Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 89: Thọ Lân Thi Thành 2
Cập nhật lúc: 2026-07-09 15:18:07
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi trưa hôm đó, Tống Tiểu Hà chọc cho Thẩm Khê Sơn tức giận bỏ một . Sau khi nàng thốt câu đ.á.n.h mất và Tô Mộ Lâm - hai bạn duy nhất.
Tống Tiểu Hà nhớ , lúc đó sắc mặt Thẩm Khê Sơn cực kỳ khó coi, khóe miệng trễ hẳn xuống. Hắn lườm nàng một cái chẳng thèm nửa lời, hậm hực phất áo rời . Nàng cố gắng níu kéo, chạy theo gọi tên hai tiếng nhưng cũng chẳng thể gọi .
Tống Tiểu Hà chép miệng, hiểu lỡ lời chỗ nào. Bản nàng thấy những lời đều xuất phát từ tận đáy lòng, vô cùng chân thành mà.
cũng chẳng bao lâu , Thẩm Khê Sơn mò đến đỉnh Thương Hải, giữa sân, tự tay dọn dẹp bãi đất mà Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm xới tung lên lúc . Tống Tiểu Hà thấy tiếng động, thò đầu qua cửa sổ , bèn thấy đang ngưng tụ kim quang trong tay, rải hạt giống xuống đất, dùng thuật pháp để lấp đất .
Nàng đẩy cửa bước , tò mò hỏi: “Ngươi đang trồng gì thế?"
Thẩm Khê Sơn đáp: "Trước đó ai gửi đến một lô hạt giống linh quả, cứ vứt xó mãi. Nay đem trồng thử xem nó mọc cái hình thù gì."
Tống Tiểu Hà thấy giọng điệu khá bình thường, săm soi kỹ nét mặt , bèn hỏi: “Ngươi còn giận nữa ?"
Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái, thầm mắng: Cứ tưởng nàng còn đang tức giận cơ đấy!
Tống Tiểu Hà trợn tròn đôi mắt hạnh chứa đầy sự tò mò chằm chằm .
Thẩm Khê Sơn bèn lên tiếng: "Nể tình nàng phạt nửa canh giờ, sẽ tính toán chi li với nàng nữa."
Tống Tiểu Hà ngơ ngác, mà chẳng hiểu mô tê gì. nàng cũng buồn gặng hỏi, chỉ cần Thẩm Khê Sơn hết giận là thỏa. Nàng hớn hở chạy lon ton theo , vòi vĩnh: "Nếu mấy quả mọc , ngươi thể chia cho vài quả nếm thử ?"
Thẩm Khê Sơn ngoái bộ dạng thèm thuồng của nàng, khẽ ừ một tiếng. Hắn chút lơ đễnh suy nghĩ, giá như thỉnh thoảng Tống Tiểu Hà thông minh một chút thì mấy.
Nếu thực sự tò mò xem loại linh quả mọc hình thù gì, thì gieo trồng từ đời nảo đời nào . Mang giống đến tận đây, thực chất cũng chỉ để trồng cho nàng ăn mà thôi. Nếu thì với bảy ngọn núi rộng lớn của Tiên minh, chỗ nào mà chẳng xới đất trồng trọt , cớ lặn lội tìm đến tận nơi ?
Thẩm Khê Sơn gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, bất chợt hỏi: "Cái tên Đậu Tuấn , là quen cũ của nàng ?"
Tống Tiểu Hà khẽ sững , lục lọi trí nhớ một lúc cũng nhanh chóng nhớ . Cái tên vốn dĩ vô cùng mờ nhạt trong trí nhớ của nàng. Nếu ai cố tình nhắc đến, chắc chắn ngày thường Tống Tiểu Hà cũng chẳng mảy may nhớ tới .
Năm mười lăm tuổi, Tống Tiểu Hà trượt kỳ khảo hạch tháng nên giáng xuống ngoại môn. Vừa vặn đợt đó ở ngoại môn đang rộ lên phong trào bè phái. Có một tên công t.ử con nhà giàu, ỷ thế gia đình chút tiền của, vóc dáng cao to, bèn tụ tập một đám thuộc hạ. Hắn tối ngày ức h.i.ế.p những nữ t.ử ngoại môn tính tình hiền lành, nhu nhược, dám phản kháng.
Tống Tiểu Hà đến đó, dĩ nhiên chướng mắt những hành vi ngông cuồng . Hai tay bênh vực các nữ t.ử khiến nàng gã công t.ử ghim thù, luôn tìm cơ hội gây khó dễ. Sau đó, một tên trong đám thuộc hạ nảy một độc kế, xúi giục gã công t.ử lấy cớ "tỷ thí võ nghệ" để thách đấu với Tống Tiểu Hà. Khi , Tống Tiểu Hà tính tình quật cường, vô cùng coi trọng thể diện, kết cục là thua t.h.ả.m hại, còn xén mất một nắm tóc.
Đậu Tuấn là cái tên tiểu nhân tung mưu hèn kế bẩn năm đó.
Sau , hai từng đụng mặt một ở đại điện Tiên minh, và đương nhiên là tan rã trong sự khó chịu. Trên đường Trường An, chủ động tiếp cận Tống Tiểu Hà, rêu rao rằng bí mật về Thẩm Sách. Tuy nhiên, lúc bấy giờ Tống Tiểu Hà phớt lờ.
Giờ nghĩ , lẽ ngày đó Đậu Tuấn thực sự điều gì đó.
