Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 97: Bảy Bức Thư 1
Cập nhật lúc: 2026-07-13 13:23:43
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Trí Minh vốn là kẻ hèn nhát, mới trừng phạt một trận vội vàng khai bí mật .
Y như những gì Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn phỏng đoán, thành Thọ Lân vốn dĩ tựa núi mà xây, sát ngay ngoại ô là những dãy núi non trùng điệp.
Thế nhưng, mấy mươi năm , cụ thể là bao lâu thì Ngô Trí Minh cũng rõ, gã chỉ dò la đại khái là hơn ba mươi năm về .
Bấy giờ, thành Thọ Lân bỗng dưng xuất hiện một vị công t.ử trẻ tuổi, y phục lộng lẫy, giá cao thuê một toán địa phương tiến trong núi sâu.
Chẳng ai rõ mục đích là gì, nhưng thấy vị công t.ử giá hậu hĩnh, đám nam nhân trong thành tranh tìm đến.
Cuối cùng, vị công t.ử nọ chỉ tuyển vỏn vẹn bảy . Bọn họ theo gã núi, chỉ ba ngày trở về, ai nấy đều nhận một khoản thù lao lớn.
Thấy , dân tình xúm tò mò hỏi xem họ núi để gì. Bảy nam nhân nọ khai thật là chỉ chôn đồ vật, còn cụ thể đào lấp thứ gì thì họ cũng rõ.
Họ chỉ nhớ thứ đó bọc trong một lớp vải bố, sờ thấy cứng ngắc, góc cạnh gồ ghề. Cứ cách hành xử của vị công t.ử thì ắt hẳn là một bảo vật quý giá.
Mọi hỏi tung tích vị công t.ử , đám thanh niên đáp rằng gã vẫn nán trong núi, chịu cùng bọn họ trở .
Kể từ ngày , vị công t.ử trẻ tuổi bặt vô âm tín, rời khỏi thành Thọ Lân.
Rốt cuộc gã là ai, hiện đang lưu lạc chốn nào, và chôn giấu thứ gì trong ngọn núi , đến nay vẫn là một ẩn .
Tuy nhiên, lời đồn đại về việc kẻ chôn giấu bảo vật núi lan truyền khắp nơi, khiến ít kẻ nổi lòng tham.
Thấy vị công t.ử lâu ngày xuất hiện, đoán chừng xa, mấy kẻ tham lam bèn lợi dụng một đêm mưa gió, lén lút lẻn núi định tìm bảo vật.
Chính đêm , ngọn núi sừng sững bỗng chốc... biến mất!
Sự việc diễn trong im lặng, nếu mấy gã Liệp sư mò núi tìm bảo vật phát giác thì đến rạng sáng hôm mới .
Kẻ thì khăng khăng vị công t.ử nọ là hiện của Sơn Thần, tức giận vì thói tham lam của dân thành Thọ Lân nên dời núi nơi khác.
Kẻ quả quyết gã là đoạt bảo vật, đó dùng thuật pháp dời non để độc chiếm.
Có cho rằng, núi lở sông cạn là điềm báo đại họa sắp giáng xuống.
Muôn vàn đồn đoán thêu dệt, sự việc quái đản cũng khiến ít bá tánh thành Thọ Lân rời bỏ xứ sở nơi khác.
Một bô lão trong thành vốn tin sùng Sơn Thần hiển linh, thấy núi thiêng biến cố thì kiên trì khỏi thành cất công tìm kiếm.
Trời phụ lòng , cùng họ cũng hiểu , ngọn núi thực chất biến mất, mà chỉ che giấu, dùng mắt thường thể thấy.
But phàm nhân trong thành thì tài cán gì, dù núi sừng sững ngay bên cạnh, vẫn lực bất tòng tâm thứ pháp thuật kỳ dị .
Vài năm ròng rã trôi qua, dân thành Thọ Lân gần như chôn vùi sự kiện dĩ vãng.
Nào ngờ, một đêm trăng rằm, ngọn núi bặt vô âm tín bỗng nhiên hiện hình. Kể từ dạo đó, cứ đến ngày rằm hàng tháng, ngọn núi mất tích xuất hiện.
Kinh ngạc hơn, nhận cây cỏ hoa lá núi đ.â.m chồi nảy lộc dị thường, dã thú sinh trưởng vạm vỡ, t.h.ả.m thực vật cũng phì nhiêu hơn xưa gấp bội.
Đó quả là một điềm lành, nhưng những chuyện đáng sợ hơn còn chờ đợi ở phía .
Năm Sùng Gia thứ mười lăm, trong thành một đứa trẻ tên Vương Lộc, trong lúc xô xát một mảnh gỗ nhọn đ.â.m xuyên cổ họng, vong mạng tại trận.
Vương Lộc mồ côi cha từ nhỏ, y tần tảo thêu thùa nuôi con. Bà mang vụ án lên nha môn kêu oan, rốt cuộc cũng chỉ đổi vài đồng bạc bồi thường vụ việc chìm xuồng.
Mẹ Vương Lộc đành c.ắ.n răng dùng tiền bồi thường mua một cỗ quan tài, thuê một cỗ xe bò, lủi thủi đưa xác con trai khỏi thành an táng.
