn trả lời: "Có một kết giới nín thở chiếc quan tài băng của sư nương nàng, c.h.ế.t thì cần thứ đó."

Khi Thẩm Khê Sơn kéo Tống Tiểu Hà đang gục quan tài, nhận điều bất thường ở cỗ quan tài băng.

Kết giới giấu kín kỹ, rõ ràng là do một năng lực cao thâm tạo , đến cả Tả Diệp, đưa quan tài băng đến đây, cũng hề .

Thẩm Khê Sơn thể phát hiện là vì khi Tống Tiểu Hà đập tay lên quan tài trong cơn nức nở, nàng vô thức dùng linh lực đ.á.n.h kết giới, rò rỉ một chút khí tức nhỏ xíu.

Thẩm Khê Sơn vô cùng nhạy bén, dù khí tức chỉ lướt qua trong tích tắc, nhận ngay, nhưng vẫn giữ im lặng .

Hắn chỉ tự hỏi, liệu đây là một vở kịch là hai cái bẫy.

Khi Tống Tiểu Hà ngỏ ý gặp sư nương, Thẩm Khê Sơn đáp: "Ta thể đ.á.n.h thức bà ."

Cả hai bàn bạc gì thêm, lượt tiến tháp Linh Lung.

Giờ đây, hàng ngàn t.ử của các môn phái đang giam lỏng tại đây, dù thử đủ cách nhưng vẫn phá vỡ kết giới. Việc linh lực bòn rút liên tục khiến chìm trong trạng thái lo âu tột độ, tất cả đều tập trung trong đại điện của tháp Linh Lung.

Gia đình họ Chung vẫn ngự trị cao, Chung Ý Thịnh ở giữa giờ đây già nua, mặt đầy nếp nhăn, mí mắt sụp xuống, còn vẻ oai phong lẫm liệt như khi khác.

Đại điện trở nên tĩnh lặng hơn nhiều. Khi Tống Tiểu Hà bước , ánh ngay lập tức đổ dồn về phía nàng.

Tống Tiểu Hà là học trò của Lương Đàn.

Sư phụ gây một chuyện tày đình như , t.ử thể dễ dàng rũ bỏ trách nhiệm? Thấy nàng bước , đám đông lập tức bùng nổ cơn thịnh nộ. Chung Ý Thịnh càng kìm nén cơn giận, vung tay ném một lá bùa lao thẳng về phía mặt nàng.

Tống Tiểu Hà phản ứng chớp nhoáng, trong tích tắc rút kiếm gỗ , vung kiếm dứt khoát, c.h.é.m đôi lá bùa chỉ bằng một nhát.

Khuôn mặt nàng cuối cùng cũng hiện lên một cảm xúc khác ngoài sự đau khổ.

Có lẽ do tiếp sức bởi sự phẫn nộ và oán hận, ánh mắt Tống Tiểu Hà toát lên sát khí, một khí chất sắc bén mà đây từng thấy ở nàng bỗng chốc hiện rõ.

"Cô còn mặt mũi nào mà xuất hiện chúng !"

Chung Xương Tân chỉ thẳng nàng gào lên: "Có Lương Đàn xúi cô tới ?!"

Cả đại điện bỗng im phăng phắc, còn ai bàn tán, ánh mắt đều dồn về phía Tống Tiểu Hà.

Sự việc đến nước , phần lớn đều hiểu rõ tình thế.

Trận pháp đất giải trừ, kết giới vẫn còn đó, họ chẳng khác nào cá thớt, lưỡi d.a.o của Lương Đàn thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

Và Tống Tiểu Hà là t.ử của Lương Đàn, một hậu bối nhưng thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công của đầu nhà họ Chung. Mọi đều nhận linh lực của Tống Tiểu Hà hề suy giảm, ai dám đắc tội với nàng chứ?

Chỉ thấy nàng cầm kiếm bước tới, phớt lờ câu hỏi của Chung Xương Tân, dõng dạc : "Ta Chung Mộ Ngư sống ."

"Đừng vớ vẩn, c.h.ế.t thể sống ?" Chung Xương Tân quát lớn.

Thẩm Khê Sơn cảm thấy vô cùng phiền phức với tiếng la hét ầm ĩ của Chung Xương Tân. Hắn liếc quanh đại điện, nhận Tả Diệp mặt, bèn thèm báo mà lập tức rút kiếm .

Chỉ thấy tiếng kiếm vang vọng, thanh trường kiếm bọc ánh sáng vàng lao vút như mũi tên rời cung, x.é to.ạc gian đại điện, nhắm thẳng Chung Xương Tân.

Chung Xương Tân nào ngờ đột ngột tấn công, sợ c.h.ế.t khiếp, vội vàng dồn linh lực để tự bảo vệ. ông quên mất rằng trận pháp chân vẫn đang hoạt động; ngay khi kích hoạt linh lực, trận pháp lập tức bám lấy ông , như những con đỉa hút cạn sức mạnh.

Chỉ trong nháy mắt, nỗi sợ hãi và sự suy giảm linh lực khiến Chung Xương Tân rũ rượi, ngã nhào xuống đất, phát một tiếng động chói tai.

lớn tuổi, cú ngã hề nhẹ, cơn đau nhói truyền đến khiến Chung Xương Tân chôn chân tại chỗ, kêu la t.h.ả.m thiết.

Thế nhưng thanh trường kiếm của Thẩm Khê Sơn hề chạm Chung Xương Tân. Trong lúc kinh ngạc kêu lên, thanh kiếm vàng cắm thẳng gian phía đầu Chung Ý Thịnh vài tấc. Ngay đó, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ trung tỏa , tạo thành một lớp kết giới.