Ánh mắt Tống Tiểu Hà lướt qua gương mặt Thẩm Khê Sơn vài vòng, nàng tò mò hỏi: "Chuyện ngươi là Thẩm Sách, khác mà phát hiện ?"
Thẩm Khê Sơn cũng chẳng gì giấu giếm, nhưng quả thực quên mất Quan Như Huyên phát hiện sự thật bằng cách nào. Thế là trả lời với giọng điệu thờ ơ: "Hồi lúc nàng một gã liệp sư cấp Ất gây khó dễ, lấy ngọc bài cấp Thiên , vô tình Quan Như Huyên thấy. Thứ đó nàng ít khi tiếp xúc, bảo là đồ giả thì nàng tin sái cổ. ả thì nhẵn mặt với mấy thứ , là ngay hàng thật."
Tống Tiểu Hà đến đây, hậm hực hừ lạnh một tiếng, khó chịu mặt: " là ít thấy thật. Một tiểu t.ử vô danh tiểu như đây, lấy cái phúc phần tận mắt chiêm ngưỡng ngọc bài của liệp sư cấp Thiên?"
Thẩm Khê Sơn như : "Nàng còn giận dỗi cái gì nữa, đó chẳng đưa cho nàng chơi thỏa thích ?"
Tống Tiểu Hà nhớ cảnh tượng ngày hôm đó, ném cái ngọc bài quý giá lòng nàng như vứt một hòn đá vỡ, còn leo lẻo bảo là đồ giả. Nàng sờ soạng vài cái trả ngay.
"Đồ dối trá." Tống Tiểu Hà lí nhí mắng một câu đầy phẫn nộ.
Thẩm Khê Sơn đuối lý, đành giả điếc ngơ.
Tống Tiểu Hà chuyển hướng: "Tự dưng ngươi nhắc đến Đậu Tuấn gì?"
"Hắn từng gây hấn với nàng ?" Chủ đề chuyển, tai Thẩm Khê Sơn lập tức thính trở .
Tống Tiểu Hà gật đầu: "Tên đó hồi còn ở ngoại môn chỉ là một kẻ tiểu nhân chuyên xu nịnh bợ đỡ. Ta quả thực gai mắt ."
Thẩm Khê Sơn bật , báo tin: "Kẻ trộm cuốn hồ sơ của Thẩm môn đó bắt , là . Ta chuẩn giám sát cuộc thẩm vấn, nàng cùng ?"
Tống Tiểu Hà , tinh thần lập tức hăng hái hẳn lên, căm tức : "Tất nhiên là ! Ta thấu tâm thuật bất chính của từ lâu, quả nhiên chẳng sai chút nào!"
Hai sải bước ngoài, Tô Mộ Lâm từ trong nhà phóng theo như bay, bám sát gót Tống Tiểu Hà, rối rít gọi: "Ta cũng !"
Việc Tô Mộ Lâm lẽo đẽo theo Tống Tiểu Hà trở thành chuyện cơm bữa. Quãng thời gian ở đỉnh Thương Hải, hệt như một chú cún con trung thành, lúc nào cũng bám riết lấy nàng rời nửa bước. Quen nếp , Tống Tiểu Hà cũng chẳng màng bận tâm. Đi nàng cũng dắt theo, nên khi đòi cùng, nàng thấy hết sức bình thường.
Ngược , Thẩm Khê Sơn lạnh lùng phắt , phóng cho một cái lườm sắc lẹm, lệnh: "Ngươi ở tưới nước cho đống hạt giống ."
Tô Mộ Lâm nhăn nhó mặt mày, than vãn: "Đợi lát nữa về tưới cũng mà."
Thẩm Khê Sơn dứt khoát: "Tưới ngay bây giờ."
Tô Mộ Lâm tỏ vẻ cam tâm. Chợt nhớ lời Tống Tiểu Hà ban trưa, bèn vặn vẹo: "Trong lòng Tiểu Hà đại nhân, địa vị của và ngươi ngang hàng . Cớ ngươi nằng nặc đòi hất để ở riêng với tỷ ?"
Lời thốt chẳng khác nào đ.â.m đầu mũi kiếm của Thẩm Khê Sơn, đúng là chán sống mà.
Hắn chằm chằm Tô Mộ Lâm, bỗng nhoẻn miệng ôn hòa, chậm rãi : "Bạch Lang Vương dù cũng từng là Ma vương lẫy lừng một thời. Hậu duệ mang dòng m.á.u thuần chủng của ngài hẳn sở hữu bộ lông tuyệt . Trùng hợp , đang thiếu một chiếc áo choàng lông sói. Nếu ngươi dám thêm nửa lời nhảm nhí, sẽ lột da ngươi đem may áo."
Sống lưng Tô Mộ Lâm lạnh toát. Hắn mới sực nhớ phận Thẩm Sách của Thẩm Khê Sơn bại lộ, chẳng cần sắm vai hiền lành mặt Tống Tiểu Hà nữa. Thế là, sợ vỡ mật, co giò bỏ chạy thục mạng.
Tống Tiểu Hà bóng lưng luống cuống của Tô Mộ Lâm, ngửa mặt lên với Thẩm Khê Sơn: "Tô Mộ Lâm với ngươi..."
Thẩm Khê Sơn mới loáng thoáng vài chữ chắc nàng sắp thốt câu tai. Hắn liền giơ tay bóp mỏ nàng , cắt ngang: "Theo đến ngục thẩm vấn ."