Ngờ hôm đúng đêm trăng rằm, bà đưa xe bò khỏi thành thì ngọn núi liền xuất hiện. Trong lúc quẫn bách, bà cứ thế đ.á.n.h xe thẳng trong núi.
Biết cô thế cô, đào nổi huyệt để chôn cất, bà đành bỏ quan tài núi, coi như táng con giữa chốn sơn lâm.
Thế nhưng, chẳng ai thể ngờ , đúng ngày rằm tháng , Vương Lộc từ núi lững thững bước xuống.
Hôm đó, ít kẻ tận mắt chứng kiến cảnh Vương Lộc t.ử thương, đó y đưa xác lên nha môn kêu oan, quỳ lạy bên vệ đường suốt cả buổi. Nha môn còn mời cả ngỗ tác tới khám nghiệm, kết luận Vương Lộc c.h.ế.t.
Vậy mà giờ đây y bình thản bước nhà, khiến y kinh hoàng khôn xiết.
Sự việc khiến cả thành Thọ Lân hoảng loạn, ngay cả kẻ lỡ tay hại Vương Lộc cũng khiếp sợ. Hắn lập tức phái núi rước quan tài của Vương Lộc , an táng t.ử tế tại nghĩa địa, còn thỉnh cả pháp sư về lập đàn siêu độ.
Tuy nhiên, Vương Lộc quả thực cải t.ử sinh, sinh hoạt chẳng khác gì sống, tuyệt nhiên hóa thành yêu ma gieo rắc tai ương.
Trải qua biến cố, Vương Lộc trở nên ngoan ngoãn dị thường, dứt bỏ thói , an phận tìm việc thuê kiếm sống qua ngày.
Dân chúng bảo rằng đó là sự ban phước của Sơn Thần, ban cho Vương Lộc cơ hội cuộc đời. Thành Thọ Lân từ đó mệnh danh là vùng đất Thần linh che chở.
"Từ đó về , phàm là trong thành Thọ Lân qua đời, cứ đến đêm trăng rằm, nhân đưa quan tài núi. Sáng hôm , c.h.ế.t sẽ lững thững về."
Ngô Trí Minh co rúm trong góc tường, quần áo in hằn đầy vết chân, đầu tóc rối bù. Gã Tống Tiểu Hà bằng ánh mắt hoảng sợ, chỉ lo nàng tay.
Thế nhưng Tống Tiểu Hà lúc mang vẻ mặt thất thần, ngược sáng khiến khuôn mặt chìm trong u tối, chẳng thể đoán nàng đang suy tính điều gì.
Tô Mộ Lâm thấy , liền : "Dù thì những kẻ đó cũng chỉ là thây ma thôi, còn là con nữa."
Ngô Trí Minh phản bác: "Cái thì chẳng ai dám chắc. Bọn họ sinh hoạt y hệt sống, vẫn sum vầy bên gia đình, bè bạn, chẳng khác gì bình thường cả."
"Cứ cư xử giống thì tính là ?" Tô Mộ Lâm khẽ thúc vai Tang Duyệt, thì thào: "A tỷ, tỷ một câu xem nào."
Tang Duyệt nhếch mép: "Ta gì bây giờ? Chuyện phàm trần chẳng buồn đoái hoài, kẻ đáng c.h.ế.t thì c.h.ế.t, kẻ đáng sống thì sống, nghịch thiên cải mệnh, ắt trả giá."
Tô Mộ Lâm lén lút quan sát thái độ của Tống Tiểu Hà, thấy nàng vẫn im lặng, bèn nhích tới gần khuyên răn: "Tiểu Hà đại nhân, chuyện đều là hư ảo cả, c.h.ế.t phục sinh ."
Tống Tiểu Hà câu đến nhàm tai, nàng sực tỉnh, trầm ngâm đáp: "Ta hiểu mà."
Tô Mộ Lâm vẫn thấp thỏm lo âu. Tống Tiểu Hà trải qua nỗi đau mất sư phụ, tin về phép hồi sinh c.h.ế.t, nàng động lòng cho ?
"Vậy mà còn tưởng tòa thành bao nhiêu bí mật, hóa cũng chỉ thế." Tống Tiểu Hà cất giọng hỏi Ngô Trí Minh: "Nếu dân trong thành khả năng khiến c.h.ế.t phục sinh, tại dân thưa thớt đến ?"
Thành Thọ Lân vốn dĩ là nơi sầm uất. Nếu chuyện cải t.ử sinh diễn hơn chục năm nay, lượng trong thành tăng lên nhiều mới .
"Đâu đơn giản như ." Ngô Trí Minh giải thích: "Ngọn núi chỉ hiện hình đúng ngày rằm mỗi tháng. Người c.h.ế.t để lâu là bắt đầu phân hủy , lúc khiêng núi hình dạng , lúc bước y chang như thế. Hơn nữa, những kẻ đoản mệnh trong thành, đa phần đều là trẻ con."
Lời gã tuy lấp lửng, nhưng Tống Tiểu Hà lập tức hiểu ẩn ý.
Nếu mang một t.h.i t.h.ể hoại t.ử núi, kẻ bước dẫu sống cũng chẳng mang dáng dấp con thông thường.
