Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 84: Sao Băng Rơi Rụng, Tiểu Hà Từ Biệt Sư Phụ 1
Cập nhật lúc: 2026-07-09 15:18:01
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà thuở ấu thơ cũng giống như bao đứa trẻ khác thế gian, mang trong vô vàn sự tò mò.
Nhìn thấy trăm hoa khoe sắc, nàng sẽ thắc mắc vì mỗi loài hoa một màu khác biệt. Trông thấy bầy hươu núi, nàng hỏi vì đầu sừng. Ngắm thác nước đổ ào ạt từ cao, nàng tưởng tượng chăng bầu trời lủng một lỗ lớn, để tiên hà tuôn trào xuống nhân gian.
Năm tuổi, Tống Tiểu Hà màn đêm tĩnh lặng, ngước bầu trời đầy . Nàng tựa đầu đầu gối sư phụ, ngây thơ hỏi: "Sư phụ ơi, vì hôm nay mặt trăng ?"
Lương Đàn cũng ngẩng đầu màn đêm thăm thẳm, đáp: "Mặt trăng đêm nào chẳng , chỉ là đêm nay con thấy mà thôi."
Tống Tiểu Hà bướng bỉnh cãi : "Không thấy thì tức là ."
Lương Đàn từ tốn giải thích: "Mặt trăng và những vì sáng sẽ cùng lúc xuất hiện, thiên tượng vốn dĩ là như ."
Tống Tiểu Hà vẫn hiểu: "Tại thể cùng lúc xuất hiện cơ chứ?"
Lương Đàn giải thích thế nào cho đứa trẻ lên năm hiểu, đành : "Hai đứa chúng nó là oan gia ngõ hẹp. Ban đêm, nếu bầy đến , vầng trăng sáng sẽ giận dỗi thèm ló dạng. Còn nếu vầng trăng đến , những vì sẽ tự phận mà mờ nhạt ."
Tống Tiểu Hà hỏi: "Sư phụ giỏi thế, cách nào cho chúng cùng xuất hiện ?"
Lương Đàn trừng mắt, cao giọng: "Ta lấy bản lĩnh tày trời ! Nếu con đòi mặt trăng, hái mặt trăng cho con; con đòi mặt trời, hái mặt trời cho con, thì còn ở chốn nhân gian gì? Đã sớm đắc đạo thành tiên bay lên trời !"
Tống Tiểu Hà bĩu môi, thoáng chút thất vọng. nhanh, sự chú ý của nàng chuyển sang thứ khác: "Vậy còn cây hoa đào thì ? Sư phụ thể cho nó bao giờ tàn úa ?"
Tống Tiểu Hà thích nhất là cây hoa đào trong sân. hoa nở rộ cũng chóng tàn, mùa hoa chỉ kéo dài vỏn vẹn hơn hai tháng. Nàng nỡ những cánh hoa xinh lìa cành rơi rụng. Hôm nay, thấy cành cây trơ trụi khẳng khiu, nàng còn lóc ầm ĩ một trận.
Lương Đàn véo nhẹ má nàng, nửa đùa nửa thật mắng: "Con đồ ngốc , ngày thường chẳng thấy tu luyện chăm chỉ, nhưng hễ đòi hỏi thì chẳng chút ngại ngùng."
Tống Tiểu Hà nhào lòng Lương Đàn, ôm chặt lấy eo lão, nũng: "Sư phụ, là giỏi nhất thiên hạ mà, nhất định sẽ ."
Lương Đàn khẽ hừ một tiếng, khóe môi thoáng hiện nét , nhưng vẫn giả vờ trách mắng: "Đứng cho đàng hoàng! Cứ đổ ập khác thế , còn thể thống gì nữa?"
Cảnh tượng chợt chuyển đổi. Nàng thấy cầm chổi gốc cây, đang thút thít . Bỗng một cành cây nhỏ rớt trúng trán nàng.
Một giọng vang lên: "Ồn ào quá."
Nàng nổi giận đùng đùng, ngẩng phắt đầu lên: "Ngươi là ai? Dám đ.á.n.h hả?"
Từ cành cây, một thiếu niên vóc dáng cao gầy, khuôn mặt trắng trẻo khôi ngô nhảy phắt xuống. Vừa mở miệng, xưng tên: "Thẩm Khê Sơn."
Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, thể nào, Thẩm Khê Sơn lúc đang kẹt trong Phong Đô Quỷ Vực, thể xuất hiện ở đây . Hơn nữa, mặt rõ ràng là bộ dạng của .
Hắn khoanh tay ngực, hếch cằm lên, điệu bộ tùy tiện, hẳn là kiêu ngạo nhưng tuyệt nhiên chẳng chút khách khí nào.
