Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 80: Thẩm Khê Sơn Tức Giận Lén Giấu Tống Tiểu Hà 1

Cập nhật lúc: 2026-07-09 13:54:25
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên hành lang âm u tối tăm, gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi , tà áo của ba đang đó bay phần phật.

Thẩm Khê Sơn ở rìa vùng ánh sáng, ánh mắt bất động dán chặt Tống Tiểu Hà.

Ánh đèn lồng ngay đầu nàng rọi xuống, vặn nổi bật những giọt lệ lấp lánh nơi khóe mắt, phản chiếu thẳng đôi mắt của Thẩm Khê Sơn.

Thực ánh mắt giận dữ của Tống Tiểu Hà chẳng chút uy h.i.ế.p nào, nhưng khiến trong lòng hoảng hốt.

Thẩm Khê Sơn nghĩ thể giải thích , chỉ là cần giải quyết xong tên Thẩm Sách giả mạo đang cạnh nàng .

Vừa định mở miệng, thấy Tống Tiểu Hà gót định trở về phòng, nhưng kẻ bên cạnh cản : "Ấy, khoan , bảo sẽ pha cho uống mà, đổi ý thế?"

Tống Tiểu Hà đang trong cơn giận dữ, mạnh tay vung , trút giận: "Còn mau cút ! Đồ giả mạo nhà ngươi, ngay cả cách và Thẩm Sách liên lạc với còn rõ, mà đến lừa ? Thật sự coi là đồ ngốc !"

Kẻ đó quát thẳng mặt nhưng hề nổi giận, chỉ mỉm đáp: "Dù là công cụ cho lợi dụng nữa, thì cũng nên dùng xong vứt bỏ chứ?"

Lời dứt, chỉ Thẩm Khê Sơn khẽ gọi: "Triều Thanh!"

Ngay lập tức, một tia sáng vàng vụt lóe lên, một thanh trường kiếm xé gió lao với tốc độ kinh hồn.

Lưỡi kiếm sắc lẹm, ánh lên tia sáng lạnh lẽo, bao bọc bởi những dải sáng vàng. Trên chuôi kiếm bằng ngọc trắng muốt là một miếng ngọc bội tua rua màu đen viền vàng.

Không chút chần chừ, Triều Thanh kiếm đ.â.m thẳng về phía kẻ giả mạo với một đòn chí mạng.

Đây là thanh kiếm mà Tống Tiểu Hà đưa cho khi ở Phong Đô Quỷ Vực, nhưng kể từ khi trở phận Thẩm Khê Sơn, thanh kiếm từng lấy sử dụng.

Giờ đây phận bại lộ, chẳng cần giấu giếm nữa, tay là hạ sát chiêu.

Ở cự ly gần như , kẻ đó thể tránh kịp. Thậm chí chỉ kịp biểu lộ sự kinh ngạc khuôn mặt, giây tiếp theo, đầu của c.h.é.m đứt lìa.

Điều kỳ lạ là m.á.u phun . Cái đầu lăn hai vòng mặt đất dừng ngay chân Tống Tiểu Hà.

Sau đó, cái đầu bỗng nhiên lên tiếng.

"Sao cái đầu của cứ c.h.é.m hoài ?" càu nhàu.

Tống Tiểu Hà từng thấy nào đầu c.h.é.m rơi xuống đất mà vẫn còn , sợ đến mức hét lên một tiếng, lùi mấy bước.

Ngay đó, cái đầu tiếp: " mà tiếc thật, cái hình nhân mới luyện xong bao lâu, các ngươi phá hỏng mất ."

Thẩm Khê Sơn gọi thanh kiếm trở về, giọng lạnh lùng: "Đừng tưởng ngươi là ai?"

Cái đầu thở dài, : "Ta đến đây tay , mang theo chút quà cho các đấy. Vốn định đến ôn chuyện cũ, ngờ ngươi tay nhanh quá. Thôi , để , đằng nào chúng cũng sẽ còn gặp ."

Nói xong, cái đầu nhắm nghiền mắt, hình cũng đổ gục xuống.

Theo một tiếng "bịch" đục ngầu, những bộ phận nhỏ xíu bên trong rơi vãi đầy mặt đất.

Tống Tiểu Hà nãy giờ vẫn thấy giọng quen quen, chỉ là nhớ là ai. khi thấy những bộ phận cơ khí , nàng chợt nhận giọng .

Năm ngoái, mảnh đất cằn cỗi đường đến quỷ quốc, họ tấn công bất ngờ. Một kẻ khả năng điều khiển xác c.h.ế.t yêu quái, kẻ còn thì thể điều khiển những cỗ máy g.i.ế.c hung hãn, tên là Mạc Tầm Lăng và Ngư Kiểu.

Lúc đó Tống Tiểu Hà g.i.ế.c Mạc Tầm Lăng, một kiếm c.h.é.m bay đầu .

Cứ tưởng c.h.ế.t hẳn, nào ngờ hôm nay thấy giọng của . Rõ ràng Tống Tiểu Hà thực sự g.i.ế.c .

