Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 78: Thẩm Sách và Thẩm Khê Sơn 1

Cập nhật lúc: 2026-07-09 13:12:29
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù Thanh Ly dặn dò Thẩm Khê Sơn sớm khởi hành về Tiên Minh, nhưng vẫn nán thêm hai ngày.

Tình trạng hiện tại của Tống Tiểu Hà, thích hợp để lên đường vất vả?

Nàng vốn đang chìm trong tột cùng bi thương, bao nhiêu biến cố cứ thế dồn dập ập đến. Dù cho tận tay trừng trị kẻ thù, nợ m.á.u trả bằng máu, nhưng suy cho cùng, sinh mệnh mất thể vãn hồi. Đối với Tống Tiểu Hà mà , đây chắc chắn là một đòn đả kích quá đỗi nặng nề.

Nàng cần vài ngày để tĩnh tâm, bình mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng.

Thẩm Khê Sơn thầm tính toán, cứ giả vờ thương, mượn cớ dưỡng thương để trì hoãn thêm đôi ba ngày nữa.

Dẫu lúc Tống Tiểu Hà bộc phát thần lực Cực Hàn, cũng đang ngay sát bên cạnh, tình hình lúc đó vô cùng hỗn loạn, chẳng ai kịp để ý xem rốt cuộc thương .

Nghĩ , liền tìm Tả Diệp để bàn giao việc cho của Tiên Minh.

Thẩm Khê Sơn cũng chẳng thiết tha dây dưa thêm mấy phiền phức . Giờ đây Lương Đàn c.h.ế.t, thủ phạm gây nghiệp chướng năm xưa cũng Tống Tiểu Hà c.h.é.m bay đầu. Hồn phách bọn chúng hiện đang giam giữ, chờ khi nào thẩm vấn xong xuôi mới áp giải xuống Minh Giới để luân hồi.

Thẩm vấn c.h.ế.t bao giờ cũng dễ dàng hơn sống, bởi lẽ hồn phách chẳng dối là gì, hỏi gì nhất định sẽ khai nấy.

Thẩm Khê Sơn đặc biệt dặn dò của Thẩm môn, bắt họ chú tâm hỏi rõ tung tích một phách của Lương Tụng Vi rút năm xưa đang cất giấu ở .

Sau khi tường thuật ngọn ngành câu chuyện, Thẩm Khê Sơn trút bỏ gánh nặng vai, thong thả về phòng. Trước khi về, rẽ qua tìm Tô Mộ Lâm.

Việc Tô Mộ Lâm chiêu gọi Thần Lôi ngày hôm đó, chẳng khác nào bố cáo cho thiên hạ nắm giữ năng lực sử dụng Phong Lôi chú. Cho dù Tống Tiểu Hà đổi tên Phong Lôi chú thành Thanh Đàn Lôi Pháp để lưu truyền hậu thế chăng nữa, thì mấy ai đủ thiên phú để học cũng chắc.

Năng lực phi phàm ắt hẳn rơi tầm ngắm của vô kẻ. Đám tâm địa bất chính chắc chắn sẽ sớm tìm đến gõ cửa. Tình cảnh hiện tại của Tô Mộ Lâm thể là nguy hiểm rình rập tứ bề.

Tuy nhiên, dẫu cũng mang danh Hoàng t.ử Ma tộc, Thẩm Khê Sơn cũng chẳng mấy bận tâm. Cùng lắm truy sát đến mức đường cùng ngõ hẻm, cứ xách đuôi chạy thẳng về Ma Giới là xong.

Chỉ là phần hồn phách ẩn náu trong cơ thể , Thẩm Khê Sơn cảm thấy đến lúc lấy . Dựa trạng thái hóa hình của Lương Tụng Vi hôm , thể thấy hồn phách của ông nuôi dưỡng , cần thiết tiếp tục trú ngụ trong Tô Mộ Lâm nữa.

Ông và Lương Đàn là song sinh, chắc hẳn thể cùng nương náu chung trong một ngọn Đèn Trường Sinh.

Thẩm Khê Sơn tìm đến chỗ Tô Mộ Lâm, thẳng thừng đẩy cửa bước .

