Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 95: Mãn Nguyệt 5

Cập nhật lúc: 2026-07-12 15:31:04
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà thẫn thờ giường thật lâu, dư vị mơn trớn bờ môi vẫn còn lưu luyến sống động, rõ mồn một như cảm giác từng dấu răng ngấu nghiến hoang dại của Thẩm Khê Sơn.

Mặc dù lúc áp chế nàng dùng sức mạnh thô bạo đến nghẹt thở, nhưng môi lưỡi luôn giữ một sự nâng niu mềm mại đến nao lòng, thành thử đôi môi nàng vẫn lành lặn, mảy may rách nát rướm máu.

Chỉ điều... ở giữa lòng bàn tay, một chữ "Cấm" đỏ tấy, sưng rộp lên vẫn đang bỏng rát ngừng.

Với linh lực hàn băng thượng thừa trong , Tống Tiểu Hà dư sức vận công xoa dịu cơn đau buốt , nhưng nàng chọn cách trân trân lòng bàn tay đến mức ngây dại.

Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay ép sát cổ , cơn đau thấu trời giội thẳng lên não khiến Tống Tiểu Hà tự chủ hét toáng lên. Dù nửa canh giờ trôi qua, cơn bỏng rát vơi đôi chút, nhưng nó vẫn c.ắ.n xé như những mũi kim châm thẳng tâm khảm.

Vậy mà, đây là hình phạt tàn nhẫn Thẩm Khê Sơn gồng gánh chịu từng canh giờ, từng ngày đêm. Tống Tiểu Hà kiên quyết giữ sự đau đớn tay, tựa hồ như ghim chặt nó tâm trí, để những nỗi niềm khắc khoải dịp cứ lặp lặp ngừng.

Sống ngần năm đời, Tống Tiểu Hà từng mảy may cử chỉ mật gần gũi với nam nhân nào. Nụ hôn ngang ngược đầy tính chiếm đoạt bộc phát chẳng khác nào một tảng đá ném sầm xuống mặt hồ tĩnh lặng, đảo lộn tâm trí nàng, khuấy động lên từng cơn sóng xuân xốn xang ngớt.

Đặc biệt nhất là những lời thổ lộ từ tận đáy lòng, cùng với đôi mắt lấp lánh men tình ánh sáng mờ ảo của Thẩm Khê Sơn. Mỗi hồi tưởng, nhịp đập nơi lồng n.g.ự.c nàng đ.á.n.h thình thịch liên hồi, nhảy nhót điên cuồng như ngựa đứt cương kìm hãm nổi.

Thẩm Khê Sơn - một con tuân thủ Vô Tình đạo ngặt nghèo, mà dám mở miệng thừa nhận động chân tình với nàng?

Điều hoang đường , dẫu mơ Tống Tiểu Hà cũng chẳng dám nghĩ tới.

Thế gian đồn đại rằng Thẩm Khê Sơn vô ái vô cầu, trong tim chỉ tồn tại đại đạo, chỉ khát vọng phi thăng đắc đạo mà thôi. Tống Tiểu Hà cũng đinh ninh tin , nàng bao giờ nghĩ tới hai chữ "tình ái" thể dây dưa tới con sắt đá như .

Thế nhưng sự việc hiển hiện mồn một mắt đẩy Tống Tiểu Hà một mớ bòng bong lối thoát.

Thẩm Khê Sơn đang bờ vực thẳm của việc phá giới Vô Tình đạo.

Cứ nghĩ đến viễn cảnh đó, nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy Tống Tiểu Hà, dập tắt ngấm những rung động mới chớm nở, khiến nàng bồn chồn lo âu thôi.

Đắn đo suy nghĩ cả buổi, cuối cùng nàng quyết định hạ tìm Thẩm Khê Sơn chuyện cho nhẽ.

hai chút xích mích khó xử, nhưng nàng vẫn lờ mờ chẳng hiểu lý do vì đột nhiên phát điên như . Nếu thể cùng mặt đối mặt dốc bầu tâm sự, tháo gỡ hàng tá vấn đề uẩn khúc.

Hạ quyết tâm, Tống Tiểu Hà đang uể oải bẹp giường bỗng chốc bật dậy, sức lực trong cơ thể dường như hồi phục, tâm trạng cũng dần dần trấn an.

Nàng lững thững bước khỏi phòng, cứ quanh quẩn chần chừ cửa phòng Thẩm Khê Sơn hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, mang theo đôi tai đỏ lựng gõ nhẹ ba tiếng lên cửa.

Ai dè, đợi mãi chẳng tiếng động hồi đáp. Tống Tiểu Hà đ.á.n.h bạo đẩy cửa bước , phòng vắng tanh vắng ngắt, Thẩm Khê Sơn chẳng thấy bóng dáng tăm .

Ngoài trời vẫn mịt mù giông bão, sấm chớp ầm ầm, mưa trút xuống rào rào. Tên khốn đó đè ngửa nàng ức h.i.ế.p xong, âm thầm chuồn biền biệt giữa màn mưa lạnh lẽo ?

