Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 88: Thọ Lân Thi Thành 1

Cập nhật lúc: 2026-07-09 15:18:06
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nắng sớm lên, một tiếng gà gáy từ truyền đến. Tô Mộ Lâm thấy liền mở bừng mắt.

nhanh, rạp xuống.

Trong sân nhỏ đỉnh Thương Hải vốn dĩ chẳng chỗ cho Tô Mộ Lâm ở. cứ chầu chực cổng, nhoài nửa đêm, nào cũng khiến Lương Đàn sáng sớm bước dọa cho giật nảy . Thế là Lương Đàn đành dọn dẹp căn chòi vốn định dùng để nuôi gà, kê thêm giường nệm, bàn ghế cho Tô Mộ Lâm dọn .

Tuy điều kiện phần sơ sài, nhưng Tô Mộ Lâm chẳng hề bận tâm. Chỉ cần theo Tống Tiểu Hà, ngủ đất cũng chẳng .

Dạo lúc mới về đỉnh Thương Hải, thấy tâm trạng Tống Tiểu Hà , Tô Mộ Lâm liền tỏ ân cần. Từ việc quét tước sân viện đến lo liệu cơm nước, đều bao trọn gói.

Hai ngày , khi Tống Tiểu Hà Thẩm Khê Sơn mang , Tô Mộ Lâm đ.â.m rảnh rỗi, nhưng cũng chán nản tột cùng, cứ ườn giường nhúc nhích.

Cũng đến hỏi thăm tung tích của Tống Tiểu Hà, nhưng e ngại lời đe dọa của Thẩm Khê Sơn đó, Tô Mộ Lâm dám thật, chỉ tìm cớ qua loa cho xong chuyện. Thời gian còn , cứ thừ cổng hoặc trong phòng chờ đợi. Thỉnh thoảng, còn Thẩm Khê Sơn sai vặt.

Chẳng hạn như Thẩm Khê Sơn đào một cây hoa đào cành lá xum xuê, gọi Tô Mộ Lâm cùng trồng. Chuyện đó suýt chút nữa vắt kiệt sức lực khiến hiện cả nguyên hình. Tối qua lúc trở về, ngả lưng xuống là ngủ say như c.h.ế.t, một mạch đến sáng.

Không hôm nay Tiểu Hà đại nhân về .

Tô Mộ Lâm trở , thầm nghĩ hôm nay e là ườn cả ngày. Tiểu Hà đại nhân ở đây, đến chút hứng thú đại khóa Phù tu cũng chẳng còn. Hơn nữa, dạo còn phát hiện một chuyện kỳ lạ, đó là thể vẽ Phong Lôi chú nữa.

Trận lúc vẽ Phong Lôi chú, chỉ cần vung bút là thành hình, chẳng hề khựng chút nào. Thế mà bây giờ cầm bút lên, trong đầu dù nghĩ, miệng dù nhẩm, nhưng tay hạ bút xuống .

Trước đó, nhiều t.ử Tiên minh danh vẽ Phong Lôi chú đều vây quanh, sức tâng bốc. Tô Mộ Lâm vốn đang định nhân lúc tâng bốc mà trổ tài một phen, ai ngờ phát hiện vẽ . Chuyện đó mất mặt vô cùng, giờ cũng lười học.

Giữa lúc đang cân nhắc xem nếu chạy đến chỗ Thẩm Khê Sơn cướp thì mấy phần thắng, bên ngoài bỗng vọng tiếng gọi mờ ảo.

"Tô Mộ Lâm..."

Hắn lập tức vểnh tai, chống tay dậy, thầm nghĩ chẳng lẽ nhớ quá sinh ảo giác ? Sao thấy giọng của Tiểu Hà đại nhân nhỉ?

"Tô Mộ Lâm!"

Lại một tiếng nữa vọng , gần hơn ban nãy một chút.

Tô Mộ Lâm chắc chắn đó là giọng của Tống Tiểu Hà. Hắn lao phắt xuống giường, hệt như một con thú hoang sổ lồng, dậm chân một cái lao thẳng cửa. Hắn dùng chính trán tông bung cánh cửa. Chỉ một tiếng rầm đinh tai nhức óc, cánh cửa gỗ húc cho nát bươm.