Tô Mộ Lâm vẫn đang say sưa ngáy pho pho giường. Xung quanh giăng kết giới cẩn mật, chẳng ai đang ở đây.

Thẩm Khê Sơn tỏ vẻ hài lòng, bụng bảo : "Tống Tiểu Hà đ.á.n.h xong một giấc , ngươi vẫn còn ngủ nướng ở đây ? Rốt cuộc ngươi là hậu duệ của Bạch Lang Vương, là hậu duệ của Bạch Trư Vương ?"

Hắn bước tới, nhấc chân đá nhẹ chân giường. Chiếc giường rung bần bật một cách khoa trương, Tô Mộ Lâm giật tỉnh giấc.

Hắn một cú "cá chép vượt vũ môn", bật dậy khỏi giường, lập tức thủ thế trung bình tấn, quát lớn: "Ai! Kẻ nào!"

Thẩm Khê Sơn điềm nhiên chằm chằm.

Tô Mộ Lâm nhận Thẩm Khê Sơn, phản ứng đầu tiên là dáo dác quanh. Chỉ thấy cửa nẻo đóng kín mít, ngoài Thẩm Khê Sơn chẳng còn ai khác trong phòng.

Nguy to , ngoài ở đây.

Vậy thì Thẩm Khê Sơn chắc chắn sẽ lột mặt nạ, hiện nguyên hình là một kẻ khác. Tô Mộ Lâm lập tức thu ngoan ngoãn yên, giọng điệu cũng hạ thấp xuống, e dè hỏi: "Ngươi tìm việc gì ?"

Thẩm Khê Sơn hỏi: "Ngươi về Ma Giới ?"

Tô Mộ Lâm lập tức cau mày, bày vẻ mặt kiên quyết nhượng bộ: "Long Thần đại nhân ở , sẽ ở đó!"

Thẩm Khê Sơn buông lời châm chọc lạnh lùng: "Vậy ngươi gặp nguy hiểm, đừng gào thét đòi cứu đấy nhé."

"Long Thần đại nhân sẽ cứu !" Tô Mộ Lâm lớn tiếng đáp .

Thẩm Khê Sơn khẽ hừ một tiếng, lười chẳng buồn đôi co với . Vừa định thu lấy hồn phách trong cơ thể , Thẩm Khê Sơn bỗng nảy một ý, bèn hỏi: "Trước khi , Bộ thiên sư nhờ ngươi chuyển cho thứ gì ?"

Tô Mộ Lâm khựng một giây, đó vội vàng đáp: "Có , đó nàng đ.á.n.h thức , nhờ chuyển cái cho ngươi."

Nói , móc một viên ngọc đen xì cỡ quả táo , đưa cho Thẩm Khê Sơn.

Viên ngọc thoạt chẳng gì đặc biệt, bề mặt còn chi chít những vết xước xát, như thể một món đồ cổ trải qua bao sóng gió.

Thế nhưng, khi Thẩm Khê Sơn đón lấy, lập tức cảm nhận một luồng khí tức nhàn nhạt tỏa từ bên trong. Hắn hiểu ngay, đó là hồn phách của Lương Tụng Vi.

Bộ Thời Diên thừa sẽ đến tìm Tô Mộ Lâm để lấy hồn phách, nên tính toán việc. Nàng tạm thời lưu giữ hồn phách Lương Tụng Vi trong viên ngọc đen , ngầm báo cho Thẩm Khê Sơn rằng việc để hồn phách của ông và Lương Đàn cùng nương náu trong một ngọn Đèn Trường Sinh là khả thi.

"Đó là cái gì ?" Tô Mộ Lâm tò mò rướn cổ lên hỏi.

Thẩm Khê Sơn liếc một cái, cố tình trêu chọc: "Hồn phách của ngươi đấy."

Tô Mộ Lâm sợ hãi biến sắc, hét lên: "Hả?! Thảo nào Bộ thiên sư rút nó từ , hóa là hồn phách của ! Trả cho !"

Hắn chồm tới định giật lấy viên ngọc. Thẩm Khê Sơn chỉ khẽ nâng tay, đặt lên vai đẩy nhẹ một cái. Tô Mộ Lâm lập tức ngã lộn nhào giường. Hắn lồm cồm bò dậy, giận dữ gào thét: "Trả cho ! Mất hồn phách, việc tu luyện của sẽ cản trở nghiêm trọng đấy!"

