Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 86: Sao Băng Rơi Rụng, Tiểu Hà Từ Biệt Sư Phụ 3

Cập nhật lúc: 2026-07-09 15:18:03
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sư phụ!"

Tống Tiểu Hà tung tăng chạy dọc theo con đường lát đá, tà váy dài bay bồng bềnh trong gió như một đóa hoa đang độ nở rộ.

Gió mang theo muôn vàn cánh hoa đào mỏng manh bay lả tả, khẽ lướt qua gò má nàng, vài cánh hoa vương vai, mái tóc.

Nàng lao đến sân, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cổng, quanh sân vắng lặng, nàng cất tiếng gọi lớn: "Sư phụ! Tiểu Hà về đây!"

Tiếng gọi của Tống Tiểu Hà vang vọng khắp sân, mang theo sự gấp gáp, sốt sắng lạ thường.

Đột nhiên, cánh cửa phòng bật mở. Người kịp hiện hình, giọng vang lên lanh lảnh.

"Kêu réo cái gì? Ta c.h.ế.t mà gào lên như thế?"

Lương Đàn xắn tay áo bước từ gian bếp, lớn tiếng quở trách: "Lại chui rúc xó nào chơi ? Tối ngày lêu lổng ngoài đường, con còn lối về nhà ? Còn nhớ một sư phụ cơ đấy?"

Tống Tiểu Hà mắng mà vẫn toe toét. Nàng nhón gót gần, nhanh tay rút từ lưng một bó hoa dại rực rỡ, đưa đến mặt Lương Đàn: "Sư phụ xem! Mấy bông hoa quá, đem trồng ngoài sân ạ?"

Lương Đàn liếc qua bó hoa, phẩy tay: "Tự mà trồng, còn nấu cơm cho đứa nghịch đồ nhà con đây."

"Vâng ạ!" Tống Tiểu Hà hớn hở đáp , xoay loay hoay trồng hoa.

Khoảng sân nhỏ ít luống rau do chính tay Lương Đàn gieo hạt, vốn dĩ là nguồn lương thực của hai thầy trò. Thỉnh thoảng rau c.h.ế.t yểu, lão đổ thừa do phong thủy chỗ đó , xách cuốc xới tung một góc khác. Thành thử , sân nhà chỗ nào cũng dấu tích gieo trồng của lão.

Tống Tiểu Hà quanh một lượt, chọn vài chỗ đất trống điểm xuyết từng bông hoa dại.

Lương Đàn cũng vặn dọn xong mâm cơm tối chiếc bàn giữa sân. Trời chập choạng tối, lão thắp hai ngọn đèn dầu treo lên hai bên.

Thấy Tống Tiểu Hà trồng xong hoa, tay chân mặt mũi lem luốc bùn đất, Lương Đàn giục: "Tiểu Hà, rửa mặt mũi tay chân cho sạch sẽ ăn cơm."

Tống Tiểu Hà , chạy ù rửa sạch sẽ bùn đất. Lúc bàn, thức ăn dọn sẵn tươm tất.

Lương Đàn đặc biệt thích húp canh, bữa ăn của hai thầy trò cũng chẳng cầu kỳ, chỉ quanh quẩn hai món mặn một bát canh. Hôm nào vui vẻ, lão mới đãi Tống Tiểu Hà một bữa chân giò hầm trò.

Tống Tiểu Hà hít hà mùi thơm phức bay lên từ mâm cơm, nịnh nọt: "Tài nấu nướng của sư phụ là đỉnh nhất thiên hạ! Thơm nức mũi luôn!"

Lương Đàn gắp một miếng rau bỏ miệng, bảo: "Đừng nịnh hót, mau ăn ."

Tống Tiểu Hà cầm đũa lên, lùa thịt miệng, nhai múa tay miêu tả: "Sư phụ ơi, con thấy t.ử ở tiền sơn con mèo bằng bông gòn, con cũng một con."

"Con thì thấy cái gì cũng thèm!" Lương Đàn trừng mắt: "Mấy hôm mới cất công đẽo cho con con ch.ó bằng gỗ đấy thôi? Con đem treo tít lên tường, thấy con sờ đến bao giờ ."

"Con thích lắm chứ bộ!" Tống Tiểu Hà cự cãi: " đồ gỗ dễ gãy vỡ, con xót nên dám lấy xuống chơi thôi. Còn bằng bông thì tha hồ mà ôm ấp!"

Lương Đàn khẽ hừ một tiếng, và lùa thêm mấy miếng cơm mới thủng thẳng: "Mai hỏi xem Ngọc Trân bông , thì nghỉ khỏe."

"Con hỏi , Trân nương bảo đấy." Tống Tiểu Hà tít mắt.

"Cái vụ thì con là nhanh nhảu nhất." Lương Đàn mắng yêu nàng một câu, múc cho nàng một bát canh đầy, tò mò hỏi: "Hôm nay về muộn thế? Có bạn mới ?"

Tống Tiểu Hà cúi gằm mặt, nhấp ngụm canh, ngón trỏ vô thức miết miết quanh miệng bát, khẽ "" một tiếng.

