Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 93: Mãn Nguyệt 3

Cập nhật lúc: 2026-07-12 15:31:02
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Khê Sơn là cảm thấy điểm ở Tống Tiểu Hà thật chẳng .

Nàng phân định ân oán quá mức rạch ròi.

Tuy nàng và Chung gia huyết hải thâm cừu, nhưng đó là món nợ m.á.u với Chung Ý Thịnh và đồng bọn, chứ nàng tuyệt nhiên chẳng thèm trút giận lên đầu những kẻ liên can, ví dụ như Chung Tầm Nguyên.

Dựa chút tình bằng hữu mỏng manh kết giao ở Trường An thuở , giờ đây hội ngộ nơi , Tống Tiểu Hà vẫn thể vui vẻ với gã.

Mà nụ lọt mắt Thẩm Khê Sơn, chẳng khác nào đổ thêm dầu ngọn lửa đang bừng bừng cháy trong lồng n.g.ự.c .

Hắn bất động thanh sắc sải hai bước tiến lên, dùng hình cao lớn của chắn ngang tầm của Tống Tiểu Hà. Đôi mắt lạnh lẽo chĩa thẳng Chung Tầm Nguyên, nhếch mép khẩy: “Chuyện nhà họ Chung giải quyết êm xuôi nhanh gọn thế cơ ?"

Chung Tầm Nguyên thừa nụ giấu d.a.o sắc nhọn, nhưng gã nào ngán, cũng tươi đáp trả: “Chuyện Chung gia chẳng Thẩm Liệp sư một tay dàn xếp thỏa ? Còn chuyện gì nữa mà bận rộn? Tám thanh cự kiếm hôm đó của ngài quả thực dọa mấy vị trưởng lão nhà chúng c.h.ế.t khiếp. Trở về ai nấy đều gặp ác mộng triền miên, gầy sọp trông thấy."

Sắc mặt Thẩm Khê Sơn vẫn dửng dưng gợn sóng: “Quá khen. Chỉ tiếc là hôm đó... ngươi mặt."

Nghe thấu ẩn ý rợn trong câu , khóe môi Chung Tầm Nguyên khẽ giật giật. Gã thầm nghĩ trong bụng: Mẹ kiếp, hôm đó ông đây mà mặt ở đấy thì cái đầu rơi xuống đất đầu tiên chắc chắn là của ông !

Tống Tiểu Hà đến đoạn liền chép miệng hùa theo: “Ta cũng mặt ở đó..."

"Nhắc mới nhớ, cái ngày Bách Luyện Hội ngươi thủ lôi đài, nàng cũng chẳng tận mắt chứng kiến. Nghĩ tiếc hùi hụi."

Thẩm Khê Sơn lập tức xoay đầu, hạ giọng dỗ dành: “Không , ngày tháng còn dài, nàng còn ối cơ hội để xem."

Tống Tiểu Hà định hé môi thì Chung Tầm Nguyên bước sang đường xen ngang: “Tiểu Hà cô nương, hai xuất hiện ở đây?"

Nàng c.ắ.n một miếng bánh đường trong tay, nhồm nhoàm đáp: “Bọn tìm tàn phách cuối cùng của sư bá."

"Sao cô nương tung tích hồn phách của sư bá?" Chung Tầm Nguyên tò mò hỏi.

Tống Tiểu Hà thành thật trả lời: “Là Minh chủ dùng sưu hồn thuật tra khảo từ t.ử hồn của Chung Ý Thịnh."

Thần sắc Chung Tầm Nguyên thoáng chốc đờ đẫn, ngập ngừng cất lời: “Có một chuyện, nên ."

Thẩm Khê Sơn phũ phàng cắt ngang: “Không nên thì câm miệng ."

Chung Tầm Nguyên giả điếc ngơ, điềm nhiên tiếp: “Tiền nhiệm gia chủ nhà họ Chung tàn phách cuối cùng của sư bá cô nương đang ở chốn nào."

Tống Tiểu Hà ngỡ ngàng tròn mắt: “Lời nghĩa là gì?"

"Năm xưa khi Lương Tụng Vi độ kiếp phi thăng thất bại, tàn phách lưu giữ tại Chung gia cánh mà bay. Cũng chẳng rõ kẻ nào to gan trộm mất. Tiền nhiệm gia chủ phái lùng sục khắp nơi ròng rã suốt một thời gian dài nhưng vẫn bặt vô âm tín. Cũng vì sự vụ mà ông nảy sinh hiềm khích, nghi kỵ lẫn với Nghiêm Nhân Lập của Hàn Thiên Tông, từ đó tạo thành hiềm khích thể cứu vãn." Chung Tầm Nguyên kể rành rọt.

"Làm ngươi những chuyện cơ mật ?"