Thẩm Khê Sơn là như .
Tống Tiểu Hà tự hỏi, Thẩm Khê Sơn thực sự là thế nào?
Bao năm qua, nàng luôn từ xa, mải miết ngắm một Thẩm Khê Sơn vây quanh bởi bao , tỏa sáng rực rỡ như những vì trời. Kể từ đầu gặp gỡ năm sáu tuổi, nàng từng với nửa lời.
Những ký ức xa xăm vốn dĩ nhạt nhòa. Giờ đây, khi cố gắng hình dung bóng dáng Thẩm Khê Sơn trong đầu gặp mặt, Tống Tiểu Hà bỗng thấy kẻ mặt dường như đôi ba nét hao hao.
Dù , Tống Tiểu Hà vẫn quả quyết: "Nói xằng bậy! Đó là tên của tiểu sư !"
Nào ngờ, kẻ đó nhướng mày, nụ mang chút cợt nhả, đôi mắt híp : "Ta mà ngươi tin, thì đừng trách lừa dối ngươi nhé."
Và ngay khoảnh khắc đó, Tống Tiểu Hà chợt nhận đang chìm trong một giấc mơ.
Nàng ngủ quên mất .
Dạo gần đây, nàng mắc chứng thèm ngủ kỳ lạ. Có khi ngủ một mạch sáu bảy canh giờ thèm tỉnh. Đến mức Tô Mộ Lâm sợ hãi cuống cuồng, cõng cả y sư của Y Tiên Các đến khám bệnh cho nàng.
Tống Tiểu Hà tự rõ tình trạng của bản . Nàng hề mắc bệnh, cơ thể càng vấn đề gì. Nàng hiểu nguyên nhân khiến thèm ngủ hơn ai hết.
Hơi nước mờ ảo bao phủ đài sen bạch ngọc, gian trong điện tĩnh mịch đến lạ.
Thẩm Khê Sơn kê một chiếc bàn nhỏ và vài tấm đệm lót ngay cạnh hồ nước nóng. Hắn xếp bằng, bàn chất đầy đủ loại sách vở.
Linh Tuyền Điện giăng sẵn vài lớp kết giới, âm thanh bên ngoài lọt mảy may. Cả một gian rộng lớn chỉ còn vang vọng tiếng nước chảy róc rách, tiếng Thẩm Khê Sơn chậm rãi lật từng trang sách, và nhịp thở đều đều của Tống Tiểu Hà.
Hắn đó bao lâu rõ, mắt chăm chú dán trang sách, nhưng đôi tai cực kỳ thính nhạy. Chỉ trong khoảnh khắc, nhận sự đổi trong nhịp thở của Tống Tiểu Hà.
Giây phút nàng tỉnh giấc, thở trở nên nhẹ bẫng. Tiếp đó là đài sen bạch ngọc khẽ rung rinh, kéo theo tiếng xích sắt khổng lồ va chạm lanh lảnh. Thẩm Khê Sơn ngước lên, ánh mắt chạm ngay ánh của Tống Tiểu Hà từ phía .
Nàng bật dậy từ lúc nào. Y phục xộc xệch, cổ áo hé mở để lộ cần cổ trắng ngần và xương quai xanh quyến rũ. Những lọn tóc đen rối bời vương vấn bên má, cộng thêm vẻ mặt ngái ngủ lơ mơ, trông nàng đáng yêu đến lạ.
Tống Tiểu Hà dường như vẫn tỉnh táo hẳn, nắm bắt tình hình. Nàng chằm chằm Thẩm Khê Sơn một lúc lâu, mới chợt nhận đang lơ lửng giữa trung.
"Thẩm Khê Sơn, ngươi đang cái trò gì ?" Tống Tiểu Hà chân trần nệm êm ái, thẳng dậy, cảnh Linh Tuyền Điện thu trọn tầm mắt nàng.
Bốn góc điện sừng sững bốn trụ ngọc trắng tinh khôi, đỉnh mỗi trụ là một chiếc đèn lồng rực rỡ. Lúc , chỉ hai ngọn đèn leo lét sáng, khiến gian phần u tối mờ ảo.
Bên là một hồ nước nóng hình vuông, nước bốc lên nghi ngút. khi chạm đến đài sen bạch ngọc, chúng lập tức hút sạch, một gợn mây trắng nào lọt lên .
Linh lực dồi dào lan tỏa trong gian. Tống Tiểu Hà hít sâu một , cảm nhận rõ rệt dòng linh lực đang nuôi dưỡng Nghiệp Hỏa Hồng Liên trong cơ thể, khiến nàng cảm thấy nhẹ bẫng và thư thái vô cùng.