Ngay đó, nàng liến thoắng: " con sẽ bao giờ quên sư phụ , cũng sẽ bỏ mãi mãi."

Lương Đàn bật khanh khách: "Đây là nhà con, con về đây thì ? Kết giao bạn bè là chuyện . Bạn nam nữ? Đệ t.ử nội môn ngoại môn? Bái sư vị cao nhân nào?"

Tống Tiểu Hà rành rọt trả lời từng câu: "Là nam nhi, t.ử nội môn, thuộc môn hạ của Thanh Ly Thượng tiên, tên là Thẩm Khê Sơn."

Đêm buông xuống tĩnh mịch, vầng trăng khuyết ẩn những đám mây đen kịt. Bên ngoài lất phất những hạt mưa phùn. Cơn gió se lạnh lùa qua khung cửa sổ, khẽ lật giở những trang sách bàn.

Thẩm Khê Sơn xong cuốn sách tay, khép đặt hờ hững sang một bên.

Trên chiếc bàn nhỏ và chân chất đầy những chồng sách dày cộm, tất thảy đều về Vô Tình đạo và Đoạn Tình Cấm Chú.

Nguồn gốc của Vô Tình đạo từ lâu đời. Tương truyền thời Thượng Cổ, đa Thần tộc đều mang bản tính lạnh lùng, vô cảm. Họ sẵn sàng rũ bỏ thất tình lục d.ụ.c để tu luyện, nâng cao cảnh giới. Vô Tình đạo là hiện của thần tính .

Do đó, ở chốn phàm trần, tu tiên lựa chọn Vô Tình đạo hề ít. Thế nhưng, chẳng mấy ai thực sự việc đoạn tuyệt tình ái, dứt bỏ d.ụ.c vọng. Kẻ lấy vợ sinh con vẫn đầy rẫy. Hậu quả là, ít kẻ tự cao tự đại, khi tu vi đạt đến một cảnh giới nhất định, đang tâm sát hại thê t.ử để chứng đạo, cầu mong phi thăng.

Để ngăn chặn bi kịch đó, Thiên Giới ban hành những quy định nghiêm ngặt về Vô Tình đạo.

Kẻ chọn tu Vô Tình đạo lập lời thề với Thiên đạo bằng chính sinh mạng của . Họ dùng đoạn tình tuyệt d.ụ.c để đổi lấy tiên cơ do Thiên đạo ban tặng. Nếu dám bội ước, hình phạt sẽ là phế bỏ tám phần tu vi.

Và việc mất tám phần tu vi, gần như đồng nghĩa với việc cánh cửa phi thăng khép vĩnh viễn.

Việc Thẩm Khê Sơn lật giở những trang cổ thư, là để tìm kiếm một con đường vẹn cả đôi đường: từ bỏ Vô Tình đạo, thứ tình cảm khao khát.

Hắn còn tìm cách hóa giải Đoạn Tình Cấm Chú. Những ngày gần đây, vết sẹo càng lúc càng bỏng rát, cơn đau hành hạ từng giây từng phút. Không cách nào xoa dịu, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng.

Đọc sách một lúc lâu, cảm thấy mệt mỏi, bèn bước lên những bậc thềm bằng bạch ngọc, tiến về phía giường.

Tống Tiểu Hà đang say giấc nồng.

Khi nãy trở về, nàng sướt mướt một trận. Sau đó, tự ngoan ngoãn bưng bát cơm ăn. Thẩm Khê Sơn giúp nàng hóa giải đạo kim quang giữa ấn đường, nàng nhắm mắt chìm ngay giấc ngủ sâu.

Con thú cưng lông xám tro đang cuộn tròn bên gối Tống Tiểu Hà, gác mõm lên hai chi . Nghe thấy tiếng bước chân Thẩm Khê Sơn, nó mở to đôi mắt xanh biếc, ngước lên .

Con nhãi ranh tên là Trạc Tuyết, vốn là bằng hữu thuở xưa của Lương Đàn. Sau khi hai chia ngả, nó phiêu bạt đến Phong Đô Quỷ Vực và trở thành con Mộng Ma khét tiếng.

Thẩm Khê Sơn nó, thầm nghĩ hèn chi hồi lúc tay tàn sát ở Quỷ Vực, con nhãi tha mạng cho Tô Mộ Lâm. Nó còn xách theo bên khắp nơi.

Loài thú vốn dĩ bản năng thiên bẩm về khứu giác. Chúng thể phân biệt loại mùi hương, từ pháp lực, hồn phách cho đến mùi cơ thể con .

Bây giờ nghĩ , chắc hẳn Trạc Tuyết đ.á.n.h thấy khí tức của Lương Thanh Tô Mộ Lâm nên mới dung tha cho , xách theo.

Thẩm Khê Sơn ngẫm nghĩ, đời quả thực sự tình định đoạt bởi sự an bài của phận. Chữ "duyên" vô cùng sâu xa, khó lòng lường .