Nhìn căn phòng trống hoác, ngọn lửa tức giận trong lòng Tống Tiểu Hà bùng lên phừng phực. Nàng chống nạnh, hậm hực đinh ninh lén lút điều tra việc cơ mật mà thèm báo một tiếng, bỏ mặc nàng chơ vơ!

Nàng hùng hổ về phòng, trút giận lên cánh cửa tội nghiệp, đóng sầm một cái rung rinh cả vách gỗ nhảy phịch lên giường tiếp tục công cuộc thiền.

Cứ đấy miên man suy nghĩ, dần dà nàng chìm giấc mộng lúc nào .

Và thế là, Tống Tiểu Hà lọt một giấc mơ kỳ quái từng .

Giữa đêm mưa bão gào thét, trong một căn phòng le lói ánh sáng nhạt nhòa.

Gọi là phòng thì sang, chốn giống như một cái hang động khổng lồ, nền rải rơm rạ khô khốc, kê vài bộ bàn ghế đơn sơ. Chẳng cái giường đàng hoàng nào cả, chỉ một phiến đá rộng thênh thang trải đầy chăn đệm và t.h.ả.m lông thú. Mọi thứ xập xệ tuềnh toàng, nhưng kỹ giống như hang ổ cư trú lâu năm của ai đó.

Ánh sáng tỏa từ những viên minh châu gắn vách hang dịu dàng mơn trớn đôi ảnh đang quấn quýt giường.

Thẩm Khê Sơn mặc độc bộ quần áo vải thô kệch đặc trưng của thôn phu, x.é to.ạc xộc xệch lộ bờ n.g.ự.c săn chắc, từng đường nét cơ bắp cuồn cuộn trào dâng sinh lực theo mỗi nhịp di chuyển. Ánh sáng chiếu hắt lên, phác họa rõ lớp mồ hôi lấm tấm đọng lưng .

Hắn đè nghiến Tống Tiểu Hà xuống lớp t.h.ả.m lông mềm mại, dùng hình to lớn vạm vỡ bao trùm lấy nàng. Hàng ngàn nụ hôn dồn dập rớt xuống vành tai, chiếc cổ thon dài của nàng, mơn trớn c.ắ.n nhẹ, dễ dàng in hằn những vết hoan ái nàng lên làn da trắng nõn.

Tống Tiểu Hà túa mồ hôi hột, ướt đẫm những lọn tóc mai dán chặt vầng trán thanh tú. Đôi mắt long lanh ngấn lệ nhuốm sắc hồng đào mỹ miều, mồ hôi rơi tí tách như những giọt lệ nhạt nhòa. Đôi tay nàng buông lỏng tự do, một tay quấn quýt vòng qua cổ Thẩm Khê Sơn, tay bấu chặt lấy lớp thảm, miệng ngừng rên rỉ những tiếng thở dốc mê đắm.

Lớp áo ngoài xé toang, phô bày bộ bờ vai gầy mỏng manh cùng xương quai xanh quyến rũ. Thẩm Khê Sơn vùi đầu ngấu nghiến, thoáng chốc vẽ lên đó những vết hôn đỏ chót rực rỡ.

Sự nồng nhiệt rạo rực bốc ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Tống Tiểu Hà ôm siết lấy Thẩm Khê Sơn, rúc đầu lồng n.g.ự.c cọ xát âu yếm, như dốc cạn tình ý nồng nàn để tỏ bày tâm can.

Giấc mơ đứt đoạn, Tống Tiểu Hà choàng tỉnh giữa một tràng sấm nổ vang trời.

Lạ lùng , nàng chẳng mảy may thấy hoảng hồn sợ hãi. Ngược , xúc cảm hoan lạc trong giấc mộng dường như vẫn còn lưu luyến đây. Trái tim nàng ngập tràn mật ngọt, thứ hạnh phúc ngọt ngào tưới mát khắp cơ thể, từ trong ngoài đều sảng khoái đê mê.

Tống Tiểu Hà lơ ngơ chống tay dậy, chầm chậm khơi gợi từng mảnh ký ức về giấc mộng . Nhịp đập trái tim dần tăng tốc, cuối cùng loạn nhịp đập bình bịch, tiếng trống n.g.ự.c rộn rã át cả tiếng sấm nổ đì đùng bên ngoài.

Làm nàng thể mơ thấy cái loại cảnh tượng dâm tà đó chứ?!

Nó sắc nét chân thực đến nỗi tưởng chừng như mới diễn .

Đêm khuya khoắt, trong phòng tối om như hũ nút, chẳng một tia sáng le lói nào. Tống Tiểu Hà bó gối thu lu trong góc tối thật lâu, vuốt ve khuôn mặt hạ hỏa bớt nóng ran của , chậm chạp thả chân xuống giường.

Đẩy tung cửa sổ, cơn mưa trút nước tạnh, nhưng sấm chớp vẫn gầm gừ đe dọa như đang tích tụ năng lượng cho một trận hồng thủy tiếp theo. Không khí đẫm nước, gió luồn the mát. Tống Tiểu Hà xuống đường.

Trên phố vắng tanh vắng ngắt bóng qua , bóng tối bao trùm vắng bặt ánh trăng lạnh lẽo. Cũng nhờ màn đêm im ắng , tiếng ồn ào văng vẳng vọng tới từ đằng xa rõ mồn một.