Nàng đang một chiếc giường lớn đặt ngay giữa đài sen bạch ngọc.
Chiếc giường thiết kế vô cùng lộng lẫy, rộng gấp bốn giường của nàng. Chăn đệm trải bên rõ dệt từ loại vải quý giá nào, bồng bềnh như mây, chạm êm ái vô cùng. Tống Tiểu Hà một giấc ngủ say sưa, êm đềm chính chiếc giường .
Thẩm Khê Sơn bên , xung quanh la liệt sách vở. Trông miệt mài, chăm chú hệt như sĩ t.ử dùi mài kinh sử chuẩn lai kinh ứng thí. Hắn đáp lời Tống Tiểu Hà, chỉ lẳng lặng nàng.
Tống Tiểu Hà tiếp tục chất vấn: “Ngươi chuốc t.h.u.ố.c mê , mục đích là để đưa đến đây ?"
Thẩm Khê Sơn lúc mới lên tiếng: "Không sai."
“Ngươi thế chẳng ích lợi gì ." Tống Tiểu Hà bình thản đáp: "Mau thả ."
Giọng của nàng phẳng lặng, chút hờn giận nôn nóng. Ngay cả khao khát thoát khỏi nơi cũng chẳng mảy may rõ rệt, tựa hồ chỉ là một câu buột miệng.
Thẩm Khê Sơn phắt dậy, ngẩng cao đầu thẳng mắt nàng, vặn : "Thế nào mới là ích? Để nàng thành với của Chung gia ?"
Tống Tiểu Hà nhẩm tính câu của một chút, hỏi : "Có liên quan gì đến của Chung gia?"
Thẩm Khê Sơn lấy một chiếc túi Càn Khôn, mở , lật ngược . Ba cái đầu m.á.u me be bét lượt lăn lông lốc nền đất, phát những tiếng "bịch, bịch" khô khốc. Hắn : "Nàng xem."
Ánh mắt Tống Tiểu Hà khẽ d.a.o động, những cái đầu lăn lóc đất, nàng ngơ ngác hỏi: "Đây là cái gì?"
Thẩm Khê Sơn nở một nụ , giọng điệu phần tự đắc như đang khoe khoang chiến tích: "Trong đầu của hai tên trưởng lão Chung gia đấy."
Tống Tiểu Hà ngỡ ngàng: “Ngươi g.i.ế.c họ ?"
"Bọn chúng ồn ào quá, cứ gào thét tên nàng suốt, chịu nổi." Thẩm Khê Sơn lạnh lùng đáp: "Nên tiện tay g.i.ế.c vài tên. Nếu nể mặt luật pháp Tiên minh, c.h.é.m ít nhất một nửa chúng khi thả chúng ."
Có lẽ vì Tống Tiểu Hà phận thật của là Thẩm Sách, Thẩm Khê Sơn giờ đây chẳng thèm mảy may che đậy bản chất. Từng lời thốt lạnh lùng, tàn nhẫn chẳng khác gì một ma đầu khát máu.
Tống Tiểu Hà phịch xuống mép giường, khuỷu tay tì lên đầu gối, hai tay chống cằm, hỏi: “Ngươi g.i.ế.c của họ, minh chủ chẳng lẽ trách tội ngươi ?"
Thẩm Khê Sơn dửng dưng: "Ta chỉ theo quy định của Tiên minh mà thôi."
Tống Tiểu Hà hỏi: "Họ ?"
"Tất nhiên." Thẩm Khê Sơn nàng chằm chằm: "Bây giờ nàng nhận việc nhận lời cầu hôn của Chung Tầm Nguyên ngu ngốc đến mức nào ?"
Ngay từ lúc nhận tin Chung gia dẫn đầu các tiên môn khác đến gây hấn, đòi Tiên minh giao nộp Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn vạch sẵn kế hoạch đối phó.
cần kiên nhẫn chờ đợi.
Hắn đợi cho đến khi sự kiên nhẫn của bọn chúng cạn kiệt, hùa kéo đến đại điện Tiên minh loạn. Lúc đó, theo đúng quy định của pháp luật Tiên minh, Thẩm Khê Sơn mới danh chính ngôn thuận để tay trừng trị bọn chúng.
Thế nhưng, kế hoạch kịp tiến hành thì hung tin Tống Tiểu Hà đồng ý kết hôn với Chung Tầm Nguyên ập đến.
Hắn thể can thiệp những quyết định của Tống Tiểu Hà, cũng thể quản chuyện nàng về . Vì , chọn cách cực đoan nhất: giấu nhẹm nàng ở đây, để nàng mãi mãi trong tầm mắt của .