Một chuyên tâm tu luyện Vô Tình đạo như nảy sinh tình cảm với Tống Tiểu Hà, chứng tỏ bọn họ là một cặp trời sinh.

Hắn vươn tay tóm lấy gáy Trạc Tuyết, ném mạnh nó xuống đài sen, lệnh: "Ai cho phép ngươi leo lên giường? Nằm đất cho ."

Trạc Tuyết chẳng mảy may bận tâm, uể oải l.i.ế.m láp móng vuốt cuộn tròn, khép hờ đôi mắt.

Thẩm Khê Sơn cởi giày, bước lên giường, cạnh Tống Tiểu Hà.

Những hành động của diễn vô cùng thuần thục. Hắn luồn tay xuống lưng Tống Tiểu Hà, vòng tay ôm trọn lấy lưng nàng, nhẹ nhàng kéo nàng gần, áp sát lồng n.g.ự.c .

Tống Tiểu Hà chìm giấc ngủ từ lâu, tỏa ấm dìu dịu, nhịp thở cũng thật êm ái.

Nàng vô thức xích gần Thẩm Khê Sơn. Bàn tay nhỏ nhắn, nóng hổi của nàng tình cờ chạm cánh tay . Hắn tiện tay nắm lấy, ủ ấm trong lòng bàn tay .

Tống Tiểu Hà tuy hình mảnh mai, thời gian qua ăn uống thất thường nên càng thêm gầy guộc. da thịt nàng vô cùng mềm mại. Ôm nàng trong tay, Thẩm Khê Sơn cảm giác như đang ôm một đám bông gòn xốp nhẹ.

Hơn thế nữa, trái tim cảm nhận một sự đủ đầy đến tột cùng. Lắng nhịp thở đều đặn của nàng, ôm ấp cơ thể ấm áp của nàng trong vòng tay, Thẩm Khê Sơn ghì chặt lấy gáy nàng, kéo khuôn mặt nàng áp sát cổ . Một luồng cảm xúc trào dâng từng xâm chiếm lấy trái tim .

Tình cảm nảy nở mãnh liệt, hòa cùng nhịp thở nóng hổi của nàng phả cổ . Một ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong thâm tâm, lan tỏa nhanh chóng như một ngọn đuốc thiêu rụi cả cánh đồng cỏ khô, thiêu rụi lý trí còn sót của Thẩm Khê Sơn.

Hắn nhớ khoảnh khắc trong hang động ngày hôm đó, Tống Tiểu Hà với đôi mắt ươn ướt, chăm chú như một con vật nhỏ ngây thơ vô tội, dịu dàng đặt lên má một nụ hôn mềm mại.

Hắn cúi đầu, nâng khuôn mặt Tống Tiểu Hà lên khỏi vòng tay, dùng ngón tay cái khẽ vuốt ve đôi môi nàng.

Đôi môi vẫn giữ nguyên sự mềm mại, phơn phớt hồng, như thể mặc sức mà c.ắ.n nuốt. Chỉ cần khẽ cọ một chút, đôi môi hé mở, lộ hàm răng trắng đều và chiếc lưỡi hồng hào ẩn giấu bên trong.

Thẩm Khê Sơn vẫn còn nhớ như in ấm từ khoang miệng nàng, cũng như cảm giác ướt át khi đầu lưỡi nàng lướt qua ngón tay . Khi đó nàng cứ kêu đau răng, cầm tay đưa miệng, dùng răng khẽ c.ắ.n lấy.

Lúc , trúng độc là Tống Tiểu Hà, chứ .

Với thần trí tỉnh táo, Thẩm Khê Sơn dư sức thoát khỏi vòng tay của Tống Tiểu Hà. Vậy mà vẫn để mặc cho nàng cầm tay ngậm miệng.

Chính lúc thần trí mơ hồ, nàng mê hoặc, mới buông xuôi cho nàng gì thì .

Cảm nhận đầu lưỡi mềm mại quấn lấy ngón tay, lý trí của đều dồn việc kiềm chế ham vuốt ve đầu lưỡi , chẳng còn tâm trí mà bận tâm đến những chuyện khác.

Bây giờ Tống Tiểu Hà đang ngoan ngoãn chìm trong giấc ngủ ngay bên cạnh . Hàng mi dài rũ xuống làn da trắng muốt, khiến đôi mắt đang khép hờ của nàng càng thêm kiều diễm.

Thẩm Khê Sơn ngắm nàng, trong lòng nhen nhóm vô vàn những suy nghĩ từng xuất hiện.

lúc đó, Lời nguyền Đoạn Tình Cấm Chú bắt đầu hành hạ với những cơn đau thấu trời, lan tỏa khắp vùng gáy. Hắn cau mày, vội vàng nhẩm nhẩm Thanh Tâm chú vài .

Chờ đến khi cơn đau dịu đôi chút, Thẩm Khê Sơn vuốt ve đôi bàn tay mềm mại của Tống Tiểu Hà, mải mê suy nghĩ. Không giờ Tống Tiểu Hà đang mơ thấy gì nhỉ?

Chắc chắn nàng đang mộng thấy Lương Đàn , khi quên béng mất cũng nên.

