Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 81: Thẩm Khê Sơn Tức Giận Lén Giấu Tống Tiểu Hà 2
Cập nhật lúc: 2026-07-09 13:54:26
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Hải Phong chỉ còn nơi Tống Tiểu Hà ở là vẫn sáng đèn.
Nhìn từ xa, bầu trời đêm đầy là một gian tĩnh mịch và rộng lớn. Tống Tiểu Hà đang xích đu ngoài sân, trong khi Tô Mộ Lâm thì đang loay hoay quét dọn.
Cây đào vẫn xanh , gió thổi nhẹ là cánh hoa lả tả rơi, nên Tô Mộ Lâm lúc nào cũng cầm chổi quét dọn.
Điều cũng cho vẻ như lúc nào cũng rảnh rỗi.
Tống Tiểu Hà ôm khư khư chiếc đèn trường sinh, khẽ đu đưa xích đu. Từ khi rời khỏi đại điện của minh chủ, nàng cứ giữ mãi cái điệu bộ ngẩn ngơ , Tô Mộ Lâm bắt chuyện, nàng cũng chỉ đáp lấy lệ.
Chẳng nàng đang chìm đắm trong suy tư gì nữa.
Một Tống Tiểu Hà như đối với Tô Mộ Lâm thật lạ lẫm.
Nàng bao giờ thẫn thờ lâu đến thế, vẻ mặt quá đỗi bình thản thực mang đến cảm giác buồn bã.
Nàng luôn nở nụ rạng rỡ, hiếm khi thấy nàng đây một trầm ngâm lâu như với khuôn mặt chút cảm xúc.
Tô Mộ Lâm quét những cánh hoa rơi, nghĩ thầm, chắc chắn Tiểu Hà đại nhân đang buồn vì Thẩm Khê Sơn .
Cái gã đáng ghét đó giờ vạch trần phận, Tiểu Hà đại nhân giận dữ, giờ phớt lờ cũng là đáng đời .
May mà phận, vác mặt đến Thương Hải Phong quấy rầy Tống Tiểu Hà, nếu thì...
Tô Mộ Lâm quét đất lẩm bẩm, trong đầu tức tối nghĩ, nếu dám ló mặt đến, nhất định sẽ cho tay!
Đang mải suy nghĩ, bỗng một giọng quen thuộc vang lên từ phía .
"Tống Tiểu Hà."
Tống Tiểu Hà kịp phản ứng gì, Tô Mộ Lâm giật b.ắ.n suýt văng luôn cây chổi.
Thẩm Khê Sơn từ lúc nào âm thầm xuất hiện ngoài cổng, cách một bức tường thấp, ánh mắt dán chặt Tống Tiểu Hà.
Khi Thẩm Khê Sơn trở về Tiên minh, trở về với hình ảnh một Thẩm liệp sư điềm đạm, tao nhã.
Trên đầu đội chiếc mão vàng nhỏ, những dải tua rua tinh xảo rủ xuống hai bên vai, mái tóc đen mượt buông xõa lớp áo trắng tinh khôi, hình ảnh huy hiệu vàng lấp lánh lúc ẩn lúc hiện. Gương mặt mỹ dù biểu lộ cảm xúc, nhưng với nốt ruồi son điểm xuyết, mang đến một vẻ thanh tao, thoát tục.
Trái ngược với Tống Tiểu Hà.
Nàng vẫn khoác bộ váy trắng tinh khôi, phủ ngoài là chiếc áo đen tuyền.
Đó là bộ đồ nàng mặc cái ngày xuống núi.
Dải ruy băng thêu chỉ vàng chẳng gỡ xuống từ lúc nào, đó là hai dải lụa trắng muốt buộc quanh búi tóc củ tỏi. Những lọn tóc lòa xòa trán khẽ bay trong gió, mờ đôi lông mày thanh tú của nàng.
Nàng đang cúi gầm mặt, ôm chặt ngọn đèn trường sinh lơ lửng xích đu. Khi thấy giọng Thẩm Khê Sơn, nàng mới giật ngước lên.
Kể từ khi Tiên minh, mấy ngày nàng thấy bóng dáng . Giờ đây, khi bất ngờ chạm mặt, nàng bỗng cảm thấy chút bàng hoàng.
Thẩm Khê Sơn một lời, chỉ lặng thinh, nhưng dường như ánh trăng sáng rực rỡ từ cao rơi xuống, tỏa sáng lấp lánh, vô cùng rực rỡ.
