Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 90: Thọ Lân Thi Thành 3

Cập nhật lúc: 2026-07-12 15:30:59
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời thế nay khác xưa.

Lần xuất phát, Tống Tiểu Hà còn cần Tô Mộ Lâm trầy da tróc vẩy để thúc động phi phù nữa, bởi Tiên Minh ban cho nàng một món linh khí phi hành.

Linh khí là một chiếc lá xanh vô cùng thần kỳ, chỉ cần niệm khẩu quyết là lập tức phóng to gấp vài mươi , đủ chỗ cho cả nàng và Tô Mộ Lâm cùng lên. Khi lá xanh bay vút lên trung, nó tự động lướt về phía mà chẳng cần linh lực duy trì, dừng cũng chỉ cần niệm một câu pháp quyết là xong.

Vật dễ điều khiển hơn chiếc phi chu nhỏ nhiều. Tống Tiểu Hà khoanh chân ở đầu lá, giang rộng hai tay đón gió. Làn gió tạt thẳng mặt thổi tung những lọn tóc mai, lộ vầng trán trơn nhẵn cùng bốn b.í.m tóc nhỏ đang tung bay trong trung. Nàng há miệng gió lùa đầy, khiến hai má phồng rộp lên như bánh bao.

Ra khỏi rặng núi của Tiên Minh và hướng về phía bắc, cảnh tượng bên là những dãy núi non trùng điệp cùng sông ngòi uốn lượn bao bọc lấy . Sương mù lãng đãng che khuất vài phần, song chỉ cần xa là thể thu trọn cả một vùng non sông gấm vóc tầm mắt.

Trước mỗi khi xa, Tống Tiểu Hà chỉ đơn thuần thấy phong cảnh nơi thật . nay, khi trải qua bao biến cố, đồng hoang bao la, vòm trời vô tận cùng đại địa xanh rì , nàng bỗng cảm thấy lồng n.g.ự.c như rộng mở, trút bỏ gánh nặng bấy lâu. Cảm giác thư thái khiến nàng như hòa một với đất trời, chẳng còn vướng bận điều chi.

Thẩm Khê Sơn ngự kiếm bay bên cạnh, vạt y bào đỏ rực tung bay phần phật trong gió, mây mù lướt qua đôi mày kiếm tuấn của .

Tống Tiểu Hà ngắm cảnh một hồi sang Thẩm Khê Sơn, đột nhiên lên tiếng: “Thẩm Liệp sư, chúng còn bao lâu nữa?”

Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái, giọng điệu hờn dỗi: “Ta cứ ngỡ mắt nàng vấn đề, nên mới thấy chứ.”

“Làm thể.” Tống Tiểu Hà phân trần: “Lúc ngươi đến là thấy mà.”

“Thế tại đến tận bây giờ mới chịu mở miệng chuyện với ?” Thẩm Khê Sơn hỏi vặn .

Tống Tiểu Hà lý sự: “Chúng đang mang trọng trách , thiết nghĩ nên bớt chuyện phiếm thì hơn.”

Thẩm Khê Sơn thừa hiểu tính nàng. Tống Tiểu Hà bắt đầu giở thói bộ tịch mặt ngoài, vờ như quá thiết với .

“Nơi Minh chủ, nàng cần gì diễn như ?” Thẩm Khê Sơn nhỏ giọng làu bàu.

Tống Tiểu Hà thấy liền dáo dác quanh. Thấy ai chú ý, nàng mới nghiêng sang, hạ thấp giọng bảo: “Người đông mắt thế, ngươi và cứ cẩn thận vẫn hơn.”

Thẩm Khê Sơn càng thêm bực . Nếu và Tống Tiểu Hà thực sự gì mờ ám thì , đằng cả hai chỉ là bằng hữu lui tới bình thường, cớ lén lén lút lút như kẻ trộm thế ?

Hắn nhất quyết chịu phối hợp: “Ta cứ thích phô trương đấy.”

Dứt lời, bèn thu kiếm, thoắt cái đáp xuống bên cạnh Tống Tiểu Hà. Hắn chen sát sạt, bả vai hai chạm khăng khít.

Tống Tiểu Hà đẩy bất thình lình suýt chút nữa là lộn cổ khỏi chiếc lá xanh, theo bản năng vội chộp lấy cánh tay Thẩm Khê Sơn. Thế là hai cứ thế song đôi ở ngay đầu chiếc lá.

Tô Mộ Lâm đang nghiêng ở phía phơi nắng, cảm nhận chiếc lá khẽ rung lắc liền hé mắt . Thấy là Thẩm Khê Sơn leo lên, y cũng lười quản nên nhắm mắt ngủ tiếp.

Động tác của Thẩm Khê Sơn quả thực thu hút ít ánh từ xung quanh, thỉnh thoảng ngoái đầu xem. Trong đó một nữ t.ử cứ chằm chằm Tống Tiểu Hà rời mắt.

Cảm nhận ánh nóng bỏng , Tống Tiểu Hà đầu và chạm ánh mắt của đối phương. Đó là một nữ t.ử dung mạo khá khí, dù bắt quả tang đang trộm nhưng nàng chẳng hề né tránh, ngược còn khẽ nhướn mày phóng khoãn, mỉm chào hỏi.

