Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 92: Mãn Nguyệt 2
Cập nhật lúc: 2026-07-12 15:31:01
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gọi nơi là nghĩa địa thì quả là đ.á.n.h giá quá cao, trông nó giống một bãi tha ma hơn. Các ụ mộ san sát , hệt như chỉ tiện tay đào bừa một cái hố vứt xác xuống lấp đất .
Có vài ngôi mộ lập bia đá đàng hoàng, khác thì chỉ là những tấm bia gỗ cắm vội.
Ngọn đèn lồng trong tay Tống Tiểu Hà le lói tỏa sáng, kết hợp cùng ánh trăng vằng vặc thanh khiết, giúp tầm mở rộng kha khá.
Đêm đen đặc quánh, cảnh vật xung quanh tĩnh mịch đến rợn , vắng lặng một tiếng động.
Tống Tiểu Hà xoay , thắc mắc Thẩm Khê Sơn: “Chúng tới chỗ quỷ quái để gì?"
Thẩm Khê Sơn dán mắt khuôn mặt nàng một hồi, thấy nàng chẳng vẻ gì là sợ hãi hoảng loạn mới thản nhiên đáp: “Đi tìm phần mộ của một ."
"Là ai?"
"Tên điếm tiểu nhị ở khách trạm."
"Hả?" Tống Tiểu Hà sửng sốt, há hốc mồm kinh ngạc: "Hắn..."
Tên điếm tiểu nhị đó là Vương Lộc. Trưa nay Tống Tiểu Hà còn mới kéo y buôn chuyện cơ mà. Kẻ đó ăn lưu loát rõ ràng, nét mặt cử chỉ tự nhiên, ngoại trừ làn da phần nhợt nhạt thái quá thì chẳng mảy may để lộ một điểm bất thường nào khác.
Tống Tiểu Hà nhận y chẳng là sống, bèn hỏi dồn dập: “Hắn c.h.ế.t ? hôm nay lúc chuyện trò, y bề ngoài chẳng chút xíu nào là dị thường cả."
Đáy mắt Thẩm Khê Sơn sâu thăm thẳm, hạ thấp giọng châm chọc: “Tán dóc hăng say đến mức đó, hỏi nàng cho ?"
Tống Tiểu Hà rõ chữ chữ mất, lầm bầm phát một âm thanh hoài nghi từ cổ họng. Nàng sấn tới hai bước, sát rạt bên cạnh gặng hỏi: “Rốt cuộc là cớ sự ? Có thật là c.h.ế.t ?"
"C.h.ế.t tươi ." Thẩm Khê Sơn vươn tay chỉ thẳng vùng cổ của : “Trên cổ lù lù một cái lỗ máu, hình thù hệt như mũi dùi đ.â.m xuyên thấu qua nửa cái cổ họng . Cứu sống bằng niềm tin ?"
Tống Tiểu Hà kinh hãi hít một ngụm khí lạnh: “Ngươi thấy từ lúc nào, thèm bảo với một tiếng? Ta còn lôi tán dóc..."
Thẩm Khê Sơn mượn nước đẩy thuyền: “Thế nên bớt cái thói lân la quen bắt chuyện với lạ ."
"Vậy thám thính tin tức, tìm bản địa thì đào manh mối?"
"Tìm ."
Buông xong một câu gãy gọn, Thẩm Khê Sơn cũng tự vớt một chiếc đèn xách nhỏ, cất bước : “Tên điếm tiểu nhị đó bề ngoài tầm mười bốn mười lăm tuổi, nhưng ăn vô cùng lọc lõi già đời. Khả năng cao là quy tiên từ lâu . Đi sâu trong một đoạn xem tìm thấy manh mối gì ."
"Chia tìm ?" Tống Tiểu Hà rụt rè cất giọng.
Thẩm Khê Sơn nàng tủm tỉm: “Sợ ?"
Tống Tiểu Hà bản năng định chối phăng, thế nhưng lá gan chẳng đủ lớn để ưỡn n.g.ự.c tuyên bố sẽ tìm một .
Đâu thể trách nàng nhát gan , hồi từng xơi một quả đắng vì trò lẻ . Giữa cái chốn bãi tha ma âm u rợn , ai mà lớp đất đang chôn vùi những thứ ma quái gì.
Chỉ cần tưởng tượng đến viễn cảnh lủi thủi tìm mộ Vương Lộc, lúc đầu thì Thẩm Khê Sơn bốc mất tăm mất tích, bỏ mặc nàng trơ trọi một , Tống Tiểu Hà liền cảm thấy tay chân bủn rủn.
Ác nghiệt hơn là bấy giờ Đồng Cảm Chú còn, nếu rủi ro chạm mặt thứ gì đó kinh tởm, nàng lấy gì để kêu cứu Thẩm Khê Sơn đây? Vấn đề quả thực nan giải ngút trời.
Thấy hai mắt nàng đảo lia đảo lịa vòng quanh, mãi một lúc lâu mới rặn một câu chữa thẹn: “Ta sợ ngươi trốn lười biếng thì ."