Chung Tầm Nguyên từ tốn giải thích: “Khi Tiên Minh lật tung Chung gia lên lục soát, họ thu thập nhiều di vật trong mật thất của tiền nhiệm gia chủ. Trong đó một cuộn tàng thư ghi chép rành rọt sự kiện năm xưa. Trùng hợp cũng mặt ở đó, nên vô tình lọt tai chuyện ."

Tống Tiểu Hà im lặng đáp, rơi trầm tư suy nghĩ.

Thẩm Khê Sơn lên tiếng đuổi khách: “Ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi ? Đứng ỳ đây cái quái gì?"

Chung Tầm Nguyên hề hề: “Chúng cũng mới đặt chân đến thành Thọ Lân, cần vội vã thế."

Tống Tiểu Hà bèn ló đầu từ lưng Thẩm Khê Sơn, c.ắ.n dở miếng bánh đường liếc mắt sang bên đường.

Chỉ thấy lố nhố sáu rải rác bên đó. Bọn họ đều vận y phục tối màu, vai thêu huy hiệu của Chung gia, hông giắt đao kiếm đàng hoàng. Trong đó hai cô nương còn giắt thêm roi da bên hông trông khá dữ dằn.

Trong lúc nàng đưa mắt đ.á.n.h giá, đám cũng đồng loạt dồn ánh về phía nàng.

Toàn là những gương mặt lạ hoắc từng quen . Chợt một cô nương trong đó khẽ nhướng mày, ném về phía Tống Tiểu Hà một nụ rạng rỡ thiện.

Tống Tiểu Hà chẳng buồn đáp lễ, nàng ngoắt , tiện tay chộp lấy bàn tay Thẩm Khê Sơn bảo Chung Tầm Nguyên: “Vậy các ngươi cứ thong thả dạo chơi trong thành nhé. Bọn còn kẹt chút chính sự lo, xin phép thất lễ cáo từ ."

Dứt lời, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Khê Sơn lôi xềnh xệch về phía khách trạm.

Hiếm hoi lắm mới chớp cơ hội ngàn năm một Tống Tiểu Hà chủ động nắm tay, bao nhiêu giông bão ghen tuông hậm hực với Chung Tầm Nguyên trong lòng Thẩm Khê Sơn lập tức bay biến sạch sành sanh. Hắn nhanh nhẹn lật ngược thế cờ, xoay tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng ủ ấm trong lòng bàn tay , ngoan ngoãn ngoan hiền mặc cho Tống Tiểu Hà dắt .

Tô Mộ Lâm lẽo đẽo theo bỗng dưng sấn tới vài bước, dí sát mũi Chung Tầm Nguyên hít hà đ.á.n.h .

Chung Tầm Nguyên vốn đang mải dõi theo bóng lưng Tống Tiểu Hà, chợt thấy cái mặt bự chà bá thình lình áp sát mặt liền giật thót tim lùi một bước, cau mày nạt: “Ngươi thần kinh ? Ngửi cái quái gì thế hả?"

Tô Mộ Lâm lầm bầm: “Lạ thật, mùi vị của ngươi hôm nay khác hẳn thế nhỉ?"

"Nhà ngươi cầm tinh con ch.ó ? Mà ngửi với chả mùi?" Chung Tầm Nguyên mỉa mai thương tiếc.

Tô Mộ Lâm mang trong huyết mạch Bạch Lang cao quý, từng là một thời oanh liệt ngai vàng Ma tộc. Tuy nay sa cơ lỡ vận, nhưng sự kiêu hãnh của dòng m.á.u hoàng tộc tuyệt đối dung thứ cho bất kỳ kẻ nào xúc phạm, huống hồ đối phương chỉ là một tên phàm nhân rẻ rách.

Cơn thịnh nộ bùng lên, y lao thẳng tới tặng luôn cho gã một cú "thiết đầu công" trời giáng, miệng gầm rống: “Ta húc c.h.ế.t nhà ngươi!"

Chung Tầm Nguyên tấn công bất ngờ kịp trở tay, chỉ cảm thấy vầng trán rung lên bần bật vì dính trọn cú thiết đầu công.

Thế nhưng gã vẫn sừng sững như núi Thái Sơn, mảy may hề hấn gì. Trái , trán của Tô Mộ Lâm đau đớn kịch liệt như x.é to.ạc , hoa mắt chóng mặt. Cú va đập suýt chút nữa văng não ngoài, cảm giác như hộp sọ vỡ vụn đôi, loạng choạng chao đảo suýt ngã phịch xuống đất.

Chung Tầm Nguyên thấy nhếch mép khẩy, biểu cảm lộ rõ vẻ giễu cợt con thiêu lao lửa. Gã phất tay một cái, thản nhiên gót dẫn sáu tên thuộc hạ rời .