Thẩm Khê Sơn nhếch mép: "Cho dù hồn phách đầy đủ, cũng chẳng thấy ngươi tài giỏi đến ."

Tô Mộ Lâm nhắm mắt nhắm mũi khoác lác: "Ở Ma Giới, là một kẻ xuất chúng đấy!"

"Lần ngươi lóc mặt tỷ tỷ ngươi, về vì bắt nạt." Thẩm Khê Sơn nhướng mày, châm chọc: "Bị bắt nạt thê t.h.ả.m lắm ?"

Tô Mộ Lâm thẹn quá hóa giận, điên tiết gào lên: “Ta liều mạng với tên ác ôn nhà ngươi!"

Hắn nắm chặt hai nắm đấm, hùng hổ lao về phía Thẩm Khê Sơn. Thẩm Khê Sơn chỉ dùng một tay giữ chặt lấy trán , hờ hững : "Đùa thôi, hồn phách của ngươi vẫn còn nguyên vẹn. Đây chẳng qua chỉ là lấy thứ ký sinh trong cơ thể ngươi thôi, ảnh hưởng gì đến ngươi cả."

Nói xong, Thẩm Khê Sơn dùng lực ở tay, đẩy mạnh một cái khiến ngã ngửa . Hắn nở một nụ đầy thích thú, tung hứng viên ngọc đen to cỡ quả táo tay lưng bước .

Tô Mộ Lâm nghiến răng nghiến lợi, uất ức mà dám thốt lên lời nào. Hắn âm thầm truyền thư cho mẫu , hỏi xem thể phát động tấn công Nhân tộc , nhất là dạy cho cái tên t.ử Tiên Minh tên Thẩm Khê Sơn một bài học nhớ đời.

Hắn cầm viên ngọc đen trở về phòng , động tác nhẹ nhàng đẩy cửa. Cứ ngỡ Tống Tiểu Hà vẫn còn đang say giấc, dám gây tiếng động lớn.

khi cánh cửa mở , ngạc nhiên thấy Tống Tiểu Hà thức dậy. Nàng ăn vận chỉnh tề, bên bàn, tựa cằm lên hai cánh tay vắt chéo, đang thì thầm to nhỏ điều gì đó, rõ là đang chuyện với ai.

Thẩm Khê Sơn bước với vẻ mặt đầy nghi hoặc, bèn thấy bàn đang đặt một ngọn đèn.

Đó là ngọn Đèn Trường Sinh chứa đựng hồn phách của Lương Đàn.

Cùng lúc đó, Tống Tiểu Hà cũng thấy tiếng bước chân, nàng thẳng dậy và đầu .

Đôi mắt trong veo chạm ngay ánh của Thẩm Khê Sơn. Tống Tiểu Hà nở một nụ tươi tắn: "Thẩm liệp sư, ngươi về ?"

Đã mấy ngày nay Thẩm Khê Sơn thấy nụ rạng rỡ như thế khuôn mặt nàng.

Giống như cơn mưa trời sáng, một đóa hoa bừng nở hướng về phía mặt trời, từng cánh hoa tắm trong ánh nắng, tỏa sức sống mãnh liệt.

Thẩm Khê Sơn sững sờ trong giây lát.

Hắn cứ đinh ninh Tống Tiểu Hà sẽ chìm trong bi thương lâu, u sầu ủ dột, đắm trong nỗi đau mất sư phụ.

Nào ngờ, nàng chỉ cần một giấc ngủ. Trong thời gian ngoài, chẳng nàng gì, mà khi , thấy một Tống Tiểu Hà gần như chẳng khác gì ngày thường.

"Nàng..." Thẩm Khê Sơn nàng chăm chú, nhưng ngập ngừng mở lời thế nào.

Sư phụ nàng mới qua đời, nàng còn đau buồn nữa ?

Nàng lẩm bẩm một trong phòng là đang chuyện với ai ?

"Ngươi về đúng lúc lắm!" Tống Tiểu Hà bật dậy, chạy bước nhỏ đến mặt . Nàng nắm lấy tay kéo về phía bàn, giọng điệu vui vẻ: "Ngươi xem , sư phụ trong ngọn đèn thể thấy chuyện đấy!"

