Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 9: Hoàng Sa Mê Thành 3

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:21
Lượt xem: 262

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà còn thấy đáng ăn đòn hơn chứ.

Có điều hiện tại đang của Hàn Thiên Tông ở đây, Tống Tiểu Hà đôi co với kẻo mất mặt Tiên Minh. Nàng bĩu môi khinh khỉnh với Thẩm Khê Sơn.

"Ta cất công tới chốn chính là để giúp chư vị thoát khỏi nơi đây. Nếu các vị ngoài, chi bằng lắng một lời." Bộ Thời Diên , đảo mắt lướt qua đám đông.

"Cô bản lĩnh gì mà mạnh miệng đưa chúng ngoài?" Một nam thanh niên trong đám lớn tiếng, "Bọn thậm chí còn chẳng cô là ai."

"Cứ trong xuống bàn bạc ." Bộ Thời Diên thong thả , dẫn đường miếu.

Thấy đám yêu quái gõ chiêng đ.á.n.h trống, rước đèn lồng sắt hình rồng chạy xa, biến mất khỏi dãy phố, cũng lục tục trong miếu.

Ngay giữa đống lửa, ba hai nam một nữ đang chễm chệ.

Bộ Thời Diên khoan t.h.a.i bước tới, xuống cạnh đống lửa, tiện tay vuốt phẳng nếp áo, phong thái điềm tĩnh lạ thường. Tống Tiểu Hà liếc trong, nhận một nam t.ử trạc tuổi trung niên trông khá quen mặt, đó là một Liệp sư cấp Thiên tự của phân môn Liệp ở Tiên Minh, tên gọi La Nhận.

Nhóm chiến đấu chủ lực và mạnh mẽ nhất của Tiên Minh chính là các Liệp sư cấp Thiên tự của phân môn Liệp. Số lượng của họ nhiều, nên Tống Tiểu Hà chạm mặt mỗi , quen nhẵn mặt. Sự hiện diện của nàng ở Tiên Minh mờ nhạt đến t.h.ả.m thương, ngoài đám t.ử ở hậu sơn thì chỉ nhóm ở Y Tiên Các là quen nàng. Dù ông chú nắm chắc tám phần mười là từng giáp mặt Tống Tiểu Hà, nhưng nàng cũng chẳng dám sáp gần, lủi thủi trốn tịt một góc xa tít tắp mà .

Mỗi tổ đội đều cần một thủ lĩnh chỉ huy, ba cạnh đống lửa chính là cầm đầu của Tiên Minh và Hàn Thiên Tông trong chuyến hành động .

Bộ Thời Diên nhập hội, thì thầm to nhỏ với ba . Nàng khẳng định khả năng dẫn dắt họ rời khỏi tòa thành , và yêu cầu cũng cực kỳ đơn giản: đường tới Phong Đô Quỷ Vực, chỉ việc cho nàng và Tống Tiểu Hà ké là . Dù Bộ Thời Diên trông ốm yếu như ngọn nến gió, nhưng trúng phóc tình thế tiến thoái lưỡng nan của và đích đến của họ.

Ba nọ cũng chẳng phường ếch đáy giếng, lập tức nhận tài nghệ bói toán của nàng quả thực vài phần nội công, chắc chắn thể giúp họ một tay. Ở cái chốn khỉ ho cò gáy , lai lịch xuất chẳng còn nghĩa lý gì sất. Cuộc thương lượng diễn vỏn vẹn trong nửa khắc, đôi bên nhất trí thỏa thuận.

Lúc Bộ Thời Diên , Tống Tiểu Hà đang ngấu nghiến chiếc bánh nhân thịt, hai má phồng căng như hai quả bóng, cũng chẳng thèm để tâm đến chuyện nghẹn.

"Tỷ tỷ bàn xong chuyện ?" Tống Tiểu Hà nuốt ực miếng bánh trong miệng lên tiếng hỏi.

Bộ Thời Diên gật gù: "Họ ừ , cho chúng theo."

Tống Tiểu Hà ngơ ngác: "Tỷ cũng ?"

Bộ Thời Diên ngả nghiêng, lưng còng xuống cuộn tròn cơ thể, giọng nhàn nhạt đáp: "Đi để tận mắt chứng kiến cái t.ử kiếp mà bói ."