Tống Tiểu Hà dỏng tai rướn lắng , lờ mờ phân biệt tiếng la hét lóc ầm ĩ. Nhạy bén nhận biến, nàng nhanh tay vơ lấy mộc kiếm giắt eo, khoác vội chiếc áo choàng đen lao ngay khỏi cửa.

Lúc ngang qua cửa phòng Thẩm Khê Sơn, nàng còn nán ngó nghiêng chút đỉnh. Cánh cửa mở toang hoác nhưng bên trong vắng ngắt.

Tống Tiểu Hà chẳng rảnh nấn ná thêm, hùng hổ chạy thẳng khỏi khách trạm.

Màn đêm thành Thọ Lân dường như lúc nào cũng lẩn khuất một trận âm phong, thổi lạnh buốt đến thấu xương. Tống Tiểu Hà cuống cuồng sải bước đạp lên những vũng nước đọng, lao về phía âm thanh huyên náo.

Sự việc xảy ở góc Tây xa xôi của thành, tiếng cãi cọ từ cách đó mấy dặm đường. Khi rẽ con hẻm hẹp, cuối con hẻm là một đám đông nhốn nháo, tay lăm lăm những chiếc đèn lồng và đuốc cháy rừng rực. Họ đang nhao nhao tranh cãi kịch liệt, thỉnh thoảng vút lên tiếng lóc nỉ non bi thảm.

Tống Tiểu Hà vội chen chúc lách qua rào chắn . Giữa vòng vây là một cỗ xe kéo, đó một t.h.i t.h.ể phủ tấm vải trắng toát chình ình. Vết m.á.u đỏ tươi loang lổ nhuốm đỏ một mảng lớn của tấm vải, đập mắt vô cùng rợn .

Bên cạnh cỗ xe là vài ba đang quỳ rạp xuống đất gào t.h.ả.m thiết. Tống Tiểu Hà chớp mắt kỹ, nhận một trong họ là vị đại nương trung niên sáng nay bán bánh đường cho nàng.

đang xụp xuống đất, nước mắt dàn dụa lóc t.h.ả.m thương gọi tên nhi tử: "Con ơi! Con trai của ơi..."

Đứng tản một góc là hai môn sinh mặc trang phục của Tiên Minh đang giằng co gay gắt với mấy nam t.ử khác.

Một nữ môn sinh mặt đỏ gay gắt tranh cãi, đích thị là Nghê Oánh. Cô ả tức giận run lẩy bẩy, gào lên: “Ta nhắc thứ một ngàn ! Khi tới nơi, quy tiên ! Ta rủ lòng thương đem chôn cất, thế mà cũng mang tội hả?"

"Người của Thọ Lân chúng nếu tạ thế, dùng bùn Liễu Mộc bịt kín thất khiếu, qua Hỏa Môn mới phép hạ huyệt an táng! Cô nương tùy tiện vùi thây, hồn phách tiêu tán, đứa trẻ tìm đường về nhà?" Một hán t.ử lớn tiếng chỉ trích.

"Ngụy biện hoang đường! Người thác , hồn phách vút bay xuống âm ty Diêm Vương luận công định tội, bước luân hồi, kiếm cái luật tìm đường về nhà?" Nghê Oánh lý sự chát chúa: "Hồn phách của kẻ e là đang rồng rắn xếp hàng âm ty ! Ta nương tay vì thấy xác c.h.ế.t phơi phơi giữa đường, chứ lũ các ngươi vô ơn bạc bẽo thế , cũng chẳng thèm rảnh xía mũi việc của khác!"

Vị đại nương trung niên xong câu lập tức bật dậy như lò xo, nhào thẳng Nghê Oánh gào thét khản đặc: “Cô đền mạng con trai đây! Đền mạng cho nó!!"

Vài môn sinh Tiên Minh quanh đó nhảy bổ can ngăn, Nghê Oánh lùi tít mấy bước, hậm hực: “Có thủ tiêu con mụ mà mụ đòi mạng ?"

Qua mấy lời phân bua cãi vã, Tống Tiểu Hà cũng lờ mờ hình dung ngọn ngành câu chuyện.

Dân chúng xung quanh hầu hết là Thọ Lân, đang nháo nhào chỉ trỏ rầm rì. Lắng tai kỹ thì chỉ thấy loáng thoáng mấy từ "Đáng tiếc", “Sao thác nhỉ?", “E là...".

"Lũ tu tiên các , chừng nào mới chịu cút xéo khỏi thành Thọ Lân đây?!"

Một tiếng gào khiêu khích vô danh từ trong đám đông phát . Ngay lập tức, dân chúng hùa hưởng ứng, âm lượng ngày càng hỗn loạn ầm ĩ.

Mọi thi biểu lộ sự thù ghét hằn học, la ó xua đuổi đám t.ử Tiên Minh cút xéo, tiếng gào rú vang trời lở đất.

Nghê Oánh trận hỗn chiến dọa cho tái mét mặt mày, tức trào m.á.u nhưng cũng chẳng dám he hé môi cãi nửa lời.