Kết giới tách biệt trong đại điện, mở một lối ở giữa. Thẩm Khê Sơn lên tiếng: "Không cần bận tâm đến họ."

ai thuộc Tiên minh ở trong điện, nên mặt đông đảo , Thẩm Khê Sơn chẳng buồn che giấu nữa.

dẫu biến từ một đồn đại là trọng đạo tôn sư, một bậc quân t.ử ôn hòa nhã nhặn thành một kẻ lạnh nhạt ngạo mạn, một tiểu t.ử tự tung tự tác, thì cũng chẳng ai dám buông lời chỉ trích Thẩm Khê Sơn lúc .

Xét cho cùng, danh tiếng lẫy lừng của Thẩm Khê Sơn bao giờ xây dựng dựa những phẩm chất cao quý . Chỉ riêng hành động dám găm kiếm lên đầu tộc trưởng nhà họ Chung cũng đủ khiến bao kẻ âm thầm câm nín.

Tống Tiểu Hà nắm chặt thanh kiếm gỗ tiến về phía , bước giữa luồng sáng vàng rực rỡ.

Kết giới ngăn cách , điểm cuối là cỗ quan tài băng chứa Chung Mộ Ngư. Nàng chầm chậm tiến gần, bên cạnh quan tài và xuống, thấy Chung Mộ Ngư im lìm, gương mặt vẫn tái nhợt. Ngoại trừ vết m.á.u cổ, hề thêm một vết thương nào khác.

Tống Tiểu Hà đầu Thẩm Khê Sơn: “Làm phiền Thẩm liệp sư."

Thẩm Khê Sơn đáp bằng một tiếng ừ trầm ấm, giơ tay thu hồi thanh kiếm đang cắm đầu Chung Ý Thịnh.

Chỉ trong chớp mắt, những bóng hình hỗn loạn ùa như dòng nước xiết. Các thành viên nhà họ Chung lập tức nổi giận, tám vị đại trưởng lão cùng lên, thi lên án Thẩm Khê Sơn.

Chung Xương Tân khi dìu dậy thì trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn. Còn Chung Ý Thịnh do tuổi tác cao, rút phần lớn linh lực nên sự kiệt quệ chỉ thể hiện nét mặt mà lan , ngay cả biểu hiện tức giận cũng trở nên vô cùng yếu ớt.

la hét khiển trách, chẳng một ai dám tùy tiện tung linh lực ngoài.

Kết quả là họ chỉ trơ mắt Thẩm Khê Sơn đ.â.m kiếm kết giới của chiếc quan tài băng, khiến bộ kết giới rạn nứt chằng chịt. Ngay đó, một âm thanh như tiếng đồ gốm vỡ vụn vang lên, kết giới của cỗ quan tài vỡ nát.

Chính tại khoảnh khắc đó, Chung Mộ Ngư bỗng hít một thật sâu, lồng n.g.ự.c phập phồng, sắc mặt nhanh chóng hồng hào trở , vết thương cổ cũng biến mất tăm, chỉ còn chút m.á.u khô, thứ như từng xảy .

Tống Tiểu Hà cỗ quan tài, cất tiếng gọi: "Sư nương."

Chung Mộ Ngư dường như thấy tiếng gọi, bèn mở bừng mắt.

Ban đầu bà mơ màng đưa mắt quanh, đó mới thấy Tống Tiểu Hà.

Bà bật dậy, đầu , đập mắt là cha và ông nội của , cùng các vị trưởng lão họ Chung, đến của các môn phái khác, chen chúc chật cứng cả đại điện.

Lương Đàn gây chuyện tày trời, nhà họ Chung thì bận rộn phá kết giới, hủy trận pháp, lo sốt vó, gì còn ai để ý đến chiếc quan tài băng đặt ở góc đại điện.

Chẳng ai ngờ Tống Tiểu Hà , cùng với Thẩm Khê Sơn đập vỡ kết giới của cỗ quan tài.

Thế là đang trong đó "sống từ cõi c.h.ế.t", cho cả đại điện kinh ngạc đến tột độ.

"Sư nương, con vài lời hỏi ." Tống Tiểu Hà bà, thu hết vẻ ngỡ ngàng gương mặt bà mắt, giọng bình thản cất lên: "Về chuyện của sư phụ con."

Chung Mộ Ngư im lặng, chầm chậm bước khỏi quan tài băng. Chỉ cần dáng vẻ già nua của cha và ông nội, bà hiểu đại khái sự tình.

"Lương T.ử Kính ?" Chung Mộ Ngư hỏi.

chợt tiếng gió rít lên, một nguồn sức mạnh áp sát cổ Chung Mộ Ngư.

đầu , nhận đó là một thanh kiếm tỏa ánh sáng vàng, và đang cầm chuôi kiếm là Thẩm Khê Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-76-tung-vi-co-tro-ve-khong-1.html.]

Tống Tiểu Hà mắt đỏ hoe, nỡ, dám chất vấn Chung Mộ Ngư.

Thẩm Khê Sơn thì chẳng bận tâm đến những điều đó, mạng sống của những kẻ chẳng chút can hệ nào đến .

Hắn hỏi: "Lương phu nhân sợ c.h.ế.t ?"

Chung Mộ Ngư vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thong thả đáp: "Sống đến độ tuổi , ham sống thêm cũng chẳng còn nghĩa lý gì."

"Tốt." Thẩm Khê Sơn : "Ta chỉ hỏi bà ba câu, trả lời xong sẽ tiễn bà xuống hoàng tuyền bằng một nhát kiếm, thế nào?"

