Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 91: Mãn Nguyệt 1
Cập nhật lúc: 2026-07-12 15:31:00
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà chiếc Lưu Thanh Loa tới ba . Nội dung bên trong giống , câu cuối cùng chỉ thốt một nửa bặt vô âm tín.
Chẳng rõ nữ Liệp sư để chiếc hải loa gặp nguy hiểm gì, do rời quá mức vội vã mà thông điệp lưu trở nên mập mờ rõ.
Càng , Tống Tiểu Hà càng cảm thấy sợ hãi. Luồng khí lạnh từ dọc sống lưng thi trườn lên tận gáy, khiến nàng vô thức đưa mắt Thẩm Khê Sơn với vẻ đầy căng thẳng.
Trái ngược với nàng, gương mặt Thẩm Khê Sơn vẫn điềm tĩnh, ánh mắt hờ hững chẳng gợn chút ưu tư. Dáng vẻ của hệt như đang ai đó bàn chuyện thời tiết hôm nay, chứ chẳng một đoạn lưu âm đầy quỷ dị. Hắn chẳng để tâm đến nửa điểm về những lời nữ Liệp sư .
Tống Tiểu Hà dùng cùi chỏ khẽ huých đầu ngón tay : “Ngươi nghĩ rốt cuộc truyền đạt thông điệp gì cho chúng ?"
Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái đáp: “Tuy mấy câu năng đầu đuôi, nhưng nàng chỉ hai điểm mấu chốt. Thứ nhất, bá tánh thành Thọ Lân điểm bất thường. Thứ hai, là đêm trăng tròn."
Tống Tiểu Hà gật gù: “Ta đương nhiên cũng , ý hỏi là ngươi đoán xem đêm trăng tròn sẽ xảy chuyện gì?"
"Làm ? Ta cũng mới tới đây đầu." Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn: “Hôm nay là mùng chín, cách ngày rằm vẫn còn vài hôm nữa. Chúng cứ ở trong thành điều tra xem . Ta sẽ báo chuyện cho Trình Linh Chu , để tỷ dẫn dắt đề cao cảnh giác."
Nói đoạn, bắt đầu thi triển pháp thuật truyền tin cho Trình Linh Chu.
Tống Tiểu Hà mân mê chiếc hải loa trong tay, bắt đầu xâu chuỗi những thông tin tiếp nhận. Tư duy vốn dĩ chẳng là thế mạnh của nàng. Những gì nàng hiện tại chỉ vỏn vẹn ở chỗ: phía Đông thành Thọ Lân lẽ tồn tại một ngọn núi cao nhưng thuật pháp che giấu, bá tánh trong thành vấn đề, và cuối cùng là đêm trăng tròn.
Thế nhưng trong hải loa, nữ Liệp sư một đội của bọn họ xuất thành về hướng Bắc một trở . Vậy thì rốt cuộc phía Bắc ngoài thành xảy biến cố gì?
Nàng vắt óc nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng tìm chút manh mối nào. Tống Tiểu Hà đầu thì thấy Thẩm Khê Sơn truyền tin xong, dậy cởi phăng áo ngoài và giày cộp, lững thững leo thẳng lên giường .
"Ngươi cái gì ?" Tống Tiểu Hà bước tới sát mép giường cằn nhằn: “Trời còn tối mà ngươi đòi ngủ ?"
Thẩm Khê Sơn ườn đó, hai tay vòng gối đầu, giương mắt Tống Tiểu Hà bằng một tư thế vô cùng lười biếng: “Không ngủ thì gì?"
Tống Tiểu Hà vặn : “Vừa nãy ngươi còn bảo điều tra mà."
"Trời sắp tối, bá tánh trong thành đều về nhà cả , điều tra kiểu gì?" Thẩm Khê Sơn chép miệng.
Nói thì , nhưng bầu trời vẫn sập tối hẳn, phố vẫn còn lác đác vài bóng . Đi loanh quanh dạo một vòng thu thập thêm tin tức gì đó. Thử hỏi ai bước chân khách trạm trèo lên giường lăn ngủ luôn cơ chứ? Ngay cả một kẻ ham ngủ như Tống Tiểu Hà cũng chẳng đời nào chịu ngủ sớm đến thế.
Nàng giục: “Ngươi mau dậy , chúng phố xem ."
"Không dậy." Thẩm Khê Sơn hỏi ngược : “Nàng ngủ phía trong phía ngoài?"
Tống Tiểu Hà trừng mắt , giận dữ : “Ta ngủ đầu ngươi !"
Thẩm Khê Sơn nhướn mày, thầm nghĩ trong bụng: còn chuyện bực nữa ?
"Đến đây." Hắn dang rộng hai tay đón.
Thấy bày bộ dạng ỳ giường nhất quyết chịu dậy, Tống Tiểu Hà cũng lười đôi co, hừ một tiếng xoay bước khỏi phòng.