Tống Tiểu Hà thấy nàng chung linh khí với Quan Như Huyên thì đoán chừng quan hệ của hai họ . Nàng nhất thời rõ ý đồ của đối phương là gì nên sang hỏi Thẩm Khê Sơn: “Nàng là ai ?”

Thẩm Khê Sơn vẫn đang dỗi nên đáp lời vô cùng cộc lốc: “Ai cơ?”

Tống Tiểu Hà : “Cái cạnh Quan Như Huyên , nãy nàng còn với .”

Thẩm Khê Sơn liền nheo đôi mắt sắc bén quét qua: “Để xem là nam nữ…?”

“Là nữ tử.” Tống Tiểu Hà đáp.

Thẩm Khê Sơn lúc rõ. Khá bất ngờ là thực sự chút ấn tượng với : “Nàng tên là Dương Sương, là Liệp sư mới điều động từ phân bộ phương Nam lên tổng bộ năm ngoái.”

Bất kỳ ai từ phân bộ chuyển đến tổng bộ đều hạ xuống cấp Đinh để khảo hạch từ đầu, mà Dương Sương chỉ mất một năm thi đỗ lên cấp Giáp. Có điều, nữ t.ử cực kỳ nghiện rượu. Vài hiếm hoi Thẩm Khê Sơn gặp nàng , nào cũng thấy nàng ôm vò rượu uống đến say khướt, còn gây ít chuyện nực .

Thẩm Khê Sơn dặn dò Tống Tiểu Hà: “Không cần bận tâm đến nàng . Người hiếu thắng vô cùng, nếu nàng bắt chuyện, nàng nhất định sẽ tìm cơ hội đòi tỷ thí với nàng cho xem.”

Ngón tay Tống Tiểu Hà khẽ miết lên chuôi kiếm, trầm ngâm một lát hỏi: “Bản lĩnh của nàng thế nào, đ.á.n.h ?”

Thẩm Khê Sơn thản nhiên đáp: “Muốn tỷ thí thì tìm , cần gì tìm khác.”

Tống Tiểu Hà nghĩ bụng cũng đúng. Nếu nàng thử nghiệm xem uy lực của Nghiệp Hỏa Hồng Liên trong cơ thể thể thi triển đến mức độ nào, e là chỉ tìm Thẩm Khê Sơn mới là thích hợp nhất.

Nàng phát hiện từ , thứ sức mạnh băng giá tỏa từ ngọn lửa lạnh thấu xương tủy, ngay cả bản nàng cũng chịu đựng nổi, mà mỗi chạm Thẩm Khê Sơn, sắc mặt vẫn hề đổi. Chẳng rõ là do tu vi của đủ thâm hậu để chống chọi với cái lạnh, là kẻ giỏi chịu đựng, dù đóng băng bên trong thì ngoài mặt vẫn tỏ như chuyện gì.

Nghĩ đến đây, Tống Tiểu Hà chợt nhớ một chuyện. Nàng khẽ giật gấu áo của Thẩm Khê Sơn, hỏi: “Hôm lúc đang ngủ, đột nhiên cảm thấy thứ gì đó nóng rực đốt lòng bàn tay, đau đến mức tỉnh cả giấc. lạ là khi tỉnh dậy, lòng bàn tay lành lặn, hề chút dấu vết bỏng rát nào cả. Rốt cuộc là mơ, chuyện đó thật ?”

Thẩm Khê Sơn mặt đổi sắc, thản nhiên đáp: “Chuyện ?”

Tống Tiểu Hà lòng bàn tay trắng nõn của , ngơ ngác phân vân một hồi cũng nhanh chóng ném chuyện đầu.

Do thành Thọ Lân cách Tiên Minh quá xa, thêm cả bọn đều ngự khí bay đường nên chỉ mất nửa ngày là tới nơi.

Lúc hạ cánh vặn là buổi hoàng hôn. Sương chiều nhuộm đỏ rực cả bầu trời, xung quanh núi non trùng điệp che khuất nên thể thỏa thích ngắm những đám mây rực rỡ như lửa đốt nơi chân trời. Rặng mây lửa hắt ánh ban mai xuống mặt đất, nhuộm lên vạt y bào trắng muốt của Tống Tiểu Hà vài phần diễm lệ.

Thành Thọ Lân qua chẳng gì khác biệt so với các thị trấn bình thường. Một chiếc thạch đôn cao nửa sừng sững cổng trụ, mặt khắc hai chữ “Thọ Lân” rõ mồn một.

Trong thành xem như khá náo nhiệt, bá tánh nườm nượp phố. Lúc đúng giờ nông phu thu gác cuốc, thương chấn đóng cửa tiệm. Đợi đến khi mặt trời lặn hẳn, ai nấy sẽ tự khắc về, những đêm chợ đèn hoa rực rỡ như ở chốn Đại Đô thành.

Tống Tiểu Hà vòng quanh chiếc thạch đôn một lượt, trong lòng dấy lên nghi vấn. Trước đó Thanh Ly nơi một lượng lớn linh lực rò rỉ ngoài nên mới phái tới đây dò xét. Thế nhưng hiện tại khi nàng ở ngoài thành, chẳng cảm nhận một chút d.a.o động linh lực nào trong thành cả.