Tống Tiểu Hà ồ một tiếng ngoan ngoãn, nuốt luôn những lời định bụng. Nàng vốn định khuyên nhủ: Tô Mộ Lâm và ngươi đều là bằng hữu của , ngươi thể lột da áo choàng . nét mặt Thẩm Khê Sơn vẻ chẳng thiết tha , vả cũng chẳng chuyện gì hệ trọng, nên Tống Tiểu Hà đành im lặng.
Cũng may là nàng đường im lặng. Nếu , suốt quãng đường , chắc khóe môi Thẩm Khê Sơn sệ xuống tận mặt đất mất.
Hai rời khỏi đỉnh Thương Hải. Tống Tiểu Hà kế thừa chiếc phi chu nhỏ của Lương Đàn, hăng hái nhận trọng trách chở Thẩm Khê Sơn bay thẳng đến ngục thẩm vấn của Tiên minh. Với nguồn linh lực dồi dào trong cơ thể hiện tại, nàng thể dễ dàng điều khiển chiếc phi chu một cách điệu nghệ. Chắc chắn sẽ chuyện chở sư phụ bay lộn nhào xuống mương như hồi xưa nữa.
Chẳng mấy chốc đến Thẩm môn. Ngục thẩm vấn đặt ở ngọn núi phía . Hai qua cổng chính của Thẩm môn, men theo trục đường chính tiến thẳng trong. Dọc đường qua mười lớp cửa ải, mỗi cửa đều t.ử canh gác nghiêm ngặt. Việc phòng thủ ở Thẩm môn quả thực khắt khe hơn Liệp môn nhiều.
Tống Tiểu Hà để ý thấy lúc qua cửa, Thẩm Khê Sơn dùng chính khối ngọc bài cấp Thiên để lệnh bài thông hành. Nàng liền ngỏ ý mượn , mân mê ngọc bài trong tay một cách đầy hứng thú.
Vốn ôm mộng thăng cấp lên Thiên chữ nhất từ lâu, nay tự tay sờ miếng ngọc bài trơn nhẵn, mát lạnh, trong lòng Tống Tiểu Hà vui sướng lâng lâng. Cứ mỗi tới cửa ải, nàng dõng dạc giơ cao ngọc bài cho chiêm ngưỡng, vẻ mặt tự đắc hệt như đó là ngọc bài của chính .
Đối với của Tam môn, ngọc bài là biểu tượng chứng minh phận. Mặc dù quy định cấm kỵ, nhưng chẳng ai tùy tiện giao ngọc bài của cho khác giữ. Thẩm Khê Sơn quả thực chẳng mấy bận tâm đến khối ngọc bài . Tuy nhiên, nếu là khác mở miệng xin, tuyệt đối sẽ dễ dàng đưa cho.
Ở Tiên minh, ai ai cũng đến danh tiếng Thẩm Khê Sơn, tự khắc nhận phận của . trái , ít vẫn từng diện kiến dung mạo của Tống Tiểu Hà. Cảnh tượng nàng tay vung vẩy khối ngọc bài cấp Thiên chói lóa qua từng cửa ải thu hút vô ánh mắt tò mò, kinh ngạc. Chẳng trách mà chỉ trong vòng một buổi chiều, những lời đồn thổi mờ ám về mối quan hệ giữa Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn lan truyền khắp Thẩm môn.
Khoan bàn đến chuyện nàng cầm ngọc bài của Thẩm Khê Sơn nghênh ngang dạo bước. Chỉ riêng ánh mắt dịu dàng, ấm áp mà Thẩm Khê Sơn dành cho nàng, liệu ai dám tin giữa họ chỉ là mối quan hệ trong sáng?
Tống Tiểu Hà mù tịt về những lời đồn đại , vô tư cùng Thẩm Khê Sơn tiến thẳng đến ngục thẩm vấn núi.
Khu ngục xây dựng vô cùng bề thế, uy nghi sừng sững cao đến năm trượng, trơ trọi giữa vùng đồng m.ô.n.g quạnh. Bao quanh là một vòng hào sâu chứa đầy linh thủy. Nó tạo nên một bức màng nước hình bán cầu trong suốt, vững chãi bao bọc lấy bộ công trình. Chính vì thế, ngục thẩm vấn còn gọi với cái tên khác là Thủy Lao.
Nơi đây giam giữ những kẻ đang chờ phán quyết. Một khi kết án, chúng sẽ lập tức giải vớt đến các ngọn núi Phụ Tội ở cực Bắc Tiên minh. Tại đó, chúng sẽ tước đoạt bộ linh lực, lụng quần quật suốt ngày đêm để chuộc những lầm gây .
Nhìn từ bên ngoài, Thủy Lao sừng sững uy nghi là thế, nhưng khi bước chân trong cảm nhận rõ sự ngột ngạt, bức bối đến nghẹt thở. Trần nhà thấp tè, dường như đè bẹp cả đỉnh đầu. Thẩm Khê Sơn mỗi bước qua cửa đều khẽ nghiêng đầu để tránh vương miện vàng nhỏ xíu tóc va khung cửa.
Hành lang hẹp té, vặn cho hai song song. Cứ cách một đoạn, tường thắp một ngọn nến leo lét, tỏa thứ ánh sáng le lói, mờ ảo. Sự tăm tối, ẩm ướt bao trùm, mang đến một cảm giác rờn rợn, nặng nề đè nén lên cả thể xác lẫn tinh thần.