Tô Mộ Lâm ôm cái đầu đang mòng mòng như đèn cù, nửa ngày mới định thần , lúc trán sưng vù một cục đỏ chót to như quả trứng gà.

Trong đầu y chỉ còn duy nhất một dấu hỏi chấm to đùng: Hộp sọ của phàm nhân cứng như thép nguội thế ?

Y hoảng hồn ôm đầu chạy trối c.h.ế.t khách trạm tìm Tống Tiểu Hà cầu cứu.

Lúc Tống Tiểu Hà lôi Thẩm Khê Sơn bước cái khách trạm vắng như chùa Bà Đanh , thực chất nàng sớm buông tay . Hai sóng vai leo lên lầu hai. Nàng theo bản năng rút tay , giật hai phát mà vẫn rút , bèn thắc mắc ngoảnh mặt sang .

Ngay khoảnh khắc nàng đầu, Thẩm Khê Sơn buông thõng tay , giả đò nghiêm trang hỏi: “Chuyện gì thế?"

Tống Tiểu Hà đẩy cửa phòng khách của Thẩm Khê Sơn, gọi trong, khép cửa : “Lúc nãy, dường như chạm trán Ngô Trí Minh."

Thẩm Khê Sơn lục lọi trong trí nhớ cái tên một chặp, mới mang máng nhớ cái gã từng đóng cửa nện cho một trận nhừ tử: “Chạm trán thì ?"

"Lần tỷ Thời Diên chẳng bóng gió từng chôn giấu vật gì đó ở thành Thọ Lân ? Ta nghi ngờ đang ủ mưu ấp trứng trò gì mờ ám." Tống Tiểu Hà vuốt cằm chiều đăm chiêu suy nghĩ: “Mặc dù rõ là chuyện gì, nhưng hễ nắm thóp thì tuyệt đối chuyện lành. Chúng nên bắt xử lý tại chỗ luôn ?"

Thẩm Khê Sơn vặn : “Thế bắt xong thẩm vấn ?"

Tống Tiểu Hà sượng trân một nhịp, ngập ngừng hỏi: “Cách thức phá án của Liệp Môn là thế ?"

Thẩm Khê Sơn rũ mắt Tống Tiểu Hà, thấy nàng bày bộ mặt vô cùng đắn thì khỏi buồn .

Quy củ của Liệp Môn là bắt bằng chứng, hơn nữa khâu tra khảo phạm nhân vốn thuộc thẩm quyền của Thẩm Môn chứ đến lượt bọn họ nhúng tay.

Không bằng cớ mà tùy tiện bắt tra khảo, đó là tác phong việc của riêng Thẩm Khê Sơn .

Hắn mặt tỉnh bơ đáp: “Tất nhiên , đường đường là Liệp sư cấp Thiên, há tuân thủ quy định của Tiên Minh?"

Tống Tiểu Hà vội vàng hùa theo: “Thế thì chúng mau mau tóm cổ . Tâm sinh tướng, cái gã đó mặt mũi lấm la lấm lét như chuột nhắt, qua là phường lưu manh đạo chích chẳng gì."

"Chuyện cần vội." Thẩm Khê Sơn xua tay: "Hôm nay chúng xuất thành , sang phía Đông thám thính tình hình xem ."

Hôm qua lúc mới thành, Thẩm Khê Sơn đề cập đến chuyện phía Đông thành thứ gì đó thuật pháp che đậy. Hôm nay dĩ nhiên đích đó thám sát thực hư.

Đêm qua đường quật mộ về, Thẩm Khê Sơn kể ngọn ngành về Song Ngư Thần Ngọc cho Tống Tiểu Hà .

Mục đích đào mộ cốt là để kiểm chứng xem bên trong cỗ quan tài t.h.i t.h.ể . Thi hài của Vương Lộc vốn dĩ mục nát thành đống xương khô chôn vùi ba tấc đất, tính c.h.ế.t cũng mười mấy năm . Vậy mà hôm nay y vẫn nhởn nhơ hoạt động trong khách trạm. Điều chứng tỏ tồn tại hai Vương Lộc song song.

Thẩm Khê Sơn nghi ngờ Song Ngư Thần Ngọc chép xác Vương Lộc, giúp y tiếp tục tồn tại thế gian. Chỉ điều y bao giờ sống như một con bình thường nữa: ăn, uống, càng cần ngủ nghỉ, tựa như một cái xác hồn lưu giữ ký ức và tư duy. Đó là ma lực đáng sợ của Song Ngư Thần Ngọc.

Kẻ lượn lờ chầu chực ngoài cửa phòng Tống Tiểu Hà đêm qua… là y.