Tống Tiểu Hà ồ lên một tiếng tiếp tục gặm bánh thịt, phớt lờ cái t.ử kiếp đang lơ lửng đầu . Chén sạch cái bánh, nàng l.i.ế.m mép thòm thèm, quanh quất.

Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn u ám. Trong miếu, phần lớn đều thừ đó, lác đác vài đả tọa dưỡng sức. Ánh lửa bập bùng hắt bóng lên tường, chập chờn liên hồi. Kẻ bám đuôi Tô Mộ Lâm vẫn dán bùa trán, ngoan ngoãn im thin thít sát tường. Còn Thẩm Khê Sơn thì nửa dựa tường, dáng vẻ uể oải, tay lật giở cuốn sách.

Căng da bụng chùng da mắt, Tống Tiểu Hà ngáp ngắn ngáp dài, bắt chước tư thế của Bộ Thời Diên lăn đất , chẳng mấy chốc chìm giấc mộng.

Cơn bão cát vàng kỳ quái hoành hành suốt một ngày ròng rã, bắt buộc tất cả co rúm trong miếu để tránh bão. Phải tới chập tối, khi vầng trăng ló dạng, cuồng phong mới ngưng bặt một cách đột ngột.

Tống Tiểu Hà đang say giấc nồng thì Bộ Thời Diên lay gọi, nàng cáu kỉnh càu nhàu trong cuống họng, chỉ thấy buồn ngủ rũ rượi, tâm trí dán chặt việc đ.á.n.h một giấc thật . Bỗng ngón tay ấn nhẹ trán nàng, kèm theo giọng dìu dịu: "Tỉnh ."

Trong chớp mắt, Tống Tiểu Hà như bừng tỉnh cơn mê. Vừa mở mắt thấy Bộ Thời Diên cúi xuống . Nàng nhỏm dậy, đống lửa giữa nhà vẫn rực cháy, nhưng xung quanh ngả nghiêng ngủ li bì mặt đất.

Có tiếng đẩy cửa vọng , nàng ngoắt dòm. Thẩm Khê Sơn đang sững sờ ở cửa, ánh trăng vằng vặc hắt lên , phác họa rõ nét vóc dáng vạm vỡ, cao lớn. Kẻ bám đuôi Tô Mộ Lâm thì khom bò lết bên cạnh, rướn cổ dòm ngó ngoài với bộ dạng lấm la lấm lét.

Đêm tĩnh lặng lạ thường, ngoại trừ tiếng ngáy đều đều thỉnh thoảng vang lên, chẳng tạp âm nào khác. Bộ Thời Diên ngoắc tay hiệu cho nàng, dậy bước ngoài. Tống Tiểu Hà lẽo đẽo theo , bốn lượt thoát khỏi kết giới.

Trăng sáng vằng vặc vắt ngang trời, nhưng chẳng lấy một vì , chỉ là một bức màn nhung đen đặc quánh vô bờ bến. Đường phố vùi lấp trong cát bụi, tàn dư của trận cuồng phong thét gào suốt cả ngày trời. Mỗi bước chân để một hố sâu hoắm, vô tình nuốt trọn tiếng bước chân lạo xạo. Trên đường ma nào.

Tống Tiểu Hà ngó bóng lưng Thẩm Khê Sơn đang xa dần, thắc mắc hỏi Bộ Thời Diên: "Có chuyện gì thế ? Chúng gì đây?"

Đám trong miếu là hạng cao thủ võ lâm. Thứ nhất, chẳng đời nào chuyện cả bọn lăn ngủ cùng một lúc, chắc chắn sẽ cắt cử gác đêm đề phòng bất trắc. Thứ hai, tiếng mở cửa ban nãy rõ ràng toang toác thế mà chẳng một ai tỉnh giấc. Hiển nhiên, giấc ngủ li bì của đám uẩn khúc.

Bộ Thời Diên dắt nàng về phía , : "Muội đoán thứ gì vây hãm họ trong tòa thành ?"

Tống Tiểu Hà tặc lưỡi: "Đương nhiên là ."