Chung Mộ Ngư đáp: "Ngươi hỏi ."

Thấy thái độ dửng dưng của bà , Thẩm Khê Sơn khẽ nhếch mép : “Đâu dễ dàng ?"

Hắn chỉ khẽ nhúc nhích ngón tay, một tấm bùa bay , dán ngay vai Chung Mộ Ngư. Trong chớp mắt, những ký tự lá bùa phát ánh sáng vàng rực.

Chung Mộ Ngư cau mày: “Đây là thứ gì?"

"Bùa Chân Ngôn." Thẩm Khê Sơn mỉm : "Xin Lương phu nhân đừng trách hậu bối lòng tiểu nhân, chỉ là bây giờ hậu bối sự thật."

Gương mặt Chung Mộ Ngư thoáng chút biến đổi, bà lạnh lùng : "Nếu ngươi tin , trả lời thế nào cũng vô ích, xin Thẩm liệp sư cứ tùy ý."

Nói , bà định đưa tay xé lá bùa, nhưng Tống Tiểu Hà bất ngờ ngăn .

Tống Tiểu Hà đăm đăm Chung Mộ Ngư, trong tâm trí cứ hiện về những hình ảnh mỗi đến thăm sư nương suốt bao năm qua. Nhớ cảnh nũng trong vòng tay bà, nũng nịu xin những bộ váy lộng lẫy.

Tống Tiểu Hà cất giọng nhỏ nhẹ, hệt như ngày xưa: "Sư nương, Tiểu Hà cũng sự thật."

Dù Chung Mộ Ngư ít khi gặp Tống Tiểu Hà, nhưng cũng coi là chứng kiến nàng lớn lên từ lúc còn bé xíu. Hằng ngày, khi nàng mang quà đến Thiên Dương Phong, khuôn mặt luôn rạng rỡ nụ .

Tống Tiểu Hà thích quấn quýt bên bà, thích khoác tay và tựa đầu vai bà một cách thiết, nhưng luôn cẩn thận dám dựa quá mạnh vì sợ bà yếu.

Nàng còn thường giấu những món ăn yêu thích, chờ đến lúc sư phụ cho phép đến thăm bà, mới mang mời bà hết một lượt.

Qua nhiều năm, mỗi gặp Tống Tiểu Hà, nàng gọi một tiếng sư nương ngọt ngào, Chung Mộ Ngư suýt nữa quên mất rằng hề xứng đáng với cái danh xưng .

Chung Mộ Ngư khẽ chớp mắt, hai dòng lệ trong trẻo lăn dài má.

"Chung Mộ Ngư!" Chung Xương Tân từ cao quát lớn: "Ngươi điên ? Chuyện liên quan đến danh tiếng của gia tộc họ Chung, ngươi bậy bạ."

Chung Mộ Ngư đầu, cha già yếu của .

Lá bùa Chân Ngôn vai phát ánh sáng yếu ớt, Chung Mộ Ngư chậm rãi : "Phụ , hãy mở mắt mà xem, hiện giờ họ Chung còn bao nhiêu t.ử tài năng xuất chúng? Rồi xem Hàn Thiên Tông bao nhiêu t.ử thể vững trong cõi nhân gian? Mọi vẫn nhận ?"

Bà nức nở : "Chính vì đẩy Tụng Vi cõi c.h.ế.t, mà phá hỏng hết khí vận của gia tộc họ Chung chúng !"

"Nói xằng bậy!" Chung Ý Thịnh gầm lên, tức giận đến mức thở nổi, thế mà ngất lịm .

Vài vị trưởng lão bên cạnh vội vã chạy đến đỡ, khiêng Chung Ý Thịnh bất tỉnh , chỉ còn một Chung Xương Tân.

Ông với Chung Mộ Ngư: "Đi theo !"

"Khoan !"

Theo dõi đến lúc , rốt cuộc cũng . Nữ t.ử đó khoác bộ y phục mang ấn ký của phái Thiên Cơ, giọng tức giận vang lên: "Nhà họ Chung và Hàn Thiên Tông năm đó rốt cuộc thông đồng gây tội ác gì, đến giờ phút mà các vẫn lấp liếm?! Lương Đàn giam cầm tất cả chúng ở đây, khoan bàn đến âm mưu của là gì, chỉ nếu các còn tiếp tục che đậy, thì c.h.ế.t đầu tiên chắc chắn sẽ là nhà họ Chung!"

Thiên Cơ Phái cũng là một môn phái lớn, dẫn đầu, các môn phái địa vị thấp hơn tự nhiên cũng hùa theo, liên tục chỉ trích t.ử của Chung Xương Tân và Hàn Thiên Tông.

Lúc ai dám lên tiếng, bởi các môn phái đều e ngại gia tộc hùng mạnh, lâu đời như nhà họ Chung và Hàn Thiên Tông. giờ đây, khi đều kẹt đây và hút mất linh lực, chẳng ai hậu quả sẽ , còn phân biệt môn phái lớn nhỏ. Thế là họ xả hết cơn giận lên đầu nhà họ Chung và Hàn Thiên Tông.

Trong khi của Hàn Thiên Tông thì khôn ngoan, sớm lánh , chỉ còn nhà họ Chung giữa đại điện chịu trận.

Thấy , Chung Xương Tân cũng e ngại trong lúc c.h.ử.i rủa sẽ xông lên đ.á.n.h , nên lật đật bỏ trốn một cách hèn nhát.