Nàng xuống lầu, điếm tiểu nhị tên Tiểu Vương đon đả chạy tới đón chào.
Vì xong đoạn hải loa rùng rợn, rõ tòa thành đầy rẫy sự quỷ quyệt, Tống Tiểu Hà cũng chẳng dám chạy lung tung một . Nàng bèn kéo tiểu nhị một góc xuống lân la vờ trò chuyện.
Khoản buôn chuyện tìm hiểu thông tin thì Tống Tiểu Hà thạo. Chẳng mấy chốc nàng moi thế và gia cảnh của tên tiểu nhị . Y tên thật là Vương Lộc, là họ hàng xa của chưởng quỹ. Thường ngày y tạp vụ trong khách trạm. Dạo đại hội Bách Liên tổ chức, cả nhà y cũng bận rộn một dạo. Giờ rảnh rỗi, y rảnh rỗi thừ trong cái khách trạm vắng như chùa bà Đanh .
Trò chuyện một lúc, Tống Tiểu Hà mới lên tiếng hỏi: “Lúc chúng mới tới, chưởng quỹ bảo hết phòng bảo chúng tìm nơi khác, rốt cuộc là vì ?"
Trên mặt Vương Lộc xẹt qua một tia ngập ngừng, đó y bật giải thích: “Biểu cữu của vốn là thật thà an phận, ngày thường sợ nhất là rước họa . Chẳng là dạo khá nhiều t.ử tiên môn lục tục kéo đến đây. Chẳng hiểu vì lý do gì, gần như đám đó đều xảy xô xát với khách trạm nơi họ tá túc. Mấy vị tu tiên đ.á.n.h hung hãn lắm, tay chẳng nặng nhẹ, khi còn đoạt mạng nữa cơ! Thế nên hễ thấy của tu tiên môn phái đến thuê phòng, biểu cữu lấy cớ hết chỗ để từ chối."
Tống Tiểu Hà kinh ngạc: “Lại còn c.h.ế.t nữa ?"
" ." Vương Lộc thở dài: “Cũng mới tầm chục ngày thôi. may là bọn họ lưu đây lâu, thoắt cái rời , là tìm thứ họ tìm."
Tống Tiểu Hà liền thuận nước đẩy thuyền gặng hỏi: “Vậy ngươi họ đến đây tìm vật gì ?"
Vương Lộc lắc đầu quầy quậy: “Ta nào , còn chẳng dám gần bọn họ, dữ tợn lắm."
Tống Tiểu Hà vỗ n.g.ự.c trấn an: “Ngươi cứ yên tâm, Tiên Minh chúng môn phái bắt nạt phàm dân, tuyệt đối giống đám ."
Vương Lộc hề hề : “Nhìn tính tình của cô nương, cũng đoán cô nương loại đó. Hơn nữa tướng công của cô nương vung tay đưa cho biểu cữu nhiều vàng như , bắt chúng trâu ngựa hầu hạ hai vị thì cũng là lẽ đương nhiên."
"Tướng công..." Tống Tiểu Hà nghiền ngẫm hai chữ trong miệng, chóp tai bất giác đỏ ửng, ấp úng phân bua: "Lúc nãy ngươi hiểu lầm , ngươi là sư đồng môn của , chúng phu thê."
Vương Lộc chép miệng: “ hai vị vô cùng xứng đôi."
Tống Tiểu Hà liền im bặt.
Từ đến nay, câu mà nàng nhiều nhất là Thẩm Khê Sơn và Quan Như Huyên là một cặp trai tài gái sắc. Mặc dù mỗi Tống Tiểu Hà đều thấy tức tối trong lòng, nhưng nàng cũng từng mường tượng hai chữ xứng đôi ngày gán cho nàng và Thẩm Khê Sơn.
"Cô nương thích vị tiểu lang quân ?" Vương Lộc ha hả hỏi.
Tống Tiểu Hà từng tuyên bố điều nhiều , và dù là hiện tại thì câu trả lời của nàng cũng sẽ chẳng mảy may đổi: “Thích chứ."
Vương Lộc vỗ tay cái đốp: “Thế cô nương kết thành đạo lữ với ngài ?"
"Thích là kết đạo lữ ?" Tống Tiểu Hà hoang mang hỏi vặn : “Ta thích nhiều , chẳng lẽ kết đạo lữ với tất cả bọn họ ư?"
Tình cảm yêu thích của Tống Tiểu Hà xưa nay vốn chẳng hề keo kiệt, nàng thể phân phát nó cho bất cứ vật gì, bất cứ nào. Nàng thể vô tư dõng dạc rằng thích tiểu sư , nhưng cũng thản nhiên bảo rằng tiểu sư tu vô tình đạo, sẽ chẳng bao giờ động tình với bất kỳ ai.