"Tiểu Hà đại nhân!" Tô Mộ Lâm từ chui rúc lù lù ngay cạnh nàng, tiện tay kéo áo nàng hỏi dò: "Sao ngài tới cái chốn ?"

Tống Tiểu Hà lừ mắt y, thấy câu hỏi quả là nực , cự nự : “Chỗ quyền đặt chân tới ?"

Tô Mộ Lâm thần bí ngó lơ xung quanh ghé sát tai Tống Tiểu Hà thầm thì: “Chỗ điềm báo chẳng lành ! Hai canh giờ với A tỷ đều tóm mùi của ma tộc ở quanh đây, nên mới lẩn quẩn ôm cây đợi thỏ đấy."

"Mùi ma tộc?" Tim Tống Tiểu Hà giật thót một nhịp: "Tỷ tỷ ngươi cũng mặt ?"

Tô Mộ Lâm gật gù, hất hàm chỉ tay lên cao. Tống Tiểu Hà ngửa cổ theo, đập mắt là một tòa lầu gác hai tầng cách đó trăm bước chân. Trên nóc nhà đang chót vót một bóng chìm trong bóng tối âm u.

Đó là Tang Duyệt.

Nàng lặng lẽ cao, ánh mắt chạm thẳng Tống Tiểu Hà, hai con ngươi ánh lên sắc xanh lục mờ ảo xuyên thấu màn đêm.

So với Tô Mộ Lâm, khí chất của Tang Duyệt phảng phất hình bóng của một con dã lang thứ thiệt, tựa như tay thợ săn ẩn náu trong màn đêm sẵn sàng vồ mồi.

Tống Tiểu Hà kịp mở lời dò hỏi thì Mạnh Quan Hành từ phía chậm rãi bước tới, nhoẻn miệng : “Tiểu Hà cô nương, ngươi cũng tới đây góp vui ?"

Nàng khẽ đáp: "Mạnh sư ."

Mạnh Quan Hành mà vẫn tóm cổ Tô Mộ Lâm. Tống Tiểu Hà tò mò hỏi: “Sư thế nào mà bắt tận tay Tô Mộ Lâm ?"

"Có bắt ." Mạnh Quan Hành ha hả: "Là nhờ tỷ tỷ của lôi cổ từ trong chuồng ch.ó đấy chứ! Ta cứ thắc mắc kiếm tìm hai canh giờ mà chẳng thấy tăm , hóa chui rúc đó đ.á.n.h một giấc ngon lành. Hồi nãy ngang qua cái chuồng đó mấy vòng, chỉ thấy con ch.ó sủa nhặng xị ngậu lên, ai mà ngờ túc trực ở trỏng."

Tô Mộ Lâm c.ắ.n răng hé răng nửa lời.

Thực chất, nếu Tang Duyệt mặt lôi y , y dám cược cả cái mạng Mạnh Quan Hành mòn dép cũng đừng mơ mà lùng tông tích của y.

Mạnh Quan Hành đang mải buôn chuyện, bỗng nhớ điều gì đó bèn sang hỏi Tô Mộ Lâm: “À mà , tỷ tỷ của ... hứa hôn với ai ?"

"Chưa." Tô Mộ Lâm lườm gã sắc lẻm: “Ý gì đây? Ngươi giở trò chim chuột hả?"

Mạnh Quan Hành ngượng nghịu, bẽn lẽn đáp: “Ta năm nay hai mươi hai tuổi, vẫn còn ..."

Tô Mộ Lâm nổi trận lôi đình, quát nạt văng bọt mép: “Cút! Ngươi là cái thá gì mà dám mơ mộng tới A tỷ của !"

Mạnh Quan Hành chẳng hề phật lòng thái độ sỗ sàng đó, thậm chí còn nhũn nhặn xuống nước, hệt như tỷ phu đang khúm núm dỗ dành tiểu cửu tử: “Ta thuộc dòng dõi Mạnh thị ở Tây Kinh. Tuy chẳng danh môn vọng tộc gì chốn tiên giới, nhưng gia tộc cũng tồn tại ngót nghét mấy chục năm..."

"Mạnh sư !" Tống Tiểu Hà vội vàng cắt ngang cơn thao thao bất tuyệt, liếc bộ mặt vằn vện của Tô Mộ Lâm nhắc nhở: "Giờ khắc chúng nên quan tâm tình hình mắt thì hơn, t.ử Tiên Minh chúng đang bá tánh trong thành bủa vây gây khó dễ kìa."

Giữa chốn ồn ào hỗn loạn, thêm t.ử Tiên Minh đang chịu hàm oan, Tống Tiểu Hà chẳng hiểu cớ một Mạnh sư giờ đoan chính nho nhã đột ngột lôi chuyện yêu đương trai gái buôn chuyện.

"Nàng đừng quá bận tâm, Thẩm sư cũng đang túc trực ở đây. Nếu hiểm nguy gì, chắc chắn sẽ xuất chiêu đầu tiên để bảo vệ ."

Nghe danh ba chữ "Thẩm sư ", Tống Tiểu Hà như sét đ.á.n.h trúng tim, cơn mưa xuân bất chợt trút ào ào trong lòng. Nàng rảo mắt đảo điên cuồng tìm kiếm giữa biển , buột miệng: “Hắn đang ở ?"