Thẩm Khê Sơn phỏng đoán Song Ngư Thần Ngọc đang cất giấu ở nơi thuật pháp che khuất. Tuy nhiên, thứ cho đến lúc mới chỉ dừng ở mức suy đoán. Phải đích mục sở thị phía Đông rốt cục ẩn chứa bí mật gì, thực sự cất giấu Thần Ngọc mới .

Tống Tiểu Hà dĩ nhiên hăm hở đòi theo đuôi, hối thúc liên hồi: “Chúng mau thôi, cứ cảm thấy cái gì đó sai sai."

Thẩm Khê Sơn nhướng mày: “?"

Còn kịp đợi Tống Tiểu Hà há mồm trả lời, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên cắt ngang, kèm theo tiếng gào thét của Tô Mộ Lâm vọng : “Tiểu Hà đại nhân! Mau mở cửa , chuyện hệ trọng báo!"

Nghe điệu bộ cuống cuồng của y, Tống Tiểu Hà cũng đ.â.m lo sốt vó, ba chân bốn cẳng chạy vặn chốt cửa: “Sao thế? Có chuyện gì hệ trọng ?"

Trán Tô Mộ Lâm lúc sưng húp lên một cục, bầm dập tím tái trông hệt như ông Thọ. Y hớt hải lắp bắp: “Cái sọ của tên Chung Tầm Nguyên... cứng như đá tảng !"

Khuôn mặt Tống Tiểu Hà lập tức đen sầm : “Chuyện hệ trọng bảo là cái á? Ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi trêu đùa ?"

Tô Mộ Lâm cuống quýt chỉ tay cái cục u trán, phân bua: “Ta đùa ! Ban nãy định dùng đầu húc một phát, ai dè cứ như húc trúng khối sắt nguội, suýt chút nữa đau ngất . Tỷ xem chuyện bình thường ? Hộp sọ của phàm nhân nào mà cứng đến thế cơ chứ?"

Tống Tiểu Hà trừng lớn mắt ngạc nhiên: “Ngươi ăn no rửng mỡ , tự nhiên lấy đầu húc gì?"

Tô Mộ Lâm phụng phịu ấm ức: “Ai bảo c.h.ử.i là đồ chó, nh.ụ.c m.ạ huyết thống cao quý của Bạch Lang nhất tộc ."

Nàng cục u chà bá lửa trán Tô Mộ Lâm, chép miệng: “Thì chắc là Chung Tầm Nguyên dùng linh lực hộ thể chứ , gì mà ầm lên? Bây giờ với Thẩm Khê Sơn xuất thành lo công chuyện, ngươi tự xách m.ô.n.g tìm y sư chữa trị ."

Tô Mộ Lâm ôm lấy cái đầu sưng vù nài nỉ: “Không chịu , theo đại nhân cơ. Chút vết thương cỏn con nhằm nhò gì."

Thẩm Khê Sơn săm soi cái đầu của y một lượt, suýt phì vì cái độ ngốc nghếch của tên , rủ lòng từ bi phán: “Ngươi thể bám đuôi theo, nhưng cấm tuyệt đối lắm mồm."

Tô Mộ Lâm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cam kết sẽ câm như hến, thề quấy rầy chuyện chính sự của hai .

Thế là cả ba nối đuôi xuống lầu. Vừa bước chân khỏi khách trạm, đụng ngay Mạnh Quan Hành ngược chiều tới.

vẻ trải qua một giấc ngủ vô cùng mãn nguyện, thần sắc hớn hở, tinh lực dồi dào. Cách xa mười mấy bước gã vẫy tay chào Tô Mộ Lâm: “Tô sư , ban nãy tỉnh giấc thấy bóng dáng , đoán chạy tìm Tiểu Hà sư nàng nên mới sang đây kiếm. Lúc dậy đ.á.n.h thức một tiếng?"

"Thôi xong! Tiểu Hà đại nhân, hai , chờ cắt đuôi cái miếng cao dán ch.ó sẽ tìm hai ."

Bỏ một câu, Tô Mộ Lâm co cẳng đầu bỏ chạy trối c.h.ế.t. Mạnh Quan Hành í ới gọi với theo mấy tiếng , đành co giò rượt theo.

Lúc sượt qua hai Tống Tiểu Hà, gã chỉ gật đầu chào hỏi lấy lệ.

Khoảnh khắc lướt qua , ánh mắt Thẩm Khê Sơn bỗng lóe lên một tia dị thường. Ánh của đuổi riết lấy bóng lưng Mạnh Quan Hành, khẽ lẩm bẩm: “Mạnh Quan Hành ?"

Thấy rơi trầm ngâm, Tống Tiểu Hà đ.â.m tò mò, giật giật vạt áo gặng hỏi: “Có chuyện gì ?"