Đây là đầu tiên Tống Tiểu Hà đặt chân đến chốn ngục tù . Thi thoảng tiếng la hét t.h.ả.m thiết vọng từ sâu thẳm, cộng thêm gian tối tăm mịt mờ, phía phía đều chẳng thấy lối thoát, trong lòng nàng trào dâng một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng bất chấp hành lang chật hẹp, cố tình chen chúc, nép sát Thẩm Khê Sơn. Vai nàng va đập tay Thẩm Khê Sơn vài bận, cuối cùng nàng dứt khoát níu chặt lấy cánh tay để tìm kiếm sự che chở.
Thẩm Khê Sơn cúi xuống nàng, bất chợt cất lời kể: "Trước cái hành lang hề hẹp thế , cũng t.ử túc trực canh gác, đèn đuốc sáng trưng. một con đại yêu từng tàn sát hơn trăm mạng giam giữ ở đây chờ xét xử. Chẳng hiểu nó phá vỡ gông cùm, mở một trận tàn sát đẫm m.á.u ngay tại nơi . Hơn chục t.ử mất mạng, ba mươi mấy thương nặng, nó còn húc tung một góc ngục để đào tẩu. Kể từ dạo đó, ngục bố trí canh gác bên trong nữa, mà bằng lớp kết giới linh thủy bên ngoài. Hành lang cũng yểm phép. Những ngọn nến chỉ để thắp sáng cho chúng thôi, còn trong mắt lũ yêu quái, nơi tối đen như mực."
Lời dứt, một tiếng gầm rú của dã thú bất thần vang vọng. Tống Tiểu Hà giật nảy , lập tức rúc sát Thẩm Khê Sơn, lắp bắp: "Nguy hiểm ? Kết giới chắc chắn đấy?"
Khóe môi Thẩm Khê Sơn khẽ nhếch, thì thầm: "Ai mà . Vài lớp phong ấn quả thực cũng tuổi thọ khá cao ."
Tống Tiểu Hà luôn cảm giác rờn rợn gáy như thứ gì bám theo. Nàng ngoái đầu mấy bận, nhưng chỉ thấy một màu đen kịt. Nàng bèn quàng cánh tay Thẩm Khê Sơn vòng qua cổ như một chiếc khăn quàng ấm áp. Cảm giác an tâm dâng lên, nàng mạnh miệng: “Ngươi kể mấy chuyện gì, sợ. Cùng lắm chỉ là mấy con yêu quái đang thụ án. Giỏi thì cứ xông đây, đụng Tống Tiểu Hà thì coi như chúng xui xẻo."
Thẩm Khê Sơn vòng tay qua chiếc cổ thanh mảnh của nàng, thực sự kìm bật , khẽ nghiêng đầu giấu nụ rạng rỡ.
Hai tiếp tục bước , cuối hành lang những bậc thang bằng đá. Lên đến tầng hai, gian bỗng chốc trở nên sáng sủa hơn hẳn. Thẩm Khê Sơn rụt tay , thông báo: "Ngay phía ."
Tống Tiểu Hà ló đầu ngó, thấy cửa một buồng giam bốn t.ử đang xách đèn lồng gác, ánh sáng từ những ngọn đèn xua tan màn đêm tăm tối xung quanh. Nàng thở phào nhẹ nhõm, lấy ngọc bài trình diện cho đám t.ử canh cửa, cùng Thẩm Khê Sơn bước phòng giam.
Căn phòng vẻ thiết kế đặc biệt dùng cho việc tra khảo. Dọc hai bên tường dựng bốn chiếc giá đỡ bằng gỗ lớn, đó treo lủng lẳng đủ loại dụng cụ kỳ quái, qua cũng đoán đó là những món đồ chuyên dùng để dùng hình. Giữa phòng khá rộng rãi, một chiếc cọc gỗ lớn cao đến chín thước sừng sững giữa phòng, đó một trói chặt bằng những sợi xích sắt nặng nề. Ba tên t.ử quanh chiếc cọc, một khác thì điềm nhiên chiếc bàn.
Thấy Thẩm Khê Sơn bước , bàn vội vã dậy, mừng rỡ gọi: "Thẩm sư , cuối cùng ngươi cũng tới ."
Người là Mạnh Quan Hành, trong Liệp môn, cũng coi là chút giao tình với Thẩm Khê Sơn.
Thẩm Khê Sơn chắp tay thi lễ ngang hàng, đáp : "Mạnh sư trở về từ bao giờ ?"
Mạnh Quan Hành thở dài một tiếng: "Về cũng cả tháng nay , định bụng tìm ngươi hàn huyên, ai ngờ ngươi bận tối mắt tối mũi, chẳng mấy khi thấy bóng dáng ."
Thẩm Khê Sơn khẽ : "Sư cần gì cất công tìm ngươi? Ngươi chẳng ngay mặt ngươi ?"
Mạnh Quan Hành tiến lên hai bước, vỗ vỗ vai , : "Nghe tin ngươi về giám sát thẩm vấn, ngươi mới cố tình chạy sang đây, coi như uổng công một chuyến." Vừa , dời ánh mắt sang Tống Tiểu Hà bên cạnh, tủm tỉm: "Tiểu Hà sư cũng đến cùng ?"
Tống Tiểu Hà bắt chước Thẩm Khê Sơn, đáp trả bằng một cái vái tay ngang hàng, tò mò: “Ngươi ?"
Mạnh Quan Hành lớn ha hả: "Trong Tiên minh , gì ai từng danh Tống Tiểu Hà? Thanh danh của sư giờ vang xa, dẫu nhiều từng diện kiến, nhưng cái tên thì chắc chắn thuộc lòng."
Tống Tiểu Hà bẽn lẽn mím môi , vành tai ửng hồng. Nàng ngước Thẩm Khê Sơn, bẽn lẽn hỏi: "Bây giờ nổi tiếng đến mức đó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-89-tho-lan-thi-thanh-2.html.]