"Là một loài yêu quái tên Lâu La. Nó vớ cơ duyên ở tòa thành , tu luyện thành tinh sinh thần thức. Về , thành bỏ hoang, phàm nhân bỏ sạch bách, nhưng con yêu quái vẫn lì lợm bám trụ để tu luyện ròng rã bao năm trời. Những kẻ vô phúc lạc bước tòa thành đều nó giam lỏng, biến thành đồ tẩm bổ."

"Vậy ban ngày lúc bọn họ hăng m.á.u thịt bầy yêu quái đó, tỷ can ngăn?" Tống Tiểu Hà thắc mắc.

"Nghi thức tế lễ Long Thần phép can thiệp, như thế là báng bổ Long Thần." Bộ Thời Diên giải thích: "Hơn nữa, trong tòa thành chỉ duy nhất một con Lâu La yêu. Toàn bộ lũ yêu quái thấy hôm nay thực chất chỉ là những phàm nhân giam cầm trong thành suốt bao năm qua, biến thành lũ bù thôi."

Tống Tiểu Hà há hốc mồm kinh ngạc: "Tất cả đều là phàm nhân ?" Số lượng đông đảo nhường , chẳng rõ tòa thành bỏ hoang từ thuở nảo thuở nào mà giam cầm chừng mạng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-9-hoang-sa-me-thanh-3.html.]

"Con Lâu La yêu giăng yêu trận khắp thành để nhốt chặt . Yêu trận sẽ ru ngủ phàm nhân ban đêm, từ từ biến đổi xác họ thành hình dạng của Lâu La." Bộ Thời Diên tiết lộ: " bản nó thì vô cùng yếu ớt, thường ngày lẩn trốn biệt tăm, chỉ hiện nguyên hình ban đêm. Cứ việc tìm kết liễu nó, trận pháp sẽ tự khắc tan biến, mới đường thoát khỏi thành."

"Đơn giản thế mà mấy cao thủ trong miếu đ.á.n.h ?" Tống Tiểu Hà vặn vẹo hỏi.

"Yêu trận và trận pháp của loài vốn dĩ khác một trời một vực. Thêm đó, yêu trận bao trùm bộ thành trì, quy mô khổng lồ, khiến tư duy của họ đóng khung một điểm mù." Bộ Thời Diên giảng giải: "Họ đinh ninh thứ giam cầm trong thành là một thế lực sừng sỏ ghê gớm lắm. Ai dè sự thực thì con Lâu La yêu yếu xìu, nên họ mới tài nào phát hiện ."

Tống Tiểu Hà ồ lên: "Thế nhiệm vụ của bây giờ là truy tìm con Lâu La đó xử lý nó ?" Bộ Thời Diên gật đầu: "Họ rà soát khu vực Đông Nam, tỷ chia rẽ về hướng Tây Bắc."

Trước lúc chia tay, Tống Tiểu Hà tính thắc mắc nàng gọi tất cả đám trong miếu dậy, đông tay vỗ nên kêu, tìm chẳng nhanh hơn ? bộ dạng yếu ớt như chiếc lá mùa thu của Bộ Thời Diên, nàng lờ mờ hiểu , lẽ việc đ.á.n.h thức Thẩm Sách, Tô Mộ Lâm và chính nàng ngốn kha khá linh lực của Bộ Thời Diên, khiến nàng kiệt sức thể gọi nốt những khác. Huống hồ đông quá khéo "rút dây động rừng", con Lâu La yêu ngửi thấy mùi nguy hiểm mà trốn mất tăm. Tống Tiểu Hà thông suốt vấn đề, bèn chia đôi ngả với Bộ Thời Diên.

Tòa thành hoang phế chẳng rõ bao nhiêu năm, những ngôi nhà lụp xụp ven đường nứt nẻ nham nhở, hóa thành đống gạch vụn hoang tàn. Tống Tiểu Hà lôi một viên minh châu soi sáng. Một một rảo bước giữa chốn đồng m.ô.n.g quạnh, trong thâm tâm nàng vẫn thoảng qua chút rùng . Bàn tay nàng siết chặt lấy chuôi mộc kiếm vắt bên hông, chực chờ rút bất cứ lúc nào.