Đang mải suy nghĩ, bỗng tiếng Tống Tiểu Hà vang lên: “Ngươi đang lảm nhảm cái gì thế?"
Thẩm Khê Sơn giật ngước , bắt gặp ánh mắt đen lay láy của nàng. Sắc mặt nàng điềm nhiên, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. Nàng rành rọt từng chữ: "Chung gia là kẻ thù đội trời chung của sư phụ và sư bá , đương nhiên cũng là mối thù khắc cốt ghi tâm của . Ta thể gật đầu đồng ý gả cho Chung Tầm Nguyên ?"
Thẩm Khê Sơn sững sờ.
Chỉ Tống Tiểu Hà tiếp: "Hơn nữa, hứng thú với chuyện thành gia lập thất. Trên con đường đắc đạo mà đang theo đuổi, chẳng hề bóng dáng của chuyện đó. Sao ngươi suy nghĩ nực đến ?"
Thẩm Khê Sơn bừng tỉnh. Hóa , những tin đồn thất thiệt nhiễu loạn tâm trí .
Lại thêm dạo gần đây, chuyện dường như đều chống . Từ tên Chung Tầm Nguyên lúc nào cũng bám riết lấy Tống Tiểu Hà, đến Quan Như Huyên nửa đêm nửa hôm đến những lời châm chọc, cả sư phụ Thanh Ly cố tình ngắt đứt Cộng Cảm chú của . Mọi thứ đều chệch khỏi quỹ đạo, theo ý của . Đỉnh điểm là Tống Tiểu Hà còn tỏ thái độ giận dỗi, thèm chuyện đàng hoàng với .
Thẩm Khê Sơn bao giờ đối mặt với một tình huống rối ren như thế .
Trước đây, dù đối mặt với hiểm cảnh khó nhằn đến , dù yêu ma quỷ quái hung hãn xảo quyệt đến mức nào, chỉ cần thanh kiếm trong tay, bao giờ lùi bước.
, những rắc rối tình cảm, thanh kiếm vô song của dường như cũng mất uy lực, đ.á.n.h hàng. Hắn bối rối, bắt đầu từ , tìm lối thoát.
Nhất là khi hạ níu kéo nhưng thất bại, Tống Tiểu Hà vẫn dứt khoát chọn theo Chung Tầm Nguyên, lý trí của dường như thiêu rụi .
Hắn chỉ giữ Tống Tiểu Hà bên , hậu quả khác đều quăng khỏi đầu.
Mặc kệ Tống Tiểu Hà nổi giận, mặc kệ sư phụ trách phạt, tóm , nhất quyết để nàng .
Thẩm Khê Sơn rơi trầm mặc. Tống Tiểu Hà liền đưa yêu cầu: "Mau thả ."
Đôi lông mày ngay lập tức cau , lạnh lùng từ chối chút do dự: "Không thể nào."
“Ngươi giam lỏng ở đây, sẽ nhanh khác phát hiện thôi." Tống Tiểu Hà hỏi vặn : “Ngươi sợ trừng phạt ?"
Thẩm Khê Sơn đáp gọn: "Không ."
"Sao cơ?" Câu trả lời chẳng khiến Tống Tiểu Hà ngơ ngác.
Chỉ thấy Thẩm Khê Sơn khẽ nhếch đuôi mày, gương mặt thản nhiên như , : "Ta nàng , tại trừng phạt ?"
“Ngươi..." Tống Tiểu Hà kinh ngạc: “Ngươi định lừa gạt cả minh chủ ?"
"Ta lừa còn ít chắc?" Thẩm Khê Sơn vặc .
Bộ dạng hiện tại của bộc lộ bản tính thật, trông nguy hiểm tột cùng. Tống Tiểu Hà , trong lòng linh cảm nếu nhắc chuyện đòi ngoài, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-84-sao-bang-roi-rung-tieu-ha-tu-biet-su-phu-1.html.]
Nên nàng đành xuống nước: "Thực ở đây cũng tệ."
Nàng ngả lưng xuống giường, thầm nghĩ: "Dù cũng chỉ là ngủ thôi, mà chẳng giống ?"
Thương Hải Phong giờ mất gốc đào quen thuộc, mất vườn rau sư phụ dày công chăm bón, và quan trọng nhất, sư phụ cũng còn nữa. Tống Tiểu Hà chẳng còn lưu luyến điều gì ở nơi .
Nàng cuộn trong lớp chăn ấm áp, tự nhủ lòng, chẳng qua chỉ là đổi một chỗ ngủ khác thôi mà.