Tống Tiểu Hà dậm chân xuống đất, kìm chiếc xích đu, cất tiếng hỏi: “Ngươi đến đây chuyện gì?"
"Đến trò chuyện cùng cô." Thẩm Khê Sơn đáp.
Tống Tiểu Hà cúi đầu: “Ta chẳng gì để với Thẩm liệp sư cả."
Nghe xong, Thẩm Khê Sơn tiến tới hai bước, vẻ như bước sân. Lúc , Tô Mộ Lâm nhảy chắn ngang: "Đứng , Tiểu Hà đại nhân cho phép ngươi ."
Tô Mộ Lâm vốn khả năng vị khác giỏi, chỉ cần một cái liếc mắt là tiến thoái . lúc chẳng hiểu như kẻ mù, nhận vẻ khó chịu hằn rõ trong mắt Thẩm Khê Sơn.
Nhảy cản đường Thẩm Khê Sơn lúc , đúng là tự tìm đường c.h.ế.t.
Vừa dứt lời, Thẩm Khê Sơn chỉ cần nhấc tay, một luồng ánh sáng vàng rực xoay tít đầu ngón tay. Ngay đó, Tô Mộ Lâm cảm nhận một luồng lực mạnh mẽ kẹp chặt hai tay , kéo giật mạnh về phía .
Chỉ trong chớp mắt, đưa đến một xó xỉnh vắng vẻ nào đó trong Tiên minh, tay vẫn còn cầm khư khư cây chổi.
Tô Mộ Lâm trân trân trong bóng đêm một lát, đưa tay tự tát hai cái.
Bên , khi tống khứ Tô Mộ Lâm, cả sân trở nên tĩnh lặng hẳn.
Thẩm Khê Sơn mở cổng rào, bước trong: “Ta đây."
Tống Tiểu Hà lớn giọng đáp: "Không , ngoài mau."
Thẩm Khê Sơn bèn lùi một bước, ngoài sân, đăm đăm Tống Tiểu Hà: “Vậy là giờ ngay cả quyền mặt cô để chuyện cũng ?"
Đôi mắt đen láy, sáng lấp lánh, phản chiếu ánh sáng, trông đẽ đáng thương.
Tống Tiểu Hà mỗi khi chạm ánh mắt đó, y như rằng sẽ buông vũ khí đầu hàng.
Chỉ cần một cái, nàng sẽ mềm lòng ngay: “Ngươi..."
Nàng c.ắ.n chặt răng, ngoắt đầu sang một bên, : “Ngươi gì, đó cũng ."
Thẩm Khê Sơn thấy nàng mặt , rằng chiêu mất tác dụng, bèn hạ thấp giọng, vẻ tủi : “Bùa đồng cảm ai đó can thiệp, thể niệm chú chuyện với cô nữa, nên đến xem chuyện gì xảy ."
Tống Tiểu Hà chuyện . Nghe , nàng sững , chợt nhớ lúc rời khỏi điện minh chủ, Thanh Ly điểm nhẹ lên trán nàng một cái.
Chắc hẳn cú chạm đó cắt đứt bùa đồng cảm giữa hai .
Trong lòng Tống Tiểu Hà bỗng thấy trống rỗng.
Bùa đồng cảm gắn bó với nàng một thời gian dài, bắt đầu từ lúc ở Quỷ quốc, mỗi khi gặp nguy hiểm, nàng luôn cảm thấy an tâm vì thể trò chuyện với Thẩm Khê Sơn bất cứ lúc nào.
Bây giờ ngẫm , lý do Thẩm Khê Sơn thiết lập bùa đồng cảm với nàng ngay từ đầu, lẽ chỉ là để vị trí của Tống Tiểu Hà khi cần, chứ hề ý định giúp nàng cầu cứu lúc hoảng sợ.
Thế nên mới bảo Tống Tiểu Hà đừng động tí là dùng bùa đồng cảm để phiền .
Dòng suy nghĩ của Tống Tiểu Hà lan man đến đây, lòng buồn bã khôn xiết, nhưng cơn giận cũng theo đó mà bùng lên.
Nàng lập tức phắt dậy khỏi chiếc xích đu, cất tiếng với giọng điệu đầy khiêu khích: “Ngươi chẳng luôn chê dùng bùa đồng cảm phiền ngươi ? Giờ cắt đứt chẳng đúng ý ngươi ?"
Thẩm Khê Sơn ngỡ ngàng: “Ta ."