Hơn nữa, nàng luôn cảm thấy nơi gì đó kỳ quái mà tìm manh mối, bèn sang Thẩm Khê Sơn.

Chỉ thấy khẽ giơ tay trái lên giữa trung, lòng bàn tay ngửa , rõ đang gì. Tống Tiểu Hà tiến gần, bắt chước dáng vẻ của , giơ một tay lên nhưng vẫn nhận thấy điều gì bất thường.

Thẩm Khê Sơn mỉm nàng, hỏi: “Cảm nhận ?”

Tống Tiểu Hà lắc đầu, thu tay , tò mò hỏi: “Ngươi đang gì thế?”

Thẩm Khê Sơn dĩ nhiên là hỏi đáp. Hắn bảo Tống Tiểu Hà quanh một vòng , mới ôn tồn : “Hôm nay gió lớn, địa hình nơi bốn bề trống trải núi non, lẽ nên tĩnh lặng một ngọn gió thế mới .”

Tống Tiểu Hà xong lập tức vỡ lẽ. Bảo nàng cứ thấy chỗ nào đó sai sai.

Cũng hẳn là lặng gió, chỉ là những cơn gió nhẹ đến mức chỉ thể lay động vài sợi tóc mai trán nàng. Ở một nơi bằng phẳng thì thể như , thế nên Tống Tiểu Hà dễ dàng đoán thứ gì đó cản gió . Song phong cảnh xung quanh liếc mắt một cái là thấu, nếu thứ gì đó vô cùng cao lớn che chắn thì gió thể giảm nhiều đến thế.

Tống Tiểu Hà suy ngẫm : “Có chướng nhãn pháp nào đó khiến chúng thấy những thứ ?”

Thẩm Khê Sơn gật đầu: “Hôm nay gió Đông thổi mạnh, chứng tỏ phía Đông của tòa thành một dãy núi cao trập trùng, chẳng qua dùng pháp thuật che giấu mà thôi. Xem luồng linh lực rò rỉ cũng từ nơi đó mà .”

Tô Mộ Lâm bên cạnh trọn cuộc đối thoại của hai , bèn đầu về hướng Đông. Y cũng thấy ngọn núi nào, nhưng y vốn là Ma tộc bẩm sinh, khứu giác cực kỳ nhạy bén nên thể ngửi thấy thở của Ma tộc thoang thoảng trong gió. Thấy lúc đông , Tô Mộ Lâm dự định lát nữa tìm cơ hội thích hợp sẽ lén riêng với Thẩm Khê Sơn.

Mọi tập hợp cổng thành, Thẩm Khê Sơn ở vị trí dẫn đầu, dõng dạc căn dặn: “Tất cả nhớ kỹ, ở trong thành tuyệt đối hành động một , theo cặp hai và luôn luôn kiểm tra tiên ấn cổ tay của đồng bạn. Nếu phát hiện ai từ chối cho xem hoặc ấn ký biến mất, lập tức tránh xa và báo cáo ngay cho hoặc Trình Liệp sư.”

Bởi vì nhóm khi đến thành Thọ Lân gặp chuyện gì, lúc trở về thảy đều biến thành rối thế mạng. Để tránh tình trạng kẻ thế mạng trộn đội ngũ , khi Thanh Ly đóng lên mỗi một cái tiên ấn. Tiên ấn thể chép, chỉ cần kiểm tra xem cổ tay vệt huy văn màu xanh thể phân biệt thật giả.

Chuyến hơn hai mươi , nhưng tính cả Mạnh Quan Hành tự ý bám theo thì chỉ ba vị Liệp sư cấp Thiên. Thẩm Khê Sơn và Trình Linh Chu mỗi dẫn dắt một đội tiến trong thành. Trước khi thành, Trình Linh Chu kiểm tra huy văn cổ tay của tất cả một lượt, xác nhận đầy đủ mới chia hành động.

Bá tánh thành Thọ Lân dường như quen với việc đột nhiên một toán lạ mặt ồ ạt thành, ai nấy đều dừng bước, kinh ngạc lẫn tò mò ngó.

Tống Tiểu Hà cũng đảo đôi mắt tròn xoe tìm kiếm trong đám đông. Nàng đang tìm Bộ Thời Diên.

Mỗi nàng xuống núi, Bộ Thời Diên cứ như thể tính toán chuẩn xác nàng sẽ xuất hiện ở , đó liền vô tình ở đó, tự nhiên lọt tầm mắt của nàng mà bao giờ cần nàng cất công tìm kiếm. Thế nhưng chẳng hiểu thấy bóng dáng y .

Để tránh quá gây chú ý, Thẩm Khê Sơn chia đội của thành từng nhóm nhỏ hai rải rác khắp thành để dò tìm tung tích linh lực.

Tô Mộ Lâm liền vui, lập tức lên tiếng phản đối: “Ta thấy ba một nhóm thì hơn.”

Nếu hai , Thẩm Khê Sơn nhất định sẽ cùng Tống Tiểu Hà, lúc đó gì còn chỗ cho y nữa. Tô Mộ Lâm cực kỳ tán thành điều .