Mạnh Quan Hành nhích gần, chỉ tay về một phía: “Kia kìa, nàng kỹ xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-95-man-nguyet-5.html.]

Tống Tiểu Hà rướn cổ theo, quả nhiên Thẩm Khê Sơn đang sừng sững mấy bậc đá.

Hắn một bộ y phục khác. Trường bào đen tuyền điểm xuyết hoa văn thú dữ bằng chỉ vàng óng ánh, mái tóc búi hờ hững bằng một cây trâm bạch ngọc, phần tóc còn buông thõng xuống che khuất bờ vai và gáy, khéo léo giấu nhẹm chữ "Cấm" oan nghiệt.

Màu áo đen càng tôn lên làn da trắng trẻo của , nhưng gương mặt tĩnh lặng như mặt hồ nước đọng, lạnh lùng xa cách đến tàn nhẫn.

Hắn đang chăm chú nàng.

Chẳng ánh kéo dài bao lâu, lúc ánh mắt hai giao , sắc mặt vẫn mảy may xao động. Cứ như thể chuyện xông phòng cưỡng hôn Tống Tiểu Hà cuồng nhiệt từng tồn tại cõi đời .

Mạnh Quan Hành cất lời khen ngợi: “Thẩm sư tới đây từ sớm , việc tận tụy vô cùng, phận như quả thực thấy hổ thẹn khôn cùng."

Tống Tiểu Hà hờ hững văng một câu: “Đâu , Mạnh sư cất công truy tìm Tô Mộ Lâm cũng nghiêm túc mà. Công sức bỏ phân định cao thấp."

Mạnh Quan Hành nghẹn họng, đành lùi vài bước tóm cổ Tô Mộ Lâm tiếp tục công cuộc điều tra gia phả tỷ tỷ của .

Dân chúng xung quanh hò hét ầm ĩ nhưng tuyệt nhiên ai dám manh động đuổi cổ mấy t.ử Tiên Minh. Bởi ranh giới giữa tu tiên giả và phàm phu tục t.ử là một bức tường thành kiên cố thể phá vỡ, nếu xảy ẩu đả, một kẻ phàm trần nào thể chiếm thượng phong.

Nghê Oánh sợ to chuyện sẽ Trình Linh Chu phạt, đành lôi kéo đám t.ử tính đường rút lui êm .

Ngờ đúng lúc đó, một tiếng rít dài x.é to.ạc bầu trời, thót tim ngoái . Một con chim ưng khổng lồ dang rộng sải cánh dài hơn trượng, lao vút xuống từ mây xanh, chiếc mỏ sắc nhọn nhằm thẳng đỉnh đầu một mà mổ tới.

Tốc độ chớp nhoáng khiến ai nấy chỉ kịp kêu la hoảng hốt và né đòn theo phản xạ. Nếu cái mỏ chim c.h.ế.t tiệt bổ xuống, chắc chắn nửa cái đầu sẽ vỡ toang.

Đứng ngay cự ly gần, Tống Tiểu Hà thoắt cái tuốt thanh kiếm gỗ, bật nhảy vọt lên cao. Ngay lúc con chim ưng há hốc mồm, nàng vận sức phóng mạnh mũi kiếm đ.â.m phập mồm nó.

Cú đáp trả quá đà của con ác điểu kéo Tống Tiểu Hà ngã nhào xuống đất, lộn nhào mấy vòng mới dừng .

Nàng lồm cồm bò dậy, chẳng buồn màng tới con ác điểu đang giãy giụa đất, hò hét cảnh báo đám đông: “Chạy ngay! Tìm chỗ ẩn nấp mau!"

Lúc thanh mộc kiếm thọc sâu khoang bụng con ác điểu, Tống Tiểu Hà cảm nhận sự đàn hồi mềm mại của huyết nhục, mà là một cảm giác cứng cáp lạnh lùng. May phước nàng vận kình cực lớn mới đ.â.m xuyên thủng thứ đó.

Nàng ngộ , đây là giống chim chóc bình thường, mà là một cỗ máy tinh xảo chế tác từ các trục bánh răng, đích thực là một thứ vũ khí sát thủ.

Nàng từng chạm trán loại ma xó ở Xích Địa. Loại gọi là Khôi Lỗi.

Vừa tiếng gào cảnh báo của nàng, dân tình hoảng loạn túa chạy tứ tán, ba chân bốn cẳng chuồn lẹ về nhà. Lũ lúc nãy hùng hổ đòi đuổi cổ môn sinh Tiên Minh giờ tháo chạy tán loạn, trong nháy mắt còn một mống, ngay cả chiếc xe kéo cũng biệt tăm biệt tích.

Khu vực vắng hoe rộng rãi hẳn . Con chim ưng dính một kiếm của Tống Tiểu Hà phá nát cả cơ quan nội tạng bên trong, bẹp dí đập cánh phành phạch đất hệt như một con chim thường trọng thương.

So với đám hổ giấy Khôi Lỗi từng gặp ở Xích Địa, con ác điểu chế tác vô cùng tinh xảo y như thật, kỹ thuật tiến bộ vượt bậc.