Thẩm Khê Sơn nàng kéo đến ngọn đèn. Đèn Trường Sinh đặt ngay ngắn bàn, nhỏ hơn hẳn so với những ngọn đèn thông thường, đèn lưu ly trong suốt tỏa ánh sáng nhàn nhạt.

Tống Tiểu Hà sang ngọn đèn, : "Sư phụ, Thẩm liệp sư đến ."

Đèn Trường Sinh im lìm, bất kỳ phản ứng nào.

Thẩm Khê Sơn đưa mắt Tống Tiểu Hà với vẻ khó hiểu, ánh mắt như hỏi: "Chuyện ?"

"Ủa? Lạ nhỉ?" Tống Tiểu Hà nhấc ngọn đèn lên, lắc lắc trong tay, gọi: "Sư phụ! Sư phụ! Vừa nãy còn sáng mà, bây giờ thèm để ý đến con nữa!"

Ngọn đèn nàng lắc qua lắc một hồi lâu mới chợt lóe lên vài cái, lúc sáng lúc tối, dường như Lương Đàn đang trách mắng Tống Tiểu Hà vì hành động thiếu tôn sư trọng đạo.

Tống Tiểu Hà lập tức hớn hở, giơ ngọn đèn lên khoe với Thẩm Khê Sơn như dâng vật báu, tự đắc : "Sư phụ đang mắng đấy."

Thẩm Khê Sơn bừng tỉnh ngộ.

Đèn Trường Sinh quả hổ danh là linh vật hộ mệnh hồn phách. Hồn phách Lương Đàn gửi gắm trong đó vẫn giữ linh thức riêng.

Ông thể thấy lời Tống Tiểu Hà và cũng thể đưa phản hồi.

Tuy nhiên, vì bỏ mạng bởi Thần Lôi, hồn thể của ông vô cùng suy yếu, nên khó lòng lúc nào cũng đáp nàng .

Thẩm Khê Sơn đón lấy Đèn Trường Sinh từ tay Tống Tiểu Hà, khuyên nhủ: "Kính Lương linh tôn hiện tại hồn phách định, Tiểu Hà cô nương nên để nghỉ ngơi cho ."

Tống Tiểu Hà mới phát hiện cách giao tiếp đơn giản với sư phụ, trong lòng đang vui sướng nên gì nàng cũng gật đầu lia lịa.

Hắn lấy viên ngọc đen : "Vừa nãy đến chỗ Tô Mộ Lâm, lấy hồn phách của sư bá nàng , định đưa Đèn Trường Sinh để hai họ đoàn tụ. Tiểu Hà cô nương thấy thế nào?"

Tống Tiểu Hà nâng lòng bàn tay lên, thấy viên ngọc đen, đôi mắt nàng sáng rực.

Nàng trầm trồ: "Đây là hồn phách của sư bá ?"

Thẩm Khê Sơn gật đầu: " ."

Tống Tiểu Hà khẽ chạm đầu ngón tay viên ngọc, mừng rỡ : "Vẫn là Thẩm liệp sư thông minh! Tuy sư phụ lúc sinh thời thể gặp sư bá, nhưng khi qua đời đoàn tụ với , chắc hẳn ở trong Đèn Trường Sinh cũng sẽ vui mừng."

Nụ rạng rỡ nở khuôn mặt nàng, từ khóe mắt đến đuôi mày đều ánh lên niềm vui sướng. Nhìn thấy cảnh , Thẩm Khê Sơn khỏi xúc động.

Lúc mới nhận , đây đ.á.n.h giá thấp sự kiên cường của Tống Tiểu Hà.

Nàng bao giờ là một tiểu thư khuê các cành vàng lá ngọc nuông chiều từ bé. Trên bước đường trưởng thành, nàng vấp vô vàn trắc trở, nếm trải bao nhiêu đau thương, tiếc nuối. sự lạc quan, yêu đời là bản chất ăn sâu m.á.u thịt nàng. Bất luận cảnh khắc nghiệt đến , bất luận gánh chịu những bi kịch t.h.ả.m thương thế nào, nàng vẫn luôn giống như ngọn cỏ dại trận hỏa hoạn, kiên cường chờ đợi gió xuân ùa về, mạnh mẽ đ.â.m chồi nảy lộc, vươn lên đầy sức sống.