Dù Lâu La yêu yếu xìu nữa, thì Tống Tiểu Hà cũng thừa bản là một đứa phế vật. Đụng độ con yêu quái đó, khéo vắt chân lên cổ mà chạy chật vật tung hứng vài đường cơ bản. Nhớ mớ kiếm pháp sư phụ truyền thụ, Tống Tiểu Hà càng thấy chột , sự thật phũ phàng là nàng chăm chỉ luyện tập t.ử tế . Nàng rút thanh mộc kiếm , vung vẩy vài đường cơ bản cho vẻ, cảm thấy vớt vát chút dũng khí tiếp tục rảo bước.

Suốt hai canh giờ tiếp theo, Tống Tiểu Hà lẻ loi một giữa tòa thành hoang tàn. Nàng cảm nhận rõ mồn một sự tĩnh mịch và tối tăm bao trùm khắp lối. Những con phố dọc ngang xen kẽ cùng cảnh vật quen thuộc như vòng lặp kéo dài đến vô tận. Trừ tiếng lạo xạo của đế giày đạp lên cát mịn, chẳng còn bất cứ âm thanh nào khác dội tai. Yên ắng đến độ như thể cả vũ trụ chỉ còn sót mỗi nàng.

Sau một chặng đường dài mải miết tìm kiếm, mặc dù ở tuổi mười sáu tràn trề sinh lực, Tống Tiểu Hà rốt cuộc cũng thấy rã rời tay chân. Nàng phịch xuống vệ đường, thanh mộc kiếm cắm phập xuống đất trụ. Tòa thành rộng mênh mông, truy lùng một con Lâu La quả thật như mò kim đáy bể.

Lương Đàn vẫn lên lớp Tống Tiểu Hà, chê nàng chỉ hợp với mấy việc lặt vặt tẹp nhẹp, việc gì hóc búa thì tránh xa , hễ thấy mệt là bỏ cuộc ngay tắp lự. Thế là Tống Tiểu Hà phơi bụng nghỉ xả , moi quả lê từ trong vòng ngọc trữ vật nhai chóp chép.

Vừa mới xơi hai miếng, một giọng non choẹt the thé cất lên ngay sát lỗ tai.

"Tỷ đang ăn cái gì đấy?"

Tống Tiểu Hà giật nảy , hồn xiêu phách lạc. Cả như chiếc lò xo bật tung khỏi mặt đất, nước lê xộc lên tận mũi, ho sặc sụa vỡ tung lồng ngực. Ho xong ngước mắt lên thì thấy mặt lù lù xuất hiện một thằng bé chừng bảy tám tuổi tự lúc nào. Thằng nhóc mặc bộ đồ vải thô tầm thường, da dẻ trắng trẻo, đôi mắt đen láy như hột nhãn, nghiêng đầu dòm Tống Tiểu Hà với vẻ ngây thơ vô tội. Chính xác hơn là đôi mắt nó đang dán chặt quả lê tay nàng.

"Đứa nhóc ranh ở xó xỉnh nào chui thế , dọa hết hồn." Tống Tiểu Hà ho khù khụ một hồi lâu mới thều thào thở .

"Thứ là cái gì?" Thằng nhóc bỗng chốc lên tiếng hỏi, nhưng lập tức tự trả lời: "Đây là quả lê."

"Ừ, đúng ." Tống Tiểu Hà lết xác phịch xuống đất, vô cùng hào phóng lôi từ trong vòng ngọc một quả lê khác chìa cho nó: "Ăn ?"

Thằng bé nàng với ánh mắt e dè, rụt rè chìa tay đón lấy quả lê. Thấy Tống Tiểu Hà quả thật ý chia cho trái cây, chẳng mang mảy may ác ý nào, nên nó cũng đ.á.n.h bạo xích gần, ngoan ngoãn bịch xuống cạnh nàng.

Trên thằng nhóc lem luốc bùn đất, chỉ mỗi khuôn mặt là trông vẻ sạch sẽ đôi chút. Nó ôm quả lê gặm ngấu nghiến, khuôn mặt thoáng vẻ sung sướng rạng rỡ.

Tống Tiểu Hà buột miệng hỏi: "Ngươi lang bạt ở chốn bao lâu ?"