Tống Tiểu Hà bước sân, thấy cảnh tượng đó liền thét lên kinh hãi, mắng: "Tô Mộ Lâm! Ngươi ngứa trán ăn đòn ? Có tay mà dùng, dùng đầu húc cửa?"

Nàng vận đạo bào trắng như tuyết, mấy b.í.m tóc đen nhánh rủ xuống vai, dây lụa buộc tóc tung bay, bên hông đeo một thanh kiếm gỗ. Ánh nắng chói lòa leo lên đỉnh núi, phủ lên nàng một lớp hào quang rực rỡ, phác họa rõ nét hình dáng của nàng từ xuống .

Tống Tiểu Hà chống nạnh, nhíu mày, bày vẻ mặt giận dữ, lớn tiếng trách mắng .

Tô Mộ Lâm cứ ngẩn ngơ , thu hết những lời mắng mỏ lanh lảnh của nàng tai. Hắn chợt nhoẻn miệng ngây ngốc, ngay đó, nước mắt tuôn rơi như suối. Hắn lao về phía Tống Tiểu Hà, lóc t.h.ả.m thiết: "Tiểu Hà đại nhân, tỷ về ..."

Nhìn cái điệu bộ như vồ lấy mà đè bẹp , nàng liền rút kiếm gỗ , dùng chuôi kiếm chặn ngay vai Tô Mộ Lâm, ghét bỏ : "Ngươi cái gì?"

Nước mắt của Tô Mộ Lâm xưa nay còn nhiều hơn cả Tống Tiểu Hà. Dạo thấy Tống Tiểu Hà buồn bã u sầu, bỏ bê ăn uống ngủ li bì, lén bao nhiêu . Hắn hiểu những vướng bận sinh t.ử của phàm nhân, nhưng thấy nàng buồn, cũng sẽ buồn theo.

Cứ nghĩ đến việc Tống Tiểu Hà thể sẽ mãi mãi ủ rũ như thế, trong lòng sợ hãi vô cùng. Cho nên khi Thẩm Khê Sơn mang , cũng hề ầm ĩ. Hắn đành gửi gắm hy vọng cái tên ác nhân Thẩm Khê Sơn . Nếu cả cũng hết cách, thì chẳng còn ai đời thể cứu rỗi Tống Tiểu Hà nữa.

Xét cho cùng, c.h.ế.t thể sống .

Nào ngờ Thẩm Khê Sơn thực sự . Hắn mang một Tống Tiểu Hà u sầu, cạn kiệt sức sống, và trả một Tống Tiểu Hà tràn trề sinh khí. Nàng vẫn như ngày , ánh mặt trời, nhiệt huyết và rạng rỡ đến thế.

Tô Mộ Lâm rống lên, nức nở: "Cái tên ác nhân Thẩm Khê Sơn tài giỏi đến ..."

Tống Tiểu Hà khó hiểu hỏi: "Ngươi lầm bầm cái gì thế?"

Tô Mộ Lâm sụt sùi, nước mắt nước mũi tèm lem đáp: "Thấy Tiểu Hà đại nhân trở về, vui mừng quá đỗi."

Tống Tiểu Hà chọc chọc , : "Khóc trông quá mất."

Tô Mộ Lâm vội vàng lau sạch nước mắt. Khóe mắt vẫn còn đỏ hoe, thế mà hớn hở tươi như lật bánh tráng: "Tiểu Hà đại nhân, tỷ ăn gì ? Ngươi trộm cho tỷ."

Tống Tiểu Hà vươn vai một cái, : "Khỏi cần, ăn no mới về."

Bước trong sân, thấy gốc đào đang nở rộ, nàng vui vẻ chạy chiếc xích đu gốc cây, lên đung đưa hỏi: "Mấy ngày vắng, ai tới tìm ?"

Tô Mộ Lâm theo sát bên cạnh: "Có đấy. Trước đó Thanh Ly minh chủ sai tới, dường như việc tìm đại nhân. vì lúc đó đại nhân vắng, nên đành tìm cớ gạt qua."