Người đứt đầu thì thể sống , lẽ kẻ Tống Tiểu Hà g.i.ế.c cũng chỉ là một hình nhân giả giống hệt thật như kẻ mắt .

Thẩm Khê Sơn phóng linh thức , thấy tiếng sột soạt trong khu rừng bên ngoài khách điếm ở biên giới trấn. Hắn siết chặt kiếm, sang với Tống Tiểu Hà: "Tống Tiểu Hà, về phòng , ..."

Tống Tiểu Hà lên tiếng liền trừng mắt , đôi mắt tuyệt giờ đây ngập tràn sự giận dữ và oán hận.

Thẩm Khê Sơn ngập ngừng một lát, giọng dịu một chút, tiếp tục lời : "Ta giải quyết đám đó xong sẽ đến tìm cô."

Tống Tiểu Hà chẳng thèm để ý, lưng thẳng phòng, tiện tay khóa trái cửa .

Cái ổ khóa tồi tàn cản nổi Thẩm Khê Sơn, hiểu rằng đây là cách Tống Tiểu Hà thể hiện thái độ tìm nàng.

Thẩm Khê Sơn cảm thấy vô cùng bối rối, từng đối mặt với tình huống nào như thế .

Hắn đực đó, cánh cửa phòng đóng chặt vài , kìm nén sự cáu kỉnh trong lòng mà bước .

Khách điếm vốn dĩ ở một góc hẻo lánh của thị trấn, chủ yếu dành cho khách vãng lai dừng chân nghỉ ngơi. Về đêm càng tĩnh mịch, xung quanh một bóng . Ngoại trừ cửa khách điếm, những nơi khác thậm chí lấy một ngọn đèn.

Những tầng mây dày đặc che khuất ánh trăng, cả mặt đất chìm trong bóng tối bao la.

Thẩm Khê Sơn cầm kiếm bay lên cao, bèn thấy vô những con rối hình thú đang lầm lũi tiến khỏi khu rừng, lác đác vài con rối hình trộn đó.

Đang sẵn bực bội trong , thấy đám , cơn giận của Thẩm Khê Sơn càng bốc lên ngùn ngụt, giống như tìm nơi để trút giận.

Thẩm Khê Sơn lao xuống từ cao với tốc độ cực nhanh, khi chạm đất phát một tiếng nổ lớn. Trường kiếm đồng thời cắm phập xuống đất, ánh sáng vàng lấy trung tâm cuồn cuộn thành những luồng khí x.é to.ạc khu rừng. Bụi mù mịt bay lên, bóng cây chao đảo dữ dội, cành lá xào xạc ngừng.

Hắn vung kiếm chút nương tay, mỗi nhát c.h.é.m chỉ chẻ đôi đám hình nhân mà còn những cây cổ thụ đổ gục. Tiếng động khổng lồ vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, khiến thứ trở nên khác thường.

Sự huyên náo đương nhiên đ.á.n.h thức những vị khách trong khách sạn. Họ tò mò mở cửa sổ ngó , chỉ thấy ánh vàng lóe lên liên tục trong rừng, và những cây lớn lượt ngã xuống.

Thẩm Khê Sơn bao nhiêu hình nhân giấu trong rừng, nhưng với phương châm thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót, san phẳng góc khuất thể ẩn nấp, cho khu rừng ven trấn trở nên trụi lủi.

đám hình nhân quá yếu ớt, c.h.é.m chúng chẳng khác nào giẫm kiến, thể dịu cơn giận của Thẩm Khê Sơn. Hắn giữa rừng, tay cầm kiếm, lắng tiếng gió và nhanh chóng lôi kẻ đang lẩn trốn trong bóng tối.

Mũi kiếm lao tới, cuộn theo những luồng gió mạnh, để một vệt dài mặt đất khi cắm thẳng một cây.

Tua rua ngọc bội đung đưa nhè nhẹ, ánh trăng ló khỏi những đám mây, chiếu sáng viên ngọc trắng muốt.

"Bước đây."

Thẩm Khê Sơn lạnh lùng .

Một lúc , một bước từ gốc cây, vẻ ngạc nhiên: "Làm ngươi ở đây?"

Thẩm Khê Sơn khẽ nheo mắt.

Hắn từng gặp kẻ , nhưng quên mất tên, chỉ là tên tội phạm đào tẩu của phái Thiên Cơ.

Thẩm Khê Sơn thu kiếm , thèm trả lời câu hỏi của Ngư Kiểu. Thân hình di chuyển nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt áp sát Ngư Kiểu cùng với thanh kiếm.

Lưỡi kiếm sắc bén tức thì nhắm thẳng n.g.ự.c .

Đòn tấn công quá nhanh khiến Ngư Kiểu kịp phản ứng. Nỗi sợ hãi kịp in hằn khuôn mặt thì thanh kiếm sắc bén kề sát n.g.ự.c .

Chỉ trong một khoảnh khắc đó, sức mạnh áp đảo mà Thẩm Khê Sơn bộc lộ khiến Ngư Kiểu trào dâng nỗi sợ hãi tột cùng từ bản năng.

