Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 87: Sao Băng Rơi Rụng, Tiểu Hà Từ Biệt Sư Phụ 4

Cập nhật lúc: 2026-07-09 15:18:04
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Linh tuyền mang trong linh khí dồi dào từ sâu thẳm lòng đất. Tống Tiểu Hà trong lúc vùng vẫy ngã tùm xuống nước. Ngay lập tức, dòng suối ấm áp bao trọn lấy cơ thể, ngấm từng tấc da thịt, khiến bộ y phục cũng sũng nước.

Tống Tiểu Hà đập nước loạn xạ vài cái thì bỗng cảm nhận thứ gì đó mềm mại, âm ấm áp sát mặt.

Nàng vội vàng mở mắt, và đập mắt là hình ảnh Thẩm Khê Sơn đang lướt qua ngay mặt, đôi mắt đen láy xoáy sâu nàng.

Trái ngược với sự hoảng hốt của Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn tỏ vô cùng thoải mái nước. Mái tóc đen tuyền suôn mượt của bồng bềnh tung bay, mơn trớn ngay mặt nàng.

Hắn vòng tay qua eo Tống Tiểu Hà, nhấc bổng nàng lên khỏi mặt nước. Cả hai cùng nhô lên khỏi làn nước.

Linh tuyền tuy trong veo, nông choèn nhưng thực chất độ sâu ngập đến tận cổ Tống Tiểu Hà, mực nước cứ dập dềnh quanh xương quai xanh của nàng.

Nàng đưa tay vuốt mặt, mở to đôi mắt ướt sũng, trừng trừng Thẩm Khê Sơn.

Khoảng cách giữa hai chỉ chừng một sải tay. Làn sương trắng mờ ảo bốc lên từ mặt suối phần nào nhòe tầm , khiến khuôn mặt Thẩm Khê Sơn trở nên mờ ảo, đôi mắt cũng nhuốm vẻ thăm thẳm khó đoán.

Tống Tiểu Hà bực tức vỗ mạnh tay xuống nước, những bọt nước b.ắ.n tung tóe mặt Thẩm Khê Sơn. Hắn khẽ nghiêng đầu né tránh.

Nước chảy dọc theo gò má rỏ xuống. Thẩm Khê Sơn khẽ , trườn tới một bước, thu hẹp cách giữa hai .

Tống Tiểu Hà nay mười bảy tuổi, dáng một thiếu nữ trưởng thành. Bộ y phục thường ngày nàng mặc khá rộng rãi, hề tôn dáng, nhưng giờ đây khi ướt sũng, vô tình ôm sát lấy những đường cong uyển chuyển của nàng.

Thẩm Khê Sơn đưa tay lên, gạt lọn tóc lòa xòa mặt nàng tai, đầu ngón tay mềm mại vô tình lướt nhẹ qua vành tai nàng.

Tiếp đó, tay hạ xuống, lượt gỡ bốn b.í.m tóc nhỏ của Tống Tiểu Hà. Búi tóc tròn đỉnh đầu cũng nới lỏng. Hắn giữ lấy mấy đồng tiền xu trong tay, : "Ta để y phục bàn cạnh hồ cho nàng, lát nữa tắm xong nhớ . Xong xuôi thì cứ gọi tên , lúc đó tuyệt đối bước ."

Dứt lời, phẩy tay, một tia sáng vàng vút từ đầu ngón tay, lan tỏa trung tạo thành một màn chắn hình bán nguyệt, bao bọc lấy bộ hồ nước.

Tống Tiểu Hà kịp lời nào thì bóng dáng Thẩm Khê Sơn tan biến làn nước.

Nàng dạo một vòng quanh hồ, nhận trong đại điện lúc chỉ còn một . Tấm màn chắn ánh vàng rực rỡ như tạo thành một gian cách biệt.

Tống Tiểu Hà ngâm thêm một lát, bắt đầu cởi bỏ y phục, đó lặn ngụp xuống nước.

Dòng suối nước nóng dạt dào linh khí nhẹ nhàng gột rửa từng lỗ chân lông cơ thể nàng, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu vô ngần, khiến nàng bất giác nhắm nghiền mắt để tận hưởng.

Linh Tuyền Điện so với gian bao la, khoáng đạt của núi rừng Thương Hải Phong thì chẳng khác nào một chiếc lồng chật hẹp.

Thế nhưng, Tống Tiểu Hà hề cảm thấy sự gò bó, ngột ngạt khi ở nơi .

Ngược , sự yên bình tĩnh lặng nơi đây cùng với sự hiện diện của Thẩm Khê Sơn mang đến cho nàng một lặng quý giá. Nàng thể tạm thời buông bỏ những ưu phiền, đau đớn, tìm cho một giây phút thảnh thơi.

Tống Tiểu Hà ngâm trong dòng linh tuyền, bất giác nảy sinh một sự lưu luyến khó tả với nơi .

Sự lưu luyến khiến nàng còn vội vã chìm giấc mộng để tìm hình bóng sư phụ nữa.

Mặt trời khuất bóng, màn đêm buông xuống, cơn gió chiều mang theo chút se lạnh.

Thẩm Khê Sơn đang cành cây cao chót vót bên ngoài Linh Tuyền Điện. Những kẽ lá lưa thưa cản nổi ánh trăng, để những vệt sáng bàng bạc trải dài .

Hắn dùng một cánh tay gối đầu, tay mân mê mấy đồng tiền xu tháo từ tóc Tống Tiểu Hà xuống, đưa lên soi ánh trăng.

Đồng tiền hình tròn, lỗ vuông ở giữa. Nhìn xuyên qua cái lỗ , thể ngắm trọn vầng trăng sáng ngời.

Hắn chợt nhận đồng tiền cũng điểm kỳ lạ. Chẳng rõ đúc từ chất liệu gì, ban ngày thì chẳng khác gì những đồng xu phàm vẫn dùng, chỉ là nhỏ hơn một chút. lúc , ánh trăng soi rọi, đồng tiền bỗng chốc chuyển sang màu đen tuyền.

Càng hướng về phía mặt trăng, màu đen càng trở nên sậm đặc.

Thẩm Khê Sơn cảm thấy vô cùng thích thú.

Hắn cây một lúc lâu, mãi đến khi tiếng Tống Tiểu Hà gọi vọng từ bên trong, mới nhảy xuống và bước .

Tống Tiểu Hà bộ y phục mới đặt bàn. Nàng đài sen bạch ngọc, kiêu hãnh xuống Thẩm Khê Sơn.

Bộ váy trắng tinh khôi phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của ngọn đèn lồng, những họa tiết thêu chỉ bạc lấp lánh như ánh sáng đang nhảy múa đó. Mái tóc đen nhánh xõa dài, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với bộ y phục. Toàn bộ cơ thể nàng chỉ hai tông màu đen trắng chủ đạo, nhưng vẫn đủ sức khiến Thẩm Khê Sơn thoáng chốc ngẩn ngơ.

Trong mắt Thẩm Khê Sơn từ đến nay vốn dĩ khái niệm về cái sự . Hắn chỉ dựa thực lực để phân chia giới hạn với những xung quanh.

Thế nhưng, chẳng tự bao giờ, hình bóng Tống Tiểu Hà len lỏi tâm trí . Tất cả những gì đọng chỉ là vẻ thanh tao, thuần khiết của nàng. Từng cái chau mày, nụ đều sức hút lạ thường, khiến trái tim khỏi loạn nhịp.