Tống Tiểu Hà hỏi: "Cớ gì?"

Tô Mộ Lâm nhất thời ấp úng, Tống Tiểu Hà chằm chằm mới lí nhí đáp: "Ta bảo tỷ ngã què chân, xuống núi cầu y ."

Tống Tiểu Hà: "..."

Bên trong đại điện Tiên minh, Thanh Ly đài cao. Phía là hai vị môn chủ, ngang hàng với Thẩm Khê Sơn và Trình Linh Châu. Đối diện là vài vị liệp sư cấp Giáp, trong đó cả Quan Như Huyên.

Tiếng gõ cửa vang lên, một t.ử bên ngoài bẩm báo: "Minh chủ, Tống liệp sư cầu kiến."

Thanh Ly phán: "Đến đúng lúc lắm, truyền nàng ."

Cánh cửa mở , Tống Tiểu Hà xuất hiện, bước tập tễnh, khập khiễng tiến điện.

Thẩm Khê Sơn vốn còn định giả vờ nghiêm chỉnh mặt sư phụ một chút, nhưng thấy Tống Tiểu Hà khập khiễng tiến , ánh mắt dính chặt lấy nàng. Rõ ràng nửa canh giờ lúc chia tay vẫn còn ngon lành cành đào, giờ què ?

Dưới vô ánh mắt đổ dồn, Tống Tiểu Hà lê lết tới giữa điện, chắp tay hành lễ: "Đệ t.ử Tống Tiểu Hà bái kiến minh chủ."

Thanh Ly hỏi: "Vết thương ở chân khá hơn chút nào ?"

Tống Tiểu Hà đành nhắm mắt dối hùa theo: "Đã khá hơn nhiều ạ, chỉ là vẫn còn bất tiện."

Thanh Ly : "Tiên minh chúng vốn Y Tiên Các, cớ ngươi xuống núi tìm y sư? Y thuật của phàm nhân hiệu quả chậm chạp, nếu ngươi trị liệu ở Tiên minh thì hôm nay chắc chắn khỏi hẳn ."

Tống Tiểu Hà thầm mắng, đều tại thằng nhóc Tô Mộ Lâm lúc dối chịu lắp não. Y tu của Tiên minh tọa lạc ở nhân giới, ngoại trừ những ở Bách Thảo Cốc thì môn phái nào sánh bằng, bình thường ai chạy xuống núi tìm y sư chứ?

may mà lúc tới đây nàng chuẩn sẵn câu trả lời: "Đệ t.ử tâm trạng u uất, nên xuống núi tìm một chốn thanh tịnh cho khuây khỏa ạ."

Thanh Ly gật đầu: "Nhìn sắc mặt ngươi tệ, hẳn là mấy ngày qua cởi bỏ tâm kết. lúc hiện tại đang một nhiệm vụ, ngươi cùng , ý ngươi thế nào?"

Tống Tiểu Hà cúi đầu đáp: "Đệ t.ử là liệp sư của Tiên minh, tự nhiên tuân theo sự điều động của Tiên minh."

"Trước đó, một nơi gọi là Thọ Lân Thành đột nhiên rò rỉ lượng lớn linh khí. Đây là điềm báo linh khí giáng thế, sẽ nhanh thu hút tà túy kéo đến. Ta khẩn cấp phái một đội đến Thọ Lân Thành để thu hồi linh khí. Bọn họ nửa tháng nhưng trở về tay . Ta đích đến hỏi chuyện, mới phát hiện đội ngũ đó là giả mạo."

Tống Tiểu Hà khựng , thắc mắc hỏi: "Giả mạo là ý gì ạ?"

"Từ vẻ bề ngoài của chúng thể bất kỳ sơ hở nào, thậm chí đến thói quen và ký ức cũng giống y đúc. Thế nhưng, bọn chúng dùng tay trái để ăn uống việc, vạt áo khoác vắt sang trái, thậm chí đến việc sách nhận chữ cũng soi qua gương mới nhận ."