Tống Tiểu Hà đáp trả: "Thẩm Sách, đó là lời ngươi tự miệng đấy."
Thẩm Khê Sơn chau mày: “Đừng gọi là Thẩm Sách."
"Tại ?" Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Chẳng đó là cái tên ngươi tự xưng với ? Còn bịa phận t.ử ngoại môn, giờ chê bai cái tên đó ?"
Vừa , những ký ức xưa ùa về trong đầu, Tống Tiểu Hà lẩm bẩm: "Nói , chiếc thẻ ngọc cấp Thiên mà ngươi đưa hồi đó cũng là đồ thật, thế mà ngươi lừa là đồ giả."
Nàng tiếp lời: “Ngươi lừa nhiều quá, còn chẳng nhớ hết ."
Thẩm Khê Sơn như nghẹn một cục tức trong lồng ngực, nuốt trôi nhả : “Lúc giấu giếm cô cũng là lý do. Khi cùng các liệp sư Tiên minh gặp nạn ở Phong Đô Quỷ Vực, tất cả đều bỏ mạng, chỉ hiểu sống sót, nhưng cơ thể yểm một lớp phong ấn. Về đến Tiên minh, chỉ mau chóng Quỷ Vực để giải phong ấn, ngấm ngầm hãm hại , thể để lộ danh tính."
"Ta đành đổi diện mạo, đổi tên để ẩn náu. Sau khi bình phục, nhận thấy Thẩm Sách vốn chỉ là một phận giả, bỏ cũng chẳng , nên nghĩ đến việc giải thích với cô. tin cô cùng họ đến Quỷ Quốc, sư phụ lúc đó cho , đành hóa thành Thẩm Sách một nữa để cùng các ." Thẩm Khê Sơn ngập ngừng một lát, những lời tiếp theo phần khó , lảng sang chuyện khác, tiếp: " là lừa cô, xin , bao giờ ý định trêu đùa cô, cũng thật lòng ... kết bạn với cô."
Tống Tiểu Hà hỏi : "Vậy tại bây giờ thừa nhận? Nếu ngươi rũ bỏ phận Thẩm Sách, thì khi rời khỏi Quỷ Quốc lẽ ngươi nên giải bùa đồng cảm giữa hai chứ."
Một khi bùa đồng cảm hóa giải, Tống Tiểu Hà sẽ mãi mãi mất liên lạc với Thẩm Sách. Chỉ cần Thẩm Khê Sơn ném thanh trường kiếm mà Tống Tiểu Hà tặng, thì dấu vết của "Thẩm Sách" sẽ xóa sổ .
Là Thẩm Khê Sơn cố tình che đậy, nhưng che đậy một cách vụng về, khiến Tống Tiểu Hà chỉ cần xâu chuỗi vài chi tiết là dễ dàng vạch trần .
Thẩm Khê Sơn lặng thinh .
Không giải trừ bùa đồng cảm, chẳng qua là vì mang trong một tâm tư ích kỷ tột độ, luôn khao khát duy trì sự kết nối với Tống Tiểu Hà từng giây từng phút.
Lý do chủ động tiết lộ phận Thẩm Sách cũng rõ ràng.
Đó là vì Thẩm Khê Sơn vướng thứ tình cảm c.h.ế.t tiệt, trở nên đầy tham lam.
Nếu Tống Tiểu Hà tình cảm với Thẩm Sách, sẵn sàng Thẩm Sách; nếu nàng để ý đến Thẩm Khê Sơn, sẽ trở thành Thẩm Khê Sơn.
Hắn chỉ mong một Thẩm Khê Sơn mà Tống Tiểu Hà đem lòng yêu mến, chứ là bạn Thẩm Sách trong mắt nàng.
những lời , một tu Vô Tình đạo như Thẩm Khê Sơn dù thế nào cũng thể thốt . Cảm giác nóng rát ở gáy như dí một thanh sắt nung đỏ, những cơn đau nhói cứ liên tiếp ập đến.
Tống Tiểu Hà , chậm rãi lên tiếng: "Ta hiểu mà."
Lòng Thẩm Khê Sơn thắt : “Cô hiểu chuyện gì cơ?"
"Thẩm liệp sư là một tài giỏi xuất chúng, sinh trong một gia đình danh giá..."
"Đủ ." Thẩm Khê Sơn chỉ cần nửa câu đầu là đây những lời , bèn cắt ngang: “Cô đừng nữa, cô chẳng hiểu cái quái gì cả."