Chưa kể, qua trường hợp của Vương Lộc, thể thấy khi sống , cơ thể sẽ ngừng phát triển, mãi mãi kẹt ở hình hài lúc qua đời.
Những đứa trẻ c.h.ế.t yểu trong thành dẫu trở về từ ngọn núi, cũng bao giờ thể lớn lên, thành gia lập thất như bình thường. Đây thành Thọ Lân, đây là một tòa thành thây ma.
Từ những manh mối , thể suy Song Ngư Thần Ngọc khả năng giấu trong ngọn núi .
Tống Tiểu Hà gặng hỏi: "Ngươi từng núi , đúng ?"
Ngô Trí Minh ôm đầu, ú ớ một hồi chẳng chịu khai thật. Tống Tiểu Hà vung chân bồi thêm mấy cú đá, lúc gã mới chịu mở miệng: "! ! Ta từng đó ! Chỉ cần đợi đến đêm trăng rằm, ngọn núi tự khắc hiện hình, ai cũng thể !"
"Ngươi chôn thứ đó ở ?" Tống Tiểu Hà truy hỏi tiếp.
Ngô Trí Minh khựng , thấy nàng định chân, vội vàng van xin: "Xin cô nương nương tay! Ta khai thật, ngọn núi đó thể dịch chuyển! Hôm nay nó ở phía Bắc, ngày mai dời sang phía Nam . Địa hình trong núi đổi biến hóa, chỗ chôn đồ giờ biến đổi đằng nào , chính cũng tìm nữa!"
"Dịch chuyển ?" Tống Tiểu Hà sửng sốt, như bừng tỉnh ngộ.
Bảo lúc mới đặt chân đến thành Thọ Lân, nàng và Thẩm Khê Sơn đều phát hiện thứ gì đó ở phía Đông thành, nhưng hôm dò xét chẳng thấy . Hóa ngọn núi tự dịch chuyển?
Nói thì đoạn lưu âm của nữ Liệp sư về đội quân xuất thành mãi về, khả năng cao là họ lạc lối trong núi.
" ." Ngô Trí Minh : "Ta đoán vị công t.ử trẻ tuổi chôn bảy thứ tạo thành một trận pháp, khiến địa hình núi liên tục xoay vần, tạo nên một mê cung khổng lồ, ngăn cản thiên hạ tìm khối Song Ngư Thần Ngọc."
Tống Tiểu Hà suy ngẫm, tìm kiếm Song Ngư Thần Ngọc, hoặc truy tìm đội quân mất tích của Tiên Minh, con đường duy nhất là trong núi. Ngọn núi chính là chìa khóa then chốt. Hiện tại chỉ thể đợi đến đêm trăng rằm, còn ba ngày nữa.
Tống Tiểu Hà hỏi xong những điều cần thiết, chẳng màng đến tên Ngô Trí Minh đang co ro ở góc xó, lưng sải bước khỏi hẻm nhỏ.
Tô Mộ Lâm theo đuôi: "Tiểu Hà đại nhân, giờ tính toán đây?"
"Trước mắt cứ chờ đến trăng rằm, đó hẵng tiến trong núi dò xét." Tống Tiểu Hà từ tốn tháo thanh mộc kiếm bên hông mân mê.
Nhìn thấy động tác , Tô Mộ Lâm nàng đang nhớ đến Lương Đàn. Cây kiếm gỗ là vật do chính tay Lương Đàn đẽo gọt cho nàng, nàng vô cùng trân quý, cũng mang theo bên .
Nhớ lúc còn ở Thương Hải Phong, thời gian của nàng chỉ xoay quanh việc ở bên Trường Sinh Đăng, hoặc vuốt ve thanh mộc kiếm. Tô Mộ Lâm bộ dáng thất thần cũng đoán nàng đang tưởng nhớ sư phụ.
Linh cảm lo âu lóe lên, Tô Mộ Lâm dè dặt hỏi: "Đại nhân đang tìm Song Ngư Thần Ngọc ?"
Tống Tiểu Hà gật đầu.
"Hay để tìm." Tô Mộ Lâm sốt sắng đề nghị: "Ta tài nhận mùi linh lực, chẳng cần giải mã mê trận trong núi vẫn tìm nó."
"Không cần , ngươi còn trọng trách khác." Tống Tiểu Hà ngoảnh mặt , dặn dò: "Ta thấy Mạnh sư điểm khả nghi, mấy ngày tới ngươi cứ bám sát y, quan sát xem điểm gì bất thường ."
"Hả?" Tô Mộ Lâm chần chừ: "Ngộ nhỡ là yêu ma biến hóa thành, chẳng lâm nguy ?"
"Ngươi là Ma tộc, sợ hãi mấy con yêu quái ?" Tang Duyệt chướng tai gai mắt với tên của , lên tiếng: "Ngươi nhắc câu nãy xem!"
Tiếng của nàng cả Tống Tiểu Hà lẫn Tô Mộ Lâm giật , xung quanh cũng tò mò ngoái . Tô Mộ Lâm vội vàng giữ tay Tang Duyệt, khẽ: "A tỷ, tỷ nhỏ một chút, lộ phận bây giờ!"
Tang Duyệt mới sực nhớ cảnh, nhưng bản tính kiêu ngạo cho phép nàng nhận , chỉ đành giữ nét mặt nghiêm nghị, thêm lời nào.