Bộ dáng ngang bướng cãi chày cãi cối của nàng chọc trúng chỗ ngứa của Thẩm Khê Sơn, khiến vô thức đưa tay bóp nhẹ cằm nàng trêu ghẹo: “Thật ?"
Tống Tiểu Hà hất cằm vùng vằng hất tay . Nàng tỏng Thẩm Khê Sơn đang mỉa mai nên trong lòng dấy lên vài tia phẫn nộ.
Trước khi ngọn lửa giận của nàng kịp bùng phát, Thẩm Khê Sơn thu hồi vẻ cợt nhả. Hắn giương cánh tay lên, dứt khoát rút thanh kiếm dài cắm phập xuống mặt đất.
Một luồng sáng vàng nhạt lấy thanh kiếm trung tâm, x.é to.ạc màn đêm lao vun vút lan tỏa tứ phía. Chẳng mấy chốc bao trùm lấy hơn phân nửa khu nghĩa trang, thắp sáng cả những ngóc ngách khuất lấp tăm tối nhất, xua tan phần nào t.ử khí u ám rợn .
Giọng lười biếng thong dong của chậm rãi truyền đến: “Bên trong Kim Quang Vực sẽ bất kỳ dị động nào , nàng cứ yên tâm mà ."
Nhìn thấy ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp mặt đất, tuy từng đến loại thuật pháp , nhưng Tống Tiểu Hà xưa nay luôn dành cho Thẩm Khê Sơn một niềm tin tuyệt đối. Nàng lập tức hớn hở xách đèn lồng ba chân bốn cẳng lỉnh ngay.
Hai chia hai ngả, lẩn lút len lỏi qua từng mộ.
Nơi đây dù trông lộn xộn lếch thếch hệt như bãi tha ma, nhưng dẫu cũng là mồ mả của bá tánh trong thành. Phàm nhân xưa nay luôn kinh hãi việc sinh ly t.ử biệt, ma chay cúng bái vô cùng nghiêm ngặt, chú trọng lễ nghi, thành thử tuyệt nhiên tìm thấy bất kỳ ngôi mộ vô danh nào.
Tống Tiểu Hà rọi thẳng ngọn đèn từng bia mộ quét chữ để tìm cái tên Vương Lộc. Lâu lâu nàng lóng ngóng rướn cổ lên quanh quất để kiểm tra xem Thẩm Khê Sơn đang ở xó xỉnh nào.
Ước chừng một nén nhang , giọng của Thẩm Khê Sơn bỗng văng vẳng vọng tới: “Tìm thấy ."
Tống Tiểu Hà vội vã lật đật chạy tới, thấy đang chôn chân một nấm mồ cỏn con. Phía cắm một tấm bia gỗ mục nát, sứt mẻ lỗ chỗ chứng tỏ dầm mưa dãi nắng nhiều năm, đến mặt gỗ cũng phai màu nhạt thếch, nét mực thì nhòe nhoẹt mờ tịt.
Nàng ghé mắt sát căng mắt , loáng thoáng ghép dòng chữ: Hiếu t.ử Vương Lộc chi mộ, sinh năm Sùng Gia thứ nhất, mất năm Sùng Gia thứ mười lăm.
Tống Tiểu Hà bấm ngón tay lẩm nhẩm tính toán: “C.h.ế.t mười ba năm ."
Thẩm Khê Sơn hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng đáp lời.
"Tìm thì giờ gì nữa?"
Thẩm Khê Sơn giơ chân đạp một cái phang cái bia gỗ gãy rạp xuống đất, lạnh lùng phán: “Quật mộ lên."
Hành vi khốn nạn vô thiên vô pháp thế quả là chút trái với đạo lý luân thường. Tống Tiểu Hà cũng chẳng mảy may dị nghị nửa lời, nàng chỉ bất ngờ vì chuyến thám hiểm nửa đêm canh ba hóa là để đào mồ cuốc mả nhà .
Chỉ thấy Thẩm Khê Sơn bao bọc đôi tay trong tầng lớp kim quang, xuất kiếm đ.â.m xoáy thẳng xuống nấm mồ. Tức thì, âm phong bốn bề rít gào tụ , xoắn tít mù quanh kiếm như một trận cuồng phong. Lớp đất nện cứng ngắc gió mạnh x.é to.ạc bay lả tả. Loáng một cái, mồ mả của Vương Lộc bới tung lên nham nhở, phơi bày cỗ quan tài yên nghỉ bên .
Cổ tay Thẩm Khê Sơn khẽ vẩy, nắp ván thiên giật b.ắ.n lật ngửa nắp, rơi bộp xuống đất phát tiếng trầm đục.
Tống Tiểu Hà bày bộ dáng sửng sốt, rón rén bước tới sát mép hố nhòm xuống. Bên trong quan tài là một bộ hài cốt xám xịt khô khốc, còng queo mục nát ánh trăng mờ tỏ.
Chẳng gì kì bí cả, chỉ là một cỗ quan tài bình thường chôn một đống xương khô.
Tống Tiểu Hà gãi đầu gãi tai hiểu nổi rốt cuộc Thẩm Khê Sơn điên khùng đào mả nhà lên để chứng minh cái gì, bèn mặt hỏi: “Người đây mới là Vương Lộc hàng thật giá thật, nghĩa tên trong khách trạm là hàng giả hả?"