Mắt nhắm định chìm giấc ngủ, nàng bỗng thấy tiếng sột soạt bên cạnh. Tiếp đó, giọng của Thẩm Khê Sơn vang lên rành rọt ngay sát bên tai: "Không ngủ. Nàng mới tỉnh dậy, giờ ăn cái ."
Tống Tiểu Hà vốn đang bình tĩnh, dường như chẳng hề bận tâm đến cảnh giam lỏng của . Ngay cả khi rõ Thẩm Khê Sơn là chuyện , nàng cũng hề phản ứng thái quá.
Thế nhưng, chỉ một câu " ngủ" của khiến nàng bùng nổ cơn tức giận.
Thẩm Khê Sơn nắm lấy cổ tay nàng, mạnh bạo kéo nàng dậy. Tống Tiểu Hà dùng hết sức bình sinh giãy giụa. Cổ tay kẹp chặt thể vùng vẫy, nàng bèn dùng tay đ.á.n.h liên tiếp vai, cổ, lưng , giận dữ quát: "Buông ! Ta ngủ!"
"Ta bảo là ngủ."
Giọng Thẩm Khê Sơn đều đều, lạnh nhạt. Những cú đ.ấ.m của nàng rơi dường như chẳng gây mảy may đau đớn nào. Hắn dùng một lực đạo khá thô bạo, lôi Tống Tiểu Hà khỏi chăn, ép nàng thẳng dậy: "Ta mang đồ ăn cho nàng đây."
Tống Tiểu Hà lườm , gằn từng chữ: "Bây giờ ăn!"
"Nàng nhất định ăn." Giọng điệu của Thẩm Khê Sơn mang đầy vẻ lệnh, cho phép sự phản kháng.
Tống Tiểu Hà cứng đầu cự tuyệt, quyết tâm chống đối Thẩm Khê Sơn đến cùng. Cảm xúc trong nàng bùng nổ, nàng tức tối chúi đầu mớ chăn nệm, nhanh chóng cuộn tròn thành một cái kén kín mít.
Thấy , Thẩm Khê Sơn cởi giày bước lên giường. Chẳng tốn chút sức lực, lôi Tống Tiểu Hà đang trốn kỹ trong chăn ngoài.
Tống Tiểu Hà giãy giụa điên cuồng, hai chân đá loạn xạ. Một cước đạp trúng ngay giữa n.g.ự.c Thẩm Khê Sơn, nàng dồn hết sức đẩy mạnh, tránh thật xa .
"Buông !" Tống Tiểu Hà gào lên: "Ta là ăn!"
Thẩm Khê Sơn với sức mạnh vượt trội, đối phó với sự phản kháng quyết liệt của nàng chẳng mấy khó khăn. Hắn tóm gọn mắt cá chân nhỏ nhắn của nàng, tiên gạt bàn chân đang đạp giữa n.g.ự.c xuống, đó vòng tay ôm chặt nàng lòng.
Động tác của mạnh mẽ dứt khoát, khiến Tống Tiểu Hà nhất thời cảm thấy đe dọa. Hơi lạnh tức thì bùng phát từ đôi bàn tay nàng, một lớp sương trắng buốt giá bắt đầu lan dọc theo cánh tay Thẩm Khê Sơn.
"Tống Tiểu Hà." Hắn trầm giọng gọi tên nàng.
Chỉ trong tích tắc, Tống Tiểu Hà thu hồi bộ luồng khí lạnh. Thay đó, nàng vồ lấy cánh tay và c.ắ.n mạnh một cái.
Thế nhưng, chẳng do nàng vốn sức, do trong thâm tâm vẫn ý thức rõ mặt là Thẩm Khê Sơn, nhát c.ắ.n chẳng mang theo chút lực sát thương nào. Thẩm Khê Sơn cảm nhận chút đau đớn.
Hắn xếp bằng vững chãi, đôi tay rắn rỏi bế bổng nàng lên, xoay nàng cho đúng tư thế, trầm giọng cất lời: "Nàng gầy rạc bao nhiêu ? Ta mới vắng mặt một tháng, mà thịt nàng bốc đằng nào hết ."
Vòng tay Thẩm Khê Sơn vẫn ấm áp và vững chãi như xưa. Tống Tiểu Hà ôm gọn trong đó, hai cổ tay đang giãy giụa cũng giữ chặt. Cánh tay vòng qua tấm lưng mảnh khảnh, áp chặt nàng lòng, khiến tai nàng dán sát lồng n.g.ự.c , rõ từng nhịp đập.
Giãy giụa đến mệt lử, Tống Tiểu Hà cũng chẳng buồn nhúc nhích nữa. Nàng chỉ bĩu môi hờn dỗi.