Tống Tiểu Hà nàng , khẽ mỉm : "Tỷ tên là Tang Duyệt ?"
Tang Duyệt gật đầu, gò má hồng đáp Tống Tiểu Hà: "Long Thần đại nhân... vẫn nhớ tên ?"
"Ta từng , cần gọi là Long Thần đại nhân ." Tống Tiểu Hà hạ giọng: "Ma giới và Thiên giới quy ước rõ ràng, Ma tộc phép can thiệp Nhân giới. Vậy nên tỷ các giấu kỹ lai lịch, nhất đừng xuất hiện mặt Thẩm Khê Sơn. Hiện tại tâm trí đang chút bất , e kiếm chuyện gây sự."
Tang Duyệt đáp: "Đa tạ đại nhân chiếu cố, tỷ sẽ cẩn trọng hơn!"
Tô Mộ Lâm tuy hiểu rõ về những ẩn khúc giữa Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn, nhưng Tống Tiểu Hà nhắc nhở, y cũng : "Hắn bất , là do diễn nổi nữa nên lộ nguyên hình đấy thôi."
Tống Tiểu Hà thở dài, âu sầu : "Mấy ngày tới ngươi cứ để tâm đến Mạnh sư là , khỏi theo ."
Căn dặn vài câu với hai tỷ , Tống Tiểu Hà một bộ về quán trọ. Tô Mộ Lâm vẫn an tâm, kéo Tang Duyệt lén lút theo . Nàng ôm tâm trạng nặng nề, bước thong thả, bước lặng lẽ giữa dòng hối hả.
Đi qua hai con phố, bỗng phía bên đường vọng tiếng la ó huyên náo. Tống Tiểu Hà khựng bước quan sát. Thì một vụ va chạm giữa xe bò và xe ngựa. Cú va chạm mạnh khiến một thùng lớn xe bò lật nhào, vỡ vụn, đá lạnh văng tứ tung khắp mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-97-bay-buc-thu-1.html.]
Nữ t.ử lái xe bò ngã xuống, mặc kệ đau đớn, vội vã nhặt nhạnh đống đá lạnh lùa thùng. Đã sang đầu tháng Tư, tiết trời dần oi bức. Chút đá lạnh dẫu mang về cũng chẳng cầm cự bao lâu, huống hồ nay vỡ vụn. Nữ t.ử hiểu rõ sự tình, khom nhặt đá tức tưởi. Người qua đường dừng chân quan sát, tuyệt nhiên một ai chìa tay giúp đỡ.
Đây chính là vị tẩu t.ử trung niên sáng qua bán bánh đường, đêm qua lóc t.h.ả.m thiết bên thi hài con trai. Người xưa thường "thế sự vô thường", Tống Tiểu Hà nay thấu hiểu sâu sắc. Sáng sớm nụ tươi tắn nở rộ môi, niềm nở hỏi han, đêm đến gặm nhấm nỗi đau mất con.
Tống Tiểu Hà bá tánh thành Thọ Lân dù rõ sự thật những kẻ từ trong núi trở về là cái xác hồn, nhưng vẫn thể cưỡng cám dỗ của Song Ngư Thần Ngọc. Bởi lẽ, đối mặt với sự chia lìa sinh tử, mấy ai đủ bản lĩnh buông bỏ chấp niệm. Nàng lặng lẽ bước sang đường, xuống chung sức nhặt nhạnh từng mẩu đá vụn cho thùng.
Tẩu t.ử rối rít cảm tạ, nước mắt lưng tròng, tay run rẩy ôm lấy chiếc thùng gỗ. Tống Tiểu Hà khẽ vỗ về mu bàn tay bà, dỗ dành: "Đại nương, khoan vội."
Tiếp đó, lòng bàn tay nàng bừng lên ánh sáng đỏ rực rỡ bao phủ lấy chiếc thùng gỗ. Dưới sức mạnh , mớ đá vụn nhanh chóng kết tụ thành những khối vuông vức nhuốm sắc hồng nhạt. Nàng ôn tồn bảo: "Đống băng chắc vài ba ngày nữa cũng tan ."
Tẩu t.ử nghẹn ngào cảm tạ ngớt. Xong xuôi, bà chất thùng lên xe bò, rời . Bên đường, cỗ xe ngựa vẫn dừng . Cạnh đó, một cô nương áo tím đang dõi theo Tống Tiểu Hà với ánh mắt dịu dàng. Y như gặp , nàng mang găng tay kín đáo, thần thái đoan trang. Tống Tiểu Hà tiến tới đối diện nàng .
"Lại chạm mặt ." Tống Tiểu Hà mở lời: "Cô nương còn ấn tượng về ?"
Cô nương áo tím đáp: "Hôm qua lúc mua bánh đường vô tình gặp cô nương."
"Không hôm qua, mà là xa hơn nữa." Tống Tiểu Hà khẽ lắc đầu: “Hay lẽ chỉ là thấy cô nương thôi." Cô nương áo tím lộ vẻ mờ mịt, rõ ràng là đó nàng từng gặp Tống Tiểu Hà.