Vương Lộc sửng sốt một lát, hiểu hàm ý của nàng bèn lắc đầu ngán ngẩm: “Hóa là cô nương hiểu gì về tình ái cả."
Tống Tiểu Hà cãi : “Ta hiểu chứ."
Vương Lộc cũng chẳng buồn tranh luận thêm, y chỉ mỉm ngước mắt lên, vặn bắt gặp Thẩm Khê Sơn đang vịn tay ở lan can tầng hai.
Thân hình cao ráo tựa lan can gỗ, rũ mi mắt xuống . Toàn bộ ánh của lúc đều dán chặt lên Tống Tiểu Hà.
Tống Tiểu Hà hiểu cơ chứ?
Nàng lớn lên núi cao, quả thực hiểu về ái tình chốn hồng trần sâu sắc, nhưng nàng đủ rành rẽ để nhận sự yêu thích cũng chia thành vô vàn loại khác .
Thế nên, ở mặt Thẩm Khê Sơn, nàng từng hé răng thốt lên nửa chữ thích, nhưng lưng thì chẳng buồn che giấu. Khi bô bô cái miệng hô to thích tiểu sư , ngữ khí của nàng căn bản giống đang về một con , mà y hệt như đang khen ngợi một món đồ vật vô tri nào đó.
là nữ nhân thích ăn hàm hồ.
Thẩm Khê Sơn âm thầm càu nhàu bất mãn, buông một lời đ.á.n.h giá khắc nghiệt trong bụng.
Hắn đang mải suy tư thì chợt thấy Tống Tiểu Hà phắt dậy, vẫy gọi Vương Lộc: “Đi, ngươi dẫn ngoài dạo một vòng ."
Vương Lộc a lên một tiếng, mặt mày đầy vẻ khó xử: “ khỏi khách trạm, lỡ khách tới chẳng ai đón tiếp."
"Không , hiện tại chẳng đang vắng hoe ?" Tống Tiểu Hà xua tay: “Ta thấy cái khách trạm ăn ế ẩm lắm, chúng chắc là vị khách cuối cùng của hôm nay , ngoài một lát cũng chẳng c.h.ế.t ai ."
Lời thật chói tai, lọt tai nghề buôn bán càng thêm phần cay nghiệt.
Vương Lộc định lên tiếng thì Thẩm Khê Sơn bên lạnh nhạt vạch trần: “Tống Tiểu Hà, nàng định ?"
Tống Tiểu Hà bấy giờ mới giật nhận bước khỏi phòng. Nàng ngoảnh đầu , khuôn mặt rạng rỡ ý , hỏi ngược : “Chẳng ngươi đòi ngủ cơ mà, chui đây?"
Thẩm Khê Sơn thẳng , dõng dạc đáp: “Đương nhiên là vì sợ nàng chạy lung tung nên mới xem thử, quả nhiên bắt tại trận nàng đang tính chuồn ."
Tống Tiểu Hà hề hề, sảng khoái vung tay mời gọi: “Vậy ngươi chung ?"
Hắn hất cằm về phía Vương Lộc, lệnh: “Mở thêm một phòng thượng hạng nữa."
"Có ngay khách quan!" Vương Lộc mau mắn đáp lời, chạy vội quầy lấy chìa khóa.
Thẩm Khê Sơn hất đầu với nàng: “Nàng lên đây ."
Vương Lộc sắp xếp cho Tống Tiểu Hà một căn phòng thượng hạng ngay sát vách phòng Thẩm Khê Sơn. Mở khóa cửa xong xuôi, tiểu nhị lập tức lui gót. Thẩm Khê Sơn tóm lấy tay Tống Tiểu Hà lôi tuột phòng, gạt chân đá sầm cánh cửa : “Đêm nay ngoài giải quyết chút việc, nàng cùng ?"
Tống Tiểu Hà ngờ dự tính , tò mò hỏi: “Làm chuyện gì?"
"Ta đến khu nghĩa địa ở phía Bắc ngoài thành." Thẩm Khê Sơn điềm nhiên đáp.
Ban đầu vốn chẳng định mang Tống Tiểu Hà theo. Dù thì con hồ ly nhỏ lôi linh vực, nàng giữa một bãi tha ma sợ hãi đến mức hét thất thanh, hồn xiêu phách lạc, hẳn là ám ảnh nơi mồ mả âm u đó. thấy thái độ sốt sắng điều tra tòa thành của nàng, nếu cho , kiểu gì nàng cũng lôi cổ Vương Lộc chạy lăng xăng hỏi chuyện.
Thẩm Khê Sơn tự nhủ, thà để nàng cùng còn hơn là lén lút dắt díu cùng kẻ nam nhân khác.
Nào ngờ Tống Tiểu Hà đến hai chữ nghĩa địa chẳng mảy may sợ hãi, nàng vỗ tay đ.á.n.h đốp: “Đương nhiên là ! Hóa ngươi tính toán từ , thế mà cứ ngỡ ngươi định lười biếng ườn trong phòng cơ đấy."