Bầu trời rít lên những tiếng thét chói tai, thêm vài bóng ác điểu khổng lồ lượn lờ đe dọa.

Đâu chỉ ác điểu, từ trong bóng tối góc khuất, hàng chục bóng đen thoắt cái nhảy bổ , tạo thành một vòng tròn bao vây khép kín nhốt gọn Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm trong. Dưới ánh đèn nhạt nhòa, Tống Tiểu Hà lia mắt một lượt, rợn tóc gáy phát hiện hình thù bọn máy Khôi Lỗi giống hệt trần mắt thịt.

Sở dĩ nàng nhận diện là vì chúng bàn tay. Nối liền khuỷu tay là những lưỡi d.a.o sắc lẹm hoặc mũi thương nhọn hoắt. Thân để trần phô bày những linh kiện máy móc chi chít chắp vá, chẳng ai trong bụng chúng nhét sẵn bao nhiêu loại binh khí đoạt mạng.

Nàng nắm chặt chuôi kiếm, toan bảo Tô Mộ Lâm xông pha đ.á.n.h đ.ấ.m tàn bạo một trận, ngó sang mới thấy y đang run lập cập như cầy sấy.

Thói đời vẫn y chang, c.h.ử.i lộn thì hùng hổ như cọp, tới khi đ.á.n.h co vòi van xin hoặc chạy trốn.

Chắc mẩm ám ảnh vụ rạch bụng banh thây ở Xích Địa, Tô Mộ Lâm khiếp đảm lũ Khôi Lỗi đến mức run bần bật, trốn chui trốn nhủi lưng Tống Tiểu Hà.

Chẳng trông mong gì ở y, Tống Tiểu Hà dặn rướn: “Tự bảo trọng nha."

Rồi vung kiếm lướt như gió vọt lên, tấn công chớp nhoáng đám Khôi Lỗi đang dần khép chặt vòng vây!

Lũ Khôi Lỗi phản xạ nhanh như chớp, đao sắc vun vút c.h.é.m tới, nhằm ngay yết hầu Tống Tiểu Hà mà xả, chiêu nào cũng dứt khoát chút động tác thừa.

May mắn , Tống Tiểu Hà Thẩm Khê Sơn rèn giũa cẩn thận một thời gian, chiêu thức hoa mỹ rườm rà nhưng vô cùng thực chiến. Nàng khéo léo nhào lộn né nhát đao đầu tiên, lúc xoay lấy đà vung kiếm c.h.é.m ngược , kiếm tụ linh lực lóe sáng sắc đỏ thẫm.

Khí lạnh hòa cơn gió mang ẩm cơn mưa, biến đêm hè oi ả thành mùa đông lạnh giá buốt xương, tiếng gió rít gào thị uy.

Tống Tiểu Hà liên tiếp xả mười kiếm, nhưng đám Khôi Lỗi linh hoạt né tránh trơn tru, máy móc kêu lách cách nhả đạn b.ắ.n lén bằng mũi thương sắc ám khí nhỏ. Tống Tiểu Hà chiêu lo chống đỡ những pha tập kích từ đám đông Khôi Lỗi, thoáng chốc hụt .

Tô Mộ Lâm khốn khổ lăn lộn bùn đất dơ dáy, thi thoảng đưa mắt về phía Tang Duyệt nán , nhưng c.ắ.n răn hé răng cầu cứu, dốc mạng cắm đầu chạy về phía Mạnh Quan Hành.

Mạnh Quan Hành đang múa kiếm t.ử chiến với lũ Khôi Lỗi, ngờ Tô Mộ Lâm dụ dỗ thêm mấy con tới. Lơ là phòng ngự đằng lưng, y lãnh trọn một nhát d.a.o găm đ.â.m ngọt sớt eo, m.á.u xối như suối.

Gã rú lên t.h.ả.m thiết, bụm lấy vết thương oán trách: “Sao ngươi kéo cả bầy tới mà một tiếng?"

Tô Mộ Lâm ôm đầu tháo chạy thục mạng đáp trả xéo xắt: “Không ngươi là thiên cấp Liệp sư ? Sao ẻo lả thế?"

Mạnh Quan Hành cũng đành ba chân bốn cẳng chạy trốn, gào lên phản biện: “Bọn linh động quá sức tưởng tượng, cơ thể vận hành đa luồng, né đòn phóng ám khí như chớp, từng đụng độ qua giống yêu nghiệt bao giờ!"

Tiếng binh khí va chạm chan chát náo động cả đám t.ử Tiên Minh, họ lục tục xúm thập thò từ đằng xa quan sát diễn biến.

Tống Tiểu Hà quần thảo với bốn con Khôi Lỗi, ban đầu còn tung hoành ngang dọc , dần dà chỉ còn chạy quanh phòng thủ. Trên đầu bọn ác điểu lượn lờ chực chờ thời cơ hạ độc thủ. Nàng mệt lử, nghiến răng tức ách, thầm c.h.ử.i rủa Thẩm Khê Sơn mắt mù trơ như phỗng đá ngó lơ lúc nàng dồn chân tường?