Tống Tiểu Hà tiếp tục: "Mùa đông năm ngoái, tình cờ bắt gặp Ngư Kiểu ở vùng lân cận nước Hạ, bên cạnh y một con Khôi Lỗi y hệt cô nương." Trận tập kích của yêu thi và Khôi Lỗi của Ngư Kiểu suýt đoạt mạng Tô Mộ Lâm, món nợ vẫn thanh toán. Tên Ngư Kiểu thì lẩn trốn nhanh chóng, nàng kịp tìm . Nàng ghi nhớ bóng hình tháp tùng Ngư Giảo hôm . Hôm qua lúc mua bánh, thấy dáng vẻ nàng là nàng ngờ ngợ, nay giáp mặt nữa, nàng chắc chắn đây chính là năm xưa.
Cô nương áo tím lúc mới hiểu , cất tiếng hỏi: "Chẳng Kiểu nhi gây phiền nhiễu gì cho cô nương?"
"Phiền toái lớn, dạo đám Khôi Lỗi của y sát hại vô sinh linh." Tống Tiểu Hà : “Ta đoán chừng hiện giờ y cũng đang ở quanh đây, mục tiêu chắc hẳn là Song Ngư Thần Ngọc ?"
Cô nương biến sắc, giọng run rẩy: "Nó... nó hại vô tội ?"
Tống Tiểu Hà hỏi: "Y giấu cô nương ?"
Cô nương c.ắ.n môi, dáng vẻ suy sụp: "Ta chuyện . Ta đinh ninh y tu tâm dưỡng tính dùi mài thiên cơ cổ pháp, nào ngờ y sa chân con đường tội ..."
"Vậy lúc gặp cô nương nhắc nhở y cẩn thận. Sư phụ dạy dỗ nghiêm khắc lắm nên mới như thế ." Tống Tiểu Hà tiếp: "Nhân tiện cô nương chuyển cho y một tin tức: Đêm trăng rằm, ngọn núi ven thành sẽ hiện hình, bên trong ẩn giấu bảy pháp bảo. Phải tìm đủ bảy món mới phá mê trận, đoạt lấy Song Ngư Thần Ngọc."
Cô nương thất thần tạ ơn Tống Tiểu Hà lên xe ngựa rời . Tống Tiểu Hà cỗ xe xa dần, thầm nghĩ nọ sẽ chuyển lời tới Ngư Kiểu. Ngư Kiểu sở hữu thiên phú chế tạo Khôi Lỗi giỏi, binh đoàn Khôi Lỗi của y ngày càng tinh xảo. Nếu y cũng Song Ngư Thần Ngọc, vì tự tìm bảy món pháp bảo trong cái mê cung núi đồi biến hóa , thì thà mượn tay y tìm kiếm chiếm lấy sẽ thuận tiện hơn.
Vừa tính toán, nàng bước về quán trọ. Bấy giờ hai tỷ theo mới chịu rút lui. Tô Mộ Lâm : "Thôi xong, Tiểu Hà đại nhân mà nắm Song Ngư Thần Ngọc, thế nào cũng đem hồi sinh Lương sư phụ cho xem!"
Tang Duyệt liền phản đối: "Im lặng ! Đừng nghĩ đại nhân như !"
Tô Mộ Lâm khựng : "Nói thì , nhưng đại nhân đôi khi cũng cố chấp chuyện cũ." Trước Tống Tiểu Hà là một bình thường, linh lực cũng tụ , lẽ là do phong ấn giam hãm Long hồn trong cơ thể. Y nhăn nhó với Tang Duyệt: "A tỷ, ngộ nhỡ đại nhân dùng Song Ngư Thần Ngọc để hồi sinh Lương sư phụ, tỷ tay ngăn đấy nhé."
Tang Duyệt trầm ngâm một hồi, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Tống Tiểu Hà mưu đồ của hai tỷ . Nàng trở về quán trọ vắng vẻ, phòng Thẩm Khê Sơn vẫn tối om, nghĩa là từ lúc cùng Quan Như Huyên tới giờ trở về. Nàng cửa một lúc lâu, cuối cùng đẩy cửa bước . Phòng ốc gọn gàng ngăn nắp đến bất ngờ, thứ hầu như hề đổi, chỉ chiếc giường là lộn xộn. Bất thường ở chỗ, chẳng tư trang đồ dùng cá nhân nào của .
Tống Tiểu Hà quan sát một vòng, hoang mang chẳng rõ là vốn dĩ sống giản dị đồ đạc, là âm thầm rời khỏi nơi . Tim nàng hẫng một nhịp, chợt nhận khả năng thứ hai thể xảy . Trình Linh Chu triệu tập chắc hẳn để bàn tính cho vụ thành Thọ Lân, việc dọn sang khách trạm bên để tiện thương nghị cũng là lẽ hợp lý.
Nếu thì chốn chỉ còn một nàng. Bỗng dưng nàng cảm thấy khí lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ, tĩnh lặng tới mức nàng thể rõ từng nhịp thở của chính . Nỗi cô đơn len lỏi trong lòng. Nàng trở về phòng . Trên bàn vẫn ngổn ngang thức ăn thừa từ lúc vội vã rời , y phục vắt bình phong, chậu nước rửa tay còn đó. Đây mới là diện mạo của một căn phòng ở.