Hắn bước lên từng bậc thềm, thấy tóc Tống Tiểu Hà vẫn còn ướt. Hắn vươn tay, dùng ngón tay nâng một lọn tóc lên. Một luồng kim quang lan tỏa khắp mái tóc, và trong nháy mắt, mái tóc ướt sũng của nàng trở nên khô ráo .

Tống Tiểu Hà ngâm trong dòng suối nước nóng nên làn da trắng ngần ửng hồng. Nàng ngửa mặt hỏi Thẩm Khê Sơn: "Mấy đồng tiền của ?"

Thẩm Khê Sơn đáp, khẽ xòe lòng bàn tay , những đồng tiền đang gọn lỏn trong đó.

Tống Tiểu Hà đưa tay định lấy, nhưng lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y . Nàng : "Trả cho ."

Thẩm Khê Sơn liền bảo: "Nàng xuống , búi tóc cho."

Tống Tiểu Hà tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh từ chối: "Không cần , ngươi búi."

"Ta ." Thẩm Khê Sơn nắm lấy tay nàng, kéo nàng xuống mép giường, mỉm : "Lúc sáu tuổi, nàng lạc trong núi, tóc tai rối bời, chẳng chính búi cho nàng ?"

Nghe , Tống Tiểu Hà ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Nàng nắm chặt lấy tay , đôi mắt đen nhánh rưng rưng xúc động: “Ngươi... ngươi vẫn nhớ ? Ta cứ tưởng ngươi quên béng chứ. Lúc nhắc lời hứa giữa chúng , ngươi... ngươi hề đáp lời, còn tưởng đời chỉ mỗi nhớ."

Trái tim Thẩm Khê Sơn như thiêu đốt bởi ánh tha thiết, rực lửa và chân thành của nàng.

Tống Tiểu Hà vẫn luôn ghi nhớ gặp gỡ năm sáu tuổi, nhưng bao giờ nàng hé môi kể với , dù bản tính nàng vốn chẳng kiểu thích giấu giếm tâm sự.

Hắn cúi , tiến sát gần nàng, đầu ngón tay lướt nhẹ gò má nàng, thì thầm: "Tống Tiểu Hà, quên, mà là lúc đó, chuyện ."

"Cái gì cơ?" Ánh mắt Tống Tiểu Hà ngập tràn bối rối, nàng hỏi : "Ta hiểu, ngươi rõ hơn ?"

Thẩm Khê Sơn đương nhiên thể giải thích ngọn ngành cho nàng, nhưng hiện tại lúc thích hợp.

Để chuyện, bắt buộc nhắc đến Nhật Quỹ Thần Nghi. Mà tất cả những ký ức buồn bã của Tống Tiểu Hà đều bắt nguồn từ chính món thần khí . Gợi lúc chẳng khác nào xát thêm muối nỗi đau của nàng.

Vì thế, rút một chiếc lược , nhẹ nhàng chải mái tóc cho Tống Tiểu Hà, : "Chuyện giải thích dài dòng, để hôm nào rảnh rỗi sẽ từ từ kể cho nàng . Giờ sắp đến giờ Dậu , nàng buồn ngủ ?"

Nghe , Tống Tiểu Hà lập tức đưa quyết định: "Vậy để , ngươi nhanh tay lên một chút."

Thẩm Khê Sơn cố tình kéo dài thời gian. Hắn leo lên giường, phía Tống Tiểu Hà, từ tốn chải từng lọn tóc đen nhánh như suối đổ. Mái tóc bóng mượt, óng ả như lụa thượng hạng, chạm mang cảm giác vô cùng mướt tay.

Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn yên, mặc cho loay hoay với mái tóc của . Trong lòng nàng dâng lên những cảm xúc thật kỳ lạ.

Từ đến nay, bộ việc búi tóc cho nàng đều do một tay sư phụ đảm nhận. Chỉ điều, khi nàng còn nhỏ, tay nghề của sư phụ khá vụng về, thường chỉ buộc vội vàng một cách lỏng lẻo. Tống Tiểu Hà chạy nhảy một lúc là tóc tai xõa tung , trông chẳng khác nào một đứa trẻ hoang.

Năm lên sáu, chính lúc nàng đang mang một mái đầu rối bù thẫn thờ gốc cây, Thẩm Khê Sơn xách theo lồng đèn bước từ màn đêm và bắt gặp nàng.

Hắn ôm Tống Tiểu Hà lòng, búi cho nàng một kiểu tóc gọn gàng, xinh xắn. Về nhà, suốt mấy ngày liền, Tống Tiểu Hà cho sư phụ động tóc .

Nàng còn thẳng thừng chê bai sư phụ búi tóc quá , khiến Lương Đàn tức giận đ.á.n.h cho nàng một trận no đòn.

Đó là đầu tiên Tống Tiểu Hà búi một kiểu tóc gọn gàng và đẽ đến thế, đối với nàng, kỷ niệm đó mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Giờ đây, Thẩm Khê Sơn một nữa tự tay búi tóc cho nàng, thủ pháp vẫn y hệt như xưa.

Hắn vén nhẹ mái tóc tai, những ngón tay ấm áp khẽ chạm vành tai Tống Tiểu Hà, khiến đôi tai nàng bất giác ửng đỏ. Lớp lông tơ mỏng manh vành tai trông vô cùng đáng yêu, khiến chỉ c.ắ.n nhẹ một cái.

Thẩm Khê Sơn mà chỉ cúi xuống c.ắ.n cho một phát.

Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn hệt như hồi sáu tuổi, Thẩm Khê Sơn trong lòng ngập tràn yêu thương. Hắn vuốt ve mái tóc nàng hết đến khác. Phía lưng, nơi nàng thể thấy, cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mái tóc nàng.

Tống Tiểu Hà hề , bấu ngón tay càu nhàu: "Thẩm Khê Sơn, đói bụng ."

Hắn đáp: "Búi tóc xong sẽ cho nàng ăn."

Tống Tiểu Hà hối thúc: "Vậy ngươi mau lên."

Thẩm Khê Sơn khẽ ừ, chia đôi mái tóc nàng hai phần, đó chia tiếp thành lớp lớp . Phần tóc búi gọn , dùng dải lụa trắng buộc ngang, phần tóc tết thành bốn b.í.m tóc nhỏ xinh.

Trong lúc đang tỉ mẩn tết tóc, Tống Tiểu Hà ngoái đầu , tình cờ bắt gặp ánh mắt dịu dàng, say đắm của Thẩm Khê Sơn.

Đó là một biểu cảm hiếm khi xuất hiện gương mặt .

Lòng Tống Tiểu Hà khẽ rung động. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi , nàng dường như cảm nhận tình cảm sâu sắc mà Thẩm Khê Sơn dành cho .

Nàng cất tiếng gọi: "Thẩm Khê Sơn."

Thẩm Khê Sơn vẫn cúi đầu, cẩn thận buộc từng đồng tiền xu đuôi tóc nàng, khẽ đáp: "Hửm?"

Tống Tiểu Hà hỏi: "Rốt cuộc tại ngươi bắt đến đây?"

Thẩm Khê Sơn buộc xong xuôi mấy đồng tiền, ngẩng lên thẳng mắt nàng, nhướng mày hỏi ngược : "Nàng nghĩ là vì ?"