Bên tai văng vẳng lời dặn dò của Quan Như Huyên lúc .

"Đối mặt với Thẩm Khê Sơn, tuyệt đối phép khinh suất."

Hệ thống cơ quan kích hoạt ngay khoảnh khắc cảm nhận sát khí. Chỉ thấy một tia sáng mờ lóe lên, bóng dáng Ngư Kiểu biến mất khỏi vị trí cũ.

Nhát kiếm của Thẩm Khê Sơn c.h.é.m khí.

Hắn lạnh lùng đảo mắt, nhưng trong gian còn sót chút hướm nào của kẻ . Chắc hẳn chạy thoát khỏi nơi .

Khắp nơi vương vãi những mảnh vỡ của hình nhân cùng với những gốc cây đổ ngang dọc.

Trận tập kích vốn dàn xếp để kéo dài nửa đêm Thẩm Khê Sơn, trong cơn tức giận, dọn sạch đầy một khắc, còn "hảo tâm" giúp dân trong trấn đốn bớt cây cối.

Hắn khẽ nhếch mép, mắng thầm một câu đồ vô dụng, thu kiếm bước về khách điếm mà thèm truy đuổi.

Tiếng động ban nãy thu hút nhiều t.ử Tiên minh tập trung cửa khách điếm. Thấy về, họ nhất tề cúi đầu: "Thẩm liệp sư."

Quan Như Huyên ở hàng đầu, nở nụ nhẹ, cất lời: "Khê Sơn, nửa đêm nửa hôm ngươi nghỉ ngơi, rừng chặt cây ?"

Thẩm Khê Sơn dừng cách cô vài bước, ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng cô.

"Thư giãn gân cốt." Thẩm Khê Sơn đáp.

"Ta cứ tưởng chuyện gì chứ?" Quan Như Huyên thở phào nhẹ nhõm, tiếp: "Nếu gì, xin phép lên phòng nghỉ ngơi ."

Thẩm Khê Sơn gật đầu, lệnh cho : "Tất cả ngủ , sáng mai chúng còn khởi hành sớm."

Mọi đồng thanh lời, lưng bước .

Thẩm Khê Sơn liếc bóng lưng của Quan Như Huyên, thầm nghĩ mấy đang xem là kẻ ngốc chắc?

Khi tìm chứng cứ Quan Như Huyên cấu kết với t.ử Nhật Bi Tông, và mục đích của cô rõ ràng, Thẩm Khê Sơn sẽ vội vàng vạch trần cô, nhưng cũng sẽ để cô dễ dàng nấp trong bóng tối hãm hại khác.

"Quan thẩm phán." Hắn cất tiếng gọi.

Quan Như Huyên bất ngờ ngoái , thấy Thẩm Khê Sơn đang ánh đèn lồng, mỉm nhẹ. Gương mặt thanh tú của như tuyết đầu mùa tan chảy, rạng rỡ lạ thường.

Cô bỗng chốc sững .

Thấy Thẩm Khê Sơn đột ngột ném một vật về phía , Quan Như Huyên phản xạ đưa tay đỡ lấy.

Hắn liền : "Vừa phát hiện trong rừng xuất hiện một lượng lớn cơ quan hung khí , chuyện e rằng liên quan đến phái Thiên Cơ, đành phiền cô một chuyến ."

Quan Như Huyên xuống mảnh vỡ của thiết cơ quan nát bươm trong tay, ngớ : "Bảo ?"

Thẩm Khê Sơn nhướn mày, hỏi : "Những chuyện như thế luôn thuộc thẩm quyền của bộ phận thẩm phán ?"

Trách nhiệm chính của Thẩm Môn thuộc Tiên minh là phán xử, nhưng đồng thời họ cũng phụ trách ngoại giao và hậu cần. Những việc liên quan đến giao thiệp với các môn phái khác luôn thuộc phạm vi quản lý của Thẩm Môn.

Nói xong, thèm để ý đến biểu cảm của Quan Như Huyên mà thẳng về phòng .

Trên đường về phòng, chắn chắn sẽ ngang qua phòng Tống Tiểu Hà. Hắn bước qua, thản nhiên đá cái hình nhân đất sang một bên, dừng bước cửa phòng Tống Tiểu Hà.

Hắn giơ tay, gõ nhẹ lên cánh cửa.

Tiếng Tống Tiểu Hà vang lên từ bên trong, tức tối quát: "Đi !"

Thẩm Khê Sơn lên tiếng: "Tống Tiểu Hà, chúng cần chuyện."

Tống Tiểu Hà lớn giọng đáp trả: "Ta gì để với đồ lừa đảo cả!"

Thẩm Khê Sơn ngập ngừng một lát, : "Cô khóa cửa cũng vô ích thôi, đợi khi cô ngủ say, cô cũng sẽ mò lên giường mà."

Ngay lập tức, từ trong phòng phát những tiếng bước chân giận dữ, mỗi lúc một gần, tiếp theo là tiếng lách cách của ổ khóa, và cánh cửa đột ngột mở tung, Tống Tiểu Hà xuất hiện mắt .