Mạnh Quan Hành thường ngày quý mến trẻ con. Thấy dáng vẻ đáng yêu của Tống Tiểu Hà, cảm thấy vô cùng dễ thương, theo phản xạ đưa tay định xoa đầu nàng. bàn tay kịp chạm Thẩm Khê Sơn hất : "Mạnh sư , chúng vẫn nên ưu tiên giải quyết chính sự ."
Mạnh Quan Hành sực nhớ mục đích chính, vội vàng đáp: " đúng, đây." Hắn bước đến cạnh tên phạm nhân trói cọc gỗ, : "Tên cứng đầu cứng cổ lắm, tra khảo kiểu gì cũng chỉ một mực kêu ."
Tên đầu tóc rũ rượi, hệt như lăn lộn trong vũng bùn, quần áo lấm lem chẳng còn lấy một chỗ sạch sẽ, nhưng kỳ lạ là hề vết thương ngoài da nào. Phương pháp thẩm vấn của Tiên minh khác hẳn với chốn phàm trần. Họ dùng roi vọt tra tấn thể xác, mà áp dụng những đòn tra tấn tinh thần khốc liệt, dĩ nhiên là vô cùng đáng sợ.
Đậu Tuấn tra khảo liên tục một thời gian dài, tinh thần trở nên đờ đẫn, khuôn mặt méo mó vì đau đớn. Miệng ngừng lầm bầm van xin: "Xin các tha cho , thực sự gì cả..."
Tống Tiểu Hà , nhớ cái bộ dạng hống hách, kiêu ngạo của khi xưa, chỉ thẳng mặt mắng nàng là phế vật nội môn, lòng trào dâng một cảm giác hả hê khôn tả, hừ lạnh: "Đậu Tuấn, ngươi cũng ngày hôm nay."
Đậu Tuấn thấy giọng nàng, giật ngẩng đầu lên, bắt gặp Tống Tiểu Hà đang sừng sững mặt. Nhan sắc của Tống Tiểu Hà trong giới tu tiên xếp hàng xuất chúng, mang vẻ lộng lẫy, chói lóa khiến choáng ngợp. Nàng giống như một đốm sáng đom đóm trong đêm hè. Dù cạnh những tuyệt sắc giai nhân thần nữ tiên cơ, nàng vẫn luôn tỏa một thứ ánh sáng rực rỡ riêng biệt, ai thể lu mờ.
Đậu Tuấn nhận điều từ lâu. Vì thế, hồi nàng giáng xuống ngoại môn, tiếc công sức gây khó dễ đủ đường, liên tục tìm cách hạch sách nàng. Hắn từng mơ tưởng viễn cảnh Tống Tiểu Hà ức h.i.ế.p đến mức hoảng sợ, ngoan ngoãn ngã vòng tay .
những ảo tưởng đó mãi chỉ là ảo tưởng. Tống Tiểu Hà những thăng tiến nội môn, trở thành liệp sư cấp Ất, mà giờ đây còn nổi danh khắp chốn. Nàng còn là Tống Tiểu Hà mít ướt, lóc chạy tìm sư phụ chỉ vì cắt mất một lọn tóc như nữa.
Cớ Tống Tiểu Hà lột xác đến nhường ?
Đậu Tuấn mơ màng tự hỏi. Do trúng Ngôn Tâm chú, nghĩ gì trong đầu là miệng tự động tuôn hết: "Phải chăng Tống Tiểu Hà dựa dẫm Thẩm Khê Sơn nên mới sức mạnh như ? Nàng dùng thứ gì để trao đổi?"
Không gian trong phòng giam im ắng, đều rõ mồn một câu , sắc mặt đồng loạt biến đổi.
Tống Tiểu Hà sa sầm mặt mày, gằn giọng: "Ngươi cái gì?"
Đậu Tuấn lảm nhảm: "Với cái tư chất nghèo nàn của cô đây, cửa tu luyện đạt đến trình độ ? Trước khi bám gót Thẩm Khê Sơn, cô rõ ràng chẳng là cái thá gì cả." Hắn chợt nhận đang ăn hàm hồ, sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, cố gắng c.ắ.n chặt môi để ngăn miệng . Ngôn Tâm chú vẫn cưỡng ép thốt những ý nghĩ đen tối trong lòng: "Chắc chắn là cô dùng thủ đoạn dơ bẩn hèn hạ nào đó."
Tống Tiểu Hà tức giận bừng bừng, nhảy cẫng lên ba thước, lớn tiếng c.h.ử.i rủa: "Chó dại phun chẳng ngà voi! Thủ đoạn hèn hạ thì , nhưng những cú đ.ấ.m thượng hạng thì dư dả! Tên tiểu nhân vô liêm sỉ, nếm thử một cú đ.ấ.m hùng khuông phù chính nghĩa của đây!"
Lời còn dứt, nắm đ.ấ.m của nàng lao vút như tia chớp, giáng liên tiếp mặt Đậu Tuấn, tạo nên những tiếng động chát chúa. Đậu Tuấn trói cứng ngắc, thể nhúc nhích, khả năng tránh né tự vệ, đành c.ắ.n răng chịu những cú đ.ấ.m như mưa giáng xuống.
Mạnh Quan Hành lớn tiếng la lên: "Tiểu Hà sư ! Thẩm môn nghiêm cấm hành hung phạm nhân!"