"Sư phụ."

Tống Tiểu Hà chìa bàn tay mặt Lương Đàn, : "Tay con lạ lắm."

"Sao thế?" Lương Đàn đang hì hục chẻ củi, tiếng rìu vung lên chát chúa.

Tống Tiểu Hà cạnh, đáp: "Giống như ai đó đang nắn tay con ."

Lương Đàn vung rìu bổ xuống một nhát chí mạng, quệt mồ hôi trán, : "Ở đây chỉ hai thầy trò , ai mà nắn tay con ? Ta thấy con rảnh rỗi quá sinh nông nổi đấy. Mau qua đây xếp gọn đống củi cho ."

"Vâng ạ." Tống Tiểu Hà lăng xăng chạy sang một bên, thoăn thoắt xếp những thanh củi chẻ gọn gàng thành từng chồng.

Nàng xếp củi hỏi: "Sư phụ, nếu một lừa dối suốt một thời gian dài, khi vạch trần liền lời xin , tha thứ cho kẻ đó ?"

Lương Đàn liếc nàng: "Lại ai lừa con ? Cái bạn mới quen đó hả?"

Tống Tiểu Hà khẽ gật đầu.

Lương Đàn thở dài: "Đáng lẽ con nên tha thứ, bởi vì cái não của con dễ lừa, nên khi chẳng của , mà do con quá ngây thơ, dễ tin ."

Tống Tiểu Hà bĩu môi, phụng phịu cãi: "Hắn cố tình lừa con mà! Từ mùa hè năm ngoái tính đến nay, cũng gần tròn một năm đấy!"

"Vậy lừa con là vì chiếm đoạt thứ gì từ con ?" Lương Đàn tranh thủ lúc trò chuyện để nghỉ ngơi, lau mồ hôi hỏi: "Hay là lừa con chuyện gì sai trái ?"

"Chưa ạ." Tống Tiểu Hà nhặt củi kể: "Hắn giấu nhẹm phận thật sự của , khoác lên một vỏ bọc khác để ở cạnh con. Bọn con cùng trải qua bao nhiêu sóng gió, cũng tay bảo vệ con nhiều lắm."

"Thế những gì cho con?" Lương Đàn tiếp tục gặng hỏi.

Tống Tiểu Hà bắt đầu hồi tưởng từ đầu gặp gỡ, đến tận lúc ở thành Hoàng Sa, tay kết liễu con Lâu Cổ khổng lồ. Đó là đầu tiên Thẩm Khê Sơn tay cứu mạng nàng.

Tống Tiểu Hà kể: "Hắn lúc nào cũng xuất hiện kịp thời cứu con trong những lúc nguy hiểm, còn bênh vực con khi khác ăn hiếp. Hắn dạy con cách khống chế Nghiệp Hỏa Hồng Liên, truyền cho con vài chiêu kiếm thuật nữa."

"Thế con gì cho ?" Lương Đàn hỏi .

Tống Tiểu Hà toan thốt lên "Con cũng cứu ", nhưng nàng khựng . Ngay từ đầu, Thẩm Khê Sơn hề kẹt ở Phong Đô Quỷ Vực. Lần đó nàng xuống núi rốt cuộc cứu , chính nàng cũng chẳng rõ nữa. Nàng đành sửa lời: "Con thành một lời hứa với ."

Lương Đàn liền phán: "Thế thì quả thật thể tha thứ . Mặc dù từng cứu mạng con, trừng trị những kẻ ức h.i.ế.p con, thậm chí truyền dạy pháp thuật, kiếm chiêu cho con, luôn quan tâm, bảo vệ con, nhưng con cũng giữ trọn lời hứa với . Hắn nhẫn tâm lừa dối con, hành động đó thật sự quá tồi tệ. Hãy tuyệt giao với ngay lập tức, từ nay về đừng bao giờ qua nữa."

Tống Tiểu Hà sững một lúc, bĩu môi cau mày, ấp úng mãi mới thốt nên lời: "Cũng... cũng hẳn là . Thật lúc đầu con hỏi tên, câu đầu tiên là sự thật , chỉ là lúc đó con chịu tin thôi..."

Lương Đàn lau mồ hôi, khóe mắt nheo đầy ẩn ý: "Chẳng trong lòng con câu trả lời ?"

Tống Tiểu Hà im lặng. Nàng thầm nghĩ, đúng , nàng sớm câu trả lời , nếu nàng chẳng cam tâm tình nguyện ở Linh Tuyền Điện .

Từ ngày trở về đỉnh Thương Hải, trở về ngôi nhà từng gắn bó với sư phụ hơn chục năm trời, Tống Tiểu Hà như trói chân tại chỗ, chẳng thể nào bước tiếp.

Mỗi khi bước sân, nàng mường tượng bóng dáng sư phụ đang cặm cụi trồng rau. Vào bếp, nàng nhớ đến hình ảnh sư phụ bận rộn nấu nướng. Đứng bóng cây, nàng mường tượng cảnh sư phụ đẩy xích đu cho .