Tống Tiểu Hà xong mà lạnh toát sống lưng. Từ cổ chí kim, sống vắt vạt áo sang , chỉ c.h.ế.t mới vắt vạt áo sang trái. Cứ nghĩ đến việc đám gặp chuyện kinh khủng gì ở Thọ Lân Thành, khi trở về còn sống điềm nhiên trong Tiên minh, Tống Tiểu Hà thấy rợn tóc gáy.

Thanh Ly tiếp lời: " còn một chuyện nữa, chút liên quan đến ngươi. Một phách rút khi còn sống của Lương Tụng Vi hiện đang cất giấu ở Thọ Lân Thành. Nếu ngươi tham gia chuyến , thể tự tay thu hồi hồn phách của sư bá ngươi, đó đưa bọn họ chuyển thế luân hồi."

Nghe , Tống Tiểu Hà lập tức đáp: "Đa tạ minh chủ báo cho , t.ử luôn sẵn sàng khởi hành."

Thanh Ly mỉm : " Lương Đàn lúc còn sống gây lầm, nay ở nhân giới đắc tội với quá nhiều . Hơn nữa, hôm đó ngươi cũng để lộ tài năng, thu hút ít sự thèm khát của kẻ khác. Chuyến e rằng nguy hiểm trùng trùng. Mấy nhiệm vụ gần đây khiến Tiên minh tổn thất ít nhân lực, nên e là thể phái quá nhiều cùng các ngươi ."

"Trình Linh Châu." Nàng cất tiếng gọi.

"Có tử." Trình Linh Châu dậy thưa.

"Lần do ngươi và Khê Sơn dẫn dắt. Ngoài đội ngũ đó , ngươi hãy điểm thêm sáu liệp sư cấp Giáp, tám liệp sư cấp Ất, thêm bốn y tu. Đệ t.ử cùng do ngươi tự quyết. Nhớ kỹ, nếu gặp nguy hiểm thì lấy việc bảo tính mạng đầu, tuyệt đối cậy mạnh liều."

Trình Linh Châu hành lễ: "Đệ t.ử lĩnh mệnh, quyết phụ sự phó thác của minh chủ."

Căn dặn xong xuôi, Thanh Ly hạ lệnh: "Ngày mai các ngươi xuất phát."

Thẩm Khê Sơn cùng với mấy vị liệp sư cấp Giáp đối diện đồng loạt lên, chắp tay hành lễ với Thanh Ly: "Đệ t.ử lĩnh mệnh!"

Tống Tiểu Hà theo chân bước khỏi đại điện Tiên minh. Việc thể lên đường tìm kiếm hồn phách của sư bá khiến tâm trạng nàng cực kỳ vui vẻ. Sau khi thấu hiểu sinh ly t.ử biệt là lẽ tất yếu của mỗi đời , Tống Tiểu Hà buông bỏ nỗi đau mất mát sư phụ. Giờ đây, nàng chỉ nhanh chóng tìm một phách của sư bá, tiễn hai họ luân hồi.

Nàng mỉm bước ánh mặt trời, hít một thật sâu bầu khí trong lành, cả phủ lên một tầng ánh sáng vàng rực rỡ.

Thẩm Khê Sơn bước tới, dừng bên cạnh nàng, thấp giọng hỏi: "Sao lúc ngoài nàng giả vờ què nữa?"

Nụ môi Tống Tiểu Hà chợt tắt, nàng mới hoảng hồn nhận quên khuấy mất chuyện . Ngoảnh thấy t.ử canh cửa đại điện đang sang, nàng vội vàng giả què lết vài bước.

Thẩm Khê Sơn đuổi theo phía , lời châm chọc: "Nàng bây giờ giả vờ cũng vô dụng thôi. Lúc nãy nàng bước hùng dũng thế nào, đều thấy cả ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-88-tho-lan-thi-thanh-1.html.]

Tống Tiểu Hà cúi gằm mặt, cứ như thấy gì mà tiếp tục về phía .