Kết quả là Thẩm Khê Sơn còn kịp mở miệng, Mạnh Quan Hành bên cạnh lên tiếng: “Tô sư , cứ theo lời Khê Sơn , chia hai một nhóm sẽ tiện hơn. Huống hồ chúng chia đôi là vặn, nếu ba sẽ một thừa . Thành quỷ dị, thể độc hành.”

Tô Mộ Lâm cãi : “Thì xếp thêm một nhóm nào đó là chứ gì.”

Mạnh Quan Hành nghiêm túc đáp: “Như thế sẽ công bằng với những khác.”

Tô Mộ Lâm tức nổ đom đóm mắt, cảm thấy tên vấn đề về đầu óc, bực bội hỏi: “Ngươi là cái thá gì chứ?”

Mạnh Quan Hành tựa như hề nhận sự thiếu kiên nhẫn và chất vấn trong giọng điệu của y, bèn chắp tay hành lễ, thật thà tự báo gia môn: “Tại hạ Mạnh Quan Hành, tự Bách Tướng, Tây Kinh. Không gia cảnh của Tô sư ở phương nào?”

Tô Mộ Lâm càng thêm nổi cáu, định buông lời cay đắng thì Tống Tiểu Hà ngắt lời: “Tô Mộ Lâm, ngươi cùng Mạnh sư , đừng quấy phá nữa. Đi ngoài đường mà chẳng điều chút nào cả.”

Nàng nghiêm mặt giáo huấn, dáng một bề vô cùng đoan chính, nhưng nàng dáng vẻ trong mắt Thẩm Khê Sơn chẳng khác nào một đứa trẻ đang cố gồng lớn. Nàng dạy dỗ Tô Mộ Lâm thì cũng là kẻ tám lạng nửa cân mà thôi. vì Tống Tiểu Hà lên tiếng nên Tô Mộ Lâm đành lời, gây sự nữa.

Mạnh Quan Hành mỉm với Thẩm Khê Sơn: “Khê Sơn, hẹn gặp ở khách trạm buổi tối.”

Thẩm Khê Sơn gật đầu, cáo từ y.

Tống Tiểu Hà cùng Thẩm Khê Sơn rảo bước dọc theo con phố. Nàng phát hiện lẽ do sự xuất hiện đột ngột của nhóm ngoại tộc bọn họ mà nhiều cửa tiệm đều vội vã đóng cửa, đường cũng thưa thớt dần. Trời còn tối hẳn mà đường xá bắt đầu vắng lặng như tờ.

Ở một thị trấn hẻo lánh thế , bá tánh tâm lý cảnh giác như cũng là chuyện thường tình, thậm chí còn là chuyện .

Nàng sánh bước bên một đoạn, chợt thấy bên lề đường vẫn còn một sạp hàng kịp dọn dẹp, bèn vội vàng gọi Thẩm Khê Sơn chạy tới. Đến sạp hàng, Tống Tiểu Hà nhanh nhảu cầm một chiếc hải loa to bằng bàn tay lên mân mê nghiên cứu.

“Cô nương, các vị là t.ử của tông môn nào thế?” Chủ sạp là một nam t.ử tuổi, c.ắ.n hạt dưa bắt chuyện với nàng.

Thẩm Khê Sơn bước tới đỡ lời: “Lão bá, ông chúng t.ử tiên môn?”

Lão bá thở dài bảo: “Tháng tới ba đợt đến đây . Vừa thành là nghênh ngang tuyên bố của tiên môn nọ, đòi lục soát trong thành, lục tung nhà cửa của bá tánh chúng lên xáo trộn hết cả. Cuối cùng chẳng tìm bỏ . Có điều trông các vị lễ nghĩa, chắc hẳn là xuất từ đại phái.”

Thẩm Khê Sơn : “Chúng đến từ Tiên Minh.”

“Tiên Minh , hèn chi.” Lão bá híp mắt: “Tiên Minh quả nhiên là nhất môn phái của nhân giới, t.ử dạy dỗ cũng gia giáo thế , hơn hẳn mấy kẻ đó. Các vị ghé sạp lão già hỏi thăm chuyện gì ?”

Tống Tiểu Hà lắc lắc chiếc hải loa trong tay, hỏi: “Lão bá, vật từ ạ?”

“Ta nhặt đấy.” Lão bá liếc chiếc hải loa một cái bảo: “Lúc dọn hàng thì thấy nó ngay chân, tiện tay nhặt để lên bàn thôi, hình như cũng chẳng món đồ đáng giá gì.”

Thẩm Khê Sơn móc một thỏi bạc vụn của phàm gian đặt xuống: “Ta mua nó.”

“Đồ nhặt thì lấy tiền gì, các vị cứ cầm .” Lão bá xua tay từ chối.

Thẩm Khê Sơn vẫn để thỏi bạc bàn, đó cất tiếng hỏi: “Vùng lân cận thành Thọ Lân đây từng ngọn núi nào ?”

“Núi ư?” Lão bá nhíu mày, lộ vẻ hoang mang lắc đầu: “Không , từ thuở cha sinh đẻ tới giờ, nơi bốn bề đều là bình địa, từng thấy một ngọn núi nào cả.”