Thẩm Khê Sơn bước tới rũ mắt xuống mớ xương trắng, cất giọng vô hồn: “Không thể gọi là giả ."
"Hai Vương Lộc?" Đầu óc Tống Tiểu Hà cuồng như chong chóng: “Hay là đống xương vốn của y?"
Hành động quật mộ của Thẩm Khê Sơn cốt là để kiểm chứng xem bên trong cỗ quan tài chứa thứ gì tà môn . Nay đống xương khô vô tri vô giác , coi như phán đoán trong lòng sáng tỏ. Hắn vung tay niệm chú phục hồi nấm mồ trở như cũ, xoay lưng bảo nàng: “Chúng cứ về khách trạm , đường sẽ từ từ giải thích cho nàng ."
…
"Song Ngư Thần Ngọc, từng ?"
Tang Duyệt dẫm một chân lên trụ đá, hai tay khoanh ngực, tắm trong ánh trăng vằng vặc, lên giọng bí hiểm hỏi.
Tô Mộ Lâm nơm nớp lo sợ đảo mắt ngó nghiêng tứ phía. Thấy vắng lặng , y mới vội vàng níu tay nàng van nài: “A tỷ, tỷ mau xuống đây , nhỡ thấy thì nguy!"
Tang Duyệt điên tiết mắng xối xả: “Đệ đúng là một con sói vô dụng vứt !"
Tô Mộ Lâm cãi bướng: “Nơi là nhân giới, tỷ cứ vểnh hai cái tai sói lên nghễu nghện thế , ngộ nhỡ khác thấy là bứt dây động rừng gọi cả lũ Tiên Minh tới đấy. Lúc đó đừng là tỷ, ngay cả cũng sẽ lôi cổ tống cổ về Ma giới mất. Tỷ mau cút xuống đây nhanh, chót vót cao thế để tế thần ?"
Nói y sấn sổ lao , vươn hai tay ôm rịt lấy cặp đùi thon thả của Tang Duyệt định bụng lôi nàng rớt xuống.
Tang Duyệt chẳng thèm kiêng nể tung thẳng một cước sút y bay lộn mấy vòng trung, tiện đà phi đáp xuống nhẹ bẫng: “Mi sợ cái quái gì cơ chứ, kẻ nào dám hé mắt dòm lén, móc mắt luôn."
Chỉ một câu nhẹ tênh của nàng thôi dọa cho Tô Mộ Lâm sợ vỡ mật, y tái xanh mặt mày vội xua tay lia lịa: “Tuyệt đối , nếu ở nhân giới mà tỷ dám lạm sát vô tội, chắc chắn sẽ rước lấy kết cục bi thảm!"
Tang Duyệt bĩu môi khinh bỉ: “Lũ phàm nhân sâu kiến hèn mọn , chẳng cần tay chúng cũng sẽ tự sinh bệnh tật mà vong mạng, rảnh rỗi mà tự bẩn tay ."
Tô Mộ Lâm cau mày trầm tư hồi lâu, lát mới chậm rãi nhả từng chữ: “Nói cũng đúng lắm. Mệnh phàm nhân tuy mỏng manh dễ vỡ, nhưng..."
Tang Duyệt hung hăng lườm y một cái sắc lẻm. Y rụt cổ sợ sệt, nhưng vẫn ngoan cố tuôn nốt vế : “... bọn họ nhờ nhục yếu ớt hề linh lực chống đỡ , nên bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa. Đó mới là điều đáng nể phục."
Chưa dứt câu, một luồng hỏa khí hừng hực bùng nổ. Tang Duyệt lao tới túm gọn lấy cổ áo y, trợn trừng hai mắt hằn hộc nghiến răng ken két: “Tang Mộ Lâm, rong chơi chán chê ở nhân giới suốt hai mươi mấy năm nên gột sạch sẽ thế lẫn tôn nghiêm của bổn tộc ? Phàm nhân là cái giống loài vô dụng nhất, xảo quyệt hiểm độc nhất thế gian . Đệ cần vạch tường tận cái quá khứ đẫm m.á.u xem Bạch Lang nhất tộc của chúng tiêu diệt thê t.h.ả.m thế nào ?"
Tô Mộ Lâm sợ mất mật luống cuống xin tha mạng: “Đệ sai sai , là lỡ lời ăn hồ đồ, xin a tỷ giơ cao đ.á.n.h khẽ tha cho !"
Bấy giờ Tang Duyệt mới chịu ném phịch y xuống đất, hung bạo hừ lạnh. Nàng chợt nhận câu chuyện nghiêm túc tên ranh con cắt ngang bay chệch đường rày tít tắp mây xanh, bèn trừng mắt lườm y một nhát, ngược trở về chủ đề ban đầu: “Ta nghi ngờ ở đây cất giấu Song Ngư Thần Ngọc."
"Thứ đó là cái gì cơ?"