Thẩm Khê Sơn tiếp: "Tuy minh chủ xuống núi nàng sẽ đối mặt với nhiều nguy hiểm, nhưng nàng đừng lo, sẽ ai thể đe dọa đến nàng . Nếu chuyện gì, hãy đến tìm ngay lập tức."

Tống Tiểu Hà đáp lời.

Thẩm Khê Sơn thấy lạ, theo bản năng định nắm lấy cổ tay nàng để bắt nàng dừng , nhưng ngờ Tống Tiểu Hà rụt tay về, lập tức né tránh.

"Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn cau mày: "Tai nàng cũng hỏng ? Không thấy ?"

Tống Tiểu Hà lúc mới phản ứng, sang Thẩm Khê Sơn một cái. Gương mặt nàng tỏ xa lạ và nghiêm túc, nàng ép chân mày xuống, chắp tay : "Đa tạ Thẩm liệp sư, khi xuống núi, chuyện đành phiền Thẩm liệp sư chiếu cố nhiều hơn."

Dứt lời, nàng liền guồng cái chân "què" của , phóng như bay.

Thẩm Khê Sơn: "...?"

Những bên ngoài đại điện Tiên minh vẫn tản hết, Quan Như Huyên và liệp sư cấp Giáp Dương Xu đang sóng vai bóng râm của mái hiên.

"Cái Tống Tiểu Hà rốt cuộc là nhân vật thế nào ? Nghe lúc ở Trường An, nàng thi triển một luồng hàn băng chi lực cực kỳ khủng khiếp, đóng băng cả mười dặm, trấn áp hành động của tất cả . Hôm đó tỷ mặt ở đấy, lời đồn thật sự phóng đại đến ?" Dương Xu hỏi.

Quan Như Huyên khẽ ừ một tiếng, ánh mắt dán chặt bóng lưng Tống Tiểu Hà.

Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi lên bộ y phục trắng như tuyết của nàng. Dù dáng chẳng lấy gì đẽ, nhưng mỗi khi vạt áo lay động, bầy linh hạc thêu bằng chỉ bạc thấp thoáng ẩn hiện, tựa như đang tung cánh bay lượn, đến chói mắt.

"Đó là đặc sản của vùng Giang Nam." Quan Như Huyên lẩm bẩm.

"Gì cơ? Tỷ lầm bầm cái gì thế?" Dương Xu rõ, bộp chộp dí sát tai gần, huých vai Quan Như Huyên một cái. Nhìn Thẩm Khê Sơn chôn chân tại chỗ hồi lâu, nàng cợt: "Nàng còn từng thấy hòn ngọc quý của Tiên minh chúng ai bỏ phía bao giờ. Tống Tiểu Hà quả thực cũng chút bản lĩnh đấy."

Quan Như Huyên rũ mắt, chút quen khác áp sát như , bèn lặng lẽ lùi một bước, đáp: "Tống Tiểu Hà lợi hại, hôm đó tất cả chúng đều tận mắt chứng kiến."

Dương Xu chẳng sắc mặt khác, bá vai Quan Như Huyên, dán sát nàng , : "Quan sư tỷ, tỷ đem lòng ái mộ Thẩm sư nhiều năm. theo thấy, tỷ nên từ bỏ thôi. Dẫu thì Vô Tình đạo của Thẩm sư cũng tu đến mức thượng thừa , bao nhiêu năm qua từng thấy mật với nữ t.ử nào cả."

"Hắn tuyệt đối sẽ bao giờ từ bỏ Vô Tình đạo ."

Quan Như Huyên Thẩm Khê Sơn, giọng điệu đầy ẩn ý: "Thật ?" Ngay đó, nàng sang Dương Xu, nghiêm túc hỏi: "Muội thực sự cho rằng, vinh dự tối cao của nhất nhân thiên hạ, sẽ rơi tay nhà họ Thẩm ?"

Dương Xu sửng sốt, bật , thì thầm với nàng : "Tất nhiên là chắc , thấy vinh dự đó sẽ rơi đầu thì ."

"..." Quan Như Huyên tạt ngay một gáo nước lạnh: "Vậy thì chúc Dương liệp sư sớm ngày thăng cấp lên Thiên chữ nhất nhé."