Chỉ là...

Thẩm Khê Sơn đăm đăm nụ của Tống Tiểu Hà, cố gắng sâu đôi mắt nàng, nhưng nơi đó chỉ là một màn sương đen đặc, chẳng thể nào thấu nội tâm của nàng.

Hắn cảm thấy cơn gió xuân ùa đến quá sớm, điều gì đó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-78-tham-sach-va-tham-khe-son-1.html.]

Tống Tiểu Hà vẫn cứ . Thẩm Khê Sơn thể gặng hỏi thêm lúc , đành giải quyết xong việc mắt .

Hắn vận linh lực thôi động viên ngọc đen, dẫn dắt linh hồn đang trú ngụ bên trong, từ từ đưa Đèn Trường Sinh.

Chỉ thấy ngọn đèn lưu ly tỏa ánh sáng êm dịu, dường như lấy linh lực của Thẩm Khê Sơn tim đèn, ánh sáng vàng rực rỡ tức thì bùng lên, soi sáng cả căn phòng.

Sau khi linh hồn đưa , Đèn Trường Sinh vụt tắt, trở vẻ tĩnh lặng ban đầu. Cùng lúc đó, viên ngọc đen cũng hóa thành cát bụi, lọt qua kẽ tay Thẩm Khê Sơn trôi tuột mất.

Tống Tiểu Hà nâng niu ngọn đèn tay, thì thầm như đang chuyện bí mật: "Sư phụ, sư bá, hai ở trong đó ?"

Ngọn đèn vẫn im lìm hồi đáp.

Tống Tiểu Hà bĩu môi, thoáng chút thất vọng.

Thẩm Khê Sơn kịp thời lên tiếng: "Có lẽ hai họ đang bận hàn huyên đoàn tụ đấy."

"Cũng , cũng ." Tống Tiểu Hà ngơ ngác đáp một tiếng. Nàng đặt ngọn đèn xuống bàn, nhoài , trở về với tư thế lúc Thẩm Khê Sơn bước phòng, đôi mắt mở to tròn xoe chằm chằm Đèn Trường Sinh.

"Sư phụ, khi hàn huyên với sư bá xong, nhớ để ý đến con nhé."

Tống Tiểu Hà dặn dò.

Thẩm Khê Sơn liếc Đèn Trường Sinh, Tống Tiểu Hà, bất chợt hỏi: "Tống Tiểu Hà, trở về Tiên Minh ?"

Tống Tiểu Hà đầu , dứt khoát đáp: "Muốn."

Nàng nán Trường An thêm một khắc nào nữa. Đây là một nơi tồi tệ, Tống Tiểu Hà chán ghét nơi vô cùng.

Thẩm Khê Sơn gật đầu, quả quyết: "Vậy chúng khởi hành ngay hôm nay."

ngọ qua , Thẩm Khê Sơn liền đến gặp Tả Diệp để nhận , đồng thời thông báo thời gian khởi hành.

Tả Diệp ngạc nhiên hỏi: "Sáng nay ngươi còn bảo thương, cần đây điều dưỡng vài ngày mà."

Thẩm Khê Sơn đáp với giọng điệu chính trực, nghiêm trang: "Thương tích của gì đáng ngại. Quan trọng hơn là đưa những t.ử thương đợt về Tiên Minh chữa trị càng sớm càng . Huống hồ sư phụ còn giao cho nhiệm vụ khác, thể vì một lỡ dở đại sự."

Nghe , Tả Diệp vô cùng cảm động, suýt rơi nước mắt. Ông vỗ vai Thẩm Khê Sơn, chân thành cảm thán: "Tiên Minh t.ử như ngươi, lo gì đại đạo thể phát dương quang đại chốn phàm trần?"

Thẩm Khê Sơn khiêm nhường cúi đầu: "Linh tôn quá khen."

Tả Diệp việc nhanh nhẹn, lập tức sắp xếp danh sách các t.ử Tiên Minh thương, đồng loạt thông báo cho họ tập trung tại cổng ngoại thành Chung gia giờ Thân.