Tống Tiểu Hà đóng cửa , cảm thấy trống rỗng chênh vênh, chẳng gì tiếp theo. Nàng hỏi Ngô Trí Minh để bí mật thành Thọ Lân, nắm rõ chuyện núi non ẩn hiện đêm trăng rằm, Song Ngư Thần Ngọc giấu trong đó. Việc về Mạnh Quan Hành khả nghi cũng phó thác cho Tô Mộ Lâm quan sát, tiện thể báo tin cho Ngư Kiểu. Mọi chuyện coi như an bài, giờ chỉ việc chờ đến đêm rằm. Có lẽ tòa thành còn giấu giếm nhiều điều bí ẩn khác, nhưng nàng cụt hứng chẳng đường hỏi han nữa.
Ngày xưa như . Hồi ở Phong Đô quỷ vực, ở Hạ quốc, Trường An, lúc nào Thẩm Khê Sơn cũng ở bên cạnh. Hắn luôn sẵn lòng chia sẻ phát hiện, sát cánh cùng nàng lật mở những bí ẩn. giờ đây, giữ im lặng, giấu nhẹm thứ. Tống Tiểu Hà dẫu nhạy bén hơn xưa, tự xâu chuỗi mớ sự kiện, định đem trao đổi với Thẩm Khê Sơn thì gặp thái độ lạnh nhạt của . Nàng đ.â.m chán chường, thứ trở nên vô vị.
Nàng xuống giường. Bụng bảo , nếu Thẩm Khê Sơn về, nàng cũng sẽ rời khỏi cái quán trọ , kiếm chỗ nào đó tá túc hoặc sang chỗ Tô Mộ Lâm. Nằm giường trọn một canh giờ mà mắt vẫn mở trừng trừng suy tư vẩn vơ. Quá ngọ, bụng đói, nàng dậy lấy đồ trữ trong ngọc trác ăn. Cơm canh cạn kiệt, chỉ còn bánh nếp và mứt quả ngọt. Tống Tiểu Hà ăn tạm, định bụng ăn hết mớ , nếu no thì phố mua thêm.
Đang ăn thì hành lang văng vẳng tiếng bước chân. Nàng ngoảnh đầu lắng , nhận tiếng đang bước lên lầu, bèn chạy mở cửa ngó ngoài. Thẩm Khê Sơn bước lên bậc thang cuối cùng, ánh mắt giao với nàng. Hắn giảm tốc độ, chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Nhìn cái gì?" Giọng điệu hờ hững, nét mặt điềm nhiên như từng chuyện gì xảy .
Tống Tiểu Hà vươn thẳng mở toang cánh cửa, hỏi: "Ngươi ?"
"Ra ngoài."
"Ra ngoài gì?"
"Xử lý chút công chuyện."
"Chiều nay tiếp ?"
"Có thể." Dứt lời, Thẩm Khê Sơn bước phòng của .
Tống Tiểu Hà ngẩn , biểu cảm hoang mang. Ba câu hỏi, đều hồi đáp trọn vẹn, nhưng là những câu trả lời ngắn gọn, nàng chẳng hỏi thêm điều gì. Nàng cửa phòng lớn: "Hôm nay thu thập nhiều thông tin, chúng trao đổi !"
Tiếng lọt tai Thẩm Khê Sơn. Vừa bước phòng, nhận mùi hương quen thuộc của Tống Tiểu Hà vương vấn, thừa hiểu nàng phòng của . Khóe môi Thẩm Khê Sơn khẽ cong lên, bất ngờ mở cửa, : "Muốn ?"
Thấy cục diện vẻ khả quan, Tống Tiểu Hà bèn điều kiện: "Ta bí mật của thành Thọ Lân, cả chuyện đêm trăng rằm nữa, cho ngươi, bù ngươi trả lời thật câu hỏi của ."
"Được." Thẩm Khê Sơn gật đầu, lách sang một bên: "Vào trong chuyện."
Tống Tiểu Hà sinh phản xạ cảnh giác. Nàng quan sát từ đầu tới chân, ngập ngừng hỏi: "Ngươi... ngươi sẽ hành động càn rỡ với chứ?"
Thẩm Khê Sơn mặt đổi sắc, đáp: "Không."
Thế là Tống Tiểu Hà bước phòng , nôn nóng : "Ngươi hôm nay tìm ai ? Ngươi đoán xem tóm ai?"
Thẩm Khê Sơn khép cửa, nàng, khẽ mỉm : "Ai?"
"Ngô Trí Minh." Tống Tiểu Hà đắc ý: "Là cái lão tán tu ranh ma . Ta chỉ tóm lão, mà còn giáo huấn lão một trận, xả giận giúp ngươi đấy."
"Vậy nên cảm ơn nàng ?"
Tống Tiểu Hà ngớ , nhưng ngay lập tức chộp lấy cơ hội: "Dĩ nhiên ! Giờ ngươi mau những gì ngươi , xem như trả ơn ."
Thẩm Khê Sơn tiến gần nàng, cách giữa hai dần thu hẹp. Hắn thình lình vươn tay giữ lấy gáy nàng, kéo nàng sát . Tống Tiểu Hà hoảng hốt, theo phản xạ đưa tay đẩy n.g.ự.c , hai mắt mở to kinh ngạc: "Ngươi..."