Thẩm Khê Sơn hỏi: “Vậy những quá cố trong thành thường chôn cất ở ?”

Lão bá chỉ tay về phía Bắc: “Đi tới vài dặm một con mương lớn, sườn dốc chính là nghĩa trang.”

Thẩm Khê Sơn chỉ hỏi đúng hai câu chắp tay tạ ơn. Hắn sang bảo Tống Tiểu Hà: “Nàng còn mua gì nữa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-90-tho-lan-thi-thanh-3.html.]

Tống Tiểu Hà lắc đầu, chủ động nắm lấy tay áo kéo mười mấy bước mới giơ chiếc hải loa lên, thì thầm: “Ngươi đây là vật gì ?”

Thẩm Khê Sơn kiến thức sâu rộng, thứ gì đời mà từng thấy qua, dĩ nhiên rõ đây là vật gì. thấy Tống Tiểu Hà ý thể hiện, liền thuận nước đẩy thuyền hỏi: “Là cái gì thế? Ta từng thấy bao giờ.”

Tống Tiểu Hà quả nhiên đắc ý mặt, khóe môi khẽ nhếch lên cố nén nụ , hắng giọng hai tiếng : “Vật gọi là Lưu Thanh Loa, là một loại linh khí thể ghi âm thanh. Vùng duyên hải dùng nhiều, miền ngược chúng hiếm thấy nên ngươi cũng là thường thôi.”

Thẩm Khê Sơn trầm trồ một tiếng, cúi đầu ghé sát nàng: “Nàng nhiều đến thế cơ , dẫn nàng theo quả nhiên là quyết định sáng suốt nhất của .”

Tống Tiểu Hà vốn chịu nổi những lời tâng bốc , lập tức mà mắt sáng rực lên, liên tục gật gù: “Ngươi thế là , đây học rộng tài cao lắm đấy nhé!”

Thẩm Khê Sơn đón lấy chiếc hải loa, hỏi: “Mấy thứ đều là nàng từ trong sách ?”

“Sư phụ dạy đấy.” Tống Tiểu Hà : “Ngươi cách kích hoạt chiếc Lưu Thanh Loa ? cảm thấy đ.á.n.h rơi vật ở đây, là cố tình để manh mối gì đó.”

Thẩm Khê Sơn đáp: “Biết chứ, nhưng phố ồn ào quá, chúng tìm khách trạm , trong phòng .” Tống Tiểu Hà gật đầu tán thành.

Nếu là ngày thường đường ngủ bờ ngủ bụi thì cả hai chẳng gì để kén chọn, cơ bản là đến đến đó, cùng lắm là lót thêm một tấm chăn . Thế nhưng nếu điều kiện để ở khách trạm, Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn đồng loạt trở nên kỹ tính. Đi qua hai con phố, họ mới tìm một tửu điếm bề ngoài vẻ tươm tất.

Vừa bước cửa, chưởng quỹ quầy tính tiền chẳng buồn ngẩng đầu lên, uể oải : “Phòng trọ hết , khách quan tìm nơi khác .”

Thẩm Khê Sơn ở ngưỡng cửa, chân còn bước hẳn trong thừa cái khách trạm đang trống rỗng, chẳng lấy một mống khách nào trú ngụ.

Tống Tiểu Hà thì tin là thật, định rời thì Thẩm Khê Sơn giữ . Kế đó, ném một vật lên quầy, phát một tiếng “bịch” kèm theo những tiếng động leng keng giòn giã.

“Một phòng.” Thẩm Khê Sơn sải bước trong, : “Lấy phòng thượng hạng nhất.”

Chưởng quỹ mở cẩm nang , bên trong quả nhiên chật ních những thỏi vàng nhỏ sáng lấp lánh. Lão lập tức mắt sáng rực lên, nhanh tay nhét cẩm nang ống tay áo, khi ngẩng mặt lên là một bộ dạng nịnh nọt, khúm núm cúi đầu khom lưng: “Kính mời, kính mời hai vị quý khách, mời lên lầu.”

Vừa lão ngoái đầu gọi lớn: “Tiểu Vương, dẫn khách lên phòng ba!”

“Đến ngay đây!” Theo tiếng đáp lời, một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi từ hậu viện chạy . Sắc mặt y trắng bệch một cách bệnh tật như thể quanh năm thấy ánh mặt trời, vóc dáng thấp bé, gầy trơ cả xương. Y tiến đến mặt Tống Tiểu Hà, hỏi: “Hai vị ở chung một phòng ?”

Tống Tiểu Hà liếc Thẩm Khê Sơn một cái, lúc mới sực nhận điểm bất thường: “Sao ngươi thuê cho một phòng riêng?”

Thẩm Khê Sơn đặt chân lên bậc cầu thang, buông một câu: “Không cần thiết.”

Tống Tiểu Hà đuổi theo: “Sao cần thiết? Về chuyện đêm hôm nàng chạy lung tung, đối sách . Chỉ cần tự trói tay đầu giường là sẽ chạy sang tìm ngươi nữa.”

Thẩm Khê Sơn đáp, thầm nghĩ trong bụng: Nếu nàng thực sự thế, sẽ lén cưa sạch đầu giường của tất cả các phòng khác ngay trong đêm.