Đại điện dần chìm tĩnh lặng. Vị nữ trưởng lão của phái Thiên Cơ, nãy bảo vệ, với Tống Tiểu Hà: "Các tiếp tục , sáng tỏ sự thật, cho tất cả chúng một lời giải thích."

Tống Tiểu Hà khẽ gật đầu, bày tỏ sự ơn, sang Thẩm Khê Sơn.

"Ta hỏi giúp nàng nhé?" Thẩm Khê Sơn thì thầm đề nghị.

Tống Tiểu Hà khẽ lắc đầu, gọi Chung Mộ Ngư: "Sư nương."

Chung Mộ Ngư lau những giọt nước mắt: “Thôi , dù cũng sắp c.h.ế.t . Sống trong giày vò hơn ba mươi năm, cũng đến lúc chấm dứt chuyện , con hỏi điều gì?"

Tống Tiểu Hà đáp: "Về cái c.h.ế.t của sư bá."

Chung Mộ Ngư rũ mắt, cất giọng chậm rãi: "Năm xưa, trận cãi vã với Tụng Vi, Lương Đàn vì quá tức giận nên rời bỏ Hàn Thiên Tông. Ta bảo tìm tiên d.ư.ợ.c để nâng cao linh lực, nhưng cụ thể thì rõ. Tụng Vi xuống núi tìm vài bận, đó thì bắt đầu bế quan. Chắc là do sắp đến thời điểm phi thăng, ở lỳ trong đó suốt mấy tháng trời ngoài."

"Năm Sùng Khánh thứ ba mươi chín, cũng là năm thứ năm từ ngày Lương Đàn rời , Tụng Vi bế quan tròn một năm. Khi , Hàn Thiên Tông suốt từ xuân sang đông liên tục gặp những cơn mưa sấm sét. Ta các vị sư tôn bảo rằng, đó là điềm báo thiên kiếp của Tụng Vi sắp đến. Vì lo lắng cho sự an nguy của khi độ kiếp, kiếm linh thạch luyện thành bùa hộ mệnh, định đem tặng . Ta thầm nghĩ, nếu thể đỡ cho một đạo thiên lôi thì cũng . Nào ngờ thấy Tụng Vi theo tổ phụ cùng ngoài. Tò mò, bám theo họ và đến một ngôi nhà đá hẻo lánh. Sợ phát hiện, dám tiếp, đợi đến tối mới dùng bùa tàng hình lén lút đột nhập ."

Chung Mộ Ngư ngập ngừng một lát, đều dán mắt bà, chờ đợi bà phơi bày sự thật.

Tống Tiểu Hà hỏi: "Bà thấy điều gì?"

Có lẽ bà thoáng chút hối hận, tiếp tục câu chuyện, nhưng lá bùa chân ngôn vai thôi thúc bà tiếp: "Ta thấy Lương Đàn đ.á.n.h đến thoi thóp, đẫm máu."

Gương mặt Tống Tiểu Hà trắng bệch, đến đây, nàng lờ mờ đoán những chuyện tiếp theo.

Quả nhiên, Chung Mộ Ngư tiếp: "Lương Đàn tóm, kết bạn với Ma tộc, cùng trốn xuống núi. Điều ở Hàn Thiên Tông là một tội ác tày trời. Theo luật, sẽ đ.á.n.h đập dã man, rút sạch linh lực, bao giờ phép tu hành nữa, chịu cảnh tàn phế suốt đời."

Tống Tiểu Hà c.ắ.n chặt môi, cố gắng kìm nén, nhưng cuối cùng thể nhịn nữa, những giọt nước mắt to tròn tuôn rơi.

Giọng Chung Mộ Ngư vẫn nhẹ nhàng, buông những lời sắc lạnh: “Lương Đàn nhốt trong phòng, khi thấy , cầu xin cứu thoát . những lá bùa phong ấn cứ lớp lớp chồng lên , ngay cả Tụng Vi cũng bất lực, thì mà cứu ? Lương Đàn cầu xin đến năn nỉ nhà họ Chung, xin họ đừng ép Tụng Vi đổi tên họ, đồng ý. Hắn bảo nhắn với Tụng Vi rằng đừng cúi đầu nhà họ Chung, hãy dồn tâm trí tu luyện để chuẩn cho việc độ kiếp, cũng đồng ý."

" khi rời khỏi ngôi nhà đá, tìm Tụng Vi và với rằng Lương Đàn than thở vô cùng thống khổ, nài nỉ hãy sớm nhượng bộ nhà họ Chung. Chỉ là một cái tên, nhà họ Chung chỗ dựa, lên trời, Lương Đàn ở trần gian cũng sẽ sống thoải mái."

"Ta nghĩ, chỉ đổi họ thôi, ." Chung Mộ Ngư : "Hơn nữa luôn chiều chuộng Lương Đàn, bất cứ yêu cầu gì của Lương Đàn cũng đáp ứng, nên chắc chắn cũng sẽ như ."

"Không ngờ đến cuối cùng Tụng Vi vẫn chịu đồng ý. Hắn dùng một phách của để trao đổi, đổi lấy Lương Đàn. Đích rút đoạn ký ức đó khỏi tâm trí Lương Đàn, phong ấn nó , đưa Lương Đàn xuống núi. Rốt cuộc đưa Lương Đàn , cũng rõ. Chỉ đó lâu, thiên kiếp của Tụng Vi đến. Thiếu mất một phách, thể độ kiếp, nên bỏ mạng thiên lôi."

"Sư bá, hồn siêu phách tán ?"

Tống Tiểu Hà hỏi.