Tống Tiểu Hà trừng mắt : “Ta cứ thích đấy!"
Thẩm Khê Sơn im lặng.
Tống Tiểu Hà tiếp tục tuôn một tràng: “Ngươi từ nhỏ bộc lộ tư chất hơn , việc tu hành đối với ngươi dễ như ăn bữa cơm, uống ngụm nước. Đi đến ngươi cũng bao quanh bởi những lời tán dương, là một thiên tài nâng niu. Còn , chỉ là một kẻ cha ruột bỏ rơi từ thuở lọt lòng, may mắn sư phụ nhặt về nuôi. Cho dù cật lực tu luyện đến cũng thể bắt kịp bạn bè đồng trang lứa. Nếu nhờ cơ may Nghiệp Hỏa Hồng Liên, thì lẽ giờ vẫn chỉ là một kẻ vô danh tiểu trong Tiên minh, đến bài kiểm tra hàng tháng cũng qua nổi."
Đang hăng say, nàng bỗng dưng lật chuyện cũ: "À đúng , ngươi còn từng chê là đồ ngốc, đến nỗi bài kiểm tra hàng tháng cũng đ.á.n.h trượt."
Thẩm Khê Sơn hít một sâu, : "Những thứ đó chỉ là hư danh mà thôi. Cái gì mà thiên tài xuất chúng, cái gì mà gia tộc danh giá, bao giờ lấy những thứ đó để khoe khoang ? Nếu thực sự so kè, chẳng trong cô cũng đang mang Long Hồn ?"
"Ai mà đó thực sự là hồn phách của ?" Tống Tiểu Hà đáp trả: "Ta chỉ trong một đạo phong ấn, cũng giống Tô Mộ Lâm, ai đó nhét một phần hồn phách thuộc về ."
Thẩm Khê Sơn khẳng định: "Chỉ linh tộc và thú tộc mới khả năng dùng cơ thể để nuôi dưỡng linh hồn thôi."
Tống Tiểu Hà im bặt, nhưng biểu cảm gương mặt cho thấy sự hoài nghi tột độ.
Cơn đau từ gáy truyền đến, cộng thêm thái độ đầy oán hận của Tống Tiểu Hà, khiến sự khó chịu trong lòng Thẩm Khê Sơn càng dâng trào, gần như mất kiểm soát.
Hắn : "Tống Tiểu Hà, đây đúng là lừa gạt cô, xin , cô bù đắp thế nào cũng chiều. bây giờ, bắt buộc khôi phục bùa đồng cảm."
Tống Tiểu Hà phản ứng ngay tắp lự: "Ta ."
Lòng Thẩm Khê Sơn thắt , định mở lời thì một cơn gió đêm bất chợt thổi tới, tung bay mái tóc tết và tà váy của Tống Tiểu Hà.
Giây tiếp theo, hàng vạn cánh hoa cành cây bay lả tả theo làn gió, héo úa chỉ trong chớp mắt.
Thẩm Khê Sơn ngước lên cây đào, ánh mắt lộ vẻ thẫn thờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-81-tham-khe-son-tuc-gian-len-giau-tong-tieu-ha-2.html.]
Tống Tiểu Hà chứng kiến cơn mưa cánh hoa tuôn rơi, cũng nhận điều bất thường. Ngước lên , nàng bàng hoàng khi thấy bộ những bông hoa từng nở rộ cành bỗng dưng rụng xuống, chỉ còn cây đen sạm và những cành cây trơ trụi.
Những cánh hoa đào mỏng manh, chỉ một cơn gió cuốn trôi bộ. Tống Tiểu Hà ngửa mặt lên, trân trân cây đào nở rộ từ năm nàng lên năm, giờ đây tàn phai và khô héo.
Nàng hoảng loạn tột độ, nắm chặt ngọn đèn trường sinh, vội vã gọi: "Sư phụ, sư phụ! Hoa đào rụng hết !"
Ngọn đèn trường sinh hề chút phản ứng nào.
Tống Tiểu Hà vội vã nhào tới, vuốt ve cây đang khô héo nhanh chóng: “Sao nông nỗi ? Cây đào tự dưng c.h.ế.t héo thế ? Rõ ràng nãy vẫn còn tươi mà!"
Nàng hoảng hốt chạy quanh cây, dường như tìm lý do khiến cái cây tàn tạ, đồng thời ngừng gọi ngọn đèn trường sinh. Tiếng gọi t.h.ả.m thiết dần biến thành tiếng nức nở.