Thẩm Khê Sơn bĩu môi móc mỉa: “Ta giống nàng, hễ đụng việc là nghĩ đủ trăm phương ngàn kế để lười biếng."
Tống Tiểu Hà hậm hực cãi : “Ta thế bao giờ?"
"Lúc luyện kiếm, nàng tổng cộng nghĩ mười lăm lý do hề trùng lặp để trốn tập." Thẩm Khê Sơn khoanh hai tay ngực, biếng nhác dựa lưng cửa.
Nàng ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy hình như đuối lý, đành ngoảnh mặt sang chỗ khác cãi cùn: “Có ? Làm gì đến mức mười lăm cái."
Thẩm Khê Sơn đếm trượt phát nào, thể để nàng chối bay chối biến. Thế là ung dung vanh vách từng lý do một, khiến Tống Tiểu Hà dù cãi cũng á khẩu gì.
Nàng dẩu môi, lẩm bẩm mắng thầm trong bụng tên Thẩm Khê Sơn là đồ hẹp hòi. Biểu cảm mặt chẳng thèm che giấu lấy nửa phân, Thẩm Khê Sơn qua là tỏng. Hắn bất chợt chúi tới, nhích thật sát, khoảnh khắc thu hẹp cự ly của hai , thấp giọng hỏi: “Tống Tiểu Hà, nàng lén lút mắng c.h.ử.i trong bụng ?"
Tống Tiểu Hà hành động sáp gần đầy đột ngột của cho giật nảy . nàng hề lùi bước, chỉ ngửa đầu đôi chút, thẳng thắn thừa nhận: “Sao ngươi ?"
Khóe môi khẽ nhếch, ý nhàn nhạt nhuốm đầy nơi đáy mắt, cũng chẳng thèm so đo xem Tống Tiểu Hà đang rủa xả bằng ngôn từ gì, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Nếu đêm nay cùng thì hãy chợp mắt sớm một chút, kẻo đến lúc đó gọi chẳng chịu tỉnh."
Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn . Thấy mở cửa chuẩn về phòng, nàng chạy theo hai bước thì thầm dặn dò: “Ngươi nhớ sang gọi đấy nhé."
Thẩm Khê Sơn chẳng buồn đầu, khẽ ừ một tiếng lững thững bước sang phòng bên cạnh.
Biết đêm nay chuyện quan trọng , Tống Tiểu Hà cũng chẳng màng lề mề. Nàng tùy tiện lót chút đỉnh, đó cởi giày thẳng cẳng lên giường đ.á.n.h một giấc ngon lành.
Mặt trời dần buông bóng, màn đêm tĩnh mịch chậm rãi kéo xuống bao trùm gian.
Các thương hộ trong thành Thọ Lân hầu như đều đóng chặt cửa nẻo, phố lác đác chẳng còn mấy bóng qua . Phải cách một quãng xa mới một ngọn đèn mờ ảo treo ven đường, dù chẳng tác dụng soi sáng là bao nhưng còn hơn .
Tô Mộ Lâm lén lút chuồn khỏi cửa, nương theo mùi hương để tìm Tang Duyệt.
Lúc chạng vạng tối, vì tên Mạnh Quan Hành bám đuôi dai dẳng nên Tang Duyệt chỉ kịp dặn dò y vài ba câu qua loa, đó Mạnh Quan Hành sống c.h.ế.t nằng nặc đòi lôi Tang Duyệt dùng bữa tối chung.
Nhắc tới Mạnh Quan Hành, Tô Mộ Lâm chỉ hận thể phát điên lên cho rảnh nợ. Não của tên chắc chắn từng lừa đá qua, cố chấp đến mức cứng đầu cứng cổ. Mặc cho Tô Mộ Lâm nổi đóa xua đuổi cỡ nào, y vẫn sống c.h.ế.t lẽo đẽo theo, mở miệng là bảo yên tâm để y hành động một .
Khó khăn lắm mới đợi đến nửa đêm, nhân lúc Mạnh Quan Hành ngủ say, Tô Mộ Lâm mới len lén chạy ngoài tìm Tang Duyệt.
Tang Duyệt bấy giờ khôi phục nguyên dạng Ma tộc. Mái tóc dài đen tuyền điểm xuyết vài lọn bạc trắng, đôi tai sói mềm mại dựng đỉnh đầu. Đôi đồng t.ử màu hổ phách phát những luồng sáng u ám trong bóng đêm. Nàng vắt vẻo cành cây với vẻ mặt phừng phừng lửa giận.
Tô Mộ Lâm lon ton chạy tới, ngửa cổ gọi vóng lên: “A tỷ, tỷ xuống đây chuyện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-91-man-nguyet-1.html.]