Thẩm Khê Sơn thu hồi tầm mắt: “Không gì, cứ kệ cho Tô Mộ Lâm vờn với ."

Tống Tiểu Hà cắc cớ hỏi thêm vài câu, nhưng Thẩm Khê Sơn chỉ lấp lửng bảo rằng cảm thấy Mạnh Quan Hành điểm mờ ám, còn cụ thể mờ ám chỗ nào thì cạy miệng cũng hé nửa lời. Nàng kèo nhèo gặng hỏi dọc đường thêm mấy chặp vẫn chẳng moi thông tin gì. Đến lúc khỏi cổng thành, Tống Tiểu Hà đành ném luôn chuyện đầu.

Bao quanh ngoại ô là một vùng hoang mạc hoang vu bát ngát, liếc mắt một cái là thu trọn bộ cảnh vật tầm . Vầng thái dương ló rạng từ mảng mây xám xịt, hắt những vạt nắng vàng ruộm rực rỡ lên vạn vật.

Thẩm Khê Sơn một khả năng thiên bẩm vô cùng nhạy bén với các trận pháp. Chỉ cần bước một chân phạm vi trận pháp, sẽ lập tức phát giác.

Chính vì , khi xuất thành, hai cứ một đường thẳng tiến về hướng Đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-93-man-nguyet-3.html.]

Tống Tiểu Hà chẳng chịu yên vị, bước chân tung tăng nhảy nhót quanh . Lát thì lon ton bên trái, lát lẻn sang bên . Có lúc tụt phía vài bước, Thẩm Khê Sơn khựng ngoảnh đầu xem nàng đang giở trò quỷ gì.

"Thẩm Khê Sơn." Tống Tiểu Hà bứt mấy ngọn cỏ lau dài thượt, cuộn tròn trong tay nghịch ngợm, hỏi : "Ngươi bảo Song Ngư Thần Ngọc thực sự cải t.ử sinh ?"

"Nàng gọi đó là cải t.ử sinh ?" Thẩm Khê Sơn hỏi ngược .

Tống Tiểu Hà cúi gằm mặt, mân mê ngọn cỏ trong tay, thành thật đáp: “Ta cũng chẳng rõ gọi như thế . Vương Lộc c.h.ế.t cả chục năm trời, nay vẫn thể vui vẻ với trong khách trạm cơ mà."

"Thể xác của y mãi mãi dừng ở cái năm y nhắm mắt xuôi tay. Không thể ăn uống, thể chợp mắt, cơ thể lạnh ngắt ấm của sống, chẳng thể cảm nhận mưa nắng của đất trời. Y từ lâu còn là một con sống nữa." Thẩm Khê Sơn trầm ngâm: "Y sẽ chẳng mảy may thấy hạnh phúc vì vẫn còn tồn tại, mà chỉ từng ngày từng đêm gặm nhấm nỗi giày vò sống bằng c.h.ế.t."

"Sao ngươi y nghĩ gì?" Tống Tiểu Hà thắc mắc.

Thẩm Khê Sơn liếc xéo nàng: “Nàng đêm hôm khuya khoắt y lảng vảng cửa phòng nàng để ?"

Tống Tiểu Hà ngơ ngác: “Ta . Hóa kẻ loanh quanh ngoài cửa đêm qua là y ?"

"Y đang tìm đường c.h.ế.t."

"Ý ngươi là... y mò đến cửa phòng lúc nửa đêm, là để kết liễu y ?"

"Không tìm nàng." Thẩm Khê Sơn thản nhiên đáp: "Mà là tìm . Ta cảnh cáo y ban đêm liệu hồn mà im, mà y vẫn cố tình vác xác đến phòng nàng. Thế tìm c.h.ế.t thì là gì?"

Tống Tiểu Hà kinh hãi, trừng mắt : “Vậy Vương Lộc... ngươi xử ?"

Thẩm Khê Sơn khẽ nhếch mép.

Kẻ chán sống, còn giữ cái mạng quèn của y gì. Huống hồ chi y đáng lẽ c.h.ế.t từ chốn cửu tuyền từ lâu . Xác cốt rục rã trong quan tài thành nắm tro tàn, còn sống lay lắt thêm chục năm trời, cũng đến lúc siêu thoát .

Bộ dáng há hốc mồm của Tống Tiểu Hà trông vô cùng buồn . Nàng đinh ninh từ sáng tới giờ dính chặt lấy như hình với bóng, lúc rảnh tay hạ thủ cơ chứ. Bảo sáng sớm ngủ dậy đảo mắt quanh khách trạm tuyệt nhiên thấy bóng dáng Vương Lộc .

Nàng nghiêng đầu, hỏi dồn: “Ngươi tay lúc nào thế?"

"Lúc nàng đang say giấc." Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn.