"Sau khi Tụng Vi phi thăng thất bại, nhà họ Chung huy động nhiều đến nơi độ kiếp để lễ chiêu hồn, nhưng ngay cả một tia tàn hồn cũng tìm thấy." Chung Mộ Ngư kể .

Không tìm thấy gì, nghĩa là chẳng còn gì sót .

Tống Tiểu Hà nức nở, nhớ về sư bá luôn mang vẻ mặt bình thản trong rừng trúc.

Nắng vàng rực rỡ, những đốt trúc xanh vươn cao, tựa như dáng vẻ kiêu hãnh của trai, khí phách thể gục ngã.

Ngay cả khi đối mặt với cái c.h.ế.t, cũng vững.

Thẩm Khê Sơn chứng kiến Tống Tiểu Hà lóc trong im lặng, một cảm giác bực bội trào dâng trong lòng.

Mấy ngày nay nàng ngừng, Thẩm Khê Sơn nàng đừng những chuyện nữa. Hắn định báo cáo tất cả cho Tiên minh, đảm bảo bỏ sót ai, nhà họ Chung và Hàn Thiên Tông sẽ nhận lấy kết cục xứng đáng.

nàng bắt buộc , vì đó là quá khứ của sư phụ nàng.

Những sự thật che giấu cố tình, những câu chuyện lãng quên, nếu nàng tìm hiểu, sẽ chẳng ai quan tâm.

Và khi những kẻ thuộc nhà họ Chung và Hàn Thiên Tông c.h.ế.t , câu chuyện về Lương Tụng Vi cũng sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới .

Cần lắng , để truyền câu chuyện .

Tống Tiểu Hà hiểu rõ điều , nên nàng cố gắng kìm nén nỗi đau, hỏi tiếp: "Vậy tại cưới sư phụ ? Rõ ràng bà hề yêu ông ."

"Yêu ?" Chung Mộ Ngư nhạt một tiếng: “Sau khi những chuyện đó xảy , con nghĩ giữa và Lương Đàn còn thể tồn tại tình yêu ? Cho dù hề nguyên do Tụng Vi rút một phách, cũng hiểu rằng nhà họ Chung và Hàn Thiên Tông bắt tay hại c.h.ế.t Tụng Vi, tự nhiên sẽ căm hận , hận nhà họ Chung đến tận xương tủy. Nếu Tụng Vi khi c.h.ế.t nhờ Tiên minh bảo vệ, thì nhà họ Chung sớm tiêu diệt ."

Nghe đến đây, Thẩm Khê Sơn bỗng hiểu chuyện.

Trước đây luôn thắc mắc, tại một nơi nghiêm khắc như Tiên minh thu nhận hai thầy trò vô dụng như . Hơn nữa Lương Đàn còn mang danh xưng Linh Tôn, tuy chẳng chút thực quyền nào nhưng cùng Tống Tiểu Hà độc chiếm cả một ngọn núi...Đỉnh Thương Hải chỉ mỗi hai thầy trò họ.

Hóa là do lời gởi gắm của Lương Tụng Vi.

"Tụng Vi tìm ô ô bảo hộ cho Lương Đàn, sống ẩn dật núi quanh năm suốt tháng, nhà họ Chung thể đụng đến , nên ép kết hôn với ."

Tống Tiểu Hà hỏi: "Vì điều gì?"

Thẩm Khê Sơn câu trả lời cho việc : “Là vì Phong Lôi Chú, và cũng để giám sát sư phụ nàng, sợ ông khôi phục đoạn ký ức đó hoặc ngóng điều gì từ bên ngoài."

Hắn sang Chung Mộ Ngư, tiếp tục: "Vì cùng nhà họ Chung diễn một vở kịch , dùng cái c.h.ế.t giả của để gán tội cho Lương Đàn. Từ khoảnh khắc Lương Đàn bước chân Trường An, các định để ông rời sống sót, đúng ?"

Chung Mộ Ngư đáp: "Lương Đàn c.h.ế.t, nhà họ Chung thể yên lòng."

"Một vở kịch, hai cái bẫy." Thẩm Khê Sơn : " các lường rằng, Lương Đàn chẳng hề ngốc nghếch như vẻ bề ngoài. Ông lợi dụng cái c.h.ế.t giả của bà để thắp hương gọi hồn, phơi bày chuyện của Lương Tụng Vi mặt . Có lẽ đến giờ các vẫn hiểu sai ở ."

Chung Mộ Ngư chỉ kế hoạch, nắm rõ tiến triển , nên khi tỉnh dậy thấy Tống Tiểu Hà bên cạnh, cùng với dáng vẻ già nua của tổ phụ và phụ , bà lập tức nhận kế hoạch thất bại.

Tội ác của nhà họ Chung sẽ thể giấu giếm, và nguyên nhân cái c.h.ế.t của Lương Tụng Vi cũng sẽ phơi bày thiên hạ.

Thẩm Khê Sơn tiếp tục: "Bởi vì chúng một thiên sư thiên mệnh, khi bà bước cuộc chơi, bàn cờ chỉ còn con đường c.h.ế.t cho nhà họ Chung các ."

Chung Mộ Ngư giờ đây chẳng còn bận tâm đến việc tại Lương Đàn thể đ.á.n.h bại họ một nước cờ. Bà đôi mắt đẫm lệ, van nài Tống Tiểu Hà: "Tiểu Hà, con thiết với sư phụ, ông luôn coi con như con đẻ, hết mực chiều chuộng. Nể tình bao năm qua cũng đối xử thật lòng với con, xin con hãy giúp nài nỉ Lương Đàn, cầu xin ông tha cho nhà họ Chung chúng ."