Thẩm Khê Sơn gần nàng nhất, chứng kiến Tống Tiểu Hà đ.ấ.m vài phát mới bộ đưa tay can ngăn, giả vờ khuyên giải: "Ngàn vạn đừng đ.ấ.m mũi , chỗ đó yếu ớt lắm, coi chừng đ.ấ.m hỏng mất!"
Tống Tiểu Hà lọt lỗ tai, bèn giáng ngay một đ.ấ.m trời giáng thẳng mũi Đậu Tuấn. Đau đớn tột cùng, tru lên một tiếng thê thảm, m.á.u mũi phun xối xả, hòa quyện với nước mắt giàn giụa. Lúc , Thẩm Khê Sơn mới khẽ dùng chút lực kéo eo nàng, ôm nhẹ nàng lui về vài bước, tạo cách an .
Đậu Tuấn đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá. Hai mắt sưng vù lên ngay tắp lự, má bầm tím một mảng lớn. Thê t.h.ả.m nhất là chiếc mũi, m.á.u me be bét chảy ròng ròng xuống tận cằm. Hắn gào t.h.ả.m thiết, mỗi tiếng kéo theo cơn đau buốt óc, khuôn mặt biến dạng đến mức thể nhận .
Tống Tiểu Hà đ.á.n.h xong vẫn hả giận, sang trừng mắt Thẩm Khê Sơn: “Ngươi cứ đó mặc kệ ăn xằng bậy ?"
Thẩm Khê Sơn lập tức bày bộ mặt đầy vẻ chính nghĩa: "Đương nhiên là thể dung thứ cho loại tiểu nhân hèn hạ như ."
Nói , lấy một chiếc khăn gấm bọc tay , tiến đến bóp mạnh cằm Đậu Tuấn. Chỉ một tiếng rắc giòn tan, khớp hàm của Đậu Tuấn tháo lỏng. Hắn há hốc mồm, thốt nên lời, chỉ phát những tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết.
"Thẩm sư !" Mạnh Quan Hành vội kêu lên: "Còn lấy lời khai của nữa mà!"
Thẩm Khê Sơn vứt chiếc khăn gấm , phẩy tay nhạt: "Không , thế vẫn thẩm vấn bình thường ." Hắn sang Tống Tiểu Hà, ân cần bảo: "Nếu mệt thì nàng sang bên nghỉ ngơi ."
Tống Tiểu Hà đang trong cơn thịnh nộ, tinh thần bừng bừng sức sống, mà mệt . Nàng chống nạnh, hậm hực : “Ngươi mau tra khảo , xem cái tên tiểu nhân những trò trống gì."
Thẩm Khê Sơn cố nén nụ đang chực nở môi, tiến bước đến mặt Đậu Tuấn. Mặc cho Đậu Tuấn bằng ánh mắt đầy sợ hãi và van lơn, Thẩm Khê Sơn tụ ánh sáng đầu ngón tay, điểm mạnh một cái giữa trán . Ánh kim quang lan tỏa, Đậu Tuấn giật nảy lên, đôi mắt trắng dã vô hồn, cơ thể cứng đờ bất động.
Một làn khói trắng mỏng manh cưỡng ép kéo từ cơ thể Đậu Tuấn, lơ lửng giữa trung, dần ngưng tụ thành một hình lờ mờ.
Chứng kiến cảnh tượng , Mạnh Quan Hành giấu nổi sự kinh ngạc, khẽ thì thầm: "Hiện tại ngươi đạt đến cảnh giới thể trực tiếp rút linh hồn khác khỏi thể xác ?"
Thẩm Khê Sơn chụm hai ngón tay , múa bút giữa hư vẽ nên một lá bùa bằng kim quang, in thẳng lên linh hồn Đậu Tuấn, đáp với vẻ thờ ơ: "Chuyện gì khó ?"
Mạnh Quan Hành vẫn giữ nguyên vẻ mặt sững sờ, một lúc lâu vẫn thể bình tĩnh .
"Là kẻ nào sai khiến ngươi trộn Thẩm môn đ.á.n.h cắp hồ sơ?" Thẩm Khê Sơn lạnh lùng lệnh: "Trả lời mau."
Khoảnh khắc tiếp theo, linh hồn mờ ảo , làn khói mỏng uốn lượn kết thành một dòng chữ: Ta .
Thẩm Khê Sơn hỏi tiếp: "Trộm cuốn hồ sơ để gì?"
Linh hồn đáp : Cũng .
Thẩm Khê Sơn gặng hỏi: "Ngày đó khi trộm hồ sơ, ngươi xử lý nó như thế nào?"
Linh hồn trả lời: Mang đến khu rừng phía Đông của đỉnh Hành Nguyệt, chờ đến lấy.
Thẩm Khê Sơn hỏi: "Đã lấy ?"
Linh hồn đáp: Không rõ.
Thẩm Khê Sơn vung tay, giải trừ bùa chú. Linh hồn lập tức nhập xác Đậu Tuấn. Hắn thở hắt một dài, phát những tiếng kêu rên đau đớn từ sâu trong cổ họng. Cảm giác rút linh hồn khỏi xác chẳng dễ chịu chút nào, hệt như trải qua một c.h.ế.t sống . Và ngay cả khi hồn phách trở về với thể xác, quá trình dung hợp cũng vô cùng đau đớn. Đậu Tuấn mặt mũi tím ngắt, gân xanh nổi đầy cổ, run lẩy bẩy như cầy sấy.
Thẩm Khê Sơn lau sạch mấy đầu ngón tay, : "Không cần tra hỏi thêm nữa. Kẻ chủ mưu khi lấy cuốn hồ sơ tiện tay xóa luôn một đoạn ký ức của . Cho dù các ngươi tra khảo cách nào, cũng đừng mong cạy miệng để tìm danh tính kẻ ."