G.i.ế.c một tên phế vật gì khó khăn cơ chứ? Chỉ cần nhẹ nhàng bẻ một cái là cái cổ gãy nát bét. Vương Lộc vốn c.h.ế.t một , chỉ cách dùng Hỏa hỏa thiêu rụi cái xác giả mạo thì mới triệt để. Gió thốc qua cuốn sạch cả tro bụi, Tống Tiểu Hà ngủ say như c.h.ế.t thì mà phát giác .

Hắn rõ trong thành còn nhan nhản những t.h.i t.h.ể sống như Vương Lộc. một khi y dám cả gan lượn lờ chọc ngoáy đến cửa phòng Tống Tiểu Hà tìm đường c.h.ế.t, thì Thẩm Khê Sơn sẽ ngại tiễn y một đoạn .

"Ngươi lợi hại thật đấy." Tống Tiểu Hà bất thình lình buông lời tán thưởng.

Thẩm Khê Sơn liền ngẩn tò te mất vài giây.

Hắn vốn thừa Tống Tiểu Hà dành cho một sự sùng bái hề nhỏ.

Trước khi phận Thẩm Sách phanh phui, Tống Tiểu Hà luôn hào phóng tuôn những lời khen ngợi cánh dành cho . Có những lúc nàng bằng ánh mắt long lanh sáng rực, đong đầy sự ngưỡng mộ tột độ.

từ biến cố Lương Đàn, cộng thêm việc phận thật của bại lộ, những lời đường mật cũng một trở .

Tất nhiên, cũng thể vì dạo gần đây nàng cơ hội chiêm ngưỡng trổ tài. tựu chung , việc Tống Tiểu Hà chỉ sùng bái Thẩm Khê Sơn chứ ưa Thẩm Sách luôn là cái dằm cắm sâu trong lòng . Hắn luôn canh cánh trong lòng rằng, vì nàng phát hiện Thẩm Khê Sơn và Thẩm Sách là cùng một giuộc nên mới vỡ mộng, đoạn tuyệt với ?

Chính vì , khi một nữa lời khen ngợi chân thành xuất phát từ đáy lòng nàng, Thẩm Khê Sơn lập tức cảm thấy lâng lâng sung sướng. Khóe môi vươn lên một đường cong kiêu hãnh, giọng điệu xen lẫn vẻ tự đắc: “Tống Tiểu Hà, bản lĩnh của nào chỉ bấy nhiêu đó."

Tống Tiểu Hà gật gù chiều am hiểu: “Ta mà."

Nụ rạng rỡ nở rộ khuôn mặt Thẩm Khê Sơn. Suốt chặng đường , nét mặt lúc nào cũng tươi rói như hoa nở mùa xuân.

Chỉ tiếc là công chuyện điều tra tiến triển mấy suôn sẻ.

Họ rảo bước về hướng Đông suốt một quãng đường dài nhưng vẫn bặt vô âm tín, chẳng tìm thấy mảy may dấu vết của bất kỳ loại trận pháp nào. Đen đủi , khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, những đám mây đen kịt từ ùn ùn kéo tới che khuất ánh dương. Gió lạnh bắt đầu rít từng hồi, báo hiệu một trận cuồng phong bão táp sắp ập đến.

"Chúng về ." Tống Tiểu Hà lên tiếng đề xuất: “Ta đoán chừng nơi chẳng ma quỷ gì , là để tối nay thám thính xem ?"

Thẩm Khê Sơn tất nhiên là gật đầu đồng ý.

Hai dắt một vòng uổng công vô ích, lúc trở về thành thì sắc trời tối sầm tối xịt như hũ nút. Các thương hộ phố đều đóng sầm cửa , trận cuồng phong gào thét cuốn theo bụi mù mịt khắp ngõ ngách.

Họ cuống cuồng rảo bước trở về khách trạm.

Tống Tiểu Hà vùi xuống nệm êm. Vô vàn luồng suy nghĩ rối rắm đan xen, nàng mở to mắt đăm đăm trần nhà, bắt đầu giở từng nút thắt từ trong mớ bòng bong hỗn độn.

Từ lâu , trong lòng nàng chất chứa những nỗi nghi hoặc lời giải đáp. Chẳng qua là dạo mải đau buồn vụ của Lương Đàn, cả ngày đờ đẫn mất hồn nên tâm trí mà suy tính. Nay thoát khỏi trạng thái u ám đó, dĩ nhiên nàng tư duy thấu đáo hơn.

Thứ nhất, điều khiến nàng lăn tăn nhất là tại Quan Như Huyên ngày đó cố tình tiết lộ chân tướng Thẩm Khê Sơn là Thẩm Sách cho nàng .