"Đó là viên ngọc thượng cổ độc nhất vô nhị trong Lục giới, khả năng chép và mô phỏng bất kỳ sinh vật nào, dẫu là vật c.h.ế.t vật sống. Ta để ý thấy một bộ phận bá tánh trong tòa thành rõ ràng là xác c.h.ế.t mục, nhưng vẫn sinh hoạt ăn uống hệt như sống sờ sờ. Rất khả năng kẻ rành rẽ thuật thao túng Thần Ngọc đang ẩn núp trong thành."
Tang Duyệt chìm suy tư, đôi chân mày liễu nhíu chặt, trong giọng điệu pha chút lưỡng lự: “Tuy nhiên vẫn dám khẳng định mười mươi Thần Ngọc đang ở đây. Chỉ là linh cảm sức mạnh đó nét tương đồng cực kỳ lớn với nó mà thôi. Mấy ngày nay rong ruổi khắp chốn lùng sục, nhưng chẳng hề một tia linh lực mỏng manh nào."
Tô Mộ Lâm câu câu chăng lơ mơ hồ đồ, chợt nhớ mấy lời bán tín bán nghi bâng quơ lúc đoàn khởi hành, y liền xen mồm mổ xẻ: “Trước đây Tiên Minh cũng từng phái một toán cao thủ xuống khảo sát nơi . Ai dè lúc về Minh chủ là đồ giả. Thế nên mới đùn đẩy chúng lội xuống cái vũng bùn điều tra. Tỷ xem, khi nào... toán Liệp sư vô tình phát hiện Song Ngư Thần Ngọc, bản giả mạo của chính thủ tiêu để đoạt phận, trộn trở về Tiên Minh?"
"Xác suất đó cũng là ." Tang Duyệt gật đầu suy xét: “Nếu cớ sự thực sự đúng như thế, thì chúng chỉ cần mò dấu vết của đám , xác suất chạm mặt Song Ngư Thần Ngọc là cao."
Cơ mà hành tung của lũ đó thoắt ẩn thoắt hiện, đào manh mối đây?
Hai tỷ chui lủi bóng cây vắt óc thảo luận một trận tơi bời hoa lá vẫn chẳng thể moi móc kế sách gì . Sau cùng đành tạm thời giải tán đường ai nấy .
Bên phía Tang Duyệt sẽ tiếp tục bám gót theo sát hành tung của Ma tộc, còn Tô Mộ Lâm đành cun cút lủi về khách trạm cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo Tiên Minh.
Y lò dò vác xác về phòng, đập thẳng mắt là tên Mạnh Quan Hành vẫn đang dang tay dang chân ngáy pho pho giường, một chiếm trọn cái diện tích giường rộng rãi. Hình như chìm trong giấc ngủ sâu đến mức chẳng mảy may phát giác y lút lẻn ngoài.
Cái tính của Mạnh Quan Hành cố chấp ngút trời, một hai nằng nặc đòi thuê chung một phòng với y. Tô Mộ Lâm nghĩ bụng đằng nào đêm nay cũng chẳng tính ngủ, nên cũng mặc xác buồn đôi co với gã.
Trớ trêu , tên ôm ấp một thứ ý thức trách nhiệm kỳ cục vớ vẩn của một đại ca, cứ hễ mở miệng là lo cho y như gà ấp con. Điều càng chọc Tô Mộ Lâm nổi điên tiết lên thêm.
Y lững thững bước tới cạnh giường, nghênh mặt Mạnh Quan Hành phơi thây từ cao xuống. Đột nhiên trong đầu y lướt qua một suy nghĩ ma quỷ dị hợm. Tô Mộ Lâm từ từ khom xổm xuống, cẩn thận rón rén luồn tay qua lớp chăn mỏng, nắm lấy mép ống tay áo của Mạnh Quan Hành xắn lên một tẹo. Chờ đến khi cẳng tay lộ diện, da thịt trắng ngần hiện ... nhẵn thín hề gì.
Ban nãy Tô Mộ Lâm chỉ định lôi tò mò liếc thử một cái, ai dè cổ tay trơn tuột của gã vắng bóng tiên ấn! Tô Mộ Lâm giật thót tim, mồ hôi lạnh tuôn như suối. Y hoảng hồn hất mặt ngó lên, bàng hoàng đụng đôi mắt thao láo của Mạnh Quan Hành đang mở trừng trừng, soi mói y bằng ánh rực rỡ hứng thú từ bao giờ.
Tô Mộ Lâm bủn rủn chân tay ngã bệt xuống đất. Biết là chẳng thể che giấu nữa, y lắp bắp kinh hoảng: “Ngươi... ngươi tỉnh ?"
"Tô sư , muộn thế còn chui đấy?" Mạnh Quan Hành uể oải thẳng dậy, ngáp một cái rõ to. Suối tóc đen mun xõa tung vai trần, toát một vẻ phong trần cợt nhả đắn.
Cái điệu bộ uể oải đó của gã thình lình kích thích dây thần kinh đề phòng của Tô Mộ Lâm rung lên chuông báo động.
"Ta ngoài tiểu." Tô Mộ Lâm đ.á.n.h bài chuồn kiếm cớ thoái thác.