Đỉnh Thương Hải cũng in đậm bóng hình của sư phụ. Tống Tiểu Hà thoát khỏi quá khứ.

Ngày trong tiểu viện ở rừng trúc, Tống Tiểu Hà nức nở hỏi Lương Đàn: "Người định bỏ mặc Tiểu Hà ?"

Lương Đàn dứt khoát trả lời: "Ta chỉ cần sư thôi."

Năm tuổi, Tống Tiểu Hà cứ như một cái bóng lẽo đẽo theo Lương Đàn. Ông , nàng theo đó.

Nàng ngước lên ông, rành rọt gọi một tiếng "Cha".

Lương Đàn sững hồi lâu, nhưng cấm nàng gọi như nữa, chỉ cho phép nàng gọi là sư phụ.

Có lẽ vì Lương Đàn sớm nhận , sẽ một ngày ông bỏ Tống Tiểu Hà để lựa chọn ca ca.

Thế nên, Tống Tiểu Hà bỏ rơi đành hèn nhát lẩn trốn những giấc mơ, trốn tránh thứ, đối diện với hiện tại chỉ còn một .

Nỗi cô đơn len lỏi tận xương tủy, gặm nhấm từng tấc tâm hồn Tống Tiểu Hà. Nàng sợ hãi, đau lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-86-sao-bang-roi-rung-tieu-ha-tu-biet-su-phu-3.html.]

Chỉ khi ở bên Thẩm Khê Sơn, ánh mắt dõi theo, vòng tay ấm áp của ôm ấp, nỗi cô đơn trong lòng Tống Tiểu Hà mới vơi phần nào.

Chung quy , nàng vẫn luôn khao khát kề cạnh.

Tống Tiểu Hà cảm thấy mặt gì đó âm ấm. Nàng dậy, với Lương Đàn: "Sư phụ, con đây. Ngày mai con đến thăm ."

Lương Đàn mỉm đáp: "Đi con."

Lời dứt, Tống Tiểu Hà mở mắt, tỉnh dậy.

Nàng cảm nhận một mảnh lụa mềm mại đang lướt mặt , mơn trớn qua đôi mắt, mang theo một cảm giác lành lạnh.

“Ngươi đang ?" Tống Tiểu Hà nắm lấy tay Thẩm Khê Sơn, hé mở đôi mắt ngái ngủ.

Thẩm Khê Sơn đáp: "Đánh thức nàng."

Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Tại ?"

Thẩm Khê Sơn trả lời: "Giờ Thìn , nàng dậy thôi."

Hắn cầm mảnh lụa ẩm tay, cho Tống Tiểu Hà cơ hội phản ứng, dứt khoát lau mặt nàng vài bận, đ.á.n.h bay cơn buồn ngủ.

Tất nhiên là nàng nổi cáu, giật lấy mảnh lụa tay , ném mạnh xuống sàn.

mục đích cũng đạt , mảnh lụa đó chẳng còn giá trị gì nữa. Thẩm Khê Sơn lơ đễnh theo, hỏi: "Mới sáng bảnh mắt cáu bẳn ?"

Tống Tiểu Hà xoay , lưng phía : "Ta vẫn tỉnh ngủ ."

Thẩm Khê Sơn rướn tới, chống tay xuống giường, lơ lửng phía Tống Tiểu Hà, gặng hỏi: "Vẫn ngủ tiếp ?"

Tống Tiểu Hà mơ màng thấy một lọn tóc đen dài rủ xuống, mơn man bên má nàng, gây cảm giác buồn buồn, nhồn nhột.

Là tóc của Thẩm Khê Sơn.

Tống Tiểu Hà ngơ ngẩn đáp: "Tất nhiên ."

Thẩm Khê Sơn tóm lấy cánh tay nàng, nhẹ nhàng kéo nàng dậy. Hắn dùng ngón tay điểm nhẹ một cái trán nàng, lạnh lùng tuyên bố: "Không , đến giờ ăn cơm . Tới tận giờ Dậu mới ngủ tiếp."

Chuyện lặp lặp khiến Tống Tiểu Hà chẳng tránh khỏi một phen nhặng xị.

Thẩm Khê Sơn mặc kệ nàng ầm ĩ. Đến khi nàng thấm mệt, mới mang đến một bát cơm nóng hổi. Nàng đành tự bưng bát cơm, bên mép đài sen ăn đu đưa đôi chân.

Tống Tiểu Hà bưng bát cơm, đôi mắt tròn xoe đảo quanh. Thấy bên cạnh chiếc bàn nhỏ chất đầy sách, nàng tò mò hỏi: “Ngươi đang sách gì thế?"

Thẩm Khê Sơn dọn dẹp giường chiếu phần bề bộn, đó xuống cạnh nàng: "Chỉ là vài cuốn sách vặt vãnh thôi."

Nàng lập tức đòi hỏi: "Ta xem."

Thẩm Khê Sơn chỉ đợi nàng thốt câu đó. Hắn đem bộ đống tiểu thuyết mà nàng vẫn đổ hết mặt nàng: "Tất cả ở đây, nàng thích cuốn nào cứ việc ."