Nàng định trách thất hứa, nhưng Thẩm Khê Sơn cúi đầu hôn lên môi nàng. Hắn giữ chặt gáy nàng, bắt nàng nghênh đón, thể chống cự. Hơi thở Tống Tiểu Hà lập tức rối loạn, luồng khí nóng lan từ cổ thẳng lên gò má, đỏ lựng cả một vùng, đôi tai cũng ửng hồng nước da trắng ngần.
Thẩm Khê Sơn cúi đầu, động tác vặn nhưng chất chứa sự chuyên chế cho phép từ chối. Khuôn mặt Tống Tiểu Hà càng lúc càng đỏ, chẳng do uất ức khó thở. Thấy tình hình , Thẩm Khê Sơn đành buông tha, khẽ lướt nhẹ bờ môi nàng. Hắn lường kịch bản nàng cắn, nhưng Tống Tiểu Hà dẫu kháng cự quyết liệt, rốt cuộc cũng thực sự tay nặng.
Hắn rũ mi, dùng ngón tay cái ve vuốt nhẹ nhàng đôi gò má nàng, khàn khàn hỏi: "Nàng ăn kẹo ngọt ?"
Tống Tiểu Hà tức giận nghiến răng, mắng: "Ngươi thật là vô sỉ!"
Thẩm Khê Sơn thản nhiên chấp nhận lời mắng , gật đầu phụ họa: "Nàng thật dễ thuyết phục."
Nàng siết chặt hai nắm tay, đ.á.n.h n.g.ự.c hai phát, vùng vằng đẩy . Nàng chạy thẳng tới cửa sổ mở toang . Gió lùa lồng lộng, thổi bay cái ngột ngạt trong phòng, táp mặt Tống Tiểu Hà dịu sức nóng đôi má. Thẩm Khê Sơn tại chỗ nàng, trong lòng lấy lạ vì nàng chạy trốn về phòng .
Hứng gió một lúc, Tống Tiểu Hà : "Được , giờ đến lượt hỏi! Ta hỏi gì ngươi cũng thành thật khai báo."
Thẩm Khê Sơn đáp: "Cứ hỏi , cam đoan sẽ hết, giấu giếm nửa lời." Thái độ vớt vát chút cân bằng tâm lý cho Tống Tiểu Hà, may mà chịu hợp tác, nếu nàng thật sự sẽ vô cùng tức giận.
"Ngươi ngoài gì?" Tống Tiểu Hà hỏi ngay lập tức.
"Trình Linh Chu nhận thấy địa mạch xung quanh biến đổi dị thường, bèn phái ngoài thành dò xét, theo dấu vết xem cớ sự từ mà ." Thẩm Khê Sơn thong dong bước bàn, rót một ly đẩy về phía nàng mời mọc.
"Thế ngươi tìm manh mối gì ?" Tống Tiểu Hà cũng khách sáo, nàng đối diện, uống cạn ly nước. Trà tỏa mùi hương ngào ngạt, mang chút vị ngọt thanh tao.
Thẩm Khê Sơn đáp: "Đương nhiên là , ngọn núi phong ấn bằng thuật pháp hiện đang ở phía Bắc thành Thọ Lân, nhưng vẫn nắm chu kỳ dịch chuyển của nó."
"Vậy bước tiếp theo các định tính ?"
"Theo ý của Trình Linh Chu, nàng dẫn một nhóm tiến trong núi dò xét. Cái thứ thuật pháp che mắt chỉ cần phá vỡ là thể ." Thẩm Khê Sơn nhấp một ngụm : " mà trở về , dạo hứng thú tiến nơi đó."
Tống Tiểu Hà vội vàng : "Ngươi quyết định là đúng đấy! Ta bảo cho ngươi , thì đưa theo, thì dẫu lọt cũng vô ích thôi."
"Cớ như ?" Thẩm Khê Sơn nhướng mày: "Căn cứ mà nàng khẳng định thế?"
Tống Tiểu Hà dằn giọng: "Quy định là hỏi ngươi, cấm ngươi hỏi vặn ." Thẩm Khê Sơn ngoan ngoãn im lặng.
Nàng tiếp tục : "Trong núi giăng đầy mê trận, các chui khéo giam cầm như đám . Ngọn núi chỉ xuất hiện đêm trăng rằm, ắt hẳn trăng rằm sức ảnh hưởng tới thuật pháp núi. Cho nên nghĩ chờ đến ngày rằm mười lăm hẵng động thủ là nhất."
"Ừm." Thẩm Khê Sơn đáp qua loa, tâm tư dường như để ở lời nàng . Hắn chần chừ núi chẳng e dè hiểm nguy, mà là trở về gặp Tống Tiểu Hà. Hắn dùng một tay chống cằm, ánh đậu khuôn mặt nàng. Má nàng vẫn đỏ, vành tai cũng nhuốm màu hồng, đôi mắt long lanh. Nàng giữ vẻ mặt nghiêm túc: "Hai mươi lăm năm , kẻ núi chôn bảy món đồ vật, thiết lập nên mê trận khổng lồ. Thế nên địa hình nơi mới đổi hoài như . Chỉ cần tìm đủ bảy thứ đó lên là phá trận pháp dễ dàng."