Dẫu trong lòng lờ mờ đoán hung thủ là ai, nhưng Thẩm Khê Sơn vẫn giữ kín như bưng, hé môi nửa lời.
Mạnh Quan Hành nhíu mày, nét mặt đầy vẻ đăm chiêu: "Thực ngươi cũng lờ mờ suy đoán kết quả . Đang định bàn bạc với của Thẩm môn xin lệnh sử dụng thuật Khảo Hồn, nào ngờ ngươi thông thạo cả thuật Rút Hồn."
Thẩm Khê Sơn tỉnh bơ: "Có gì mà khó, nắm bắt vài mánh khóe là ngay thôi."
Mạnh Quan Hành thừa hiểu chỉ đang cố tình khiêm tốn. Hồn phách con vốn dĩ mỏng manh, thể tùy tiện xê dịch? Nếu thực sự đơn giản như , thì năm xưa đám Chung gia cấu kết với Hàn Thiên Tông, chỉ rút một phách của Lương Tụng Vi. Tuy nhiên, Mạnh Quan Hành liếc Tống Tiểu Hà bên cạnh, quyết định giữ kín những thắc mắc trong lòng, chỉ hỏi: "Ngày mai ngươi khởi hành Thọ Lân Thành ?"
Thẩm Khê Sơn gật đầu.
Bất chợt, Mạnh Quan Hành khoác vai Thẩm Khê Sơn, kéo sâu trong vài bước. Một bức màn ánh sáng lập tức xuất hiện, bao bọc kín mít hai họ.
Thấy cảnh , Tống Tiểu Hà hiểu ngay họ đang bàn bạc những chuyện cơ mật mà nàng phép . Nàng hiểu ý bước theo, nán trò chuyện với vài t.ử canh gác gần đó.
"Nhớ lúc khi bọn ngươi đến Trường An, ghé qua một thị trấn và phát hiện ma tộc đang tàn sát dân lành, ngươi còn nhớ chứ?" Mạnh Quan Hành cất tiếng hỏi.
Thẩm Khê Sơn đáp : "Đương nhiên. Lúc đó vì bận bịu lên đường, kịp truy xét kỹ lưỡng. Sau đó tình hình thế nào ?"
Mạnh Quan Hành tường thuật : “Ngươi nhận lệnh khi đang đường nên vội vàng chạy đến đó. Quả nhiên, trong trấn vẫn còn lưu hướm của Ma tộc, nhưng khi bọn ngươi tới nơi thì bóng dáng bọn chúng biệt tăm, để chút manh mối nào. Khi trở về, ngươi cùng của Thẩm môn kiểm tra vụ việc , phát hiện một điều kỳ lạ. Lúc , chúng đinh ninh rằng hung thủ vụ hút linh lực của các t.ử tiên môn là Lương Đàn. khi xem xét hồ sơ, ngươi nhận rằng: khi Lương Đàn hút linh lực, lão dùng phù trận. Vậy mà trong nhiều vụ án ghi chép, trận pháp sử dụng là pháp trận. Thẩm sư , ngươi nghĩ về chuyện ?"
Thẩm Khê Sơn trầm ngâm một lát phân tích: "Lương Đàn mù tịt về pháp trận. Ngày đó ở Trường An, lão sử dụng phù trận, chứng tỏ kẻ trộn đám đông để giở trò, nhằm đổ vấy tội lên đầu Lương Đàn."
Chế tạo pháp trận dễ dàng hơn nhiều so với phù trận. Phù trận Lương Đàn dùng hôm đó dày đặc bùa chú, lão bỏ bao nhiêu ngày đêm mới thành nổi. Hơn nữa, lúc bấy giờ trong tay lão Nhật Quỹ Thần Nghi. Dù dùng hết năng lượng mang yểm trận, thì cái Niết Bàn Trận đó cũng đủ để ngay cả thần tiên giáng thế cũng bó tay. Lương Đàn dùng pháp trận, điều đó chứng tỏ lão căn bản dùng nó.
"Chính xác." Mạnh Quan Hành đồng tình: "Hơn nữa, tên hung thủ vô cùng tàn nhẫn. Ở những nơi hút linh lực, mười phần thì đến bảy, tám phần xảy án mạng. Dựa theo thời gian và địa điểm gây án bản đồ, di chuyển từ Nam lên Bắc, và điểm dừng chân hiện tại là phía Nam của Thọ Lân Thành."
"Mạnh sư đang nghi ngờ mục tiêu tiếp theo của tên sát nhân là Thọ Lân Thành ?" Thẩm Khê Sơn tiếp lời.
"Ngôi thành đó đột nhiên phát một luồng linh lực khổng lồ, điềm báo linh vật giáng thế. Kẻ sát nhân thể bỏ lỡ cơ hội béo bở ? Ngày mai, ngươi sẽ cùng các ngươi một chuyến. Nếu đường gặp bất trắc, còn dễ bề ứng ứng phó.” Mạnh Quan Hành giải thích.
"Đa tạ Mạnh sư .” Thẩm Khê Sơn đáp . Việc thêm một bạn đồng hành cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Thẩm Khê Sơn, nên nhận lời ngay lập tức.