Tang Duyệt thả nhảy vút xuống, thuận tay giáng luôn cho y một đấm. Tô Mộ Lâm đ.á.n.h ngã lăn , lộn một vòng mặt đất lồm cồm bò dậy.
"Mới tiếp xúc với đám phàm nhân một thời gian mà mi ngày càng trở nên nhát cáy và nhu nhược." Tang Duyệt hừ lạnh: “Bị một tên phàm nhân cỏn con cản bước mà tới tận giờ mới lết xác đây, hại tỷ tỷ mi chờ đợi mòn mỏi."
Tô Mộ Lâm chẳng mảy may thấy đau, dậy cãi nhem nhẻm: “Lúc chạng vạng nằng nặc lôi chúng ăn cơm, cũng thấy tỷ từ chối thành công ."
Khuôn mặt Tang Duyệt thoắt cái đỏ ửng, thẹn quá hóa giận mắng: “Đó là vì niệm tình là phàm nhân, sợ một trảo vung đập c.h.ế.t thì phiền phức."
"Thì cũng y chang tỷ thôi." Tô Mộ Lâm lanh lẹ đáp trả một câu để vớt vát chút thể diện cho bản , đó vội vàng đ.á.n.h trống lảng: "A tỷ, rốt cuộc tỷ lặn lội tới đây để gì, lúc tỷ mập mờ chẳng hiểu gì cả."
Ánh mắt Tang Duyệt đanh , nhắc đến chuyện hệ trọng, sắc mặt nàng trở nên ngưng trọng hơn hẳn. Nàng trầm giọng: “Lúc chuẩn trở về Ma giới, vô tình cảm nhận thở của tà ma lẩn khuất ở nhân giới. Ma tộc chúng ngừng gây họa ở chốn phàm trần từ nhiều năm . Hiện tại mẫu lên thiên giới, e rằng tên ma đầu tâm thuật bất chính nào đó đang ngấm ngầm giở trò tạo phản, thế nên mới dọc theo manh mối mà truy đuổi tới tận đây."
"Truy đến tận thành Thọ Lân luôn ư?" Tô Mộ Lâm kinh ngạc.
"Ban đầu là ở một nơi gọi là Trường An tại nhân giới. thở ở đó quá đỗi yếu ớt, quần thảo vài ngày vẫn chẳng thể bắt ngọn nguồn. Thế nên đành theo dấu vết tới những vùng lân cận, một mạch tiến thẳng về phương Bắc. Cuối cùng phát hiện tà khí ở nơi nồng đậm hơn cả, bèn quyết định dừng chân đây."
Tô Mộ Lâm quýnh lên hỏi: “Vậy tỷ tìm ?"
"Nếu tìm thì còn rảnh rỗi nán tòa thành ngụy trang phàm nhân để cái quái gì nữa?" Tang Duyệt tức ách vì một đứa chậm tiêu thế , hận thể bổ não y ngày tám trăm bận để xem bên trong chứa bã đậu gì.
Tô Mộ Lâm rụt cổ, lân la gần vuốt ve lưng dỗ dành nàng: “A tỷ ngoan, trong thành tỷ phát hiện điểm gì bất thường ?"
Tang Duyệt khẽ hừ một tiếng, đáp: “Tất nhiên là ."
Nàng từ tốn kể : “Ta đến đây mi vài hôm, quan sát thấy bá tánh trong thành da dẻ vô cùng trắng trẻo, đen nhẻm đen nhèm. Theo , phàm nhân dãi nắng nhiều thì da ắt sạm . những phàm nhân sống chung một vùng địa lý, dù phơi nắng cách mấy thì màu sắc cũng chẳng thể chênh lệch quá nhiều đến thế. Phát hiện điểm khả nghi, liền âm thầm thử nghiệm, khi lẻn thành mới bàng hoàng nhận , một bộ phận ở đây cứ đến đêm là tuyệt nhiên hề ngủ."
Tô Mộ Lâm sửng sốt: “Lời là ý gì?"
"Là cần ngủ." Tang Duyệt gằn giọng: “Bọn họ đều là phàm nhân mang nửa điểm linh lực, thế mà thể thức trắng ròng rã suốt mấy ngày đêm."
Phàm nhân sống là ngủ, thức trắng ba ngày chạm tới cực hạn chịu đựng của cơ thể. những ngày qua quan sát, Tang Duyệt phát hiện những kẻ trong thành vốn chẳng hề chợp mắt nghỉ ngơi. Chỉ bằng điểm thôi cũng thừa sức minh chứng, những kẻ đó tuyệt đối là sống bình thường.
"Chỉ xác c.h.ế.t thì mặt mũi mới thể trắng bệch như thế." Tang Duyệt quả quyết: “Cho nên lớn gan suy đoán, e rằng một lượng lớn bá tánh trong thành kỳ thực c.h.ế.t cả ."