Tống Tiểu Hà nghiêm túc suy nghĩ một chốc, bật . Nàng xoay , quỳ giường, đặt tay lên mu bàn tay Thẩm Khê Sơn, giọng điệu phần đắc ý: "Ta . Chắc chắn là vì lúc ngươi lừa dối , trong lòng cảm thấy áy náy, nên dùng cách để chuộc , mong tha thứ chứ gì!"

Thẩm Khê Sơn nụ rạng rỡ của nàng ở cự ly gần, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ nhẹ nhõm, hùa theo lời nàng: "Vậy bây giờ nàng sẵn lòng tha thứ cho ?"

Tống Tiểu Hà hứ một tiếng, đáp: "Đâu dễ dàng như ! Ta đói , mau cho ăn , ăn xong còn ngủ nữa."

Thẩm Khê Sơn lời giữ lời, lấy đồ ăn cho Tống Tiểu Hà dùng bữa. Hắn còn ân cần lau sạch miệng cho nàng, đó hóa giải lớp kim quang trán nàng, để nàng yên tâm chìm giấc ngủ.

Ngay lúc Tống Tiểu Hà khép mắt, chiếc nhẫn tay nàng phát ánh sáng mờ ảo. Một làn khói xanh bay , hóa thành hình dáng của Trạc Tuyết.

Trạc Tuyết bước những bước nhẹ nhàng lớp đệm chăn mềm mại, lượn quanh Tống Tiểu Hà một vòng, ngẩng đầu dùng đôi mắt xanh lam Thẩm Khê Sơn.

Thẩm Khê Sơn khẽ nghiêng đầu, lạnh lùng lệnh: "Xuống ."

Trạc Tuyết tỏ vô cùng ngoan ngoãn, lập tức chạy đến mép giường, nhảy xuống và cuộn ngoan ngoãn bên cạnh.

Thẩm Khê Sơn bên giường, ngắm đôi mắt say ngủ của Tống Tiểu Hà một lúc lâu. Nghĩ rằng hôm nay cũng sách cả ngày , đến lúc nghỉ ngơi.

Thế là xuống bên cạnh nàng, vòng tay ôm trọn nàng lòng một cách tự nhiên. Lắng nhịp thở đều đặn của nàng, nhắm mắt dưỡng thần.

Tống Tiểu Hà dường như đ.á.n.h thức bởi những cử động của , ý thức nửa mê nửa tỉnh. Nàng theo bản năng, đưa hai tay , ôm chầm lấy mặt.

Bàn tay nàng lướt từ vai Thẩm Khê Sơn lên , vòng tay ôm lấy cổ .

Thẩm Khê Sơn nhất thời hành động nũng nịu của nàng cho phân tâm, quên béng Lời nguyền Cấm kỵ ở gáy. Khi sực nhớ và định gỡ tay nàng thì muộn màng.

Bàn tay Tống Tiểu Hà vô tình áp chặt lời nguyền. Cảm giác như một thanh sắt nung đỏ gí thẳng lòng bàn tay, một cơn đau rát dữ dội ập đến, lập tức khiến Tống Tiểu Hà bừng tỉnh.

Nàng thét lên một tiếng đau đớn, vội vàng rút tay . Vừa mở mắt định xem chuyện gì thì bàn tay Thẩm Khê Sơn nắm chặt.

Trông vẻ hốt hoảng, động tác cũng còn kiểm soát sức lực. Vừa kéo tay Tống Tiểu Hà , liền dùng lòng bàn tay áp chặt , truyền hàn khí để mát vết thương cho nàng.

Cú va chạm khiến Tống Tiểu Hà đau thấu xương, túa cả mồ hôi hột. Nàng khẽ rên rỉ, cảm nhận lòng bàn tay đang phủ một lớp băng lạnh ngắt, cơn đau bỏng rát dần dịu .

Thấy sắc mặt nàng khó coi, Thẩm Khê Sơn vươn tay ôm nàng lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, khẽ giọng xin : "Ta xin , nhất thời sơ suất, sẽ hết đau ngay thôi."

Giọng Tống Tiểu Hà vẫn còn vương chút ngái ngủ, lời thốt rõ ràng, đầy vẻ trách móc: "Thứ gì , nóng quá. Có ngươi nửa đêm định đ.á.n.h lén ?"

Thẩm Khê Sơn mím chặt môi, sắc mặt trầm xuống. Một lúc mới dịu dàng dỗ dành: "Không chuyện gì , nàng mau ngủ ."

Được ôm ấp vỗ về, cảm giác đau đớn ở lòng bàn tay cũng tan biến, Tống Tiểu Hà tựa cằm lên vai Thẩm Khê Sơn, nhanh chóng chìm giấc ngủ sâu.

Thẩm Khê Sơn lắng nhịp thở đều đặn của nàng, tay còn vẫn nắm chặt bàn tay Tống Tiểu Hà. Hắn duy trì tư thế ôm nàng đó lâu, ánh mắt tĩnh lặng như nước.

Đợi cho nóng trong lòng bàn tay nàng tan biến, Thẩm Khê Sơn mới nâng bàn tay nàng lên xem xét. Trên lòng bàn tay Tống Tiểu Hà hằn rõ một chữ "Cấm" mờ mờ, để vết sẹo đỏ chói lớp da thịt mềm mại.

Đây là vết thương do Tống Tiểu Hà vô tình úp tay Lời nguyền Cấm kỵ gáy mà để .

Thẩm Khê Sơn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng miết qua lòng bàn tay nàng, xóa sạch những vết đỏ , đó mới đặt Tống Tiểu Hà xuống.

Hắn trút bực tức lên Lời nguyền Cấm kỵ, thầm hạ quyết tâm: Sớm muộn gì cũng sẽ gỡ bỏ thứ quỷ quái .

"Tiểu Hà..."

Lương Đàn giữa sân gọi vọng lên, gọi liền mấy tiếng.

Tống Tiểu Hà từ mái nhà nhảy phắt xuống, hỏi: "Có chuyện gì thế sư phụ?"

Lương Đàn giật nảy , tiếp đó nổi trận lôi đình: "Lại trèo lên mái nhà gì?! Lần con giẫm thủng một lỗ đó, còn kịp vá. Nếu mà trời mưa, con tự leo lên mà vá!"

Tống Tiểu Hà cãi : "Cái lỗ đó rõ ràng là do lúc dựng nhà sư phụ cẩn thận. Con nhẹ tựa lông hồng, thể giẫm thủng mái nhà ."

"Còn dám cãi treo cãi leo với vi sư." Lương Đàn véo nhẹ má nàng, hỏi: "Vừa nãy con ? Đang chuyện tự dưng thấy tăm ."

Tống Tiểu Hà chun mũi đáp: "Con trèo lên đó ngắm trăng."

Lương Đàn ngước sắc trời, sai bảo: "Vào trong lấy cho cái ghế."

Tống Tiểu Hà chạy lấy hai chiếc ghế, đưa cho sư phụ một chiếc, một chiếc.

Lương Đàn xắn tay áo, ngước bầu trời đêm, : "Trước đây dạy con , trăng sáng thì thưa. Đêm nay sáng rực rỡ thế , mà ngắm mặt trăng ?"

Tống Tiểu Hà hỏi vặn : "Sư phụ, thể để mặt trăng và các vì cùng xuất hiện ?"