"Ngoan ngoãn ăn cơm ." Bỗng chốc tay Thẩm Khê Sơn hiện một bát cơm chan canh nóng hổi. Có vẻ như hầm từ thịt heo mềm nhừ cùng gạo trắng, thêm chút váng đậu và đậu Hà Lan, khói bốc lên nghi ngút.
Mùi thịt lợn hầm thơm phức lan tỏa trong khí. Bình thường, chỉ cần ngửi thấy mùi là Tống Tiểu Hà thèm nhỏ dãi. Vậy mà giờ đây, nàng nhăn nhó mặt mày, mím chặt môi, dùng nét mặt để biểu đạt sự kháng cự với Thẩm Khê Sơn.
trò chẳng ăn thua gì với .
Có lẽ khi còn khoác lên chiếc mặt nạ hiền từ, Thẩm Khê Sơn sẽ nhường nhịn, nuông chiều Tống Tiểu Hà. Hắn sẽ bày bộ dạng đáng thương, hạ để khiến nàng tự nguyện mềm lòng.
giờ đây, Thẩm Khê Sơn cần thế nữa.
Hắn hiện nguyên hình.
Hắn ôm chặt lấy Tống Tiểu Hà, dùng phép thuật để chiếc bát lơ lửng giữa trung. Tay cầm thìa, múc đầy một muỗng, dứt khoát lệnh: "Há miệng ."
Tống Tiểu Hà ngoảnh mặt , đôi môi vẫn mím chặt chịu nhúc nhích.
Thẩm Khê Sơn chẳng buồn hai. Hắn đưa tay bóp nhẹ hai bên má nàng. Chỉ bằng một chút sức lực khéo léo, miệng Tống Tiểu Hà tự động há .
Nàng hoảng hốt bấu chặt lấy cánh tay , ép ngửa đầu lên, và cứ thế, một muỗng cơm tống thẳng miệng.
Tống Tiểu Hà bỏng đến đỏ hoe cả mắt. Nàng phun toẹt bộ cơm ngậm Thẩm Khê Sơn. Cơm văng tung tóe lên mặt, lên áo , chẳng chừa chỗ nào.
"Nóng thế mà ăn! Ngươi cố tình !"
Tâm trạng Tống Tiểu Hà bùng nổ dữ dội. Từ tức giận chuyển sang đau đớn, bỏng rát, nàng giãy giụa loạn xạ trong vòng tay Thẩm Khê Sơn, c.ắ.n đánh. Sự phản kháng giống như đang trách cứ , mà giống như nàng đang tìm cách giải tỏa một nỗi ấm ức chất chứa trong lòng.
Thẩm Khê Sơn vẫn giữ vẻ mặt tĩnh lặng, chẳng một lời. Hắn mặc kệ nàng giãy giụa, quậy phá cho đến khi thấm mệt. Khi nàng dừng tay, mới từ tốn đặt chiếc muỗng xuống, niệm một thần chú Thanh Trần để sạch thứ. Rồi ôm nàng lòng, nhẹ nhàng vỗ về: "Ta cố ý . Lần để thổi nguội nàng hãy ăn nhé."
Hắn múc một muỗng cơm khác, thổi nhè nhẹ cho bớt nóng, tiếp tục: "Dạo gần đây nàng chẳng chịu ăn uống t.ử tế gì cả. Dù nàng là Long Thần uy vũ đến , thì bây giờ nàng cũng chỉ mang xác phàm trần. Nhịn đói mãi sẽ c.h.ế.t đấy, nàng ?"
"Nàng từng thấy ma đói trông như thế nào ?" Giọng chậm rãi, đều đều: "Giống hệt những xác c.h.ế.t yêu quái mà chúng từng gặp ở Quỷ Quốc . Da bọc xương, như một bộ xương khô khoác lớp da . Khắp mặt, khắp là những nếp nhăn nhúm nhó. Nàng trở thành như ?"
Nghe những lời dọa nạt , Tống Tiểu Hà chỉ im lặng, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Nàng bỗng hóa thành một đứa trẻ ngoan ngoãn khi quở trách.
Thẩm Khê Sơn đưa muỗng cơm đến gần miệng nàng: "Nào, há miệng ."
Lần , Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn há miệng, nuốt trọn muỗng cơm đầy đặn.
Kể từ khi mắc chứng thèm ngủ, Tống Tiểu Hà gần như bỏ bê chuyện ăn uống.
Dù Tô Mộ Lâm luôn chuẩn sẵn thức ăn mỗi bữa, nhưng nàng thường chìm sâu trong giấc mộng, hoặc chỉ uể oải ăn vài ba miếng thôi.