"Làm gì cái đạo lý , c.h.ế.t thể phục sinh." Sắc mặt Tô Mộ Lâm nháy mắt tái mét, tựa hồ đang liên tưởng tới điều gì đó, thần sắc bỗng chốc trở nên hoảng hốt bàng hoàng.
"Bởi bọn chúng là sống." Tang Duyệt kết luận: “C.h.ế.t mà vẫn dùng thứ tà thuật nào đó để duy trì hình hài y chang lúc sinh tiền, thì chắc chắn là yêu tà ma vật. Chuyện quỷ dị tột cùng, e là thoát khỏi liên can đến luồng tà khí . Mi chẳng đang bám gót nhóm của Tiên Minh ? Hãy mau chóng bẩm báo chuyện cho bọn họ."
Tô Mộ Lâm cứ đờ đẫn , mãi chẳng thèm ừ hử nửa lời.
"Tang Mộ Lâm, mi ngẩn đó gì?" Tang Duyệt bực dọc nhíu mày.
Tô Mộ Lâm lúc mới sực tỉnh hồn, giọng trầm hẳn xuống, thì thào lẩm bẩm: “Tuyệt đối thể để Tiểu Hà đại nhân chuyện ... Nếu như tỷ thế gian thứ thể cải t.ử sinh, thì hỏng bét mất..."
…
Nửa đêm giờ Tý.
Giấc ngủ của Tống Tiểu Hà xưa nay say, nếu ai cố ý đ.á.n.h thức, nàng dư sức một giấc no say tới tận hừng đông.
Thế nhưng đêm nay chẳng hiểu , một động tĩnh nhỏ xíu cũng đủ khiến nàng bừng tỉnh giấc.
Khi ý thức tỉnh táo, Tống Tiểu Hà từ từ mở mắt, thu tầm chỉ là một mảnh tối tăm mịt mùng. Ngoài cửa truyền đến tiếng sột soạt cực kỳ nhỏ, dỏng tai lên thật kỹ mới phát hiện đó là tiếng bước chân.
Đêm khuya thanh vắng tĩnh lặng như tờ, Tống Tiểu Hà lơ đễnh thèm giăng kết giới cách âm cửa, bóng tối bao trùm khiến thính giác của nàng càng trở nên mẫn cảm tột độ. Nàng lắng mồn một tiếng bước chân đang từ từ tiến gần.
Khi sát sạt bên ngoài, âm thanh vang lên rõ rệt đến mức Tống Tiểu Hà thể dám chắc chắn kẻ đang lảng vảng ngay bên cánh cửa. Chỉ điều, mỗi lúc gót chân giẫm xuống nền nhà, âm thanh phát nhẹ bẫng, nhẹ hơn cả tiếng bước chân của phàm nhân bình thường, nếu để tâm lắng thì tài nào nhận nổi.
nàng đoan chắc, tiếng bước chân tuyệt đối của Thẩm Khê Sơn. Với thủ của , dư sức bước mà chẳng phát bất kỳ một âm thanh cọ xát nào.
Tiếng bước chân dần dà áp sát. Kiếm gỗ của Tống Tiểu Hà vốn đặt ngay đầu giường. Nàng từ tốn dậy, tay siết chặt lấy chuôi kiếm, cả rơi trạng thái đề phòng cao độ giữa bóng tối.
Đột nhiên, tiếng bước chân dừng phắt ngay cửa phòng, im lìm bất động.
Bốn bề tĩnh mịch như tờ, tưởng chừng như âm thanh thế gian đều tiêu tán, những gì nàng chỉ là ảo giác hư vô.
Thế nhưng Tống Tiểu Hà chẳng vì mà lơ là phòng . Nàng thừa, thứ đó vẫn đang chôn chân ngay ngoài cửa.
[Ta luôn cảm giác ban đêm tiếng bước chân ở hành lang ngoài phòng, nhưng mỗi khi mở cửa xem thì chẳng thấy bóng dáng ai cả. Không rõ đây là do tự hoang mang mà sinh ảo giác là sự thật nữa.]
Lời trăng trối của nữ Liệp sư trong chiếc hải loa một nữa văng vẳng vọng về bên tai Tống Tiểu Hà.
Nàng khẽ nín thở, ngưng tụ linh lực đôi tai phóng thần thức ngoài dò xét. Bỗng dưng nàng sửng sốt phát hiện, bên ngoài cánh cửa tuyệt nhiên tiếng hít thở!
Không tiếng hít thở, điều đó đồng nghĩa với việc thứ đang bên ngoài căn bản là vật sống.
Trái tim nàng nhảy tót lên tận cổ họng. Tống Tiểu Hà nắm chặt thanh kiếm, đang định xông xuống giường lao c.h.é.m g.i.ế.c một phen thì chợt thấy một luồng kim quang lóe sáng rực rỡ từ vách tường, khoảnh khắc đó soi sáng bừng cả gian phòng u tối.