Khóe mắt nàng còn đỏ nữa, đôi mắt đen láy ươn ướt, đôi môi nhỏ mím tạo thành một đường cong bực dọc, nàng trừng mắt Thẩm Khê Sơn với vẻ đầy giận dữ, hạ giọng hỏi: “Ngươi gì?"

Tống Tiểu Hà lúc nổi giận, hệt như mọc hai chiếc sừng nhỏ xinh, húc thẳng .

Đây đầu tiên Tống Tiểu Hà giận dỗi . Trước , khi cải trang thành Thẩm Sách, hầu như cách vài hôm là hai cãi vã, và nàng luôn trong bộ dạng phồng má giận dỗi như .

lúc đó Thẩm Khê Sơn chẳng màng việc nàng giận , cũng chẳng quan tâm nàng nghĩ gì về .

Thế nhưng giờ đây, thật đúng với câu sông khúc, lúc, cảnh đổi .

Dù vẻ mặt trông duyên dáng, đáng yêu, khiến lòng chút xao xuyến, nhưng Thẩm Khê Sơn thể giữ thái độ hờ hững.

Hắn nghiêm túc sự thật: "Mỗi đêm khi cô ngủ say, đều sẽ phòng , leo lên giường ."

"Ăn xằng bậy!" Tống Tiểu Hà quát lớn: "Mỗi ngày đều thức dậy trong phòng của chính ."

Thẩm Khê Sơn đáp : "Đó là vì mỗi đều đưa cô trở về. Cô ngủ sâu quá nên chẳng hề . Cô quên mất linh thuyền đến Phong Đô Quỷ Vực, cô xuất hiện trong phòng như thế nào ?"

Không nhắc thì thôi, nhắc đến Tống Tiểu Hà càng thêm tức giận, nghiến răng ken két, khẩy một tiếng: “Ta dám quên, còn ngươi thì dùng cành cây ném trán , chê thét lên như lợn kêu, khuyên đừng xuống núi nộp mạng, dạy cách ôm đầu che mặt khi đ.á.n.h để khỏi mất mặt Tiên minh, ghét nhiều, móc mỉa , chế nhạo khả năng yếu kém của , bảo xuống núi mang theo gậy gộc và bát để ăn xin kẻo c.h.ế.t đói."

Tống Tiểu Hà quả thực nhớ rõ, đó đều là những lời và hành động của Thẩm Khê Sơn đối với nàng khi xưa.

Những món nợ cũ lôi thì chẳng bao giờ dứt, khiến Thẩm Khê Sơn chống chế : "Ta..."

Tống Tiểu Hà gắt lên: “Ngươi cứ yên tâm, sẽ bao giờ quấy rầy ngươi nữa."

Thẩm Khê Sơn hoảng hốt trong lòng: "Tống Tiểu Hà."

Chưa kịp để dứt lời, Tống Tiểu Hà đập cửa đ.á.n.h rầm một cái, suýt nữa thì đập thẳng mặt Thẩm Khê Sơn.

Chuyện cần giải thích cặn kẽ, cửa thế cho rõ . Hắn gõ cửa hai tiếng, xin trong từ từ giải thích, nhưng Tống Tiểu Hà thèm đoái hoài nữa.

Thẩm Khê Sơn bao giờ chịu sự ấm ức lớn đến , đành ngậm ngùi về phòng .

Sau khi bực bội đóng sầm cửa , Tống Tiểu Hà liền tìm một sợi dây thừng buộc chặt cổ tay đầu giường, quyết tâm ngủ trong tư thế .

Nàng dài giường, hậm hực một .

Trước đây trong mắt nàng, Thẩm Khê Sơn là Thẩm Khê Sơn, là tiểu sư mà nàng thầm thương trộm nhớ mười năm ròng, là nàng luôn dõi theo. Thế nên nàng mới quyết tâm theo học kiếm đạo, mỗi dịp sinh nhật đều chuẩn quà chôn gốc cây, và luôn ghi nhớ lời hẹn ước năm xưa. Khi bước sang tuổi mười sáu, nàng quyết tâm xuống núi, dấn hành trình đầy hiểm nguy để đến Phong Đô Quỷ Vực cứu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-80-tham-khe-son-tuc-gian-len-giau-tong-tieu-ha-1.html.]

Còn Thẩm Sách là Thẩm Sách, một giữ kẽ, thái độ thô lỗ, nhưng cùng nàng sinh tử, trở thành bạn bè.

, dù đôi lúc Tống Tiểu Hà cảm nhận sự tương đồng giữa Thẩm Sách và tiểu sư , nàng bao giờ nhầm lẫn hai họ với .

giờ đây khi Thẩm Sách là Thẩm Khê Sơn, thì lúc nàng lén lút trốn xuống núi, mang theo một kiếp nạn c.h.ế.t chỉ để một lòng đến quỷ vực cứu , vẫn giữ thái độ mỉa mai, khinh rẻ khả năng của nàng, và phớt lờ bầu nhiệt huyết của nàng.