"Đệ ngoài lâu đấy." Mạnh Quan Hành khẩy.
Tô Mộ Lâm sởn gai ốc đầy , đành vận nội công c.h.é.m gió nốt phần còn : “Tiểu một nửa thì đau bụng quá, đành chuyển sang đại tiện."
"Đi nặng mà ngốn hết tận một canh giờ cơ ?"
Biết tỏng lịch trình đến mức , hẳn là gã bắt bài y từ giây phút y rón rén lẻn khỏi phòng .
Tô Mộ Lâm vã mồ hôi hột, đ.â.m lao theo lao: “Ta đang thì tự nhiên ở lòi con hồ ly ranh ma cuỗm mất cái quần của chạy biến. Thế là rượt theo nó chạy bở tai tới tận bây giờ mới về ."
Lời bịa đặt nồng nặc mùi xạo láo. trong thời khắc sinh t.ử thế , đầu óc Tô Mộ Lâm trống rỗng chẳng tài nào vắt kiệt não nặn lý do nào mỹ hơn.
Nào ngờ Mạnh Quan Hành bày bộ dáng gật gù tin tưởng. Gã lên một tiếng, quét mắt soi mói gương mặt y từ xuống : “Tô sư nóng lắm ? Sao mồ hôi tuôn như tắm ?"
Tô Mộ Lâm cuống quýt dùng ống tay áo quẹt bừa mấy cái lên mặt: “Vừa nãy chạy đuổi theo con hồ ly đó mệt bở tai, mới toát mồ hôi thế đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-92-man-nguyet-2.html.]
"Nhanh lên giường ngủ ." Mạnh Quan Hành bật khanh khách: "Đêm khuya , đừng loạn lên nữa."
Giờ Tô Mộ Lâm dám leo lên giường ngủ cùng với gã. Đầu óc y lúc chỉ nảy mỗi một phương án: lập tức đạp cửa vọt ngoài, đ.á.n.h cược vận may xem xác suất sống sót bò đến phòng Tống Tiểu Hà khi gã lôi đầu lò sát sinh là bao nhiêu phần trăm.
Y mếu máo gượng gạo: “Không cần , hết buồn ngủ , Mạnh sư cứ ngủ tiếp ."
Mạnh Quan Hành ngáp dài thêm phát nữa, cất tiếng: “Hồi nãy Tô sư lục lọi tay tìm món gì thế?"
Cơ thể Tô Mộ Lâm cứng đờ như tượng đá, tuyệt nhiên dám he hé môi đáp .
Mạnh Quan Hành tủm tỉm nửa miệng hồi lâu. Đột nhiên gã nhấc cánh tay bên lên, vén ống tay áo qua khỏi cùi chỏ chìa thẳng mặt Tô Mộ Lâm: “Có đang tìm cái ?"
Đập mắt y lúc rành rành là ấn ký tiên ấn màu xanh nhàn nhạt, đang phát vầng sáng le lói mỏng manh giữa gian phòng u uất.
Tô Mộ Lâm: "..."
Tô Mộ Lâm tức khắc tỉnh mộng, há, hóa nãy giờ do mù đường nên ngó nhầm tay!
cái bản tính của y xưa nay vốn dĩ gì chuyện chịu nhún nhường nhận sai về . Rõ ràng vụ soi nhầm cổ tay là sự cố kỹ thuật của y, nhưng cái thái độ mỉa mai trịch thượng của Mạnh Quan Hành là thể dung thứ.
Ngứa mắt với bộ mặt đắc ý của Mạnh Quan Hành, cục tức trong bụng Tô Mộ Lâm bùng lên hừng hực. Y lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, lớn tiếng bù lu bù loa xỉa xói gã: “Ta thích gì thì kệ xác ! Thích tiểu lâu bao nhiêu thì , liên quan quái gì đến ngươi mà xía mồm ?"
Mạnh Quan Hành tít mắt : “Tô sư dạy chí , thế ngủ đây."
Tô Mộ Lâm nuốt cục tức nghẹn ngang họng, rủa thầm gã trong lòng hậm hực đ.í.t bước bàn phịch xuống.
Mạnh Quan Hành lười biếng liếc y một cái đ.á.n.h một giấc no say.
Tô Mộ Lâm ức chế thu lu một cục chịu đựng suốt hai canh giờ đồng hồ. Trời chớm rạng sáng, y lập tức vọt lẹ đường.
Lần theo mùi hương quen thuộc, y nhanh chóng sục sạo tìm đến chỗ của Tống Tiểu Hà.
Bình minh hé rạng, bá tánh thành Thọ Lân bắt đầu guồng sinh hoạt thường nhật. Hàng quán bắt đầu mở bạt bày sạp, dân buôn bán dạo rảo bước dọc những con hẻm, cả góc phố bắt đầu lao xao rộn rã.
Tô Mộ Lâm lượn lờ trong thành chừng nửa canh giờ, cuối cùng cũng mò Tống Tiểu Hà đang ở lề đường đối diện khách trạm.
Chẳng rõ là nàng thao thức trắng đêm ngủ, là dậy sớm quá mức. Lúc nàng đang vận bộ y phục trắng muốt như tuyết, an phận xếp hàng ngoan ngoãn chực chờ mua bánh đường.