Lương Đàn đáp: "Đó là quy luật của tự nhiên. Dù tạo cảnh trăng cùng tỏa sáng, thì đó cũng chỉ là ảo ảnh thôi."

Tống Tiểu Hà trầm ngâm một lúc lâu, lí nhí: "Ảo ảnh cũng mà."

Lương Đàn thở dài: "Đã là ảo ảnh, thì sớm muộn cũng sẽ tan thành mây khói."

Tống Tiểu Hà gì nữa.

"Sinh nhật của con sắp đến ?" Lương Đàn hỏi.

"Vâng ạ, đúng Lập Hạ." Tống Tiểu Hà tươi hỏi : "Sư phụ chuẩn quà gì cho con thế?"

Lương Đàn phe phẩy chiếc quạt, lắc lư mấy cái, bỗng phắt dậy: "Đêm nay trời mát mẻ, chúng núi bắt đom đóm ."

Tống Tiểu Hà vốn tính ham chơi, liền nhảy cẫng lên, hớn hở bám gót theo Lương Đàn.

Cứ độ hè, cánh đồng cỏ phía núi lấp lánh ánh sáng của hàng ngàn con đom đóm. Từ xa , chúng dày đặc như một dải ngân hà rơi xuống trần gian.

Ngày còn bé, mỗi Tống Tiểu Hà sư phụ dắt chơi, nàng thường bắt nhiều đom đóm, bỏ trong chiếc túi gấm màu trắng tinh, đeo lủng lẳng cổ tay nhỏ xíu.

Khi thấm mệt, Lương Đàn cõng cô nhóc bé xíu lưng. Trong tay lão đong đưa chiếc túi gấm phát sáng lấp lánh, miệng ngâm nga những giai điệu chẳng rõ nhịp điệu. Hai thầy trò cứ thế thong dong rảo bước về căn nhà nhỏ của .

Tống Tiểu Hà luôn dễ dàng chìm giấc ngủ trong những tiếng hát kỳ lạ .

Sau khi khôn lớn, sư phụ cũng dần bận rộn hơn, Tống Tiểu Hà còn cơ hội theo lão núi rong chơi nữa.

Hôm nay rảnh rỗi, hai rủ núi.

Chắc lẽ vì thiếu bàn tay phá phách của hai thầy trò, mấy năm nay bầy đom đóm sống an nhàn, sinh sôi nảy nở ngừng. Bọn chúng bay rợp cả một góc trời, ánh sáng tỏa lấp lánh muôn nơi.

Tống Tiểu Hà nhào tới, hàng vạn con đom đóm hoảng sợ đồng loạt bay vụt lên.

Nàng chạy nhảy tung tăng giữa bầy đom đóm. Lương Đàn vung vẩy chiếc vợt bắt côn trùng, cố gắng túm gọn mấy con. Hai thầy trò hì hục một lúc, mồ hôi đầm đìa.

Làn gió đêm mát rượi thổi qua mặt. Tống Tiểu Hà quệt mồ hôi, thấm mệt.

Nàng : "Sư phụ, về nhà thôi."

Lương Đàn tóm ít đom đóm, thả hết. Lão vác chiếc vợt bắt côn trùng lên vai, đáp: "Đi."

Hai thầy trò rảo bước về nhà.

Đoạn đường về nhà, hai ngàn . Tống Tiểu Hà lúc nào cũng khám phá những điều mới mẻ đường , thoắt cái chạy lên , thoắt cái lùi về , nhưng bao giờ cũng luẩn quẩn quanh quẩn bên Lương Đàn.

Lương Đàn thì cứ thủng thẳng bước , miệng nghêu ngao những giai điệu quen thuộc, dù chẳng mấy êm tai, nhưng vang vọng cả một quãng xa.

Tống Tiểu Hà mãi, cũng hát theo. Ai dè mở miệng hớp ngụm gió, ho sặc sụa.

Thẩm Khê Sơn vốn , tiếng ho khù khụ bên tai, từ từ tỉnh giấc. Hắn thấy Tống Tiểu Hà đang rúc , chui tọt lòng . Thẩm Khê Sơn vội kéo chăn , nhẹ nhàng đắp lên nàng, quấn chặt lấy cả .

Hắn khẽ vỗ về lưng Tống Tiểu Hà, chìm giấc ngủ.

Sáng hôm , đúng giờ hẹn Thẩm Khê Sơn gọi nàng dậy. Lần dễ dàng hơn hôm qua, chỉ cần gọi tên Tống Tiểu Hà, nàng mở mắt.

Tống Tiểu Hà vươn vai ngáp một cái thật dài, mở miệng kêu đói. Thẩm Khê Sơn liền mang bữa sáng cho nàng.

Ngày thứ ba giam lỏng trong Linh Tuyền Điện, Tống Tiểu Hà dường như quen với cảnh , chẳng còn mảy may ý định trốn chạy.

Ăn xong, nàng ườn giường tiểu thuyết, còn Thẩm Khê Sơn bên tiếp tục vùi đầu sách vở tìm cách hóa giải Lời nguyền Cấm kỵ.

Chẳng Tống Tiểu Hà trúng đoạn nào mà đôi lông mày cứ cau , vẻ mặt tức giận lộ rõ.

Thẩm Khê Sơn vô tình ngẩng lên thấy, bèn hỏi: "Nàng cái gì mà tức tối thế?"

Lời dứt, Tống Tiểu Hà như khích lệ, cầm cuốn tiểu thuyết bay xuống, dậm dật : “Ngươi xem ! Trong sách mấy thứ nhảm nhí gì !"

Thẩm Khê Sơn hất tay áo, thu dọn gọn gàng những cuốn sách bàn, xích gần xem cuốn tiểu thuyết mà nàng đưa.

Đây là một cuốn sách chuyên chép những tội ác tày trời của đám tội nhân ở các vùng miền và kết cục của bọn chúng, cuối cùng sẽ chốt bằng vài đoạn văn khuyên răn đời đừng điều ác.

Hôm qua lúc lục lọi sách, Thẩm Khê Sơn cũng thấy cuốn , nhưng chọn .

Hắn theo hướng tay Tống Tiểu Hà chỉ. Trong sách kể về một nữ tướng quân dũng mãnh thiện chiến ở một chư hầu quốc nhỏ. Nàng từng một đ.á.n.h thắng bảy trận chiến, đ.á.n.h đuổi giặc ngoại xâm khỏi bờ cõi. khi thành sinh con, tài năng thao lược của nàng giảm sút rõ rệt. Cuối cùng, khi đóng quân ở biên cương đối đầu với giặc ngoại xâm, nàng sinh lòng khiếp sợ, chọn cách bỏ thành chạy trốn, dẫn đến cảnh tượng dân chúng trong thành tàn sát dã man, tạo nên một t.h.ả.m kịch kinh hoàng.

Đến đây, chuyện vẫn chẳng gì đáng . Điều khiến Tống Tiểu Hà nổi đóa là đoạn bình luận phía .

Nàng bực tức chỉ tay cuốn sách, lớn tiếng: “Ngươi xem ! Đây là cái thứ lý luận ngớ ngẩn gì? Trong sách rằng, qua đó thể thấy nữ nhân bẩm sinh nhu nhược, tầm hạn hẹp, lúc nguy nan chỉ giữ cái mạng sống, gánh vác nổi trọng trách, chỉ hợp với việc đồng áng, dệt vải."