Giữa Tống Tiểu Hà và ả vốn nước giếng phạm nước sông, càng chẳng ân oán tình thù gì sất. Việc ả đột nhiên tìm đến tận nơi lật tẩy sự thật tuyệt nhiên do ăn no rửng mỡ. Ả chắc chắn mưu đồ riêng, chỉ là Tống Tiểu Hà thể đoán thấu mà thôi.

Thứ hai, vắng mặt Bộ Thời Diên.

Mọi hạ sơn Tống Tiểu Hà đều vô tình đụng độ y, cớ mất hút tăm , nguyên do thật sự là gì?

Thứ ba, là Chung Tầm Nguyên.

Nàng luôn linh cảm gã trai ẩn chứa điều gì đó tà môn. Chẳng hạn như cái vết bầm đỏ kỳ quái luôn xuất hiện cổ gã. Tuy gã biện hộ đó là vết bớt bẩm sinh, nhưng Tống Tiểu Hà chuyện tin sái cổ.

Có nhà ai vết bớt hình dạng dị hợm thế ? Rõ ràng là coi nàng như đồ ngốc mà lừa gạt!

Điều khiến nàng trăn trở hơn cả là đám lố nhố đằng Chung Tầm Nguyên lúc sáng.

Bí mật của thành Thọ Lân, địa điểm che giấu bằng trận pháp, Song Ngư Thần Ngọc, Đêm Trăng Tròn, và cả ả nữ t.ử mặc áo tím đôi chân bằng gỗ kỳ dị mà nàng đụng lúc sáng sớm. Tất cả những dữ kiện cứ luẩn quẩn trong đầu khiến nàng phát điên.

Nàng vốn chẳng giỏi suy luận, cứ vắt óc một tẹo là đầu óc trống rỗng. Tống Tiểu Hà hít một thật sâu, bật phắt dậy khỏi giường như cá chép hóa rồng.

Một khi xuất hiện manh mối, nàng đành đích mò mẫm tìm chân tướng từng việc một.

Nàng xỏ vội đôi giày cộp, vơ lấy thanh mộc kiếm cắm đầu giường đẩy cửa bước .

Thẩm Khê Sơn thính tai thấy tiếng mở cửa, nháy mắt lù lù xuất hiện chắn ngang cửa phòng, chất vấn: “Đi đấy?"

Tống Tiểu Hà giật thót , làu bàu: “Làm cái gì mà tự nhiên như ma ở phía thế?"

Thẩm Khê Sơn chẳng buồn chấp nhặt sự phàn nàn của nàng, thấy nàng khư khư cầm theo mộc kiếm là ngay nàng định chuồn đó, bèn gặng hỏi : “Nàng định ?"

"Đi tìm Chung Tầm Nguyên."

Tống Tiểu Hà thản nhiên đáp.

Đây quả thực là một câu trả lời dư sức khiến Thẩm Khê Sơn sôi gan lộn ruột. Đôi con ngươi của lập tức tối sầm , bộc lộ rõ sự bất mãn hậm hực: “Trời sắp đổ mưa , chuyện gì hệ trọng đến mức đội mưa tìm ngay lúc ?"

Tống Tiểu Hà bắt sóng tâm trạng bực dọc của , vẫn tự nhiên bước tới: “Có gì to tát , chỉ là kiếm hàn huyên đôi câu thôi mà."

Thẩm Khê Sơn vươn tay tóm chặt lấy cổ tay nàng, ép nàng dừng bước: “Hàn huyên cái gì?"

Nàng giải thích: “Thì ôn chuyện cũ thôi. Lúc ở Thương Hải Phong tâm trạng sa sút, luôn túc trực an ủi. Ta còn dịp tạ ơn t.ử tế, nhân tiện cơ hội chạy qua cảm tạ một tiếng."

Hàm răng Thẩm Khê Sơn nghiến chặt ken két, nhưng cơ mặt vẫn cố nặn một nụ gượng gạo: “Gấp gáp gì, cũng chỉ là một câu cảm ơn thôi mà, hôm nào rảnh rỗi tạt qua đường tiện miệng cũng ."

Tống Tiểu Hà biện luận: “Thì là vụ đợt mang sính lễ đòi cưới đó, bô bô giữa thanh thiên bạch nhật ngoài đường phố thì vẻ cho lắm..."

Vừa thốt lời đó, Tống Tiểu Hà liền nhớ chuyện hồi bé xíu. Có dạo nàng lớn kể lể về chuyện dựng vợ gả chồng, hiểu mô tê ý nghĩa sâu xa gì mà bô bô mồm suốt ngày đòi gả cho tiểu sư .

Đến khi Lương Đàn dội cho gáo nước lạnh buốt óc, bảo rằng Thẩm Khê Sơn tu Vô Tình đạo, tuyệt đối lấy vợ.