Ngặt nỗi, chắn ngay mặt nàng là một hàng dài tới bảy đứa vắt mũi sạch.
Tô Mộ Lâm lao như bay tới, í ới gào to: “Tiểu Hà đại nhân!"
Nghe tiếng gọi, Tống Tiểu Hà phắt lườm y. Đợi y dừng mặt, nàng mới cáu gắt: “Kêu gào ỏm tỏi cái gì hả?"
Tô Mộ Lâm dừng bước hì hì. Nhìn lướt qua cái hàng ngũ bảy đứa lít nhít bảy tám tuổi phía , y dứt khoát đưa tay vác bổng một đứa ném tọt lưng Tống Tiểu Hà, mồm nịnh bợ: “Tiểu Hà đại nhân, tỷ cứ mạnh dạn tiến lên!"
Đứa bé túm ném hụt hẫng ré lên bỏ chạy mất dép.
Tống Tiểu Hà ngoảnh theo bóng lưng đứa nhỏ, tặc lưỡi: “Ngươi ức h.i.ế.p trẻ con gì?"
Tô Mộ Lâm biện bạch: “Có ức h.i.ế.p , đang rèn cho nó bài học sinh tồn cá lớn nuốt cá bé đấy chứ, để lớn lên bước đời khỏi sợ thiệt thòi."
Tống Tiểu Hà vỗ tay đốp đốp: “Nghe chí lý đấy."
Tô Mộ Lâm mừng rơn như bắt vàng. Thế là hai tỷ bắt tay tạo thành đội hình ăn rơ hảo: một đứa hất văng đám nít ranh vướng víu, một đứa nhởn nhơ thong dong tiến thẳng lên đầu hàng.
Đám nhóc tì lóc chóc sáng tinh mơ mò xếp hàng mua bánh đường hẳn là chẳng lĩnh hội triết lý cá lớn nuốt cá bé uyên thâm . chắc chắn chúng thấu triệt một chân lý cay đắng rành rành: lớn là một đám vô liêm sỉ.
Chẳng mấy chốc, Tống Tiểu Hà hiên ngang cắm cọc ngay chảo bánh rán. Nàng vung tay xòe năm ngón dõng dạc tuyên bố: “Cho năm cái!"
Đầu bếp rán bánh đường là một tẩu t.ử trung niên, nước da rám nắng ngăm ngăm. Nãy giờ chứng kiến cảnh Tống Tiểu Hà hống hách bắt nạt trẻ con lấn hàng nhưng bà cũng chẳng bực tức, mỉm xởi lởi hỏi: “Cô nương thích loại nhân ?"
"Lại còn loại kẹp nhân cơ á?" Nước miếng Tống Tiểu Hà chảy ròng ròng xuống rốn.
"Có chứ, nhân đậu đỏ mật táo và lòng đỏ trứng chảy. Cô nương ưng loại nào?"
"Cho hết!" Tống Tiểu Hà vỗ vỗ túi tiền xu rủng rỉnh bên hông, phất tay cực kỳ hào phóng: "Mỗi loại lấy hai cái!"
"Được ."
Bà chủ quán đon đả nhận lời, thuần thục lót giấy dầu bánh.
Trong lúc Tống Tiểu Hà thẫn thờ chờ đợi, một nữ t.ử vận y phục tím nhạt uyển chuyển bước tới: “Đại nương, bánh đường của cháu xong ?"
"Xong , ở đây ." Bà chủ quán chỉ tay khay gỗ bên cạnh: “Ba cái đúng ?"
Nữ t.ử áo tím khẽ gật đầu, vươn tay chực đón lấy. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, bánh lỡ trượt khỏi tay rớt bịch xuống đất.
Tống Tiểu Hà ngay cạnh đó thấy bèn khom nhặt hộ. Trong một khoảnh khắc lơ đễnh, ánh mắt nàng vô tình lướt qua gấu váy của nữ tử, phát hiện cổ chân nàng mang cái màu nâu gỗ cứng ngắc kỳ lạ.
Sự nghi hoặc nhen nhóm trong lòng, Tống Tiểu Hà đưa tay nhặt gói bánh chìa về phía nàng : “Không , bọc giấy dầu cẩn thận lắm , phủi phủi bụi là ăn tuốt."
Mắt nữ t.ử nọ cong lên thành hình vành trăng khuyết tươi rói. Nàng xòe đôi bàn tay bọc kín găng vải đón lấy bọc bánh, gật đầu hàm ơn: “Đa tạ cô nương."
Khoảnh khắc mười ngón tay giao thoa, Tống Tiểu Hà c.h.ế.t lặng khi cảm nhận bề mặt tay áo của nữ t.ử áo tím cực kỳ khô khốc cứng đơ, tuyệt nhiên vắng bóng sự mềm mại ấm áp của da thịt thường. Cảm giác lạnh ngắt và thô ráp hệt như tảng đá cuội vô tri.
Nàng khẽ gật đầu, mắt dõi theo bóng lưng nữ t.ử bước rời .