Thằng nhóc khựng giữa chừng, liếc mắt nàng đầy sợ hãi. bộ dạng Tống Tiểu Hà rành rành chỉ là đang thuận miệng buôn chuyện, trong câu hỏi chẳng vương chút gì mang tính chất tra khảo, tinh tế nhận vài phần trìu mến.

"Ba trăm năm." Thằng nhóc đáp gọn lỏn.

"Ba trăm năm á?" Tống Tiểu Hà kinh ngạc: "Mình ngươi lủi thủi ở đây ?"

Thằng bé gật đầu cái rụp.

Hóa con Lâu La lây lất bám trụ ở cái quỷ thành một bóng ròng rã ba trăm năm, trong khi Tống Tiểu Hà mới lang thang ánh trăng leo lét vỏn vẹn bốn tiếng đồng hồ thấy cô đơn lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Nàng đắn đo một lúc, moi thêm quả lê từ vòng ngọc trữ vật dúi tay nó, ánh mắt ngập tràn vẻ xót thương: "Ăn nhóc, khổ ."

Thằng bé tít mắt sung sướng đón lấy, tay trái đớp một miếng, tay tợp một ngụm. Một lớn một nhỏ sát cánh kề vai, thi thoảng rủ rỉ dăm ba câu chuyện phiếm, nom cứ như hai chị em ruột thịt.

Lúc Thẩm Khê Sơn mò tới nơi, đập mắt là cảnh tượng êm đềm đến lạ lùng .

Dưới ánh trăng bàng bạc hắt xuống, bóng hai trải dài mặt đất. Cái bóng của Tống Tiểu Hà thì bình thường chẳng gì đáng , nhưng cái bóng của thằng nhóc bên cạnh là hình thù của một con Lâu La to vật vã bằng trưởng thành. Hai cái càng sắc lẹm của nó giơ cao chót vót, lơ lửng ngay đỉnh đầu Tống Tiểu Hà, hệt như đang rình rập chờ thời cơ nuốt chửng con mồi.

Yêu khí luồn lách quấn chặt lấy Tống Tiểu Hà từ lúc nào . Thế mà nàng dường như chẳng hề gì sất, vẫn mải mê huyên thuyên kể lể với thằng bé cái chuyện hồi bảy tuổi lén ăn vụng sư phụ trói nghiến gốc cây phạt, ai dè lăn ngủ một giấc say tít mù tắp.

Thẩm Khê Sơn chứng kiến màn hài kịch dở dở , cũng chẳng buồn hó hé can thiệp, cứ ung dung coi kịch .

Tống Tiểu Hà tiện tay vuốt ve mấy b.í.m tóc nhỏ của , ngẩng mặt lên ngắm bầu trời, hồn thả trôi về miền ký ức xa xôi: "Thật hồi bé cũng y chang nhóc thôi, nơi ở mênh m.ô.n.g bát ngát lắm, ngặt nỗi hẻo lánh cực kỳ. Ban đầu cái ngọn núi chỉ lèo tèo với sư phụ. Sư phụ thì lúc nào cũng bận, thì cũng chạy hú hí với sư nương. Hồi ba tuổi tha thẩn chơi một đỉnh núi. Mỗi bận sư phụ xuống núi, cứ ngỡ thế giới chỉ còn sót mỗi thôi. Cảm giác như mỏi gãy chân cũng chẳng thoát nổi ngọn núi , chẳng ai để tỉ tê tâm sự, chẳng ai để đùa giỡn cùng."

"Cơ mà lớn lên thì đỡ hơn hẳn." Tống Tiểu Hà xoa đầu thằng nhóc: "Giờ thích vi vu chốn nào thì chốn , sư phụ cấm tiệt xuống núi mà vẫn trốn ngoài đấy thôi, còn vớ mấy bạn đồng hành mới nữa cơ."

Thằng nhóc ngước mặt lên, mở to đôi mắt ngây ngô hỏi: "Vậy đợi lớn lên, cũng sẽ kiếm bạn bè đúng ?"

"Đương nhiên là ." Tống Tiểu Hà nhoẻn miệng hiền từ, cứ như sắp thốt mấy câu sến súa khích lệ an ủi: "Ngươi sống sờ sờ ba trăm năm , là con yêu tinh già khú đế , còn trông mong gì chuyện lớn lên nữa?"

 

Loading...