Lúc cưỡng hôn thì bạo ngược lắm cơ mà, giờ câm như hến!

Sức cùng lực kiệt, Tống Tiểu Hà ý thức cầm cự nổi nữa, chẳng sớm thì muộn cũng ăn đòn trí mạng. Đành liều một phen phô trương hàn băng chi lực mặt thiên hạ .

Đang lẩm nhẩm khẩu quyết, bỗng thấy một luồng sáng vàng rực lóe lên lóa mắt. Một thanh trường kiếm x.é to.ạc bóng đêm, nương theo ngọn gió băng giá lao vun vút tới, xuyên thẳng qua yết hầu con Khôi Lỗi đang định hạ sát nàng.

Mũi kiếm đ.â.m xuyên sọ con quái vật, những linh kiện vi mạch nổ tung tóe, con quái vặn vẹo co giật mất phương hướng, sang c.ắ.n càn cả đồng bọn.

Kim quang bùng nổ uy mãnh, bao bọc lấy lũ Khôi Lỗi lân cận cùng Tống Tiểu Hà. Bọn Khôi Lỗi chôn chân cứng đờ áp lực của kim quang, tiếng kêu rắc rắc vang lên rợn , tựa hồ như một bàn tay vô hình khổng lồ bóp méo chúng thành hình xoắn ốc, linh kiện rớt lả tả rầm rầm.

Tống Tiểu Hà ngoắt phía Thẩm Khê Sơn.

Xuyên qua màng hào quang vàng nhạt, nàng thấy lừng lững giữa bóng tối. Chẳng rõ lôi từ cây Bạch Ngọc Tinh Cung, động tác giương cung lắp tên oai phong lẫm liệt. Cơn gió rét mướt mơn trớn khuôn mặt thanh tao lạnh lẽo của , nốt ruồi chu sa giữa đôi chân mày càng khiến toát lên vẻ siêu phàm thoát tục như vị thần giáng thế.

Tay buông dây cung, mũi tên xé gió vút , đầu mũi tên bừng sáng như những vì tinh tú lao thẳng lên bầu trời. Tiếng gió rít ngưng bặt, một mũi tên càn quét rụng sạch sành sanh năm con ác điểu.

Thẩm Khê Sơn nhẹ nhàng vung tay, cây cung bạch ngọc hóa thành vạt sáng lụi tàn. Hắn ném một ánh hững hờ về phía Tống Tiểu Hà thu kiếm, gót bước thong dong.

Mối hiểm nguy xóa sổ trong chớp mắt. Tống Tiểu Hà c.h.ế.t sững tại trận, lơ đễnh theo bóng lưng khuất dần của .

"Hóa là lớp da bọc ngoài."

Mạnh Quan Hành xổm xuống mặt Tống Tiểu Hà, bới móc đống bùi nhùi Khôi Lỗi nát bét, nhón lên một mảng da mỏng tang: "Thứ vũ khí đáng gờm , nếu chế tạo thành đội binh tinh nhuệ thì e là vô địch thiên hạ mất!"

Tống Tiểu Hà cúi xuống quan sát mớ hỗn độn đổ nát. Thứ vũ khí c.h.ế.t chóc cuồng nộ phút chốc hóa đống sắt vụn. Giao phong cả trăm chiêu, nàng cay đắng nhận lũ Khôi Lỗi cải tiến lợi hại hơn nhiều so với đám . Chỉ vỏn vẹn mấy tháng mà tinh xảo như , giả dụ kẻ lưng chúng thêm vài năm nhào nặn nghiên cứu, kết cục sẽ khó lường.

Đang miên man suy nghĩ, thấy Mạnh Quan Hành kéo tay áo lên, tỉ mẩn lục lọi nhặt nhạnh mớ phụ tùng linh kiện. Tống Tiểu Hà trân trân đôi tay , đột nhiên cất tiếng hỏi: “Mạnh sư , ngươi tăm tia mớ sắt vụn để gì?"

Mạnh Quan Hành điềm nhiên trả lời: “Nhặt về cho Tiên Minh mang giải phẫu nghiên cứu. Biết chừng chúng cũng chế loại vũ khí kinh hoàng ."

Tống Tiểu Hà phẩy tay: “Vậy ngươi cứ từ từ mà nhặt, xin phép cáo từ."

Nghe tin Tống Tiểu Hà định chuồn, Tô Mộ Lâm cuống cuồng lẽo đẽo đòi theo, nhưng Tang Duyệt bỗng xuất quỷ nhập thần tóm gáy lôi ngược : "Đi theo ."

Tô Mộ Lâm đành sụt sùi từ biệt Tống Tiểu Hà.

Nàng cũng chẳng bận tâm gì, chỉ nôn nóng mau chóng trở về khách trạm coi Thẩm Khê Sơn về tới nơi . Đi như chạy bão, tới nơi mới thấy khách trạm vắng tanh, ông chủ quán tự nhiên dâng luôn chỗ cho hai thì .

Nàng ba chân bốn cẳng leo cầu thang, thấy phòng Thẩm Khê Sơn khép hờ, khe sáng lọt từ khung cửa.

Vậy là về .