Thẩm Khê Sơn dùng thuật xuyên tường đường hoàng bước . Vừa thò mặt qua, thấy Tống Tiểu Hà đang xép re giường, hai đầu chân mày cau chặt, gương mặt cảnh giác cao độ. Hắn thoáng chút ngạc nhiên, chẳng ngờ một tiếng động mỏng manh như thế cũng đủ đ.á.n.h thức nàng dậy.
Nhìn thấy , Tống Tiểu Hà lập tức trút một thở phào nhẹ nhõm. Lúc nàng mới hoảng hồn nhận trán rịn một lớp mồ hôi lạnh toát từ lúc nào chẳng .
"Sao nàng còn ngủ?" Thẩm Khê Sơn sải bước tiến tới, tự nhiên như xuống sát mép giường. Hắn liếc mắt một cái nhận những giọt mồ hôi lấm tấm trán nàng, rõ ràng nàng trải qua một trận căng thẳng tột độ, đến tận bây giờ mới thả lỏng.
Theo bản năng, Tống Tiểu Hà nhích gần, áp bờ vai nhỏ nhắn gác lên lưng , ghé sát tai thì thầm: “Vừa nãy tiếng bước chân ở bên ngoài, nó dừng ngay cửa phòng đó."
Lúc nàng chuyện, thở nóng ấm phả lướt qua vành tai Thẩm Khê Sơn, dấy lên một trận cồn cào ngứa ngáy nơi đầu quả tim.
Hắn ngoảnh đầu , mỉm trêu chọc: “Nàng sợ ?"
Tống Tiểu Hà nhất quyết cãi chày cãi cối: “Làm gì chuyện đó?"
Thẩm Khê Sơn đưa tay lên, dịu dàng gạt nhẹ những giọt mồ hôi vầng trán trơn láng của nàng, trầm giọng hỏi: “Vậy cớ đổ mồ hôi thế ?"
Tống Tiểu Hà nghiêng đầu lảng tránh, c.ắ.n răng cứng họng: “Ta nóng."
Khóe môi nàng trĩu xuống, nửa bên mặt luồng kim quang nhàn nhạt hắt , phác họa nên những đường nét thanh tú rạng rỡ, thần sắc bướng bỉnh ngang ngạnh đặc trưng của thiếu niên.
Bàn tay Thẩm Khê Sơn trượt từ thái dương xuống, khẽ khàng vân vê lấy dái tai trắng trẻo nhỏ nhắn của nàng. Giọng trầm thấp cất lên, chẳng hiểu phảng phất chút hương vị ái nàng triền miên: “Đừng sợ, ở đây , sẽ chẳng kẻ nào hại nàng ."
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Tống Tiểu Hà vô thức ngước mặt lên, ánh mắt hai giao giữa trung.
Đôi mắt của Thẩm Khê Sơn xưa nay vốn luôn ví là mỹ mạo tuyệt trần. Lúc trò chuyện, nếu đáy mắt điểm xuyết thêm ý , nó sẽ tạo một mị lực quyến rũ mê hoặc lòng .
Chính vì , Tống Tiểu Hà tự nhiên sinh một loại ảo giác. Rằng khoảnh khắc Thẩm Khê Sơn đắm đuối nàng như thế , dường như thật sự nâng niu trân trọng nàng hết mực, tựa như rót bộ tấm chân tình của lên ảnh nàng.
Rõ ràng tu tập vô tình đạo, cớ sinh một đôi mắt đa tình đến mức .
Trái tim Tống Tiểu Hà đập liên hồi, gáy tai dần dần bốc hỏa tưng bừng, cả ngày một nóng hổi. Nàng cuống quýt mặt né tránh, vội vã gạt phắt bàn tay .
Bị đẩy , Thẩm Khê Sơn cũng chẳng màng tiến tới thêm, thẳng dậy phủi áo: “Đi thôi, chúng lo chính sự."
Lúc Tống Tiểu Hà mới cuống cuồng leo xuống giường xỏ giày cộp, vơ lấy chiếc áo khoác choàng lên vai, giắt thanh mộc kiếm ngang eo, gọn gàng chỉnh tề chuẩn xuất phát.
Nàng e dè chằm chằm phía cánh cửa, ngập ngừng hỏi: “Thứ đó... vẫn còn ở bên ngoài ?"
Thẩm Khê Sơn cũng liếc mắt sang cánh cửa đóng chặt. Hắn dĩ nhiên tỏng thứ ngoài là cái gì. Chính vì thấy tiếng bước chân nọ nên mới tức tốc xuyên tường qua phòng nàng. Khoảnh khắc cất giọng, thứ tự động rút lui, điều lúc nãy Tống Tiểu Hà phân tâm nên để ý mà thôi.
vẫn cố tình trêu: “Vẫn còn đó, nàng mở cửa xem thử ?"