Thẩm Khê Sơn gật gù hùa theo: "Quá đáng thật. Cho dù vị tướng quân cuối cùng vì sợ c.h.ế.t mà bỏ trốn, cũng thể vì thế mà phủ nhận bộ công lao của nàng đây."

"Chính xác!" Tống Tiểu Hà hùng hổ: "Thật là quá quắt!"

Thẩm Khê Sơn thêm: "Hơn nữa, đời hàng ngàn vạn nữ nhân tài ba lạc, thể vơ đũa cả nắm ?"

" thế!" Tống Tiểu Hà giật lấy cuốn sách, tức giận : "Ta xé nát cuốn sách rác rưởi !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-87-sao-bang-roi-rung-tieu-ha-tu-biet-su-phu-4.html.]

Thẩm Khê Sơn phân tích: "Có thể thấy kẻ cuốn sách mới là kẻ thiển cận, hẹp hòi. Chắc hẳn ngày thường luôn nữ nhân bên cạnh chèn ép, khả năng phản kháng, nên mới những lời để trút giận."

Tống Tiểu Hà gật gù đồng tình: “Ngươi quá chuẩn!"

Thấy nàng tức giận đến mức chỉ ậm ừ hùa theo, Thẩm Khê Sơn nhịn bật . Hắn vươn tay xoa xoa vầng trán nàng, nhẹ nhàng dỗ dành: "Thế gian thiếu gì nữ nhân tài giỏi, căn bản cần chờ đám nam nhân công nhận. Tự khắc sẽ ngưỡng mộ và tán dương họ thôi."

Tống Tiểu Hà vuốt ve má, quả quyết: "Sau cũng sẽ trở thành một tài ba."

"Tất nhiên ." Thẩm Khê Sơn khẽ , tiếp: "Nàng sẽ trở thành một nhân vật xuất chúng lẫy lừng trong lục giới."

Tống Tiểu Hà dường như quên béng câu đó. Nàng cứ ngỡ Thẩm Khê Sơn đang khen . Dù đ.á.n.h giá cao như chút ngại ngùng, nàng khẽ mỉm bẽn lẽn: "Quá khen, quá khen . Ta sẽ cố gắng."

Nói xong, Tống Tiểu Hà x.é to.ạc cuốn sách, lật đật chạy tìm những cuốn tiểu thuyết khác để .

Thẩm Khê Sơn giờ giấc, lên : "Ta ngoài một lát, chút việc cần giải quyết."

Tống Tiểu Hà vội buông sách xuống, đăm đăm : "Khi nào ngươi về?"

"Nhanh thôi." Thẩm Khê Sơn đáp: "Nếu nàng sách thấy chán thì cứ lấy đất sét hôm qua nghịch. Tí nữa về sẽ nung cho nàng thành hình."

Tống Tiểu Hà ậm ừ một tiếng vẻ miễn cưỡng, ánh mắt dõi theo bóng lưng Thẩm Khê Sơn rời .

Cái bám riết, đầy lưu luyến suýt nữa sụp đổ định lực của Thẩm Khê Sơn, khiến chôn chân tại chỗ. nhớ đến công việc quan trọng đang chờ, đành c.ắ.n răng bước tiếp.

Khi Thẩm Khê Sơn khuất bóng, Tống Tiểu Hà cũng chẳng màng sách nữa. Nàng dài giường một lúc, lôi cây đèn Trường Sinh , thì thầm gọi: "Sư phụ..."

"Lại chỉ còn con ở đây thôi." Tống Tiểu Hà than thở.

Ngọn đèn Trường Sinh vẫn im lìm, chẳng hề chút phản ứng.

Tống Tiểu Hà ôm ngọn đèn lòng, nghiêng , hướng mắt ngoài cửa sổ.

Bên ngoài, cảnh sắc mùa xuân đang độ rực rỡ, ánh nắng chói chang, chim hót líu lo, hoa nở thơm ngát. Tống Tiểu Hà yêu mùa xuân, mùa của sự sống hồi sinh.

Chính vì những giấc mơ luôn đưa nàng chuỗi ngày tháng êm đềm bên sư phụ, nên mỗi khi tỉnh giấc, đối mặt với sự thật phũ phàng rằng sư phụ mãi mãi , Tống Tiểu Hà càng chìm sâu nỗi u uất, sầu não.

Nàng như kẻ lạc lối, hễ ai bầu bạn, tìm đường chạy trốn những giấc mơ.

"Đã là ảo ảnh, thì sớm muộn cũng sẽ tan thành mây khói."

Lời dặn dò của sư phụ văng vẳng bên tai nàng.

Tống Tiểu Hà vẫn còn luyến tiếc những thứ hư ảo . Nàng nhắm mắt , chỉ mong chìm giấc ngủ.

tâm trí nàng ngừng bủa vây bởi những ký ức về Thẩm Khê Sơn mấy ngày qua. Ánh mắt luôn dõi theo nàng một cách đắm đuối. Điều đó mang đến cho nàng một cảm giác ảo tưởng rằng đang trân trọng, cưng chiều.

Hắn đút cho nàng ăn, lau chân cho nàng, tặng nàng áo mới, còn tỉ mỉ búi tóc cho nàng. Những việc đó, sư phụ cũng từng .

Thẩm Khê Sơn cũng những việc , nhưng gì đó thật khác biệt.

Sự khác biệt đó ẩn chứa một điểm chung: khi ở bên , Tống Tiểu Hà còn cảm thấy sự cô độc bủa vây.

Nếu chọn sư phụ trong mộng, nàng sẽ đ.á.n.h mất Thẩm Khê Sơn.

Bởi giấc mơ và thực tại, mãi mãi là hai đường thẳng song song bao giờ giao .

Nàng trằn trọc một hồi lồm cồm bò dậy, đến chiếc bàn nhỏ, xắn tay áo lên và tiếp tục nghịch đất sét.

Thẩm Khê Sơn vắng cũng lâu. Tầm lúc Tống Tiểu Hà nặn đến cái tượng thứ năm, về.

Hắn thấy đôi bàn tay Tống Tiểu Hà lấm lem bùn đất. Khối đất sét để bàn khi nàng dùng gần hết. Nếu về trễ thêm chút nữa, chắc chắn Tống Tiểu Hà sẽ giở thói nũng vì hết đất sét.

Hắn về thật đúng lúc.

Thẩm Khê Sơn mỉm xuống cạnh nàng, liếc bàn, phát hiện năm cái tượng đất đều nặn cùng một hình thù.

Đó là hình ảnh của Tống Tiểu Hà.

Hai cái búi tóc hình viên xôi đầu vô cùng nổi bật.

Tống Tiểu Hà đang tập trung cao độ việc nặn cái tượng thứ năm, buồn ngẩng đầu lên: “Ngươi mau nung cho thành hình ."

Thẩm Khê Sơn cần hỏi nhiều. Trong lòng bàn tay bừng lên ngọn lửa nóng rực, hướng về phía những bức tượng đất bàn mà nung.

là điều kỳ diệu. Từ những khối đất sét xám xịt, qua ngọn lửa của Thẩm Khê Sơn, biến thành những bức tượng gốm trắng tinh khôi. Lớp men trắng mịn, tì vết, tinh khiết đến lạ thường.