Trước đó Tống Tiểu Hà nhận lời nhắc nhở khéo léo từ Thanh Ly, nên dám công khai chuyện với Thẩm Khê Sơn mặt bao nhiêu ở đại điện minh chủ. Vì , khi giả què chuồn lẹ khỏi đại điện, nàng liền chạy thẳng ngoại sơn.

Đã xa cách nhiều ngày đến thăm Tôn Ngọc Trân, nay sắp sửa xa, nên nàng đến thăm Tôn Ngọc Trân một chuyến. Tôn Ngọc Trân đang trong nhà khâu vá, tiếng của Tống Tiểu Hà vang vọng từ đằng xa: "Trân nương!"

Bà vội vàng đáp lời, buông mảnh vải tay xuống, dậy cửa đón, tươi rói : "Tiểu Hà giờ đến đây?"

Tống Tiểu Hà đến tay , nàng xách theo hai giỏ trái cây, đều là do Tô Mộ Lâm chẳng hái ở ngọn núi nào mang về. Đỉnh Thương Hải chẳng trồng trọt gì, lương thực chủ yếu đều dựa việc mượn từ các ngọn núi khác. Nàng nhào tới ôm chầm lấy Tôn Ngọc Trân, nũng: "Lâu gặp Trân nương, nhớ con ?"

Tôn Ngọc Trân hiền từ, vỗ nhẹ lưng nàng, đáp: "Đương nhiên , gối con cái, cả ngày chỉ nhớ đến Tiểu Hà thôi."

Trước đó bà qua những chuyện Lương Đàn , trong lòng vô cùng lo lắng cho Tống Tiểu Hà. Hôm nay thấy Tống Tiểu Hà vẫn tươi tắn như ngày nào, tảng đá đè nặng trong lòng bà cuối cùng cũng buông xuống, thở phào nhẹ nhõm. Nhìn kỹ , bà ngạc nhiên thốt lên: "Chà, bộ y phục con đang mặc , chất liệu hiếm thấy lắm đấy."

Tống Tiểu Hà đặt giỏ trái cây lên bàn, mỉm : "Là khác tặng con đó!"

Tôn Ngọc Trân vòng quanh nàng một vòng, xuýt xoa khen ngợi: "Họa tiết là Phù Quang tú đặc trưng của Giang Nam, chất liệu giống như Dệt Tuyết cẩm... Ta đây kiến thức hạn hẹp, nhầm . nếu nhầm, bộ y phục e là dùng vàng cũng chắc mua ."

Tống Tiểu Hà tủm tỉm: "Ánh mắt của Trân nương lợi hại thật, đây quả đúng là y phục vùng Giang Nam."

"Ai tặng ?" Vẻ mặt Tôn Ngọc Trân lộ chút trêu ghẹo, nhéo má Tống Tiểu Hà hỏi: "Là nam nhân ?"

Tống Tiểu Hà gật đầu, ngẫm nghĩ một chút bổ sung: "Hắn tu Vô Tình đạo."

Tôn Ngọc Trân lên một tiếng, tỏ vẻ khá thất vọng, khuyên nhủ: "Tiểu Hà , con đừng dây dưa với kẻ tu Vô Tình đạo. Nếu , kẻ chịu thiệt thòi con thì cũng là đấy."

Tống Tiểu Hà đáp: "Con , con hết mà."

Tôn Ngọc Trân bật ha hả, cưng nựng: "Tiểu Hà nhà là thông minh nhất."

Nói , bà lấy hết những món ngon cất giữ cho Tống Tiểu Hà thưởng thức. Hai hàn huyên những chuyện khác, tiếng rộn rã ngập tràn căn chòi nhỏ. Bao nhiêu năm qua, nào đến nhà Tôn Ngọc Trân, Tống Tiểu Hà cũng ăn no căng rốn mới về. Nàng xoa xoa cái bụng tròn vo, ở cửa vẫy tay chào tạm biệt Tôn Ngọc Trân: "Trân nương, đợi con về con đến thăm nhé!"