Tống Tiểu Hà lớn lên bóng cây đào , bao giờ nghĩ sẽ ngày chứng kiến cảnh tượng .
Giống như việc nàng từng mường tượng sư phụ sẽ rời . Nỗi đau khi Lương Đàn hóa thành ánh sáng tiêu biến một nữa dâng lên mạnh mẽ trong lòng Tống Tiểu Hà.
Nàng bất lực sự sống của cây đào đang cạn kiệt, chỉ thể ôm khư khư chiếc đèn gốc cây, nấc lên giữa cơn mưa hoa đào bay lả tả.
Thẩm Khê Sơn cuối cùng cũng bước sân, sát bên Tống Tiểu Hà, cúi xuống nàng.
Đã vài ngày gần nàng như , ánh mắt Thẩm Khê Sơn ánh lên sự thèm khát, như khắc ghi từng đường nét khuôn mặt nàng.
"Cây đào chỉ tuổi thọ từ hai mươi đến ba mươi năm. Dù dùng phép thuật nào để níu kéo sự sống, khi đến lúc tàn lụi, nó cũng sẽ héo rũ." Thẩm Khê Sơn khẽ : "Sinh mệnh là thứ bình dị nhưng cũng quý giá nhất trong lục giới, khi đến lúc tàn phai, ai thể giữ ."
Tống Tiểu Hà lau nước mắt, nghẹn ngào: " sư phụ bảo cây sống mấy trăm năm cơ mà."
Thẩm Khê Sơn: "..."
Nói về chuyện lừa gạt, Lương Đàn mới là dối Tống Tiểu Hà nhiều nhất.
Chắc tại giờ Lương Đàn mất, chỉ còn ngọn đèn trường sinh thỉnh thoảng lóe sáng chút ít, nên Tống Tiểu Hà mới thèm tính sổ với ông .
Thẩm Khê Sơn : "Ở nhân giới cây đào nào thể sống thọ đến thế ."
Tống Tiểu Hà nức nở, trái tim nhói lên từng cơn như d.a.o cùn cứa , cảm giác đau đớn đến ngạt thở.
Những muộn phiền chất chứa càng khiến nàng mệt mỏi rã rời. Giờ phút , nàng chẳng đôi co thêm với Thẩm Khê Sơn nữa, chỉ ước ao trở về phòng, ngả lưng xuống chiếc giường do chính tay sư phụ đóng và chìm một giấc ngủ thật sâu.
Biết sáng mai thức dậy, thứ sẽ trở nên tươi hơn.
Đôi mắt Tống Tiểu Hà ngập tràn những giọt lệ trong vắt. Khi sang Thẩm Khê Sơn, ánh đèn phản chiếu những giọt nước mắt , khiến đôi mắt đỏ hoe của nàng càng thêm trong trẻo đến nao lòng.
Giọng nàng vang lên đầy vẻ van nài, khe khẽ: "Thẩm Khê Sơn, ngốc nghếch. Lắm lúc các gì chẳng hiểu, gì cũng . Ta chẳng thể nào với tới cái bộ óc thông minh của các . Ngươi cứ yên tâm mà bước con đường phi thăng thênh thang của , đừng bao giờ dính dáng đến kẻ như nữa."
Nói xong, nàng lưng bước , cúi gầm mặt, ôm chặt chiếc đèn trường sinh và thẳng phòng .
Thẩm Khê Sơn sống đến ngần tuổi, từng ai về chuyện bộ óc thể với tới .
Hắn theo bóng lưng của Tống Tiểu Hà, chứng kiến nàng bước phòng, tắt đèn, để bóng tối tĩnh lặng bao trùm xung quanh, nhưng vẫn lặng im, hề nhúc nhích.
Tống Tiểu Hà thể ngốc, nhưng đôi khi nàng tỏ vô cùng sắc sảo.
Rõ ràng Thanh Ly triệu gọi nàng đến để dặn dò điều gì đó. Thẩm Khê Sơn quá hiểu sư phụ , bà là một vị thần tiên, quyết định của bà đều hướng đến lợi ích của nhân loại. Lần khi bà đề nghị kiểm tra Đoạn Tình Chú của Thẩm Khê Sơn, nhận sự nghi ngờ trong lòng bà.