Người khác thể chê nàng ngu ngốc, nhạo nàng lượng sức , nhưng riêng Thẩm Khê Sơn thì tuyệt đối .

Vì đó là lời hứa giữa nàng và Thẩm Khê Sơn, một lời hứa mà nàng giữ kín trong lòng suốt mười năm.

Hơn nữa, rõ ràng tình cảm nàng dành cho , mà vẫn giả vờ như , lấy danh nghĩa " t.ử ngoại môn" để lừa gạt nàng, hết đến khác dệt nên những lời dối trá!

"Hắn quyền gì mà đối xử với như ! Lừa xoay như chong chóng, cảm thấy vui sướng lắm ?" Tống Tiểu Hà càng nghĩ càng tức, nước mắt tủi hờn rơi xuống nơi khóe mắt. Nàng bực bội với ngọn đèn trường sinh gối: "Sư phụ, đúng lắm, những kẻ tu vô tình đạo chẳng ai là cả!"

Ngọn đèn trường sinh lóe sáng một cái, dường như đang đồng tình với nàng.

Tống Tiểu Hà bao giờ ý định thổ lộ tình cảm với Thẩm Khê Sơn, một theo đuổi vô tình đạo, bởi nàng sẽ bao giờ vướng bận chuyện tình cảm.

việc vờ như là hai vấn đề khác .

Trong mắt Tống Tiểu Hà, sự dối trá chẳng khác nào một lời từ chối thẳng thừng.

Tống Tiểu Hà lau vội giọt nước mắt, nấc lên một tiếng, lẩm bẩm: " hồi đó, rõ ràng là trêu chọc mà."

Vào năm nàng lên sáu, nàng gặp Thẩm Khê Sơn lúc đó hai mươi tuổi. Về khi hỏi han và chạy lên ngọn núi phía xem thử, thì mới lúc Thẩm Khê Sơn chỉ mới tám tuổi.

Khi , Tống Tiểu Hà còn quá nhỏ, chẳng hiểu gì nhiều, cứ đinh ninh rằng Thẩm Khê Sơn từ tương lai đến tìm , tiết lộ tên, tết tóc cho nàng và cho nàng kẹo.

Hắn còn hứa với nàng một điều nữa.

Dù suốt bao nhiêu năm, nàng luôn từ xa, ngắm Thẩm Khê Sơn giữa đám đông, nhưng nàng vẫn đinh ninh rằng, hồi đó chính Thẩm Khê Sơn tiến gần nàng .

Về ...

Về thì chẳng gì nữa, Thẩm Khê Sơn nàng là ai, cũng chẳng lưu ký ức nào về đêm đó.

Giờ , lời hứa ở Phong Đô Quỷ Vực lẽ cũng chỉ là sự nhầm lẫn. Bởi lúc Thẩm Khê Sơn c.h.ế.t, vẫn sống sờ sờ, chỉ là hình đổi dạng, hóa thành Thẩm Sách.

Nếu c.h.ế.t, thì Tống Tiểu Hà thể cứu ?

Vậy lời hứa năm xưa cũng chẳng còn tồn tại nữa. Chẳng nhẽ cuộc gặp gỡ buổi tối năm nàng lên sáu chỉ là một giấc mơ do chính nàng thêu dệt nên ?

Tống Tiểu Hà nghĩ mãi , chỉ thấy thứ rối như tơ vò, lòng cũng bực dọc yên, quyết định nhắm mắt ngủ một giấc cho khuây khỏa.

Sáng hôm , cả đoàn tụ tập để chuẩn lên đường.

Đây là chặng cuối cùng của cuộc hành trình, nếu nhanh thì lúc mặt trời lặn thể về đến Tiên minh.

Sắc mặt Tống Tiểu Hà , khuôn mặt lạnh tanh, khi ôm chiếc đèn bước khỏi nhà trọ, nàng bắt gặp Thẩm Khê Sơn đang ngoài.

Ánh mắt hai chạm , nhưng khi Thẩm Khê Sơn kịp phản ứng, Tống Tiểu Hà mặt , dời ánh mắt và bước về hướng khác.

Tối qua nàng tự trói , quả nhiên ngoan ngoãn ở trong phòng, chỉ là giấc ngủ yên giấc.

Tô Mộ Lâm cầm theo chút đồ ăn, thấy nàng đến liền đưa cho nàng, : "Tiểu Hà đại nhân, hôm nay chúng sẽ về Tiên minh ."

Tống Tiểu Hà gật đầu.

Hắn quanh quất, ghé sát Tống Tiểu Hà thì thầm: "Cô cứ yên tâm, nếu Tiên minh trừng phạt cô, sẽ đưa cô chạy trốn, đằng nào thì nhân giới cũng chẳng nơi để cô nương tựa."

Tống Tiểu Hà cũng từng nghĩ đến chuyện , hành động đó của nàng quả thật vi phạm quy định của Tiên minh, nếu Tiên minh trừng phạt nàng cũng là điều dễ hiểu.

những năm qua chỉ sư phụ là chỉ bảo nàng, nếu sư phụ còn, nàng ở Tiên minh để gì? Nếu Tiên minh thực sự vì chuyện mà kết tội nàng, nhốt nàng vài năm, thì nàng đối phó ?

mắt vẫn gom đủ hồn phách cuối cùng của sư bá, những việc khác để hãy tính.