Nàng bước chậm, dáng vẻ bề ngoài chẳng khác bình thường là mấy, nhưng nếu tĩnh tâm soi xét tỉ mỉ thì dáng dấp cứng đơ lúng túng lạ thường.
"Cô nương, bánh đường tới đây." Giọng sang sảng của đại nương lôi tuột dòng suy nghĩ của Tống Tiểu Hà về thực tại. Nàng cuống quýt đỡ lấy túi bánh, mấp máy môi cảm ơn lập tức lôi Tô Mộ Lâm đ.á.n.h bài chuồn.
Chắc mẩm do hôm nay Tống Tiểu Hà dậy từ lúc gà kịp gáy, nên đường xá Thọ Lân lúc còn lưa thưa vắng vẻ. Nàng phát cho Tô Mộ Lâm hai cái bánh ngọt, rảo bước song hành cùng y dạo phố. Chợt ngửi thấy mùi cháo mì tỏa từ một hàng quán ven đường, hai bèn hí hửng sà .
Tống Tiểu Hà gọi thẳng một bát mì to ụ, chọn bừa một cái bàn kê ngoài vỉa hè yên vị.
Bát mì bưng lên, chưởng quán ném một câu "mời dùng thong thả" lượn mất hút. Tống Tiểu Hà cũng chẳng mà nghi kỵ bới lông tìm vết, cắm mặt gắp đũa cuộn tròn những sợi mì ngập mỡ nóng hổi húp sồn sột lấy sồn sột để.
Đang chìm đắm trong bát mì ngon tuyệt cú mèo, bỗng dưng khóe mắt nàng bắt một bóng vụt qua trong đám đông. Cái dáng dấp quen thuộc hình như nàng từng chạm mặt ở đó .
Tống Tiểu Hà sực nhớ nọ. Lần đường hành tẩu đến nước Hạ, gã tán tu tên Ngô Trí Minh từng dở chứng kiếm chuyện kiếm cớ gây hấn với Thẩm Khê Sơn. May lúc đó Bộ Thời Diên xuất đầu lộ diện mặt hòa giải êm . Sau đó cơ hội tái ngộ, Tống Tiểu Hà mới kinh hoàng phát hiện cổ gã hằn in một vết sẹo đáng sợ, và kinh hãi hơn là gã câm . Tống Tiểu Hà còn nhân cơ hội đó tổng xỉ vả mỉa mai gã một trận nhớ đời.
Không ngờ ngày giáp mặt gã ở cái chốn khỉ ho cò gáy .
Cớ Ngô Trí Minh xuất hiện ở đây?
Tống Tiểu Hà nhồm nhoàm nhai mì, trong đầu não cuồng chắp vá xâu chuỗi thông tin.
Dòng hồi ức ùa về, kéo theo vô uẩn khúc nàng từng chứng kiến.
Điển hình như cái đêm mà Bộ Thời Diên bất thình lình xuất hiện ngăn cản mâu thuẫn. Ngô Trí Minh Thẩm Sách là do Thẩm Khê Sơn cải trang, gã cứ một mực sống c.h.ế.t c.ắ.n càn kiếm chuyện với Tiên Minh. Cơ mà lúc Bộ Thời Diên buông một câu bâng quơ, gã đột ngột nín bặt.
Bộ Thời Diên gì nhỉ: "Nửa năm các hạ lén lút chôn giấu thứ gì ở thành Thọ Lân, đào lên ."
Hồi ức của Tống Tiểu Hà đột ngột khựng ở đây, đôi đũa khựng luôn giữa trung.
Rốt cuộc nửa năm Ngô Trí Minh vùi lấp thứ cấm kỵ gì lòng đất thành Thọ Lân, để đến nỗi Bộ Thời Diên nắm thóp thành nhược điểm trí mạng? Việc gã mặt ở đây lúc mục đích gì? Trùng hợp ngẫu nhiên âm mưu xếp đặt?
Càng nghĩ Tống Tiểu Hà càng thấy sặc mùi mờ ám. Nàng cuống quýt húp lấy húp để nốt chỗ mì nước béo ngậy, hai má phồng to như ễnh ương, quăng toẹt đôi đũa xuống bàn gào thét sai vặt Tô Mộ Lâm thanh toán, tự co chân đuổi biến về hướng Ngô Trí Minh lướt qua.
Ngô Trí Minh cắm đầu cắm cổ như bay, chân bước nhanh thoăn thoắt. Đợi lúc Tống Tiểu Hà xách váy đuổi tới nơi, bóng dáng gã bốc còn gì. Nàng lượn lờ đảo mắt quanh phố một vòng, đến khi Tô Mộ Lâm lết xác tới nơi mới hậm hực lôi y về khách trạm.
Lúc về tới nơi, Thẩm Khê Sơn thức giấc từ lúc nào. Hắn chễm chệ vắt chéo chân nhịp đùi ở dãy ghế bên ngoài khách trạm, xung quanh vây kín mít một bầy nít ranh.
Lũ nhóc tì kích động khua tay múa chân loạn xạ, hầm hầm phẫn uất mách lẻo với : “Ca ca, nhất định giúp tụi đòi công bằng! Dạy dỗ bọn họ một trận bã!"