Thanh Ly sẽ thẳng với Tống Tiểu Hà, mà sẽ dùng một cách thật nhẹ nhàng, khéo léo để Tống Tiểu Hà tự nhận dụng ý của bà.
Có lẽ Tống Tiểu Hà vẫn hiểu rõ mối liên hệ giữa bà và con đường vô tình đạo của Thẩm Khê Sơn, nhưng nàng chắc chắn nhận rằng, Thanh Ly dưng mà tìm đến nàng, buông những lời mập mờ cắt đứt bùa đồng cảm giữa hai .
Còn nội dung cụ thể của cuộc trò chuyện đó, Thẩm Khê Sơn cần suy nghĩ cũng thể đoán .
Lần , Thẩm Khê Sơn tiếp tục đuổi theo nàng.
Hắn nhận rằng, ngay cả khi đến gặp Tống Tiểu Hà lúc , ngoan ngoãn xin và bù đắp, nỗ lực cũng đều vô nghĩa.
Bởi lẽ thứ đang chắn ngang giữa và nàng lúc là cấm chú hằn cổ , là con đường Vô Tình, và nếu xa hơn, đó thể là cả vận mệnh đạo đồ của bộ nhân loại.
Thẩm Khê Sơn chôn chân tại chỗ hồi lâu, cuối cùng cũng lưng bước khỏi đỉnh Thương Hải.
Có vẻ như nhận Thẩm Khê Sơn đến đỉnh Thương Hải, Thanh Ly ngay từ sáng sớm tinh mơ cho gọi đến giao nhiệm vụ.
Trước đó, việc liên quan đến họ Chung đều để tham gia. thấy vẻ rảnh rỗi quá, Thanh Ly liền giao hàng loạt công việc cho . Bà bảo điều tra rõ ràng tất cả những kẻ nhúng tay vụ ám hại Lương Tụng Vi năm xưa, danh sách lập rành rành.
Nhà họ Chung bắt giữ, nhưng Hàn Thiên Tông thì động thái gì. Vì , Thẩm Khê Sơn dẫn đầu một đội quân, cầm theo danh sách đó truy bắt từng kẻ một.
Trước lúc khởi hành, Thẩm Khê Sơn lén lút ghé qua đỉnh Thương Hải một chuyến.
Từ xa, thấy Tống Tiểu Hà xếp bằng gốc cây đào khô héo, tay ôm khư khư chiếc đèn trường sinh, đôi mắt đờ đẫn.
Lần đầu tiên thấy giống như một kẻ trộm, nép trong bóng tối ngắm nàng hồi lâu, lòng tràn ngập cảm giác bất lực. Cuối cùng, cũng rời để nhiệm vụ, dẫn theo đám thuộc hạ rời khỏi Tiên minh.
Sự tàn úa của cây đào là một cú đập trời giáng đối với Tống Tiểu Hà, khiến nàng chìm sự im lặng đáng sợ.
Đêm đó, khi hớt hải chạy về, Tô Mộ Lâm thức trắng nửa đêm quét sạch những cánh hoa vương vãi nền đất, chẳng để một chút dấu vết nào trong sân.
Tiếp đó, những cành cây trơ trọi bắt đầu héo rũ, lớp vỏ cây từ từ bong tróc.
Tống Tiểu Hà như biến thành một khác .
Nụ tắt lịm môi, nàng chẳng còn ríu rít trò chuyện với chiếc đèn trường sinh như nữa. Cứ tìm bừa một chỗ , nàng thể thẫn thờ hàng giờ liền, đôi mắt đờ đẫn, thi thoảng rơi những giọt nước mắt lặng lẽ.
Tô Mộ Lâm thử đủ cách, vận dụng phép thuật mong hồi sinh cây đào, chuẩn những món ngon dâng lên Tống Tiểu Hà, luôn túc trực bên cạnh ríu rít trò chuyện.
Thế nhưng nỗ lực đều vô ích. Tống Tiểu Hà dường như mới nhận sự thật đau lòng rằng sư phụ mãi mãi . Nàng phơi bày đau khổ, cả ngày chỉ thả hồn hoang.
Tô Mộ Lâm từng chạm trán những vong hồn lang thang ở vùng giáp ranh Phong Đô Quỷ Vực. Có kẻ ma thần c.ắ.n nuốt một nửa linh hồn, kẻ t.a.i n.ạ.n trở thành tàn hồn, bọn họ đều mang dáng vẻ vô hồn, trôi dạt khắp nơi như Tống Tiểu Hà lúc , mất khả năng suy nghĩ.