Sau khi thảo luận xong, hai chỗ Tống Tiểu Hà. Lúc , nàng thiết với ba t.ử như nhà, hỏi han đủ thứ từ tên tuổi, quê quán cho đến cảnh gia đình. Nếu cứ để nàng buôn chuyện tiếp, e rằng nàng sẽ chuyển sang chủ đề dựng vợ gả chồng mất. Thẩm Khê Sơn vội vàng túm áo Tống Tiểu Hà lôi .
Trở về, Tống Tiểu Hà cũng chẳng việc gì quan trọng. Nàng sắp xếp hành lý, tưới nước cho cây linh quả ngoài vườn, gọi Tô Mộ Lâm cùng tu luyện suốt hai canh giờ. Tối đến, nàng ngoan ngoãn leo lên giường ngủ. Đêm nay mộng mị, nàng ngủ một giấc sâu đến tận sáng.
Sáng sớm hôm , Tống Tiểu Hà thức dậy, thấy Tô Mộ Lâm chờ sẵn giữa sân. Hắn vận chiếc đạo bào màu xanh trúc nhạt, mái tóc buộc nửa đầu bằng một chiếc trâm lá trúc. Khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú, mang đậm phong thái của một thư sinh nho nhã.
Tống Tiểu Hà vẫn trung thành với chiếc váy trắng tinh khôi. Ánh nắng rực rỡ buổi bình minh chiếu rọi lên đôi lông mày thanh tú, ánh mắt rạng rỡ, toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Trước lúc khởi hành, theo thói quen, nàng chắp tay cung kính tán hoa đào, cẩn thận chôn một lá bùa bình an xuống đất.
Trong lúc đào đất, nàng chợt nhớ đây là cây đào quen thuộc năm xưa. Nàng ngoảnh hỏi: "Mấy món đồ chôn ở đây ?"
Tô Mộ Lâm bĩu môi, mách lẻo: "Bị Thẩm Khê Sơn hốt hết . Hắn cứ khăng khăng bảo đó là đồ của . Đại nhân, tỷ mau đòi !"
Tống Tiểu Hà im lặng vùi lá bùa bình an xuống đất, lên vỗ tay phủi bụi, bình thản đáp: "Vốn dĩ là để dành cho mà."
Nghe câu trả lời, Tô Mộ Lâm tỏ vẻ đau lòng, than thở: "Tiểu Hà đại nhân, tỷ thể để sắc che mờ lý trí ! Vẻ bề ngoài chỉ là phù du. Sau tỷ khôi phục chân Long Thần, là một ông lão bảy tám mươi tuổi, lụm khụm chống gậy, còn ngã lên ngã xuống, lúc đó tỷ mới nhận cái mã điển trai của vô dụng đến nhường nào!"
Tống Tiểu Hà vặn : " khuôn mặt của bây giờ cũng tác dụng gì? Nó giúp ích gì cho việc tu luyện."
"Sao tác dụng?!" Tô Mộ Lâm rụt rè dám to, chỉ dám lầm bầm trong họng: "Tỷ nhan sắc của cho mê mệt còn gì."
Tống Tiểu Hà ngượng, ánh mắt lảng nơi khác, phân bua: "Làm gì đến mức đó, chỉ là thỉnh thoảng thấy cũng ưa thôi."
Hai tranh cãi mãi cho đến khi đặt chân đến bãi đất trống đại điện Tiên minh, nơi bắt đầu tụ tập chờ đợi. Từ đằng xa, thấy Thẩm Khê Sơn nổi bật trong bộ y phục đỏ rực ánh mặt trời. Mái tóc dài búi cao, chiếc mão vàng phản chiếu tia nắng chói chang, lóa cả mắt. Đứng ở vị trí dẫn đầu, chỉ để lộ nửa khuôn mặt, phong thái lạnh lùng, điềm tĩnh. Sắc đỏ của bộ y phục vô cùng hợp với , như tôn lên tối đa từng đường nét tinh tế gương mặt, đến mức khiến trầm trồ.
Trông thấy , câu cãi lý với Tô Mộ Lâm của Tống Tiểu Hà đứt đoạn giữa chừng. Nàng thầm nhủ, đây chẳng là tiên t.ử giáng trần ? Nàng lao tới, cất tiếng gọi rộn rã: "Thẩm liệp sư!"
Tô Mộ Lâm cũng cuống cuồng chạy theo: "Tiểu Hà đại nhân, đợi với!"
Nghe tiếng gọi, Thẩm Khê Sơn đầu , khóe môi khẽ nở một nụ mỉm. Nụ dường như lu mờ cả cảnh sắc mùa xuân rực rỡ xung quanh. Tống Tiểu Hà cũng tít mắt, lon ton chạy đến mặt Thẩm Khê Sơn, thì thầm: "Thẩm liệp sư, ngươi mặc bộ thật đấy. Trông cứ như Trạng nguyên lang Tân lang quan chốn nhân gian ."
Sắc đỏ của y phục tôn lên đôi môi đỏ hồng, hàm răng trắng bóc của Thẩm Khê Sơn. Hắn hỏi ngược : "Nàng thích ?"
"Thích chứ." Tống Tiểu Hà buột miệng trả lời, liếc Tô Mộ Lâm đang cạnh. Cảm thấy bầu khí giữa hai vẻ căng thẳng, nàng nảy ý định hòa giải: "Cả và Tô Mộ Lâm đều thích!"
Nụ kịp nở rộ môi Thẩm Khê Sơn vụt tắt. Hắn ném cho Tô Mộ Lâm một cái lạnh lẽo, dứt khoát lưng : "Khởi hành thôi."
Trong một khoảnh khắc, chỉ bịt tai , Tống Tiểu Hà thêm bất cứ lời nào nữa.