Tống Tiểu Hà tay cầm thìa canh, đờ đống sách. Đột nhiên sắc mặt nàng lộ vẻ căng thẳng, kiên quyết từ chối: "Ta mấy thứ ."

Thẩm Khê Sơn vặn : "Vì ? Đây đều là sách lấy từ phòng nàng, chắc chắn là những cuốn sách nàng vẫn thường dùng để giải khuây mà."

Sắc mặt Tống Tiểu Hà bỗng chốc tối sầm . Nàng bỏ bát cơm xuống, điệu bộ như sắp nổi đóa, cứng đầu lặp : "Ta ."

Thẩm Khê Sơn chăm chú nàng. Bắt gặp ánh mắt hoang mang của nàng, mới phần nào hiểu thấu nội tâm phức tạp .

Hắn dịu giọng: "Ta sẽ ."

Ánh mắt Tống Tiểu Hà thoáng chút xao động. Nàng ngẩn ngơ hỏi: "Thật ?"

Thẩm Khê Sơn gật đầu chắc nịch: "Hôm nay chẳng việc gì cả, sẽ ở đây với nàng cả ngày."

Tống Tiểu Hà dường như kịp nhận sự đổi trong cảm xúc của chính . Vừa Thẩm Khê Sơn cam kết , đôi vai nàng tức khắc chùng xuống, vẻ mặt cũng giãn , thậm chí còn ánh lên vài tia vui mừng, nàng tiếp tục dùng bữa.

Thẩm Khê Sơn hỏi thăm: "Nàng bắt đầu tiểu thuyết từ bao giờ ?"

Tống Tiểu Hà tống một miếng cơm to tướng miệng, hai má phồng tròn, nhai lúng búng đáp: "Từ hồi bảy tuổi. Sư phụ dạy mặt chữ, nhưng công chuyện, ở nhà đợi. Sau mới kiếm cho mấy cuốn sách cho khuây khỏa."

Hồi bảy tuổi, Tống Tiểu Hà thường bệt bậu cửa, tay chống cằm, mắt đăm đăm cổng. Từ lúc nắng chói chang cho đến khi trăng lên đỉnh đầu, nàng chẳng màng đến sự nhàm chán của việc chờ đợi. Nàng chỉ chắc mẩm một điều, khi trăng lên, sư phụ sẽ về và mang theo những món quà vặt thơm lừng.

"Lúc đầu thế , sách còn hình minh họa, vẽ đủ loại chim muông, sâu bọ, thú dữ. Về phạt xuống ngoại môn, thấy t.ử ngoại môn mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm , mới nhờ Trân nương mua hộ."

Nhớ chuyện cũ, Tống Tiểu Hà bất giác bật . Nàng híp mắt , kể tiếp: "Sau đó sư phụ bắt quả tang. Người định tẩn một trận, đuổi đ.á.n.h mấy dặm đường. Cuối cùng tự vấp ngã, lọt thỏm xuống hố bùn, còn lớn tiếng kêu cứu: 'Tiểu Hà, cứu !' Hahaha."

Tống Tiểu Hà vang sảng khoái. Thẩm Khê Sơn nghiêng đầu ngắm nàng. Chẳng tự khi nào, trong đôi mắt cũng lấp lánh những tia ấm áp.

"Về ..." Tiếng của Tống Tiểu Hà thưa dần, giọng nàng trầm xuống khi đống sách vương vãi sàn: "Sư phụ tự lùng sục mang sách về cho . Toàn là mấy chuyện kỳ quái, rùng rợn. Người bảo còn nhỏ dại, phép dăm ba cái chuyện yêu đương nhăng nhít, những lời lẽ thô thiển."

Thẩm Khê Sơn gật gù: "Sư phụ nàng chí lý đấy."

Tống Tiểu Hà vặn : "Ta lớn , chuyện gì chẳng hiểu."

"Thế ?" Thẩm Khê Sơn chống cằm, nhướng mày, trêu chọc: "Vậy nàng thử một câu 'Ta thích ’ cho thử xem?"

Nghe , Tống Tiểu Hà trợn mắt lườm một cái sắc lẹm, hậm hực ngoắt , thèm để ý đến nữa.

Thẩm Khê Sơn đưa tay vỗ nhẹ lên vai nàng: "Tống Tiểu Hà, lời nàng từng , nay nhắc một thì ?"

Tống Tiểu Hà cãi cùn: "Ta bao giờ?"

"Chuyến thuyền đến Phong Đô Quỷ Vực."

Tống Tiểu Hà vội vàng lấp liếm: "À, lúc đó ngươi đang lừa gạt mà."

Thẩm Khê Sơn sững , nhận rơi cái bẫy nhỏ của nàng.

là đồ ngốc cũng lúc khôn lỏi.

Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, thấy bộ dạng nàng đáng yêu quá, kìm đưa tay nựng nhẹ vành tai trắng nõn của nàng.

Đợi Tống Tiểu Hà , lướt xuống bàn nhỏ, tiếp tục vùi đầu đống sách vở.