Nàng tần ngần ngoài hiên một đỗi, hít một quyết định gõ cửa. Mới gõ ba tiếng cửa tự động mở tung, Thẩm Khê Sơn lừng lững đó.

Hồi nãy ngoài đường còn vẻ thanh cao màn sự đời, giờ đây khóa môi bực tức, bộ mặt chằm bằm cau .

Hắn chẳng mở miệng, nhưng ánh mắt lăm lăm sát khí truyền tải đủ thông điệp: Có chuyện gì?

Tống Tiểu Hà chạm mắt , tim đập liên hồi kỳ trận, má đỏ bừng bừng. Trông bộ dáng rụt rè e ấp của nàng, đôi mắt to tròn vẫn xoáy sâu , mấp máy môi hồi hộp: “Ta... chuyện với ngươi."

Thẩm Khê Sơn săm soi nàng, nhướng mày hờ hững: “Muốn ?"

Tống Tiểu Hà gật đầu. Dù rằng tên lên cơn động kinh trò càn rỡ với nàng, dọa nàng hết hồn hết vía. hiện tại thần thái lắng dịu , chắc mẩm mấy canh giờ qua xả hết tức giận xong. Giờ là thời điểm vàng để tâm sự mỏng.

Nàng nhẩm nhẩm trong đầu kịch bản đối thoại, mới rón rén bước vài nhịp tiếng sập cửa rầm ở đằng . Vừa định hé môi thì lao như thiêu sấn sổ tới, chẳng chẳng rằng vòng tay bưng chặt khuôn mặt nhỏ bé của nàng, cúi đầu úp môi hôn ngấu nghiến.

Tống Tiểu Hà kinh hồn bạt vía, trợn trừng đôi mắt, dùng hết sức bình sinh đẩy thốc n.g.ự.c . Thẩm Khê Sơn trơ như đá, hôn lấy hôn để, day dứt lùa tay siết chặt eo nàng, áp sát cơ thể . Hắn nhẹ bẫng bế thốc nàng lên, sải bước về phía giường.

Không còn kìm hãm ở đầu, Tống Tiểu Hà xoay xở ngó ngoáy như con cún con né tránh nụ hôn, c.h.ử.i rủa xối xả: "Đồ điên Thẩm Khê Sơn! Bỏ xuống ngay, tới để bàn chính sự!"

Đuổi rượt mấy bận hôn môi, bực đổi mục tiêu mút mát vành tai, l.i.ế.m láp cổ nàng. Tống Tiểu Hà giãy giụa kịch liệt trong vòng tay , hai tay giã đ.ấ.m liên tục, chân đạp tung tóe. cánh tay vạm vỡ của xiết chặt vòng eo, giam hãm nàng .

Đến cạnh giường, thả rầm nàng xuống đệm, ném ánh mắt rực lửa t.ì.n.h d.ụ.c xoáy sâu nàng.

Tống Tiểu Hà lóp ngóp bò giật lùi, túm cổ chân lôi xềnh xệch , xé luôn giày tất vứt toẹt xuống sàn, phơi bày đôi bàn chân bé xíu trắng nõn nà nắm gọn trong tay.

"Đầu óc ngươi chập mạch hả! Điếc ?" Tống Tiểu Hà dùng chân đạp thụi liên tiếp tay, bụng , nhưng cản nổi đè lên.

Thẩm Khê Sơn khàn khàn: "Thì đang bàn chính sự đây còn gì."

Tống Tiểu Hà hổ đỏ mặt tía tai: "Chính sự cái đầu ngươi!"

"Đây là chính sự." Hắn dứt lời sập môi phong kín tiếng c.h.ử.i bới the thé của nàng, chỉ còn những tiếng rên hừ hừ yếu ớt.

Tống Tiểu Hà chịu đầu hàng, hai tay cào xé loạn xạ, chân đá vung vẩy, nhưng cứ coi như , đè sấp nàng xuống cưỡng ép. Cuối cùng, nàng c.ắ.n lưỡi , vị m.á.u tanh nồng lập tức lan tràn trong vòm miệng hai . Mùi m.á.u quyện với thở nóng hổi nàng nuốt trọng.

Hắn tiếp tục hôn thêm vài cái nữa mới chịu buông tha. Khẽ l.i.ế.m đôi môi dính m.á.u trông tà mị đến mê hoặc, cất lời: “Nói , còn chuyện gì bàn?"

Tống Tiểu Hà lấy chân đạp mạnh bụng xả bực, mắng xéo: “Đồ bệnh hoạn, xách cái đầu khám đại phu !"

Nàng vội vàng nhảy vọt xuống giường, chân đạp sàn chạy trối c.h.ế.t về phòng.

Sau lưng sập cửa cái rầm, cài then khóa . Quần áo xộc xệch, cổ in hằn đầy dấu răng cắn, Tống Tiểu Hà nốc liền hai ly nước lớn, phịch xuống ghế ôm n.g.ự.c thở dốc.

Xoa xoa đôi má ửng hồng, tim vẫn đập thình thịch, Tống Tiểu Hà cay đắng ngộ , Thẩm Khê Sơn lên cơn điên cuồng thật đáng sợ.

 

Loading...