"Phải đó! Bọn đang xếp hàng đàng hoàng, tự nhiên tóm vứt tít đằng !"
"Cái thành Thọ Lân từng chứa chấp cái bọn ác ôn nào như thế!"
Thẩm Khê Sơn hôm nay diện một y phục màu vàng mỡ gà, mái tóc dài mượt búi một nửa bằng ngọc quan, xõa lơi lả bờ vai. Khuyên tai lỉnh kỉnh thường ngày tháo xuống bớt, ngang hông giắt ngọc bội Cấm Bộ màu bích ngọc bọc ngoài. Tổng thể giao diện toát lên một khí chất phồn hoa rực rỡ, y hệt như một vị tiểu thiếu gia quen sống trong nhung lụa vàng son.
Đôi mắt tuyệt của đong đầy ý trêu chọc, bộ dạng cực kỳ kiên nhẫn lắng bầy con nít phàn nàn oán thán. Hắn nhẹ giọng hỏi dò: “Vậy các hai kẻ ác nhân lẩn trốn ?"
"Chịu ạ, bọn chúng hốt xong mẻ bánh đường là cắp đ.í.t chuồn lẹ ." Một đứa nhóc lanh chanh bẩm báo.
Thẩm Khê Sơn từ tốn ngoảnh đầu , chạm trán Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm đang sát cánh kè kè lết xác về. Hắn hất cằm chỉ điểm: “Là hai họ ?"
Tống Tiểu Hà giật thon thót, vội vã giấu nhẹm túi bánh đường lưng. Vẫn để mặc cái mồm bóng nhẫy dầu mỡ, nàng ngơ ngác hỏi: “Cái gì thế?"
"Là họ!"
Đám lau đồng loạt ré lên the thé, chỉ tay thẳng mặt Tống Tiểu Hà gào rú bóc phốt.
Tống Tiểu Hà cãi bay cãi biến: “Ta thì ?"
Thẩm Khê Sơn nhổm dậy khỏi ghế sải bước tới gần nàng. Ánh mắt xoáy thẳng đôi môi bóng nhẫy của nàng, giọng trầm xuống răn đe: “Mới sáng bảnh mắt rửng mỡ trêu chọc tụi con nít ?"
Tống Tiểu Hà lí nhí ngụy biện: “Ta nào trêu chọc ai... Túi bánh đường ... là tacố ý mua cho ngươi đấy."
Nói đoạn nàng miễn cưỡng móc cái bánh cuối cùng chìa mặt Thẩm Khê Sơn: “Sư phụ nàng răn dạy , trẻ con ăn nhiều đồ ngọt dễ sâu răng. Ta thế là để giáo d.ụ.c tụi nó bớt thói tham ăn tục uống đấy chứ."
Thẩm Khê Sơn nhướn mày đón lấy chiếc bánh đường vẫn còn tỏa nóng hổi. Hắn nắn nắn cái vỏ bánh mềm dẻo, hỏi: “Mua tổng cộng bao nhiêu cái?"
"Sáu cái." Tống Tiểu Hà buột miệng khai toẹt cần suy nghĩ.
"Mua sáu cái, chỉ đưa đúng một cái, thế mà còn dám bảo là mua cho ư?" Thẩm Khê Sơn gằn thành tiếng trêu cợt: “Tống Tiểu Hà, cái tài hươu vượn của nàng cũng lợi hại gớm nhỉ?"
"Không ăn thì trả đây!"
Tống Tiểu Hà đưa tay giằng co định giật , nhưng Thẩm Khê Sơn lẹ tay giơ tít cái bánh lên cao chót vót, nhếch mép khiêu khích: “Ta bảo là ăn ."
Hai bắt đầu đuổi bắt giành giật ầm ĩ ngay giữa phố chợ. Tô Mộ Lâm bên lề cổ động viên hú hét cổ vũ cho Tống Tiểu Hà, trong khi lũ nhóc tì cũng phấn khích hò reo tiếp sức cho Thẩm Khê Sơn.
Khung cảnh ồn ào náo nhiệt thình lình dập tắt bởi một giọng từ bên đường cắt ngang.
"Tiểu Hà cô nương, vài ngày gặp, trông nàng tươi tắn hơn hẳn đấy!"
Khoảnh khắc lọt tai giọng quen thuộc , ngọn lửa cáu bẳn phiền toái trong lòng Thẩm Khê Sơn phừng phừng bốc lên nghi ngút. Ánh mắt sắc như d.a.o cau phóng một luồng sát khí vút qua lề đường đối diện, quả nhiên tóm gọn ngay cái bản mặt đáng ghét của Chung Tầm Nguyên.
Lại là cái thứ miếng dán cao bồ hóng dai như đỉa đói , cứ bám riết lấy mãi thế hả!
Thẩm Khê Sơn gào thét mắng nhiếc trong lòng.
Nhác thấy gã, Tống Tiểu Hà hớn hở mặt: “Chung công t.ử cũng đến đây ?"
Thẩm Khê Sơn xong càng thấy uất hận trào dâng.