Càng , Tô Mộ Lâm càng thấy rùng . Hắn hiểu tại một vị Long Thần đại nhân trói buộc bởi những cảm xúc tầm thường của phàm nhân.
Đồng thời, cũng lo lắng và sốt ruột yên, khi thấy Tống Tiểu Hà ngày một suy sụp mà bản bất lực.
Lúc , chợt nghĩ đến Thẩm Khê Sơn.
Thẩm Khê Sơn lúc nào cũng cách giải quyết chuyện, lẽ cũng thể gỡ rối cho tâm trí Tống Tiểu Hà.
Chỉ là giờ mặt ở đỉnh Thương Hải, Tô Mộ Lâm cũng chẳng tìm nơi .
Chuyến kéo dài hơn nửa tháng, Tống Tiểu Hà từ chỗ ủ rũ ban đầu dần trở nên chìm đắm trong những giấc ngủ triền miên.
Cả ngày nàng chỉ chìm giấc ngủ, mãi đến gần trưa mới thức dậy. Sau khi lót qua loa, nàng chui phòng ngủ tiếp, Tô Mộ Lâm cũng chẳng dám phiền, dành phần lớn thời gian trong im lặng.
Sau , tình trạng ngủ li bì của nàng ngày càng tồi tệ hơn, khi đang ăn, tay bưng bát cơm mà nàng cũng gục xuống ngủ say, Tô Mộ Lâm lay gọi nhiều mới tỉnh.
Rồi Tống Tiểu Hà ngủ lúc nơi, lúc thì ngả gốc cây, khi thì ườn bên luống rau.
Tình trạng bất thường khiến Tô Mộ Lâm hoảng hốt chạy ngược chạy xuôi, đưa Tống Tiểu Hà đến Y Tiên Các của Tiên minh để khám, nhưng chẳng tìm nguyên nhân gì cả.
Tống Tiểu Hà suốt ngày trầm mặc, rằng, cũng chẳng màng đến sức khỏe của bản . Mệt thì lăn ngủ, tỉnh thì kiếm gì đó lót , cứ thế kéo dài mấy ngày liền.
Đến đầu tháng Ba, một nhóm lớn nhà họ Chung từ Trường An xa xôi kéo đến bao vây Tiên minh. Họ cùng với một môn phái khác tiến đại điện Tiên minh, yêu cầu Thanh Ly giao nộp Tống Tiểu Hà.
Rắc rối đầu tiên của Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng gõ cửa.
Trước đó, nàng hạ sát Tông chủ Hàn Thiên Tông và Gia chủ họ Chung mặt bao nhiêu . Hành động công khai vi phạm luật lệ Tiên minh. Cho dù khi trở về, Thanh Ly che chở, trừng phạt Tống Tiểu Hà, thì cũng nghĩa là khác sẽ bỏ qua lầm của nàng.
Những kẻ tham gia âm mưu hãm hại Lương Tụng Vi năm xưa đều xét xử và trừng phạt. Hầu hết nhà họ Chung còn đều vô tội, Tiên minh thể vì một vài cá nhân mà kết tội cả gia tộc. Thế nên khi sự việc dần lắng xuống, họ liền nôn nóng kéo đến Tiên minh để "đòi công bằng".
Gia chủ họ Chung qua đời, kế nhiệm đương nhiên là trưởng nam dòng chính, Chung Tầm Chi.
Lúc đang dưỡng thương trong phòng, hôn mê mấy ngày liền, chuyện tày đình xảy . Khi tỉnh dậy, cha và ông nội đều vong mạng tay Tống Tiểu Hà, còn chị Chung Mộ Ngư thì ngày ngày lóc, luôn miệng lẩm bẩm " sai ", như mắc bệnh điên.
Tiên minh sức khám xét nhà họ Chung, bắt bớ tra hỏi, khi Chung Tầm Chi thức giấc, nhà họ Chung rối loạn tột độ.
Hắn tuổi đời còn trẻ, khi lên ngôi Gia chủ, tám vị đại trưởng lão bù đắp những vị trí trống trải để hỗ trợ . Những kể câu chuyện cho đều là nhà họ Chung, lẽ dĩ nhiên ai dám hé răng nửa lời về lầm của gia đình . Thế là câu chuyện thêm thắt, đổ tội lên đầu Tống Tiểu Hà, truyền đến tai Chung Tầm Chi.