Thấy tách của nàng cạn, Thẩm Khê Sơn rót thêm: "Nói cho chính xác thì là hơn hai mươi lăm năm ."
"Ngươi nắm rõ ?"
"Trong thành còn nhiều bô lão, hỏi là rõ ngay."
"Bọn họ chịu ?" Tống Tiểu Hà hoài nghi: "Mấy bá tánh thành giấu giếm bí mật kỹ, ngay cả chuyện ngày xưa ở đây ngọn núi cũng im lặng, lấy chuyện cho ngươi?"
"Họ tự nguyện , nhưng dùng thuật dò ký ức nên nắm rõ cả ." Thẩm Khê Sơn tỉnh rụi.
"Làm thế vi phạm đạo nghĩa ?" Tống Tiểu Hà ấp úng: "Nghe vẻ là phương pháp chính đạo."
Thẩm Khê Sơn đáp: "Ta thích dùng phương pháp đấy, thì nào?"
Tống Tiểu Hà gật đầu: "Ờ, cũng lý."
Uống thêm ngụm , Tống Tiểu Hà thẳng . Đôi mắt Thẩm Khê Sơn , nàng vốn luôn thu hút bởi đôi mắt . Từ thuở ban đầu gặp gỡ, nàng chú ý đến . Hắn tựa như một thanh bảo kiếm sắc bén, một ngày nào đó sẽ đạt đến đỉnh cao của tu chân giới.
Tống Tiểu Hà chất vấn: "Ngươi hậu quả nếu phá bỏ Vô Tình Đạo ?" Sắc mặt Thẩm Khê Sơn trầm xuống, lập tức nhận nàng chuẩn những lời khó . Hắn đổi thái độ: "Giờ giải đáp kết thúc, nàng thể ."
Tống Tiểu Hà phớt lờ lời đuổi khách, vẫn tiếp tục: "Hồi Thanh Ly Thượng Tiên với , nếu ai đó tu Vô Tình Đạo mà bỏ dở giữa đường, tu vi sẽ bốc mất tám phần. Thẩm Khê Sơn, ngươi thể chuyện ."
"Ngày bái sư nhập môn Vô Tình Đạo, ngươi mang mệnh cách thề rằng kiếp quyết lưng với Vô Tình Đạo?" Tống Tiểu Hà dồn ép. Thẩm Khê Sơn im lặng.
"Ngươi ." Tống Tiểu Hà chồm tới, vươn tay qua bàn nắm lấy cổ tay : “Trả lời ."
"Phải." Thẩm Khê Sơn ngẩng mặt lên, ánh mắt sâu thẳm, nét mặt lạnh lùng: "Kẻ tu Vô Tình Đạo đem sinh mạng thề, cắt đứt tơ duyên diệt sạch d.ụ.c vọng để đổi vận mệnh với Thiên đạo. Nửa chừng mà lật kèo sẽ gánh chịu hậu quả t.h.ả.m khốc."
Tim Tống Tiểu Hà đập loạn, mỗi câu thốt như đè nặng lòng nàng. Đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt ngập tràn sự hoài nghi: "Cớ ngươi rõ ràng hậu quả t.h.ả.m khốc mà vẫn như ..."
Thẩm Khê Sơn nàng đăm đắm. Vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt cuồn cuộn cảm xúc dữ dội. Hắn buông tiếng thở dài: "Tống Tiểu Hà, thứ trong tầm kiểm soát của ."
"Ngươi mà, thiên phú của ngươi cao, cõi đời việc gì khó ngươi?" Tống Tiểu Hà những lời thể khiến vui, nhưng nàng quyết lùi bước: "Ngươi là t.ử chân truyền của Thanh Ly Thượng Tiên, là niềm hy vọng của nhân gian. Ai ai cũng tin tưởng một ngày ngươi sẽ đắc đạo phi thăng, xưng bá thiên hạ. Khí vận của nhân gian hội tụ mới một Thẩm Khê Sơn như ngươi, đây là trọng trách ngươi buộc gánh vác."
Gương mặt Thẩm Khê Sơn sa sầm, lạnh lùng : "Ta nợ ai cái trọng trách nào cả. Đại đạo , khí vận nhân gian thế nào, danh vọng tiên môn, kỳ vọng của tông tộc, mấy cái đó liên quan gì tới ? Không một ai, một quy củ nào phép trói buộc . Ta sống dựa ánh mắt thiên hạ, cũng chẳng rảnh thỏa mãn ước nguyện của ai."
Giờ khắc , sừng sững giữa đất trời, cách biệt xa vời với chốn bụi trần huyên náo. Thẩm Khê Sơn vẫn mãi là Thẩm Khê Sơn, công cụ để nhân gian lật đổ ách thống trị của Thiên đạo, càng hư danh để tiên môn đ.á.n.h bóng tên tuổi. Chỉ cần thích, dẫu ai mong cũng đừng hòng ép buộc .
như tự nguyện từ bỏ quy củ, chấp nhận hậu quả mặt con gái chọn.
"Tống Tiểu Hà, đương nhiên nàng là ngoại lệ duy nhất của ." Đôi mắt của Thẩm Khê Sơn nàng, chất giọng dịu , mang theo sự kiên quyết: " với một điều kiện, nàng ở bên cạnh ."