Hắn đang lùng sục một thứ quan trọng, cần thật chậm rãi, để bỏ sót bất kỳ manh mối hữu ích nào.

Đây là công chuyện hệ trọng.

Tống Tiểu Hà ăn len lén Thẩm Khê Sơn. Ngồi im lặng một hồi, nàng đặt bát xuống, tiện tay nhặt một cuốn tiểu thuyết lên .

Lúc sách, Tống Tiểu Hà trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Tuy nhiên, nàng cứ thi thoảng ngẩng lên liếc trộm Thẩm Khê Sơn.

Hắn yên lặng quá, ngoại trừ tiếng sột soạt lật trang sách thỉnh thoảng vang lên, dường như chẳng phát tiếng động nào khác.

Đôi khi dừng ở một trang khá lâu, thấy tiếng lật sách, Tống Tiểu Hà ngước lên quan sát .

Mỗi khi sách mỏi mắt, Tống Tiểu Hà men theo những bậc thềm ngọc trắng dạo quanh. Chỉ cần niệm thần chú Phược Linh, thì sợi dây trói chân nàng coi như tồn tại.

Tống Tiểu Hà thể tự do trong Linh Tuyền Điện.

Nền điện lát bằng loại ngọc quý, dòng suối thiêng sưởi ấm, nên dù chân trần đó, Tống Tiểu Hà cũng hề thấy lạnh.

Nàng thả bộ quanh những cây cột ngọc, tỉ mẩn ngắm từng họa tiết chạm trổ tinh xảo, rảo bước đến mép hồ, ngước đài sen bạch ngọc sừng sững uy nghi.

Đi một vòng, nàng tò mò hỏi: "Đây rốt cuộc là nơi nào?"

Ánh mắt Thẩm Khê Sơn dõi theo từng bước của nàng, lướt qua một vòng quanh điện từ tốn đáp: "Đây là ngọn núi vẫn ở thường ngày. Dòng linh tuyền là mạch nước ngầm tự nhiên. Xưa một vị tiền bối sức khỏe yếu ớt tu hành ở đây. Khi dọn đến, cho trùng tu bộ Linh Tuyền Điện."

Tống Tiểu Hà bĩu môi, giọng điệu chút chua xót: "Ta và sư phụ bao năm qua chỉ quanh quẩn trong cái mái tranh ọp ẹp đó."

Thẩm Khê Sơn phân bua: "Đây là nơi ở do Tiên minh phân phó."

Tống Tiểu Hà giận dỗi đáp trả: "Trời giáng sứ mệnh lớn lao cho ai, ắt cho đó trải qua bao gian nan, thử thách, rèn luyện gân cốt, chịu cảnh đói khát, chịu khổ cực về thể xác. Hoàn cảnh của càng khắc nghiệt, chứng tỏ càng sự sủng ái của Thiên đạo!"

Thẩm Khê Sơn mỉm dậy, bước đến gần nàng: "Nàng lý. Nàng còn nhớ lời tiên tri của Bộ thiên sư ở thành Hoàng Sa ?"

Tống Tiểu Hà hỏi : "Ý ngươi là lời tiên đoán sẽ bỏ mạng nếu Phong Đô Quỷ Vực hả?"

"Không lời đó." Ánh mắt Thẩm Khê Sơn thoáng chút lơ đãng, dừng mặt nước lấp lánh ánh sáng. cuối cùng vẫn tiện rõ, đành im lặng.

Tống Tiểu Hà vốn quá nhiều lời tiên đoán từ miệng Bộ Thời Diên, giờ bắt nàng vắt óc nhớ , nàng cũng chịu thua Thẩm Khê Sơn đang ám chỉ lời nào. Suy nghĩ mãi , nàng bèn gác chuyện đó sang một bên.

Nàng tuyên bố: "Ta đói ."

Thẩm Khê Sơn gật đầu: "Đến bữa ."

Hắn khẽ phẩy tay áo, quét sạch những cuốn sách bàn, bày vài món ăn nóng hổi mới lò, kèm theo một bát canh lớn và hai bộ bát đũa.

Tống Tiểu Hà khoanh chân xuống, hai bộ bát đũa, thắc mắc: “Ngươi cũng ăn ?"

Thẩm Khê Sơn đối diện nàng, khẽ "ừ" một tiếng.

Chẳng hiểu Tống Tiểu Hà thấy buồn . Nàng bưng bát lên, che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt trong veo đang ánh lên niềm vui sướng.

Nàng luôn thích cảm giác ăn cơm cùng khác, giống như những gia đình ở chốn nhân gian quây quần bên bàn ăn .

Nàng quan sát Thẩm Khê Sơn từ tốn gắp từng miếng thức ăn, bắt chước theo. Hắn gắp món nào, nàng cũng gắp món đó. Sự đồng điệu khiến Tống Tiểu Hà tạm thời quên nỗi cô đơn trống trải. Nàng dồn hết tâm trí sự đồng hành mà Thẩm Khê Sơn đang mang .

Dùng xong bữa trưa, Tống Tiểu Hà đài sen nữa mà nán bên cạnh Thẩm Khê Sơn.