Tô Mộ Lâm là Ma tộc. Dẫu phàm nhân cần nạp thức ăn, nhưng mù tịt về những hậu quả nếu họ ăn uống đàng hoàng. Hắn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần Tống Tiểu Hà chịu ăn một chút mỗi ngày thì sẽ c.h.ế.t đói.
Hắn , phàm cần ăn đầy đủ thịt cá, rau xanh, cơm gạo để duy trì một cơ thể khỏe mạnh.
Thẩm Khê Sơn kiên nhẫn đút từng muỗng cơm cho nàng. Từng miếng thịt tươi hầm nhừ, những hạt cơm ngấm đẫm nước dùng đậm đà trôi tuột xuống dày, khiến sắc mặt Tống Tiểu Hà dần tươi tắn trở .
Dù thì Tống Tiểu Hà vốn thích ăn uống, nhu cầu ăn uống của nàng cũng cao, khi ăn đến bốn năm bữa một ngày.
Thẩm Khê Sơn cúi nàng. Trong đôi mắt đỏ hoe, những sợi mi đen nhánh, dày và cong vút khẽ rung động. Lúc nhai, hai gò má nàng phồng lên, cử động nhai cũng vô cùng từ tốn.
Trông nàng hệt như đang gánh chịu nỗi oan ức khôn tả, dáng vẻ thật đáng thương.
Vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Khê Sơn chỉ là lớp vỏ bọc, thực chất trái tim mềm nhũn từ lâu.
Nuốt xong ngụm cơm cuối cùng, Tống Tiểu Hà thè chiếc lưỡi nhỏ nhắn, mềm mại l.i.ế.m sạch chút nước dùng còn vương môi. Động tác vô ý lọt trọn mắt Thẩm Khê Sơn.
Hắn chằm chằm một lúc, rút chiếc khăn tay , lau mặt cho nàng một cách lóng ngóng. Sau đó, nới lỏng vòng tay, thả nàng : "Biết thế thì ăn ngoan từ sớm hơn , đỡ c.ắ.n mấy cái."
Tống Tiểu Hà bĩu môi đáp "Đáng đời", toan chúi đầu đống chăn nệm.
Thẩm Khê Sơn nhanh tay chặn nàng . Tống Tiểu Hà tức giận quát: "Buông ! Ta ăn cơm , ngươi còn gì nữa?"
"Nàng mới tỉnh ngủ, bây giờ đến giờ ngủ tiếp." Thẩm Khê Sơn điềm nhiên phán: "Mới giờ Thìn thôi, sáu canh giờ nữa nàng mới ngủ."
Tống Tiểu Hà trố mắt kinh ngạc, cố hết sức vùng vẫy thoát khỏi tay : "Dựa mà ngươi quyết định giờ giấc ngủ nghỉ của ? Ta thích ngủ lúc nào thì ngủ!"
"Không phép." Thẩm Khê Sơn vẫn giữ vững lập trường. Nói xong, đầu ngón tay ngưng tụ kim quang, điểm nhẹ giữa trán nàng.
Một nguồn sức mạnh áp đảo lập tức xâm nhập tâm trí Tống Tiểu Hà, cuốn phăng chút buồn ngủ còn sót . Bụng no căng, tinh thần nàng bỗng chốc trở nên sảng khoái, tràn đầy năng lượng.
Nàng trừng mắt Thẩm Khê Sơn, ngọn lửa giận hừng hực trong mắt.
Thẩm Khê Sơn vờ như thấy, ung dung lấy vài chiếc hộp gấm mỏng từ trong túi trữ vật, lượt mở nắp.
"Tất cả đều dành cho nàng đấy."
Thẩm Khê Sơn nhẹ nhàng buông một câu.
Vốn đang hậm hực với , nhưng khi Thẩm Khê Sơn tặng quà, Tống Tiểu Hà kìm sự tò mò nhen nhóm trong lòng.
Thẩm Khê Sơn tiếp: "Nàng xem thử ý ."
“Ngươi nhốt ở đây, tặng đồ cho . Ngươi nghĩ dễ dụ dỗ thế ?!" Tống Tiểu Hà lồm cồm bò qua đống chăn nệm đến gần mấy chiếc hộp gấm, đe dọa: "Đợi khi nào thoát khỏi đây, nhất định sẽ bêu rếu ngươi cho !"
Nói đoạn, nàng đảo mắt trong hộp. Đập mắt nàng là những bộ y phục xếp ngay ngắn, phẳng phiu.