“Sao ngươi thèm để ý đến ?” Tống Tiểu Hà túm lấy tay áo lay lay, nài nỉ: “Mau thuê cho một phòng , buổi tối hứa sang tìm ngươi .”

“Hai vị là phu thê, cớ ngủ cùng một phòng?” Thiếu niên tên Tiểu Vương phía xen : “Trông hai giống như đang giận hờn .”

Thẩm Khê Sơn ngoảnh y bằng ánh mắt tràn ngập ý , đầy hứng thú hỏi: “Làm ngươi và nàng là phu thê?”

Thiếu niên đáp: “Nhìn giống ạ.”

Tống Tiểu Hà liền gắt lên: “Mắt ngươi chắc chắn vấn đề , đây là sư đồng môn của .”

Thẩm Khê Sơn lúc giả vờ đắn, bộ nghiêm túc trách: “Đang yên đang lành, nàng mắng mắt vấn đề chứ?”

Tống Tiểu Hà phân bua: “Ta là lòng nhắc nhở tìm đại phu chạy chữa, miễn cho bệnh tình trở nặng mà thôi.”

Thiếu niên mỉm lên phía dẫn đường cho hai , chẳng mấy chốc tới nơi. Y mở ổ khóa cửa, khom lưng cung kính: “Mời hai vị .”

Lúc y cúi , cổ áo trễ xuống, lộ chiếc cổ gầy guộc khô khốc. Thẩm Khê Sơn vô tình liếc một cái, bèn thấy mạn sườn cổ của y một vết sẹo m.á.u vô cùng dữ tợn.

Ở một diễn biến khác.

Tô Mộ Lâm thể cùng Tống Tiểu Hà, dĩ nhiên là ôm một bụng tức giận, sắc mặt sa sầm, bước thoăn thoắt.

Mạnh Quan Hành ở phía thì cứ chốc chốc dừng để dò xét dò hỏi, thỉnh thoảng tụt phía mười mấy bước. Mỗi khi đuổi kịp, y luôn miệng : “Tô sư , ngươi chậm một chút, đợi với.”

Tô Mộ Lâm gắt: “Ngươi cứ khăng khăng bám theo gì? Muốn điều tra thì tự mà điều tra.”

Mạnh Quan Hành là trưởng t.ử trong nhà, bốn đứa em thơ nên quen với việc chăm sóc khác. Đối mặt với một Tô Mộ Lâm gương mặt tuấn tú trắng trẻo, y tự chủ mà xem đối phương như ruột để bao dung, dù giọng điệu của Tô Mộ Lâm tệ đến thì Mạnh Quan Hành cũng chẳng hề tức giận.

Y ôn tồn bảo: “Chẳng đó , chúng hành động trong thành bắt buộc hai một nhóm, vạn nhất xảy chuyện gì thì còn thể tương trợ lẫn .”

Tô Mộ Lâm : “Ta cần tương trợ, ngươi tìm khác .”

Mạnh Quan Hành như thể giả điếc, : “Đưa tay đây cho xem tiên ấn của ngươi còn đó nào.”

“Xem xong thì biến cho khuất mắt.” Tô Mộ Lâm vén ống tay áo lên, lộ vệt tiên ấn màu xanh cổ tay, đó ngoắt : “Đừng theo nữa.”

Mạnh Quan Hành vẫn bám sát nút như hình với bóng: “Khoan , ngươi còn xem của mà.”

Tô Mộ Lâm sắp tên cho phát điên, tức tối quát: “Ta xem, ngươi mà tìm khác cho xem!”

Mạnh Quan Hành lý sự: “Không xem cũng , nhưng nơi chỉ và ngươi, thể để ngươi rời một , ngộ nhỡ ngươi gặp chuyện gì bất trắc thì .”

Tô Mộ Lâm mắng: “Sao ngươi còn lải nhải hơn cả mấy ông thầy tu trong chùa thế hả? Có thể câm miệng cho yên tĩnh một lát ? Ta với ngươi thiết gì, ngươi cứ quấn lấy cái trò gì hả?!”

Mạnh Quan Hành thấy y tức đến đỏ cả mặt, vội vàng vuốt lưng vuốt n.g.ự.c giúp y xuôi giận, dỗ dành: “Đứa trẻ tính khí nóng nảy đến thế cơ chứ?”

Lời dứt, bỗng thấy một luồng gió sắc lẹm từ phía gáy lao tới. Mạnh Quan Hành và Tô Mộ Lâm đồng thời cảnh giác, lập tức từ trạng thái tranh cãi chuyển sang phòng thủ cao độ.

Mạnh Quan Hành khép hai ngón tay , trong nháy mắt triệu hoán trường kiếm , đẩy Tô Mộ Lâm một bên xoay . Chỉ thấy một thiếu nữ mặc kình trang màu tím vọt lên giữa trung, tung một cú đá uy lực thẳng thanh kiếm của Mạnh Quan Hành.

Luồng khí lãng cuộn trào, chỉ tiếng chuông kêu leng keng giòn giã, mái tóc dài của thiếu nữ tung bay theo làn gió. Khoảnh khắc nàng nghiêng , ánh mắt vặn chạm ánh mắt của Mạnh Quan Hành.