Tống Tiểu Hà đỏ hoe mắt , ánh mắt đong đầy nỗi xót xa, nhưng nàng một lời.

Chung Mộ Ngư nức nở t.h.ả.m thiết: "Tổ phụ và phụ bao năm qua cũng sống trong sự hối hận tột cùng. Họ từng dành bao tâm huyết nuôi dưỡng Tụng Vi, việc tự tay hủy hoại chẳng khác nào hủy hoại chính con ruột của . Kể từ khi Tụng Vi , tổ phụ thường xuyên trằn trọc ngủ , mỗi đêm giật tỉnh giấc đều ngập trong sự ăn năn. Tất cả chúng đều đang chịu đựng sự giằng xé..."

"Thế nhưng năm xưa khi sư phụ cầu xin bà đến nhà họ Chung nài nỉ, tại ?"

Tống Tiểu Hà hỏi bà .

"Ta, ..." Chung Mộ Ngư nghẹn lời một lúc lâu, đột nhiên quỳ sụp xuống mặt Tống Tiểu Hà, che mặt nức nở: "Ta là trưởng nữ nhà họ Chung, mang trọng trách hưng vong của gia tộc, còn sự lựa chọn nào khác! Con tưởng Tụng Vi ghi tên gia phả họ Chung lắm ? Một khi họ Chung, sẽ vĩnh viễn thể ở bên nữa. Năm đó hàng ngàn lý do để từ chối nhà họ Chung, nhưng lý do gì để cho phép theo ý thích."

"Nhà họ Chung kế thừa những lá bùa suốt cả trăm năm, thì oai phong, nhưng thực những lá bùa đó quá cũ kỹ, chú văn rườm rà phức tạp. Sức mạnh chứa đựng trong bùa cũng ngày càng khó lưu truyền qua các thế hệ. Đến đời chúng , thể thành thạo phát huy sức mạnh thật sự của chúng chỉ đếm đầu ngón tay. Cứ tiếp tục thế , nhà họ Chung sớm muộn cũng sẽ suy tàn. Nếu Lương Tụng Vi thể gia nhập gia phả họ Chung, nếu thể phi thăng thành công..."

"Thì gia tộc họ Chung của các sẽ trở thành gia tộc nhất thiên hạ, đời sẽ đúc tượng Lương Tụng Vi, danh tiếng của họ Chung sẽ vang dội khắp nơi." Thẩm Khê Sơn ôm kiếm, mỉa mai: "Vậy nên ngay cả khi Lương Tụng Vi từ chối, các cũng danh hiệu gia tộc nhất thiên hạ rơi tay kẻ khác, thế là dứt khoát hủy hoại ."

"Nhân giới, vẫn là cái nhân giới hàng ngàn năm ai phi thăng, chúng sinh đều bình đẳng." Thẩm Khê Sơn nhếch mép, từ cao xuống Chung Mộ Ngư, : "Bà cầu xin ai cũng vô ích thôi. Dù Lương Đàn và Tống Tiểu Hà bỏ qua, Tiên minh cũng sẽ bao giờ dung tha cho nhà họ Chung."

Tống Tiểu Hà gạt nước mắt, nghiến răng : "Ta sẽ bao giờ tha thứ cho kẻ nào tổn thương sư phụ và sư bá của , nhất định sẽ bắt các trả giá!"

Gương mặt Chung Mộ Ngư tái nhợt như tờ giấy trắng, tựa hồ xương cốt rút cạn, bà ngã phịch xuống đất, ánh mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

Thanh danh trăm năm của gia tộc họ Chung, cố gắng che giấu suốt hơn ba thập kỷ, hao tâm tổn trí, cuối cùng vẫn thể giấu nổi.

Bà gả cho Lương Đàn, giám sát ông hơn ba mươi năm, sống như giam cầm trong ngục tối, gãy cánh, mất tự do, ngày ngày trong sân ngước bầu trời, bám víu duy nhất ý nghĩ bảo vệ thanh danh nhà họ Chung để chịu đựng đắng cay.

Đến cuối cùng, thứ cũng chỉ như dã tràng múc nước biển Đông, tay trắng.

lúc , Thẩm Khê Sơn cất tiếng: "Tuy nhiên, bây giờ bà một cơ hội lập công chuộc tội."

Chung Mộ Ngư ngước lên với ánh mắt đầy hy vọng: "Cơ hội gì?"

Thẩm Khê Sơn đáp: "Lương Đàn lẩn trốn, bà cách nào để dụ ông mặt ?"

Việc cấp bách lúc là giải trừ trận pháp, tránh để Lương Đàn gây thêm tội ác. Ở đây còn bao t.ử vô tội, họ đáng trở thành vật tế thần trong những oán hận .

Chung Mộ Ngư vội vàng dậy, chỉnh đốn y phục và tóc tai, lau khô những giọt nước mắt, lấy vẻ trang nghiêm.

: "Ta một kế, Tụng Vi từng để cho Lương Đàn một lá thư, giấu trong căn nhà trúc của Hàn Thiên Tông. Lương Đàn bao giờ trở đó, vô tình phát hiện bức thư . Vì là kỷ vật của Tụng Vi, nỡ đốt mà giữ mãi đến giờ. Nếu dùng nó mồi nhử, Lương Đàn nhất định sẽ lộ diện."

Nghe , lòng Tống Tiểu Hà đau nhói, nghẹn ngào khó thở.