Tống Tiểu Hà ồ lên kinh ngạc: "Ngọn lửa của ngươi là gì ? Sao nung màu thế ?"

Thẩm Khê Sơn hề khiêm tốn, điềm nhiên đáp: "Bất kể nhúng tay việc gì, luôn nó một cách xuất sắc nhất."

Tống Tiểu Hà lẩm bẩm: "Tự cao tự đại."

trong thâm tâm, nàng vẫn thầm công nhận: Tiểu sư của nàng vẫn luôn là một kẻ xuất chúng.

Nàng nghĩ, chỉ mới mất nửa ngày mà nặn năm cái tượng đất, mới là xuất chúng hơn.

Sau khi nung xong, năm bức tượng gốm trắng tinh khôi xếp ngay ngắn bàn, tất cả đều mang bóng dáng của Tống Tiểu Hà.

Có thể thấy nàng ngày càng khéo tay. Đến bức tượng thứ năm, hình dáng giống nàng đến tám phần, đường nét sắc sảo.

Tống Tiểu Hà ngắm nghía một lượt, cuối cùng nhặt bức tượng thứ năm lên, : "Chọn ngươi , ngươi giống nhất."

Thẩm Khê Sơn hỏi: "Vậy còn bốn bức tượng thì ?"

Trong mắt Tống Tiểu Hà, đó đều là những sản phẩm . Nàng phẩy tay: "Vứt ."

Thẩm Khê Sơn sốt sắng: "Để vứt giúp cho."

Thế là vội vàng cất bốn bức tượng gốm nhỏ . Tống Tiểu Hà cũng chẳng thèm để ý, ôm khư khư bức tượng chọn, tung tăng bước lên cầu thang.

Thẩm Khê Sơn bưng mâm cơm đến, : "Ngày nhiệm vụ ."

Tống Tiểu Hà ngoắt : "Đi ?"

Thẩm Khê Sơn tiến gần, khoanh chân xuống, đáp: "Từ hồi ở Trường An, nhận nhiệm vụ . đó chạy sang Hàn Thiên Tông, lúc về thì đụng độ bọn Chung gia loạn, thành mới trì hoãn cả tháng trời."

"Giờ đám bên Hàn Thiên Tông xử lý gần xong, Chung gia cũng rút quân , nên sư phụ hối thúc lên đường." Thẩm Khê Sơn tiếp lời: "Ta đến một nơi gọi là Thọ Lân Thành ở phía Bắc."

Tống Tiểu Hà cắm cúi ăn cơm, hai má phồng to, nhai trệu trạo.

Thẩm Khê Sơn nàng vẫn đang dỏng tai lên , bèn tiếp: "Ngày mai sẽ thả nàng ."

Tống Tiểu Hà vẫn im lặng.

Thẩm Khê Sơn véo nhẹ má nàng, an ủi: "Mấy bữa nay nàng chịu khó ăn uống đàng hoàng, sắc mặt đỡ nhợt nhạt hơn hẳn, trông sức sống đấy."

Tống Tiểu Hà hỏi: "Chuyện ngươi bắt đến đây, ai ?"

Thẩm Khê Sơn đáp: "Có hỏi."

Tống Tiểu Hà: “Ngươi trả lời ?"

"Thì bảo ." Thẩm Khê Sơn : "Lúc ngoài nàng định thanh minh thế nào, cần chỉ cho ?"

Tống Tiểu Hà khẽ hừ một tiếng, : "Ta sẽ bù lu bù loa lên là ngươi bắt cóc , nhốt ở đây, hành hạ đủ đường, c.h.ử.i mắng suốt ngày, còn bỏ đói nữa."

Vừa dứt lời, nàng liền nhét thêm một miếng cơm bự miệng.

Thẩm Khê Sơn híp mắt: "Cứ việc, nàng cứ la lên, xem ai tin nàng ."

"Tại ?"

"Tại vì trong mắt thiên hạ, là một bậc quân t.ử ôn hòa, nho nhã."

Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, đóng vai mười mấy năm trời, bộ tưởng diễn công chắc?

Ăn xong, Tống Tiểu Hà cạnh Thẩm Khê Sơn, lật vài trang sách. Đến giờ Dậu, nàng lập tức tót lên giường ngủ.

Thẩm Khê Sơn vẫn nán bên , thêm một lát mới bước lên cầu thang.

Vén chăn lên, thấy Tống Tiểu Hà đang nghiêng, tay nắm chặt bức tượng gốm trắng tinh, trông vẻ nâng niu.

Thẩm Khê Sơn khẽ . Hắn cởi áo choàng, chui chăn, vòng tay ôm trọn nàng lòng.

Trăng sáng vằng vặc, gió đêm hiu hiu.

Lương Đàn giữa sân gọt đẽo một mẩu gỗ, thỉnh thoảng cầm lên ướm thử.

Tống Tiểu Hà bên cạnh, tay phe phẩy quạt cho lão, mắt đăm đăm lão.

Lương Đàn lên tiếng: "Cây kiếm cho con dùng thuận tay ? Con giờ lớn , nên đổi thanh kiếm dài hơn một chút ?"

Tống Tiểu Hà đáp: "Dài ngắn thì tay con cũng như cả thôi."

Lương Đàn trêu: "Như là mau gãy như hả?"

Làm gãy tận bốn thanh kiếm gỗ, Tống Tiểu Hà chỉ trừ.

Lương Đàn gọt xong khung kiếm, bắt đầu phết sơn. Không gian rơi một lặng kéo dài.

Khi sơn xong, Lương Đàn quệt mồ hôi, : "Xong , phơi nắng vài hôm cho sơn khô, khắc thêm mấy đường vân nữa là con dùng ."

Lúc đầu Tống Tiểu Hà gì. Một lát , giọng nàng trong trẻo cất lên: "Sư phụ, ngày mai con tới nữa ."

Lương Đàn liếc nàng một cái, nhưng đáp.

Lão dậy, bước tới giếng nước, rửa mặt mũi tay chân sạch sẽ, lấy khăn lau khô. Trở ghế , lão nheo mắt : "Vi sư tỏng từ lâu . Hôm qua con mặc bộ y phục mới cứng đến đây, tay nghề may bộ đồ thế."

Tống Tiểu Hà cúi gằm mặt, dùng một cành cây nhỏ vẽ vời đất, : "Con còn bao nhiêu việc , thể cứ mãi ở đây bầu bạn với sư phụ."

Miệng là bầu bạn với sư phụ, nhưng trong thâm tâm Tống Tiểu Hà thừa , chính nàng mới là khao khát sự bầu bạn.

Lương Đàn ngoắc tay: "Tiểu Hà, qua đây, vi sư búi tóc cho con."

Tống Tiểu Hà ngẩng lên, hai mắt đỏ hoe, ngấn nước. Nàng ngoan ngoãn xách chiếc ghế con đến sát bên Lương Đàn, xoay lưng .

Lương Đàn gỡ tóc cho nàng, nắm mấy đồng xu trong tay, nhẹ nhàng đưa chiếc lược luồn qua kẽ tóc.

Lão chải tóc : "Lần đầu tiên búi tóc cho con là hồi con lên bốn. Lúc tóc con dài lắm , buộc túm lên cho xong chuyện, hoặc lấy cành cây quấn . Sau bận dẫn con tiền sơn, con thấy mấy bé gái khác tóc tai chải chuốt điệu đà, về nhà liền bù lu bù loa với ."