Mạnh Quan Hành ngẩn , lập tức thu hồi kiếm khí, lùi một trượng để thoát khỏi phạm vi công kích của thiếu nữ.

Thiếu nữ đáp xuống đất, một tay chống xuống sàn thẳng dậy đối diện với y, gương mặt tràn ngập vẻ khó chịu: “Ngươi là kẻ nào?”

Mạnh Quan Hành cầm kiếm mỉm : “Là cô nương tay với tại hạ mà.”

“Đánh chính là ngươi đấy, ai bảo ngươi bắt nạt tên ngốc ?” Thiếu nữ cao giọng thách thức.

“A tỷ!” Tô Mộ Lâm kinh hãi hét lên một tiếng, vội vàng lao tới chộp lấy cổ tay Tang Duyệt kéo sang một bên, hạ thấp giọng hết mức thể: “Sao tỷ vẫn về ? Đến đây cái gì hả!”

Tang Duyệt hất cằm, hai tay khoanh ngực, đôi mày liễu nhíu chặt : “Đệ ăn với tỷ tỷ như thế đấy hả?”

Tô Mộ Lâm ngoảnh đầu Mạnh Quan Hành một cái, chỉ một ánh mắt giao , Mạnh Quan Hành nở một nụ vô cùng hòa nhã.

Mạnh Quan Hành dù lương thiện đến thì cũng là một vị Liệp sư cấp Thiên của Tiên Minh. Nếu để y hai kẻ thuộc Ma tộc đang ngay mặt , y nhất định sẽ ngần ngại tay bắt sống cả hai về Tiên Minh thẩm vấn.

Tô Mộ Lâm thừa hiểu tuyệt đối thể để Tang Duyệt bại lộ phận, bèn vội vã đỡ lời: “A tỷ, tỷ đến thành Thọ Lân từ bao giờ mà chẳng bảo với một tiếng thế. Đây là Mạnh sư , Liệp sư cấp Thiên của Tiên Minh.”

Mạnh Quan Hành suốt quãng đường , đây là đầu tiên thấy Tô Mộ Lâm gọi là Mạnh sư , lập tức hớn hở bước tới gần : “Tại hạ Mạnh Quan Hành, tự Bách Tướng. Vừa thấy diện mạo của cô nương là ngay cô nương và Tô sư quan hệ huyết thống , dung mạo của hai thực sự giống .”

Tang Duyệt liếc tên phàm nhân kỳ quặc một cái, sang bảo Tô Mộ Lâm: “Bây giờ ngươi bận rộn như , liệu còn nhận đứa tỷ tỷ nữa ?”

Tô Mộ Lâm vội vàng: “Dĩ nhiên , ngươi chẳng chỉ mỗi một tỷ tỷ là tỷ thôi . Mạnh sư vẫn còn ở đây, mấy chuyện đó để hãy .” y ngầm ý nhắc nhở Tang Duyệt nơi của Tiên Minh, chớ lộ phận Ma tộc của .

Tang Duyệt thông minh hơn Tô Mộ Lâm nhiều, hiểu ẩn ý đó? Nàng liền lệnh: “Ta theo tỷ.”

Nàng ý gọi Tô Mộ Lâm rời , nhưng y kéo tay áo nàng, chỉ chỉ về phía Mạnh Quan Hành : “Ngươi thể bỏ mặc Mạnh sư một .”

Tang Duyệt trợn tròn mắt: “Tang Mộ Lâm, đầu óc ngươi ai đ.á.n.h hỏng , suốt ngày cứ ở cùng với phàm…”

Tô Mộ Lâm mắt thấy hai chữ “phàm nhân” sắp sửa tuột khỏi miệng Tang Duyệt, đành đ.á.n.h liều hét lớn một tiếng phá tan bầu khí: “Không cắt đuôi , căn bản tài nào cắt đuôi ngươi ! Ngươi cứ bám theo suốt thôi!”

Mạnh Quan Hành bên cạnh chẳng hề chút tự giác nào, còn lên tiếng biện hộ cho bản : “Ta đều là vì nghĩ cho sự an nguy của Tô sư mà thôi.”

Tô Mộ Lâm tặc lưỡi một cái, với Tang Duyệt: “A tỷ, tỷ đến nơi rốt cuộc là mục đích gì, cứ thẳng thắn xem nào.”

Y nghĩ bụng, đợi đến đêm khuya khi ngủ cả, y sẽ tìm Tang Duyệt để hàn huyên tâm sự. Chỉ là y thừa Tang Duyệt kiểu ham chơi, càng mến tiếc gì phàm giới, nàng xuất hiện ở đây chứng tỏ việc hệ trọng cần giải quyết. Chuyện tất nhiên sẽ liên can đến phàm nhân, thì thà thẳng ở đây với Mạnh Quan Hành, thuận tiện để Tiên Minh nhúng tay hỗ trợ.

Tang Duyệt nhíu mày, buồn đôi co với y nữa, chỉ lạnh lùng buông một câu: “Ngươi mau chóng rời khỏi đây , nơi thể lưu lâu .”

“Tang cô nương cớ lời ?” Mạnh Quan Hành xen hỏi.