Nàng cảm thấy sư nương thật sự đáng trách. Dù sư phụ yêu thương trưởng đến nhường nào, chỉ một lá thư cũng đủ sức dụ ông lộ diện, nhưng bà vẫn hùa theo cái ác. Chạy theo cái gọi là vinh quang gia tộc, bà trở thành kẻ tiếp tay chia rẽ sư phụ và trưởng, đẩy họ cảnh sinh ly t.ử biệt.

Thẩm Khê Sơn khẽ nhướng mày, hờ hững : "Làm phiền bà ."

Mùa xuân thường mang theo những cơn gió dài, làn gió dịu êm nhẹ nhàng thổi, cứ mãi miết kéo dài.

Những cánh hoa đào bay lả tả khắp nơi, trải đầy mặt đất.

Tô Mộ Lâm ngáp dài một cái, vô tình để cánh hoa bay tọt miệng. Hắn cuống cuồng nhổ , khạc khạc mấy tiếng.

Thấy chán nản, sang Lương Đàn đang thừ ở bậu cửa.

Lương Đàn nép sát mép cửa, vì thương nên dáng vẻ của ông trông vẻ xiêu vẹo. Khóe miệng vẫn còn vương vết máu, nhưng khi lấy tay quệt vội qua, khuôn mặt tuấn tú trông khá sạch sẽ.

Khuôn mặt ông vô hồn, đôi mắt lạnh lùng, tĩnh lặng quan sát hình ảnh Lương Tụng Vi đẩy cửa bước từ hàng rào. Hắn thấy Lương Tụng Vi hành lễ Chung Mộ Ngư và : "Tại hạ là t.ử ngoại môn Lương Tụng Vi, vô tình lạc nơi ở của cô nương, mong cô nương đừng trách tội..."

Chỉ một câu , khi dứt lời, bộ ảo ảnh liền tan biến.

Thế là Lương Đàn lặng lẽ đưa tay lên, nhấn lá bùa, ảo ảnh xuất hiện, Chung Mộ Ngư đang chải tóc trong sân.

Tô Mộ Lâm xem xem cảnh cả trăm , thuộc lòng từng biểu cảm, cử chỉ, lời của hai trong ảo ảnh, mà Lương Đàn vẫn hề chán, xem xem .

Hắn dậy, bước đến xuống bên cạnh Lương Đàn, : "Tiểu Lương sư phụ, ngài bắt đến đây gì? Làm con tin ? Sẽ chẳng ai quan tâm đến , ngài cũng Ma tộc, ở nhân giới ngoài Tiểu Hà đại nhân , gần như ai..."

"Im miệng." Lương Đàn lạnh lùng cắt ngang, lải nhải.

Tô Mộ Lâm rụt cổ , dám ho he gì thêm.

Lương Đàn hiện tại toát lên sát khí dữ dội, khác biệt so với Tiểu Lương sư phụ ngày , khiến Tô Mộ Lâm chẳng dám tùy tiện đắc tội.

Có lẽ do bất ngờ lên tiếng mất hứng xem ảo ảnh của Lương Đàn. Ông còn chạm lá bùa nữa, mà thò tay lục lọi trong tay áo một lúc lôi một chiếc đèn lồng.

Chiếc đèn trông quen, Tô Mộ Lâm nhận ngay.

Đó là chiếc đèn lồng dùng để cúng dưỡng linh hồn trong Trường Sinh Điện.

Chiếc đèn trông vẻ cũ kỹ, hẳn là một thời gian , nhưng giữ gìn cẩn thận, chút sứt mẻ nào.

Ngay khi Tô Mộ Lâm định hỏi xem ông lấy trộm nó từ Trường Sinh Điện , Lương Đàn bỗng ném chiếc đèn xuống đất, gầm lên giận dữ: “Đồ lừa đảo!"

Tô Mộ Lâm giật thót , vội vàng xích m.ô.n.g xa Lương Đàn, sợ vạ lây.

Chiếc đèn vỡ, lăn vài vòng mặt đất phơi bày mặt , đó khắc hai chữ: Lương Thanh.

Lương Đàn nghiến răng, mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt rơi lã chã, giọng đầy căm phẫn: "Chẳng ngọn đèn thể bảo vệ linh hồn phàm nhân ? Tại cầu xin một ngọn để cúng dường , mà vẫn hồn xiêu phách tán? Bấy nhiêu năm qua, thắp bao nhiêu hương dẫn hồn, mà ngay cả một tia tàn hồn của cũng gọi về ..."

Thấy ông lóc t.h.ả.m thiết, Tô Mộ Lâm nhẹ nhàng nhặt chiếc đèn lên, an ủi: "Chỉ là một chiếc đèn thôi mà, cho dù tác dụng cũng đáng để ông như ."

Lương Đàn lúc đang vô cùng phẫn nộ, chẳng thèm màng đến sĩ diện của , tự lột trần những yếu kém của bản : "Ngươi thì cái thá gì. Năm xưa phương Nam chìm trong khói lửa chiến tranh, xác c.h.ế.t ven đường còn nhiều hơn hoa rụng trong sân . Ta đồn Trường Sinh Điện ở bên đó, nên liều mạng vượt qua b.o.m đạn tìm kiếm. Cuối cùng, quỳ điện ròng rã suốt ba trăm ngày, quỳ đến nát cả đầu gối, mất ba năm ròng chống gậy mới , tất cả chỉ vì chiếc đèn rách nát !"

Tô Mộ Lâm đành dỗ dành ông: “Biết , đầu t.h.a.i từ lâu thì ?"

"Lão già thắp đèn bảo rằng nếu linh hồn thờ phụng mà đầu thai, thì đèn sẽ sáng lên. Ngươi xem nó sáng !" Lương Đàn tức tối quát.