Hầu hết đều là những cùng Thẩm Khê Sơn đến Trường An lúc đầu. Ngoài Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm, Quan Như Huyên cũng mặt.

Kể từ khi sự việc của Chung gia bại lộ, nhà họ Quan nhanh chóng lặn mất tăm, suốt mấy ngày qua hề lộ diện. Quan Như Huyên trông vẻ ảnh hưởng nhiều.

Tống Tiểu Hà diện một bộ y phục màu nhạt, khoác thêm chiếc áo choàng mỏng màu trắng tinh khôi, càng tôn lên đôi mắt đen láy và mái tóc đen nhánh, làn da trắng như tuyết, nét mặt cũng tươi tỉnh hơn vài phần.

Nàng cạnh Thẩm Khê Sơn, trầm lặng khác thường.

Việc Tống Tiểu Hà bộc phát sức mạnh hàn băng tàn sát gia chủ Chung thị và Tông chủ Hàn Thiên Tông, tuy phần nhờ việc Lương Đàn hút linh lực của đó, nhưng uy lực đóng băng cả một vùng rộng lớn của nàng cũng đủ để tên tuổi Tống Tiểu Hà vang dội khắp bách gia tiên môn.

Bây giờ, dù đến , nàng cũng trở thành tâm điểm của sự chú ý. Vô vàn ánh mắt đổ dồn về phía nàng.

Có ánh mắt ghen tị, dò xét; kẻ lén lút ngó với ý đồ ; cũng những ánh mắt đầy oán hận, nguyền rủa; nhưng phần lớn đều là sự tò mò.

Tô Mộ Lâm cũng ngay cạnh Tống Tiểu Hà.

Chuyện chiêu gọi Cửu Thiên Thần Lôi lan truyền khắp nơi. Đứng cạnh Tống Tiểu Hà, càng thu hút thêm nhiều sự chú ý của .

Ba họ cạnh , lập tức trở thành trung tâm của cuộc bàn tán, lời tiếng ngớt.

Thẩm Khê Sơn quá quen với điều nên chẳng buồn bận tâm, sự chú ý của Tống Tiểu Hà cũng đặt những xung quanh. Chỉ Tô Mộ Lâm là chút tự hào nhỏ. Nghe thấy khác khen tài giỏi, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, cố nén nụ môi. Cứ như thể chỉ thiếu nước vẫy tay với : " , là , chính gọi Cửu Thiên Thần Lôi đấy."

Thẩm Khê Sơn bộ dạng đắc ý của thì chướng mắt, bèn đưa danh sách cho : "Đi , kiểm tra xem đến đủ ."

Tô Mộ Lâm đành ngậm ngùi nhận nhiệm vụ điểm danh đội ngũ.

Sự cố nghiêm trọng xảy khiến Đại hội Bách Luyện buộc kết thúc giữa chừng. Tất cả t.ử các môn phái lượt rời khỏi Trường An.

Tiên Minh phái ít đến phong tỏa bộ Chung gia thành, tiến hành lục soát và bắt giữ. Bất kỳ ai thuộc Chung gia cũng phép rời khỏi, khắp nơi đều canh gác nghiêm ngặt.

Thi thoảng đội Liệp môn ngang qua, chắp tay hành lễ với Thẩm Khê Sơn. Hắn chỉ gật đầu đáp lễ một cách lạnh nhạt, thêm lời nào. Hắn chứng kiến bộ của Chung gia, kể cả t.ử ngoại môn, đều tống giam chờ xét xử.

Chung thị cũng là một gia tộc trăm năm, thế lực cắm rễ sâu rộng, cuộc thẩm vấn e rằng sẽ kéo dài lâu.

"Tiểu Hà!"

Một tiếng gọi vang lên từ phía xa. Tống Tiểu Hà ngoái đầu , thấy Vân Phức đang hớt hải chạy tới. Đến mặt nàng, Vân Phức dừng thở dốc, tươi rói: "May quá kịp ! Tỷ còn tưởng kịp đến chào tạm biệt nữa!"

Tống Tiểu Hà cũng mỉm đáp: "Thư Yểu, nãy cũng đang tìm tỷ đấy. ở đây đông quá, hỏi ai, nên đành chịu."