Chung Tầm Chi hận thù sục sôi, các trưởng lão xúi giục, tập hợp thêm vài môn phái khác, kéo đến gây sự với Tiên minh, nhất quyết đòi Thanh Ly giao nộp Tống Tiểu Hà.
Lý lẽ của họ đơn giản: khi Tống Tiểu Hà tay sát hại Chung Ý Thịnh và những khác, nàng cởi bỏ bộ tông phục của Tiên minh. Điều đó chứng tỏ nàng hành động với tư cách cá nhân, nên nhà họ Chung chỉ nhắm nàng để báo thù.
Nếu Tiên minh giao nộp nàng, tức là đang cố tình bao che. Từ nay về , sẽ chẳng ai còn phục tùng Tiên minh nữa.
Hàng ngàn môn phái ở nhân giới vốn bằng lòng với Tiên minh. Nếu Thanh Ly phá vỡ luật lệ, hậu quả sẽ thể lường .
Nhìn thấy đám họ Chung đông đúc núi, Tô Mộ Lâm dò hỏi thông tin và vội vàng chạy hộc tốc về Thương Hải Phong. Tuy nhiên, khi đến nơi, nhận một vị khách đang đợi ở đó.
Tống Tiểu Hà bước khỏi cổng, tựa hàng rào chuyện với .
Tô Mộ Lâm nhận , là Chung Tầm Nguyên, kẻ thường xuyên đeo bám Tống Tiểu Hà khi ở Trường An. Ba bộ quần áo mà moi từ tay gã, Tô Mộ Lâm mê tít, giờ ngày nào cũng đổi để mặc.
Gã cũng là của họ Chung, chắc chắn chẳng ý gì.
Nghĩ , Tô Mộ Lâm rón rén nấp một tảng đá, vểnh một chiếc tai thú trắng muốt lên để lén cuộc trò chuyện của họ.
Chung Tầm Nguyên vẻ đến một lúc. Gã chào hỏi Tống Tiểu Hà, tường thuật tình hình ở ngọn núi phía . Gã : "Với tình thế , e là Tiên minh khó mà bảo vệ cô."
Tống Tiểu Hà đáp lời: "Không , vốn cũng liên lụy đến Tiên minh."
Chung Tầm Nguyên liền : "Cô , bọn họ lấy danh nghĩa bảo vệ tiên môn nhân giới, thực thứ họ thèm là cô, mà là sức mạnh hàn băng cô thi triển hôm đó. Chẳng mấy chốc sẽ nhiều tiên môn khác gia nhập với họ Chung. Ngay cả khi cô rời khỏi Tiên minh và bỏ trốn một , họ vẫn sẽ hợp lực truy đuổi cô. Tương lai của cô sẽ đầy rẫy hiểm nguy, rắc rối sẽ kéo đến ngừng, kể bên cạnh cô còn vị Tô thiếu hiệp khả năng triệu hồi thần lôi."
Tống Tiểu Hà vẫn im lặng, đưa phản hồi.
Chung Tầm Nguyên khẽ , tiếp: "Chống cự là điều thể. Bằng sức lực của một cô, thể đối đầu với ngần tiên môn liên minh . Ta một đề nghị , cô đồng ý thử ."
Tống Tiểu Hà hỏi: "Đề nghị gì?"
Chung Tầm Nguyên đề nghị: "Hãy gả cho . Nếu chúng thành , cô sẽ trở thành của nhà họ Chung, lúc đó sẽ chẳng ai khó cô nữa. Hơn nữa, nhánh gia tộc của chỗ dựa, Chung Học Văn dù mới nhậm chức gia chủ nhưng chút quyền lực nào trong gia tộc. Dù căm hận đến , cũng thể xúi giục ngoài để hại cô."
"Tất nhiên." Gã tiếp tục: "Điều kiện là cô chịu dạy sức mạnh hàn băng đó cho nhà họ Chung."
"Đồ khốn!" Tô Mộ Lâm lẩm bẩm c.h.ử.i thầm, tự hỏi tên lúc rời khỏi Trường An quên mang theo não , là khi bước Tiên minh rút cạn sạch óc , thể những lời như ?
Hắn thể chịu đựng nổi thêm một giây phút nào, lập tức gửi thư cho Thẩm Khê Sơn.
Đợi khi cái tên ác ôn Thẩm Khê Sơn đó về, nếu đ.ấ.m cho tên vỡ ruột, thì coi như sinh giỏi chịu đòn!