Hắn đưa cho nàng bộ những món đồ chơi treo tường mà mang về, thế là Tống Tiểu Hà lập tức trò tiêu khiển.

Nàng nhặt một khối đất sét đỏ, chiếm một góc bàn của Thẩm Khê Sơn, xắn tay áo bắt đầu nặn tượng đất.

Rõ ràng là Tống Tiểu Hà từng qua trường lớp đào tạo nào, thao tác còn khá vụng về lóng ngóng. Chẳng mấy chốc nàng dùng hết sạch chỗ đất sét , bèn nài nỉ Thẩm Khê Sơn lấy thêm cho nàng một đống nữa.

Nàng một bên hí hoáy nặn đất, Thẩm Khê Sơn cũng chẳng tiện tiếp mấy cuốn sách về Vô Tình đạo. Hắn đành mượn mấy cuốn tiểu thuyết của Tống Tiểu Hà g.i.ế.c thời gian.

Đó là một cuốn sách chuyên ghi chép về những kỳ trân dị bảo ở các quốc gia khác . Thẩm Khê Sơn lật giở vài trang, dừng ở một đoạn, vô tình vài dòng phát hiện một điều khá thú vị.

Sách chép về một món thần khí tên là Song Ngư Thần Ngọc. Vật tạo thành từ hai con cá nhỏ giống hệt , đầu nối đuôi. Tương truyền, ngọc nguồn gốc từ một quốc gia nhỏ bé cổ đại và đầy bí ẩn nhưng diệt vong hàng nghìn năm . Nó sở hữu sức mạnh phục chế kỳ diệu. Người nắm giữ Song Ngư Thần Ngọc thể tạo một bản y hệt chính .

Thẩm Khê Sơn sực nhớ chuyện Thanh Ly từng kể về nhóm trở về từ Thọ Lân Thành. Nếu như họ mang theo Song Ngư Thần Ngọc, hoặc một vật phẩm sức mạnh tương tự, thì sự tồn tại của những kẻ mạo danh sẽ cơ sở.

Tuy nhiên, tài liệu về Song Ngư Thần Ngọc trong cuốn sách vô cùng ít ỏi, chỉ vỏn vẹn vài dòng. Muốn tìm hiểu ngọn ngành, e rằng cất công lục lọi thêm nhiều cổ thư khác.

Từ trưa đến chập tối, Tống Tiểu Hà miệt mài nặn tượng đất. Hỏng cái nặn cái khác, nhưng kết quả vẫn chỉ là những hình thù méo mó, xí.

Trong khi đó, Thẩm Khê Sơn tập trung nghiên cứu về Song Ngư Thần Ngọc.

Hai thỉnh thoảng mới trao đổi dăm ba câu, phần lớn thời gian đều chìm trong sự im lặng.

Chẳng mấy chốc trời ngả về chiều, trong điện bắt đầu thắp đèn. Tống Tiểu Hà liếc ngoài cửa sổ, thấy trời tối mịt, nàng giờ ngủ sắp đến .

Nàng phủi xoa xoa lớp bùn đất tay, với Thẩm Khê Sơn: “Ngươi niệm chú Thanh Trần cho ."

Thẩm Khê Sơn ngẩng lên từ cuốn sách, liếc chiếc bàn bừa bộn đất sét, Tống Tiểu Hà ngợm lem luốc.

Sau đó, niệm một chú ngữ, dọn dẹp sạch sẽ chiếc bàn và cả lớp bùn đất sàn, chỉ giữ những "tác phẩm" méo mó mà Tống Tiểu Hà hì hục nặn cả chiều.

Tống Tiểu Hà lộ vẻ thắc mắc, đưa đôi tay dính đầy bùn đất lên mặt Thẩm Khê Sơn, quơ quơ: "Còn tay thì ?"

Thẩm Khê Sơn hếch cằm về phía hồ nước nóng: "Ra đó mà rửa."

Tống Tiểu Hà nhăn nhó: "Phiền phức quá, còn nhoài xuống nữa."

Thẩm Khê Sơn gợi ý: "Nàng thể nhảy hẳn xuống đó luôn."

Tống Tiểu Hà đăm đăm một lúc, dường như lờ mờ đoán ý đồ của . Nàng dậy : "Không cần , cứ để thế cũng . Đất sét khô , chà nhẹ là bong hết."

Nói đoạn, nàng toan chạy về phía bậc thềm ngọc trắng. Vừa bước lên vài bậc, eo nàng bất chợt siết chặt, cả cơ thể bỗng chốc bay bổng lên. Thẩm Khê Sơn bế thốc nàng lên từ phía .

Tống Tiểu Hà thất thanh kêu lên, vùng vẫy kịch liệt. Thẩm Khê Sơn khuyên nhủ: "Tắm rửa sạch sẽ y phục mới."

Ngay đó, ôm Tống Tiểu Hà nhảy xuống. Trong tiếng la hét thất thanh của nàng, ấn đầu nàng chìm nghỉm dòng nước suối thiêng.

 

Loading...