"Không , ." Vân Phức lấy từ trong tay áo một chiếc túi thơm: "Đây là túi thơm do chính tay tỷ thêu, bên trong chứa an thần hương do tỷ tự tay điều chế, kèm theo một lá bùa bình an nữa. Tối ngủ cứ đặt ở đầu giường, nó sẽ giúp xua đuổi mộng mị và giúp ngủ ngon hơn."

Tống Tiểu Hà nhận lấy chiếc túi thơm. Nàng nhận chiếc túi hề sử dụng những sợi chỉ màu sặc sỡ, lòe loẹt. Chất liệu vải trắng ngà, đó thêu hình những dãy núi trùng điệp bằng những sợi chỉ đan xen giữa màu mực đen và màu vàng kim. Dưới chân núi là một dòng sông nhỏ uốn lượn. Chiếc túi thơm căng phồng, nhét đầy ắp những thứ tỏa mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết.

Tống Tiểu Hà cẩn thận xem xét, ngẩng lên mỉm với Vân Phức: "Tỷ tài thật đấy, nấu ăn ngon, tay nghề thêu thùa cũng tinh xảo đến , chiếc túi thơm quá!"

Vân Phức chút bẽn lẽn mỉm : "Đều là do nương tỷ dạy cả đấy, đáng gì ."

Từ nhỏ Tống Tiểu Hà . Suốt bao nhiêu năm nay, nàng gặp Chung Mộ Ngư đếm đầu ngón tay. Do Lương Đàn nàng tiếp xúc nhiều với Chung Mộ Ngư, nên nàng bao giờ học bất cứ điều gì từ bà. Nghe Vân Phức nhắc đến , nàng tò mò hỏi thêm vài câu.

Vân Phức kể: "Nương tỷ là một cố chấp. Tỷ và nương khắc khẩu, thường xuyên dỗi hờn cãi cọ ."

Tống Tiểu Hà vỗ vỗ lên tay nàng, ân cần khuyên nhủ: "Thư Yểu, đừng cãi với nương tỷ nữa. Trến đời , ai cũng chỉ một thôi."

Vân Phức kìm , đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, vui vẻ đáp: "Ừ, tỷ . Chúc thượng lộ bình an nhé."

Tống Tiểu Hà trao cho nàng một cái ôm ấm áp.

Kể từ đầu tiên tình cờ gặp gỡ cho đến giờ, đây thứ ba nàng và Vân Phức lời từ biệt.

Vân Phức dịu dàng vỗ về lưng Tống Tiểu Hà như một chị gái ân cần, khẽ dặn dò: "Tiểu Hà, hãy cẩn thận với của Chung gia nhé."

Khi vòng tay buông lơi, Tống Tiểu Hà thẳng mắt Vân Phức, gật đầu chậm rãi.

"Bảo trọng." Vân Phức lời tạm biệt dứt khoát xoay gót rời , chút chần chừ.

Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ câu cuối cùng của nàng, thấu hiểu ngụ ý sâu xa bên trong.

Hiện tại, nàng trở thành kẻ thù đội trời chung của cả gia tộc họ Chung. Dù những kẻ gây tội ác tày trời là nhóm Chung Ý Thịnh, và đại đa của Chung gia vô can, thậm chí còn hề chuyện gì đang xảy . Cho dù Tiên minh luận tội Chung thị chăng nữa, thì cũng thể nào tàn sát bộ gia tộc .

Bởi , Chung gia vẫn là một mối nguy hiểm tiềm tàng.

Tống Tiểu Hà mảy may e ngại. Nếu thực sự kẻ nào đó ngó sức mạnh của nàng, mang ý định báo thù.

Thì đến một tên, nàng g.i.ế.c một tên. Đến hai tên, nàng g.i.ế.c cả đôi.

G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!

Thẩm Khê Sơn cạnh nàng, thấy nàng đang nhíu mày đăm chiêu, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Hắn định mở miệng hỏi xem nàng đang suy tính điều gì mà tỏa sát khí đằng đằng như , thì chợt gọi tên .

Cách đó mươi bước, Tả Diệp vội vã tiến gần. Có vẻ ông trao đổi riêng với điều gì đó, nên từ xa vẫy tay hiệu.