Ánh mắt Tang Duyệt đảo qua y một lượt, đôi môi mọng khẽ mím , chậm rãi thốt : “Tòa thành … hiện tại chẳng còn mấy sống nữa .”

Khách trạm, phòng ba.

Tống Tiểu Hà khi đóng chặt cửa phòng liền khẽ móc ngón tay một cái, chốt cửa lập tức hạ xuống. Nàng đầu , thấy Thẩm Khê Sơn an tọa bên bàn, đặt chiếc hải loa lên mặt bàn gỗ.

Tống Tiểu Hà tiến đến bên cạnh giường xem xét, chợt lên tiếng: “Cái giường hẹp, e là đủ chỗ cho hai chúng ngủ .”

Thẩm Khê Sơn liếc mắt một cái bảo: “Không cả, nàng mau qua đây xem trong chiếc hải loa lưu âm thanh gì .”

Nàng bước tới xuống cạnh Thẩm Khê Sơn, ngón tay khẽ gõ gõ lên mặt bàn, đăm chiêu : “Ta cứ thấy tên điếm tiểu nhị trông nét gì đó quái dị.”

Vừa gầy trắng bệch, căn bản giống một bình thường chút nào. Trông khá giống với Bộ Thời Diên, nhưng Bộ Thời Diên luôn lảng bảng một luồng tiên khí thanh cao, chỉ cần im một chỗ thôi cũng đủ khiến cảm thấy thâm sâu khó lường. Còn tên tiểu nhị toát một vẻ bệnh tật vô cùng quỷ dị.

Thẩm Khê Sơn thúc động linh lực chiếc hải loa, thuận miệng đáp một câu đầy hờ hững: “Ai chứ, c.h.ế.t từ lâu cũng nên.”

Ánh kim quang vàng rực bao phủ lấy chiếc hải loa. Còn kịp để Tống Tiểu Hà gặng hỏi tại , thì một giọng từ bên trong vang lên vang vọng khắp căn phòng.

Đó là giọng của một nữ tử: “Năm Sùng Gia thứ hai mươi tám, mùng bảy tháng Giêng. Chúng đặt chân đến thành Thọ Lân. Bá tánh trong thành vô cùng hiếu khách, ngoài mặt trông gì bất thường, chúng cũng cảm nhận luồng linh lực rò rỉ nào cả. Hứa Liệp sư lệnh cho chúng tạm thời trú trong thành.”

“Mùng tám tháng Giêng. Hứa Liệp sư phát hiện mới, bèn dẫn theo một toán rời thành về phía Bắc, còn chúng thì lưu trấn thủ trong thành. Ngoài , phát hiện phần lớn dân ở đây làn da trắng, nhưng một khác đen nhẻm, điểm vô cùng khả nghi.”

“Mùng mười tháng Giêng. Đã hai ngày trôi qua, nhóm rời hôm vẫn bặt vô âm tín, mất liên lạc. Tôn Liệp sư đành dẫn chúng ngoài thành tìm kiếm. Tìm suốt hai ngày vẫn kết quả, trong đội bắt đầu nảy sinh ý kiến bất đồng. Có đề xuất tiếp tục về phía Bắc, kiến nghị về Tiên Minh.”

“Ta luôn cảm giác ban đêm tiếng bước chân ở hành lang ngoài phòng, nhưng mỗi khi mở cửa xem thì chẳng thấy bóng dáng ai cả. Không rõ đây là do tự hoang mang mà sinh ảo giác là sự thật nữa.”

“Mười một tháng Giêng. Hôm nay đường, thấy nhiều trong thành bàn tán về chuyện trăng tròn. Thật kỳ lạ, dân thành Thọ Lân dường như chẳng mấy coi trọng tết Nguyên Tiêu, cớ thấp thoáng thấy ít kẻ nhắc đến ngày trăng tròn như ?”

Đến đây, giọng điệu của nữ Liệp sư vẫn là những lời thuật vô cùng bình thản, dường như chỉ đơn thuần đang ghi chép những diễn biến và mối nghi ngờ trong lòng một cách ngắn gọn, lời thừa thãi nào.

Tống Tiểu Hà chống hai tay lên má, chăm chú lắng . Thẩm Khê Sơn cũng im lặng ngắt lời.

Thế nhưng, đến đoạn âm thanh tiếp theo, giọng điệu của nữ t.ử đột ngột trở nên hốt hoảng, dồn dập đến tột độ: “Mười bốn… mười bốn tháng Giêng! Tòa thành điểm cực kỳ bất thường! Ta mới phát hiện lẽ trong thành nhiều c.h.ế.t! chúng còn thời gian để điều tra kỹ lưỡng nữa . Trăng tròn sắp đến, hiện tại chúng bắt buộc lập tức lên đường! Ta sẽ để chiếc hải loa trong thành, nếu t.ử Tiên Minh nhặt thì hãy nhớ kỹ! Tuyệt đối đừng lưu trong thành, cũng đừng tiếp xúc nhiều với bá tánh nơi đây! Đừng bỏ lỡ đêm trăng tròn, hãy đợi đến ngày rằm...”

Âm thanh đột ngột cắt ngang giữa chừng.

 

 

Loading...