Sau lớn thêm chút nữa, Tống Tiểu Hà bước con đường tu tiên, câu cửa miệng cũng chuyển từ "gả cho tiểu sư " sang " thi đỗ Liệp Môn, trở thành Liệp sư cấp Thiên để kề vai sát cánh chiến đấu cùng tiểu sư ".

Nghĩ ngợi xa xôi, nàng cúi xuống bàn tay thon dài trắng muốt của Thẩm Khê Sơn đang siết chặt cổ tay . Bàn tay của luyện kiếm lâu năm toát sức mạnh trầm , lòng bàn tay hằn những vết chai sần, tỏa một luồng nhiệt nóng rực.

Luồng nhiệt men theo cổ tay truyền thẳng lên não, phút chốc nhuộm đỏ bừng cả hai vành tai Tống Tiểu Hà.

Thẩm Khê Sơn thấu tâm tư của nàng, chỉ chăm chăm dán mắt đôi tai đang đỏ dần lên của nàng, hai hốc mắt ghen tuông đỏ ngầu như sắp phun lửa.

"Hắn cầu hôn nàng, rốt cuộc là vì mưu đồ gì, lẽ nào nàng ?"

Tống Tiểu Hà dĩ nhiên là hiểu, nhưng thế thì ?

Ngay từ giây phút Chung Tầm Nguyên cất lời cầu hôn, trong đầu nàng chỉ chốt hạ một câu duy nhất: Từ chối.

"Không ." Tống Tiểu Hà cân nhắc một hồi, bồi thêm một câu giải thích cho chuyến của : "Ta linh cảm thấy điểm gì đó là lạ."

Lời mập mờ chắp vá thế , Thẩm Khê Sơn thể suy diễn lung tung?

Hắn bất giác siết chặt lực tay, nụ càng thêm phần xán lạn nhưng giọng lạnh buốt: “Là lạ? Là lạ ở điểm nào?"

Tống Tiểu Hà chỉ cảm thấy cổ tay ngày một đau nhói, nhưng ngước lên thần sắc của chẳng thấy chút nào đổi. Nàng xoay nhẹ cổ tay vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp, đáp: “Ta cũng chẳng rõ nữa, nên giờ mới tìm chuyện cho nhẽ đây."

"Ta cùng nàng."

"Không cần, tự ." Tống Tiểu Hà cam đoan sẽ nấn ná lâu: "Ta chốc lát về ngay."

Câu hứa hẹn chẳng chút giá trị trọng lượng nào cả, lồng n.g.ự.c Thẩm Khê Sơn đang thiêu đốt bởi ngọn lửa ghen tuông ngùn ngụt.

Ngay từ lúc chạm trán Chung Tầm Nguyên sáng nay, ngửi thấy mùi mờ ám . Quả nhiên, Tống Tiểu Hà bèn lập tức chạy tìm gã.

Đã thế còn thèm cho cùng.

Tống Tiểu Hà bảo gã nam nhân khác là lạ cơ chứ?

Ngẫm nghĩ kỹ , hình như nàng vốn dĩ chuộng mẫu tính tình dịu dàng. Tên Tạ Quy ngày là một minh chứng, giờ mọc thêm Chung Tầm Nguyên.

Đương nhiên, nàng thích nhất lúc vẫn là Thẩm Khê Sơn. Chẳng qua là hiện tại Thẩm Khê Sơn và Thẩm Sách là một, trong mắt Tống Tiểu Hà, chẳng còn là vị quân t.ử khiêm khiêm đạo mạo năm xưa nữa.

Vậy là Tống Tiểu Hà hết thích ?

Nàng chuẩn ngả vòng tay kẻ khác ư?

"Đừng ." Thẩm Khê Sơn chôn chân tại chỗ, nghiêng Tống Tiểu Hà rảo bước tới cầu thang, chậm rãi thốt lên: "Bên ngoài trời sắp đổ mưa ."

Tống Tiểu Hà ngoái đầu , toét miệng tươi rói với : “Không , sẽ dùng pháp quyết hộ thể."

Dứt lời, nàng hăm hở chạy tót xuống lầu, bước chân thoăn thoắt khỏi khách trạm, bóng hình cũng lẩn khuất mất tăm.

Thẩm Khê Sơn vẫn trân trân tại chỗ nhúc nhích. Mây đen giăng kín lối, kéo theo dải hành lang thắp đèn chìm trong bóng tối âm u tĩnh mịch.

Hắn lủi thủi thu lu trong bóng tối, khóe môi trĩu nặng một đường cong phẫn uất, khiến khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ thâm trầm u uất đến đáng sợ.

Tiếng sấm sét rền vang x.é to.ạc trung, mưa xối xả trút xuống.

 

 

Loading...