Đoàn lên đường, Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm lọt thỏm ở phía cuối hàng.

Thẩm Khê Sơn ngoái đầu mấy , nhưng cuối cùng vẫn dám trực tiếp đuổi theo nàng.

Bây giờ về Tiên minh, nếu ép Tống Tiểu Hà quá mức khiến nàng tự bỏ trốn, e là khó mà tìm , hơn hết là cứ đợi về đến Tiên minh hẵng tính.

Hành trình kéo dài suốt một ngày, lẽ vì ai cũng nóng lòng về nhà, nên cả đoàn hề nghỉ ngơi giữa chừng, và quả nhiên lúc mặt trời lặn về đến Tiên minh.

Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm tự nhiên trở về đỉnh Thương Hải. Lúc rời , nàng hề liếc Thẩm Khê Sơn một cái, càng lời tạm biệt.

Thẩm Khê Sơn trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, cố gắng kìm nén ý định đuổi theo nàng, dẫn những khác đến Y Tiên Các.

Vừa bước chân Tiên minh, Thẩm Khê Sơn bận tối mắt tối mũi, công việc dồn dập kéo đến, mấy ngày liền chẳng chút thời gian rảnh rỗi để tìm Tống Tiểu Hà.

Mỗi sử dụng bùa đồng cảm, đều Tống Tiểu Hà cắt ngang.

Đôi khi nàng còn bực bội thốt vài lời như “Ngươi đừng phiền nữa, giọng ngươi ".

Về , Tống Tiểu Hà quyết định phớt lờ luôn, giả vờ như thấy gì.

Sự cự tuyệt giao tiếp của nàng Thẩm Khê Sơn tức điên lên. Nghĩ mà xem, dù lúc mới gặp thái độ của , bộc lộ bản chất thật, nhưng từ khi kết nối bùa đồng cảm, mỗi Tống Tiểu Hà lên tiếng đều đáp .

Vậy mà đến lượt nàng thì giả vờ điếc tai ngơ ngác?

Thẩm Khê Sơn phiền nàng nữa, nhưng thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, lén dùng bùa đồng cảm để xem nàng đang gì.

Nàng lúc thì đu đưa xích đu chơi đùa, khi cặm cụi cuốc đất trồng rau ngoài sân. Ít khi thấy nàng rảnh rỗi, còn Tô Mộ Lâm thì lúc nào cũng túc trực bên cạnh giúp đỡ.

Thẩm Khê Sơn từng kinh nghiệm dỗ dành ai, nhưng hiểu rằng cần giải thích chuyện rõ ràng. Hắn định giải quyết xong công việc trong tay mới tìm Tống Tiểu Hà, tránh việc nàng đang trong cơn giận dỗi mà phớt lờ .

Hắn đau đầu vô cùng, giờ từng đối mặt với chuyện rắc rối như thế .

Mặt khác, sự việc của nhà họ Chung vì cách xa xôi và liên quan đến quá nhiều , nên xử lý ngay tại Trường An, sự giám sát của Tả Diệp, còn Thanh Ly thì hối hả trở về.

Ngay trong đêm bà trở về, triệu tập Tống Tiểu Hà.

Đại điện của Tiên minh, cuối cùng Tống Tiểu Hà đặt chân đến đây là theo sư phụ.

Trước khi bước điện, nàng cẩn thận vuốt y phục, nhớ lời dặn của sư phụ rằng thể hiện sự cung kính khi gặp minh chủ. Thế là nàng khẽ cúi đầu, chậm rãi bước bên trong.

Đại điện tĩnh mịch lạ thường, chỉ mỗi Thanh Ly ở đó.

cạnh ghế , tiếng bước chân của Tống Tiểu Hà tiến , bèn ngoảnh đầu nàng.

Tống Tiểu Hà đến giữa đại điện, vén nhẹ tà áo quỳ xuống, hai tay bắt chéo, cúi đầu thi lễ: "Đệ t.ử Tống Tiểu Hà, bái kiến minh chủ. Đệ t.ử tự nhận thức những việc của tại nhà họ Chung vi phạm luật lệ của Tiên minh, sẵn sàng nhận hình phạt."

Thanh Ly bỗng nhiên hỏi: "Ngươi thực sự sẵn lòng ?"

Tống Tiểu Hà ngập ngừng, băn khoăn nên thật .

"Ngươi nghĩ sai ?" Thanh Ly hỏi.

Tống Tiểu Hà đáp: "Đệ t.ử báo thù cho sư phụ, thì gì sai?"

Nghe câu đó, Thanh Ly chợt mỉm , thong thả bước xuống từ những bậc thang, và : "Con hãy lên . Tiên minh tuy luật lệ khắt khe, nhưng chỉ đến pháp luật mà quên tình , sẽ vì chuyện mà trách phạt con ."