Tôn Ngọc Trân ân cần dặn dò: "Chuyến ngàn vạn cẩn thận, bình an trở về nhé."

Tống Tiểu Hà từ biệt Tôn Ngọc Trân, trở về đỉnh Thương Hải. Chưa kịp bước sân, nàng thấy Thẩm Khê Sơn đang đong đưa chiếc xích đu gốc hoa đào. Tô Mộ Lâm thì lăng xăng ân cần bên cạnh, bưng rót nước, vẻ mặt đầy nịnh bợ.

Nàng bước qua cửa, cả hai liền đồng loạt đầu .

"Sao ngươi ở đây?" Tống Tiểu Hà chằm chằm Thẩm Khê Sơn hỏi.

Hắn vận tông phục trắng toát, những đường thêu chỉ vàng lấp lánh ánh sáng. Những cánh hoa đào mỏng manh rơi rụng lả tả khắp , vương tóc, đậu vai. Thẩm Khê Sơn chỉ ngẩng lên liếc nàng một cái, cúi xuống, đăm đăm cây trâm gỗ mun đang nghịch trong tay.

Tống Tiểu Hà bước tới, với Tô Mộ Lâm: "Ngươi về thu xếp đồ đạc , ngày mai chúng xuống núi ."

Tô Mộ Lâm đưa cho Tống Tiểu Hà một chén nước, một tiếng ngoắt nhà.

Tống Tiểu Hà nhấp hai ngụm nước. Thấy Thẩm Khê Sơn vẫn cúi gằm mặt buồn lên tiếng, nàng bèn sáp gần, huých sang một bên, chen chung xích đu. Chiếc xích đu vốn đóng khá rộng rãi, hai cạnh cũng chẳng thấy chật chội. Tống Tiểu Hà cứ cố tình hích vai , nghiêng đầu hỏi: "Sao ngươi thèm để ý đến ?"

Thẩm Khê Sơn lúc mới ngẩng mặt lên, lạnh lùng đáp: "Nàng đang chuyện với ai thế?"

"Với ngươi chứ ai." Tống Tiểu Hà chớp chớp đôi mắt to tròn.

Thẩm Khê Sơn hừ nhẹ một tiếng: "Ta cứ tưởng trong mắt nàng căn bản chứ."

Tống Tiểu Hà cảm thấy khó hiểu, nghiêm túc hỏi : "Sao ngươi ? Ngươi đang chê mắt kém ? Mặc dù thỉnh thoảng rõ thật, nhưng mù."

Thẩm Khê Sơn đang một bụng bực tức, những lời của nàng khuấy đảo, chẳng nên đáp thế nào. Đấu võ mồm vòng vo với Tống Tiểu Hà thì nàng hiểu nổi? Thẩm Khê Sơn dứt khoát thẳng: "Lúc nãy ở đại điện, chủ động chuyện với nàng, nàng thái độ gì với ? Tống Tiểu Hà, tự sờ xem lương tâm nàng còn ."

Tống Tiểu Hà , vô cùng ngoan ngoãn đặt tay lên ngực, gật gật đầu: "Vẫn đang đập đây ."

"E là nàng sờ nhầm ." Thẩm Khê Sơn bực dọc: "Trái tim bằng đá thì mà đập ?"

"Không đập thì c.h.ế.t mất ?" Tống Tiểu Hà vặc .

Thẩm Khê Sơn gắt gỏng: "Kẻ lòng sắt đá như nàng, mà c.h.ế.t dễ dàng thế ?"

Tống Tiểu Hà xoa xoa cái bụng: “Ngươi đang đấy ? bụng mềm xèo nè, bằng sắt đá."

"Để sờ thử xem." Thẩm Khê Sơn vươn tay , vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Tống Tiểu Hà phóng khoáng ưỡn cái bụng tròn xoe . Ngay đó, nàng cảm nhận bàn tay Thẩm Khê Sơn áp lên bụng , vỗ vỗ mấy cái. Hắn ngạc nhiên hỏi: "Ăn nhiều thế cơ ?"

Nàng gật đầu: "Ta đến chỗ Trân nương mà, đương nhiên ăn no căng rốn mới về chứ. mà ngươi ở đây gì? Đợi hả?"