Thẩm Khê Sơn sang liếc Tống Tiểu Hà, một động tác cực kỳ kín đáo, dúi một vật tay nàng: "Ta một lát về ngay, nàng đừng lung tung nhé."

Tống Tiểu Hà khẽ "ừ" một tiếng. Nàng xòe tay xem, phát hiện trong lòng bàn tay là một gói giấy dầu. Mở , bên trong là mấy viên kẹo trắng tinh khôi.

Đôi mắt nàng lập tức bừng sáng. Chỉ những viên kẹo xinh xắn thôi, cõi lòng nàng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Nàng bốc một viên bỏ miệng, vị ngọt lịm tức thì lan tỏa khắp ngóc ngách khoang miệng.

Nàng nhai kẹo thẫn thờ. Bất chợt, Quan Như Huyên lân la đến gần, sát bên cạnh, khẽ gọi: "Tống Tiểu Hà."

Tống Tiểu Hà đầu . Kẹo dính chặt răng khiến nàng thể mở miệng trả lời, đành im lặng.

Nào ngờ, Quan Như Huyên bất ngờ nắm lấy tay nàng, vuốt ve từ cổ tay xuống nhẹ nhàng nâng tay nàng lên.

Tống Tiểu Hà giật , theo phản xạ định rụt mấy ngón tay . thấy hành động của Quan Như Huyên nhẹ nhàng, dường như ý đồ tấn công, nên nàng cũng để yên.

Quan Như Huyên rũ mắt, đầu ngón tay khẽ di chuyển, chạm chiếc nhẫn ngọc bích ngón trỏ của Tống Tiểu Hà.

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn, giọng điệu hững hờ: "Ngươi đây là vật gì ?"

Tống Tiểu Hà dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo trong miệng, lắp bắp trả lời: "Nhẫn."

Nhận câu trả lời ngoài dự đoán, Quan Như Huyên ngước lên nàng một cái, : "Đây là tiên khí khai quật từ lăng mộ Giao Vương. Phẩm cấp thượng hạng, khả năng dung chứa cùng lúc nhiều linh thú. Đây là bảo vật độc nhất vô nhị ở nhân giới."

Tống Tiểu Hà trố mắt kinh ngạc: "Sao thể chứ? Đây chỉ là một món đồ bạn tặng cho thôi mà."

Quan Như Huyên tiếp lời: "Chiếc nhẫn là phần thưởng của Huyền Âm Môn dành cho chiến thắng trong kỳ Đại hội Bách Luyện bốn năm về . Ai giành ngôi vị khôi thủ, đó sẽ sở hữu nó."

Lời đến đây, chuyện quá rõ ràng.

Dù Tống Tiểu Hà ngây ngô đến mấy, nàng cũng rõ ai là chiến thắng trong kỳ Đại hội Bách Luyện .

Tống Tiểu Hà cúi đầu chiếc nhẫn, những viên kẹo mà Thẩm Khê Sơn lén dúi tay .

Nàng chợt nhớ năm lên sáu, khi lạc đường ở ngọn núi phía đỉnh Thương Hải, nức nở gốc cây, chính Thẩm Khê Sơn đến bên cạnh và cho nàng ăn loại kẹo .

Suốt bao năm qua, Tống Tiểu Hà vẫn luôn nhớ mãi hương vị của những viên kẹo đó. Thế nhưng, dù tìm kiếm thế nào, nàng cũng thể tìm thứ kẹo nào hương vị giống hệt như .

Mãi cho đến lúc đường đến Quỷ Quốc, Thẩm Sách lấy vài viên cho nàng. Đó là thứ hai nàng nếm hương vị quen thuộc . Khi nàng gặng hỏi Thẩm Sách nguồn gốc của chúng, một mực từ chối trả lời.

thứ ba, là những viên kẹo mà Thẩm Khê Sơn trao cho nàng.

Trong ngần năm, nàng chỉ ăn loại kẹo vỏn vẹn ba .

Và cả ba , cho nàng ăn đều mang họ Thẩm.

"A." Tống Tiểu Hà lẩm bẩm trong vô thức. "Trùng hợp thật đấy."

 

Loading...