Nàng ngơ ngác dậy, ngước Thanh Ly, thấy bà đang mỉm , trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Thanh Ly khác hẳn những khác, bà là một vị thần đích thực. Mỗi khi bà , khí chất tiên phong đạo cốt tỏa khiến ai nấy đều cảm thấy dễ chịu tột cùng, như thể ánh sáng thần tiên gột rửa tâm hồn.

Tống Tiểu Hà thẳng , kính cẩn : "Đa tạ minh chủ."

Thanh Ly hỏi: "Dạo con và Khê Sơn quan hệ vẻ nhỉ?"

Nghe thấy tên Thẩm Khê Sơn, Tống Tiểu Hà vẫn còn bực tức trong lòng, cúi gằm mặt đáp: "Không ạ, chỉ là đây cùng đường, một chút giao tiếp thôi."

"Con cần phủ nhận, tên nhóc đó vẻ quan tâm đến con." Thanh Ly nheo mắt , nhẹ nhàng : "Nó khác với những t.ử khác, sinh là con cưng của trời, tài năng thiên bẩm phi thường nên tính tình chút kiêu ngạo. Lại thêm việc tu luyện Vô Tình Đạo, nó ít khi nào thực sự kết giao chân thành với ai."

Tống Tiểu Hà gật đầu: “Con hiểu."

Nếu thế, cũng chẳng lừa nàng một vố đau điếng, thật đáng ghét.

"Nó thể bạn với con, cũng là một điều khiến khá bất ngờ."

Tống Tiểu Hà lẩm bẩm: "Minh chủ, t.ử điều thắc mắc, phàm đều thất tình lục dục, cớ tu Vô Tình Đạo?"

Thanh Ly lặng thinh một chốc, chợt xoay bước vài bước xa. Gương mặt bà nhuốm màu ưu tư, chậm rãi cất lời: "Từ thuở hồng hoang, nhân tộc vươn lên mạnh mẽ, sản sinh vô bậc kỳ tài. Đa phần thần thánh cũng đều từ phàm nhân mà . Khi , vị thế của nhân tộc trong lục giới vô cùng oai phong, một loài yêu ma nào dám bén mảng. thời thế đổi , lục giới trải qua bao phen tan hợp. Từ khi Tân Thiên Lịch bắt đầu, nhân tộc bắt đầu suy yếu."

"Vạn năm , lượng khả năng phi thăng bắt đầu thưa dần. Cho đến bảy ngàn năm , Thiên giới xảy biến cố, cuộc chiến nội bộ lan rộng khắp lục giới, con đường bay lên cõi tiên của phàm nhân cắt đứt. Kể từ đó, một phàm nhân nào thể phi thăng nữa. Bảy ngàn năm trôi qua, thế giới loài chứng kiến bao nhiêu cuộc đổi triều đại, thời gian đằng đẵng bào mòn khí vận của nhân tộc. Đến nay, hàng ngàn năm mới xuất hiện một thiên tài. Con nếu tình trạng cứ tiếp diễn, nhân tộc sẽ đối mặt với t.h.ả.m cảnh gì ?"

Tống Tiểu Hà hỏi bất ngờ, ngập ngừng đáp: "Sẽ diệt vong ?"

Thanh Ly mỉm nhẹ nhàng: "Sẽ trở thành nô lệ cho những chủng tộc khác."

"Mặc dù Thiên giới vẫn đang che chở cho Nhân giới, nhưng nếu nhân tộc ai phi thăng để đổi vận mệnh, thì khi , yêu ma sẽ nổi dậy, thiên tai liên miên. Phàm nhân nếu sống sót, chỉ thể nương nhờ các chủng tộc khác."

"Chúng nhất định bao giờ trở thành nô lệ." Tống Tiểu Hà chau mày kiên quyết.

"Con , nhưng nghĩa là khác cũng ." Thanh Ly tiếp tục: "Nếu Thiên Đạo lưng với nhân tộc, các con sẽ thể tồn tại những t.h.ả.m họa thiên nhiên khắc nghiệt. Những gì trút xuống nhân giới sẽ chỉ là hạn hán, lũ lụt, động đất, mà còn là chiến tranh và yêu ma. Trong sự lựa chọn của Thiên Đạo, nếu sống sót, phàm nhân lẽ chỉ còn cách kết hợp với yêu tộc, sinh những dòng dõi bán yêu."

Tống Tiểu Hà ngơ ngác Thanh Ly: "Thiên Đạo sẽ bỏ rơi phàm nhân ?"

"Vật cạnh thiên trạch. Thiên giới thể bao bọc nhân giới mãi mãi, đó là lý do vì Tiên minh thành lập để thu nạp tử." Thanh Ly nhấn mạnh: "Chỉ cần một vượt qua kiếp nạn phi thăng, kết nối thang lên trời, thì nhân tộc mới thể vượt qua cơn khốn khó."

Tống Tiểu Hà hiểu rằng, đó là đầu thiên hạ.