Hầu hết đều mang sắc trắng tinh khôi, điểm xuyết một vài chi tiết màu đen tuyền. Chẳng rõ may từ chất liệu gì, thoạt chỉ như vải lanh trắng bình thường. khi Tống Tiểu Hà nâng lên soi ánh sáng, nàng mới sững sờ nhận những tia sáng lấp lánh như lụa dọc theo thớ vải, cùng với những họa tiết thêu bằng chỉ bạc tinh xảo. Xoay nhẹ lớp vải ánh đèn, nàng lờ mờ nhận hình bóng của tiên hạc và cành tùng.
Tống Tiểu Hà ngây . Đứng thẳng dậy, nàng rũ nhẹ bộ y phục . Màu trắng tinh khiết đập mắt, từ chất liệu đến đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ cao quý bậc nhất. Điểm nhấn quý giá nhất lẽ là những họa tiết thêu tay vô cùng tinh xảo, dù ánh đèn leo lét cũng khó lòng nhận .
"Ra ngoài nắng sẽ thấy rõ thôi." Thẩm Khê Sơn ngập ngừng một thoáng giải thích: "Đây là lụa Dệt Tuyết đặc sản của Giang Nam, còn họa tiết thì thêu bằng kỹ thuật Phù Quang."
Tống Tiểu Hà ngắm nghía hồi lâu, cất tiếng hỏi: "Thực sự tặng cho ?"
Thẩm Khê Sơn khẽ "Ừ" một tiếng, tiếp: "Ngủ là lấy những bộ y phục , nàng tự quyết định ."
Tay nắm chặt vạt áo, Tống Tiểu Hà cảm nhận sự mềm mại, mỏng manh tựa cánh ve sầu của chất vải. Mặc gần như cảm giác, thậm chí còn êm ái hơn cả bộ đồ lụa tơ tằm băng tuyết nàng từng thử ở tiệm may Trường An.
Tống Tiểu Hà thừa những bộ y phục Thẩm Khê Sơn tặng, thực chất là tang phục.
Bản tính sôi nổi, hoạt bát nên tủ đồ của Tống Tiểu Hà ngập tràn những gam màu sặc sỡ, rực rỡ sắc màu, hiếm khi thấy bóng dáng của màu sắc trầm buồn. Bộ đồ duy nhất màu đen trắng là trang phục nàng mặc từ lúc rời Trường An.
Không tiền, màng xuống núi, cũng chẳng thể sắm sửa áo quần mới, Tống Tiểu Hà cứ mãi khoác bộ tang phục để tưởng nhớ ân sư.
Thẩm Khê Sơn thấu tâm can nàng, bèn đặt may riêng vài bộ váy trắng muốt, lời chia buồn sâu sắc.
"Cớ ngươi tặng y phục cho ?" Tống Tiểu Hà từ từ phịch xuống, ánh mắt chất chứa nỗi hoang mang tột độ: "Rốt cuộc ngươi đang mưu tính đoạt lấy thứ gì từ ?"
Nào ngờ, xong câu đó, vẻ điềm tĩnh gương mặt Thẩm Khê Sơn chợt tan biến. Ánh mắt tối sầm , đuôi chân mày hằn lên sự lạnh lẽo đáng sợ. Hắn siết chặt cằm Tống Tiểu Hà, mạnh bạo ép nàng đối diện với .
Khoảng cách giữa hai rút ngắn đến mức chóp mũi suýt chạm .
Thẩm Khê Sơn xoáy mắt nàng, ánh mắt sâu thăm thẳm tựa vực thẳm đáy. Giọng trầm đục: "Tống Tiểu Hà, giữa chúng tồn tại thứ gọi là quan hệ lợi ích ?"
Tống Tiểu Hà ngơ ngác, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi sự đáng sợ của Thẩm Khê Sơn lúc . Nàng bất giác lùi .
"Nàng chẳng lấy một gia thế hiển hách chống lưng, cái Nghiệp Hỏa Hồng Liên trong nàng, càng chẳng thèm để mắt tới. Ta giống lũ tiểu nhân đê hèn nhòm ngó sức mạnh Cực Hàn của nàng. Nếu đoạt lấy thứ gì đó từ nàng, thì cũng chỉ là duy nhất một thứ thôi."
Giọng Tống Tiểu Hà run rẩy, nghẹn ngào: "Là thứ gì?"
Thẩm Khê Sơn buồn đáp. Ánh mắt khẽ chùng xuống, giấu kín những cảm xúc hỗn độn đang cồn cào trong lòng: "Bây giờ nàng cần ."
Ngón tay cái của khẽ miết nhẹ lên gò má Tống Tiểu Hà, mơn trớn đầy dịu dàng, tạo nên một bầu khí ái khó tả. Hắn thì thầm: "Ta chỉ mong nàng ngoan ngoãn lời."