Tống Tiểu Hà khựng một nhịp, nuốt nước bọt: “Hay là... chúng lo chính sự ?"
"Vậy chúng cửa chính nữa, trực tiếp xuất thành luôn." Khóe môi Thẩm Khê Sơn cong lên tạo thành một nụ rạng rỡ. Hắn dang rộng hai cánh tay, hờ hững lệnh: “Ôm lấy ."
Hai mắt Tống Tiểu Hà trợn tròn xoe ngạc nhiên: “Cái gì cơ?"
"Ta đưa nàng khỏi thành chứ , lẽ nào nàng xài thuật súc địa thành thốn?" Thẩm Khê Sơn thủng thẳng giải thích.
Tống Tiểu Hà đương nhiên là mù tịt. Cơ thể nàng mới ngưng tụ linh lực chừng bao lâu . Hơn nữa, những ngày rảnh rỗi hiếm hoi đều dồn sức việc luyện kiếm, thời gian mà chui rèn những môn pháp thuật bậc cao .
Thẩm Khê Sơn là đang nắm thóp lấy điểm yếu chí mạng của nàng.
Tống Tiểu Hà chữa cháy: “Không ôm ..."
Đuôi mày Thẩm Khê Sơn nhếch cao, thách thức: “Thế nàng bảo mang nàng kiểu gì? Hay là nàng tự lết bộ đó? Nếu thì xin phép cáo từ ."
Dứt lời, bộ cất bước lưng, y như thể sắp sửa vứt bỏ nàng căn phòng thật sự.
Tống Tiểu Hà cuống cuồng vươn tay níu chặt lấy vạt áo : “Ê ê đợi , là sẽ tự bộ !"
Nàng lờ mờ nhận Thẩm Khê Sơn đang cố tình trêu tức , thế nhưng vẻ mặt quang minh chính đại đầy nghiêm túc của , nàng đành tự nhủ chắc do suy diễn quá nhiều. Tống Tiểu Hà sấn lên hai bước, vươn hai tay chực quàng qua cổ , ai dè Thẩm Khê Sơn tóm gọn lấy cổ tay kéo tuột xuống.
Hắn nhấn hai tay nàng áp sát vòng eo săn chắc của , căn dặn: “Ôm ở đây."
Vóc dáng hai chênh lệch khá lớn, Thẩm Khê Sơn chỉ cần một cái ôm bao trọn nàng trong ngực.
Tống Tiểu Hà giục: “Được , thôi."
Thẩm Khê Sơn mỉm . Bàn tay to lớn vòng qua eo nàng ấn mạnh một cái, ép nàng dán chặt cơ thể lồng n.g.ự.c .
Khoảnh khắc hai thể áp sát , cả nhiệt độ và nhịp thở dường như cũng quấn quýt quện tròn.
"Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn ôm thể mềm nhũn trong vòng tay, vu vơ hỏi một câu: "Sau nàng còn cao thêm nữa ?"
Tống Tiểu Hà ngẩng ngoắt đầu lên, làn da trắng nõn nà ẩn hiện một rặng hồng mỏng manh đến mức khó lòng rõ. Đôi con ngươi đen láy rưng rưng phẫn nộ trừng mắt , hung dữ quát: “Lải nhải cái gì thế, rốt cuộc ngươi hả?"
Vừa nàng giãy nảy lên, cựa quậy vùng thoát khỏi vòm n.g.ự.c ấm áp của .
"Đi." Thẩm Khê Sơn chịu buông tha, cánh tay vô thức siết chặt thêm một chút, hại nàng càng áp sát cơ thể hơn. Màn cựa quậy của nàng hệt như cục bông mềm xốp đang cọ sát liên hồi xương cốt , khiến ngọn lửa ngứa ngáy lan tràn khắp . Thẩm Khê Sơn luống cuống cảnh cáo: “Nàng đừng lộn xộn nữa, thật đây."
Tống Tiểu Hà bấy giờ mới chịu ngoan ngoãn im.
Thẩm Khê Sơn cũng chẳng dám trêu đùa quá trớn. Hắn siết chặt vòng ôm, hình thoắt cái chớp động. Chớp mắt một cái, hai nhẹ nhàng đáp xuống một vùng hoang dã u ám tối tăm bạt ngàn.
Hắn nhanh chóng buông Tống Tiểu Hà .
Cơn gió đêm thanh mát thốc mạnh . Tống Tiểu Hà quanh chỉ thấy một màn đêm đen đặc quánh chẳng rõ phương hướng, đành lôi một ngọn đèn lồng nhỏ chiếu sáng.
Khoảnh khắc ánh nến bừng lên, đập thẳng mắt nàng là tầng tầng lớp lớp những nấm mồ nhấp nhô to nhỏ nối đuôi chen chúc san sát.