Thẩm Khê Sơn mới giật nhận , nãy giờ nàng dẫn dắt câu chuyện xa lắc xa lơ, quên béng mất việc chính. Hắn chẳng hiểu nổi vì câu nào Tống Tiểu Hà cũng đỡ , nhưng trật lất trọng tâm. Thế là mặt lạnh, gặng hỏi: "Sao nãy bắt chuyện, nàng vờ như quen ? Việc quen là một chuyện đáng hổ lắm ?"

Tống Tiểu Hà hài hước luyên thuyên một hồi, lúc mới ngộ nguyên nhân khiến nổi đóa. Nàng liền chủ động nắm lấy tay , dùng đầu ngón tay khẽ nắn nắn những ngón tay , nhỏ giọng thủ thỉ: "Thì sợ minh chủ phát hiện thôi. Lần gọi đến chuyện, suy tính , đoán chừng ý bà tránh xa ngươi một chút, đúng ?"

Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái: "Thế nên nàng dứt khoát vờ như quen luôn?"

Tống Tiểu Hà lý lẽ: "Nếu minh chủ , thì cứ ngoan ngoãn theo thôi."

Thẩm Khê Sơn cực kỳ hài lòng với câu trả lời . Hắn khẽ chau mày, giả vờ tủi : "Giả sử một ngày minh chủ bắt nàng cắt đứt liên lạc với , nàng cũng sẽ ngoan ngoãn lời ? Tống Tiểu Hà, chẳng lẽ tình cảm giữa và nàng dễ dàng khác thao túng đến thế ư?"

Tống Tiểu Hà thẳng mắt . Trong mắt nàng thu trọn vẹn những đường nét tuấn tú khuôn mặt Thẩm Khê Sơn, nhất là nốt ruồi chu sa giữa trán, càng tăng thêm vẻ mị hoặc cho nét mặt đang bộ tủi của . Nàng lắc lắc đầu, tay vẫn vô thức nắn nắn những khớp tay của , thỏ thẻ: "Sao thế , ai bảo gì cũng ."

Tống Tiểu Hà nhiều lúc cũng lời, vô cùng ngoan ngoãn, thật thà. lời của ai, câu nào nàng cũng . Giống như lúc , mặt khác nàng thể vờ vịt xa cách, cung kính với Thẩm Khê Sơn, nhưng khi về đỉnh Thương Hải, nàng thể tựa vai kề cổ, nũng nịu quấn lấy ngón tay một cách vô cùng mật.

Trong lòng Thẩm Khê Sơn phần nào nhẹ nhõm hơn. Hắn suýt chút nữa tưởng Tống Tiểu Hà là kẻ lật mặt như lật bánh tráng. Sáng sớm thì thức dậy giường , đến trưa bày bộ mặt lạnh lùng vờ như quen . Nếu quả thật như , chắc sẽ tức đến hộc m.á.u mất.

Một lúc , Tống Tiểu Hà tiếp: "Huống hồ minh chủ thẳng tay cắt đứt Cộng Cảm chú của chúng . Nếu lời bà , ai giở trò gì nữa."

Trái tim Thẩm Khê Sơn khẽ rung động, một cảm giác ngọt ngào lan tỏa khắp lồng ngực, quét sạch bực dọc đó. Lại thêm những ngón tay mềm mại của Tống Tiểu Hà cứ mơn trớn tay , khiến tim càng thêm nhột nhạt.

Nào ngờ kịp mở miệng, Tống Tiểu Hà bồi thêm một câu thật thà đến mức tàn nhẫn: "Bây giờ chỉ còn mỗi ngươi và Tô Mộ Lâm là bạn, đ.á.n.h mất cả hai ."

Khóe môi Thẩm Khê Sơn lập tức sa sầm, mặt mày đen như đ.í.t nồi, chẳng khác nào bôi trát cả đống xỉ than đốt qua tám trăm bận.

Tống Tiểu Hà dám đặt lên bàn cân ngang hàng với tên Tô Mộ Lâm ?

 

Loading...