"Ban đầu nào chải mấy kiểu tóc điệu đà của con gái, búi lên trông xí tệ, mà con cũng chẳng chê, cứ bê cái đầu tổ quạ chạy khắp xóm khoe khoang. Bị chê, con xông đ.á.n.h lộn. Báo hại lặn lội tìm Ngọc Trân học lỏm mấy chiêu."

"Mới đầu tay chân còn lóng ngóng, dần dà cũng quen tay. Chớp mắt bao năm trôi qua, giờ búi tóc hết sẩy ."

Tống Tiểu Hà lấy mu bàn tay quệt nước mắt, nghẹn ngào: "Sư phụ càng ngày càng cừ khôi."

"Tiểu Hà nhà mới là ngày càng giỏi giang. Sư phụ già , theo kịp con nữa." Lương Đàn trầm ngâm: "Con từ nhỏ mang khí chất khác thường, lòng kiên định sắt đá. Dù chúng bạn chê , xa lánh, dù việc tu luyện vất vả đến , bao năm trời chẳng thể tụ linh lực, vấp ngã liên miên, con vẫn luôn giữ nụ tươi tắn, từng gục ngã những khó khăn ."

"Hồi con mới đưa đến đây, tay đeo một mảnh gỗ khắc ba chữ 'Tống Tiểu Hà'. Lúc chê cái tên cục mịch, bèn đổi cho con cái tên mới, gọi là Tống Chỉ Họa. ngẫm , vẫn thấy cái tên Tiểu Hà hợp với con hơn. Như dòng suối nhỏ tuôn chảy ngừng, dũng cảm tiến về phía , tràn trề sức sống. Bất luận là ngày xuân ấm áp đêm đông giá lạnh, con vẫn cứ ào ạt trào dâng. Dù cho quang cảnh hai bên bờ , con vẫn luôn hướng về phía ."

"Tiểu Hà nhà là dòng suối nhỏ độc nhất vô nhị thế gian ."

Lương Đàn xong, thắt xong b.í.m tóc cuối cùng, cẩn thận buộc thêm đồng xu , xoa đầu nàng, khẽ mỉm : "Tiểu Hà của chúng tuy đôi lúc khờ khạo, nhưng mang trong trái tim thiện lương, nhân hậu, là một tâm hồn thanh cao, tinh khiết hiếm đời. Chỉ cần con giữ vững bản ngã, sợ gian khó, tương lai tươi sáng, huy hoàng chắc chắn đang chờ đón con."

Tống Tiểu Hà đầu , bật tiếng , nhưng nước mắt lã chã tuôn rơi.

Năm nàng một tuổi, Lương Đàn dạy nàng bập bẹ những tiếng đầu đời. Năm bốn tuổi, lão đầu lóng ngóng búi tóc cho nàng. Năm sáu tuổi, lão kiệu nàng vai, đưa nàng lên đỉnh Thương Hải cao vút để chạm tay những vì . Năm tám tuổi, lão bằng lòng cho nàng theo học kiếm thuật, tự tay đẽo gọt cho nàng thanh kiếm gỗ đầu tiên. Năm mười tuổi, đúng ngày sinh thần, nàng khoác lên bộ váy mới lộng lẫy, đó là món quà lão chắt bóp từ những đồng tiền công còm cõi thuê núi. Năm mười hai tuổi, nàng thi rớt Liệp môn, lão âm thầm sang ngọn núi bên cạnh bắt trộm gà nhà , cho nàng một bữa tối thịnh soạn. Năm mười ba tuổi, nàng đày xuống ngoại sơn, sống cùng Tôn Ngọc Trân suốt nửa năm. Lão miệng thì than vãn rảnh rỗi Thương Hải, nhưng cứ dăm ba bữa lén lút xuống ngoại môn thăm nàng. Năm mười lăm tuổi, thấy nàng ao ước những món trang sức lộng lẫy của các cô gái khác, lão vét cạn túi tiền mua cho nàng một chiếc vòng tay chứa đồ bằng ngọc. Dù đó hai thầy trò ròng rã cả tháng trời húp cháo đậu phụ nhạt toẹt...

Năm mười sáu tuổi, nàng theo chân Lương Đàn ngoại môn xem hội, Lương Đàn đá văng hai chiếc răng. Sau bận đó, nàng trộm chiếc hồ lô lôi ngọc của lão lén trốn xuống núi. Khi Tiểu Hà nào , thời khắc chia xa sư phụ cận kề.

Năm mười bảy tuổi, nàng tháp tùng Lương Đàn đến Trường An. Lúc , nàng mới thấu hiểu sự khinh miệt mà Chung gia dành cho lão, mới cảm nhận nỗi thống khổ dằn vặt lão suốt mấy chục năm trời, và mới vỡ lẽ tình gia đình thể sâu nặng đến nhường nào.

Người phàm tuy bé nhỏ, yếu ớt, nhưng một khi nhận tình yêu thương, họ sẽ nắm giữ sức mạnh vô biên của thế giới .

Năm mười bảy tuổi, Tống Tiểu Hà mãi mãi mất Lương Đàn.

"Sư phụ, con sẽ nhớ lắm." Tống Tiểu Hà nước mắt dàn dụa, nấc lên từng hồi: "Người là sư phụ tuyệt vời nhất thế gian ."

"Người quên Tiểu Hà ?" Nàng thút thít: "Giống như uống canh Mạnh Bà xong, luân hồi chuyển kiếp thì chẳng còn nhớ gì nữa cả."

"Đây là tượng gốm con tự nặn, sư phụ mang theo nhé, kiếp đừng quên con, ?"

Tống Tiểu Hà rụt rè đưa bức tượng gốm trắng muốt. Bức tượng nhỏ bé với hai búi tóc củ tỏi và bốn b.í.m tóc vểnh lên, hai tay dang rộng như đang ôm lấy ai đó.

Lương Đàn đón lấy, gật gù khen ngợi: "Nặn khéo lắm."

Tống Tiểu Hà nghẹn ngào òa, quỳ thụp xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh. Nàng thổn thức: "Tiểu Hà tạ ơn sư phụ bao năm qua cưu mang, dưỡng dục. Không sư phụ, sẽ chẳng Tiểu Hà của ngày hôm nay. Con xin thề với trời đất, con sẽ sư phụ và sư bá trừng trị những kẻ thù ác, lưu truyền Thanh Đàn lôi pháp cho muôn đời . Con sẽ tìm tia hồn phách cuối cùng của sư bá, và tuyệt đối để đời lãng quên công lao của hai , cũng như những tội ác tày trời của Hàn Thiên Tông và Chung gia."

Lương Đàn đỡ nàng lên, dịu dàng lau những giọt nước mắt vương má nàng, trao cho nàng thanh kiếm gỗ mới thiện. Lão căn dặn: "Cất kỹ con, đây là thanh kiếm cuối cùng vi sư cho con. Con đường tu luyện đầy rẫy chông gai, con thật mạnh mẽ. Dù vi sư còn nữa, nhưng những di vật để sẽ luôn đồng hành cùng con. Đừng vì những chuyện mà đ.á.n.h mất phương hướng, lạc lối con đường của chính ."

"Dù con trở thành ai, một vị tiên vạn ngưỡng mộ, chỉ là một phàm sống cuộc đời bình dị, vi sư cũng sẽ luôn tự hào về con."