Tô Mộ Lâm nhỏ giọng: "Ta cũng hiểu mấy chuyện ."

Lương Đàn cãi với cũng chẳng giải quyết gì, chỉ lầm bầm một : "Thiên hạ rộng lớn thế , mà chỗ nào dung nạp linh hồn của ca ca . Hắn thiên đạo chọn lựa ? Tại rơi cảnh bi đát như ..."

Tô Mộ Lâm đáp: "Người thiên đạo chọn thì thiếu gì, cũng gì đặc biệt."

Lời Lương Đàn chướng tai vô cùng. Chẳng hiểu tên cứ thích xen câu chuyện của , ông tức giận mắng: "Câm miệng , ngươi nữa."

Tô Mộ Lâm ồ lên một tiếng, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Hắn kẻ cách hành xử. Thường thì khi khác nổi giận đau buồn, Tô Mộ Lâm sớm lảng chỗ khác cho lành, sợ mang vạ .

Thế nhưng hiểu , khi thấy bộ dạng của Lương Đàn - bệt xuống đất một cách t.h.ả.m hại, rơi lệ trong vô vọng - thấy ông thật đáng thương. Cõi lòng nhũn từng cơn, thôi thúc trò chuyện vài câu với ông.

Chỉ là Lương Đàn vẻ mặn mà gì với việc chuyện cùng .

Lương Đàn hết buông lời c.h.ử.i rủa Trường Sinh Điện, rủa xả gia đình họ Chung và Hàn Thiên Tông, cuối cùng là trách móc cả ca ca của , lóc t.h.ả.m thiết như ma quỷ gào.

Khóc rống mãi cũng mệt, ông mới chịu dừng . Gương mặt vô cảm, ông đưa tay ấn lên lá bùa, ảo ảnh hiện lên, bộ dạng lúc trông cứ như một kẻ mất trí.

Hai kề vai , những cánh hoa đào mỏng manh rơi rụng khắp sân viện.

Tô Mộ Lâm lén lút ông vài , thấy ông tiều tụy như , cảm thấy chút xót xa khó tả. Hắn thầm nghĩ, Lương Đàn đúng là đáng thương nhất cõi đời .

Thế là vội lôi hết đám bùa chú trong tay áo , trải mặt Lương Đàn, : "Theo , ngài cứ liều mạng với bọn họ , chỗ bùa coi như góp sức ủng hộ ngài."

Lương Đàn liếc một cái, chẳng thèm để ý.

Tô Mộ Lâm lật tung đống bùa chú lên, khoe: "Ngài đừng nghĩ mới gia nhập Tiên minh học bùa chú lâu, thiên phú của cao lắm đấy! Ngài xem đống bùa , Thủy Phù, Bùa Lửa, Bùa gió... còn Bùa Lôi nữa, vẽ Bùa Lôi và mạnh lắm!"

Hắn giơ một lá bùa lên sát mặt Lương Đàn, ông bực bội gạt phắt tay .

Tô Mộ Lâm bỏ cuộc, giơ lên mặt ông, : "Ngài cứ thử một cái thôi!"

Lương Đàn thấy quá ồn ào, chẳng còn tâm trạng sức lực mà đôi co, nên đành liếc qua một cái.

Chỉ một cái thoáng qua đó thôi, sắc mặt ông biến đổi kinh hoàng. Ông tóm chặt lấy tay Tô Mộ Lâm, đưa lá bùa lên sát mặt để xem xét kỹ lưỡng.

Tô Mộ Lâm đau điếng, mặt nhăn nhó, giật phắt tay , trong lòng thầm mắng Lương Đàn điều.

Thế nhưng Lương Đàn bỗng dưng như phát điên, túm chặt lấy cổ áo Tô Mộ Lâm, gầm lên: "Lá bùa là ai vẽ?"

Tô Mộ Lâm kêu ỏm tỏi vài tiếng: “Là mà."

Đôi mắt Lương Đàn cuộn trào sóng dữ, đỏ ngầu đáng sợ, đôi tay run rẩy, giọng lạc : “Là ngươi vẽ? Ngươi vẽ kiểu gì?"

Tô Mộ Lâm thấy thật khó hiểu, nhưng vẫn thật thà đáp: "Thì học từ lớp bùa chú của Tiên minh chứ , chẳng là Phong Lôi Chú ?"

Lương Đàn kích động hét lên: "Tiên minh loại Phong Lôi Chú thế !"

Ông chỉ một góc của lá bùa, hai tay run lên bần bật, lắp bắp: "Chỗ , là chỗ ... Phong Lôi Chú của Tiên minh nét , đây là..."

Ông dường như khó thở, mặt đỏ bừng khi , , khuôn mặt nhăn nhó, trông còn điên loạn hơn cả lúc nãy.

Tô Mộ Lâm hoảng sợ, bây giờ bỏ chạy còn kịp .

Cổ tay Lương Đàn nắm chặt cứng, thể vùng vẫy thoát .

Ngay lúc đó, từ trung bỗng vang lên một giọng lạnh lùng, vô cảm.

"Lời tuyệt bút của Tụng Vi, gửi cho T.ử Kính."

Vừa thấy âm thanh đó, Lương Đàn lập tức bật dậy khỏi mặt đất, hướng mắt về phía phát tiếng .

Miệng ông liên tục lẩm bẩm gọi ca ca, hoảng hốt chạy vội vài bước về phía . Cả ảnh ông tan biến giữa sân, để chút dấu vết nào, bỏ Tô Mộ Lâm đó với gương mặt ngơ ngác.

 

Loading...