" lòng hiểm ác, ngoài những trở ngại từ thiên đạo, còn vô vàn tiên môn ấp ủ dã tâm. Nhiều kẻ vì hư danh và vinh quang, mà ganh đua để đầu thiên hạ xuất từ chính gia tộc . Sư bá của con là một minh chứng sống."

Thanh Ly tiếp lời: "Sự thâm độc của nhân thế thật khó mà phòng . Để rèn giũa một thiên tài, giúp họ trưởng thành an , sở hữu năng lực kiệt xuất và phi thăng thành công, công sức bỏ kể xiết. Hơn thế nữa, còn đề cao cảnh giác vô vàn những sự cố bất ngờ và hiểm nguy rình rập. Trước khi thiên kiếp ập đến, một ai phép lơ là."

" như con , phàm nhân vốn nặng tình đa sầu. Từ xưa đến nay, bao bậc kỳ tài gục ngã chỉ vì chữ tình. Đây là rào cản lớn nhất ngăn bước phàm nhân phi thăng. Vì , tu Vô Tình Đạo là cách hữu hiệu nhất để vượt qua chướng ngại ."

"Tuy nhiên, Vô Tình Đạo cũng hai mặt của nó. Bên cạnh việc cắt đứt tình cảm và d.ụ.c vọng, nếu tu đạo bỏ dở giữa chừng, thì tám phần tu vi sẽ tan biến. Cuộc đời họ coi như chấm dứt hy vọng phi thăng."

Thực , Thanh Ly đang truyền đạt cho Tống Tiểu Hà một cách dịu dàng, và nàng hiểu rõ chuyện khi xong.

rằng, để nhân giới sản sinh một thiên tài là điều vô cùng khó khăn, và việc nuôi dưỡng đó trưởng thành còn khó khăn gấp bội. Ngoài những thử thách trong quá trình tu luyện, thiên tài còn đối mặt với sự hãm hại từ những kẻ ý đồ . Chỉ cần một sai lầm nhỏ, họ thể rơi cảnh bi t.h.ả.m như sư bá của nàng.

Người thiên tài mà Thanh Ly đề cập, hiển nhiên là Thẩm Khê Sơn.

Danh tiếng của lẫy lừng như , chính vì gánh vác vai niềm hy vọng của thiên hạ. Hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn , chờ đợi ngày vượt qua thiên kiếp, phi thăng thành tiên, trở thành đầu thiên hạ.

Con đường đại đạo vô cùng gian nan. Nếu Thẩm Khê Sơn thể phi thăng thành công, đó sẽ là một hồng phúc vô giá cho thiên hạ.

nếu thất bại thì ?

Liệu rơi xuống bùn đen, chịu đựng sự khinh bỉ và chế giễu của đời?

Nghĩ đến đó, Tống Tiểu Hà cảm thấy lòng nặng trĩu, khó chịu vô cùng.

Nàng khẽ thì thầm: "Không ai thể đảm bảo chắc chắn thành công, lẽ các nên đặt lên vai kỳ vọng quá lớn như ."

Thanh Ly nở nụ , xoa đầu Tống Tiểu Hà và an ủi: "Con cứ yên tâm, Khê Sơn giống như những khác. Chỉ cần nó kiên định với Vô Tình Đạo, nó chắc chắn sẽ vượt qua."

Tống Tiểu Hà cũng tin rằng Thẩm Khê Sơn khả năng đó.

đời , điều gì là tuyệt đối chắc chắn ?

Nàng ngước lên Thanh Ly và : "Minh chủ xin đừng lo, Thẩm liệp sư tuyệt đối sẽ bao giờ bỏ cuộc với Vô Tình Đạo ."

Những lời Thanh Ly dường như chỉ để câu khẳng định từ nàng. Bà mỉm : "Ngoan lắm."

Sau đó, bà giơ tay lên, một luồng ánh sáng xanh nhẹ nhàng tụ ở đầu ngón tay. Bà khẽ điểm lên trán Tống Tiểu Hà cất lời: "Con về ."

Tống Tiểu Hà sờ lên trán, trong lòng vẫn còn ngơ ngác khi hành lễ cáo từ, rời khỏi đại điện của minh chủ và trở về Thương Hải Phong.

Sự việc Tống Tiểu Hà gọi đến minh chủ điện, mãi đến tối Thẩm Khê Sơn mới . Vừa về đến chỗ ở, việc đầu tiên là niệm chú đồng cảm, định hỏi Thanh Ly xem áp dụng hình phạt nào cho nàng .

Tuy nhiên, Thẩm Khê Sơn thể kết nối đồng cảm với Tống Tiểu Hà như mong .

Hắn cảm thấy băn khoăn, thử niệm một nữa.

vẫn phản hồi nào.

Lúc , Thẩm Khê Sơn mới nhận rằng ai đó cắt đứt mối liên kết đồng cảm giữa và Tống Tiểu Hà.

Chẳng cần suy nghĩ nhiều, đó chắc chắn là sư phụ của , Thanh Ly.

Thẩm Khê Sơn lập tức bước khỏi cửa, tức tốc chạy đến Thương Hải Phong.

 

Loading...