"Tiểu Hà , kiếp nếu duyên, chúng sẽ gặp ."

Lương Đàn dứt lời, cơ thể lão bắt đầu tan biến như một làn khói mỏng.

Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng gốc đào quen thuộc vụt biến mất, sân nhỏ tan biến hư vô, giấc mộng êm đềm sụp đổ tan tành. Tống Tiểu Hà trơ trọi giữa gian trống vắng, bật nức nở, tiếng xé ruột gan.

Lương Đàn chỉ là một thầy, mà còn là cha yêu của nàng. Tuy Tống Tiểu Hà mồ côi cha từ bé, nhưng sâu thẳm trong trái tim, nàng coi Lương Đàn như cha ruột thịt.

Có Lương Đàn ở bên, Tống Tiểu Hà bao giờ ghen tị với bất kỳ ai. Dù cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn trăm bề, nhưng Lương Đàn từng để nàng chịu thiệt thòi nửa phân.

Tống Tiểu Hà từng tìm cách trốn tránh sự thật về sự của ông, nhưng giờ đây nàng cũng hiểu rằng, khuất bóng thì chẳng thể nào níu kéo.

Nàng đang giàn giụa nước mắt, bỗng một bàn tay ấm áp đưa , nhẹ nhàng lau những giọt lệ vương má nàng.

Tống Tiểu Hà nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, từ từ hé mở đôi mắt. Một cơn gió đêm lướt qua, mang theo vô vàn cánh hoa đào bay lả tả trong trung.

Nàng sững sờ ngước , và đập mắt nàng là cả một vòm hoa đào bung nở rực rỡ, khẽ rung rinh trong gió.

Thẩm Khê Sơn bên cạnh, dịu dàng lau những giọt nước mắt má nàng, cất tiếng: "Nàng tỉnh ?"

Tống Tiểu Hà thẫn thờ: "Lẽ nào vẫn đang mơ?"

"Là thực tại đấy, Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn : "Cây đào sai mang từ Giang Nam về, hôm nay mới trồng xuống đây."

Tống Tiểu Hà đưa tay lên, nhận vẫn đang nắm chặt bức tượng gốm nhỏ, nàng thầm nghĩ, đây đúng là thực tại .

Bức tượng gốm của nàng trao , và thanh kiếm gỗ sư phụ cho nàng cũng thể mang theo ngoài.

Nàng đến hụt , cố gắng hít thở từng nhịp đứt quãng, thì Thẩm Khê Sơn bảo: "Nàng lên trời ."

Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, và nàng thấy giữa bầu trời đêm tĩnh lặng, hàng vạn vì lấp lánh như kim cương, cùng với một vầng trăng tròn vành vạnh, sáng trong vằng vặc.

"Đây là ảo ảnh mà sư phụ nàng để ." Thẩm Khê Sơn : "Cây đào khi đến cuối đời sẽ tàn phai, nhưng ảo ảnh sẽ mãi mãi tồn tại, đồng hành cùng nàng qua những đêm dài đằng đẵng đỉnh Thương Hải."

Đó là ảo ảnh vầng trăng sáng và muôn vàn vì cùng xuất hiện.

Tống Tiểu Hà chứ, từ lúc trở về chuyến Trường An, nàng nhận điều đó .

Có lẽ Lương Đàn tiên liệu cái kết của cây đào, và cũng chuyến lành ít dữ nhiều. Vì , khi , lão cẩn thận tạo ảo ảnh , để vầng trăng và những vì sáng luôn bầu bạn cùng Tống Tiểu Hà mỗi đêm.

Lão còn tự tay chuẩn vô vàn món ăn ngon, cẩn thận bảo quản trong linh thạch ở nhà bếp. Lão may vá tỉ mỉ cho nàng bao nhiêu bộ y phục mới, thậm chí còn để cả chiếc hồ lô lôi ngọc trong phòng nàng.

Tất cả những thứ đó, Lương Đàn đều lén lút chuẩn trong lúc Tống Tiểu Hà mải mê rong chơi bên ngoài.

Đó là tất cả tình yêu thương, sự lo lắng nguôi mà lão dành cho nàng.

Nàng ngước bầu trời, bỗng một vệt sáng băng qua, vạch một đường cong tuyệt mỹ nền trời đêm.

Ngay đó, hàng loạt ngôi bắt đầu rơi rụng, để những vệt sáng dài lấp lánh, vẽ nên một bức tranh tuyệt ngay mắt Tống Tiểu Hà.

Những vì rơi xuống như một cơn mưa băng rực rỡ, lung linh phản chiếu trong đôi mắt đen láy của nàng.

"Tống Tiểu Hà, nàng xem."

Thẩm Khê Sơn cất giọng nhẹ nhàng: "Đây là món quà cuối cùng mà sư phụ dành tặng nàng đấy."

Những cơn gió lùa từ bốn phương tám hướng, thổi tung vạt áo Tống Tiểu Hà, mái tóc nàng bay lất phất, những đồng xu chạm phát những âm thanh lanh lảnh.

Tống Tiểu Hà vươn tay , khát khao đón lấy những vì đang rơi rụng.

đôi bàn tay nhỏ bé chẳng thể với tới điều gì, Thẩm Khê Sơn liền đưa tay , bao trọn lấy bàn tay nàng trong lòng bàn tay ấm áp của .

Đó là món quà sinh nhật tuổi mười tám mà sư phụ cẩn thận chuẩn cho nàng.

Tống Tiểu Hà đau đớn tột cùng, ôm chặt lấy Thẩm Khê Sơn, òa lên nức nở, trút hết những kìm nén, tủi hờn bấy lâu nay. Giọng nàng nghẹn ngào, đáng thương vô cùng: "Thẩm Khê Sơn ơi, mãi mãi mất sư phụ ..."

Có thể nàng sẽ nhận muôn vàn sự yêu thương từ khác, nhưng tình yêu của một cha thì vĩnh viễn rời xa nàng.

Thẩm Khê Sơn ôm gọn nàng lòng, vỗ nhè nhẹ lưng nàng, để mặc nàng trút những giọt nước mắt nóng hổi lên vai , nhỏ nhẹ dỗ dành: "Thôi nào, thôi nào, chuyện sẽ qua thôi."

Ngày mai, mặt trời mọc, thứ sẽ .

Bởi vì Tống Tiểu Hà thấu hiểu, sinh ly t.ử biệt cõi đời là chuyện thường tình, tựa như vầng trăng khuyết tròn, thủy triều dâng hạ, bình minh ló rạng khuất bóng. Đó là quy luật bất biến của tự nhiên, chẳng ai thể chối bỏ đổi.

Đó cũng là bài học mà mỗi con , kể cả Tống Tiểu Hà, đều nếm trải trong đời.

Nàng vốn dĩ mạnh mẽ và kiên cường. Hôm nay lời từ biệt với sư phụ, ngày mai nàng sẽ tự tin bước tiếp con đường mới.

như lời Lương Đàn từng , Tiểu Hà là dòng sông nhỏ luôn cuộn chảy ngừng. Dù đôi lúc dừng chân nghỉ ngơi, nhưng dòng chảy sẽ bao giờ cạn kiệt.

Huống hồ, bên cạnh nàng còn Thẩm Khê Sơn luôn kề vai sát cánh.

 

Loading...